Gió chiều thổi qua cánh đồng phía sau làng, mang theo cái hanh khô của đất nứt và mùi rơm cũ còn sót lại sau mùa gặt năm trước.
Ánh nắng đã ngả vàng, trải dài trên những thửa ruộng cằn cỗi, nơi từng vết nứt hằn lên như những vết sẹo của đất.
Dạ Thiên vẫn đứng trên bờ ruộng.
Trong tay cậu là túi vải nhỏ vừa xuất hiện từ hệ thống.
Bên trong là những củ giống khoai lang còn tươi, nặng tay.
Chúng nằm im trong lòng túi, nhưng đối với cậu, chúng giống như một chút hy vọng hiếm hoi còn sót lại giữa thời kỳ đói khát đang nuốt dần cả vùng quê này.
Cậu lặng lẽ buộc chặt lại miệng túi.
Sau đó, Dạ Thiên kéo vạt áo lên, giấu túi giống cẩn thận vào bên trong.
Những thứ do hệ thống mang đến tuyệt đối không thể để người khác nhìn thấy quá dễ dàng.
Trong thời buổi này, chỉ một chút lương thực lạ cũng có thể khiến người ta nghi ngờ, thậm chí sinh ra lòng tham.
Vừa lúc đó, trong đầu cậu vang lên một âm thanh quen thuộc.
“Đinh.
Âm thanh khẽ vang như giọt nước rơi vào mặt hồ tĩnh lặng.
Giao diện hệ thống lập tức hiện ra trước mắt cậu.
Ánh sáng nhạt lơ lửng giữa không trung vô hình, những dòng chữ dần dần thay đổi.
Mục nhiệm vụ mở ra.
Nhưng lần này, không còn là những việc nhỏ lẻ như bắt vài con chuột đồng nữa.
Một loạt mục tiêu dài hạn chậm rãi xuất hiện, giống như một con đường xa xăm vừa được vạch ra trước mắt.
Những dòng chữ hiện lên rất chậm, từng dòng một, như thể hệ thống muốn cậu nhìn rõ từng bước của tương lai.
Tìm được nguồn nước sạch cho gia đình.
Phần thưởng:
hai điểm sinh tồn.
Dự trữ đủ thức ăn cho hai ngày.
Cải thiện hệ thống bẫy săn.
một điểm sinh tồn.
Sống sót thêm mười ngày trong nạn đói.
ba điểm sinh tồn.
Dạ Thiên đứng im, ánh mắt dõi theo từng dòng chữ.
Một lúc sau, cậu dần hiểu ra.
Hệ thống không ép cậu phải làm mọi thứ ngay lập tức.
Nó giống như một người dẫn đường thầm lặng, chỉ ra những việc quan trọng nhất cần làm nếu muốn tiếp tục sống sót.
Những dòng chữ phía dưới tiếp tục hiện ra.
Chia sẻ thức ăn cho một gia đình khác.
Sống sót qua một tháng.
năm điểm sinh tồn.
Tìm được giống cây có thể trồng.
bốn điểm sinh tồn.
Đào được ao nhỏ hoặc nơi giữ nước.
Tạo khu săn bắt chung cho dân làng.
Giúp mười người trong làng sống sót.
sáu điểm sinh tồn.
Gió lại thổi qua cánh đồng.
Những hạt bụi mịn bay lên trong ánh chiều nhạt.
Rồi cuối cùng, một dòng chữ xuất hiện.
Nó hiện ra chậm hơn tất cả những dòng trước, như mang theo một ý nghĩa nặng nề hơn.
Làng sống sót qua mùa đói.
mười điểm sinh tồn.
Mở khóa Thương Thành Sinh Tồn cấp hai.
Dạ Thiên nhìn dòng chữ cuối cùng rất lâu.
Gió thổi qua, làm lớp đất khô bay lên từng hạt nhỏ li ti.
“Một ngôi làng… sống sót qua mùa đói…”
Cậu khẽ lẩm bẩm, giọng thấp đến mức gần như chỉ có gió nghe thấy.
Đó không phải là chuyện đơn giản.
Trong thời đại này, chỉ cần một mùa đông khắc nghiệt… hoặc một đợt thu thuế lương thực quá nặng… cả một ngôi làng nhỏ có thể biến mất khỏi bản đồ.
Những mái nhà tranh sẽ đổ sập.
Những con đường đất sẽ phủ cỏ.
Và chẳng còn ai nhớ nơi ấy từng có người sinh sống.
Nhưng ít nhất bây giờ, Dạ Thiên đã có một mục tiêu rõ ràng.
Hệ thống không bắt cậu phải chạy đua với thời gian từng ngày.
Những nhiệm vụ này cũng sẽ không xuất hiện dồn dập.
Có thể phải qua vài ngày… thậm chí vài tuần…
Khi cậu thật sự đạt được một bước tiến mới, hệ thống mới nhắc lại.
Điều đó khiến mọi thứ trở nên tự nhiên hơn.
Giống như cuộc sống thật.
Dạ Thiên khẽ thở ra một hơi dài.
Cậu cúi xuống, dùng mũi chân đá nhẹ lớp đất trên ruộng.
Lớp đất khô bật lên thành từng mảng nhỏ.
Bề mặt cứng như đá, nhưng bên dưới vẫn còn chút tơi xốp.
Nếu chịu khó xới lên… vẫn có thể trồng được.
Trong tay cậu là giống khoai.
Trong đầu cậu có những kiến thức sinh tồn mà thế giới này không có.
Và phía trước…
là con đường dài mà hệ thống vừa vạch ra.
Dạ Thiên quay đầu nhìn về phía ngôi làng.
Xa xa, vài mái nhà tranh thấp bé nép dưới rặng tre.
Khói bếp mỏng manh bay lên từ một hai căn nhà, yếu ớt như hơi thở của một cơ thể đang kiệt sức… nhưng vẫn chưa tắt.
Cậu siết chặt túi giống khoai trong áo.
Ánh mắt dần trở nên kiên định.
“Bắt đầu từ ruộng khoai trước đã.
Nếu trồng được khoai…
Nếu mảnh ruộng này thật sự mọc lên những luống lá xanh…
Thì bước đầu tiên để cứu ngôi làng này…
đã được đặt xuống.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập