Chương 70: Con đường thực sự mà hồn sư hệ thực vật nên theo đuổi—— Bồi dưỡng hồn sư! (1 / 1)

“Hít——!”

“Cái hiệu quả của hồn kỹ này đúng thật là quá mức nghịch thiên rồi! Chuyện này mà để cho đám đại thế lực ngoài kia biết được thì cô chắc chắn sẽ được họ cung phụng như thượng khách cho mà xem!”

Độc Cô Bác hít sâu một hơi đầy kinh ngạc, thốt lên.

Tăng thêm tới 30% hiệu quả tu luyện!

Nếu như trong điều kiện bình thường, một năm tu luyện có thể thăng tiến được 3 cấp hồn lực, thì nếu nhận được sự hỗ trợ từ cái hồn kỹ này, một năm trôi qua cấp bậc thăng tiến sẽ tương đương với 3.9 cấp. Làm tròn lên một chút thì chẳng khác nào hiệu quả thăng tiến tới tận 4 cấp trong một năm rồi còn gì nữa.

Nếu chỉ xét trong vòng một năm thôi thì có vẻ sự chênh lệch chưa thực sự quá rõ rệt, nhưng nếu là mười năm? Hai mươi năm thì sao?

Hai người có cùng tư chất như nhau, được đặt trong cùng một điều kiện bồi dưỡng tài nguyên tương đương.

Một người sử dụng Tụ Linh quả thực.

Còn một người thì không.

Chỉ cần mười năm trôi qua thôi là đủ để tạo ra một khoảng cách mênh mông lên tới tận 10 cấp hồn lực rồi.

Mà đối với một vị hồn sư mà nói.

Cái khoảng thời gian vàng để tu luyện thực chất cũng chỉ gói gọn trong vòng mười mấy năm ngắn ngủi đó mà thôi. Một khi cái "giai đoạn vàng" đó trôi qua, tốc độ và hiệu quả tu luyện sau này đều sẽ dần dần sụt giảm, thậm chí là bị chậm lại một cách đáng kể. Vì lẽ đó nên…… cái cấp bậc mà bạn có thể chạm tới được trong giai đoạn vàng này thực sự mang ý nghĩa vô cùng sống còn.

Nếu như cái giai đoạn vàng kết thúc mà bạn mới chỉ đạt tới đẳng cấp Đại Hồn Sư thôi, thì coi như tương lai trở thành Phong Hào Đấu La coi như là hết hy vọng rồi.

Thế nhưng.

Nếu như giai đoạn vàng kết thúc mà cấp bậc hồn lực của bạn đã chạm mốc cấp 60, dẫu cho tư chất sau này có hơi kém một chút đi chăng nữa, thì dẫu cho cơ hội trở thành Phong Hào Đấu La có chút mong manh, nhưng cái mốc Hồn Đấu La thì gần như đã nằm chắc trong lòng bàn tay rồi.

Mà đối với bất kỳ một thế lực nào đi chăng nữa.

Sự khao khát có được những nguồn sức mạnh cao cấp luôn là điều cấp thiết hơn bao giờ hết. Mà sức mạnh cao cấp ở đây chính là việc sở hữu những vị cường giả có cấp bậc hồn lực đạt mốc Hồn Thánh trở lên.

Thế nhưng.

Đừng nói chi tới Hồn Thánh cho xa xôi.

Bởi với đại đa số các thế lực thì việc bồi dưỡng ra được một vị Hồn Đế đã là chuyện chẳng hề dễ dàng gì rồi, chứ nói gì tới đẳng cấp Hồn Thánh nữa.

Cứ nhìn vào Tam Đại Tông Môn sở hữu bao nhiêu vị Phong Hào Đấu La là thấy rõ ngay.

Kết quả sao?

Gia tộc Lam Điện Bá Vương Long hiện giờ cũng chỉ còn sót lại duy nhất một vị Phong Hào Đấu La mà thôi. Đến cái thế hệ của Ngọc Tiểu Cương thì coi như bị đứt đoạn hoàn toàn luôn, phải mãi cho tới đời thứ ba với những cái tên như Ngọc Thiên Hằng hay Ngọc Thiên Tâm xuất hiện thì mới coi như nhen nhóm lại được vài hạt giống tốt đáng để dốc lòng bồi dưỡng.

Dẫu là vậy.

Thì ngay cả khi bắt gia tộc Lam Điện Bá Vương Long phải lên tiếng cam đoan rằng họ có thể bồi dưỡng được Ngọc Thiên Hằng hay Ngọc Thiên Tâm trở thành Phong Hào Đấu La được hay không, thì e là họ cũng chẳng dám vỗ ngực khẳng định chắc nịch đâu.

Bởi lẽ.

Để đạt tới đẳng cấp Phong Hào Đấu La thì cần hội tụ đủ mọi yếu tố từ tư chất, tài nguyên cho tới cả cơ duyên…… cùng vô vàn những thứ khác nữa.

Chứ cái hạng người được Thiên Sứ Thần "đút cơm tận miệng" như Thiên Nhận Tuyết thì thử hỏi trên đời này tìm đâu ra được mấy người cơ chứ.

Vì lẽ đó nên.

Cái trái Tụ Linh quả thực sinh ra từ hồn kỹ thứ hai của Ti Ti có thể giúp người ta tăng thêm tới 30% hiệu quả tu luyện, thì đối với các đại thế lực mà nói, nếu như thứ này được dành cho đám đệ tử trong gia tộc hay tông môn của mình sử dụng, chỉ cần trải qua vài chục năm bồi dưỡng thì thực lực tổng thể của họ ít nhất cũng phải được nâng lên tới tận 100% luôn cho mà xem!

“Cái hồn kỹ này của cô liệu có mang lại hiệu quả tương tự đối với cấp bậc Phong Hào Đấu La hay không?”

Độc Cô Bác có chút xúc động xen lẫn tò mò mà hỏi dồn.

Nếu như đến cả Phong Hào Đấu La mà cũng nhận được sự hỗ trợ thần kỳ như vậy thì mẹ kiếp, cái thế giới này chắc chắn sẽ loạn cào cào lên cho mà xem!

“Thưa không đâu ạ. Cái hồn kỹ này được xác định dựa trên cấp bậc thực tế của bản thân tôi. Những ai ở cùng một đại cảnh giới hoặc có cấp bậc thấp hơn tôi một bậc khi sử dụng trái Tụ Linh quả thực do tôi tạo ra mới có thể nhận được trọn vẹn 30% hiệu quả tu luyện đó.”

“Nhưng nếu đó là vị hồn sư có cấp bậc cao hơn tôi một đại cảnh giới, thì cứ mỗi một đại cảnh giới chênh lệch, hiệu quả mang lại sẽ bị giảm trừ đi 10% ạ.”

Ti Ti chậm rãi giải thích rõ ràng.

Nghe vậy.

Độc Cô Bác không khỏi tặc lưỡi đầy nuối tiếc.

Cứ cao thêm một đại cảnh giới là lại bị giảm mất 10% hiệu quả ư?

Mặc dù sau khi hấp thụ xong hồn hoàn thứ hai thì cấp bậc hồn lực của Ti Ti đã một hơi thăng tiến tới tận cấp 30 luôn rồi.

Thế nhưng.

Lão cũng thừa hiểu rằng dẫu cho cô ấy có tiếp tục hấp thụ thêm một cái hồn hoàn thứ ba vượt niên hạn đi chăng nữa, thì cấp bậc hồn lực cao nhất cũng chỉ có thể quanh quẩn ở mốc cấp 30 mà thôi, chứ việc vọt thẳng lên cấp 40 là chuyện không tưởng. Trừ phi là cô ấy cũng có duyên sở hữu được một khối hồn cốt mười vạn năm giống như Tố Vân Đào, thì khi đó cái mốc cấp 40 mới coi như là chắc chắn được.

Nhưng thử hỏi lão có thể đào đâu ra được thêm một cái khối hồn cốt mười vạn năm nữa cơ chứ!

Chuyện đó rõ ràng là bất khả thi rồi!

Hơn nữa.

Dẫu cho Ti Ti có đạt tới được đẳng cấp Hồn Tông cấp 40 đi chăng nữa thì đã sao.

Cái trái Tụ Linh quả thực do một vị Hồn Tông cấp 40 tạo ra ư?

Khi đó vị Hồn Vương sử dụng hiệu quả sẽ sụt giảm chỉ còn 20%.

Hồn Đế sử dụng thì hiệu quả chỉ còn vớt vát được 10%.

Còn đối với bậc Hồn Thánh sử dụng thì gần như chẳng mang lại lấy một chút hiệu quả nào nữa rồi.

Vì lẽ đó nên……

Trừ phi Ti Ti đạt tới được đẳng cấp Hồn Thánh cấp 70, bằng không thì cái hồn kỹ này chẳng thể nào hỗ trợ được gì cho một vị Phong Hào Đấu La như lão cả.

“Lão gia tử đừng có buồn nữa. Tuy gia gia không thể trực tiếp cảm nhận được sự thần kỳ của cái hồn kỹ này, nhưng cháu thì hoàn toàn có thể mà! Cả Nhạn tỷ cũng vậy nữa, để bọn cháu sẽ thay người cảm nhận trước xem cái hiệu quả của hồn kỹ này nó "sướng" đến nhường nào nhé.”

Thái Sơ vỗ nhẹ lên vai Độc Cô Bác, nói đùa.

Lườm——!

Ánh mắt Độc Cô Bác sắc lẹm như dao cạo phóng thẳng về phía Thái Sơ.

Mẹ kiếp!

Cái thằng nhóc này sao nó lại ăn nói xà lơ đáng ghét đến thế cơ chứ!

Cái gì mà các người thay ta cảm nhận chứ? Chẳng lẽ ta lại không tự mình cảm nhận được sao? Được thôi, thực tế phũ phàng là hiện giờ lão đúng thật là chẳng tài nào nếm trải được cái hiệu quả của nó thật.

Nghĩ tới đó.

Trong thâm tâm lão bỗng chốc dâng lên một nỗi buồn man mác!

Đau lòng quá mà!

Cái hiệu quả của hồn kỹ này tuyệt vời đến nhường nào, vậy mà chỉ vì cái cấp bậc hồn lực của Ti Ti quá thấp khiến lão chẳng thể nào trải nghiệm nổi. Cái cảm giác báu vật ngay sát tầm mắt mà lại chẳng thể nào chạm tới được, quả thực là khiến con người ta vô cùng khó chịu.

Trong khi đó Tố Vân Đào và Mã Đinh thì lại vô cùng háo hức.

Một người vì cấp bậc hồn lực cũng chỉ mới chạm mốc bốn mươi mấy, không quá xa so với Ti Ti, nên dẫu sau khi hấp thụ hồn hoàn có đạt tới mốc Hồn Vương đi chăng nữa thì lão vẫn còn có thể hưởng được 10% hiệu quả tu luyện.

Còn người kia là Mã Đinh, tuy cấp bậc hiện tại đã chạm mốc cấp 20 nhưng vẫn chưa thể xác định chắc chắn được sau này nó sẽ vươn tới đẳng cấp nào.

Thế nhưng.

Tới 80% là nó sẽ chẳng tài nào chạm tới được mốc cấp 30 ngay tức khắc đâu.

Nên nó chắc chắn là sẽ được hưởng trọn bộ 30% hiệu quả tu luyện thần kỳ này rồi.

“Được rồi, đừng có luyên thuyên nữa, tiếp tục chuyến hành trình đi săn hồn thú thôi!”

Độc Cô Bác hậm hực thốt lên.

Dù cho bản thân lão chẳng được hưởng xái cái gì từ hồn kỹ thứ hai của Ti Ti, nhưng ít ra thì cháu gái lão cũng có phần, nên thôi thì cứ để cho con bé được nếm trải cái sự kỳ diệu của hồn kỹ này trước vậy.

Và thế là.

Họ lại tiếp tục lên đường.

Suốt dọc hành trình này, Thái Sơ lại một lần nữa trầm mặc chìm vào những suy nghĩ sâu xa.

Lần này dắt tay cữu mẫu Ti Ti đi săn cái hồn hoàn thứ hai này, việc có thể sinh ra một cái hồn kỹ kiểu này thực chất chỉ đến từ một suy nghĩ nảy số bất chợt của chính bản thân hắn mà thôi.

Bởi thực tế vốn dĩ đã có sự tồn tại của việc tẩm bổ bằng dược thiện.

Trong thế giới huyền huyễn thì luôn có sự hiện diện của đan dược.

Vậy thì.

Trong cái thế giới sở hữu đủ loại võ hồn kỳ dị này, tại sao những vị hồn sư hệ thực vật cứ nhất định phải đóng khung mình trong cái vai trò là một hồn sư hỗ trợ hậu cần đơn thuần cơ chứ?

Thực chất là.

Trong dòng hồn sư hỗ trợ vốn dĩ có vô vàn những ngả đường khác nhau để mà theo đuổi.

Ví dụ như cái kiểu tăng phúc toàn diện của Thất Bảo Lưu Ly Tháp, hay là kiểu chuyên tâm chữa trị hoàn toàn như Cửu Tâm Hải Đường, đó đều được coi là những nhánh của hồn sư hỗ trợ cả. Mà cái vị thế của hồn sư hệ thực vật bấy lâu nay dường như cứ mải miết chạy theo gót chân của cái kiểu tăng phúc của Thất Bảo Lưu Ly Tháp kia vậy.

Nhưng thử hỏi cái con đường đó có thực sự là hướng đi đúng đắn hay không?

Dưới góc nhìn của hắn.

Hồn sư hệ thực vật không nên đi theo cái lối mòn mang lại cho các vị hồn sư khác sự tăng phúc về sức mạnh, tốc độ hay phòng ngự…… gì đó đâu. Bởi lẽ cái hồn kỹ do hồn sư hệ thực vật thi triển ra thực chất chính là đồ ăn thức uống, mà đối với hạng vật chất này thì nếu có sự chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước thì còn tạm ổn, chứ trong những tình huống bất ngờ bị tập kích hay là ở những trận chiến đẳng cấp cao thì thử hỏi bạn có lấy đâu ra thời gian và cơ hội để mà dâng cái món đồ ăn tăng phúc đó tới tận miệng vị hồn sư mà mình muốn hỗ trợ hay không?

Chẳng lẽ lại không sợ cái món đồ ăn mình dày công tạo ra bị kẻ địch nẫng tay trên mất sao?

Nếu như lỡ xảy ra chuyện đó.

Thì chẳng phải bạn lại trở thành "đồng đội tốt" đang đi hỗ trợ cho kẻ địch hay sao?

Trong khi đó những vị hồn sư hỗ trợ kiểu như Thất Bảo Lưu Ly Tháp thì lại khác, họ có thể trực tiếp dựa theo ý niệm của mình mà ban phát ánh sáng tăng phúc lên mục tiêu đã định sẵn, tuyệt đối chẳng bao giờ có chuyện nhầm lẫn xảy ra cả.

Vì lẽ đó nên……

Hồn sư hỗ trợ hệ thực vật theo cái nhìn của hắn, nếu cứ đâm đầu vào việc tạo ra hiệu quả tăng phúc trong chiến đấu thì quả thực là đã chọn sai con đường hoàn toàn rồi, cái hướng đi đó vốn dĩ chẳng hề phù hợp với bản chất của hồn sư hệ thực vật một chút nào cả.

Và theo như những gì hắn đang nung nấu trong đầu.

Thì con đường thực sự mà những hồn sư hệ thực vật nên theo đuổi.

Chính là con đường bồi dưỡng cho các vị hồn sư khác trở nên mạnh mẽ hơn mới đúng!!!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập