Chương 6: Hệ thống thương thành

Gió sớm len qua cánh đồng phía sau làng, thổi từng luồng dài lạnh buốt.

Hơi đất ẩm pha lẫn mùi cỏ khô bay lơ lửng trong không khí, mang theo cái tĩnh lặng mệt mỏi của một vùng quê đang kiệt quệ.

Trên bờ ruộng nứt nẻ, Dạ Thiên đứng lặng, bóng dáng gầy gò in trên nền đất khô cằn.

Dưới chân cậu, chiếc giỏ tre cũ nằm nghiêng.

Tre đã sẫm màu theo năm tháng, vài nan đã sứt ra.

Bên trong, mấy con chuột đồng vừa bắt được vẫn còn nằm im, lông dính đầy bụi đất.

Đó là thành quả của cả một buổi sáng lặng lẽ đi dọc bờ ruộng.

Nhưng ánh mắt Dạ Thiên lúc này không đặt trên chiếc giỏ.

Trong đầu cậu, giao diện quen thuộc của hệ thống chậm rãi hiện ra.

Giữa khoảng không vô hình, một tấm bảng ánh sáng mờ nhạt lơ lửng trước mắt cậu — thứ mà trên đời này dường như chỉ có mình cậu nhìn thấy.

Những dòng chữ sáng nhạt dần dần hiện lên, từng chữ từng chữ rõ ràng.

Ký chủ:

Dạ Thiên.

Thời đại:

năm 1945.

Tình trạng khu vực:

nạn đói nghiêm trọng.

Ánh mắt cậu dừng lại rất lâu ở dòng chữ cuối cùng.

“Nạn đói nghiêm trọng.

Ba chữ ấy không hề lạnh lẽo như cách hệ thống hiển thị.

Trong lòng Dạ Thiên, nó giống như cả một bức tranh u ám hiện ra.

Những con đường đất lặng lẽ, nơi người ta gục xuống bên vệ cỏ vì không còn sức đi tiếp.

Những căn bếp tro nguội lạnh, nồi niêu treo lủng lẳng mà chẳng còn gì để nấu.

Và cả tiếng khóc yếu ớt của trẻ con trong những ngôi nhà tranh, khi cái bụng rỗng cồn cào đến mức không còn đủ sức khóc to.

Cậu khẽ thở ra một hơi dài.

Ngay bên dưới, bảng thuộc tính của cậu hiện ra.

Sức lực:

Nhanh nhẹn:

Sức bền:

Trí tuệ:

May mắn:

Dạ Thiên nhìn xuống cánh tay mình.

Cánh tay gầy guộc, làn da nhợt nhạt ôm sát lấy xương.

Những đường gân xanh nổi lên mờ mờ dưới lớp da mỏng.

Chỉ cần làm việc nặng một chút thôi cũng đủ khiến toàn thân rã rời.

Thân thể này… quá yếu.

Cậu siết nhẹ bàn tay, rồi lại buông ra.

Ít nhất… đầu óc của cậu vẫn còn tỉnh táo.

Chỉ cần còn suy nghĩ được, vẫn còn đường sống.

Dạ Thiên hít sâu một hơi, rồi mở mục Thương Thành Sinh Tồn.

Ngay lập tức, một danh sách vật phẩm hiện ra.

Hạt giống khoai lang — giá hai điểm sinh tồn.

Hạt giống rau — giá một điểm sinh tồn.

Lưỡi câu — giá một điểm sinh tồn.

Dây bẫy thú — giá một điểm sinh tồn.

Muối — giá một điểm sinh tồn.

Những thứ nhìn qua đều rất bình thường.

Nhưng ở thời điểm này, chúng lại quý giá đến mức khó tưởng tượng.

Muối chẳng hạn.

Thời bình, muối chỉ là thứ gia vị người ta dùng mỗi ngày mà chẳng bao giờ để ý.

Nhưng trong nạn đói, chỉ một nhúm muối nhỏ cũng có thể làm cho nồi cháo loãng dễ nuốt hơn một chút.

Nó giúp cơ thể không kiệt sức quá nhanh, giúp con người bám víu thêm vài ngày mong manh.

Dạ Thiên tiếp tục nhìn xuống.

Bên dưới là những công cụ tốt hơn.

Dao săn tốt — ba điểm sinh tồn.

Rìu nhỏ — bốn điểm sinh tồn.

Lưới bắt cá — bốn điểm sinh tồn.

Bẫy thú — ba điểm sinh tồn.

Nếu những thứ này xuất hiện trong làng…

Việc săn bắt chắc chắn sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Ánh mắt cậu lại trượt xuống phần cuối cùng.

Vật phẩm hiếm.

Giống gà — tám điểm sinh tồn.

Giống vịt — tám điểm sinh tồn.

Giống khoai năng suất cao — mười điểm sinh tồn.

Dạ Thiên khựng lại.

Trong khoảnh khắc, tim cậu đập chậm đi một nhịp.

Nuôi gà… nuôi vịt…

Nếu trong làng có đàn gà đẻ trứng, có đàn vịt ngoài ao…

Nếu có giống khoai tốt mọc lên trên những mảnh ruộng khô cằn này…

Thì nơi đây không chỉ đơn giản là sống sót qua mùa đói.

Ngôi làng này… có thể thật sự hồi sinh.

Một lúc sau, giao diện hệ thống chuyển sang mục nhiệm vụ.

Bắt được năm con chuột đồng — phần thưởng một điểm sinh tồn.

Giúp gia đình sống sót qua mùa đói — phần thưởng năm điểm sinh tồn.

Giúp mười dân làng sống sót — phần thưởng tám điểm sinh tồn.

Dạ Thiên đọc xong.

Cậu không nói gì.

Chỉ lặng lẽ ngẩng đầu nhìn ra cánh đồng.

Đất nứt thành từng mảng khô cứng.

Gió thổi qua mang theo bụi mịn bay lơ lửng.

Xa xa, vài mái nhà tranh xiêu vẹo nép mình bên hàng tre, trông nhỏ bé đến đáng thương.

Nếu chỉ dựa vào việc bắt chuột… hoặc hái rau dại…

Cả làng cũng chỉ cầm cự được một thời gian.

Muốn sống lâu hơn.

Phải có lương thực.

Phải trồng trọt.

Ánh mắt cậu dừng lại ở dòng chữ đầu tiên trong thương thành.

Hạt giống khoai lang.

Khoai lang không kén đất.

Chỉ cần chút đất tơi và chút nước là có thể mọc.

Lại cho nhiều củ.

Trong những năm tháng khó khăn nhất của lịch sử, đã có biết bao người sống sót nhờ những ruộng khoai.

Dạ Thiên siết chặt bàn tay.

Một ý nghĩ rõ ràng vang lên trong đầu.

“Mua hạt giống khoai lang.

Ngay lập tức, hệ thống phản hồi.

Đã mua:

hạt giống khoai lang.

Trừ hai điểm sinh tồn.

Một tia sáng nhạt lóe lên trong lòng bàn tay cậu.

Ánh sáng chỉ tồn tại trong chốc lát, rồi biến mất như chưa từng xuất hiện.

Khi Dạ Thiên mở tay ra, một túi vải nhỏ đã nằm gọn trong lòng bàn tay.

Cậu khẽ giật mình, theo phản xạ lập tức nhìn quanh.

Cánh đồng vẫn vắng lặng.

Chỉ có tiếng gió lướt qua những bụi cỏ khô và tiếng chim kêu xa xa nơi cuối ruộng.

Không ai nhìn thấy.

Dạ Thiên chậm rãi mở túi vải.

Bên trong là vài củ khoai giống còn rất tươi.

Vỏ khoai căng bóng, màu nâu đỏ sẫm.

Khi cầm lên, cảm giác nặng tay và chắc khỏe.

Chỉ nhìn thôi cũng biết đây là giống tốt.

Cậu cầm một củ khoai lên, im lặng thật lâu.

Trong đầu cậu bỗng hiện ra hình ảnh mẹ và em gái đang ngồi bên bếp tro lạnh trong căn nhà nhỏ.

Bên ngoài, những người dân trong làng lặng lẽ đi qua con đường đất với ánh mắt mệt mỏi, trống rỗng.

Nếu những củ khoai này được trồng xuống đất…

Vài tháng sau…

Trên mảnh ruộng khô cằn kia sẽ mọc lên những luống khoai xanh mướt.

Sẽ có củ.

Sẽ có thức ăn.

Có thể vẫn nghèo.

Có thể vẫn còn khó khăn.

Nhưng ít nhất…

Sẽ không còn quá nhiều người phải chết vì đói.

Dạ Thiên khẽ siết chặt túi giống trong tay.

Gió lạnh lại thổi qua cánh đồng.

Cậu cúi xuống, nắm một nắm đất khô, rồi thả ra.

Đất vẫn cứng.

Nhưng trong lòng cậu, một niềm tin rất nhỏ vừa âm thầm nảy mầm.

Chỉ cần cố gắng…

Mảnh đất này… vẫn có thể sống lại.

————————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập