Vài ngày.
Này đã là do Xà Mâu Đấu La Xa Long cố ý trì hoãn rồi.
Nếu như không phải.
Với thực lực của ông ta, từ Thiên Đấu Thành tới Nặc Đinh Thành cùng lắm chỉ mất một ngày tới hai ngày thời gian là có thể tới đây rồi.
“Aizzz——!”
Trong miệng Xa Long lại thở dài một hơi.
Lần này bị tình thế ép buộc, bị dồn đến bước đường này, cũng xác thực là khiến ông ta bất đắc dĩ đến cực điểm.
Nhưng mệnh lệnh của Thiếu chủ không thể ngó lơ.
Ông ta cũng đành phải tới thôi.
Nhìn cổng thành Nặc Đinh Thành ngay trước mắt, chuyện đã đến nước này, đã không thể thay đổi, chỉ có thể cùng Thiếu chủ đi đến nước đường cùng thôi.
Nghĩ như vậy.
Ông ta cũng hít sâu một hơi khí lạnh, đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, ánh mắt ông ta cũng trở nên dữ tằn, trong lúc mọi người không hề phát giác, ông ta lẳng lặng vô thanh vô tức tiến vào bên trong Nặc Đinh Thành.
Căn cứ theo thông tin tình báo.
Cái gã này ở bên trong học viện Nặc Đinh ăn chực uống chực, hơn nữa còn ăn chực uống chực mười mấy năm trời, da mặt dày đến mức có thể đỡ được Hồn kỹ mười vạn năm luôn rồi.
Mà rõ ràng địa điểm của đối phương chính là ông ta hướng thẳng về phía học viện Nặc Đinh mà đi.
Một ngôi học viện Hồn sư sơ cấp mà thôi, không đáng để nhắc tới.
Ông ta đường đường là Phong Hào Đấu La, muốn làm gì thì một ngôi học viện Hồn sư sơ cấp nhỏ bé làm sao cản được ông ta.
Ông ta cũng không phải hạng phế vật như Nguyệt Quan, Quỷ Mị, cũng không phải hạng ngu xuẩn ngay cả một cái nhiệm vụ nhỏ nhoi mà cũng thất bại.
Tuy nhiên.
Cũng chính vì như vậy, Xa Long có phần tự phụ rồi, dẫn đến khí tức của ông ta có thể nói là hoàn toàn không hề che giấu, những người thực lực hơi mạnh một chút đều có thể cảm nhận được thực lực của Xa Long.
Cho nên không ngoài dự đoán, Xa Long cũng vì vậy mà bị Đường Hạo nhắm vào rồi.
Ông ta vẫn luôn ở trong bóng tối bảo vệ Đường Tam.
Thế nhưng lần trước.
Sự xuất hiện của Độc Cô Bác khiến ông ta có chút ngoài dự kiến, nhưng sau khi đối phương dắt người rời đi, cũng xác thực là không trở lại nữa.
Thế nhưng.
Lần này thế mà lại tới thêm một vị Phong Hào Đấu La nữa.
Mà khi ông ta nhìn thấy dáng vẻ của đối phương, sát ý cũng dâng trào trong lòng ông ta.
Vũ Hồn Điện!
Nếu ông ta không nhận lầm, đối phương chính là một trong các trưởng lão của Vũ Hồn Điện, Xà Mâu Đấu La Xa Long.
Vị Phong Hào Đấu La này của Vũ Hồn Điện, thế mà lại xuất hiện ở Nặc Đinh Thành, hơn nữa nhìn bộ dạng đối phương, rõ ràng là đặc biệt vì Nặc Đinh Thành mà tới.
Điều mấu chốt nhất chính là, đối phương thế mà hướng thẳng tới học viện Nặc Đinh mà đi.
Phen này.
Trong lòng Đường Hạo tức khắc căng thẳng hẳn lên.
Nếu như nói đối phương đã nhận ra Đường Tam thực chất chính là con trai của Đường Hạo ông, cho nên mới đặc biệt tới Nặc Đinh Thành, vì chính là muốn nhổ cỏ tận gốc, thì ông bắt buộc phải ra tay rồi.
Con trai mình chính là sở hữu song sinh Vũ Hồn, tương lai nhất định sẽ leo lên đỉnh cao 99 cấp Tuyệt Thế Đấu La.
Đến lúc đó.
Vinh quang mà Hạo Thiên Tông từng đánh mất, toàn bộ đều sẽ do đứa trẻ này đích thân giành trở lại.
Cho nên…
Thân là một "nô lệ của tông môn" (tất cả vì tông môn), ông tuyệt đối không cho phép loại chuyện ngoài ý muốn này xảy ra.
Vẫn phải quan sát kỹ hơn một chút nữa.
Sau đó ông ta liền thấy Xa Long chuẩn xác vô ngộ hướng về phía học viện Nặc Đinh mà đi, cho đến khi đối phương tới sát cổng lớn của học viện Nặc Đinh.
Khắc này ông coi như đã triệt để biết được đối phương nhất định là vì con trai mình mà tới rồi.
“Vũ Hồn Điện chết tiệt!”
Trong miệng Đường Hạo thầm mắng một câu.
Năm đó trong trận chiến với Thiên Tầm Tật, mặc dù nói ông ta đã thoát khỏi tay đối phương, nhưng ông ta cũng chẳng hề dễ chịu gì, chính là vì nguyên nhân của Thiên Tầm Tật dẫn đến bao nhiêu năm qua mặc dù thực lực của ông vẫn tiếp tục tiến tới, nhưng những vết thương ngầm trên người ông cho tới nay vẫn chưa lành.
Ông – một vị Phong Hào Đấu La cấp chín mươi bốn, lại vì nguyên nhân vết thương ngầm mà khi đối phó với một Phong Hào Đấu La cùng cấp lại do dự bất định như vậy.
“Không được!”
Thấy đối phương vẫn còn hành động, thực sự muốn đi vào trong học viện Nặc Đinh, Đường Hạo biết mình không thể tiếp tục ẩn mình được nữa.
Bên trong học viện Nặc Đinh.
Không chỉ có con trai mình Đường Tam ở đó.
Mà còn có một con mười vạn năm Hồn thú hóa hình nữa, hơn nữa con mười vạn năm Hồn thú này khí tức trên người mình không có được một chút che đậy nào, trước mặt Xà Mâu Đấu La Xa Long, e là liếc mắt một cái liền bị nhìn thấu thân phận Hồn thú hóa hình của nó.
Ông ta không hy vọng Tiểu Vũ xảy ra chuyện gì bất trắc.
Bởi vì.
Đối phương chính là Hồn Hoàn đệ cửu mà ông ta đã nhắm sẵn cho Đường Tam, cho nên trước khi Đường Tam có thể hấp thu Hồn Hoàn mười vạn năm, ông ta ít nhất cũng phải đảm bảo sự an toàn cho Tiểu Vũ mới được.
“Ngọc Tiểu Cương, ngươi có trách thực sự chỉ trách bản thân vận khí không tốt đi thôi!”
Xa Long thầm nhủ trong lòng một câu, liền chuẩn bị đi vào bên trong học viện Nặc Đinh, phế đi đôi chân của Ngọc Tiểu Cương.
Thanh mà.
Còn chưa đợi ông ta cất bước đi vào.
Đột nhiên.
Một đạo khí tức Phong Hào Đấu La xuất hiện, theo sát phía sau chính là một cái chùy khổng lồ vô cùng xuất hiện trong tầm mắt ông ta, từng tiếng xé gió liên tiếp vang lên, âm thanh chói tai này khiến lỗ tai ông thấy không thoải mái.
Nhưng ông ta cũng phản ứng ngay lập tức.
Địch kích!
Đây mẹ nó là địch kích mà!
Lại còn là một vị Phong Hào Đấu La đột nhiên ra tay đột kích!
Thế này…
Vị Phong Hào Đấu La nào mà lại không biết xấu hổ đến thế chứ?!
Hiện tại ông ta vẫn chưa biết được.
Nhưng ông ta sẽ rất nhanh có được đáp án thôi.
Oanh——!
Vàng, Vàng, Tím, Tím, Tím, Đen, Đen, Đen, Đen!
Gần như chỉ trong tích tắc, Xa Long liền triệu hoán ra Vũ Hồn của mình, đồng thời chín vòng Hồn Hoàn đồng loạt hiện ra.
“Thứ bảy Hồn kỹ —— Vũ Hồn Chân Thân!!!”
Vũ Hồn của ông ta rõ ràng là Khí Vũ Hồn, thế mà sau khi thi triển ra Vũ Hồn Chân Thân, lại giống như Thú Vũ Hồn vậy, hóa thành một con xà hai đầu khổng lồ vô cùng, đối diện với cú đánh bất ngờ này, trực tiếp nghênh kích trở về.
Đòn tấn công va chạm.
Bùm——!!!
Có thể nói là trong tích tắc, một đám mây hình nấm trực tiếp bốc cao lên.
Mọi thứ không vì lần giao thủ này mà dừng lại, ngược lại, ở trung tâm màn khói bụi mịt mù, lại truyền đến tiếng đánh nhau kịch liệt vô cùng, mỗi một lần va chạm mang lại sóng xung kích đều đem màn khói bụi mù mịt này chấn khai ra.
Thế nhưng khi hai bên ở sát nhau giao đấu, mặt đất dưới chân có thể nói là vỡ vụn đến mức chẳng ra cái hình thù gì cả, có thể thấy được cha của Tiêu Trần Vũ – vị thành chủ đó e là sẽ vô cùng đau đầu cho xem.
“Đường Hạo!!!”
Xa Long giận dữ hét lên.
Ông ta hiện tại đã nhận ra người đột ngột ra tay lén lút tấn công mình là ai rồi.
Cái Vũ Hồn cái chùy đó ông ta cũng đã từng nhìn thấy qua rồi, lần gần đây nhất chính là chín năm trước, lúc Vũ Hồn Điện ép Hạo Thiên Tông đóng cửa tông môn.
Ông nhất nhãn nhận ra được Hạo Thiên Chùy.
Mà Hạo Thiên Tông hiện tại đang đóng cửa tông môn, người của Hạo Thiên Tông không nên xuất hiện ở đây mới đúng, mà người đối diện này khoác một chiếc áo choàng màu đen che chắn, chứng tỏ thân phận của đối phương không thể lộ ra ánh sáng.
Sở hữu Vũ Hồn Hạo Thiên Chùy!
Thân phận lại không thể lộ ra ánh sáng!
Lại có thực lực của Phong Hào Đấu La!
Thế sau đó.
Đối phương chỉ có thể là Đường Hạo rồi.
“Người của Vũ Hồn Điện cũng dám xuất hiện ở trước mặt ta, ngày hôm nay ta liền vì thù hận năm xưa, lấy đầu của ngươi tới để rửa sạch ngọn lửa giận trong lòng ta!”
Thấy mình bị nhận ra, Đường Hạo cũng không tiếp tục che đậy nữa, một tay xé phăng chiếc áo choàng, để lộ diện mục thực sự của mình, Hồn Hoàn trên người cũng theo đó từng cái từng cái một hiện ra.
Vàng, Vàng, Tím, Tím, Đen, Đen, Đen, Đen, Đỏ!
Loại cấu hình Hồn Hoàn này chính là thứ mà Xa Long có vuốt mông ngựa cũng không theo kịp được.
Từ khoảnh khắc đối phương ra tay lén lút tấn công ông ta bắt đầu, chuyện này đã không dễ dàng bỏ qua như vậy nữa rồi.
“Tới chiến đi!”
Xa Long giận dữ hét lên một tiếng.
Đệ ngũ Hồn Hoàn rực sáng ánh tím.
“Thứ năm Hồn kỹ —— Lôi Minh Bộc Toái Sát!!!”
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập