Chương 460: Không Có Thời Gian Để Ý Tới

(Làm nền mấy chương, rốt cục có thể lộ ra phong mang.)

Hội nghị Cục ngày hôm sau, nghị quyết về việc mời Điều nghiên viên Kinh Thành Trương Hoành Thành gia nhập tổ cải chế làm cố vấn thông qua rất thuận lợi.

Dù sao tất cả mọi người đều biết Trương Hoành Thành là xuống mạ vàng, tuyệt đối không có khả năng ở lại cái nơi Lai Thành này.

Cộng thêm Đường Giản An vốn nợ ân tình Trương Hoành Thành, cho nên ông và người ủng hộ ông đều tỏ vẻ tán thành đối với đề tài thảo luận này.

Mấy người bên phía Hoàng Kiến Dân đương nhiên không cần phải nói, ngay cả mấy người Nhạc Phó Cục và Hùng Phó Cục vẫn luôn giữ trung lập thích bỏ quyền nhất cũng theo đại lưu giơ tay.

Toàn phiếu thông qua!

Đây vẫn là lần đầu tiên toàn phiếu thông qua chuyện gì đó trên hội nghị Cục từ sau khi Hoàng Kiến Dân nhảy dù đến Cục Mỏ.

Tiếp theo tổ cải chế từ bốn người mở rộng đến năm người, nhất trí đồng ý phái thành viên tổ cải chế đồng chí Trương Hoành Thành tạm thời giám quản nghiệp vụ mỏ vàng trong Cục.

Đương nhiên trên hội nghị còn thông qua nghị quyết, tiến hành định nghĩa đối với cái "giám quản" này —— nghe báo cáo của mấy Khoa Trưởng bên dưới, đưa vấn đề đến trên hội nghị tổ cải chế để tiến hành thảo luận, sau đó truyền đạt nghị quyết (của Hoàng Kiến Dân).

Có một phần văn kiện này nơi tay, cho dù bên phía mỏ vàng trong một tháng này thật sự xảy ra chuyện gì cũng không liên lụy đến trên đầu Trương Hoành Thành.

Đồng thời cũng dựa vào phần nghị quyết này nói rõ với tất cả mọi người, Trương Điều nghiên viên chẳng qua là bị tạm thời mời đến làm vật cát tường.

Văn kiện hội nghị rất nhanh được đưa đến Sở Tỉnh.

Bên phía Sở Tỉnh lập tức xoắn xuýt.

Bởi vì bọn họ không rõ ràng, nghị quyết hội nghị Cục Mỏ thông qua này, rốt cuộc là bản thân Trương Hoành Thành chủ động hay là bị lừa dối.

Đối với một số người mà nói, sự tình lập tức trở nên khó giải quyết khó làm.

Cấp bậc của Trương Hoành Thành ở trong mắt bọn họ cũng không cao, nhưng bối cảnh của hắn lại rất phiền toái.

Người ta là cán bộ trong Bộ phái tới, hơn nữa là hạt giống tốt Chính vụ sảnh và trong Bộ đều chào hỏi qua phải bồi dưỡng thật tốt, anh nói rõ một cái không tín nhiệm thử xem?

Người ta một Phó Xứ Điều nghiên viên trong Bộ tới tạm thời hảo tâm giúp anh làm vật cát tường một tháng, anh đều không yên lòng như thế, vậy anh có phải có ý kiến với ai hay không?

Nhất là Lệ Phó Xứ ở sau lưng mưu đồ hết thảy giống như ăn cơm ăn được một nửa nghẹn ở cổ họng trên không được dưới không xong, khó chịu đến lợi hại.

Bảo gã nhường đường cho một người trẻ tuổi hai mươi chín tuổi, một vạn cái trong lòng không cam lòng: Nhưng gã lại rất rõ ràng mình không có gan đề nghị Sở Tỉnh phủ quyết nghị quyết Cục Thương mại thông qua này —— quỷ mới biết sau lưng Trương Hoành Thành này đứng ai, người quan hệ tốt hơn nữa cũng sẽ không bởi vì gã mà hủy đi đường lối của mình.

Do dự hai ngày, văn kiện phê chuẩn đồng ý của Sở Tỉnh vẫn là phát xuống.

Cái tên họ Trương này dù sao sau này tám chín phần mười là ở lại làm việc tại văn phòng Chính vụ sảnh, có thể không giao ác thì tốt nhất đừng giao ác.

Lúc này lưu một phần hương khói tình, sau này nói không chừng còn dùng được.

Lãnh đạo Sở Tỉnh phụ trách thao tác chuyện này hảo hảo an ủi Lệ Thủy Sinh một hồi, cũng cho rằng những chuyện này cứ như vậy đi qua.

Nhưng ai cũng không ngờ tới Lệ Thủy Sinh bình thường nhìn qua ôn hòa ổn trọng, lần này cư nhiên là vương bát ăn quả cân sắt quyết tâm.

Tất cả nguyên nhân gây ra là một quan hệ của Lệ Thủy Sinh từ Kinh Thành lén lút truyền tới.

Công ty Vàng Bạc sau khi độc lập ước chừng trong thời gian vài năm tới, cấp bậc hành chính rất có thể lại điều lên trên, biến thành Công ty Vàng Bạc Tỉnh.

Tổng Giám Đốc Công ty Vàng Bạc khi đó rất có thể là Chính Sảnh!

Lệ Thủy Sinh đang ở độ tuổi tráng niên và trên vị trí Phó Xứ này đâu chịu buông tha cơ hội như vậy?

Một khi bỏ lỡ cửa sổ Công ty Vàng Bạc đơn độc thành lập này và cơ hội trời ban Phòng Cao Lê bị thương nặng không thể làm việc, chờ hệ thống nội bộ Công ty Vàng Bạc xây dựng hoàn thành, gã lại muốn đi vào chen một chân liền khó như lên trời.

Trời cho không lấy, tất chịu tội lỗi.

Cho nên tuy rằng Lệ Thủy Sinh rất là kiêng kỵ bối cảnh người trẻ tuổi họ Trương này, nhưng gã vẫn đang âm thầm chuẩn bị làm chút chuyện đi ra.

Kỳ thật còn không cần bản thân Lệ Thủy Sinh ra tay, tại nội bộ Cục Mỏ đã có người cảm thấy bất mãn đối với việc Trương Hoành Thành thượng vị.

Cho dù Hoàng Kiến Dân nói rõ ràng, đem nghiệp vụ phương diện vàng bạc thực sự giao cho ba vị Khoa Trưởng kia, nhưng một người nào đó trong đó lại vẫn như cũ trong lòng không cam lòng.

Phòng Cao Lê bị thương nặng trong mắt người này đã là đả kích trọng đại đối với nghiệp vụ mỏ vàng trong Cục, nhưng đối với cá nhân gã mà nói lại là một cơ hội trời ban.

Lý Phấn Cường, Khoa Trưởng Khoa Kế hoạch mỏ vàng, từ trước đến nay tự xưng là đệ nhất nhân sự vụ mỏ vàng dưới Phòng Phó Cục.

Tuy rằng gã biết mình không có khả năng bởi vậy thăng lên cấp bậc Phó Xứ, nhưng gã vẫn như cũ dị thường chờ mong dòm ngó không gian quyền lợi thuộc về Phòng Cao Lê lưu lại.

Vốn dĩ dựa theo quy hoạch và suy đoán của gã, sau này nghiệp vụ mỏ vàng sẽ do gã tổng hợp lại sau đó trực tiếp báo cáo cho Hoàng Cục.

Tư lịch này sẽ là một vòng quan trọng gã mưu cầu đãi ngộ Phó Xứ.

Nhưng ai biết cuối cùng ở giữa lại dư ra một Trương Hoành Thành.

Một tên từ Kinh Thành xuống mạ vàng!

Lý Phấn Cường trong lòng không cam lòng chuẩn bị hảo hảo lên một bài học cho vị cấp trên mới tạm thời này của mình.

Tục ngữ nói rất hay, rồng mạnh không áp rắn địa phương.

Gã muốn nói cho người trẻ tuổi "mới ra đời" này, có một số cương vị cho dù là vật cát tường, ha ha ha ha, cũng không phải dễ làm như vậy!

Ngày hôm sau Lý Phấn Cường thay đổi phương thức làm việc trước đó gã đối đãi Phòng Phó Cục, sau khi tổng hợp tất cả sự tình trong tay ba vị Khoa Trưởng cũng không có trực tiếp đi tiến hành báo cáo ngay mặt với Trương Hoành Thành.

Mà là để văn thư bên dưới một hơi viết tư liệu năm phần, phân biệt đưa qua cho năm vị thành viên tổ cải chế trong Cục.

Đây chính là chỗ khôn vặt của Lý Phấn Cường.

Gã xác thực tiến hành báo cáo với Trương Hoành Thành rồi, cũng truyền lại kết quả báo cáo đến tổ cải chế.

Thậm chí gã còn có thể mỹ danh nói rằng bởi vì Trương Phó Xứ tạm thời không quen thuộc nghiệp vụ, cho nên trực tiếp để văn thư hiểu nghiệp vụ đưa qua, vừa để Trương Phó Xứ bớt chạy một chuyến cũng thuận tiện cho các lãnh đạo hỏi thăm.

Chỉ bất quá chút tâm tư nhỏ này của gã làm sao có thể gạt được người tổ cải chế.

Tất cả mọi người đều không có tiến hành phê chuẩn đối với phần văn kiện này, toàn bộ tiến hành xử lý lạnh.

Chuyện này bất kỳ người nào cũng không tiện vượt qua Trương Hoành Thành đi trực tiếp xử lý, trừ phi Trương Hoành Thành xử lý không được loại chuyện này.

Nhưng ai biết Trương Hoành Thành đối với việc này không có phản ứng quá nhiều.

Trương Hoành Thành vừa mới chuyển nhà.

Từ phòng cán bộ lãnh đạo Cục Mỏ chuyển đến phòng cán bộ dự bị Công ty Vàng Bạc.

Một mảnh hắn vừa mới chuyển tới này thuộc về kiến trúc cũ xây dựng thời kỳ Cục Mỏ phát triển trung kỳ, được phân chia cho Công ty Vàng Bạc sau này.

Bốn năm phòng cán bộ đều là tiểu viện độc môn, ra cửa không xa vượt qua tường vây và cửa lớn liền là vùng ngoại thành Lai Thành.

Trương Hoành Thành chuyển tới trước tất cả mọi người, bởi vì trải qua hắn và Hoàng Kiến Dân cùng nhau vận hành, Sở Miêu Hồng dẫn theo con cái đã theo đoàn đi tới địa khu Lai Thành tiến hành diễn xuất an ủi.

Đoàn văn nghệ an ủi Bộ Văn hóa đại bộ phận sẽ ở tại Nhà khách Lai Thành, mà còn lại sẽ ở tại Nhà khách Cục Mỏ.

Về phần Sở Miêu Hồng tự nhiên là dẫn theo con cái ở cùng một chỗ với Trương Hoành Thành.

Tiểu viện Hoàng Kiến Dân sắp xếp cho hắn thậm chí còn có một cây phong tuổi cây cao tới hơn ba mươi năm.

Tại Kinh Thành, cho dù hắn là một Phó Xứ, nhưng phàm là làm chút chuyện đều phải tự mình động thủ.

Nhưng tại một mảnh Cục Mỏ Lai Thành này căn bản không cần hắn làm nhiều cái gì, Lý Hướng Hồng sẽ phái người sắp xếp tất cả thỏa đáng.

Đội diễn xuất văn nghệ muốn ở lại địa khu Lai Thành hơn một tháng, cho nên Trương Hoành Thành đang nghĩ mua sắm thêm thứ gì cho nhà mới.

Để cho bảo bối lớn nhỏ của mình ở được thư thái như ý.

Căn bản không có thời gian đi chào hỏi cái tên Lý Phấn Cường không biết trời cao đất rộng kia.

Ngoại trừ mấy nhân viên công tác Văn phòng Cục phái tới giúp Trương Hoành Thành quét dọn sân ra, mỗi ngày tới hỗ trợ còn có một đám thuộc hạ mới của Trương Hoành Thành.

Đám người này ở trong hệ thống mỏ vàng thuộc về bộ phận bà ngoại không thương cậu không yêu.

Cũng là nơi ba Khoa Trưởng kia không muốn nhúng tay —— cho nên mấy chục người không ai muốn này đều quy về Trương Hoành Thành trực quản.

Đội thăm dò mỏ vàng trực thuộc Cục Mỏ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập