Chương 5: Phần thưởng

Ngay khi Dạ Thiên còn đang đứng trên bờ ruộng nhìn xuống ngôi làng, một âm thanh quen thuộc bỗng vang lên trong đầu cậu.

“Đinh.

Giọng nói máy móc của hệ thống xuất hiện, lạnh lẽo nhưng rõ ràng.

[Nhiệm vụ cấp 1 hoàn thành]

[Gia đình ký chủ đã sống sót qua 7 ngày]

[Phần thưởng đang phát]

Dạ Thiên hơi sững lại.

Ngay sau đó—

Một luồng cảm giác kỳ lạ bỗng tràn vào trong đầu cậu.

Không phải đau đớn.

Nhưng cũng không dễ chịu.

Giống như có vô số ký ức mới đang được nhét vào trí óc trong cùng một lúc.

Hình ảnh… mùi vị… kinh nghiệm…

Tất cả chồng lên nhau.

Dạ Thiên vô thức nhắm mắt lại.

Trong đầu cậu hiện lên những cảnh tượng xa lạ.

Cậu nhìn thấy một cánh rừng ẩm ướt sau cơn mưa.

Một bàn tay đang vạch lớp lá mục dưới đất, lộ ra những củ rừng lớn.

Một giọng nói như đang chỉ dẫn:

Củ dong có thể ăn được.

Nhưng phải rửa sạch nhựa và luộc kỹ.

Nếu ăn sống… sẽ đau bụng.

Hình ảnh lại thay đổi.

Một bãi cỏ ven suối.

Những loại rau mọc lẫn vào nhau.

Rau sam.

Rau dền dại.

Rau má rừng.

Một ký ức khác vang lên trong đầu cậu.

Rau má rừng thường mọc nơi đất ẩm.

Lá tròn, cuống dài.

Ăn sống được, nhưng luộc lên sẽ dễ tiêu hơn.

Tiếp theo là một cảnh khác.

Một người đang dùng dao tre đào đất.

Bên dưới lớp đất nâu là những củ dài màu trắng.

Củ nâu.

Củ có độc nếu không biết cách xử lý.

Phải thái mỏng.

Ngâm nước nhiều lần.

Sau đó mới luộc kỹ.

Nếu làm sai…

người ăn có thể bị ngộ độc.

Những ký ức tiếp tục hiện lên.

Cách đào củ rừng an toàn để không làm gãy phần ăn được.

Cách chọn củ già thay vì củ non.

Cách nhận biết dấu hiệu của cây độc.

Rồi đến cách bảo quản thức ăn.

Đào hố dưới đất.

Lót rơm khô.

Đặt thức ăn vào trong để tránh ẩm mốc và chuột.

Một cảnh khác hiện lên.

Một nồi cháo đang sôi.

Một nắm gạo nhỏ được nấu chung với rau dại, thịt chuột và củ chuối.

Nếu cắt nhỏ nguyên liệu…

cháo sẽ đặc và dễ tiêu hơn.

Dinh dưỡng cũng nhiều hơn.

Cuối cùng là hình ảnh những chiếc bẫy.

Bẫy chuột.

Bẫy chim.

Bẫy thòng lọng làm từ dây tre.

Một giọng nói trong ký ức nhắc lại:

Đặt bẫy ở nơi có dấu chân.

Đặt bẫy gần hang chuột.

Kiểm tra bẫy trước khi mặt trời lên.

Chuột thường hoạt động mạnh nhất vào ban đêm.

Tất cả những kiến thức đó…

đổ vào đầu Dạ Thiên như một dòng sông.

Khi cậu mở mắt ra, mọi thứ đã khác.

Những điều mà trước đây cậu chỉ biết lờ mờ…

giờ trở nên rõ ràng đến kỳ lạ.

Giống như cậu đã sống nhiều năm trong rừng.

Giống như cậu đã học cách sinh tồn từ rất lâu.

Dạ Thiên khẽ thở ra một hơi.

“Đây… là phần thưởng của hệ thống sao…”

Cậu nhìn về phía bìa rừng xa xa.

Trong đầu cậu bây giờ không chỉ có vài loại rau dại đơn giản nữa.

Mà là cả một kho kiến thức về sinh tồn.

Nếu trước đây cậu chỉ đang cố gắng sống sót từng ngày…

thì từ bây giờ—

cậu bắt đầu có đủ khả năng để thay đổi cách cả ngôi làng này tồn tại.

Dạ Thiên vẫn còn đứng lặng trên bờ ruộng, cảm giác kỳ lạ trong đầu vừa dần lắng xuống.

Những kiến thức mới mà hệ thống ban cho vẫn còn hiện rõ trong trí óc cậu—từng loại rau dại, từng cách đào củ rừng, từng mẹo nhỏ để đặt bẫy hiệu quả hơn.

Cậu hít một hơi thật sâu.

Thế giới xung quanh dường như không thay đổi, nhưng trong đầu cậu thì đã khác.

Ngay lúc đó—

“Đinh.

Âm thanh quen thuộc của hệ thống vang lên một lần nữa.

[Phần thưởng vật phẩm đang phát]

Một tia sáng mờ nhạt bỗng lóe lên ngay trên mặt đất trước mặt Dạ Thiên.

Ánh sáng ấy không quá chói, chỉ lặng lẽ xuất hiện rồi nhanh chóng tắt đi.

Khi ánh sáng biến mất, trên nền đất khô cằn xuất hiện một túi vải nhỏ màu xám.

Dạ Thiên giật mình nhìn quanh.

Cánh đồng vẫn vắng lặng.

Gió vẫn thổi qua những bụi cỏ khô.

Không ai ở gần đó.

Cậu chậm rãi bước tới, cúi xuống nhặt chiếc túi lên.

Túi vải khá nhẹ.

Khi mở ra, tim cậu khẽ đập mạnh.

Bên trong có vài thứ đồ đơn giản nhưng cực kỳ hữu dụng.

Một con dao ngắn với lưỡi thép sáng lạnh.

Vài mét dây thừng bện chắc.

Một chiếc kim thép nhỏ.

Và một viên đá lửa dùng để nhóm lửa.

Dạ Thiên khẽ siết chặt con dao trong tay.

Lưỡi dao không lớn, nhưng sắc và chắc.

Đối với thời đại của cậu trước kia, những thứ này chẳng đáng giá bao nhiêu.

Nhưng ở năm 1945, trong thời kỳ đói khát và chiến tranh này…

chúng gần như là báu vật.

Một con dao tốt có thể dùng để:

cắt dây làm bẫy,

đào củ rừng,

xử lý thịt thú,

thậm chí tự vệ khi cần.

Dây thừng có thể giúp đặt bẫy chắc hơn.

Kim thép có thể vá quần áo rách—một thứ mà nhiều gia đình trong làng thậm chí không còn.

Còn viên đá lửa…

trong những ngày mưa ẩm, khi củi ướt và bếp khó nhóm, nó có thể cứu cả gia đình khỏi những đêm lạnh giá.

Dạ Thiên cẩn thận buộc chặt miệng túi lại.

Cậu nhìn về phía ngôi làng nhỏ phía xa.

Khói bếp mỏng vẫn bay lên từ vài mái nhà tranh.

Một cảm giác khác lạ dần xuất hiện trong lòng cậu.

Trước đây, cậu chỉ là một người hiện đại bị ném vào thời đại này, cố gắng vùng vẫy để sống sót.

Nhưng bây giờ…

cậu không còn tay trắng nữa.

Cậu có kiến thức.

Có công cụ.

Và quan trọng nhất—

cậu có hệ thống.

Dạ Thiên siết chặt túi vải trong tay, ánh mắt dần trở nên kiên định.

Gió lạnh thổi qua cánh đồng.

Cậu quay người, bước về phía làng.

Từ hôm nay trở đi…

cậu không chỉ tìm cách sống sót.

Cậu sẽ khiến ngôi làng này mạnh lên, đủ mạnh để vượt qua nạn đói và cả chiến tranh đang đến gần.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập