Chương 168: Liễu Nhị Long tìm tới tận cửa!

“Bỏ đi bỏ đi, Đường Hạo gia hỏa này, lão thích thế nào thì thế ấy đi!”

“Dù sao chỉ cần không tới tìm phiền phức của chúng ta là được.”

Thái Sơ đều cảm thấy có một chút mệt lòng.

Trước đó hắn còn mơ hồ cảm thấy Đường Hạo khôi phục nhanh như thế là vì nguyên nhân của Tu La Thần, mà hiện giờ sau khi nhìn thấy tin tức Hồn Đấu La cấp 89 nện cho mấy vị Phong Hào Đấu La trọng thương này xong, hắn còn cần gì phải cảm thấy nữa?

Cái thăng chó này chính là Tu La Thần đang cấp cho Đường Hạo mở treo (hack)!!!

Gia hỏa này.

Thực sự vì để chính mình sớm ngày nghỉ hưu, đúng là không chừa thủ đoạn nào rồi.

Cho nên mới nói……

Ở dưới tình huống như thế này.

Hắn nếu như muốn đối với Đường Hạo ra tay, cái kia là chuyện không thể nào.

Do đó.

Chuyện của Đường Hạo cũng chỉ có thể tạm thời gác lại.

“Cứ dựa theo lời thiếu chủ ngài nói mà làm.”

“Gần đây một đoạn thời gian này, ta cũng căn cứ vào tình hình của học viên, cấp cho kế hoạch tu luyện của bọn hắn tăng thêm một chút áp lực, bất quá toàn bộ đều ở trong phạm vi có thể kiểm soát, có dược dục và đan dược của ta, còn có sự phụ trợ của Ti Ti, vào thời điểm Toàn Đại Lục Cao Cấp Hồn Sư Học Viện Đại Phái bắt đầu, thực lực của bọn hắn hẳn là có thể đạt tới giai đoạn tiếp theo.”

Dương Vô Địch cũng là bất đắc dĩ gật gật đầu, tiếp tục nói ra.

Đối với Đường Hạo.

Lão đã là triệt để cạn lời rồi.

Cũng không có gì hay để nói.

Lão cũng không biết có phải hay không bên trong nội bộ Võ Hồn Điện thực sự có phản đồ.

Nhưng có một điểm có thể khẳng định.

Võ Hồn Điện cái chiêu này hạ xuống, đúng là khiến Đường Hạo lần nữa danh tiếng vang xa đi lên rồi.

Toàn bộ đại lục.

Có thể nói là đem Đường Hạo thổi phồng lên tận mây xanh.

Cái gì mà Hạo Thiên Tông thiên hạ đệ nhất!

Cái gì mà Hạo Thiên Chùy không ai có thể địch nổi!

Lại hoặc là Đường Hạo là tuyệt thế thiên tài cái thứ gì đó…… tóm lại lão nghe xong có một chút muốn nôn rồi.

Bất quá.

So với sự khó chịu của lão.

Có lẽ.

Hai cái khác trong Thượng Tam Tông ước chừng phải thập phần khó chịu.

Dù sao Đường Hạo của Hạo Thiên Tông đã chứng minh chính mình, mà Thất Bảo Lưu Ly Tông và Lam Điện Bá Vương Long gia tộc…… không có cơ hội gì có thể chứng minh sự trâu bò của chính mình.

Do đó.

Chuyện Hạo Thiên Tông mới là thiên hạ đệ nhất tông lại bắt đầu truyền khắp toàn bộ đại lục.

Thậm chí còn có người khoác lác.

Nếu không phải Hạo Thiên Tông phong tỏa tông môn, cái gì Thất Bảo Lưu Ly Tông, cái gì Lam Điện Bá Vương Long gia tộc, căn bản không xứng cùng Hạo Thiên Tông ngồi chung một bàn ăn cơm, nên cút đi cùng ngồi chung một bàn với Hạ Tứ Tông thì hơn.

Đương nhiên.

Đây cũng chỉ là lời đồn.

Cũng không có ai có cái lá gan này ở trước mặt người của hai cái tông môn này nói ra lời như vậy.

Dù sao lời này nói thầm dưới trướng cũng thôi đi.

Nhưng đương diện Thất Bảo Lưu Ly Tông và Lam Điện Bá Vương Long gia tộc mà nói lời này.

Thực sự coi bọn hắn là phế vật sao!

Đánh!

Gặp gỡ loại người như vậy liền mẹ nó phải bắt lại hung hăng đánh một trận.

Cho nên mới nói……

Người trên đại lục vẫn là có tự mình hiểu lấy.

Bất quá.

Theo ý nghĩ của Dương Vô Địch nhìn tới.

Đám người Võ Hồn Điện kia chính là một lũ phế vật, mấy cái Phong Hào Đấu La xuất động đều giải quyết không nổi Đường Hạo, quả thực phế vật tới cực điểm.

Lại nhìn xem bọn hắn.

Đối mặt với Đường Hạo là Phong Hào Đấu La thực lực còn chưa trượt dốc, đối phương còn thi triển ra các thủ đoạn như Tạc Hoàn.

Kết quả thì sao?

Chẳng phải là bị bọn hắn chém đứt một tay, sau đó hốt hoảng mà chạy sao.

Đối với cái này.

Lão thực sự cảm thấy Phá Chi Nhất Tộc của mình năm đó ở trong tay Võ Hồn Điện chết tổn thương thảm trọng chuyện này đúng là có một chút oan rồi, ai có thể ngờ tới, Võ Hồn Điện vậy mà phế vật tới mức độ này rồi.

“Đường Hạo, gia hỏa ngươi không bị người của Võ Hồn Điện giết chết cái kia trái lại cũng là một chuyện tốt.”

Trong lòng Dương Vô Địch thầm đạo một tiếng.

Oán hận giữa lão và Đường Hạo, theo lần này lão liên thủ Độc Cô Bác cùng với Thái Sơ đối với lão thiết hạ phục kích ra tay sau, giữa bọn hắn đã triệt để không cách nào hóa giải rồi.

Cho nên mới nói……

Đối với bọn hắn mà nói.

Chỉ có hai cái kết quả.

Hoặc là ngươi chết!

Hoặc là ta sống!

Mà lão.

Cũng không muốn chết.

Bởi vì bất luận khi nào lão thua rồi, cái kia sự báo thù của Đường Hạo thế nhưng không chỉ là một mình lão, mà là toàn bộ người của Phá Chi Nhất Tộc.

Cho nên nói.

Người đáng chết cũng chỉ có Đường Hạo rồi.

Mặc dù đối với việc Đường Hạo không có chết ở trong tay người của Võ Hồn Điện, trong lòng lão là có vài phần không cam tâm, lại có vài phần khánh hạnh (may mắn).

Không cam tâm!

Là vì đối phương mẹ nó mạng lớn.

Mà khánh hạnh.

Là vì đối phương không có chết ở trong tay Võ Hồn Điện ngược lại là một chuyện tốt, bởi vì lão muốn đích thân giết chết đối phương.

Tuy nhiên.

Ngay tại lúc này.

Có một vị khách không mời mà đến đăng môn rồi.

“Viện trưởng của Luân Hồi Học Viện ở đâu? Cút ra đây cho lão nương!!!”

Một tiếng quát lớn từ bên ngoài vang lên.

Có thể nghe ra được.

Người tới là một cái nữ nhân.

Bất quá.

Lời này truyền vào trong tai ba người Thái Sơ, Độc Cô Bác cùng với Dương Vô Địch xong, lông mày bọn hắn không khỏi nhíu lại, trên mặt lộ ra một tia sắc mặt khó chịu.

Đối với bọn hắn mà nói.

Đối phương câu nói này, chính là tới tìm phiền phức.

Đối với Thái Sơ mà nói.

Đối phương đây là tới tìm phiền phức của hắn.

Đối với Độc Cô Bác mà nói.

Hảo gia hỏa, vậy mà có người dám tìm phiền phức của cháu rể mình.

Đối với Dương Vô Địch mà nói.

Mẹ nó ở đâu ra cái thứ không có mắt, vậy mà dám tìm phiền phức của thiếu chủ lão, đúng là cảm thấy Phá Hồn Thương của lão không đủ sắc bén?

……

“Ra ngoài xem xem.”

Thái Sơ nói một câu, ngay sau đó liền sải bước đi ra ngoài.

Mà hai người Độc Cô Bác cũng là theo sát phía sau.

Khoảng cách cũng không phải là rất dài.

Không lâu sau.

Bọn hắn bọn hắn cũng là tới cửa của Luân Hồi Học Viện.

“Cái *** nữ nhân ngươi, dám tìm phiền phức của Luân Hồi Học Viện chúng ta, ta thấy ngươi là không đem Tố Vân Đào ta để vào trong mắt?”

Làm hộ vệ Tố Vân Đào, bao nhiêu năm nay tận trung chức thủ, vị trí hộ vệ này hắn làm vẫn là tương đương không tệ.

Đương nhiên.

Nguyên nhân chủ yếu là vì trong học viện liền không có mấy người.

Thứ hai.

Chính là bên trong Luân Hồi Học Viện có ký túc xá, cho nên đại bộ phận học viên đều là ở tại ký túc xá của học viên, cơ bản cũng không ra ngoài, cũng chỉ có số ít thời điểm, Độc Cô Nhạn, Diệp Linh Linh bọn người sẽ ra ngoài dạo phố, cho nên mới mở cửa một chút.

Cho nên mới nói……

Tố Vân Đào ngay từ đầu còn giống như một cái hộ vệ đứng ở cửa, theo kiểu bảo an trông cửa một dạng.

Nhưng về sau.

Trực tiếp liền đổi thành ghế mây rồi.

Thậm chí, còn cầm một cái quạt, vừa nằm vừa quạt lấy, ngày tháng đừng đề cập đến có bao nhiêu thích ý rồi.

Thế nhưng.

Hắn là thực sự không ngờ tới.

Vậy mà có người dám đạp cửa lớn Luân Hồi Học Viện hắn, còn muốn cứng rắn xông vào bên trong.

Hắn thân là hộ vệ của Luân Hồi Học Viện, há có thể ở thời điểm này thối lui.

Do đó.

Hắn đương nhân bất nhượng liền đứng ra rồi.

Sau đó cùng cái điên nữ nhân này đánh một trận.

Tuy nhiên.

Bành——!!!

Đối diện với một cái điên nữ nhân như vậy, Tố Vân Đào căn bản không phải đối thủ của đối phương, cứng sinh sinh bị đối phương cấp cho đá bay rồi.

Bởi vì.

Đối phương mẹ nó vậy mà là một danh Hồn Thánh.

Cái xúc động này.

Hắn là thực sự ngơ ngác rồi!

Bao nhiêu năm này.

Hắn một phen ‘nỗ lực’ dưới tình huống, tốt xấu gì cũng là để đẳng cấp hồn lực của mình đạt tới cấp 59.

Tuy nhiên.

Ai có thể ngờ tới đối thủ trong trận chiến đầu tiên của mình, vậy mà là một cái Hồn Thánh.

Hắn thừa nhận sau khi Thái Sơ để võ hồn của hắn tiến hóa xong, đúng là đạt được không ít sự nâng cao, nhưng không đại biểu hắn liền có thể vượt qua hai cái đại đẳng cấp, nghịch phạt Hồn Thánh a!

“Tiểu tiểu Hồn Vương cũng dám cản ta!”

“Mau chóng để viện trưởng học viện các ngươi cút ra đây cho ta!!!”

Một danh nữ nhân anh khí mười phần trực tiếp xông vào, lớn tiếng nói ra.

Nghe vậy.

Đôi mắt Thái Sơ híp lại.

“Liễu Nhị Long?!!!”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập