Chương 2: Hệ thống sinh tồn !

Dạ Thiên chạy gần như không thở nổi khi về đến cổng làng.

Lồng ngực cậu phập phồng dữ dội, từng hơi thở nóng hổi phả ra trong làn không khí lạnh buổi sớm.

Chiếc giỏ tre trên tay đung đưa theo nhịp chạy, con chuột đồng bên trong thỉnh thoảng lại cựa quậy yếu ớt.

Những tiếng nổ từ phía chân trời vẫn vang lên từng hồi trầm đục.

Không giống tiếng sấm.

Tiếng sấm đến rồi đi rất nhanh.

Còn những âm thanh này nặng nề, kéo dài, như từng nhát búa khổng lồ giáng xuống mặt đất.

Ầm…

Ầm…

Ầm…

Mỗi lần âm thanh đó vang lên, mặt đất dưới chân lại khẽ rung.

Dạ Thiên bước qua cổng làng, nhưng ngay lập tức khựng lại.

Cảnh tượng trước mắt khiến cậu sững người.

Cả ngôi làng nhỏ đang chìm trong hỗn loạn.

Một vài cụ già run rẩy ngồi bệt trước cửa nhà, đôi mắt đục ngầu nhìn về phía chân trời xa như thể đang chờ một tai họa nào đó ập xuống.

Trẻ con khóc thét.

Tiếng khóc yếu ớt, khản đặc vì đói.

Một số người đàn ông đang vội vàng thu gom những thứ ít ỏi còn lại trong nhà — vài chiếc nồi đất, ít rơm khô, một túi gạo nhỏ.

“Bom!

Bom rơi ở thị trấn rồi!

“Máy bay!

Tao thấy máy bay!

“Chạy vào rừng thôi!

Chạy vào rừng!

Những tiếng hét hoảng loạn vang lên khắp nơi.

Không ai còn bình tĩnh.

Không ai biết phải làm gì.

Dạ Thiên đứng giữa con đường đất của làng, ánh mắt hướng về phía chân trời.

Ở rất xa, một cột khói đen đang cuộn lên bầu trời xám.

Dù khoảng cách rất xa, cậu vẫn có thể nhìn thấy nó rõ ràng.

Cột khói đó giống như một vết thương đen xé toạc chân trời.

Đối với dân làng…

bom đạn là thứ đáng sợ nhất.

Nhưng với Dạ Thiên — người từng sống trong thời đại hiện đại — cậu hiểu rõ hơn họ.

Chiến tranh không chỉ giết người bằng bom.

Bom chỉ giết trong khoảnh khắc.

Còn chiến tranh…

giết người từng ngày.

Nó cướp đi lương thực.

Nó phá hủy ruộng đất.

Nó chặn đứng những con đường vận chuyển gạo.

Và cuối cùng…

nó biến cả một vùng đất thành địa ngục của đói khát.

Dạ Thiên siết chặt tay.

Trong đầu cậu hiện lên một con số mà lịch sử từng ghi lại.

Hàng triệu người.

Hàng triệu người chết đói trong năm 1945.

Một con số lớn đến mức khó tưởng tượng.

Và ngôi làng nhỏ này…

cũng chỉ là một hạt bụi trong cơn bão đó.

“Không thể để làng này sụp đổ…”

Dạ Thiên lẩm bẩm.

Sau đó cậu quay người, chạy về phía căn nhà nhỏ của mình.

Căn nhà tranh nằm ở cuối làng.

Khi cậu bước vào sân, cánh cửa tre kêu cót két mở ra.

Mẹ cậu đang ngồi bên bếp tro đã tắt lửa từ lâu.

Bà ôm em gái nhỏ trong lòng.

Đứa bé gầy gò đến mức hai má hõm sâu, đôi mắt to nhưng mệt mỏi.

Nhìn thấy Dạ Thiên trở về, mẹ cậu thở phào như vừa trút được một tảng đá trong lòng.

“Con đi đâu vậy… ngoài kia bom nổ…”

Giọng bà run run.

Trong thời đại này, người dân nghèo gần như không hiểu rõ chiến tranh đang xảy ra ở đâu.

Họ chỉ biết rằng bầu trời đôi khi gầm lên, và cái chết có thể rơi xuống từ trên cao.

Dạ Thiên đặt chiếc giỏ tre xuống đất.

Con chuột đồng bên trong khẽ động đậy.

Ánh mắt mẹ cậu sáng lên một chút.

Một con chuột đồng.

Trong thời buổi này, đó gần như là một bữa ăn quý giá.

“Không sao đâu mẹ.

Dạ Thiên nói khẽ.

Nhưng trong lòng cậu hiểu rất rõ.

Từ hôm nay trở đi…

mọi thứ sẽ còn khó khăn hơn trước.

Chiến tranh đã chạm đến vùng đất này.

Và khi chiến tranh đến…

cái đói sẽ càng tàn nhẫn hơn.

Đêm hôm đó.

Gió lạnh thổi qua những khe hở của mái nhà tranh.

Tiếng gió rít nhẹ như tiếng thở dài của đêm tối.

Dạ Thiên nằm trên chiếc phản tre cứng.

Bụng cậu vẫn còn đói.

Dù đã ăn một bát cháo loãng nấu từ rau dại và thịt chuột, cảm giác đói vẫn âm ỉ trong dạ dày.

Ở góc nhà, mẹ cậu và em gái đã ngủ.

Hơi thở của họ nhẹ và yếu.

Dạ Thiên nhìn lên mái nhà tối đen.

Trong đầu cậu là hàng loạt suy nghĩ.

Chiến tranh.

Nạn đói.

Tương lai của gia đình.

Tương lai của chính cậu.

Nếu mọi chuyện cứ tiếp tục như thế này…

liệu họ có thể sống được bao lâu?

Một tháng?

Hai tháng?

Hay chỉ vài tuần?

Ngay khi suy nghĩ đó vừa xuất hiện—

Một âm thanh kỳ lạ bỗng vang lên trong đầu cậu.

“Đinh!

Âm thanh đó rất rõ.

Rất lạnh.

Giống như tiếng kim loại chạm vào nhau.

Dạ Thiên bật ngồi dậy ngay lập tức.

Trái tim đập mạnh trong lồng ngực.

“Cái gì vậy…?

Một giọng nói máy móc, lạnh lẽo vang lên trong đầu cậu.

[Hệ thống sinh tồn đã kích hoạt]

Dạ Thiên sững người.

Trước mắt cậu, trong không khí tối của căn nhà tranh, một màn hình trong suốt chậm rãi hiện ra.

Ánh sáng xanh nhạt chiếu lên khuôn mặt gầy gò của cậu.

[Ký chủ:

Dạ Thiên]

[Thời đại:

Nạn đói và chiến tranh – năm 1945]

[Mục tiêu hệ thống:

Giúp ký chủ sinh tồn và phát triển trong môi trường khắc nghiệt]

Dạ Thiên nhìn chằm chằm vào màn hình trước mắt.

Hơi thở cậu trở nên nặng nề.

Xuyên việt.

Nạn đói.

Chiến tranh.

Tất cả những điều đó đã đủ khó tin rồi.

Nhưng bây giờ…

cậu còn có hệ thống.

Giọng nói lạnh lẽo kia tiếp tục vang lên.

[Hệ thống sẽ phát nhiệm vụ]

[Hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được phần thưởng]

Dạ Thiên chậm rãi hít một hơi sâu.

Trong thế giới tàn khốc này…

thứ như hệ thống có thể là cơ hội duy nhất.

Cơ hội để thay đổi số phận.

Không chỉ của cậu.

Mà có thể…

của cả ngôi làng này.

—————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập