Minh cầm chiếc chìa khóa vàng duy nhất bước tới cánh cửa đầu tiên trong dãy hành lang.
Tiếng lách cách vang lên khô khốc, và ngay khi chốt cửa bật mở, một luồng ánh sáng chói lòa ập tới khiến cả hai phải nheo mắt lại.
Khi thị lực dần thích nghi, hiện ra trước mắt họ là một khu vườn kỳ ảo đến choáng ngợp.
Những trái cây khổng lồ với màu sắc rực rỡ treo lủng lẳng khắp nơi như hàng ngàn chiếc đèn lồng lễ hội.
Những quả táo đỏ mọng to bằng đầu người, từng chùm nho tím thẫm nặng trĩu tựa những chuỗi ngọc khổng lồ, và những quả dưa hấu xanh mướt to gấp đôi một chiếc xe đẩy hàng.
Mùi hương ngọt ngào, đậm đặc quyện trong không khí, gợi lên cảm giác vừa say đắm vừa thèm thuồng.
"Khu vườn của người khổng lồ à?"
Minh lẩm bẩm, ngước nhìn một quả đào tiên to tướng đang đung đưa ngay trên đầu.
Hắn vươn tay hái một quả dâu tây to bằng cả bàn tay xòe rộng, đưa lên mũi ngửi.
"Chắc là ăn được đấy."
"Đừng, "
Linh nhíu mày nhắc nhở.
"Chúng ta không biết luật lệ ở đây.
Nhỡ có độc hoặc bùa chú thì sao?"
Minh nhún vai, nụ cười bất cần thường thấy lại hiện lên:
"Người đẹp đừng lo.
Trong nguyên tác, khu vườn này là phần thưởng chứ không phải cái bẫy.
"Dứt lời, hắn cắn phập vào quả dâu.
Một dòng nước quả ngọt lịm, mát rượi tan chảy trong khoang miệng, trôi tuột xuống cổ họng, xua tan đi cái nóng.
Cánh cửa thứ hai nằm cách đó một quãng không xa.
Nhưng lần này, khi cánh cửa mở ra, cảnh tượng bên trong lại hoàn toàn đối lập.
Không còn vẻ rực rỡ choáng ngợp, trước mắt họ là một thảo nguyên xanh biếc trải dài đến tận chân trời.
Gió thổi nhẹ làm những ngọn cỏ rập rờn như sóng nước.
Rải rác trên cánh đồng là những con bò to béo, bộ lông bóng mượt, đang nhởn nhơ gặm cỏ.
Khung cảnh thanh bình đến mức gần như không thực.
"Quào, nông trại vui vẻ phiên bản đời thực à?"
Minh bình luận, thong thả bước vào.
"Nhìn mấy con bò này hưởng thụ chưa kìa.
"Linh đi theo sau, ánh mắt vẫn cảnh giác quan sát xung quanh.
Đột nhiên, thính giác nhạy bén của một Witcher bắt được những âm thanh lạ.
Không phải tiếng bò rống thông thường, mà là một giọng nói trầm đục, ù ù, phát ra từ con bò đang nằm nghỉ gần nhất.
"…no nê thế này… sướng hơn kiếp trước vạn lần…"Linh khựng lại, vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
Cô quay sang Minh, ra hiệu im lặng, rồi rón rén tiến lại gần.
Lúc này, Minh cũng đã nghe thấy.
Thế giới trong mơ này quả nhiên không tuân theo logic thường thường — động vật cũng có thể cất tiếng người.
Linh quỳ một chân xuống bên cạnh con bò, giọng cô dịu lại, nhẹ nhàng:
"Này anh bạn, tôi có thể nói chuyện với anh được không?"
Con bò chậm rãi ngẩng đầu lên.
Đôi mắt to tròn, ầng ậng nước của nó nhìn thẳng vào cô.
Giọng nói phát ra rõ ràng hơn, trầm buồn và chậm chạp như tiếng cối xay:
"Người lạ… cô muốn hỏi gì?"
"Ở đây có gì đặc biệt không?
Các anh… thực sự là bò sao?"
Con bò thở hắt ra một hơi dài, tiếng thở nặng nề như tiếng gió lùa qua ống khói cũ.
"Bây giờ chúng tôi là bò.
Nhưng kiếp trước… chúng tôi từng là người.
"Minh giật mình, bước nhanh tới gần:
"Sao lại thế?"
Con bò liếc nhìn hắn, rồi quay đầu nhìn xa xăm về phía đồng cỏ mênh mông:
"Trong số cả đàn này, có mười một con là bạn của tôi từ kiếp trước.
Giờ đây, chúng tôi cùng chia sẻ kiếp làm bò.
"Linh nhíu mày, sự tò mò xen lẫn thương cảm hiện lên trong mắt:
"Ai đã làm điều này?
Một phù thủy?
Hay các anh dính phải lời nguyền nào?"
Con bò lắc đầu chậm rãi, cặp sừng lớn đung đưa:
"Không ai phù phép cả.
Là chúng tôi… tự chọn số phận này.
"Minh há hốc mồm, không tin vào tai mình:
"Tự chọn?
Điên à?
Ai lại tự nguyện bỏ làm người để đi làm súc vật chứ?"
Con bò nhắm nghiền mắt lại, như đang chìm vào một hồi ức đau thương từ quá khứ xa xăm.
"Kiếp trước, chúng tôi là những đứa trẻ chăn bò.
Nghèo khổ, đói rách, sống phụ thuộc vào roi vọt của chủ.
Một ngày nọ, chúng tôi được giao nhiệm vụ đi gom cỏ khô.
Mười một đứa trẻ, lang thang dọc bờ sông từ sáng sớm đến tối mịt.
Chúng tôi đã làm việc cật lực, chất được một đống cỏ lớn bên gốc cây gỗ khô, định bụng chiều sẽ quay lại mang về.
"Giọng con bò run lên, nghẹn ngào:
"Nhưng khi quay lại… đống cỏ đã cháy rụi.
Có lẽ ai đó đã vô tình đốt lửa gần cây gỗ khô, hoặc là tàn lửa đâu đó bay sang.
Chúng tôi không biết.
Chỉ biết rằng công sức cả ngày trời… đã hóa thành tro bụi.
"Linh lặng người lắng nghe.
Minh cũng im bặt, không dám cắt lời.
"Khi trở về tay không, chủ đã nổi trận lôi đình.
Ông ta đánh chúng tôi.
Đánh rất dã man.
Đêm hôm đó, cả mười một đứa đều lên cơn sốt cao, co giật vì đau đớn và kiệt sức.
Và rồi… cơn sốt đã mang chúng tôi đi.
"Giọng con bò trầm xuống, nghe như tiếng vọng từ lòng đất:
"Trong những giây phút cuối cùng của kiếp người, chúng tôi chỉ có một ước nguyện duy nhất — ước gì được như những con bò mà mình từng chăn dắt.
Chúng được ăn no, được ngủ yên, không phải làm việc quần quật, không bị đòn roi.
Chúng sống một cuộc đời vô lo vô nghĩ.
Và lời nguyện cầu ấy đã được đáp lại… Chúng tôi được tái sinh.
Làm bò.
"Không gian chìm vào sự im lặng nặng nề.
Minh nuốt nước bọt, cổ họng đắng ngắt.
Câu chuyện bi thương đến mức phi lý, nhưng lại hợp lý đến đau lòng trong cái thế giới tàn khốc này.
Linh thở dài, giọng cô chùng xuống, buồn bã:
"Vậy bây giờ… các em có hạnh phúc không?"
Con bò mở mắt nhìn cô.
Trong đôi mắt đen láy ấy không hề có sự oán hận, không có nỗi đau, cũng chẳng còn chút nuối tiếc nào của kiếp người.
Chỉ có sự bình thản đến lạ kỳ.
"Chúng tôi không còn nhớ đau khổ là gì nữa.
Chúng tôi chỉ biết ăn cỏ non, uống nước mát, và nằm ngủ dưới nắng ấm.
Không đòn roi, không đói khát.
Có lẽ… đây chính là hạnh phúc.
"===
Những ngày tiếp theo trôi qua như một giấc mơ kỳ ảo trong chính một giấc mơ.
Mỗi cánh cửa là một thế giới riêng biệt, mỗi thế giới mang theo một câu chuyện, một bài học, hoặc đơn giản chỉ là sự ngạc nhiên thuần túy.
Họ đi qua cánh cửa dẫn đến một khu rừng nấm phát sáng, nơi những cây nấm cao bằng người phát ra ánh sáng xanh lè tè như đèn huỳnh quang tự nhiên.
Có cánh cửa mở ra một sa mạc cát trắng tinh khôi, nơi những hạt cát bay lượn trong không khí tạo thành những vòng xoáy nhỏ, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Đến cánh cửa thứ 11, cả hai gần như đứng chết lặng trước cảnh tượng trước mắt.
Một kho báu ngút tầm mắt trải rộng trước họ như trong những truyền kể của hải tặc và kẻ săn kho báu.
Những đồng vàng chất thành núi cao chót vót, lấp lánh dưới ánh sáng kỳ diệu không rõ nguồn gốc từ đâu.
Những trang sức bằng bạc — vòng cổ, vòng tay, nhẫn, trâm cài — treo lơ lửng trên những cành cây như những chùm quả kỳ lạ.
Những chiếc cốc vàng óng ánh đựng đầy hồng ngọc, ngọc lam, và những viên châu báu màu sắc chói lọi mắt người.
"Trời ơi…"
Linh thốt lên, giọng run run vì choáng ngợp.
Minh khẽ huýt sáo, đi từng bước chậm rãi giữa những đống vàng bạc.
Hắn cúi xuống, nhặt một đồng xu vàng lên, để nó lăn trên lòng bàn tay.
Ánh vàng phản chiếu lên gương mặt hắn, làm đôi mắt sáng rực lên.
"Chắc đủ cho mình mua cả một vương quốc đấy, "
hắn lẩm bẩm.
Họ dành gần như cả ngày ở đó, ngắm nghía từng món đồ.
Linh thử đeo một chiếc vòng cổ ngọc lục bảo lên cổ, ngắm mình trong tấm gương bạc được đính đá quý.
Minh lật giở những đồng tiền, nghiên cứu những hình khắc kỳ lạ trên mặt chúng.
Nhưng khi họ chuẩn bị rời đi, Minh không đem theo một đồng xu nào.
Linh nhìn hắn, vẻ ngạc nhiên:
"Sao không lấy gì về?
Biết đâu có thể mang ra ngoài được?"
Minh lắc đầu, nụ cười mỉm trên môi:
"Đây là thế giới trong mơ.
Mọi thứ ở đây đều không thật.
Khi tỉnh dậy, tay chúng ta sẽ rỗng không.
Hơn nữa…"Hắn nhìn lại đống kho báu một lần cuối:
"Tôi không thích ý tưởng trở thành một thằng ăn cắp.
Dù là trong mơ đi nữa.
"Linh nhìn hắn với một ánh mắt khác lạ — có lẽ là sự tôn trọng.
===
Cánh cửa thứ 25 mở ra một thiên đường của chim chóc.
Ngay khi bước vào, tai họ tràn ngập tiếng hót ríu rít, vui tươi, sôi động.
Bầu trời xanh trong vắt không một gợn mây.
Rừng cây xanh mướt với những tàng lá rậm rạp.
Và bay lượn khắp nơi là vô số loài chim với những bộ lông sặc sỡ — đỏ, vàng, xanh lá, xanh lam, tím, cam — như một bức tranh sống động của thiên nhiên.
Linh dừng lại giữa khu rừng, nhớ lại kinh nghiệm ở cánh cửa đồng cỏ.
Cô cất cao giọng, lịch sự:
"Xin chào!
Ở đây có ai kiếp trước từng là người không?"
Tiếng chim hót thoáng lắng lại, như thể cả khu rừng đang lắng nghe.
Rồi, từ những tán cây cao, một loạt những con chim công sặc sỡ bay đến, đậu trên những cành cây thấp gần họ.
Bộ lông của chúng rực rỡ đến mức khó tin — những sắc xanh ngọc lam, vàng kim, đỏ tươi, và tím huyền ảo giao thoa với nhau tạo thành một tác phẩm nghệ thuật sống.
Một con chim công lớn nhất, có bộ lông xanh ngọc bích lấp lánh, nghiêng đầu nhìn họ:
"Những người lạ mặt… Các ngươi là ai?
Tại sao lại đến đây?"
Minh mỉm cười, lấy ra những trái xoài chín mọng từ túi — chiến lợi phẩm từ khu vườn trái cây khổng lồ ở cánh cửa trước.
Hắn đặt chúng xuống đất, lùi lại vài bước:
"Chúng tôi chỉ là những kẻ lang thang.
Đây là chút quà nhỏ.
"Những con chim công nhìn nhau, rồi nhảy nhót xuống, mổ thử mấy miếng xoài.
Vẻ cảnh giác dần nhường chỗ cho sự hài lòng.
"Ngon, "
con chim công xanh ngọc bích gật đầu.
"Các ngươi muốn biết gì?"
Minh ngồi xổm xuống, giọng tò mò nhưng tôn trọng:
"Kiếp trước các anh là gì?"
Con chim công im lặng một lát, rồi từ từ trả lời:
"Kiếp trước, chúng tôi là những du sĩ.
Cạo đầu, sống đời khổ hạnh, tu tập tại một ngôi đền lớn ở vùng đất phía nam.
Chúng tôi không sở hữu gì ngoài chiếc y vá khổ hạnh và chiếc bát khất thực.
"Một con chim công khác, bộ lông vàng kim rực rỡ, tiếp lời:
"Nhưng chúng tôi may mắn.
Ở nơi đó, có một nhà vua tốt bụng, luôn cúng dường thức ăn cho chúng tôi.
Mỗi ngày, ông đích thân hoặc sai người mang cơm cháo, trái cây, nước uống đến đền.
Khi ông bận việc triều chính, ông giao cho các cô công chúa thay mình làm việc này.
"Khi nghe đến chữ
"công chúa"
Minh nhạy bén hỏi ngay:
"Nhà vua có bao nhiêu cô công chúa?"
Con chim công thứ ba, bộ lông đỏ tươi như lửa, đáp:
"Khoảng bốn mươi cô.
Tất cả đều xinh đẹp, hiền lành, và rất tôn kính chúng tôi.
"Linh nhíu mày, cảm thấy nắm bắt được gì đó trong câu chuyện.
Minh tiếp tục:
"Vậy tại sao các anh lại tái sinh thành chim công?"
Bầy chim công im lặng, không khí trở nên trầm lặng.
Rồi con chim xanh ngọc bích thở dài:
"Vì chúng tôi quá yêu quý tấm y khổ hạnh của mình.
Chúng tôi tự hào về cuộc sống thanh đạm, về sự thoát ly với trần tục.
Nhưng… ngoài việc khổ hạnh ra, chúng tôi chẳng làm gì đặc biệt khác.
Chúng tôi chỉ… tự mãn với vẻ bề ngoài thanh cao của mình.
"Con chim vàng kim gật đầu:
"Chúng tôi thích được người ta chiêm ngưỡng khi đi khất thực.
Thích nghe lời khen về sự thanh khiết của mình.
Giống như… một con chim công xòe đuôi để khoe sắc vậy.
"Minh ngồi im, suy ngẫm.
Linh nhìn bầy chim công với vẻ thương cảm lẫn ngạc nhiên.
"Vậy giờ các anh có hối hận không?"
Cô hỏi nhẹ nhàng.
Con chim công đỏ tươi lắc đầu:
"Không.
Chúng tôi vẫn được xòe bộ lông đẹp đẽ của mình.
Vẫn được người ta chiêm ngưỡng.
Chỉ là giờ đây, chúng tôi thành thật hơn.
Chúng tôi là những gì chúng tôi vốn đã từng là — những sinh vật yêu thích bề ngoài.
"========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập