Chương 351: Cơ Hội Cần Công Kiệm Học

Chu Hàng Bình không ngờ mình sẽ nhìn thấy người mình vẫn luôn nhớ thương ngay ngày đầu tiên về nước.

Bà chỉ hoảng hốt một giây liền phản ứng lại.

Người đàn ông dường như vĩnh viễn nhiệt tình yêu thương chiến đấu kia, gần như bị một nồi cà ri quá phức tạp tiêu diệt toàn bộ.

Cho nên những năm này bà ở nước ngoài, chưa bao giờ đụng vào cà ri.

Nữ cường nhân nắm giữ vận mệnh hàng ngàn nhân viên, giờ phút này tim đập nhanh chóng.

Nếu bà không đoán sai, chàng trai tuyệt giống Trương Tiền Nghĩa trên đài này, chính là con trai của bà!

Thành Thành của bà~!

Giống hệt tên kia, không, còn đẹp trai hơn tên kia, lúc cười du côn càng thêm mê người.

"Chu nữ sĩ, ngài, đây là thế nào?"

Nhân viên đi cùng tò mò nhắc nhở Chu Hàng Bình một tiếng.

"Không có gì," Chu Hàng Bình đè nén cảm xúc kịch liệt kích động của mình, bất động thanh sắc lau khóe mắt một cái, "Tôi bỗng nhiên phát hiện tôi càng ngày càng thích vở kịch này rồi…"

Trợ lý của Chu Hàng Bình rất kinh ngạc.

Bởi vì cô ấy không thể tưởng tượng được Chủ tịch nhà mình, thế mà sẽ xem hết toàn bộ vở kịch sơ sài đến buồn cười này.

Thậm chí vì thế hoàn toàn thay đổi hành trình hôm nay.

Đây là lần đầu tiên cô ấy gặp phải tình huống này kể từ khi làm thư ký cho Chu Hàng Bình mười lăm năm nay.

Chủ tịch chưa bao giờ lãng phí thời gian vào những chuyện vô liêu này.

Chu Hàng Bình giờ phút này đang si ngốc nhìn con trai mình.

Bà đang cố gắng khống chế cảm xúc sắp bùng nổ của mình.

—— Bình tĩnh!

—— Bình tĩnh lại~! Chu Hàng Bình~!

Chu Hàng Bình nhẹ nhàng xoa xoa gò má có chút căng thẳng của mình.

—— Bây giờ còn chưa phải lúc!

Nhưng bà phát hiện hai tay mình vẫn đang run rẩy không cách nào khống chế…

Sau khi diễn xuất kết thúc, dưới đài lại là một mảnh tiếng kháng nghị, các giáo viên đoàn làm phim quen cửa quen nẻo sắp xếp đám người Trương Hoành Thành "rút lui" từ cửa sau.

Sở Miêu Hồng và Trương Hoành Thành đi song song với nhau, tiếng cười không ngừng.

Bỗng nhiên Trương Hoành Thành như có cảm giác nhìn về phía dưới một ngọn đèn đường nơi xa.

Một người phụ nữ rõ ràng không phải cách ăn mặc của nhân sĩ trong nước đang đứng ở đó, dường như đang nhìn thẳng vào hắn.

"Hả? Anh quen à?"

Thị lực của Sở Miêu Hồng siêu tốt, nàng phát hiện dung mạo vị nữ sĩ này thế mà tương đối xuất sắc, nếu trẻ lại mười tuổi e là sẽ không kém hơn mình.

Nàng mím môi nghiêm túc nhìn về phía Trương Hoành Thành.

Trong lời nói khó tránh khỏi có một chút chua…

Nhưng ngày thường lúc này sẽ cười cầu xin tha thứ Trương Hoành Thành lại không có bất kỳ phản ứng nào.

Bước chân Trương Hoành Thành ngưng cố tại chỗ.

Mẹ kế chưa bao giờ ý đồ che giấu sự tồn tại của người nào đó, trong album ảnh trong nhà cũng có bóng dáng của bà ta.

Dưới đáy cái hộp sắt Trương Hoành Thành trân tàng, là một tấm ảnh chụp chung gia đình ba người đen trắng.

Cười du côn là cha hắn, moe moe nhìn ống kính là chính hắn, mà người phụ nữ xinh đẹp ôm hắn lại không phải mẹ kế.

Bà ta xinh đẹp hơn mẹ kế, nhưng cũng tuyệt tình hơn.

Chỉ là nhìn xa xa một cái, Trương Hoành Thành liền nhận ra bà ta là ai.

Kể từ sau khi tiếp nhận cỗ thân thể này, Trương Hoành Thành cũng đồng thời tiếp nhận tất cả nhân quả và thân tình dây dưa của nguyên thân.

Đối với vị quý phụ xinh đẹp bỗng nhiên trở về này, hắn cũng không có loại cảm xúc vừa yêu vừa hận kia của nguyên thân.

Lạnh lùng là thái độ duy nhất của hắn.

"Không quen, một bà dì xa lạ mà thôi."

Sở Miêu Hồng còn chưa kịp truy hỏi, bỗng nhiên phát giác Trương Hoành Thành nắm tay nàng dùng sức có chút quá mức.

Giây tiếp theo, Trương Hoành Thành kéo nàng đi thẳng, không có bất kỳ ý tứ quay đầu nào.

Chu Hàng Bình không ngờ mình chẳng qua là nhìn xa xa một cái mà thôi, Trương Hoành Thành thế mà chỉ một cái liền nhận ra bà là ai.

Nhưng ánh mắt lạnh lùng kia của Trương Hoành Thành khiến lòng bà như dao cắt.

"Chủ tịch, ngài sao vậy?"

"Không, không có việc gì…"

Vài giọt nước mắt rơi vào trong bóng tối…

Thương Nghị Minh đẩy xe đạp, huýt sáo đi vào trong ngõ.

Đám trẻ con đang đánh con quay, nhảy dây trong ngõ nhìn thấy sau xe đạp cậu ta thồ một cái hộp thật lớn, đều tò mò vây quanh.

"Tản ra, tản ra~!"

Thương Nghị Minh làm ra dáng vẻ hung ác, nhưng đám trẻ con lại một chút cũng không sợ cậu ta, ngược lại ồn ào lên.

"Anh là người lạ mặt, Nhị Đản mau đi nói cho bà mày, có đặc vụ~!"

"Đúng, còn dám hung dữ với Khăn Quàng Đỏ chúng ta, khẳng định là kẻ xấu."

Tâm trạng Thương Nghị Minh hôm nay không tệ, hắc hắc cười chỉ chỉ trán mình.

"Nhãi ranh, nhìn thấy trên trán anh có hai chữ không?"

"Ừm, không có a!"

"Người tốt!"

"Xùy ~~~~."

Người lớn đang nhặt rau bên cạnh đều cười.

Các cô ấy biết chàng trai này, em rể tương lai của đôi vợ chồng sinh viên mới chuyển đến đại viện kia.

Hình như cũng là một sinh viên thì phải.

Xưng hô "em rể tương lai" tự nhiên là Thương Nghị Minh tự mình nói riêng với hàng xóm láng giềng.

Nếu cậu ta dám nói như vậy trước mặt Trương Hoành Thành, đoán chừng hẳn là không nhìn thấy mặt trăng ngày mai.

"Sao mới về?"

Trương Ngọc Mẫn nhảy nhót tưng bừng từ trong viện xông ra.

"Đây là cái gì a?"

Trương Ngọc Mẫn ý đồ đi động cái hộp lớn trên yên sau xe Thương Nghị Minh.

"Đừng, cô nãi nãi, đừng động!"

Thương Nghị Minh vội vàng gọi lại đối tượng của mình.

Đây là ti vi Thanh Tùng cậu ta "mượn" từ nhà mình tới.

Trương Hoành Thành và Sở Miêu Hồng kể từ sau khi mua lại căn hộ hai phòng ngủ ở đây, cũng không thường xuyên trở về, thế là nơi này rất nhanh trở thành nhà kho, địa điểm hẹn hò của Trương Ngọc Mẫn và Thương Nghị Minh.

Trương Ngọc Mẫn hôm kia chẳng qua là nhắc một câu, nói Đoàn Kịch nói kinh thành cải biên 《Ô Long Sơn》 sắp chiếu trên Đài Truyền hình Tối cao, Thương Nghị Minh lập tức dời cái ti vi và ăng-ten nhà mình tới.

Căn bản không cần hai người Thương Nghị Minh động thủ, người trong đại viện phát hiện cậu ta chuyển đến là một cái ti vi, lập tức nhiệt tình tiến lên, giúp cậu ta lắp đặt xong dây điện và dây nguồn.

Tiếng ti vi vang lên trong đại viện chưa đến mười phút, hàng xóm bưng bát cơm đi ngang qua trước cửa sổ cửa nhà hai người liền tăng thêm gấp năm sáu lần.

Trên bệ cửa sổ toàn là đầu của đám nhãi ranh trong viện lắc lư.

Được.

Hai người đành phải dời ti vi ra trong sân, chưa đợi hai người chào hỏi, hàng xóm láng giềng dời ghế gấp ghế dài chạy như bay tới.

Làm chủ nhà Trương Hoành Thành và Sở Miêu Hồng có chút không hợp nhau với các hộ gia đình trong đại viện Cung Vương Phủ, nhưng không ngờ chim tu hú chiếm tổ chim khách Trương Ngọc Mẫn hai người lại rất nhanh hòa nhập vào trong môi trường này.

Có sự giúp đỡ của đại cữu ca tương lai, việc buôn bán gần đây của Thương Nghị Minh làm rất thuận buồm xuôi gió.

Cậu ta đã hơn một tháng không đi chợ đen rồi.

Ngày hôm nay cậu ta và Trương Ngọc Mẫn vừa từ trong đại viện Cung Vương Phủ đi ra, chuẩn bị đi hội hợp với hai vợ chồng Trương Hoành Thành đi Lão Mạc ăn cơm, đi chưa được bao lâu, đã bị một người gọi lại.

Người này Thương Nghị Minh quen biết, một chủ trước kia thường xuyên đổi đồ cũ ở chợ đen.

Bình thường nói chuyện với cậu ta khá hợp.

Chẳng qua vận may của người ta cũng tốt, thi đại học năm nay thế mà thi đậu Mỹ viện (Học viện Mỹ thuật).

"Nhị Hắc, sao cậu lại ở khu này? Gọi tôi có việc gì?"

Nhị Hắc vẻ mặt lo lắng như bắt được chí bảo giữ chặt Thương Nghị Minh.

"Ai da anh trai của tôi ơi, hôm nay nhất định phải giúp anh em một việc! Được không?"

"Chuyện gì a? Ngay cả anh trai cũng gọi rồi!"

Nhị Hắc vỗ đùi, rất có bộ dáng hối hận không kịp.

Hóa ra hai ngày trước cậu ta khoác lác trước mặt giáo sư nhà mình, vỗ ngực nói giúp giáo sư tìm bốn năm sinh viên trợ thủ.

Kết quả cậu ta quay đầu quên mất, hôm nay nhớ tới mới vội vàng chạy đến nhà bạn bè tụ tập người, kết quả bạn bè cậu ta đi Tân Môn rồi…

"Trợ thủ? Rốt cuộc là làm cái gì?"

Nhị Hắc cảnh giác nhìn bốn phía.

"Chính là một công việc Cần công kiệm học của Mỹ viện chúng tôi."

"Gì a?"

"Giúp đỡ sửa chữa Cố Cung, quét sơn phối màu gì đó…"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập