Thành nhìn bộ giáp Mark 50 vẫn đang giãy giụa trong tuyệt vọng, khóe môi nhếch lên một nụ cười băng giá.
"Vẫn chưa đủ à?"
Hắn từ từ siết chặt nắm tay.
Lồng năng lượng tuân lệnh, co rút tàn bạo.
50 mét.
40 mét.
30 mét.
20 mét.
Không gian sinh tồn bị nén lại đến mức phi lý.
Iron Man bị ép chặt vào tâm mắt bão.
Lúc này, cát không còn là cát nữa.
Nó là một dòng chảy vật chất siêu trọng, cuồn cuộn xoáy tròn như một chiếc máy xay thịt khổng lồ.
Mỗi hạt cát là một lưỡi dao nano, cắt, xé, và nghiền nát không ngừng nghỉ.
Mark 50 rên rỉ, tiếng kim loại bị vặn xoắn nghe như tiếng hét chói tai.
“Cảnh báo:
Hư hại cấu trúc nghiêm trọng.
Tình trạng giáp:
18%.
Năng lượng:
25%.
Đề xuất—”
Đột nhiên, giọng nói đều đều của JARVIS tắt ngấm.
Thay vào đó là một giọng nói khác – khàn đặc, đầy thù hận.
Giọng của Hải.
".
ịt mẹ.
"Hải đã thoát khỏi Axii.
Như một cơn sóng thần, tâm trí hắn ập xuống, xé toạc màn sương ma thuật của Linh.
Ý thức quay trở lại, Hải giật lấy quyền kiểm soát cơ thể.
Nhưng thứ chào đón hắn là một bản án tử hình:
Giáp nát 80% năng lượng cạn kiệt, và bốn bề là bức tường cát tử thần.
"Chết rồi.
chết chắc rồi.
"Nỗi sợ hãi ập đến, nhưng bản năng sinh tồn của một kẻ đã lăn lộn qua sinh tử còn mạnh hơn.
Não Hải quay cuồng tính toán.
Chỉ có một cách.
Một canh bạc tất tay.
"JARVIS!"
Hải gầm lên, gân cổ nổi lên đỏ gay.
"Xả toàn bộ năng lượng còn lại!
Kích nổ lõi!"
"Xác nhận.
Khởi động giao thức Tự hủy cục bộ.
"25% năng lượng Arc Reactor – tương đương sức công phá của một quả bom chiến thuật – được nén lại vào một điểm duy nhất trước ngực.
Hàng triệu hạt nano không còn bảo vệ chủ nhân nữa, chúng tụ lại thành một khối thuốc nổ sống.
"Ăn đi, lũ chó!
"BÙMMMM
Một tiếng nổ xé toạc màng nhĩ.
Ánh sáng xanh chói lòa nuốt chửng không gian.
Sóng xung kích bùng ra điên cuồng từ bên trong.
Lồng năng lượng của Thành rung chuyển dữ dội, rạn nứt như tấm kính chịu lực bị búa tạ giáng vào, rồi.
CRACK
Vỡ tan tành.
Từ trong đám bụi mù, một khối kim loại rách nát lao ra như tên bắn.
Hải không còn kiểm soát được hướng bay.
Hắn như một viên đạn lạc văng thẳng vào tòa cao ốc gần đó.
XOẢNG
Hắn xuyên thủng tường kính, bay qua ba lớp phòng, đâm sầm xuống sàn bê tông và trượt dài mười mét, cày nát mặt sàn tạo thành một vệt cháy đen sì.
Giáp Mark 50 nứt toác, các mảnh nano rơi rụng lả tả như tro tàn.
Hải nằm giữa đống đổ nát, ngực phập phồng dữ dội.
Máu trào ra khóe miệng.
Xương sườn gãy ít nhất ba cái, mỗi nhịp thở là một lần đau xé phổi.
Nhưng hắn còn sống.
"Haha.
khụ.
hahaha.
.."
Hải cười khẩy, máu phun ra theo từng tiếng cười đứt quãng.
"Tao còn sống.
bố mày còn sống.
"Hắn chật vật chống tay, cố gắng đứng dậy.
Bộ giáp siêu việt giờ chỉ còn là vài mảnh sắt vụn bám hờ hững trên da thịt trầy xước.
Hải ngước mắt nhìn về phía xa, nơi Thành và Linh đang đứng.
Hắn định mở miệng chửi rủa, định buông lời thách thức.
PHỤT
Âm thanh ướt át, ghê rợn vang lên.
Năm móng tay sắc lạnh đâm xuyên từ sau lưng, trổ ra trước ngực trái.
Máu tươi nhỏ giọt xuống sàn bê tông lạnh lẽo.
Lớp giáp Mark 50 còn sót lại mỏng manh như tờ giấy, không thể ngăn cản bàn tay tử thần đó.
Hải há hốc mồm, mắt trợn trừng nhìn xuống lồng ngực mình.
Hắn không cảm thấy đau ngay lập tức, chỉ thấy lạnh.
Cái.
gì.
"Một hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy hắn, kèm theo một giọng nói trầm thấp, lịch sự đến rợn người:
"Xin chào.
"Là Minh.
Hắn đã ở đó từ bao giờ.
Lặng lẽ như một cái bóng.
Tĩnh lặng như cái chết.
Minh rút tay về.
PHỤTTT
Hải quỳ sụp xuống, máu từ vết thương và từ miệng ộc ra xối xả, nhuộm đỏ cả một vũng lớn dưới chân.
"Ưk.
ọc.
"Minh không nói thêm lời nào.
Tay trái hắn túm lấy tóc Hải, xách ngược đầu hắn lên như xách một con gà.
Tay phải thọc sâu vào hốc ngực bộ giáp, giật phăng lõi Arc Reactor ra ngoài.
Tzzzt.
Ánh sáng xanh tắt lịm.
Mark 50 chính thức trở thành sắt vụn.
Hải giờ chỉ là một con người bình thường – rách nát, thoi thóp.
Giết.
giết tao.
đi.
Hải thì thào, bọt máu sủi trên môi.
Minh mỉm cười, nụ cười khinh miệt.
Đéo
Hắn cắm phập năm móng tay vào ngực Hải lần nữa.
Nhưng lần này, không phải để giết.
Một luồng ánh sáng vàng nhạt từ kỹ năng
"Holy Heal"
len lỏi vào cơ thể Hải.
Vết thương chí mạng ở tim ngưng chảy máu, nhưng không lành hẳn.
Hải sẽ không chết ngay.
Hắn sẽ sống.
Sống để cảm nhận trọn vẹn nỗi đau.
"Tao đâu có ngu, "
Minh cười khẩy, giọng đầy vẻ chế giễu thực dụng.
"Thằng nào muốn giết mày thì giết, mắc chó gì tao phải chịu tổn hao công đức vì một thằng rác rưởi như mày?"
Dứt lời, hắn nắm tóc Hải, lôi xềnh xệch đi như lôi một bao rác rách.
Minh bước đi bình thản, mặc kệ thân xác Hải bị kéo lê trên sàn nhà đầy mảnh kính vỡ, vạch ra một vệt máu dài đỏ thẫm.
Ra đến đường lớn, Minh quăng Hải xuống dưới chân Thành.
BỊCH"Hàng về.
Trông coi nó đi.
"Thành nhìn xuống cái xác sống đang co quắp dưới chân, gật đầu lạnh lùng.
Minh quay lưng, rũ bỏ vẻ tàn nhẫn vừa rồi.
Hắn bước nhanh về phía một căn phòng trống gần đó, nơi Mẫn đang nằm ngủ trên ghế sofa, trên bộ quần áo vẫn còn loang lổ vết máu cũ.
Minh quỳ xuống, nhẹ nhàng bế Mẫn lên, cẩn trọng như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ, rồi bước về phía đồng đội.
Thành lặng lẽ tiến lại gần, ánh mắt dán chặt vào đứa trẻ đang ngủ trên tay Minh.
Hắn giơ tay, một vầng hào quang xanh lam dịu mát lập tức bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé của Mẫn.
Đó là phép hồi phục cấp cao.
Không chỉ chữa lành vết thương vật lý, nó còn trung hòa mọi độc tố và năng lượng ngoại lai.
Luồng năng lượng gây tê từ
"Huyết Xà Cân"
– thứ đã khiến Mẫn ngủ thiếp đi – nhanh chóng bị đánh tan.
Vài giây sau, hàng mi cậu bé khẽ rung động.
"Ưm.
ưm.
"Mẫn từ từ mở mắt.
Đôi mắt to tròn ngây thơ lúc đầu còn lơ mơ, nhưng ngay khi ý thức ùa về, đồng tử cậu giãn ra, trào lên nỗi kinh hoàng tột độ.
UWAAAAAA
Tiếng khóc thét chói tai xé toạc không gian tĩnh lặng.
Cậu bé vùng vẫy điên cuồng trong tay Minh, nước mắt giàn giụa, khóc bù lu bù loa như vừa trải qua địa ngục.
Linh vội vàng lao tới, đón lấy Mẫn từ tay Minh, giọng cô dịu dàng nhất có thể:
"Mẫn ơi!
Mẫn ơi!
Cô đây này!
Không sao, không sao đâu con!
"Nhưng Mẫn vẫn khóc ré lên, hai mắt nhắm nghiền, hai tay ôm đầu như muốn gạt bỏ những hình ảnh đáng sợ vừa trải qua.
Linh vuốt nhẹ lưng Mẫn, thì thầm dỗ dành:
"Không có gì đâu, Mẫn à.
Mẫn mơ thôi.
Lúc nãy bọn xấu dùng phép thôi miên làm cháu gặp ác mộng đấy.
Giờ tỉnh rồi, hết rồi, không có chuyện gì xảy ra cả.
"Tiếng khóc khựng lại một chút.
Mẫn hé một mắt, nước mắt vẫn chảy ròng ròng trên má:
"Th.
thật không ạ?"
Thành đứng bên cạnh, gật đầu, giọng trầm ổn và đáng tin cậy như một ngọn núi:
"Thật.
Cháu bị trúng ảo thuật thôi miên.
Giờ tỉnh rồi, an toàn rồi.
"Mẫn ngước lên nhìn quanh.
Linh cười hiền hòa, Minh cũng gật đầu xác nhận.
Thành đứng nghiêm nghị bảo vệ.
Không ai bị thương.
Và quan trọng nhất, cơ thể cậu vẫn lành lặn, không đau đớn.
"Hu.
hu.
vậy à.
Mẫn quệt nước mắt, ngực vẫn phập phồng thở dốc.
"Cháu.
cháu tưởng thật.
sợ lắm.
"Không sao, chỉ là mơ thôi."
Linh mỉm cười, ôm chặt cậu bé vào lòng.
Mẫn gật gật đầu, tiếng khóc dần chuyển thành tiếng thút thít.
Cậu bé vùi mặt vào vai Linh, run rẩy như một chú chim non vừa thoát khỏi cơn bão.
Đợi Mẫn bình tĩnh lại, Minh đứng dậy, phủi bụi trên quần rồi quay sang Thành, hạ giọng nghiêm túc:
"Chuyện chìa khóa giờ hai đứa tính sao?
Để đám Trung Quốc cầm thì chắc chắn không yên ổn đâu.
"Thành nhíu mày.
Đó cũng là điều hắn đang lo ngại.
Bộ chìa khóa Locke &
Key sở hữu quyền năng bẻ cong quy tắc vật lý.
Nếu rơi vào tay kẻ địch và bị khai thác, hậu quả sẽ khôn lường.
Linh cũng lo lắng không kém:
"Nhưng bây giờ làm sao lấy lại?
Chúng đã cầm đi rồi, giờ này chắc đã cao chạy xa bay.
"Đột nhiên, một giọng nói non nớt vang lên, cắt ngang bầu không khí căng thẳng:
"Các.
các cô chú không cần lo đâu ạ.
"Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu bé.
Mẫn vừa lau nước mũi, vừa nói khẽ:
"Chìa khóa của cháu.
chỉ có cháu xài được thôi ạ."
"Hả?"
Linh ngơ ngác.
Mẫn gật đầu chắc nịch:
"Dạ.
Ba anh em nhà Locke ở Key House đã giao bộ chìa khóa cho cháu bảo quản.
Nhưng họ bảo chìa khóa đã nhận chủ, chỉ có cháu mới dùng được.
Ai khác cầm cũng chỉ là mấy cục sắt vô dụng thôi ạ.
"Câu nói tưởng chừng ngây thơ ấy khiến Minh sững người.
Hắn nhìn chằm chằm vào Mẫn, trong đáy mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
Chờ đã.
Minh chợt hiểu ra tất cả.
Mọi người – kể cả kẻ địch – đều đã nhầm về cậu bé này.
Kỹ năng thật sự của Mẫn không phải là
"Sở hữu bộ chìa khóa Locke &
Key"
Mà là
"Thay đổi hiện thực"
(Reality Warping)
Bất cứ điều gì cậu bé tin là sự thật, nó sẽ trở thành sự thật.
Mẫn tin rằng ba anh em nhà Locke sẽ giao chìa khóa cho cậu, nên vũ trụ tự bẻ cong để tạo ra kết cục đó.
Mẫn tin rằng
"chìa khóa chỉ mình cậu dùng được"
nên quy tắc thế giới lập tức được viết lại:
Không ai khác có thể sử dụng nó.
Chẳng trách các
"cốp to"
ở nhà không ai mượn, không ai giữ hộ, cũng chẳng ai dám gây sức ép lên cậu nhóc.
Họ biết rõ bản chất vấn đề:
Cứ để Mẫn cầm là an toàn nhất.
Vì chỉ cần Mẫn tin rằng nó an toàn, thì nó tuyệt đối an toàn.
Minh nuốt nước bọt.
Nếu giả thuyết của hắn là đúng, thì giới hạn của thằng bé này nằm ở đâu?
Một ý tưởng điên rồ chợt lóe lên.
Minh quỳ xuống, nhìn thẳng vào mắt Mẫn, giọng nhẹ nhàng mang tính gợi ý:
"Mẫn à.
Chìa khóa là của cháu, đúng không?"
"Dạ."
Mẫn gật đầu.
"Vậy thì.
chắc chắn cháu phải biết cách lấy lại chìa khóa của mình chứ, đúng không?"
Mẫn ngẩn người, chớp chớp mắt.
Cậu bé đưa tay lên cằm suy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu:
cháu không biết ạ.
"Không khí như tụt hẳn xuống vực.
Linh thở dài thườn thượt.
Thành nhíu mày thất vọng.
Nhưng rồi, Mẫn hồn nhiên nói tiếp:
"Nhưng.
để cháu hỏi Chat GPT."
Cái gì?"
Cả ba người lớn đồng thanh, mắt tròn mắt dẹt.
Mẫn thò tay vào túi quần, lôi ra chiếc điện thoại di động.
Sau trận chiến kinh hoàng, va đập, vặn xoắn.
vỏ ngoài chiếc điện thoại có nứt vỡ đôi chút.
Nhưng khi Mẫn ấn nút nguồn.
Tít
Màn hình sáng lên rực rỡ.
Cảm ứng mượt mà.
Sóng căng đét.
Linh trợn mắt.
Thành há hốc mồm.
Minh thầm thở dài, khóe môi giật giật:
Quả nhiên.
Cậu nhóc không nghĩ điện thoại hỏng, thì bom nguyên tử nổ bên cạnh nó cũng không hỏng được.
Mẫn mở ứng dụng Chat GPT, ngón tay nhỏ nhắn gõ gõ mấy chữ, rồi bấm gửi với vẻ mặt đầy tin cậy.
"Này Chat GPT, bộ chìa khóa của tôi đang ở đâu?"
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập