Cánh cửa thứ 67 mở ra một thế giới hoàn toàn khác biệt với mọi nơi họ đã đi qua.
Đó là một khu vườn đêm vĩnh cửu.
Không có bình minh.
Không có hoàng hôn.
Chỉ có đêm — nhưng không phải đêm tối như trong thế giới thường, mà là đêm rực rỡ ánh sáng kỳ ảo.
Trăng to tròn treo trên đầu, lớn gấp ba lần trăng bình thường, phủ xuống ánh sáng bạc mềm mại như lụa.
Mặt hồ phẳng lặng như gương, phản chiếu trăng sao, tạo nên ảo giác như có hai bầu trời — một ở trên, một ở dưới.
Cây cối và hoa cỏ phát ra ánh sáng riêng — những đốm lấp lánh xanh lục, tím hồng, vàng chanh — như thế giới fantasy huyền bí trong những trang sách cổ.
Hoa nở rộ dù không có mặt trời.
Cỏ mềm mại như nhung, ấm áp dưới chân.
Không khí mát lạnh, thoang thoảng mùi hoa nhài lẫn với hương cỏ tươi và chút mùi gỗ thơm xa xa.
Yên bình.
Tĩnh lặng.
Như thời gian ở đây đã ngừng chảy từ lâu.
Giữa vườn, bên bờ hồ, là một chiếc bàn nhỏ dành cho hai người ngồi.
Bàn gỗ tối màu được chạm khắc tinh xảo, hai chiếc ghế đệm nhung xanh thẫm.
Trên bàn là những ngọn nến cao đang cháy êm đềm, một chai rượu đỏ thẫm bên cạnh hai ly pha lê, và những món ăn nhẹ — trái cây, phô mai, bánh mì giòn.
Ai đó đã chuẩn bị sẵn.
Như thể ai đó biết họ sẽ đến.
Minh nhìn quanh, rồi nhìn Linh.
Cô bước tới chiếc bàn, ngồi xuống trước, tự rót cho mình một ly rượu.
Động tác tự nhiên, không có chút do dự — như thể đây là nơi cô thuộc về.
Minh đứng yên một lát, nhìn bóng lưng Linh dưới ánh trăng.
Rồi hắn cũng bước tới, ngồi xuống đối diện, cách một khoảng vừa đủ để không quá gần, nhưng cũng không quá xa.
Họ chỉ uống, không nói nhiều.
Rượu ngọt, cay nhẹ, lan tỏa ấm trong ngực.
Hương vị phức tạp — nho chín, mật ong, chút gia vị lạ mà Minh không biết tên.
Nhưng ngon.
Rất ngon.
Minh nhìn Linh.
Cô ngồi đó, tay cầm ly rượu, mắt nhìn ra hồ.
Gương mặt trong ánh trăng trông êm đềm hơn bình thường — không còn vẻ cảnh giác của Witcher, không còn vẻ lạnh lùng thường thấy.
Chỉ là.
Linh.
Một cô gái trẻ trong đêm trăng.
Sau ly thứ hai, Linh đặt ly xuống, nhìn thẳng vào mắt Minh.
"Anh biết tại sao em không nổi giận khi thấy anh ở với bốn mươi mỹ nữ không?"
Minh thoáng giật mình.
Hắn không ngờ cô sẽ nói về chuyện này.
Hắn lắc đầu, lần này thật sự lắng nghe.
Linh hít một hơi sâu, rồi nói chậm rãi:
"Vì em không có lý do nổi giận.
"Cô ngừng lại, nhìn vào ly rượu:
"Chúng ta chưa từng hứa hẹn gì.
Chưa từng định nghĩa gì.
Anh ngủ với họ thì cũng giống như em ngủ với một trong số họ vậy — chuyện bình thường của một Witcher.
Không nợ nần gì ai, và cũng chẳng tội lỗi gì.
"Minh nuốt khan.
Hắn muốn nói gì đó, nhưng cô chưa xong.
"Nhưng em vẫn.
khó chịu.
"Linh cười nhạt, lần đầu tiên trong đêm nay:
"Khó chịu vì anh làm em phải tự hỏi một câu mà em ghét phải hỏi:
liệu anh có coi em là một trong số bốn mươi người kia không?
Hay em chỉ là người đi cùng tiện đường?"
Câu hỏi đâm thẳng vào trái tim Minh.
Hắn đặt ly rượu xuống.
Hắn tiến lại gần hơn, lần này không còn vẻ đùa cợt.
"Em không phải một trong số họ, "
hắn nói, giọng trầm và chắc nịch.
Linh nhìn hắn, không nói gì.
Minh tiếp tục:
"Em là người duy nhất khiến anh phải suy nghĩ lại toàn bộ logic của mình.
Em là người duy nhất khiến anh thấy.
sợ."
"Sợ?"
Linh nheo mắt.
"Sợ nếu không nghiêm túc, em sẽ đi tiếp và không quay đầu nhìn lại.
"Linh nhìn hắn rất lâu.
Không nói gì.
Chỉ nhìn.
Rồi cô đứng dậy, bước đến bên gốc cây vươn ra bờ hồ — một cây liễu khổng lồ, cành lá rũ xuống như rèm màu bạc xanh.
"Vậy thì chứng minh đi, "
cô nói, không quay lại.
"Đừng nói.
Làm.
"Minh đứng dậy.
Hắn bước đến sau lưng Linh, từng bước chậm rãi, cẩn thận — như sợ một động tác sai sẽ làm khoảnh khắc này vỡ tan.
Hắn không ôm vội.
Chỉ đặt hai tay lên vai cô — nhẹ nhàng, nhưng đủ để cô cảm nhận được sức nóng từ lòng bàn tay.
"Em chắc chứ?"
hắn thì thầm vào tai cô.
"Vì một khi bắt đầu, anh sẽ không dừng lại ở mức 'vui vẻ một tí' nữa đâu.
"Linh quay người lại.
Đôi mắt Witcher lấp lánh dưới ánh trăng, nhưng lần này không còn lạnh lẽo.
Cô chủ động vòng tay qua cổ hắn, kéo sát lại.
"Thế thì đừng có dừng lại, "
cô nói, giọng khàn khàn.
"Đừng bao giờ dừng lại.
"—
Nụ hôn đầu tiên không vội vã.
Nó chậm rãi, thăm dò, như hai người đang thử xem đối phương có thật sự hiện diện hay chỉ là ảo ảnh của khu vườn này.
Môi Minh ấm.
Môi Linh mát.
Hương vị rượu ngọt còn đọng lại.
Hơi thở xen lẫn vào nhau.
Nhưng khi Linh cắn nhẹ vào môi dưới của Minh, mọi sự kiềm chế vỡ tan.
Hắn ôm xốc cô vào lòng, cảm nhận thân hình mềm mại nhưng rắn chắc của một Witcher — cơ bắp săn chắc từ năm tháng rèn luyện, nhưng vẫn giữ được đường cong nữ tính.
Hắn đặt cô xuống nền cỏ mát rượi bên bờ hồ, dưới tán cây liễu.
Ánh trăng xuyên qua khe lá, tạo nên những đốm sáng lung linh trên da họ.
Áo choàng rơi xuống cỏ.
Áo lót.
Kiếm.
Giày.
Tất cả rơi xuống trong im lặng, như thời gian đã chậm lại để dành riêng cho họ khoảnh khắc này.
Chỉ còn tiếng thở dồn dập.
Tiếng chạm nhau.
Tiếng thì thầm tên nhau xen lẫn những âm thanh khe khẽ không thể kìm nén.
Dưới ánh trăng xuyên tán lá, trong khu vườn lấp lánh như cõi tiên, Minh và Linh lần đầu tiên thực sự thuộc về nhau — không phải vì rượu, không phải vì hoàn cảnh, mà vì cả hai đều thừa nhận rằng họ đã mệt mỏi với việc giả vờ không cần nhau.
Cơ thể hòa vào nhau.
Hơi thở đồng nhịp.
Trái tim đập cùng nhau.
Như hai mảnh ghép cuối cùng của một bức tranh chưa hoàn chỉnh.
Thế giới bên ngoài không còn tồn tại.
Chỉ có đây.
Chỉ có bây giờ.
Chỉ có họ.
—
Sau đó, khi cả hai nằm dài trên cỏ, mồ hôi còn đọng trên da, Linh gối đầu lên ngực Minh, ngón tay vẽ những vòng tròn vô thức trên ngực hắn.
Trăng vẫn treo cao.
Hồ vẫn lặng yên.
Hoa vẫn tỏa sáng.
Linh nằm yên một lúc, rồi bỗng nhiên cô ngồi dậy.
"Đợi chút.
"Cô đứng lên, bước đến đống quần áo vương vãi trên cỏ, lục tìm trong túi áo choàng.
Minh nằm nhìn theo, thấy dáng người của cô dưới ánh trăng — những đường cơ săn chắc, những vết sẹo nhỏ ở lưng, vai.
Linh quay lại, tay cầm một chai nhỏ.
Chai thủy tinh trong suốt, bên trong là thứ gì đó.
lạ.
Không giống nước.
Không giống thuốc thông thường.
Cô ngồi xuống bên cạnh Minh, đưa chai cho hắn.
"Nếu tin em thì hãy uống đi.
"Minh nhíu mày, nhìn chai lọ.
Hắn ngồi dậy, cầm lấy.
"Đây là thuốc gì?"
Linh im lặng một chút, như đang cân nhắc nên nói như thế nào.
"Đó là thuốc từ một tử thần trong thế giới thứ 3 mà em đã trải qua.
"Minh giật mình nhẹ.
Tử thần?
Linh tiếp tục:
"Khi nãy, em nhận ra dường như trong tâm trí anh có phong ấn một ký ức có liên quan đến em.
"Hắn nhìn cô, không nói gì.
"Không biết vì lý do gì đó mà phần phong ấn đó bị buông lỏng, nên em mới nhận thấy.
"Linh chỉ vào chai lọ:
"Còn chai thuốc của tử thần này, nó có tác dụng duy nhất là giải trừ phong ấn.
"Minh nhìn chai lọ kỹ hơn.
Bên trong như có gì đó đang chuyển động.
Linh cảnh báo:
"Tuy nhiên em cảnh báo trước là nó sẽ đau đớn như bị thiêu cháy bởi lửa địa ngục.
"Lửa địa ngục.
Minh chợt nhớ đến mèo Kitler.
Chính nó đã đốt hắn bằng lửa địa ngục một lần để giải trừ một phần phong ấn — cái lần mà hắn tưởng mình sẽ chết.
Cái lần mà hắn đã nhớ lại mối quan hệ giữa hắn với con mồn lèo kia ở thế giới 101 Con Chó Đốm.
Nên có lẽ thuốc này cũng có một nguyên lý tương tự.
Hắn nhìn Linh:
"Anh tin em không?"
Câu trả lời không phải bằng lời.
Minh mở nắp chai.
Khi mở nắp ra, đó không phải là nước.
Đó là ngọn lửa đen bên trong chai lọ.
Lửa không cháy chai.
Không tỏa nhiệt ra ngoài.
Chỉ nằm yên trong đó, như một sinh vật đang ngủ.
Minh hít một hơi sâu.
Rồi hắn nghiêng chai, đổ
"lửa"
vào miệng.
Ngay lập tức, ngọn lửa đen bùng lên.
Không đốt từ ngoài vào.
Mà đốt từ trong ra.
Từ bên trong cơ thể.
Từ bên trong máu.
Từ bên trong xương tủy.
Như có ai đó đang dùng sắt nung đỏ ấn vào từng tế bào.
Như có ai đó đang xé từng sợi thần kinh ra.
Như có ai đó đang đổ axit vào não.
Minh ngã xuống cỏ, cơ thể co giật.
Nhưng có kinh nghiệm lần trước, lần này hắn cắn răng không phát ra tiếng rên.
Chỉ cắn chặt răng.
Nắm chặt cỏ.
Thân thể rung lên từng cơn.
Linh quỳ xuống bên cạnh, giữ chặt tay hắn, không nói gì.
Lửa đen lan khắp cơ thể Minh — những đường màu đen như mạch máu hiện lên trên da, rồi lại biến mất.
Mồ hôi tuôn ra ướt đẫm.
Mắt hắn mở to, đồng tử co lại.
Một lúc sau, ngọn lửa lắng xuống.
Minh thở hổn hển, nằm thoi thóp trên cỏ.
"Trời má, "
hắn thở gấp,
"tao đã thề không muốn trải nghiệm cái cảm giác này một lần nào nữa.
"Linh lau mồ hôi trên trán hắn:
"Xong rồi?"
Minh nhắm mắt lại.
Rồi
Hắn nhớ lại.
Như một cơn lũ vỡ đê.
Trong thế giới The Mummy, hắn đã cùng với cô nàng này và tên Thành phiêu lưu với những xác ướp Ai Cập.
Sa mạc.
Kim tự tháp.
Lời nguyền cổ đại.
Mặt trời thiêu đốt và đêm lạnh tê tái.
Họ ba người — hắn, Thành, và.
Và quan trọng nhất, hắn đã nhớ:
cô nàng này không phải
"Linh"
theo đúng nghĩa.
Mà là **Ciri**.
Một nữ Witcher.
Minh mở mắt ra, nhìn cô.
Linh — hay Ciri — đang ngồi bên cạnh, nhìn hắn với ánh mắt lo lắng.
Hắn thoáng bình phục tâm tình của mình một chút, rồi nói:
"Anh nhớ rồi.
"Cô giật mình nhẹ.
Minh ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt cô:
"Ở thế giới The Mummy, em đã nói với anh là Linh đã hy sinh trong thế giới The Witcher.
"Ciri — không còn giả vờ nữa — gật đầu chậm rãi.
Minh tiếp:
"Và một sự trùng hợp ngẫu nhiên, em — Ciri — đã dùng thân phận Linh để đi đến thế giới này.
"Ciri im lặng một lúc, rồi thở dài:
"Đúng vậy.
"Minh nhìn cô — nhìn Ciri — người mà hắn đã đi cùng trong thế giới cổ Ai Cập.
Người mà hắn không nhớ mặt, không nhớ tên, nhưng giờ đây tất cả đã rõ ràng.
"Vậy giờ.
.."
hắn nói,
"anh nên gọi em là gì?
Linh hay Ciri?"
Ciri cười nhẹ:
"Gì cũng được.
Dù sao em cũng đã quen với cái tên Linh rồi.
"Rồi cô ngừng lại, nhìn hắn:
"Còn em thì.
"Thì sao?"
Ciri nhíu mày:
"Em nhớ là có tham gia thế giới The Mummy.
Nhưng không nhớ về anh hay Thành.
Ký ức của em về anh vẫn còn bị phong ấn.
"Minh gật đầu:
"Có lẽ phong ấn ở em mạnh hơn.
"Ciri đồng ý:
"Có thể.
Tuy nhiên, anh nhớ là tốt rồi.
Như vậy em không phải giải thích về thân phận của mình.
"Cô ngừng lại, rồi hỏi:
"Anh có.
thất vọng không?
Khi biết em không phải Linh thật?"
Minh nhìn cô rất lâu.
Rồi hắn nói:
Không
Hắn đưa tay nâng cằm cô lên:
"Dù em là Linh hay Ciri, em vẫn là người vừa nằm trong vòng tay anh.
Em vẫn là người anh muốn bảo vệ.
Em vẫn là.
em.
"Ciri mỉm cười — một nụ cười không còn che giấu gì nữa.
"Vậy thì tốt.
"Rồi cô nằm xuống, gối đầu lên ngực hắn một lần nữa.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập