"Đại hỏa xà, còn bao xa nữa?"
Liễu Bạch không nhịn được thông qua linh hồn lực lượng truyền đạt ý niệm vào trong đầu con Hỏa Linh Xà phía trước.
Một cái đầu của Hỏa Linh Xà quay lại, rít lên vài tiếng, truyền đạt ra một ý niệm mơ hồ là sắp tới rồi, nhưng cụ thể bao xa thì lại không thể biểu đạt rõ ràng được.
Dường như nó cũng cảm nhận được sự cấp bách của Liễu Bạch, tốc độ lặn xuống đột nhiên tăng nhanh thêm vài phần.
Nham thạch nóng chảy xung quanh tiếp tục thay đổi màu sắc, từ màu đỏ thẫm dần dần hiện ra một tia thanh sắc quỷ dị!
Nhiệt độ cũng theo đó một lần nữa tăng vọt lên một đoạn lớn!
Liễu Bạch thậm chí đã bắt đầu cảm thấy có chút chống đỡ không nổi rồi.
"Nhiệt độ đã cao tới mức độ này sao.
.."
Liễu Bạch trán đầy mồ hôi lạnh, vừa mới rịn ra đã bị nhiệt độ cao bên trong lớp khải giáp làm cho bốc hơi sạch sẽ.
Đấu khí trong cơ thể hắn giống như mở vỡ đê, phi tốc trôi đi.
"Mẹ nó, nhiều nhất chỉ có thể kiên trì mười phút nữa thôi!
Trong vòng mười phút nếu vẫn chưa tìm thấy thì bắt buộc phải lập tức quay trở lại!"
Liễu Bạch gầm thét trong lòng, hắn bắt buộc phải để lại đủ thời gian để quay trở về, nếu không tất cả đều sẽ đổ sông đổ biển.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Ngay lúc sắc mặt Liễu Bạch tái mét, gần như muốn quay đầu bất chấp tất cả mà lao lên phía trên thì ——
Con Song Đầu Hỏa Linh Xà dưới thân đột nhiên phát ra một tiếng rít gào, tốc độ đột ngột giảm xuống, hai cái đầu khổng lồ quay sang nhìn Liễu Bạch, đồng thời thân hình khổng lồ né sang một bên nhường ra một khoảng trống.
Liễu Bạch tinh thần chấn động, cố nén sự khó chịu cực đại, gắng sức bơi về phía trước vài mét.
Khắc sau đó, khung cảnh trước mắt bỗng nhiên khoáng đạt!
Một vùng thanh quang kỳ dị bừng nở ở phía trước không xa, thế mà đem lớp nham thạch cuồng bạo xung quanh đều được chiếu rọi một cách nhu hòa.
Mà ở chính giữa vùng thanh quang kia, một đóa thanh liên mỹ lệ tuyệt luân đang lơ lửng một cách tĩnh lặng.
Thanh liên chia làm tám lá, mỗi một phiến liên diệp đều tinh khiết trong suốt, y như được điêu khắc từ loại thanh sắc phỉ thúy thượng đẳng nhất, tỏa ra quang trạch ôn nhuận mà thuần khiết.
Giữa tâm sen là một cái liên đài nhỏ nhắn, trong những cái lỗ trên liên đài thấp thoáng có thể nhìn thấy những đốm thanh quang ngưng thực hơn, đó chính là năng lượng thuộc tính hỏa nồng độ cực cao, Địa Hỏa Liên Tử!
Phần gốc của thanh liên là một đoạn thân rễ dài vô cùng, bao phủ bởi vô số những sợi xúc tu nhỏ xíu, cắm sâu vào lớp nham thạch vô tận bên dưới, giống như vật sống khẽ nhu động, tham lam hấp thụ lấy năng lượng thuộc tính hỏa tinh thuần nhất, cuồng bạo nhất từ sâu trong lòng đất.
Toàn bộ đóa sen tĩnh lặng lơ lửng trong môi trường cực đoan của dung nham địa tâm này, độc lập với thế gian, nhưng lại cùng với hỏa mạch của vùng đất này hòa làm một thể thống nhất.
"Thanh Liên Địa Tâm Hỏa!
"Nhịp thở của Liễu Bạch nháy mắt trở nên dồn dập, trong mắt bộc phát ra sự cuồng hỷ và kích động không thể ức chế nổi.
Trải qua gian nan nguy hiểm, xuyên qua địa ngục rực cháy, hắn cuối cùng đã tận mắt nhìn thấy mục tiêu của chuyến đi này!
Ở chính giữa liên đài kia, thấp thoáng đung đưa một cụm hỏa miêu màu xanh lục yếu ớt nhưng đầy linh tính, chính là Dị hỏa xếp hạng thứ mười chín trên Dị Hỏa Bảng, Thanh Liên Địa Tâm Hỏa bản nguyên hỏa chủng!
"Tìm thấy rồi!."
Sự kích động trong lòng gần như muốn nhấn chìm lấy hắn.
Nhưng hắn biết giờ chưa phải là lúc để nới lỏng cảnh giác.
Bắt buộc phải lập tức thu diễm Dị hỏa sau đó ngay lập tức quay trở về.
Lấy ra một thanh ngọc đao đã chuẩn bị từ trước.
Hiện giờ Thanh Liên Địa Tâm Hỏa vẫn chưa thoát ly khỏi liên đài, chỉ cần không thoát ly khỏi liên đài thì nó sẽ không tùy ý bộc phát, cho nên bản thân mình chỉ cần thu lấy liên đài là có thể thuận tiện mang theo Thanh Liên Địa Tâm Hỏa đi.
Cái Thanh Liên Địa Tâm Hỏa liên đài này vốn là thiên địa kỳ vật, phàm sắt chạm vào là tan chảy ngay, muốn đem nó cắt xuống bắt buộc phải dùng ngọc chế phẩm tinh khiết nhất mới có thể khiến cho nó không bị vẩn đục công hiệu.
Thầm nghĩ như vậy trong lòng, Liễu Bạch đi tới dưới phía Thanh Liên Đài, ở phần nối giữa liên tọa và căn kính nhẹ nhàng rạch một đường, nhất thời cả tòa thanh liên hoàn mỹ như một tác phẩm nghệ thuật liền thuận lợi thoát ly ra ngoài.
Liễu Bạch thấy vậy vội vàng dùng Đấu khí nâng nó lên, nhìn Thanh Liên Địa Tâm Hỏa đang tĩnh lặng thiêu đốt bên trong mà không hề bộc phát, Liễu Bạch thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may, hắn suy đoán không sai, Thanh Liên Địa Tâm Hỏa sẽ không vì thế mà bộc phát.
Cái Thanh Liên Tọa này quả thực là chí bảo, không những có thể dung nạp Thanh Liên Địa Tâm Hỏa mà còn dựng dục ra mười một hạt Địa Hỏa Liên Tử, những thứ này đều là bảo vật hiếm thấy ở thế giới bên ngoài.
Nếu không phải có cái Thanh Liên Tọa này, dựa vào thực lực hiện tại của mình muốn mang đi Thanh Liên Tọa ở đây căn bản chính là si tâm vọng tưởng.
Đem Thanh Liên Tọa thu vào trong một cái nạp nhẫn đã chuẩn bị sẵn, Liễu Bạch nhìn thoáng qua đoạn thân rễ thanh liên cuối cùng rồi không quay đầu lại mà rời đi, được Song Đầu Hỏa Linh Xà mang theo cực tốc bơi ngược lên phía trên.
Đoạn thân rễ này cứ để nó tiếp tục ở lại đây đi, biết đâu ngàn năm sau lại có thể sinh ra đóa Thanh Liên Địa Tâm Hỏa thứ hai.
Hơn nữa còn có một điểm, Đấu khí của hắn sắp sửa tiêu hao cạn kiệt rồi.
Tiếp cận Thanh Liên Địa Tâm Hỏa tiêu hao Đấu khí vượt xa so với dự tính.
Hiện tại bắt buộc phải lập tức quay trở lại phía trên, nếu không sẽ phiền phức to rồi.
Phía trên dung nham, Tiểu Y Tiên và Thanh Lân lo lắng nhìn xuống dưới.
Chợt Thanh Lân vui vẻ:
"Thiếu gia lên rồi.
"Quả nhiên không ngoài dự đoán, chỉ thấy dung nham một trận cuộn trào, nháy mắt sau đó Liễu Bạch và Song Đầu Hỏa Linh Xà liền từ bên trong xông ra.
Liễu Bạch đáp xuống đất thở dốc hồng hộc:
"Phù hù, phù hù, thật nguy hiểm, suýt chút nữa là tiêu hao sạch sẽ rồi.
"Hắn vội vàng lấy ra hai viên đan dược khôi phục Đấu khí uống xuống, cảm giác trống rỗng trong cơ thể bớt đi đôi chút, lúc này mới cảm thấy khá hơn.
Hai cô gái thấy vậy vội vàng sấn tới:
"Thế nào, Tiểu Bạch, ngươi không sao chứ."
"Thiếu gia, ngài không sao chứ.
"Liễu Bạch được hai người đỡ dậy, xua xua tay:
"Không sao, chỉ là Đấu khí tiêu hao có chút lớn.
Tuy nhiên.
Liễu Bạch toét miệng cười:
"Dị hỏa đã tới tay rồi!
"Tiểu Y Tiên kinh hỷ:
"Thật sao?
Ở đâu vậy?
Chẳng lẽ ngươi đã thôn phệ rồi sao?"
Liễu Bạch trợn trắng mắt:
"Làm sao mà nhanh như thế được, nếu trực tiếp thôn phệ Dị hỏa thì ta lúc này cũng không về được rồi, Dị hỏa đã được ta thu lại rồi, chúng ta tiên quay về rồi hãy nói.
"Nghỉ ngơi thêm một hồi, dựa vào đan dược Đấu khí đã khôi phục được sáu bảy phần, ba người lúc này mới hướng về phía bên ngoài đi ra.
Tiểu Thanh Lân giơ tay lên, ngay khắc sau đó con Song Đầu Hỏa Linh Xà liền nháy mắt thu nhỏ lại hóa thành một cái vòng tay quấn quanh cổ tay nàng:
"Thiếu gia, chúng ta đặt cho nó một cái tên đi.
"Liễu Bạch nghĩ nghĩ:
"Hay là gọi nó là Tiểu Linh?"
"Dạ, vậy sau này ngươi liền gọi là Tiểu Linh nha."
Thanh Lân nói với con Song Đầu Hỏa Linh Xà trên cổ tay mình.
Tiểu Y Tiên mỉm cười:
"Được rồi, tên đặt xong rồi thì chúng ta mau chóng quay về đi, Liễu Bạch ca ca của muội sắp mệt chết tới nơi rồi kìa.
"Ba người tới cửa động, một hồi lâu sau mới quay lại mặt đất, ngay sau đó trực tiếp trở về Thạch Mặc thành.
Sau một phen tẩy rửa xong xuôi Liễu Bạch chỉ cảm thấy thần thanh khí sảng.
Thanh Lân thức tỉnh Bích Xà Tam Hoa Đồng, khống chế được con ma thú họ rắn đầu tiên Song Đầu Hỏa Linh Xà, bản thân mình cũng lấy được Dị hỏa Thanh Liên Địa Tâm Hỏa hằng mơ ước.
Hiện tại chỉ cần chờ đợi bản thân khôi phục lại trạng thái đỉnh phong là có thể thử nghiệm thôn phệ Thanh Liên Địa Tâm Hỏa.
Đây chính là đóa Dị hỏa đầu tiên của mình.
Cũng không biết nó có giống như Càn Lam Thủy Viêm trước đó cùng với Võ hồn của mình phát sinh dung hợp hay không.
Thực sự là khiến người ta mong đợi!
Sáng sớm hôm sau, Liễu Bạch thoát khỏi trạng thái tu luyện, trải qua một đêm nghỉ ngơi chỉnh đốn hắn đã hoàn toàn khôi phục lại, bất kể là Đấu khí, tinh thần hay là Hồn lực đều đã khôi phục tới đỉnh phong.
Đã tới lúc rồi.
Hắn hiện giờ tu vi đạt tới Đấu Linh, sở hữu Võ hồn cùng với Hồn lực, đã chuẩn bị sẵn sàng tất cả các vật phẩm cần thiết để thôn phệ Dị hỏa.
Luận về điều kiện trên mặt giấy thì mạnh hơn Tiêu Viêm lúc thôn phệ Thanh Liên Địa Tâm Hỏa quá nhiều.
Tất nhiên cũng có nhược điểm, Tiêu Viêm thôn phệ Thanh Liên Địa Tâm Hỏa thực tế là đã bị suy yếu đi rồi, ở vào trạng thái vô cùng suy nhược.
Điều này cũng dẫn tới việc sau khi hấp thu cũng không đề thăng được bao nhiêu cảnh giới, bởi vì đại lượng năng lượng đều đã bị tiêu hao mất rồi.
Mà Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trong tay hắn là ở tư thái toàn thịnh, năng lượng bàng bạc, thôn phệ chắc chắn sẽ khó khăn hơn Tiêu Viêm rất nhiều.
Nhưng Liễu Bạch cũng không vì chút chuyện cỏn con này mà từ bỏ.
Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, hắn nhất định phải có cho bằng được!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập