Chương 133: Họa Vô Đơn Chí

Cổng bộ phận hậu cần Binh đoàn Kiến thiết Lan Châu.

Trương Hoành Thành ngẩn người một lúc lâu mới hoàn hồn lại.

Ông bác bảo vệ cũng không để ý đến hắn nhiều, tự mình trò chuyện với người bên cạnh về tin tức nội bộ vụ Bộ trưởng Liêu trúng gió lần này.

Cũng có đồng chí tốt bụng, lén chỉ điểm cho Trương Hoành Thành một chút.

"Đồng chí, cậu đã hẹn trước với Bộ trưởng Liêu, vậy bây giờ chỉ có thể đi tìm Chủ nhiệm Viên dưới quyền Bộ trưởng Liêu… thử xem."

Trương Hoành Thành cảm ơn đối phương, nhưng không vội vã đi tìm vị Chủ nhiệm Viên kia, mà tìm đến nhà khách bộ phận hậu cần Binh đoàn, định ở lại trước, sau đó mượn điện thoại nhà khách gửi tin tức về Đông Bắc.

Nhưng lúc làm thủ tục vào ở, Trương Hoành Thành nhìn thấy vẻ mặt mướp đắng của nhân viên phục vụ.

Hóa ra vị Bộ trưởng Liêu kia trước đó đã dặn dò, đồng chí Đông Bắc đến đòi nợ, ăn ở trong nhà khách đều ghi nợ bên bộ phận hậu cần.

Nhưng hiện giờ Bộ trưởng Liêu trúng gió, nghe nói tình hình còn rất tệ, ai biết ông ấy còn có thể quay lại cương vị công tác hay không.

Hóa đơn bao ăn ở này nếu cuối cùng không có người ký tên, chẳng phải sẽ chia đều trách nhiệm cho nhân viên phục vụ và chủ nhiệm nhà khách sao.

Thấy nhân viên phục vụ ấp a ấp úng nửa ngày, Trương Hoành Thành chỉ đành tự nhận xui xẻo, tự mình ứng trước chi phí ăn ở.

Có lẽ hôm nay Trương Hoành Thành ra đường không xem ngày, chuyện không thuận tâm không chỉ có mấy chuyện này.

Phòng nhân viên phục vụ sắp xếp là phòng đôi, ở thời đại này coi như là đãi ngộ không tệ.

Không phải Trương Hoành Thành không có tiền ở phòng đơn, mà là muốn ở phòng đơn phải có chỉ thị của cấp trên.

Trong phòng đôi đã có một vị đồng chí vào ở trước, người cũng rất nhiệt tình, nhưng mùi chân quá nồng.

Nhân viên phục vụ suốt quá trình đều bịt mũi, chỉ nói hai câu là chạy mất.

Trương Hoành Thành cũng không ở trong phòng nhiều, quay người mượn điện thoại quầy lễ tân gọi đường dài tìm Bộ trưởng Lý báo cáo.

Nhưng cũng không biết làm sao, chuyển tiếp giữa chừng không phải lỗi thì là máy bận.

Mãi đến lúc sắp tan làm, đợi đến mức đói dán cả lưng vào ngực Trương Hoành Thành mới nghe thấy giọng nói của Bộ trưởng Lý.

Nghe nói bên này Bộ trưởng Liêu bỗng nhiên trúng gió, Bộ trưởng Lý cũng rất kinh ngạc.

"Cậu đừng vội, tôi bàn bạc với người ta trước đã, cậu đợi điện thoại của tôi."

Ông ta cần xác nhận tính khả tín của tin tức với nhà họ Ngụy trước.

Trương Hoành Thành cúp điện thoại không về phòng, đi thẳng đến quán mì quốc doanh cách nhà khách không xa.

Ăn một bát mì tương nước đặc sắc địa phương, củ cải muối cực kỳ đặc sắc nhai trong miệng, cảm giác no bụng nhè nhẹ cuối cùng cũng khiến trong lòng Trương Hoành Thành thoải mái hơn không ít.

Thành phố Lan Châu thập niên 70 hiếm thấy màu xanh, trên bầu trời cả thành phố dường như bao phủ một lớp khói bụi, khi hoàng hôn buông xuống, ráng chiều đỏ rực khắp thành phố cùng với tường thành và kiến trúc cổ kính, rất dễ dâng lên một cảm giác tang thương trong lòng.

Tháp chùa Bạch Tháp phương xa dưới ánh hoàng hôn tựa như bức tranh cổ, dòng sông Hoàng Hà lẳng lặng chảy qua bên thành được nhuộm một màu đỏ son khác với phương Nam.

Cả thành phố Lan Châu dường như trong ánh sáng hoàng hôn quay trở lại ngàn năm trước.

Trương Hoành Thành cốt tủy vẫn là người phương Nam nhất thời nhìn đến ngẩn ngơ.

Hắn cũng là bây giờ mới biết, không thực tế đến đây nhìn một cái, ai có thể thực sự lĩnh hội cái gì gọi là "Đại mạc cô yên trực, trường hà lạc nhật viên" (Sa mạc khói thẳng tắp, sông dài mặt trời tròn).

Tâm trạng thả lỏng một chút đúng là tốt.

Đây không quay lại nhà khách, vừa khéo nhận được điện thoại Binh đoàn tỉnh Hắc gọi tới.

Người gọi điện thoại là trợ lý của Bộ trưởng Lý, đối phương dặn dò Trương Hoành Thành hai việc.

Việc đòi nợ bảo hắn tiếp tục đi theo quy trình, cho dù không lấy lại được cũng không sao.

Binh đoàn Kiến thiết Lan Châu đa phần vẫn sẽ giống như trước đây, tống cổ cho người phía tỉnh Hắc phái đi một ít vật tư thừa thãi, để khấu trừ một phần nợ.

Việc vận chuyển cần báo trước, bên ông ta tiện liên hệ Cục Đường sắt Đông Bắc tàu hỏa đưa gỗ qua bên đó thuận đường mang về.

"Đồng chí Tiểu Trương, việc thứ hai này cậu nhất định phải chú ý, khụ khụ khụ khụ."

Trợ lý của Bộ trưởng Lý dường như có chút khó mở miệng.

"Cái này, tàu hỏa chở hàng chúng ta tạm thời tăng cường phái đến bên Lan Châu, theo thông lệ sẽ tiếp than tiếp nước ở ga tàu hỏa Vân Thành tỉnh Tấn (Sơn Tây)."

"Trên đường về đến Vân Thành, cậu cố gắng đừng ra khỏi sân ga, nói chuyện cũng tốt nhất đừng mang theo khẩu âm…"

"Cái đó, nếu vạn nhất, tôi nói là vạn nhất a, có người đến gây rắc rối, cậu cũng khách sáo một chút, có việc gọi điện về nhà."

Sau đó điện thoại bị đối phương dứt khoát cúp máy.

Khiến Trương Hoành Thành ngơ ngác.

Chuyện bên Lan Châu nghe theo thiên mệnh hắn hiểu, nhưng bên Vân Thành kia là chuyện gì, sao nghe có chút rợn người a.

Điện thoại liên lạc vừa gọi xong, chủ nhiệm nhà khách vẫn luôn không thấy bóng dáng cuối cùng cũng hiện thân.

"Ây da, thế này sao được, nào, đổi phòng đơn cho đồng chí Đông Bắc, tôi ký tên!"

Đại lão bên trên đều đã nói chuyện xong, người bên dưới tự nhiên dễ thao tác.

Mặt chủ nhiệm nhà khách cười như hoa, nắm chặt tay Trương Hoành Thành.

"Đồng chí Trương, ngày mai phiền dậy sớm chút, Chủ nhiệm Viên chúng tôi tiện đưa cậu đi xem kho."

Trương Hoành Thành lịch sự cười đáp lại, trong lòng hiểu rõ —— xem cái gì, chẳng phải là đi chọn đồ nát sao?

Đổi phòng đơn vừa nằm xuống mới nửa tiếng, nhân viên phục vụ quầy lễ tân liền đến gọi hắn đi nghe điện thoại.

Điện thoại thế mà là Sở Miêu Hồng gọi tới!

Trương Hoành Thành giấu nhân viên phục vụ âu yếm với đối tượng vài câu trước, lúc này mới hỏi nguyên do nàng gọi điện thoại tới.

Sở Miêu Hồng vừa nãy ở Lâm trường nhận được điện thoại của Tả Ngọc Tương, cho nên mới biết Trương Hoành Thành ở đâu.

Nghe đối tượng mình nói vậy, Trương Hoành Thành lập tức xốc lại tinh thần, rõ ràng đây là trợ lý của Bộ trưởng Lý có một số lời không tiện nói thẳng mặt với hắn, cho nên mới đi đường vòng mượn miệng người khác nói cho hắn biết.

Năm tháng này việc ghi nợ cấn trừ giữa các đơn vị là chuyện rất bình thường, rất ít đơn vị sẽ đồng ý chi trả nợ thực tế.

Bộ trưởng Liêu là quan hệ cũ của nhà họ Ngụy, tuổi tác sắp đến trạm (về hưu).

Cho nên ông ấy mới chịu đồng ý giúp đỡ thao tác chuyện trả nợ này.

Dù sao sắp về hưu rồi, ông ấy cũng không quan tâm đồng nghiệp nhìn ông ấy thế nào.

Nhưng người tính không bằng trời tính, Bộ trưởng Liêu hôm kia bỗng nhiên trúng gió vào bệnh viện, tình hình rất không tốt, nhà họ Ngụy ngay cả người phái đi phúng viếng cũng đã chuẩn bị xong.

Bộ trưởng Liêu vừa ngã bệnh, chuyện lén đồng ý trước đó tự nhiên đổ sông đổ bể.

Mấy người quản sự còn lại, không ai muốn nhắc đến chuyện này nữa.

Nhà họ Ngụy cũng biết chuyện này cưỡng ép làm chỉ đắc tội người, cho nên cũng chỉ đành thôi.

Bảo Trương Hoành Thành bình tĩnh chớ nóng vội, an tâm chờ đợi cơ hội lần sau.

Tả Ngọc Tương bảo Sở Miêu Hồng chuyển lời cho Trương Hoành Thành, ngày mai đưa hắn đi xem kho đoán chừng lại là lô kém nhất.

Chọn chút đồ thích hợp vận chuyển về có thể giao nộp là được.

Cuối cùng hai người mới nói đến Vân Thành.

Sự việc thực ra rất đơn giản, mấy năm trước gạo Đông Bắc nhập quan chi viện trong quan, một lô lương thực vốn phải vận chuyển đến Vân Thành, giữa đường bị điều đi chi viện Kinh Thành.

Thế là phía tỉnh Hắc cần bù cho Vân Thành từ kế hoạch năm sau.

Nhưng Vân Thành cũng không phải thực sự thiếu lương thực, cho nên cấp trên luôn tạm thời vận chuyển lô lương thực này đi nơi khác bù chỗ thủng.

Đơn vị ghi nợ là Công ty Nông khẩn Vân Thành, địa chỉ ngay cạnh ga tàu hỏa Vân Thành.

Công ty Nông khẩn Vân Thành người ta sổ sách lương thực hàng năm không khớp, hầu như năm nào cũng bị tỉnh mắng.

Bởi vì đồ khác còn dễ nói, nhưng liên quan đến vấn đề hạn mức lương thực, lãnh đạo rõ ràng chơi xấu mắng anh xương mềm, anh còn làm gì được?

Cho nên Công ty Nông khẩn Vân Thành cắn răng một cái, làm Sơn Đại Vương.

Phàm là vật tư sản xuất của Binh đoàn Kiến thiết tỉnh Hắc đi qua ga tàu hỏa Vân Thành, bọn họ nhất định sẽ nghe tin mà đến.

Vừa mắt thì trực tiếp bốc lên xe, sau đó ném cho anh mấy tờ đơn đối chiếu nhẹ bẫng.

"Anh để tâm chút đi," giọng điệu Sở Miêu Hồng mang theo lo lắng, "Chị Tả nói, lần này các anh e là phải ở lại ga tàu hỏa Vân Thành hơn nửa ngày."

"Nói là phải đợi mấy toa xe từ Tấn Nam tới, cùng móc vào về Đông Bắc."

Đầu Trương Hoành Thành lập tức to như hai cái đầu.

Dừng ở Vân Thành hơn nửa ngày?

Đoán chừng những thứ mình mang về đến cả sợi lông cũng chẳng còn.

Bên Lan Châu nợ tiền gỗ Binh đoàn mình cũng chỉ hơn hai vạn, mà hạn mức lương thực Binh đoàn nợ Vân Thành quy đổi ra tương đương còn thiếu gần bốn vạn đồng.

Hắn mới không tin đồ mình vừa mắt ở bên Lan Châu này, Công ty Nông khẩn Vân Thành sẽ không vừa mắt.

Đúng là họa vô đơn chí mà!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập