Minh chậm rãi bước về phía Rumina.
Tiếng giày gõ xuống nền đá lạnh lẽo, đều đặn và khô khốc như tiếng đồng hồ đếm ngược của tử thần.
Hắn cúi xuống, bàn tay thô bạo túm lấy mớ tóc sau gáy cô, kéo mạnh lên, buộc cơ thể mềm nhũn của cô phải lơ lửng, mặt đối mặt với hắn.
"Ưmm.
buông.
buông ta ra.
"Rumina mấp máy môi, giọng nói run rẩy, vỡ vụn, không còn chút uy quyền nào của một nữ phù thủy cao ngạo.
Minh không đáp.
Bàn tay còn lại của hắn vươn ra, năm ngón tay như gọng kìm bấu chặt vào vạt áo trước ngực cô.
Xoẹt
Tiếng vải xé rách chói tai vang lên.
Tấm áo choàng nát tươm, để lộ lồng ngực trắng ngần đang phập phồng vì sợ hãi.
"Ngươi.
ngươi dám—!
"Lời đe dọa tắc nghẹn trong cổ họng.
Phập
Không một động tác thừa.
Năm ngón tay của Minh, sắc bén và cứng như thép nguội, cắm phập xuyên qua lồng ngực Rumina.
Xuyên qua da thịt, bẻ gãy xương sườn, lún sâu vào bên trong khoang ngực.
AAAHHH
Rumina trợn trừng mắt, tiếng thét xé lòng vang vọng khắp đại sảnh.
Cơn đau vượt quá ngưỡng chịu đựng khiến cô cong người lại, nhưng bàn tay nắm tóc phía sau vẫn giữ chặt cô tại chỗ.
Cô cảm nhận rõ ràng sự xâm nhập kinh hoàng – những ngón tay lạ lẫm đang luồn lách giữa các cơ quan nội tạng nóng hổi của mình.
Và rồi.
Năm ngón tay khép lại.
Siết chặt lấy trái tim đang đập loạn nhịp.
"Thịch thịch.
thịch thịch.
"Rumina tê liệt hoàn toàn.
Hơi thở ngưng bặt.
Cô cảm nhận được nhịp đập của chính mình đang nằm gọn trong lòng bàn tay kẻ thù.
Sự sống của cô, linh hồn của cô, giờ đây thuộc về hắn.
Ngay lúc đó.
Một luồng năng lượng kỳ dị bùng nổ.
Từ bàn tay Minh, Thánh Huyết Holy Heal tràn vào, điên cuồng tái tạo những mô thịt vừa bị phá hủy.
Nhưng đi kèm với nó là Huyết Xà Cân – thứ độc dược của khoái lạc.
Nó len lỏi vào tủy sống, đánh lừa hệ thần kinh, biến cơn đau xé thịt thành một khoái cảm tê dại, đê mê đến rợn người.
"Ưhhh.
ahhh.
haaa.
"Tiếng thét đau đớn của Rumina dần chuyển thành tiếng rên rỉ ướt át.
Đồng tử cô giãn ra hết cỡ, mất đi tiêu cự.
Não bộ cô sụp đổ trước sự tấn công dồn dập của hai luồng cảm giác đối lập:
Sự đau đớn của cái chết và sự thăng hoa của dục vọng.
Minh nhếch mép cười, một nụ cười tàn nhẫn.
Hắn cúi thấp đầu, kề sát vành tai Rumina, hơi thở nóng rực phả vào làn da nhạy cảm đang nổi gai ốc.
"Con gái.
"Giọng nói trầm thấp, ma mị như lời thì thầm của ác quỷ, vang vọng thẳng vào tâm trí đang vỡ vụn của cô.
"Ta đã nắm được trái tim con.
Theo đúng nghĩa đen.
"Minh hít sâu, tận hưởng mùi hương hỗn tạp trên cơ thể cô:
mùi hoa nhài, mùi mồ hôi, mùi máu tanh nồng và mùi của nỗi sợ hãi.
Hắn trượt mũi dọc theo đường cong cổ trắng ngần, cảm nhận mạch máu đang đập điên cuồng dưới lớp da mỏng manh.
Rumina run bần bật, cơ thể mềm nhũn như sáp nóng.
Cô muốn đẩy hắn ra, nhưng cơ thể không còn nghe sai khiến.
Khục
Minh hé môi, để lộ hai chiếc răng nanh sắc nhọn lóe sáng.
Rồi
Hắn cắm ngập răng nanh vào động mạch cổ Rumina.
AHHH
Rumina ngửa cổ ra sau, tiếng hét lạc đi trong cơn ngất ngây.
Dòng máu tươi nóng hổi của cô trào ra, chảy vào miệng Minh, mang theo nguồn ma lực dồi dào.
Đáp lại, từ răng nanh của hắn, một lượng lớn Huyết Xà Cân được bơm thẳng vào hệ tuần hoàn của cô, lan tỏa đi khắp cơ thể như một ngọn lửa hoang.
Trong tâm trí hỗn loạn của Rumina.
Cái gì.
cái gì đang diễn ra.
Mọi thứ quay cuồng.
Ký ức vỡ vụn, hòa lẫn với thực tại tàn khốc.
Sợ hãi.
Nhưng không phải nỗi sợ cái chết.
Mà là nỗi sợ của sự phục tùng.
Từ sâu trong tiềm thức, hình ảnh Turok – cha cô – hiện lên.
Người cha chưa bao giờ ôm ấp, chỉ có những đòn roi và mệnh lệnh.
Người cha đã dạy cô chân lý duy nhất của thế giới này:
Kẻ mạnh là vua.
Kẻ yếu là nô lệ.
Turok dạy cô yêu bằng sự thống trị.
Cô đã từng áp dụng nó lên vô số kẻ đàn ông khác, biến họ thành thú vật dưới chân mình.
Nhưng giờ đây, vị thế đã đảo ngược.
Kẻ đang cắn cổ cô, kẻ đang nắm giữ trái tim cô trong lòng bàn tay.
hắn tàn bạo hơn, mạnh mẽ hơn, áp đảo hơn bất cứ ai cô từng gặp.
Hắn không cần cô đồng ý.
Hắn cưỡng đoạt sự phục tùng của cô bằng bạo lực thuần túy.
Cha
Hình bóng của Minh và Turok bắt đầu chồng chéo lên nhau.
Bàn tay đang nắm tóc cô.
giống hệt bàn tay cha ngày xưa.
Ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống cô như nhìn một con vật.
giống hệt ánh mắt cha.
Cảm giác nhỏ bé, bất lực, muốn quỳ gối van xin.
chính là cảm giác khi đứng trước cha.
Huyết Xà Cân thiêu đốt những rào cản lý trí cuối cùng.
Sự đau đớn biến mất, chỉ còn lại khoái cảm của việc được sở hữu, được dẫn dắt, được thuần phục bởi một kẻ mạnh tuyệt đối.
Mạnh quá.
Ta không thể chống lại.
Nếu không thể chống lại.
thì hãy tận hưởng.
Phục tùng.
là định mệnh.
Thứ dục vọng méo mó bị Turok gieo rắc từ thuở nhỏ giờ đây bùng nổ, nuốt chửng bản ngã của Rumina.
Minh chậm rãi rút răng nanh ra khỏi cổ Rumina.
Hai vết thương nhỏ li ti lập tức khép miệng dưới tác dụng của Thánh Huyết, chỉ để lại hai dấu đỏ mờ nhạt như một lời khẳng định chủ quyền.
Hắn xoay mặt Rumina lại, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình.
Khoảng cách gần đến mức hơi thở của cả hai hòa vào nhau.
Trên môi Minh vẫn còn vương vệt máu tươi đỏ thẫm.
Hắn liếm nhẹ môi, ánh mắt đỏ rực xoáy sâu vào tâm hồn cô.
"Giọng hắn trầm ấm, vang vọng như một lời tuyên án.
"Ta đã nắm giữ trái tim con.
"Hắn ngừng lại, để lời nói thấm vào từng tế bào thần kinh của cô.
"Ta đang uống dòng máu của con."
"Và con.
đang mang trong mình dòng máu của ta.
"Đôi mắt Rumina dại đi, phủ một lớp sương mờ đục của dục vọng và sự quy phục.
Trong cơn mê man do độc dược và sự sụp đổ tâm lý, gương mặt của người đàn ông trước mặt dần biến đổi, hòa làm một với bóng ma ám ảnh nhất cuộc đời cô.
Minh hỏi, từng từ chậm rãi, rõ ràng:
"Giờ hãy nói cho ta biết.
Ta là ai?"
Rumina nhìn hắn.
Môi cô run rẩy, cổ họng khô khốc.
Lý trí muốn gào lên phản đối, nhưng bản năng thuần phục đã hoàn toàn chiếm hữu cơ thể.
Cuối cùng, một từ thoát ra khỏi đôi môi sưng đỏ, yếu ớt nhưng đầy sự phục tùng:
===
Hai ngày sau, một tấm thảm bay lướt nhẹ trên mặt nước, hướng về con thuyền của Sinbad đang neo tiến về phía trước.
Doubar vội vàng chạy ra boong tàu.
"Đó là.
Minh!"
– Doubar nheo mắt nhìn rõ hơn.
"Và.
Rumina?."
– Maeve trợn tròn mắt, giọng đầy cảnh giác.
Thảm bay hạ cánh nhẹ nhàng xuống boong tàu.
Minh bước xuống trước, sau đó quay lại, liếc nhìn Rumina một cái.
Rumina do dự một chút, rồi cũng bước xuống, đứng im lặng sau lưng Minh.
"Minh!
Ngươi điên rồi sao?
Tại sao lại đưa con phù thủy đó về đây?."
– Doubar gầm lên, tay nắm chặt đao.
Maeve cũng tiến lại gần, mắt nhìn Rumina đầy thù địch:
"Cô ta từng cố giết chúng ta biết bao nhiêu lần!
Giờ cô muốn giở trò gì nữa đây, Rumina?"
Sinbad, với thái độ cảnh giác nhưng bình tĩnh hơn, bước ra:
"Minh, giải thích đi.
Chuyện gì đang xảy ra?"
Minh khẽ cười, giơ tay lên ra hiệu mọi người bình tĩnh:
"Các ngươi yên tâm.
Ta đã 'thuần phục' cô nàng phù thủy hắc ám này rồi."
"Thuần phục?"
– Firouz lắc đầu, giọng hoài nghi –
"Làm sao có thể thuần phục được Rumina chứ?"
Minh quay lại nhìn Rumina.
Ánh mắt sắc lạnh, đầy uy quyền.
Rumina
Rumina thoáng run lên, rồi cúi đầu, giọng lí nhí:
"Xin.
xin chào mọi người.
"Không ai tin vào mắt mình.
Doubar trợn mắt:
"Cái.
cái gì?
"Maeve há hốc mồm:
"Rumina.
cúi đầu?
"Firouz lắc đầu như không thể tin:
"Đây không phải thứ tôi thường thấy.
"—
Trong lúc đó, ở góc boong tàu, Ciri đứng tựa vào lan can, đôi mắt xanh ngọc nhìn Minh với cái nhìn thâm thúy.
Cô không nói gì, nhưng ánh mắt nói lên tất cả.
Minh để Rumina đứng lại chỗ cũ, rồi bước chậm rãi về phía Ciri.
"Anh đã về"
– Minh cười khẽ.
Ciri vẫn giữ thái độ lạnh lùng, liếc nhìn hắn:
"Anh đi.
hơi lâu.
"Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một chút trách móc.
Minh tiến thêm một bước, gần Ciri hơn, cúi đầu xuống sát bên tai cô.
Hơi thở ấm áp phả nhẹ vào làn da trắng mịn của cô.
Giọng thì thầm khẽ khàng, chỉ đủ để Ciri nghe:
"Em.
ghen à?"
Ciri liếc Minh một cái, rồi quay sang một bên, đẩy mạnh hắn ra xa.
"Biến đi!
"Giọng cáu kỉnh, nhưng rõ ràng là đang cố giấu điều gì đó.
Minh bật cười nhẹ, không nói gì thêm.
Hắn đứng cạnh cô một lúc, rồi quay trở lại chỗ mọi người.
—
Ở phía boong tàu, Maeve bước tới đối diện với Rumina.
Đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào mắt cô.
"Cô nghĩ mình đang làm gì, Rumina?"
– Giọng Maeve đầy thách thức.
Rumina cũng ngẩng đầu lên, đáp lại ánh mắt của Maeve với vẻ khiêu khích.
Đôi mắt lạnh lùng của cô lấp lánh một tia tức giận.
"Ta không cần giải thích gì với ngươi, Maeve."
– Giọng lạnh lùng.
Hai người đối mặt nhau, không khí căng thẳng như sắp bùng nổ.
Nhưng ngay lúc đó, Rumina thoáng liếc nhìn sang phía Minh.
Và ngay lập tức, mọi thứ đổi khác.
**Trong tâm trí Rumina.
**
*Ký ức hai ngày qua lại hiện về.
Không gian tối tăm.
Cơn đau xé toạc cơ thể.
Hơi thở nóng bỏng bên tai.
Giọng nói trầm ấm nhưng độc đoán.
Răng nanh cắm sâu vào cổ.
Bàn tay nắm chặt trái tim.
Và.
khoái cảm.
Khoái cảm kinh hoàng, vượt quá giới hạn mà não bộ có thể chịu đựng.
Rumina nhớ lại cảm giác mình chống cự.
Nhớ lại cảm giác mình la hét.
Nhớ lại cảm giác mình muốn giết Minh.
Nhưng cuối cùng.
Cô đã quỳ gối.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì cơ thể cô đã học được một bài học mới:
**Khi phục tùng hắn, cô sẽ được thưởng.
Mỗi lần cô cúi đầu, hắn lại vuốt ve đầu cô.
Mỗi lần cô gọi hắn
"Chủ nhân"
Huyết Xà Cân lại chảy nhẹ vào cơ thể, mang lại cảm giác mê đắm.
Mỗi lần cô chống cự, hắn lại bóp chặt trái tim, nhắc nhở cô ai mới là người cầm quyền sống chết của cô.
Và dần dần.
Rumina trở thành phụ thuộc.
Phụ thuộc vào cảm giác được thống trị.
Phụ thuộc vào khoái cảm đến từ sự phục tùng.
Phụ thuộc vào ánh mắt lạnh lùng nhưng mãn nguyện của Minh mỗi khi cô làm đúng ý hắn.
Đó là **sự phụ thuộc thống trị.
Rumina liếc nhìn Minh, và hắn cũng đáp lại bằng một cái nhìn.
Không nói gì.
Không cần nói gì.
Nhưng Rumina hiểu.
"Ngươi đang làm gì đấy?"
Cô lập tức cúi đầu.
Maeve vẫn đứng đó, vẫn đang chờ phản ứng.
Nhưng Rumina không còn quan tâm đến cô nữa.
Cô quay người, bước chậm rãi về phía Minh, rồi dừng lại ngay trước mặt hắn.
Cúi đầu thấp:
"Chủ nhân.
"===
PS:
Thời gian tới ta phải đi công tác đến giữa tháng 3, rất bận, cho nên việc cập nhật chương liên tục khó lòng đảm bảo nổi.
Do đó xin thông báo trước đến quý đạo hữu độc giả.
Mỗi ngày ta sẽ dành thời gian để gõ phím, cho nên chắc chắn sẽ không drop, chỉ là bận công tác thôi.
Cảm tạ sự duy trì của quý đạo hữu nhé!
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập