Sân ga nhà ga Hoa Thành.
"Ha ha!"
Nữ thanh niên tóc ngắn nhào về phía người thanh niên cao lớn đẹp trai.
Một nữ đồng chí khác tết tóc bím nhỏ cũng hoan hô một tiếng vọt tới.
Hai người một trái một phải nắm lấy hai tay của nam thanh niên đang dở khóc dở cười, cố ý mang theo nụ cười khiêu khích khoa trương nhìn về phía người phụ nữ xinh đẹp cách đó hai bước.
Sở Miêu Hồng tức giận phất phất tay.
"Hai người các cô nếu vừa mắt, cứ tùy tiện mang đi tùy tiện mang đi!"
Trần Bội Lôi và Lư Yến lúc này mới cảm thấy vô vị buông tay ra.
Ngay sau đó lại cùng Sở Miêu Hồng đùa giỡn.
Trước đó các nàng và Sở Miêu Hồng giao thiệp không nhiều, nhưng đối với vị nữ đồng chí xinh đẹp này đều có hảo cảm.
Sở Miêu Hồng tuy rằng cũng là lần đầu tiên yêu đương, nhưng tâm cơ nhỏ của nàng cũng có mặt ở khắp nơi.
Mỗi lần gửi đồ về Đông Bắc, nàng đều sẽ đồng thời gửi kèm mấy thang thuốc bắc trị đau bụng kinh cho phụ nữ, thành công kéo Trần Bội Lôi và Lư Yến về phe cánh của nàng.
"Hai kẻ xấu xa các cậu," Giọng nói tức hổn hển từ cửa toa xe lửa truyền đến, "Vứt bỏ mình tôi làm sao xách được nhiều hành lý như vậy?"
Triệu Cam Mai xách túi lớn túi nhỏ đang chen xuống, Đồ Hồng Binh vội vàng tiến lên hỗ trợ.
Đối với việc Triệu Cam Mai cũng đi theo tới Hoa Thành, Trương Hoành Thành cũng cảm thấy có chút kỳ quái.
Sớm hai năm trước nha đầu này không phải đã cùng người ta bắt đầu bàn chuyện cưới hỏi rồi sao?
Vị nam đồng chí kia còn được cô dẫn tới gặp mặt mọi người.
Đồ Hồng Binh sức lực lớn, nhẹ nhàng giúp Triệu Cam Mai xách hết đồ xuống.
Trương Hoành Thành nhiệt tình chào hỏi Triệu Cam Mai, còn chưa đợi hắn nói tiếp cái gì, Triệu Cam Mai đã tự mình hào phóng nói ra tình huống của bản thân.
"Tôi bị người kia đá rồi, cho nên muốn đổi chỗ khác phát triển lại từ đầu."
"Hơn nữa cơ hội tốt ở Hoa Thành như vậy tôi không muốn bỏ qua, tôi chính là mượn danh nghĩa bạn học cũ của cậu để làm báo cáo đấy."
So với Triệu Cam Mai ít nói của mấy năm trước, Triệu Cam Mai hiện nay dường như hoàn toàn thay đổi thành một người khác.
Lư Yến tức giận đẩy cô một cái.
"Đều là người một nhà, không cần thiết phải đem bộ mặt trưng ra cho người ngoài xem để cho cậu ấy xem a!"
Triệu Cam Mai lúc này mới không lên tiếng nữa, trở về dáng vẻ trầm mặc lúc đầu.
Một đoàn người trở lại Nhà khách tỉnh Hắc Long Giang an đốn xong, Sở Miêu Hồng tìm cơ hội kéo Trần Bội Lôi hỏi chuyện của Triệu Cam Mai.
"Tên kia thật không phải thứ tốt lành gì, đàn ông chẳng có mấy kẻ tốt, Tiểu Sở, em phải trông chừng Trương Hoành Thành cho kỹ, ngàn vạn lần đừng để hắn phạm sai lầm!"
Trần Bội Lôi vừa mở miệng đã dọa Sở Miêu Hồng nhảy dựng.
Hóa ra vị hôn phu của Triệu Cam Mai một tháng sau khi hai người Trương Hoành Thành đi tới Hỗ Thượng, đã nhận được một tạo hóa lớn.
Người kia được đề cử làm sinh viên Công Nông Binh.
Hắn đi Kinh Thành.
Lúc đầu Trần Bội Lôi đã cảnh cáo Triệu Cam Mai, tốt nhất là trước khi người kia lên đường thì kết hôn đi.
Nhưng Triệu Cam Mai lựa chọn tin tưởng vị hôn phu của mình.
Dù sao ở niên đại này, người dám làm Trần Thế Mỹ ít lại càng ít.
Trong một năm Trương Hoành Thành ở Hỗ Thượng lăn lộn đến phong sinh thủy khởi, Triệu Cam Mai nhận được thư từ hôn từ vị hôn phu.
Không giống như Trần Bội Lôi khóc lóc om sòm, đau đến không muốn sống, Triệu Cam Mai chỉ lẳng lặng ngồi một ngày…
"Cô ấy à, bây giờ ngoại trừ công việc ra thì chính là ôn tập các loại bài vở," Lư Yến cũng đang lén lút nói chuyện của Triệu Cam Mai với Trương Hoành Thành, "Nói cho cùng, trong lòng cô ấy vẫn không cam lòng."
Trương Hoành Thành bỗng nhiên kỳ quái đánh giá Lư Yến một chút.
"Yến Tử, bài vở của cậu sẽ không phải đều đã quên sạch rồi chứ?"
"Còn thừa một phần chưa quên đi? Cậu hỏi cái này làm gì?"
"Có một việc trước khi điều các cậu tới Hoa Thành chưa nói trước cho các cậu biết," Trương Hoành Thành nháy mắt với cô, cười cực gian, "Nhà khách chúng ta có một truyền thống, mỗi tháng bắt buộc phải tiến hành kiểm tra văn hóa."
"Hả?" Lư Yến kinh ngạc một chốc lát, ngay sau đó không sao cả, "Thi thì thi thôi, không đạt yêu cầu cậu có thể làm gì tôi?"
"Hắc hắc, tiền thưởng mỗi tháng phát theo tỷ lệ thành tích…"
Trần Bội Lôi vừa mới nói chuyện xong với Sở Miêu Hồng, đã thấy Lư Yến hoảng hoảng trương trương tìm tới.
"Bội Lôi, bộ sách giáo khoa cấp ba kia của tớ cậu có nhớ tớ có mang tới hay không?"
Trần Bội Lôi tức giận chọc chọc trán cô.
"Lúc đầu mang những cuốn sách kia đi Đông Bắc, cậu còn thề thốt nói muốn làm một thanh niên trí thức tiên tiến có văn hóa hiểu lao động."
"Ở Đông Bắc cậu có nhìn qua chúng nó một lần nào không?"
"Lần này cậu mang đồ lên xe một nửa là quần áo chăn màn, một nửa là các loại đồ ăn, đâu có nghĩ tới mang sách…"
Lư Yến đưa đám.
"Nhưng Trương Hoành Thành vừa rồi nói, việc phát tiền thưởng của Nhà khách, là phải dựa theo tỷ lệ kiểm tra văn hóa để phát!"
"Không phải chứ! Cậu ta làm thật à?"
Hai người đều không hẹn mà cùng nhìn về phía Sở Miêu Hồng.
Sau đó các nàng nhận được cái gật đầu khẳng định của đại mỹ nữ.
Đây là chuyện Trương Hoành Thành đã sớm thương lượng với nàng.
Không chỉ là Nhà khách Hoa Thành, ngay cả Nhà khách Hỗ Thượng trước đó đã bắt đầu hành động rồi.
Bên phía Nhà khách Hỗ Thượng, Trương Hoành Thành phân phó La Cầm đi tìm hai nữ giáo viên trung học bổ túc cho mọi người.
Mỹ danh là muốn nâng cao tố chất văn hóa của công nhân viên chức, làm Nhà khách bậc nhất Hỗ Thượng.
Mục đích chân thật của hắn tự nhiên là vì chuẩn bị cho việc khôi phục thi đại học hai năm sau.
Sớm hai năm thời gian làm chuẩn bị, tin tưởng những người đi theo hắn này đều sẽ có một tương lai khác biệt.
Về phần bên phía Nhà khách Hoa Thành, Trương Hoành Thành cũng sẽ trọng điểm đưa mấy người bạn của mình, dùng các loại lý do nạp vào hàng ngũ ôn tập trước thời hạn.
Trương Hoành Thành cũng không phải vô duyên vô cớ đại phát thiện tâm.
Hắn tin tưởng một lý niệm, độc mộc nan thành lâm!
Nếu sau này hắn muốn đi được xa hơn cao hơn vững vàng hơn, tự nhiên không thể thiếu việc bồi dưỡng cơ bản bàn của mình.
Nếu hai nhóm người Hỗ Thượng và Hoa Thành này đều thi đậu đại học, như vậy tâm tư hắn bỏ ra trên người những người này sẽ nhận được hồi báo gấp mười lần trở lên.
Đây mới là vụ mua bán ổn kiếm không lỗ.
Đặc biệt là các nữ đồng chí đợt hai vào Nhà khách Hỗ Thượng đều là tài nghệ song toàn, một khi các nàng có được thân phận sinh viên đại học lứa đầu tiên sau khi khôi phục thi đại học, chậc chậc chậc chậc, Trương Hoành Thành đôi khi đều sẽ cảm thấy mình rất vô sỉ.
Nhưng hắn làm không biết mệt.
Hắn cảm giác mình trồng không phải là một rừng cây, mà là một rừng cây rụng tiền…
Khụ khụ khụ khụ.
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của Sở Miêu Hồng, Trần Bội Lôi và Lư Yến lập tức quấn lấy Triệu Cam Mai.
Bởi vì trong ba người chỉ có Triệu Cam Mai mang theo sách ôn tập.
"Tiểu tử cậu đến Hoa Thành, tính toán đâu ra đấy cũng mới bảy ngày rưỡi chứ gì?"
Đầu dây điện thoại bên kia, tiếng Lý Bộ trưởng nhe răng hít khí làm cho Trương Hoành Thành cảm thấy đặc biệt thỏa mãn.
Chính là cái vị này!
Thoải mái!
"Hết cách rồi ạ, Lãnh đạo, các đồng chí ở các đơn vị Hoa Thành thật sự là quá nhiệt tình quá thiện lương!"
"Cháu cũng chưa nói gì mấy, đều là các đồng chí ở các đơn vị giúp đỡ làm xong việc."
Lý lão đầu nhịn không được hung hăng gãi đầu một cái.
Thằng nhãi con này nói lời này nhẹ nhàng bâng quơ, đoán chừng là nửa chữ cũng không thể tin.
Nếu thật sự giống như Trương Hoành Thành nói, các đồng chí ở các đơn vị Hoa Thành đều là Bồ Tát hiền lành, vậy Thạch Phong Thu thành cái gì?
Yêu ma quỷ quái người gặp người ghét?
Mà Trương Hoành Thành cậu thì là bé ngoan hoa gặp hoa nở người gặp người yêu?!
Nói nhảm!
Sói xám giả làm thỏ trắng, mình còn không rõ bản tướng của Tiểu Trương?
Đoán chừng các đồng chí ở các đơn vị Hoa Thành hoặc là còn chưa phản ứng kịp, hoặc là đang lén lút khóc ở sau lưng…
"Đừng có nghĩ bôi thuốc mắt cho người khác ở chỗ tôi, trình độ mách lẻo của tiểu tử cậu, không bằng một phần mười trình độ làm việc của cậu!"
"Sự việc làm không tệ, không ngừng cố gắng, tranh thủ trong vòng ba tháng mở Nhà khách lên!"
"Lãnh đạo, bên này cháu mượn dùng của Nhà khách Hỗ Thượng hơn năm ngàn đồng, ngài xem… a lô a lô a lô?"
Trương Hoành Thành cạn lời nhìn điện thoại truyền ra tiếng tút tút trong tay.
Lão đầu này cũng quá không biết xấu hổ rồi!
Vừa nhắc tới tiền liền cúp điện thoại, đây không phải là trùm vô lại sao?
Bên phía Lý Bộ trưởng còn sợ hãi cúp điện thoại.
Ông ấy thật ra cũng không phải keo kiệt, chỉ là không nỡ… (Có khác biệt sao?)
Quan trọng hơn là ông ấy cho rằng chút tiền lẻ này hẳn là không làm khó được Trương Hoành Thành.
Gặp quỷ!
Tuy rằng Binh đoàn gia đại nghiệp đại, nhưng bắt đầu từ khi nào, Lão Lý ông cũng cảm thấy hơn năm ngàn đồng là một khoản tiền lẻ rồi?
Lý Bộ trưởng chộp lấy điện thoại, lập tức gọi điện cho mấy vị lãnh đạo Binh đoàn đang quan tâm công việc của Nhà khách Hoa Thành.
Có vị đại lão ở trong điện thoại chần chờ nửa ngày, mới uyển chuyển nhắc nhở Lý Bộ trưởng một chút.
"Cái này Lão Lý à, tôi luôn cảm thấy trong lòng có chút chột dạ."
"Lần sau chúng ta gặp phải chuyện gì, có thể không dùng đến Tiểu Trương thì tốt nhất đừng dùng."
"Ông nhìn tôi xem, bây giờ cũng không dám hỏi thăm kỹ ông bên phía Hoa Thành cụ thể đã xảy ra chuyện gì."
"Tôi sợ huyết áp của mình không giữ được…"
Lý Bộ trưởng cũng có chút sợ hãi ôm trán một cái.
Vừa rồi ông ấy cũng không dám hỏi kỹ thằng nhóc kia, chính là bởi vì thuốc huyết áp hôm nay ông ấy vừa vặn không mang theo…
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập