Chương 47: Khối hồn cốt chân phải Lam Ngân Hoàng mười vạn năm, ta nhất định phải có!!! (1 / 1)

“Đường…… Đường Hạo?!!!”

Sắc mặt Độc Cô Bác thay đổi kịch liệt, đối với cái tên này lão có thể nói là nghe danh đã lâu, hay nói đúng hơn, trên đại lục này làm gì có mấy ai không biết đến danh hiệu Hạo Thiên Đấu La Đường Hạo.

Chỉ vì chuyện năm xưa náo động quá lớn.

Một búa của lão đã đập chết Giáo hoàng Thiên Tầm Tật của Võ Hồn Điện, sau đó khiến Hạo Thiên Tông phải tuyên bố đóng cửa tông môn.

Thẳng thắn mà nói.

Sự chuyển biến cục diện trên đại lục những năm gần đây, có một phần nguyên nhân rất lớn là do nhát búa đó của Đường Hạo.

“Làm sao con chắc chắn đối phương chính là Hạo Thiên Đấu La Đường Hạo?!”

Độc Cô Bác há miệng, giọng điệu có chút nặng nề hỏi.

“Bởi vì vì một lý do nào đó, con và đối phương cũng coi như là kẻ thù, cho nên con đã điều tra qua thân phận của đối phương. Ở một ngôi làng nhỏ mang tên Thánh Hồn Thôn, có một người cha tên là Đường Hạo, làm nghề thợ rèn!”

“Nhưng kể từ khi đối phương thức tỉnh võ hồn và đi học, cái tên Đường Hạo này dường như đã bốc hơi khỏi thế gian, không ai có thể tìm thấy.”

“Điểm mấu chốt nhất là, thời điểm đối phương xuất hiện ở Thánh Hồn Thôn vừa vặn là sau khi vị Giáo hoàng tiền nhiệm qua đời, cho nên con mới nghi ngờ đối phương chính là Hạo Thiên Đấu La Đường Hạo!”

Thái Sơ đem bộ lý luận đã chuẩn bị sẵn từ sớm của mình ra nói.

Điều tra ư? Tất nhiên là không thể rồi.

Nếu như thật sự điều tra Đường Hạo mà bị lão chú ý tới, thì hắn khốn đốn to, nhưng điều đó cũng không ngăn cản hắn nói như vậy, vả lại cũng chỉ có cách nói như vậy thì Độc Cô Bác mới tin tưởng.

Hắn cũng nhân đó mà nhờ vả đối phương.

“Nghe con nói như vậy, đối phương rất có khả năng chính là Hạo Thiên Đấu La Đường Hạo!”

Sau khi nghe xong những phân tích này, Độc Cô Bác cũng tin tưởng vào lời nói của Thái Sơ, và gần như khẳng định rằng "Đường Hạo" đó chính là vị Hạo Thiên Đấu La đã dùng một búa đập chết Giáo hoàng tiền nhiệm năm xưa.

Thế nhưng.

“Khoan đã, nếu Đường Tam là con trai của Hạo Thiên Đấu La, vậy tại sao võ hồn lại là Lam Ngân Thảo? Mà không phải là Hạo Thiên Chùy?!”

Độc Cô Bác cảm thấy vô cùng thắc mắc.

“Nếu như đối phương sở hữu song sinh võ hồn thì sao?”

Thái Sơ thốt ra câu nói này.

Lời này.

Khiến Độc Cô Bác ngay lập tức bừng tỉnh đại ngộ, lão đã hiểu tại sao võ hồn Lam Ngân Thảo của đối phương lại có thể trực tiếp đạt tới tiên thiên mãn hồn lực, cho dù Lam Ngân Thảo có biến dị đi chăng nữa thì cũng chẳng thể khoa trương đến mức độ này.

Nhưng khi giả thuyết về song sinh võ hồn được đưa ra, thì cái tiên thiên mãn hồn lực kia của đối phương lại trở nên vô cùng hợp lý.

Nhưng nghĩ tới những lời Thái Sơ vừa nói với mình, sắc mặt lão cũng thay đổi.

“Thằng nhóc nhà con, không phải là vì có thù với con trai Đường Hạo, nên định mời lão phu ra tay giết chết con trai của lão ta đấy chứ!”

Nghĩ tới đây, đôi mắt Độc Cô Bác không khỏi trợn tròn.

Đây chính là Hạo Thiên Tông, à không, đối phương đã bị xóa tên khỏi Hạo Thiên Tông rồi, nhưng lão ta cũng chính là vị Hạo Thiên Đấu La đã đập chết Giáo hoàng tiền nhiệm Thiên Tầm Tật chỉ bằng một búa, nếu giết chết đứa con trai báu vật nghi là "song sinh võ hồn" của lão ta.

Thì lão ta chẳng phải sẽ đến liều mạng với mình sao!

“Tất nhiên là không phải rồi.”

Thái Sơ lắc đầu nói.

“Vậy không lẽ con muốn lão phu đi giết Đường Hạo sao!”

Độc Cô Bác lại đưa ra một khả năng khác.

Nhưng lão vừa dứt lời.

Thái Sơ thực sự cạn lời rồi.

Cái lão độc vật này bộ không thể bớt cái chuyện chém chém giết giết suốt ngày đi được sao, làm hắn cũng chẳng biết phải trả lời thế nào cho phải.

Bất quá.

Bảo Độc Cô Bác đi giết Đường Hạo? Trừ phi hắn bị úng não thôi!

Cho dù võ hồn của Độc Cô Bác hiện tại đã tiến hóa, thực lực cũng tăng lên không ít, nhưng Đường Hạo cũng chẳng hề thụt lùi chút nào, chưa kể lão ta là truyền nhân của Hạo Thiên Tông, với chiêu Nổ Hoàn và Đại Tu Di Chùy.

Độc Cô Bác mà chịu nhiệt nổi thì đúng là thấy ma giữa ban ngày rồi.

“Gia gia, con thông qua một vài tư liệu liên quan đã tìm hiểu được một số chuyện, ví dụ như bộ hồn cốt toàn thân của lão ta từng lộ diện ở không ít nơi, không có gì bất ngờ thì khả năng cao lão ta đã thu xếp đủ bộ hồn cốt toàn thân rồi.”

“Mà con còn biết được một chuyện, năm xưa Thiên Tầm Tật là vì muốn đoạt lấy hồn hoàn và hồn cốt của một hồn thú hóa hình nên mới ra tay với Đường Hạo. Sau khi Thiên Tầm Tật ra tay, Đường Hạo lại ngay lập tức nhận được hồn hoàn thứ chín, trở thành Phong Hào Đấu La, thậm chí còn một búa đập chết luôn Thiên Tầm Tật.”

“Chuyện này xảy ra vào 9 năm trước, mà con trai Đường Tam của lão ta hiện tại cũng vừa tròn 9 tuổi.”

“Điều này nói lên cái gì?”

“Hồn thú hóa hình mà Thiên Tầm Tật muốn săn đuổi thực chất chính là vợ của Đường Hạo, người đã mang trong mình giọt máu của lão ta, và sau khi sinh con xong đã hiến tế cho Đường Hạo, đó là lý do Đường Hạo trở thành vị Phong Hào Đấu La trẻ tuổi nhất.”

Nói tới đây, Thái Sơ rót một chén trà rồi uống cạn, làm nhuần giọng nói của mình.

“Vậy rồi sao nữa?”

Độc Cô Bác cũng bắt đầu cảm thấy hứng thú với câu chuyện này.

Đối với chuyện năm xưa, ít nhiều gì cũng có vài mẩu tin tức phong phanh, nhưng cũng chỉ là những lời đồn thổi ngoài lề, muốn từ đó tìm ra đáp án thực sự là chuyện gần như không tưởng.

Thế nhưng.

Thái Sơ lại thông qua từng lớp phân tích mà đưa ra được đáp án cho lão.

Đây chính là chuyện bát quái của Phong Hào Đấu La nha, mặc dù vị Phong Hào Đấu La đó là Đường Hạo, nhưng điều đó cũng chẳng ngăn cản vị Phong Hào Đấu La như lão cảm thấy tò mò.

“Trước khi chuyện này xảy ra, Đường Hạo đã thu thập đủ bộ hồn cốt toàn thân rồi, vậy nên gia gia à, hồn hoàn của hồn thú hóa hình này đã hiến tế cho Đường Hạo, vậy trong tình trạng các vị trí hồn cốt toàn thân đã đầy đủ, thì khối hồn cốt mười vạn năm kia đã đi đâu rồi?”

Lời này vừa thốt ra.

Ngay lập tức khiến đồng tử của Độc Cô Bác chấn động kịch liệt.

Hồn cốt mười vạn năm!

Nghĩ tới điều này, nhịp thở của lão cũng không khỏi có chút dồn dập.

Hồn cốt vốn dĩ đã là vật hiếm có.

Một khối hồn cốt vạn năm đã đủ để gây chấn động khắp giới hồn sư, nói chi là một khối hồn cốt mười vạn năm, chuyện này chắc chắn sẽ khiến tất cả mọi người phát điên mà lao vào tranh cướp mất!

Cũng may lão là Phong Hào Đấu La, kiến thức uyên bác, chỉ mất một lúc ngắn ngủi là đã kiềm chế được sự kích động trong lòng mình.

“Con…… không lẽ con đang nhắm tới khối hồn cốt mười vạn năm của đối phương đấy chứ?”

“Con không lo rằng lão ta đã đưa khối hồn cốt này cho người khác hấp thụ rồi sao?”

“Hoặc giả đối phương mang theo khối hồn cốt mười vạn năm này bên người, như vậy thì dù lão ta thật sự có hồn cốt mười vạn năm, khả năng cao chúng ta cũng chẳng thể nào chạm vào được đâu.”

Trong lòng Độc Cô Bác vẫn rất biết người biết ta.

Chưa nói tới chuyện khác, chỉ riêng cấp bậc hồn lực của Đường Hạo sau bao nhiêu năm trôi qua, tệ nhất cũng phải đạt tới cấp 93 rồi, mặc dù lão cảm thấy mình có thể đánh hòa với đối phương, nhưng Đường Hạo lại vô cùng tinh thông những bí thuật của Hạo Thiên Tông.

Một khi Nổ Hoàn, rồi tung ra một nhát Đại Tu Di Chùy.

Lão chịu sao thấu!

Vì thế……

Lão chỉ đơn giản là lựa chọn giữa cái chết và sự hèn nhát, mà chọn cách làm theo tiếng gọi của con tim.

“Không, con có một nguồn tin rằng Đường Hạo tên khốn đó không hề mang theo hồn cốt trên người, mà là cất giấu ở một nơi nào đó. Vì vậy con cần gia gia giúp con thu hút sự chú ý của Đường Hạo, để con tranh thủ lúc đó đi lấy khối hồn cốt mười vạn năm này.”

Thái Sơ chậm rãi nói ra mục đích của mình.

Khối hồn cốt chân phải Lam Ngân Hoàng mười vạn năm này —— ta nhất định phải có!!!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập