Chương 10: Một mảnh đất

Sáng hôm đó, sương vẫn còn đọng trên những ngọn cỏ khô khi Dạ Thiên rời khỏi nhà.

Cả cánh đồng phía sau làng phủ một lớp hơi nước mỏng.

Ánh sáng mặt trời mới lên còn yếu ớt, xuyên qua màn sương nhạt, khiến mọi thứ hiện ra mờ mờ như một bức tranh cũ.

Chiếc giỏ tre quen thuộc đeo sau lưng cậu.

Con dao nhỏ giắt bên hông khẽ va vào vạt áo mỗi khi cậu bước.

Dạ Thiên đi dọc theo bờ ruộng như mọi ngày.

Cậu cúi xuống kiểm tra từng chiếc bẫy đã đặt từ hôm trước.

Gió sớm lạnh lẽo thổi qua cánh đồng trống.

Ngôi làng phía sau lưng cậu vẫn chìm trong sự im lặng nặng nề của những ngày đói kém.

Khói bếp buổi sáng rất ít, mỏng manh như sắp tan vào không khí.

Chiếc bẫy đầu tiên trống.

Chỉ có vài dấu chân chuột quanh đó, nhưng con vật đã không dính bẫy.

Dạ Thiên nhấc chiếc bẫy lên, chỉnh lại vòng dây rồi đặt xuống lần nữa.

Chiếc thứ hai cũng vậy.

Không có gì.

Cậu không tỏ ra thất vọng.

Trong việc săn bắt, nhiều khi phải đặt mười chiếc bẫy mới có một chiếc dính mồi.

Chuyện đó đã quá quen thuộc.

Dạ Thiên tiếp tục đi.

Khi đến chiếc bẫy thứ tư, bước chân cậu bỗng khựng lại.

Cỏ xung quanh bị đạp rối tung.

Chiếc cọc tre nghiêng hẳn sang một bên.

Sợi dây thòng lọng căng chặt, rung nhẹ theo từng nhịp giãy.

Một con vật lớn đang vùng vẫy trong vòng dây.

Dạ Thiên nhìn kỹ.

Là một con thỏ rừng.

Cậu hơi sững người.

Con thỏ xám khá to.

Dù thân mình gầy vì thiếu thức ăn, nó vẫn lớn hơn chuột rất nhiều.

Hai chân sau của nó liên tục đạp mạnh xuống đất, cố thoát khỏi chiếc bẫy.

Nếu để lâu… sợi dây có thể bị đứt.

Dạ Thiên lập tức bước nhanh tới.

Cậu rút con dao nhỏ bên hông ra.

Động tác gọn gàng, dứt khoát.

Một lát sau, con thỏ ngừng cử động.

Cánh đồng lại trở nên yên tĩnh.

Dạ Thiên đứng đó vài giây, rồi thở ra một hơi dài.

Trên khuôn mặt gầy gò của cậu, lần đầu tiên hiện lên một nụ cười thật sự.

Con thỏ này… đủ để cả nhà có một bữa ăn tử tế hiếm hoi.

Có lẽ còn có thể chia cho ai đó nữa.

Cậu buộc chân con thỏ lại bằng dây thừng, rồi treo nó vào giỏ tre sau lưng.

Chiếc giỏ nặng hơn hẳn so với những ngày trước.

Gió sớm lướt qua cánh đồng, mang theo mùi đất khô và cỏ dại.

Dạ Thiên tiếp tục đi thêm một đoạn để kiểm tra những chiếc bẫy còn lại.

Nhưng khi băng qua một khu ruộng cũ ở rìa làng, bước chân cậu chợt chậm lại.

Trước mặt là một mảnh đất khá rộng.

Ruộng này trước kia chắc từng được trồng trọt.

Những đường luống cũ vẫn còn lờ mờ hiện ra, nhưng giờ đã bỏ hoang từ lâu.

Cỏ dại mọc lưa thưa, chen giữa những mảng đất khô.

Nhưng điều khiến Dạ Thiên chú ý là…

Đất ở đây không nứt nẻ như những ruộng khác.

Cậu cúi xuống, bốc một nắm đất lên.

Đất tơi ra trong lòng bàn tay.

Bên trong vẫn còn độ ẩm rất nhẹ.

Có lẽ nơi này gần nguồn nước ngầm… hoặc nằm ở vị trí thấp hơn nên giữ được nước.

Dạ Thiên nhìn quanh.

Mảnh ruộng này nằm hơi xa đường làng.

Xung quanh lại có bụi tre và vài cây dại mọc lộn xộn che khuất tầm nhìn.

Bình thường rất ít người đi qua đây.

Cậu dùng chân thử giẫm xuống đất.

Lớp đất hơi mềm, không cứng như đá.

Trong đầu cậu lập tức hiện lên hình ảnh túi giống khoai.

Nếu trồng ở đây…

Có lẽ khoai sẽ sống tốt hơn mảnh đất nhỏ sau nhà.

Ngay lúc đó, trong đầu cậu vang lên âm thanh quen thuộc.

“Đinh.

Âm thanh khẽ vang, nhưng trong không gian tĩnh lặng của buổi sáng lại nghe rất rõ.

Giao diện hệ thống hiện ra trước mắt cậu.

Giọng nói máy móc quen thuộc vang lên:

Nhiệm vụ mới đã được kích hoạt.

Nhiệm vụ:

Tìm được giống cây có thể trồng và mở rộng khu trồng trọt.

Phần thưởng:

Bốn điểm sinh tồn.

Dạ Thiên hơi sững lại.

Cậu nhìn mảnh ruộng trước mặt một lần nữa.

Gió thổi qua đám cỏ dại, phát ra những tiếng xào xạc khô khốc.

Trong khung cảnh hoang tàn của năm đói, mảnh đất này trông chẳng khác gì những mảnh ruộng bị bỏ hoang khác.

Một mảnh đất cũ kỹ.

Không ai còn đủ sức để trồng trọt.

Không ai còn đủ lương thực để chờ đợi mùa thu hoạch.

Nhưng trong mắt Dạ Thiên…

nó lại giống như một cơ hội.

Một cơ hội nhỏ nhoi.

Nhưng vẫn là cơ hội.

Cậu đứng lặng vài giây.

Rồi khẽ siết chặt bàn tay.

“Được…”

Cậu lẩm bẩm rất khẽ.

“Nếu đã tìm thấy rồi…”

Ánh mắt cậu nhìn mảnh đất trước mặt, dần trở nên kiên định.

“Thì phải trồng cho bằng được.

———————-

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập