Chương 35: The Witcher (Giải Cứu Yennefer)

Nhóm của Geralt lao đi như một cơn lốc qua những hành lang đá lạnh lẽo của lâu đài Stygga.

Tiếng bước chân rầm rập, tiếng thở dốc và tiếng kim loại va chạm vang vọng khắp nơi.

Regis dẫn đầu, khứu giác siêu phàm của ma cà rồng giúp ông đánh hơi thấy mùi của Ciri và Yennefer giữa muôn vàn mùi ẩm mốc và tử khí.

Geralt bám sát phía sau, Sihil lăm lăm trong tay.

Milva, Angouleme, Cahir và Linh bọc hậu.

Họ chạy qua một hành lang dài trưng bày những bộ giáp cổ.

Ánh đuốc chập chờn tạo ra những cái bóng ma quái nhảy múa trên tường.

"Cẩn thận!"

Angouleme hét lên, vung đao chém mạnh vào một bộ giáp đứng trong góc tối.

KENG

Bộ giáp đổ sập xuống, rỗng tuếch.

"Mẹ kiếp!"

Angouleme chửi thề, mặt đỏ bừng.

"Tôi tưởng đó là một thằng lính."

"Giữ bình tĩnh đi, nhóc, "

Cahir nhắc nhở, nhưng tay hắn cũng ướt đẫm mồ hôi.

"Đừng lãng phí sức lực."

"Phía trước có mùi lạ, "

Regis đột ngột dừng lại.

Ông hít nhẹ không khí.

"Mùi dầu máy nỏ.

Và mùi của sự chờ đợi.

"Trước khi ai kịp phản ứng, Regis đã tan biến vào không khí, trở thành một làn sương mỏng lướt về phía trước để thám thính.

Vài giây sau, tiếng hét thất thanh vang lên từ phía cuối hành lang, tiếp theo là tiếng dây cung bật tanh tách.

"Phục kích!"

Geralt gào lên.

"Tìm chỗ nấp!

"Họ vừa lao vào một phòng tranh lớn thì hàng loạt mũi tên bay vù vù qua đầu họ, cắm phập vào những bức tranh sơn dầu đắt tiền, vào những cột gỗ, vào nền đá.

Từ trên ban công tầng lửng của phòng tranh, hàng chục tên xạ thủ của Skellen đang xả tên xuống như mưa.

"Á á á!"

Angouleme thét lên đau đớn.

Một mũi tên đã xuyên qua bắp tay trái của cô, ghim chặt cô vào khung cửa gỗ.

"Angouleme!"

Cahir lao tới, dùng khiên che chắn cho cô gái trẻ, những mũi tên đập vào khiên hắn cốp, cốp liên hồi.

Milva không tìm chỗ nấp.

Cô lăn một vòng trên sàn, đứng dậy ngay sau một bức tượng đá cẩm thạch.

Động tác của cô nhanh và dứt khoát như một vũ điệu tử thần.

Cô rút tên, giương cung, và bắn.

Vút!

Phập!

Một tên xạ thủ trên ban công ngã lộn cổ xuống đất, mũi tên cắm xuyên qua hốc mắt.

Linh cũng không kém cạnh.

Cô nép mình sau một cây cột lớn, chiếc nỏ trên tay hoạt động hết công suất.

Tách!

Vút!

Mỗi lần lẫy nỏ bật lên là một tên lính gục xuống.

"Bắn hay lắm!"

Linh hét lên với Milva giữa tiếng hỗn loạn.

Milva không trả lời.

Cô đang tập trung cao độ.

Đôi mắt cô quét qua hàng ngũ địch thủ trên cao.

Cô thấy hắn.

Một tên xạ thủ da đen, cao lớn, đang đứng bình tĩnh giữa đám lính hỗn loạn.

Hắn cầm một cây cung dài, loại cung chiến của phương Nam.

Hắn không bắn bừa bãi.

Hắn đang ngắm.

Và hắn đang ngắm vào cô.

Thời gian như ngừng trôi.

Trong khoảnh khắc đó, Milva không còn nghe thấy tiếng la hét, tiếng kim loại va chạm hay tiếng tên bay.

Cô chỉ nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa sổ.

Và tiếng nói trầm ấm của cha cô từ ký ức xa xăm vọng về.

Khu rừng Brokilon hiện ra xanh mướt trong tâm trí cô.

Mùi nhựa thông, mùi lá mục.

Cô bé Maria Barring đang cầm cây cung nhỏ xíu, cố gắng kéo dây.

"Thả lỏng vai ra, Maria, "

cha cô nói, bàn tay to lớn, thô ráp đặt lên vai cô đầy trìu mến.

"Đừng dùng sức của cánh tay.

Hãy dùng sức của cả cơ thể.

Hãy để mũi tên trở thành một phần của con.

Khi con bắn, không phải con đang giết chết mục tiêu, mà con đang gửi một phần linh hồn mình đến đó."

"Nhưng con sợ trượt, cha ơi, "

cô bé Maria lí nhí.

"Ai cũng sợ trượt.

Nhưng nỗi sợ sẽ làm tay con run.

Hãy yêu mũi tên của con.

Hãy yêu mục tiêu của con.

Và hãy nhớ.

"Hiện thực ùa về.

Tên xạ thủ da đen đã buông dây.

Milva cũng buông dây cùng lúc.

Hai mũi tên xé gió lao đi, lướt qua nhau giữa không trung chỉ trong gang tấc.

Mũi tên của Milva cắm phập vào ngực tên xạ thủ, xuyên qua tim hắn.

Hắn ngã ngửa ra sau, cây cung rơi khỏi tay.

Nhưng Milva cũng cảm thấy một cú va chạm mạnh khủng khiếp ở vùng bụng dưới.

Một cơn đau buốt nhói, sắc lẹm chạy dọc sống lưng, khiến chân cô khuỵu xuống.

Cô cúi xuống nhìn.

Một mũi tên cán đỏ đã cắm ngập vào bụng cô, xuyên thủng lớp áo da, xuyên qua ruột, cắt đứt động mạch chủ và đập vỡ xương chậu.

Máu bắt đầu trào ra, nóng hổi và ồ ạt, nhuộm đỏ cả hai chân cô.

"Milva!"

Geralt hét lên, lao về phía cô, chém bay hai tên lính đang định áp sát.

Milva ngã xuống sàn đá lạnh lẽo.

Cây cung yêu quý tuột khỏi tay cô.

Cô cố gắng hít thở, nhưng phổi cô dường như không còn hoạt động.

Mọi thứ trước mắt cô mờ dần đi, nhòe nhoẹt trong nước mắt và bóng tối.

Angouleme, tay ôm vết thương, bò lết đến bên cô, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt lấm lem.

"Bà dì!

Bà dì ơi!"

Angouleme khóc nấc lên, giọng vỡ vụn.

"Bà dì, đừng chết mà!

Đừng bỏ con!

"Milva nhìn Angouleme, nhưng cô không thấy cô gái trẻ nữa.

Cô thấy khu rừng.

Cô thấy cha cô đang đứng đó, dưới tán cây sồi già, mỉm cười dang rộng vòng tay đón cô.

"Ta yêu con, Maria.

Đừng bao giờ quên điều đó, "

tiếng cha cô vang vọng, rõ ràng hơn bao giờ hết.

Một nụ cười yếu ớt, thanh thản hiện lên trên đôi môi nhợt nhạt của Milva.

Cô mấp máy môi, trút hơi thở cuối cùng vào hư không.

"Con cũng yêu cha.

"Đôi mắt cô khép lại.

Cánh chim ưng đã gãy cánh giữa bầu trời bão tố.

Geralt đứng lặng người trong một giây, nỗi đau thắt lại trong tim anh như một vết dao cứa.

Nhưng anh là một Witcher.

Anh không có quyền đau buồn lúc này.

"Đi thôi!"

Geralt gầm lên, giọng anh chứa đầy sự phẫn nộ kìm nén.

"Đừng để cái chết của cô ấy trở thành vô nghĩa!

"Linh quệt nước mắt, nạp một mũi tên mới vào nỏ, ánh mắt trở nên lạnh lùng tàn khốc.

Cahir đỡ Angouleme dậy.

Họ tiếp tục lao về phía trước, để lại xác người bạn đồng hành nằm lại trong phòng tranh đẫm máu.

===

Trong khi đó, tại phòng thí nghiệm dưới tầng hầm.

Regis, sau khi tách khỏi nhóm, đã luồn lách qua hệ thống thông gió và tìm thấy nơi giam giữ Ciri trước khi bọn lính kịp đưa cô xuống ngục tối.

Cánh cửa phòng thí nghiệm bật tung.

Regis bước vào.

Nhưng lần này, ông không còn là vị dược sĩ điềm đạm nữa.

Hình hài con người của ông biến đổi.

Khuôn mặt kéo dài ra, hàm răng nanh mọc dài sắc nhọn, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than nóng.

Những móng vuốt đen sì mọc ra từ đầu ngón tay.

Một con ma cà rồng cấp cao, một quái vật thực thụ, đã được giải phóng.

"Lũ sâu bọ, "

Regis rít lên, giọng nói không còn thuộc về loài người.

Đám tay sai của Vilgefortz, những kẻ đang lôi Ciri đi, chết đứng vì kinh hoàng.

Chúng chưa bao giờ nhìn thấy thứ gì như thế này.

Regis lao vào chúng như một cơn lốc đen.

Xoẹt

Một tên lính bị xé toạc cổ họng trước khi kịp rút kiếm.

Máu phun xối xả lên những bức tường trắng toát.

Rắc

Tên thứ hai bị Regis bẻ gãy cổ tay, rồi bị hất văng vào tủ thuốc.

Những lọ hóa chất vỡ tan tành, dung dịch axit và độc dược bắn tung tóe, bốc khói nghi ngút.

Tên thứ ba, kẻ đang giữ chặt tay Ciri, định rút dao đâm cô.

Regis xuất hiện ngay sau lưng hắn.

Ông cắm phập hai hàm răng nanh vào cổ hắn.

Tiếng rít của ma cà rồng khi hút máu vang lên ghê rợn.

Tên lính giãy giụa yếu ớt rồi rũ xuống như một cái bao rỗng.

Regis buông cái xác xuống, liếm nhẹ vết máu trên môi.

Đôi mắt đỏ ngầu của ông dần dịu lại, trở về màu đen thẳm nhân từ.

Ông nhìn Ciri, người đang co rúm lại ở trên đất, đôi mắt mở to đầy sợ hãi.

"Đôi lúc cơ hội sẽ đến, khi mà ta không thể cưỡng lại được ham muốn uống một chút, "

Regis nói, giọng ông trở lại vẻ lịch thiệp, nhưng có chút gì đó say sưa, hoang dại.

Ông nhìn cái xác dưới chân, nhún vai.

"Ai mà ngờ được?

Một thứ sâu bọ như vậy, mà lại có máu rất ngon trong người.

Đây là cái mà chúng ta gọi là – chất lượng ẩn."

"Ông.

ông là ai?"

Ciri lắp bắp.

Cô đã thấy nhiều quái vật, nhưng người trước mắt này.

"Tôi là Regis.

Bạn của Geralt.

Chúng tôi đến để đưa cô về nhà, "

Regis tiến lại gần, đưa tay ra định đỡ cô dậy.

"Tôi cảm thấy trong mình sức mạnh có thể đánh sập tòa lâu đài này.

Đi nào, cô bé.

"Nhưng Ciri rụt tay lại.

Cô lắc đầu nguầy nguậy.

"Không!

Tôi không thể đi!

Yennefer!

Bà ấy đang ở đây!

Vilgefortz đang giữ bà ấy!"

"Geralt sẽ tìm cô ấy, "

Regis trấn an.

"Nhiệm vụ của tôi là đưa cô ra khỏi đây an toàn."

"Không!"

Ciri hét lên, sự bướng bỉnh của dòng máu Cintra trỗi dậy.

"Tôi sẽ không đi đâu cả nếu không có Yennefer!

Ông hãy đi tìm Geralt!

Hãy nói với anh ấy!

"Cô nắm lấy tay áo Regis, ánh mắt khẩn thiết.

"Hãy cảnh báo Geralt, thưa ông, rằng Vilgefortz đang ở đây.

Hắn là một pháp sư, một pháp sư rất quyền năng.

Geralt phải cẩn thận.

Hắn đã đánh bại Geralt một lần rồi.

Hắn có thể làm lại lần nữa.

"Regis nhìn cô gái nhỏ bé nhưng kiên cường trước mặt.

Ông thở dài, gật đầu.

"Được rồi.

Cô hãy trốn ở đây.

Tôi sẽ đi tìm Geralt.

"Regis biến thành một con dơi khổng lồ, bay vút qua làn khói hóa chất đang bốc lên mù mịt, lao đi tìm người bạn Witcher của mình.

===

Regis tìm thấy nhóm Geralt đang kẹt ở hành lang dẫn lên tầng trên.

Ông nhanh chóng báo cáo tình hình.

"Ciri an toàn, tạm thời.

Nhưng cô bé không chịu đi nếu thiếu Yennefer, "

Regis nói nhanh.

"Vilgefortz đang ở đâu đó trên kia.

Hắn rất mạnh."

"Tôi biết, "

Geralt nghiến răng.

"Chúng ta phải chia ra.

Regis, ông lên tầng trên, gây náo loạn, thu hút sự chú ý của Vilgefortz và đám lính.

Angouleme, Cahir, hỗ trợ ông ấy.

Tôi và Linh sẽ đi tìm Yennefer và Ciri."

"Rõ!"

Cả nhóm đồng thanh đáp.

Geralt và Linh tách ra, chạy về phía khu vực giam giữ tù nhân cao cấp mà Boreas Mun đã miêu tả.

Họ rẽ vào một hành lang tối tăm, ẩm thấp.

Tiếng xích sắt loảng xoảng vang lên.

Phía trước, một nhóm lính đang cố gắng lôi đi một người phụ nữ.

Cô ta mặc chiếc váy đen rách nát, mái tóc đen rối bù, cổ và tay bị khóa chặt trong những chiếc còng dimeritium dày cộp – thứ kim loại khắc chế ma thuật.

Yennefer

Dù bị thương tích đầy mình, cô vẫn đang vùng vẫy, đá vào ống chân bọn lính, miệng chửi rủa không ngớt.

"Buông ta ra, lũ chó chết!

Ta sẽ biến chúng mày thành cóc ghẻ!"

"Im mồm đi con mụ phù thủy!"

Một tên lính tát mạnh vào mặt cô, khiến cô ngã dúi dụi.

Máu nóng dồn lên não Geralt.

Anh gầm lên một tiếng như sư tử, lao tới.

Xoẹt

Thanh Sihil vung lên.

Đầu tên lính vừa đánh Yennefer bay khỏi cổ, lăn lông lốc trên sàn.

Những tên còn lại giật mình quay lại.

Khi nhìn thấy Witcher với đôi mắt rực lửa và thanh kiếm đẫm máu, nỗi sợ hãi nguyên thủy xâm chiếm lấy chúng.

"Là Witcher!

Chạy thôi!"

Một tên hét lên.

Nhưng một tên khác, liều lĩnh hơn, túm lấy tóc Yennefer, lôi cô đứng dậy và kề dao vào cổ cô.

"Đứng lại!"

Hắn hét lên, tay run bần bật, lưỡi dao cứa nhẹ vào làn da trắng ngần của Yennefer, rỉ máu.

"Bước thêm một bước nữa là tao cắt cổ con mụ này!

"Geralt dừng lại.

Anh đứng bất động, thanh kiếm hạ xuống thấp.

Linh cũng dừng lại phía sau anh, cây nỏ từ từ hạ xuống.

"Thả cô ấy ra, "

Geralt nói, giọng trầm thấp, nguy hiểm như tiếng sấm rền từ xa.

"Và ta sẽ cho ngươi chết nhanh."

"Tao bảo lùi lại!"

Tên lính gào lên, hoảng loạn tột độ.

Hắn nấp sau lưng Yennefer, chỉ để lộ một phần nhỏ cái đầu.

Geralt nhìn Yennefer.

Đôi mắt tím của cô nhìn lại anh.

Trong đó không có sự sợ hãi.

Chỉ có niềm tin.

Niềm tin tuyệt đối.

"Đừng nhúc nhích, Yen.

Làm ơn nghiêng đầu sang một chút nào, "

Geralt nói nhẹ nhàng, như thể đang yêu cầu cô tạo dáng cho một bức tranh.

Yennefer không hỏi lại.

Cô cũng không chớp mắt.

Cô nghiêng đầu sang trái, chỉ một chút xíu, để lộ ra chiếc vòng cổ dimeritium đang khóa chặt sức mạnh của cô.

Cùng lúc đó, Linh bóp cò.

Vút

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập