Buổi trưa mùng sáu Tết.
Trong tiểu viện ở Thạch Kiều Thôn, một đôi tỷ muội đang cùng nhau ăn cơm.
Có lẽ bởi vì Tiêu Mặc đã đi rồi, chỉ còn lại hai tỷ muội, cho nên trên bàn ăn lộ ra chút quạnh quẽ.
Hơn nữa trước kia, bởi vì suy xét đến việc Tiêu Mặc đọc sách rất mệt mỏi, cho nên Bạch Như Tuyết thường xuyên nghĩ ra các thực đơn khác nhau.
Nhưng sau khi Tiêu Mặc rời đi, hai tỷ muội ăn uống tương đối đơn giản, cơ bản chỉ là một mặn một nhạt.
"Tỷ tỷ, để ta rửa bát cho." Sau khi ăn xong bữa trưa, Tiểu Thanh nói với tỷ tỷ.
"Không sao, để ta làm cho, dù sao ta cũng không có việc gì làm." Bạch Như Tuyết mỉm cười lắc đầu, bưng bát đũa đi vào phòng bếp.
Nhưng không bao lâu, trong phòng bếp truyền đến tiếng bát vỡ.
Tiểu Thanh vội vàng đi vào.
Trong phòng bếp, bát đất vỡ đầy đất, tỷ tỷ chống tay lên bệ bếp, thoạt nhìn giống như lúc nào cũng có thể ngã xuống.
"Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ?" Tiểu Thanh đỡ lấy tỷ tỷ, trong mắt tràn đầy lo lắng.
"Không sao." Bạch Như Tuyết lắc lắc đầu.
"Tỷ tỷ a, tỷ thế này đâu giống như không có việc gì…" Tiểu Thanh thở dài một hơi, "Tỷ tỷ để ta dọn dẹp cho, tỷ ra ngoài ngồi nghỉ một lát đi."
Bạch Như Tuyết còn muốn tự mình dọn dẹp bát đất vỡ, nhưng bị Tiểu Thanh kéo ra ngoài, ấn ngồi xuống trong sân.
Tiểu Thanh dọn dẹp xong đi ra khỏi phòng bếp, liền nhìn thấy tỷ tỷ ngồi ở trong sân, một mực nhìn con đường nhỏ thông ra ngoài viện kia.
Khoảng thời gian này, tỷ tỷ hễ rảnh rỗi liền sẽ ngồi trên ghế đá trong sân phóng tầm mắt nhìn về phía xa, tựa như lần trước vậy.
Nhưng điểm khác biệt là, lần trước Tiêu đại ca chỉ ra ngoài hai ba ngày mà thôi.
Còn lần này, Tiêu đại ca ít nhất phải đến tháng tư mới có thể trở về.
Tiểu Thanh nhìn bộ dáng đầu tỷ tỷ cứ gật gù từng chút một, mí mắt đã khép lại một nửa, phảng phất như khắc tiếp theo sẽ ngủ thiếp đi vậy.
Nhưng mỗi khi tỷ tỷ sắp ngủ thiếp đi, tỷ tỷ đều sẽ bừng tỉnh, sau đó lắc lắc đầu, tiếp tục nhìn con đường nhỏ kia.
Tiểu Thanh đi đến bên cạnh tỷ tỷ, ngồi xổm xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của tỷ tỷ: "Tỷ tỷ, tỷ đi ngủ một giấc đi, lúc Tiêu đại ca trở về đều là chuyện của mùa xuân rồi, tỷ tỷ lúc đó tỷ cũng tỉnh rồi."
Bạch Như Tuyết mỉm cười nói: "Tiểu Thanh, ta muốn đợi thêm chút nữa, hơn nữa tỷ tỷ cảm giác lần ngủ đông này, có thể không giống bình thường."
"Không giống thế nào?" Tiểu Thanh nghi hoặc hỏi.
Bạch Như Tuyết lắc đầu: "Tỷ tỷ cũng không rõ, chỉ là cảm giác lần ngủ đông này, tỷ tỷ sẽ ngủ một khoảng thời gian rất dài rất dài… Không biết bao lâu mới có thể tỉnh lại."
"Ây da, tỷ tỷ tỷ nghĩ nhiều rồi, Xà tộc chúng ta còn có thể ngủ đến khi nào chứ? Cùng lắm là tháng năm liền tỉnh rồi." Tiểu Thanh khuyên nhủ.
Nhưng Bạch Như Tuyết chỉ mang theo nụ cười nhu hòa: "Không sao, chỉ là một mùa đông không ngủ mà thôi, tỷ tỷ có thể chịu đựng được, bất quá Tiểu Thanh, ngươi nên ngủ đông rồi, dạo này ngươi cũng buồn ngủ lợi hại lắm."
"Nhưng tỷ tỷ đều chưa ngủ…"
"Ta đợi hắn trở về."
"Tỷ tỷ a!" Tiểu Thanh đã hết chỗ nói rồi.
Trong mấy ngày tiếp theo, Bạch Như Tuyết mỗi ngày sau khi làm xong việc nhà, đều sẽ ngồi ở trong sân.
Tiểu Thanh cũng phát hiện tỷ tỷ càng ngày càng buồn ngủ rồi.
Nhưng tỷ tỷ chính là không ngủ đông.
Thậm chí đến mùng mười, tỷ tỷ lo lắng hễ ngủ thiếp đi liền sẽ ngủ đông, cho nên tỷ tỷ dứt khoát ban đêm cũng không ngủ nữa.
Bạch Như Tuyết không ngủ, Tiểu Thanh không yên tâm, cũng cố gắng chống đỡ.
Một ngày nọ, ngay lúc Bạch Như Tuyết đi giặt quần áo.
Một nữ tử mặc đạo bào đi tới bên ngoài tiểu viện.
"Không biết đạo trưởng tìm ai?" Tiểu Thanh cảnh giác nhìn nữ đạo sĩ này, lo lắng thân phận của mình và tỷ tỷ bị bại lộ, đối phương là tới trừ yêu.
Phất Trần mỉm cười nói: "Cô nương không cần khẩn trương như vậy, ta cùng Bạch cô nương và Tiêu công tử có quen biết, lần này có việc tìm nàng, không biết Bạch cô nương có nhà không? Hơn nữa nay đã là giữa mùa đông, cô nương ngươi cũng vẫn chưa ngủ đông sao?"
"!"
Lời của Phất Trần vừa dứt, trong lòng Tiểu Thanh cả kinh, đôi mắt trong sát na biến thành dựng đồng màu xanh, định ra tay trước chiếm lợi thế!
Đầu ngón tay Phất Trần chỉ nhẹ nhàng búng một cái, một đạo linh lực bắn vào mi tâm Tiểu Thanh.
Chỉ trong công phu chớp mắt, Tiểu Thanh cảm giác mình không cách nào nhúc nhích.
"Ngươi muốn làm gì?" Trong lòng Tiểu Thanh sinh ra sợ hãi, nhưng lại không có một chút lùi bước.
"Bần đạo đến từ Thiên Huyền Môn, tên là Phất Trần, tới đây tịnh không có ác ý, trước kia bần đạo cũng đã tới một lần, muốn thu Bạch cô nương làm đồ đệ, chẳng qua lần đó Bạch cô nương cự tuyệt rồi, bần đạo biết duyên phận chưa tới, cũng không miễn cưỡng, nếu cô nương không tin ta, đến lúc Bạch cô nương trở về, ngươi có thể đích thân hỏi thăm."
Nói xong, ngón tay ngọc ngà của Phất Trần lại búng một cái, lại một đạo bạch quang bắn vào mi tâm Tiểu Thanh.
Định thân thuật của Tiểu Thanh được giải khai.
Nhìn nữ đạo sĩ trước mặt này, trong mắt Tiểu Thanh mặc dù vẫn mang theo cảnh giác, nhưng cảm thấy đối phương hẳn là không có ác ý, nếu không mà nói, với cảnh giới của đối phương, muốn làm gì mình và tỷ tỷ đều được, không cần phí nhiều lời.
"Ngươi tìm tỷ tỷ ta có chuyện gì?" Tiểu Thanh hỏi.
"Bần đạo mấy ngày trước tâm huyết dâng trào, ngẫu nhiên bói một quẻ, biết được cảnh giới của Bạch cô nương đã đến, cần bế quan hóa nhiễm, sau khi xuất quan, Bạch cô nương có thể trực tiếp xuống nước tẩu giao.
Nhưng mệnh hỏa của Bạch cô nương kỳ quái, tựa hồ chậm chạp không muốn ngủ đông, lần này bần đạo muốn tới hỏi nguyên nhân, không biết Bạch cô nương có tâm sự gì chăng?"
Phất Trần hỏi.
Tiểu Thanh nhìn nữ đạo sĩ này một cái, nhẹ nhàng cắn môi mỏng: "Tiêu đại ca vào kinh rồi, cần đợi thi Hội cùng thi Đình kết thúc mới có thể trở về, tỷ tỷ ta đang đợi hắn, nói cái gì mà nếu như ngủ đông, sợ là sẽ một giấc không dậy nổi, cho nên chậm chạp không chịu ngủ đông."
"Thì ra là thế." Phất Trần gật gật đầu, "Đây chính là kiếp số của Bạch cô nương rồi."
"Đạo trưởng ngài vừa nói kiếp số là có ý gì?" Tiểu Thanh lo lắng nói.
Tỷ tỷ nhà mình sao lại có kiếp số rồi?
Phất Trần giải thích nói: "Cảnh giới của Xà tộc đến rồi, sẽ từ mãng hóa nhiễm, sẽ trải qua một lần lột xác, thể hình sẽ trở nên càng thêm khổng lồ dẻo dai, đây là vì chuẩn bị cho tẩu giao, toàn bộ quá trình cần thời gian mấy năm.
Tỷ tỷ ngươi nếu như không ngủ, liền không cách nào lột xác hóa nhiễm, mà thân thể hiện tại của tỷ tỷ ngươi, không chịu đựng nổi huyết mạch đang dần dần phản tổ trong cơ thể, càng không chịu đựng nổi cảnh giới hiện tại.
Cho nên tỷ tỷ ngươi nếu còn không ngủ đông, không chỉ sẽ làm hỏng căn cơ đại đạo, thậm chí cực có khả năng sẽ nguy hiểm đến tính mạng."
Nghe lời nói của đối phương, Tiểu Thanh phẫn nộ nói: "Nữ đạo sĩ nhà ngươi nói hươu nói vượn!"
Phất Trần cũng không tức giận: "Bần đạo không nói bậy, xin hỏi sắc mặt Bạch cô nương dạo này có phải càng ngày càng kém, tựa như giấy mỏng?"
Nhớ lại bộ dáng của tỷ tỷ mấy ngày nay, miệng Tiểu Thanh khẽ nhếch, đôi mắt run rẩy, cúi đầu tựa như lẩm bẩm: "Chuyện… chuyện này nên làm thế nào cho phải…"
"Duyên vậy, mệnh vậy."
Phất Trần thở dài một hơi, lấy ra một viên đan dược.
"Nếu như Tiểu Thanh cô nương tin tưởng ta, viên đan dược này cho tỷ tỷ ngươi uống vào, tỷ tỷ ngươi liền sẽ chìm vào giấc ngủ hóa nhiễm."
"Bất quá Tiểu Thanh cô nương, chấp niệm của tỷ tỷ ngươi, chắc hẳn ngươi cũng rõ ràng."
"Bởi vì giấc ngủ này, có thể chính là cả một đời."
"Tỷ tỷ ngươi có lẽ, vĩnh viễn không đợi được hắn trở về…"
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập