Chương 10: Xấu hổ

Hùng Bá Hổ lạnh lùng hừ một tiếng, căn bản khinh thường việc để ý tới trận ầm ĩ sau lưng, trực tiếp cất bước hướng về phía trước.

Ngọc Anh thấy bóng lưng hắn càng lúc càng xa, trong lòng vạn phần hoảng sợ, vội vàng chạy chậm theo sát phía sau.

Những người còn lại thấy vậy cũng lập tức dừng lại cuộc trò chuyện, lặng lẽ nối đuôi theo sau.

Tiếng bước chân trầm trọng mà hỗn loạn quanh quẩn trong không gian u ám, thỉnh thoảng, từ nơi nào đó lại truyền ra tiếng bánh răng máy móc cắn vào nhau chuyển động khẽ kêu.

Trong tiểu đội bảy người, Dương Liệt vẫn duy trì vị trí cũ, vẫn lại đi sau cùng, cách cả nhóm ước chừng 3 mét.

Lý do Dương Liệt luôn chung tình với vị trí ở sau thì rất đơn giản.

Nàng không quen sau lưng có người.

Đây là thói quen từ kiếp trước mang tới, dù ở bất cứ đâu, Dương Liệt luôn thích ở một mình hoặc là người kết thúc công việc sau cùng.

Nếu có ai hỏi tại sao không đi cùng, thì Dương Liệt sẽ mượn cớ nói rằng sợ đụng trúng người khác, chỉ cần nghe tiếng bước chân là biết đồng bạn vẫn còn đó.

Tiếng gậy gỗ gõ xuống đất vô cùng có tiết tấu.

Cạch.

Cạch.

Đến cái gõ thứ ba, tim Dương Liệt bỗng nhiên nảy lên một cái, hắn cảm giác xúc cảm dưới mũi gậy có chút không đúng.

Mặt đất kia hơi lún xuống, truyền đến một loại co dãn quỷ dị như cao su.

Không đợi nàng kịp phản ứng, vừa mới rút gậy gỗ về, bốn phía liền nổ tung tiếng oanh oanh máy móc đinh tai nhức óc, tiếng ma sát kim loại chói tai cơ hồ muốn xé nát màng nhĩ con người.

“Chuyện gì xảy ra vậy!

Kỷ Minh Hạo thất kinh ngắm nhìn bốn phía.

“Trời ạ!

Ta thấy chắc là lại có đại phiền phức nào đó sắp tới rồi!

” Ngô Khánh Dương thét lên.

Tiếng vang càng lúc càng cuồng bạo, đám người nhao nhao thống khổ che lấy hai tai.

Cùng lúc đó, những bức tường đá vốn dĩ tĩnh mịch bỗng nhiên như được trao cho sinh mệnh, điên cuồng rung động.

Đại địa kịch liệt lắc lư.

Những tường đá chọc trời bắt đầu nhịp nhàng nhấp nhô trên dưới, cự thạch va chạm tóe lên bụi đất đầy trời.

Những khối kiến trúc khổng lồ dọc theo các lối thầm kín mà xoay tròn, dịch chuyển, trong nháy mắt xóa sạch con đường cũ, gây dựng lại trước mặt mọi người một tòa mê cung hoàn toàn khác biệt.

“Cẩn thận!

Đừng để bị ép thành thịt nát!

” Hùng Bá Hổ quát lớn một tiếng, lách mình tránh khỏi một khối cự thạch đang xông ngang đánh thẳng.

Hỗn loạn chỉ diễn ra trong chớp mắt.

Ngọc Anh sợ hãi kêu liên tục, bản năng muốn chộp lấy cánh tay của Hùng Bá Hổ.

Nhưng lần này, Hùng Bá Hổ vì còn chưa lo xong cho bản thân nói gì lo đến nàng ta?

Cho nên hắn tuyệt tình vung tay hất ra.

Dương Liệt đứng giữa vòng xoáy thạch lâm, tim đập như nổi trống.

Mắt thường thấy nàng đang quơ gậy gỗ loạn xạ, nhưng thực tế, đôi mắt giấu sau lớp băng vải đang bình tĩnh tính toán quỹ đạo rơi xuống của loạn thạch.

Một bức tường lớn mạnh mẽ đâm tới, ý định ngăn cách Dương Liệt khỏi cả nhóm.

Trí mạng hơn là một khối vạn cân cự thạch đang treo lơ lửng ngay đỉnh đầu nàng, một khi rơi xuống, chắc chắn phải chết!

“Dương Liệt!

Bên này!

” Kỷ Minh Hạo thấy hắn như bị dọa sợ đứng yên tại chỗ liền gầm lên, liều mạng đưa tay ra muốn kéo lấy.

Nhưng đã quá muộn.

Theo một tiếng vang kinh thiên động địa, tường đá ầm vang sụp đổ, triệt để cắt đứt tầm mắt mọi người.

Trong khoảnh khắc sinh tử tồn vong đó, đầu óc Kỷ Minh Hạo trống rỗng, hắn lại hung hãn không sợ chết mà nhào tới, ôm lấy eo Dương Liệt, dùng hết sức bình sinh vung hắn ra phía sau!

Khói bụi tràn ngập, khi cơn chấn động dừng lại, không gian lâm vào tĩnh mịch.

Đội hình của cả nhóm vừa rồi giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ.

Dương Liệt ho sặc sụa trong bụi mù, tay phải vô ý thức nâng đỡ bịt mắt.

Cả người lấm lem bùn đất đứng dậy, phát hiện trước mặt chỉ còn lại hai thân ảnh.

Ngọc Anh, đang ngồi liệt trên mặt đất run cầm cập vẻ mặt sợ hãi vẫn con in rõ trong đôi mắt.

Còn người còn lại là Kỷ Minh Hạo, lúc này đầu đầy cát bụi, đang vừa vuốt quần áo vừa sợ hãi, sắc mặt tái xanh.

“Kém chút nữa là mất mạng ta rồi!

Cái mê cung chết tiệt này sao tự nhiên lại phát sinh biến hóa vậy chứ?"

Kỷ Minh Hạo lảo đảo đứng dậy, chỉnh lại mái tóc xơ xác và đẩy gọng kính đen trở lại sống mũi.

Đôi mắt của hắn đảo qua Ngọc Anh đang co ro trong góc, khóe miệng nhếch lên một vòng trào phúng không hề che giấu.

Ngay sau đó, Kỷ Minh Hạo đưa ánh mắt về phía Dương Liệt.

Thấy nàng đang ngồi bệt dưới đất, hai tay mờ mịt quờ quạng trong hư không như kẻ thất thần, hắn lập tức nhận ra vấn đề.

Gậy mù của Dương Liệt đã bị đánh bay trong lúc hỗn loạn.

Kỷ Minh Hạo bước nhanh tới, nhặt cây gậy gỗ rơi trước mặt Ngọc Anh rồi đi đến trước mặt Dương Liệt, đưa gậy ra.

“Đang tìm cái này à?

Cầm lấy đi.

Dương Liệt sững sờ vài giây mới bản năng đưa tay tiếp lấy vật quen thuộc.

“Cảm.

cảm ơn.

“Không có gì.

Ngươi cũng không nhìn thấy gì, không có cây gậy này thì không khác gì đi nạp mạng.

Ở đây cơ quan trùng trùng, hơi sơ sẩy là thịt nát xương tan, huống chi ngươi còn không có công cụ dò đường thì.

Nhìn bộ dạng ngây ngô của Dương Liệt, đáy lòng Kỷ Minh Hạo không hiểu sao dâng lên một chút thương hại.

Hắn thở dài, trực tiếp duỗi đôi tay rộng lớn, không nói lời nào mà nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mảnh mai của Dương Liệt kéo dậy.

Thật mềm.

Xúc cảm từ lòng bàn tay khiến tim Kỷ Minh Hạo chấn động kịch liệt.

Sự mềm mại ngoài ý muốn đó khiến tim hắn lỡ mất một nhịp, một cảm giác khác lạ chưa từng có chạy dọc từ cột sống lên thẳng đại não.

Đợi Dương Liệt đứng vững, hắn lại như bị điện giật, hốt hoảng buông tay ra.

Không chỉ mềm mà còn rất lạnh.

Chẳng lẽ thể chất nàng hư hàn, có ẩn tật gì sao?

“Tiếp theo.

chúng ta nên làm gì?

Dương Liệt hoàn toàn không phát giác ra hoạt động tâm lý phức tạp của Kỷ Minh Hạo.

Đầu óc lúc này chỉ toàn là tình cảnh hiện tại.

Tuy đôi mắt của nàng vẫn nhìn rất rõ, nhưng vì đã đóng vai là người mù lòa nên phải diễn cho trót, lộ tẩy là coi như lật xe.

“Đi tiếp thôi, đi bước nào tính bước đó.

Dương Liệt gật đầu, làm bộ chống gậy chậm chạp dịch bước.

Kỷ Minh Hạo nhìn cái dáng vẻ lục lọi tốn sức của Dương Liệt, lông mày nhíu lại, tiến sát bên cạnh rồi một lần nữa nắm chặt lấy bàn tay mềm mại không xương kia, quát lên.

“Cứ theo tốc độ sên bò này của ngươi thì bao giờ mới ra được?

Nắm chặt lấy ta, ta dẫn ngươi đi!

Hành động bá đạo như tổng tài này của Kỷ Minh Hạo bất thình lình khiến Dương Liệt hóa đá tại chỗ, đại não đứng máy trong giây lát.

Mãi lâu sau nàng mới tỉnh khỏi cơn mê, cả người cứng đờ.

Nội tâm Dương Liệt cuồng hống.

Ta lạy hồn!

Thằng cha này uống lộn thuốc à!

Không ổn!

Có gì đó rất không ổn rồi!

Lực đạo này, giọng điệu này.

cái này tuyệt đối là có ý đồ xấu với ta!

Lão tử nhắc lại lần nữa, lão tử là đàn ông!

Mau buông cái móng heo của ngươi ra, nổi hết da gà ta rồi đây này!

Một luồng lửa vô danh bốc lên, Dương Liệt hận không thể lột ngay cái lớp ngụy trang ra rồi tặng cho cái bản mặt đang viết đầy chữ chính khí lẫm liệt của Kỷ Minh Hạo một cú đá đoạn tử tuyệt tôn!

Tuy nhiên, lý trí còn sót lại đã cố giữ nàng lại.

Động thủ lúc này là hỏng hết ngụy trang, lại còn rước thêm nghiệt duyên.

Khó khăn lắm mới tạo được chút hảo cảm dành cho hắn, không thể vì bị nắm tay mà đổ sông đổ biển được.

Dương Liệt hít sâu một hơi, cưỡng ép đè nén lại lửa giận, giọng nói cứng nhắc như bị rỉ sét.

“Cảm.

cảm ơn.

“Hắc hắc, chuyện nhỏ thôi!

” Kỷ Minh Hạo cười rạng rỡ, phảng phất như vừa nhặt được bảo bối.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập