Chương 13: Mưa

Những ngày sau đó, bầu không khí trong làng càng lúc càng nặng nề.

Cái đói giống như một cái bóng lớn, lặng lẽ phủ lên từng mái nhà tranh.

Nó không ập đến một lúc, mà chậm rãi len vào từng ngày sống của mọi người.

Ban đầu chỉ là những bữa ăn ít đi, rồi dần dần là những nồi cháo loãng, và cuối cùng là những ngày gần như không còn gì để nấu.

Sáng hôm đó, khi Dạ Thiên đang kiểm tra bẫy ngoài bờ ruộng, cậu nhìn thấy vài người đứng ở đầu làng.

Một gia đình đang chuẩn bị rời đi.

Người cha gầy đến mức gần như không còn thịt trên mặt.

Hai má hõm sâu, đôi mắt trũng xuống vì đói và mệt mỏi.

Trên lưng ông là một đứa trẻ nhỏ, được buộc bằng một tấm vải cũ.

Đứa bé không khóc.

Nó chỉ nằm im trên lưng cha, đôi mắt to mở ra nhìn xung quanh, yếu ớt như một con chim non.

Người mẹ đứng bên cạnh, tay cầm một chiếc gùi tre nhỏ.

Bên trong chắc chỉ có vài món đồ ít ỏi còn lại của họ.

Vài người trong làng đứng gần đó.

Không ai nói gì.

Những ánh mắt lặng lẽ nhìn theo.

Người cha khẽ cúi đầu chào mọi người.

“Ở đây… cũng không còn gì ăn nữa.

Giọng ông khàn đặc, như đã nói quá nhiều lần trong những ngày qua.

“Chúng tôi lên phía núi thử xem… nghe nói có người tìm được củ rừng.

Không ai ngăn họ.

Không ai khuyên họ ở lại.

Bởi vì ai cũng hiểu.

Trong những năm đói kém như thế này, rời làng đi tìm thức ăn giống như bước vào một canh bạc.

Có thể tìm được thứ gì đó để sống.

Nhưng cũng có thể… gục chết bên đường.

Dạ Thiên đứng từ xa nhìn theo.

Gia đình ấy chậm rãi bước đi trên con đường đất.

Bóng lưng họ dần nhỏ lại giữa cánh đồng khô cằn, cho đến khi chỉ còn là những chấm nhỏ mờ mờ trong làn bụi.

Cậu biết rất rõ.

Rất ít người rời làng trong thời điểm này… có thể sống sót.

Đêm hôm đó, gió thổi mạnh qua mái nhà tranh.

Sau bữa cháo loãng, Dạ Thiên cầm chiếc đèn dầu nhỏ ra ngoài kiểm tra bẫy.

Ánh lửa vàng yếu ớt rung rinh theo từng cơn gió.

Cậu đi dọc theo bờ ruộng quen thuộc, từng bước chân nhẹ trên đất khô.

Nhưng khi đến chiếc bẫy thứ ba, cậu bỗng dừng lại.

Chiếc cọc tre vẫn còn cắm xuống đất.

Sợi dây buộc vào cọc vẫn còn.

Nhưng chiếc bẫy… đã biến mất.

Dạ Thiên đứng lặng vài giây.

Cậu cúi xuống nhìn kỹ dấu đất xung quanh.

Không có dấu cào của thú.

Không có dấu kéo lê.

Chỉ có vài dấu chân người mờ mờ trên mặt đất.

Không phải chuột phá.

Không phải thú rừng.

Có người đã lấy nó.

Gió đêm thổi qua cánh đồng tối om.

Tiếng côn trùng vang lên yếu ớt giữa khoảng không rộng lớn.

Dạ Thiên nhìn chiếc cọc tre trơ trọi một lúc.

Trong lòng cậu bỗng hiểu ra.

Không phải ai trong làng cũng còn đủ sức để đặt bẫy, săn bắt hay đi tìm rau dại.

Có người… đã đói đến mức phải lấy bẫy của người khác.

Dạ Thiên không nói gì.

Cậu chỉ đứng đó thêm một lúc, rồi quay lưng bước về.

Ngày hôm sau, trên đường trở về từ bờ ruộng, Dạ Thiên gặp một bà lão đang ngồi dưới gốc tre.

Bà sống một mình ở cuối làng.

Chồng và con bà đã chết từ mấy tháng trước vì bệnh và đói.

Khi Dạ Thiên đi ngang qua, bà khẽ gọi.

“Thiên… phải không con?

Giọng bà yếu đến mức gần như bị gió cuốn đi.

Dạ Thiên dừng lại.

Bà lão ngồi dựa vào thân tre, khuôn mặt nhăn nheo tái nhợt.

Hai bàn tay gầy guộc đặt lên đầu gối, run run.

“Bà… hai ngày rồi chưa ăn gì…”

Bà nói rất khẽ.

“Con… còn chút gì không?

Câu hỏi ấy khiến Dạ Thiên im lặng.

Cậu nhìn xuống chiếc giỏ tre trên tay.

Hôm nay cậu chỉ bắt được hai con chuột nhỏ.

Nếu mang về nhà… ít nhất mẹ và em gái sẽ có thêm chút thịt cho bữa cháo tối.

Nếu chia ra…

gia đình cậu sẽ lại ăn ít hơn.

Dạ Thiên đứng đó rất lâu.

Gió thổi qua hàng tre, lá tre va vào nhau phát ra những tiếng xào xạc.

Cuối cùng, cậu cúi xuống mở giỏ tre.

Cậu lấy một con chuột ra, đặt vào tay bà lão.

“Bà nấu cháo ăn đi.

Bàn tay nhăn nheo của bà run rẩy nhận lấy.

Đôi mắt đục mờ của bà bỗng đỏ lên.

“…Cảm ơn con…”

Trong đầu Dạ Thiên, âm thanh quen thuộc của hệ thống vang lên.

“Đinh.

Hoàn thành nhiệm vụ.

Giúp người dân trong làng sống sót.

Phần thưởng:

hai điểm sinh tồn.

Dạ Thiên không nói gì.

Cậu chỉ khẽ gật đầu với bà lão, rồi quay lưng bước đi.

Vài ngày sau.

Bầu trời vốn khô hanh suốt nhiều tuần bỗng tối lại.

Từ phía chân trời xa, từng đám mây đen chậm rãi kéo đến.

Gió bắt đầu thổi mạnh hơn.

Những bụi cỏ khô trên cánh đồng rung lên xào xạc.

Rồi…

một giọt nước rơi xuống.

“Lộp.

Giọt mưa nhỏ đập vào mặt đất khô.

Sau đó là giọt thứ hai.

Rồi giọt thứ ba.

Chẳng mấy chốc, cơn mưa bắt đầu rơi xuống.

Không lớn.

Nhưng đủ để làm ướt cánh đồng.

Đất nứt nẻ dần thấm nước, màu nâu khô bắt đầu sẫm lại.

Những giọt mưa rơi lộp bộp lên mái nhà tranh, lên bờ ruộng, lên những luống đất nhỏ phía sau nhà Dạ Thiên.

Cậu đứng dưới hiên nhìn ra ngoài.

Mưa rơi tí tách.

Đối với nhiều người, đó chỉ là một cơn mưa nhỏ.

Nhưng với Dạ Thiên…

điều đó có nghĩa là đất đã có nước.

Những mầm khoai non có thể lớn nhanh hơn.

Những hạt giống có thể sống.

Và có lẽ…

hy vọng cũng đang lặng lẽ lớn lên từ mảnh đất khô cằn này.

————————-

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập