Chương 6: 1001 Đêm (Lâu Đài Và 40 Mỹ Nữ 2)

Những ngày tiếp theo

Diễn ra một cách bình thường.

Minh và Linh cùng nhau khám phá lâu đài, tìm kiếm manh mối, hỏi han các mỹ nữ – tuy nhiên, những cô gái này không tiết lộ gì nhiều về bản chất thực sự của lâu đài hay nguồn gốc của mình.

Họ chỉ sống ở đây, vui vẻ, hạnh phúc, như thể đó là điều đương nhiên.

Cả hai gần như không tiến triển gì.

Nhưng họ cũng không gấp gáp.

Vì cả hai đều hiểu rằng mấu chốt có thể nằm ở thời điểm bốn mươi mỹ nữ này ra đi – đó mới là lúc bí mật bắt đầu lộ diện.

Vào một buổi sáng

Các mỹ nữ xuất hiện bên giường của Minh để chào buổi sáng, như mọi ngày.

Nhưng thay vì vẻ mặt vui tươi rạng rỡ, tươi cười như thường lệ, họ lại giàn giụa nước mắt.

Minh giật mình, ngồi bật dậy.

"Các em.

sao vậy?"

Một người trong số họ lau nước mắt, nói với giọng run run:

"Chúng em phải rời xa anh, và chưa bao giờ việc phải chia tay một người bạn nào lại khó khăn đến thế.

Rất có thể chúng em sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa.

nhưng nếu anh có đủ khả năng tự chủ, biết đâu chúng ta vẫn có thể mong đợi một ngày tái ngộ."

"Các em yêu, "

Minh trả lời, lòng bồn chồn,

"các em nói gì kỳ lạ vậy?

Cho anh biết chuyện gì được không?"

Một người khác bước lên, nắm tay hắn, ánh mắt đượm buồn:

"Hãy biết rằng, tất cả chúng em đều là công chúa – mỗi người là con gái của một đức vua.

Chúng em sống cùng nhau trong lâu đài này theo cách mà anh đã thấy, nhưng cứ vào cuối mỗi năm, những nhiệm vụ bí mật lại gọi chúng em đi trong khoảng thời gian bốn mươi ngày.

Giờ đã đến lúc đó.

"Cô dừng lại, hít sâu, rồi tiếp tục:

"Nhưng trước khi đi, chúng em sẽ để lại chìa khóa cho anh, để anh không thiếu trò giải trí trong lúc chúng em vắng mặt.

Tuy nhiên, có một điều chúng em yêu cầu anh:

chỉ riêng chiếc Cửa Vàng là tuyệt đối không được mở, nếu anh còn trân trọng sự bình yên của chính mình và hạnh phúc của đời mình.

"Cô nhìn thẳng vào mắt Minh, giọng nghiêm trọng:

"Một khi cánh cửa đó được mở ra, chúng em buộc phải chào tạm biệt anh mãi mãi.

"Trong nước mắt, Minh cam đoan với họ về sự thận trọng của mình.

Hắn thề rằng sẽ không mở Cửa Vàng dù có chuyện gì xảy ra.

Sau khi ôm hắn âu yếm, từng người một, họ lên đường.

Và lâu đài chìm vào tĩnh lặng.

Minh gặp Linh ở hành lang lâu đài.

Ánh sáng vẫn lung linh qua những ô cửa sổ, nhưng không khí đã khác – vắng bóng tiếng cười nói rộn ràng của bốn mươi mỹ nữ, lâu đài giờ đây trở nên trống vắng một cách kỳ lạ.

"Anh đã nhận được chìa khóa chưa?"

Linh hỏi thẳng.

Minh cười hì hì, đưa tay lên trước mặt Linh.

Trên lòng bàn tay hắn là một chiếc chìa khóa duy nhất – một chiếc chìa khóa vàng óng cho cả một trăm cánh cửa.

"Còn người đẹp, "

Minh hỏi lại,

"có lần theo được dấu vết của các mỹ nữ không?"

Linh gật đầu.

"Được.

"Linh dùng giác quan Witcher để theo dấu chân của các cô gái nơi cổng lâu đài.

Những dấu vết mờ nhạt trên mặt đất, mùi hương còn đọng lại trong không khí, cô đều bắt được.

Minh im lặng đi theo, để Linh dẫn đường.

Qua cánh rừng rậm rạp và dãy núi hiểm trở, họ nghe thấy tiếng la khóc ở phía xa.

Tiếng kêu thảm thiết.

Đau đớn.

Tuyệt vọng.

Cẩn thận, hai người tiếp cận.

Và trước mặt họ là một cảnh tượng kinh hoàng:

bốn mươi mỹ nữ – những người vừa còn dịu dàng âu yếm Minh sáng nay – giờ đang bị xé xác bởi một bầy chó đen khổng lồ.

Những con thú hung dữ với bộ lông đen nhánh, mắt đỏ rực, nanh vuốt sắc nhọn như dao cạo.

Chúng lao vào, cắn xé không thương tiếc.

Linh bản năng cầm lấy thanh kiếm, định lao vào giúp đỡ—

Nhưng Minh nắm chặt tay cô lại.

Linh quay lại nhìn Minh, ánh mắt nghi hoặc.

"Đợi đã, "

Minh thì thầm.

"Cảnh này.

hắn thấy quen.

"Quen"Nếu đúng như vậy, thì bốn mươi cô nàng này không chết được.

"Linh dừng lại, nhìn hắn chằm chằm một lúc, rồi buông kiếm xuống.

Cô quay lại quan sát.

Quả thật như vậy.

Mặc dù bị cắn xé dữ dội, máu chảy đầm đìa, nhưng bốn mươi mỹ nữ không hề chết.

Da thịt các nàng nhanh chóng tái tạo – rồi lại bị chó địa ngục xé toạc ra, rồi lại tái tạo, rồi lại bị cắn xé.

Một vòng lặp vô tận của đau đớn.

"Sở dĩ anh thấy quen như vậy, "

Minh giải thích bằng giọng nhỏ,

"là vì đã gặp những con chó tương tự ở một thế giới khác rồi.

"Linh nhíu mày.

"Thế giới nào?"

"Thế giới '101 Con Chó Đốm'"

Minh nhớ lại.

"Ở cuối map, con mèo Kitler đã gọi chó địa ngục xé xác mụ Cruella sau khi mụ ra tù, suốt bảy ngày bảy đêm.

Và những con chó địa ngục đó.

giống y hệt những con chó này.

"Linh quan sát kỹ bầy chó.

Đúng vậy – chúng không phải sinh vật tự nhiên.

Chúng là những linh thú từ địa ngục.

"Anh không định can thiệp sao?"

Linh hỏi.

Minh lắc đầu.

"Phải tìm hiểu kỹ trước khi can thiệp.

Mặc dù đây là giấc mơ, nhưng không phải game để có thể save và load lại khi nhiệm vụ thất bại.

Hơn nữa.

các cô gái kia cũng không thật sự 'chết'.

"Hắn dừng lại, suy nghĩ.

"Anh đang xâu chuỗi những điểm tương đồng, "

Minh nói chậm rãi.

"Theo thông tin câu chuyện, thì những mỹ nữ này đang chịu một quy luật:

bốn mươi ngày sống sướng như công chúa, bốn mươi ngày sống khổ như địa ngục.

"Linh gật gật, lắng nghe.

"Có một quy luật về sự trừng phạt theo thời gian, "

Minh tiếp tục.

"Như hai người chị của Zobeida bị hình phạt một trăm roi mỗi khi đêm về.

Hoặc như con mèo Kitler bị thiêu đốt trong lửa địa ngục mỗi khi trời sáng.

Anh chưa tìm ra lý do, nhưng có một quy luật về hình phạt như vậy tồn tại trong các câu chuyện.

"Hắn nhìn về phía những mỹ nữ đang chịu đau đớn.

"Do đó, các cô gái này đang chịu hình phạt cho lỗi lầm nào đó trong quá khứ.

Và nếu không đoán sai, sau bốn mươi ngày hình phạt này kết thúc, các nàng sẽ quay trở lại sống sung sướng như công chúa thôi.

"Linh im lặng.

Cô nhìn cảnh tượng trước mắt – những tiếng kêu thảm thiết, máu me, nước mắt – rồi quay sang Minh:

"Vậy anh định làm gì?"

"Quay về, "

Minh đáp.

"Tìm hiểu thêm.

Có thể manh mối nằm trong lâu đài.

Hoặc.

trong những cánh cửa.

"Hai người theo dõi thêm một lúc – đủ để chắc chắn rằng chu kỳ hành hình sẽ không dừng lại – rồi quay trở lại lâu đài.

Trong suốt chặng đường về, không ai nói gì.

Chỉ có tiếng gió rít qua khe núi, và tiếng la khóc xa xa vẫn vọng theo sau lưng họ.

===

Hai người quay trở lại lâu đài trong sự im lặng bao trùm.

Không khí giờ đây nặng nề hơn hẳn — vắng bóng tiếng cười đùa, tiếng đàn ca và những lời ve vãn ngọt ngào.

Chỉ còn lại tiếng bước chân của hai kẻ lữ hành vang vọng đơn độc trên nền đá hoa cương lạnh lẽo.

Minh đi trước, tay chà xát chìa khóa vàng mà bốn mươi mỹ nữ để lại.

Hắn dừng lại trước đại sảnh, quay đầu nhìn Linh.

"Em muốn mở cửa nào trước?"

Linh đang lơ đãng lau bụi trên thanh kiếm bạc bằng một mảnh vải lụa lấy từ bàn tiệc.

Cô ngẩng lên, ánh mắt vẫn sắc sảo nhưng cái lạnh lẽo ban nãy đã vơi đi vài phần.

"Cửa nào cũng được.

Miễn là đừng bắt tôi nghe lại chuyện 'Tây Du Ký phiên bản 18+' của anh lần nữa.

"Minh cười khì, đưa tay ôm ngực làm bộ đau đớn.

"Oan uổng quá.

Anh kể hay thế còn gì, mấy cô kia nghe mà mê mẩn đấy thôi."

"Đúng rồi đấy, "

Linh đáp, giọng đều đều, không chút gợn sóng.

"Mê đến mức suýt làm anh quên luôn cả nhiệm vụ lẫn đường về.

"Minh tắt hẳn nụ cười.

Hắn nhìn thẳng vào mắt cô, lần đầu tiên kể từ khi bước chân vào lâu đài này, hắn không còn vẻ cợt nhả hay né tránh.

"Anh xin lỗi, "

giọng hắn trầm xuống, nghiêm túc lạ thường.

"Không phải vì bị em bắt quả tang, mà vì… đã để em phải một mình chạy theo dấu con chim Roc giữa sa mạc, trong khi anh thì…"Linh cắt ngang lời hắn, giọng nhẹ tênh nhưng sắc bén:

"Anh không cần xin lỗi vì đã hưởng thụ.

Witcher chúng tôi quen rồi — sống nay chết mai, ai cũng có lúc cần xả hơi.

Điều tôi không thích là anh để chuyện đó ảnh hưởng đến việc chung.

Còn lại…"

Cô nhún vai, thản nhiên.

"Tôi không phải kiểu phụ nữ ghen tuông vớ vẩn.

"Minh nhìn cô chằm chằm, rồi bất chợt bật cười khẽ, tiếng cười pha chút bất lực.

"Em biết không Linh?

Đôi khi anh tự hỏi rốt cuộc em là ai.

Trong thế giới The Witcher mà anh biết, họ phóng khoáng, hoang dã.

Còn em… em là gì đây?

Lạnh lùng, lý trí đến mức tàn nhẫn?

Anh gần như quên mất cô gái dễ thương, ngọt ngào hồi mới gặp rồi đấy.

"Linh thoáng khựng lại.

Cô nhìn hắn, ánh mắt sâu hun hút.

"Anh đang cố phân tích tâm lý tôi à?"

"Không, "

Minh đáp ngay.

"Anh đang cố hiểu tại sao mình lại thấy khó chịu khi em bình thản quá mức như thế.

"Không gian chìm vào im lặng trong vài giây.

Linh nheo mắt, bước tới gần hắn hơn một chút, khoảng cách đủ gần để Minh ngửi thấy mùi trên tóc cô.

"Vì anh mong tôi nổi điên lên, đập bàn, hay chửi anh là đồ đàn ông tồi háo sắc à?"

Minh cười khổ:

"Ít nhất thì như thế anh còn có cơ hội xin lỗi một cách tử tế.

"Linh nhìn hắn thật lâu, rồi khẽ thở dài, như trút bỏ lớp vỏ bọc cứng nhắc vô hình.

"Tôi không nổi điên.

Vì tôi hiểu.

Và vì…"

Cô ngập ngừng một chút, giọng hạ thấp hơn.

"…vì tôi cũng chẳng khác anh là mấy.

"Minh nhướn mày ngạc nhiên:

"Ý em là…?"

"Ý là, "

Linh nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng thẳng thắn,

"nếu người bị khâu vào da cừu và quắp về cái ổ này không phải là anh mà là tôi, có lẽ đêm đó tôi cũng sẽ chọn một cô nàng tóc nâu nào đó để vui vẻ thôi.

"Lời nói của cô rơi xuống như một viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng.

Minh đứng hình.

Hắn nhìn cô trân trối, và lần đầu tiên trong suốt hành trình, cái mồm mép tép nhảy của hắn không tìm được câu nào để phản bác hay chém gió.

Hồi lâu sau, hắn mới cất giọng khàn khàn:

"Vậy là… chúng ta giống nhau hơn anh nghĩ.

"Linh khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý:

"Nhưng khác ở một chỗ — tôi không giả vờ rằng mình vô tư khi trong lòng thực sự đang để ý một ai đó.

"Minh hít một hơi sâu, tim hẫng đi một nhịp:

"Em đang nói về anh à?"

Linh không trả lời.

Cô quay lưng, bước thẳng về phía dãy hành lang dài hun hút với hàng trăm cánh cửa đóng kín.

"Mở đại một cánh đi.

Tôi mệt mỏi với mấy lời vòng vo rồi.

"========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập