Dù đã biết trước cốt truyện từ lời kể của người ăn xin chột mắt thứ ba, nhưng sang hôm sau, khi đi dạo trong vườn lâu đài – nơi có những khóm hồng đỏ thẫm như máu và suối nước trong vắt – Minh vẫn quyết định mở lời với mười người chủ nhà để
"kích hoạt nhiệm vụ"
"Thưa các quý ông, thứ lỗi cho tôi vì đã thất lễ, nhưng tôi không thể giữ im lặng thêm được nữa.
Các vị trông đều là những bậc trí giả, vậy mà lại hành xử như những kẻ điên rồ.
Dù chuyện gì xảy ra, tôi cũng buộc phải hỏi:
Tại sao các vị lại bôi đen mặt mình, và cớ làm sao tất cả các vị đều bị mù mắt trái?"
Nhưng họ chỉ lạnh lùng đáp rằng những câu hỏi đó không phải phận sự của Minh, và tốt nhất là anh nên giữ mồm giữ miệng.
Suốt ngày hôm đó, mọi người chỉ đàm đạo về những chủ đề khác – thi ca, triết lý, hay những chuyến hải hành.
Nhưng khi màn đêm buông xuống và nghi lễ quái đản kia lặp lại – tiếng khóc than ai oán, những cú đấm thùm thụp vào ngực, lớp tro đen trát đầy lên mặt – Minh lại khẩn khoản cầu xin họ giải thích ý nghĩa của màn kịch này.
"Chính vì lợi ích của anh, "
một chàng trai đáp, giọng trĩu nặng u sầu,
"mà chúng tôi đã từ chối câu hỏi đó, cốt để bảo vệ anh khỏi số phận bất hạnh như chúng tôi.
Tuy nhiên, nếu anh đã quyết tâm muốn chia sẻ định mệnh nghiệt ngã này, chúng tôi sẽ không ngăn cản nữa.
"Minh khẳng khái trả lời rằng dù hậu quả có ra sao, hắn cũng muốn thỏa mãn trí tò mò và sẽ tự chịu trách nhiệm.
Người kia liền cảnh báo:
"Nhưng hãy nhớ, một khi anh đã mất đi một con mắt, anh không thể quay lại đây, vì số lượng của chúng tôi đã đủ mười người và không thể kết nạp thêm ai nữa.
"Minh đáp gọn lỏn:
"Dù rất buồn khi phải chia tay những quý ông chân thành như các vị, tôi vẫn sẽ không đổi ý.
"Linh, người đã im lặng quan sát từ đầu, lúc này mới bước đến bên cạnh Minh, thì thầm vào tai hắn:
"Anh lặp lại thoại y chang như kịch bản gốc vậy, liệu có ổn không đấy?"
Minh nháy mắt tinh quái:
"Suỵt, trật tự nào.
Em không thấy diễn biến đang đi đúng tuyến truyện à?"
Thấy Minh đã quyết, mười người chủ nhà liền bắt một con cừu lớn và giết thịt.
Máu tươi chảy đỏ lòm trên nền đá cẩm thạch trắng toát.
Họ khéo léo lột da cừu, giữ nguyên vẹn hình dạng của nó.
Sau đó, họ đưa cho Minh một con dao – lưỡi sắc bén, cán chạm trổ hoa văn tinh xảo – và dặn dò:
"Chúng tôi sẽ khâu anh vào trong lớp da cừu này rồi để anh nằm lại đây.
Một loài chim khổng lồ gọi là Chim Roc sẽ xuất hiện, tưởng anh là mồi ngon.
Nó sẽ quắp anh mang lên trời và đặt xuống đỉnh một ngọn núi.
Đừng sợ hãi.
Khi đã chạm đất, hãy dùng dao rạch da chui ra.
Chim Roc thấy người sẽ hoảng sợ mà bay đi.
Lúc đó, anh hãy đi thẳng cho đến khi gặp một tòa lâu đài dát vàng, nạm đầy châu báu.
Cổng luôn mở, hãy cứ mạnh dạn bước vào.
Nhưng tuyệt đối đừng hỏi chúng tôi về những gì bên trong hay những gì đã xảy ra, vì chính anh sẽ tự mình trải nghiệm.
Chúng tôi chỉ có thể nói cái giá phải trả:
mỗi người chúng tôi đều mất đi con mắt bên trái và phải chịu sự hành xác hàng đêm này.
"Linh dúi vào tay Minh một chai rượu mạnh, dặn dò:
"Lát nữa khi bị con chim quắp đi, anh nhớ mở nắp chai ra.
Em sẽ lần theo mùi hương đó mà tìm đến tòa lâu đài.
"Minh nghẹn họng.
Hắn thừa biết chuyện gì đang chờ đợi ở tòa lâu đài kia – bốn mươi nàng công chúa tuyệt sắc, tiệc tùng, tình ái, và rồi…
"ba chấm"
Dắt người đẹp đi dạo trong thế giới cổ tích nghe thì lãng mạn đấy, nhưng dẫn
"gái"
đến cái ổ toàn
khác để xem mình tán tỉnh họ thì là cái thể loại tư duy gì?
Bối cảnh này rõ ràng được thiết kế cho những cuộc hẹn hò riêng tư chứ đâu phải để đi đánh ghen!
Linh lườm hắn một cái sắc lẹm, giọng lạnh tanh:
"Rốt cuộc là anh có cầm không?"
Minh cười khổ, đành nhận lấy chai rượu nho đỏ thẫm tỏa hương nồng nàn, bụng thầm rủa:
Thôi xong, toang con bà nó rồi.
Sau khi các chàng trai vất vả khâu lớp da cừu bọc kín người Minh – từng mũi kim cẩn thận, chặt chẽ khiến hắn trông chẳng khác gì một con cừu béo ú – họ rút lui vào sảnh lớn.
Minh nằm trơ trọi giữa sân, cảm giác ngột ngạt bao trùm.
Lớp da cừu nhớp nháp, mùi máu tanh nồng xộc lên mũi.
Hắn chỉ biết nằm im, tay giữ chặt chai rượu như báu vật hộ mệnh.
Vài phút sau, bầu trời bỗng tối sầm như sắp có bão.
Chim Roc xuất hiện.
Tiếng vỗ cánh ầm ầm như sấm dậy.
Một cái bóng khổng lồ che khuất mặt trời.
Loài chim trắng muốt như tuyết, mỏ cong vút, đôi mắt vàng rực như hai vầng dương.
Nó sà xuống, bộ móng vuốt khổng lồ nhẹ nhàng quắp lấy Minh đưa lên không trung, dễ dàng như thể hắn chỉ là một cọng lông hồng.
Tương truyền, loài chim này khỏe đến mức từng quắp cả một con voi về tổ trên núi để nuôi con.
Khi đã lơ lửng giữa trời cao, Minh hé nắp chai rượu.
Mùi hương nồng nàn thoát ra, bay theo gió.
Dưới chân hắn, tòa lâu đài đồng đỏ dần thu nhỏ lại, biến thành một chấm đỏ li ti giữa bầu trời.
Dưới mặt đất, Linh ngước nhìn theo.
Cô khẽ vẫy tay chào tạm biệt, rồi tung người lao đi, lần theo dấu vết con chim và mùi rượu thoang thoảng.
Tốc độ của cô nhanh đến kinh ngạc – những bước chân lướt trên mặt đất nhẹ tựa lông hồng, mỗi cú nhảy vọt xa hàng chục mét.
Cô nàng Witcher chạy như một cơn gió, kiên trì đuổi theo cái bóng khổng lồ đang in trên nền trời.
Chim Roc thả Minh xuống đỉnh một ngọn núi cao vút, nơi tuyết phủ trắng xóa và gió lạnh cắt da thịt.
Ngay khi chân chạm đất, Minh rút dao rạch toang những sợi chỉ trói buộc.
Lớp da cừu rơi tuột xuống, máu đông bám dính khắp người hắn.
Thấy một sinh vật lạ lùng bước ra từ
"con mồi"
Chim Roc hoảng sợ, dang rộng đôi cánh khổng lồ bay vút đi, để lại tiếng kêu vang rền như sấm động.
Minh phủi sơ người rồi bắt đầu hành trình tìm kiếm tòa lâu đài.
Hắn tìm thấy nó sau nửa ngày lang thang qua những con đường núi hiểm trở, băng qua những khu rừng kỳ ảo nơi cây lá bằng vàng và hoa nở ra bạc.
Chưa bao giờ trong đời Minh tưởng tượng ra một nơi lộng lẫy đến thế.
Tòa lâu đài dát vàng ròng, nạm kín ngọc bích, ngọc lam, hồng ngọc.
Mỗi viên đá quý to bằng quả trứng gà, phát sáng lung linh dưới ánh mặt trời.
Những tháp canh cao vút chọc trời, những khung cửa sổ rộng lớn với rèm lụa tung bay trong gió.
Cánh cổng dẫn vào một sân vuông có đúng một trăm cánh cửa đang đóng kín:
chín mươi chín cửa làm bằng các loại gỗ quý hiếm bậc nhất thế gian, và cánh cửa thứ một trăm làm hoàn toàn bằng vàng ròng.
Bước qua một cánh cửa đang mở, Minh choáng ngợp trước đại sảnh bao la, trần nhà cao vút chạm khắc những hình vẽ thần thoại bằng vàng và bạc.
Tại đó, bốn mươi thiếu nữ trẻ trung, khoác lên mình những chiếc váy lụa óng ánh, nhan sắc diễm lệ tựa tiên nữ giáng trần, đang ngả lưng trên những chiếc ghế bành nhung đỏ thẫm.
Ngay khi thấy hắn, họ đồng loạt đứng dậy, cất lời chào đón bằng giọng nói du dương như tiếng đàn:
"Chào mừng chàng đã đến với chúng em!
"Họ ân cần mời hắn ngồi vào chiếc ghế cao nhất – một chiếc ngai bọc nhung tím, tay vịn chạm trổ đầu rồng uy nghi.
Chưa hết, một nàng dâng lên bộ trang phục quý giá – áo choàng lụa đỏ thêu rồng vàng;
nàng khác múc nước thơm hoa hồng cho hắn rửa tay;
những người còn lại tất bật bày biện sơn hào hải vị trên những chiếc khay bạc sáng loáng.
Minh ngồi im như tượng, bối rối đến mức chân tay thừa thãi.
Đù móa, làm vua chắc cũng sướng đến thế này là cùng.
Sau khi Minh đã thưởng thức những món ăn tinh tế nhất và nhấm nháp những loại rượu quý hiếm nhất, các quý cô vây quanh hắn, đôi mắt long lanh đầy háo hức:
"Xin chàng hãy kể cho chúng em nghe về những chuyến phiêu lưu của chàng!
"Minh cười ngượng nghịu, nhưng rồi tặc lưỡi nghĩ thầm:
Kệ bà nó, chắc giờ này Linh đang lạc đường ở cái xó xỉnh nào rồi, tranh thủ
"nổ"
một tí cho đã.
Thế là hắn thao thao bất tuyệt về chuyến săn ma cà rồng trong Blade, về trận chiến với bầy dạ xoa trong Inu Yasha.
Và với cái tài
"chém gió"
thượng thừa – giọng điệu lên bổng xuống trầm, tay chân múa may quay cuồng – hắn lôi luôn cả Tây Du Ký vào cuộc:
nào là Tôn Ngộ Không ba lần đánh Bạch Cốt Tinh, Trư Bát Giới bị đánh ghen ở Cao Lão Trang, Sa Tăng.
à mà thôi, Sa Tăng nhạt quá bỏ qua.
Các cô nàng nghe đến đâu mê mẩn đến đó, thỉnh thoảng lại thốt lên những tiếng
"ồ"
"à"
đầy ngưỡng mộ.
Đến khi Minh kết thúc câu chuyện thì màn đêm đã buông xuống tự bao giờ.
Bầu trời bên ngoài đen đặc như mực.
Các quý cô thắp sáng lâu đài bằng một lượng nến nhiều đến mức ngay cả ban ngày cũng khó lòng rực rỡ hơn.
Hàng nghìn ngọn nến vàng, nến trắng, nến đỏ lung linh trên những chân đèn pha lê, phản chiếu ánh sáng lấp lánh khắp đại sảnh.
Sau đó, tiệc tùng lại tiếp diễn với trái cây khô và rượu ngon.
Người hát, kẻ múa.
Những giọng ca ngọt ngào, những điệu vũ uyển chuyển.
Một nàng gảy đàn hạc, một nàng thổi sáo, tạo nên khung cảnh thần tiên.
Minh mải mê chìm đắm trong hoan lạc đến mức quên cả thời gian, và quên béng luôn cô nàng Witcher đang lặn lội ngoài kia.
Linh?
Linh là ai nhỉ?
À.
thôi kệ, để mai lo.
Cho đến khi một quý cô – người cao nhất, mái tóc vàng óng ả, diện chiếc váy đỏ rực rỡ – tiến lại gần, thì thầm:
"Đêm đã khuya, chàng chắc hẳn đã mệt.
Em sẽ đưa chàng về phòng nghỉ ngơi.
"Rồi nàng cúi đầu, giọng ngọt như mật rót vào tai:
"Nếu chàng không chê, xin hãy cho phép một người trong chúng em.
được hầu hạ giấc ngủ của chàng đêm nay.
"Minh thoáng nhíu mày.
Hình như hắn đã quên mất một điều gì đó.
một cái gì đó rất quan trọng.
một ai đó.
Nhưng trước khi kịp nhớ ra, cô nàng váy đỏ đã khẽ đặt tay lên má hắn, ngẩng khuôn mặt kiều diễm lên, đôi môi đỏ mọng áp sát.
Một nụ hôn nồng nàn đặt lên môi hắn.
Khiến hắn quăng sạch mọi lý trí ra sau đầu.
Thôi dẹp mẹ, có gì để mai tính!
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập