Chào mừng bạn đến với Hội Đọc Truyện!

Hội Đọc Truyện là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!
Chương 2367


Chương 2367

Người này đã từng có một trận chiến với Diệp Thiên tại lâu đài Ogli – Lenfa Ogli. Ông ta đường đường là người sáng lập nên gia tộc Ogli, vậy mà hiện giờ nhìn như một tín đồ sùng đạo.

Lenfa Ogli bái kiến Huyết tổ đại nhân!”

Nói rôi, ông ta dập đầu xuống đất.

Lâu đài cổ Desura, ngoại trừ giọng nói của Lenfa, không có bất kỳ đ0ng tình nào, nhưng khi ông ta

vừa mới dập đầu xong, phía bên trên toà lâu đài đột nhiên xuất hiện một áng mây màu đỏ máu vần

lên, tụ thành một vùng huyết triều rộng đến cả trăm thước.

Từ trong vùng huyết triều, một khuôn mặt lớn từ từ hiện ra, nhìn thẳng vào Lenfa.

“Lenfa, cuối cùng ông cũng tới gặp ta rồi, trong tứ đại huyết sứ, ông là người đến gặp ta muộn nhất đấy!”

Đôi môi trên khuôn mặt khổng lồ kia khẽ động đậy, nói xong, đột nhiên hét lớn một tiếng.

“Ông biết tội chưa?”

Lenfa toát hết mồ hôi trán, sâu trong đáy mắt lộ ra vẻ sợ hãi tột độ.

“Huyết tổ đại nhân, mong người tha tôi. Khoảng thời gian người thức tỉnh, con đang bế quan dưỡng thương!”

“Ồ?”, khuôn mặt khổng lồ vọng lại một tiếng ngạc nhiên, sau đó huyết triều uốn lượn, cuối cùng hoá thành một bóng người, đáp xuống dưới đất.

Đây là một chàng trai trẻ phương tây, đẹp trai đến mức tà dị, tóc vàng, mắt xanh, sống mũi cao, mặc bộ chiếc áo gió màu đen, trông rất tự nhiên, phóng khoáng.

Nhưng đứng trước mặt người này, Lenfa không dám nhìn thẳng, vẫn quỳ một chân dưới đất, hơi thở gấp gáp.

Người này thuộc thế hệ đầu tiên của Huyết tộc trên thế giới, là người tạo ra tất cả Huyết tộc trên hành tinh trái đất này.

Huyết tổ – Nachzehrer Desura!

Thanh niên ung dung đi đến, gương mặt tuấn tú một cách lạ thường như thể không nên tồn tại ở thế gian này.

Đôi mắt hắn xếch lên khác thường như thể mắt dơi, hắn tỏ ra thờ ơ với mọi thứ xung quanh như thể mình là thần linh ở trên cao vời vợi, còn vạn vật thế gian chẳng qua chỉ là thứ thấp kém có thể tùy ý chà đạp.

“Huyết Tổ đại nhân”.

Lenfa quỳ xuống đất không dám nhìn thẳng vào người này, mặc dù cúi đầu nhưng uy lực đặc biệt thuộc về huyết thống rơi trên người đó lại khiến ông ta hiểu ra, đây chính là vua của huyết tộc, người sáng lập huyết tộc cả thế giới – Huyết Tổ.

Trong truyền thuyết Tây Âu, ma cà rồng bắt nguồn từ thời Trung cổ, lúc đó có một người đồ đen mắt đỏ, những nơi người đó đi qua đều rải khắp thi thể, vô số người bị rút cạn máu đến chết, không chỉ thế có tin đồn rằng người này còn sẽ gây ra tai họa và bệnh dịch cho thế giới loài người, đây chính là nguồn gốc của ma cà rồng biểu tượng của sự độc ác.

Nhưng không ngờ rằng đây không phải là truyền thuyết mà là người có thật, Nachzehrer Desura.

“Lúc nãy ông nói mấy ngày nay chữa trị vết thương, tôi cảm thấy rất tò mò”.

Nachzehrer Desura nhìn chằm chằm vào Lenfa, ánh mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên.
 
Chương 2368


Chương 2368

“Trái tim huyết tộc của ông bị thương nặng ghê nhỉ, nếu không phải nhờ bí pháp bảo vệ mạng sống truyền thừa mà lúc trước tôi để lại cho bốn huyết sứ lớn thì e là lúc này ông đã chết rồi”.

“Võ giả ở Trái Đất cùng lắm cũng chỉ có thể đạt đến mức hoàng cấp, không ai là đối thủ của ông, thế thì người làm ông bị thương rốt cuộc là con rồng ở núi Trường Bạch hay là “dã nhân” của Thần Nông Giá kia? Lại là cao thủ ở đất tuyết, tu tiên giả của thế giới nhỏ?”

Lúc trước Nachzehrer Desura vì linh khí ở giới thế tục Trái Đất quá ít nên đã ngủ đông đợi có thời cơ sẽ tỉnh lại, trước khi hắn chìm vào giấc ngủ từng tạo ra bốn cường giả huyết tộc với huyết mạch của mình, gọi là bốn Huyết Sứ lớn. Bốn Huyết Sứ này cũng dựa vào sức mạnh này tạo ra bốn gia tộc huyết tộc lớn trên Trái Đất, gia tộc Ogli là một trong số đó.

Nachzehrer Desura biết rất rõ thực lực của bốn Huyết Sứ do chính tay mình tạo ra, hắn nghĩ người có thể khiến trái tim huyết tộc của Lenfa gần như bị hủy cũng chỉ có những người mà hắn kể trên đó.

“Huyết Tổ đại nhân, người làm tôi bị thương không phải những người này”.

“Cậu ta là võ giả ở giới thế tục, họ Diệp, đến từ Hoa Hạ phương Đông”.

“Gì cơ?”, nghe nói thế, vẻ mặt thờ ơ của Nachzehrer Desura cũng thay đổi.

“Ý ông là ông thua một võ giả giới thế tục sao? Sao có thể?”

Nachzehrer Desura lắc đầu nói: “Với nồng độ linh khí trước khi của giới thế tục, một võ giả có thể đạt đến đỉnh cao hoàng cấp đã là cực hạn rồi, cho dù họ có tài năng cỡ nào cũng không thể có thực lực vượt qua ông”.

“Sao ông lại thua được chứ?”

Lenfa cũng tỏ vẻ rất phiền muộn, ông ta cũng không hiểu chuyện này lắm, sở dĩ ông ta có thể đạt đến cảnh giới truyền thuyết là vì nhờ có thực lực huyết tộc thuần túy của Nachzehrer, nhưng Diệp Thiên hoàn toàn là người bình thường mà lại có thực lực và cơ thể đáng sợ hơn ông ta, ông ta hoàn toàn không thể hiểu được.

“Huyết Tổ đại nhân, chuyện này tuyệt đối là thật, con người kia không thể phỏng đoán bằng lẽ thường”.

“Tôi không chỉ thua dưới tay cậu ta mà từ đó về sau tôi có thể cảm nhận được sức mạnh huyết mạch đang chảy trong người này đều biến mất không còn vết tích”.

“Chắc chắn cậu ta đã dùng cách nào đó để giết hết tất cả con cháu từ dòng máu của tôi trong một ngày”.

Nghe thế, ánh mắt Nachzehrer Desura lóe lên tia sáng.

“Giết hết tất cả tộc nhân sinh ra từ dòng máu của tôi trong một ngày? Thú vị đấy”.

“Tôi vừa thức tỉnh nên còn cảm thấy mới mẻ với thế giới này”.

“Hoa Hạ phương Đông là một nơi đầy bí ẩn, ngay cả các tu tiên giả ở thế giới nhỏ và thần điện Thái Dương cũng rất xem trọng điều này. Hàng nghìn năm trước, Hoa Hạ có một vị hoàng đế Hiên Viên đã đánh tan dã tâm thống nhất Hoa Hạ của Đại ma tu tiên Xi Vưu lúc đó, tôi rất muốn xem xem Hoa Hạ một nghìn năm sau rốt cuộc xuất hiện người như thế nào”.

Diệp Thiên có thể đánh xuyên qua trái tim huyết tộc Lenfa ở cảnh giới truyền thuyết gần như hủy diệt nó, thực lực này đã có thể gọi là đứng trên đỉnh cao nhất của thế giới. Nhưng nghe Nachzehrer Desura nói lại có vẻ như là bình thường, như thể người như Diệp Thiên cũng chỉ có thể khiến hắn đánh giá hơi cao một chút mà thôi.

“Huyết Tổ đại nhân, lúc này có lẽ cậu ta đã quay về Hoa Hạ rồi, nếu người muốn biết hành trình của cậu ta thì bây giờ tôi lập tức bảo người đi thăm dò”.

“Thăm dò?”. Nachzehrer Desura bật cười: “Bản thân tôi tự có cảm ứng được với hướng đi của cậu ta, cần gì phải thăm dò?”
 
Chương 2369


Chương 2369

Vừa dứt lời hắn bỗng giơ bàn tay lên hơi nắm lấy Lenfa.

“A!”

Người sáng lập của một trong bốn gia tộc huyết tộc lớn này kêu lên một tiếng đau đớn, xung quanh bị tiếng hét như xé nát tâm can của hắn bao phủ.

Ông ta lộ ra vẻ sợ hãi hỏi Nachzehrer Desura: “Huyết Tổ đại nhân, người làm gì thế?”

Ông ta cảm nhận được máu thịt cả người mình đều đang co rút lại với tốc độ cực nhanh, trái tim huyết tộc lúc đầu to bằng nắm đấm lập tức co rút lại chỉ bằng một ngón tay, sức mạnh huyết tộc thuần túy mà ông ta từng kiêu ngạo đang dần rời khỏi mình.

“Lenfa, đừng hoảng, bắt đầu từ cái ngày các ông được tôi sáng tạo ra đã định sẵn khoảnh khắc này rồi”.

“Sở dĩ tôi tạo ra các ông là vì muốn để bốn người các ông thu gom sức mạnh huyết dịch của loài người cho tôi, các ông giết càng nhiều người thì sức mạnh huyết dịch cũng càng nồng đậm”.

“Bây giờ tôi đã thức tỉnh, đã đến lúc trả lại sức mạnh này cho tôi rồi”.

Nachzehrer Desura một tay để ra sau lưng dường như chỉ đang kể lại một câu chuyện gia đình thường ngày, giữa hai hàng mày không hề có sự thay đổi biểu cảm nào.

Cơ thể Lenfa trước mặt ông ta dần co rút lại, cuối cùng biến thành một giọt máu chỉ có một tấc, bị Nachzehrer Desura nuốt xuống.

Khoảnh khắc cuối cùng của sinh mạng, cuối cùng ông ta cũng đã hiểu ý nghĩa của bốn Huyết Sứ, họ không chỉ là người đại diện Huyết Tổ để lại ở giới thế tục mà đồng thời cũng là nguyên liệu dinh dưỡng cung cấp cho hắn khi Huyết Tổ thức tỉnh.

Trước khi ông ta đến đây, người sáng lập ba gia tộc còn lại của huyết tộc đã bị Nachzehrer Desura hấp thụ.

Nachzehrer Desura hấp thụ Lenfa xong, cả người được bao bọc bởi một vầng sáng màu đỏ, hào quang đẫm máu lan tỏa tứ phía, trên lâu đài Desura, mây mù chia cắt, lốc xoáy cuồn cuộn.

“Chất dinh dưỡng rất tốt, không uổng công để bốn người họ phát triển ở thế tục hàng trăm năm”.

Nachzehrer lộ rõ ​​vẻ mãn nguyện, bất cứ nơi nào hắn nhìn đến, cho dù là chim thú, rắn, côn trùng, chuột và kiến ​​đều nổ tung thành máu.

Hắn hoàn toàn mặc kệ điều đó, trong mắt hiện lên ánh sáng màu đỏ máu.

“Võ giả Hoa Hạ họ Diệp sao? Tốt lắm, dám khiến Huyết Sứ của tôi bị thương, nếu đã thế thì đích thân tôi sẽ đi gặp “thiên tài” xuất hiện sau một nghìn năm của Trái Đất là cậu”.

Giữa lòng bàn tay hắn xuất hiện một vòng xoáy màu xanh, chính là Phệ Thiên Huyền Khí của Diệp Thiên.

Hắn cong môi nở nụ cười tà ác.

“Tìm được cậu rồi”.

Ngay sau đó hắn giương đôi cánh ra như thể côn bằng lao ra biển lao vào không trung bay thẳng về hướng Đông.

Huyết tổ xuất hiện, thế giới đổi thay, đối với chuyện này, Diệp Thiên chỉ có chút xíu cảm ứng, nhưng cũng không hề hay biết chuyện ở Tây Âu, lại càng không biết, một kẻ địch trước nay chưa từng có đang tìm đến cậu.

Ở lại thủ đô với Hoa Lộng Ảnh năm ngày, các hạng mục công việc của nhà họ Diệp cũng đã được phục hồi ổn định, lần nữa trở lại quỹ đạo bình thường, mà cậu, còn phải đi thực hiện hứa hẹn khi tỉnh lại ở đảo Gilbert Thái Bình Dương lúc trước.

Không vì điều gì khác, ít nhất cũng vì hai cô gái không ngại gian khổ đến vùng biển sóng lớn dữ dội tìm kiếm mình.
 
Chương 2370


Chương 2370

Cậu bấm số điện thoại của Tiếu Văn Nguyệt, rất nhanh đã có người bắt máy, Diệp Thiên còn chưa nói chuyện, giọng nói lo lắng của Tiếu Văn Nguyệt đã truyền đến.

“Anh trở về rồi sao?”

Diệp Thiên ôn hòa nói: “Vừa về Hoa Hạ được năm ngày!”

Đúng rôi, cô ở đâu, tôi qua tìm cô, rôi cùng đi tìm Giai Lệ, tôi mời các cô ăn cơm, mọi người cũng đã

lâu rối không gặp nhau!”

Rē ràng Tiếu Văn Nguyệt ở bên kia điện thoại hơi sừng sốt, dường như rất bất ngờ, một lát sau cô ta

mới trả lời: “Không ngờ người bận rận của chúng ta lại chủ động hẹn chúng tôi ăn cơm, quả thật là

được sùng ái mà lo sợ nha!”

Nói đến đây, giọng nói cô ta trở nên thăm thẳm: “Nhưng mà như vậy cũng tốt, coi như chúc mừng anh bình an trở về!”

“Bây giờ chúng tôi đều ở Kim Lăng, anh có thời gian đến không?”

“Kim Lăng?”

Diệp Thiên cảm thấy hơi lạ, Tiếu Văn Nguyệt là sinh viên đại học Thủ Đô, dựa theo lẽ thường, trừ ngày nghĩ lễ ra thì thời gian còn lại phải ở thủ đô mới đúng.

Mà bây giờ, cô ta lại ở Kim Lăng, còn ở cùng với Cố Giai Lệ.

Dường như cảm nhận được nghi ngờ của Diệp Thiên, Tiếu Văn Nguyệt vội vàng giải thích: “Mấy ngày nay chuyên ngành chúng tôi mở hoạt động công ích cộng đồng, không có chuyện gì mấy, đúng lúc Giai Lệ đang học tập ở học viện nghệ thuật Kim Lăng, bên đó có sự kiện nên tôi đến chơi cùng cô ấy!”

“Như vậy à!”. Lúc này Diệp Thiên mới trả lời: “Bây giờ tôi lập tức ngồi máy bay qua đó, đến nơi sẽ gọi điện thoại cho cô!”

Nói xong Diệp Thiên cúp máy, đi thẳng đến sân bay.

Trên bãi cỏ xanh trong học viện nghệ thuật Kim Lăng, Tiếu Văn Nguyệt buông điện thoại xuống, khóe miệng nở nụ cười dịu dàng.

Cô ta nhìn Cố Giai Lệ mặc váy trắng bên cạnh, mỉm cười nói: “Anh ấy nói muốn đến Kim Lăng tìm chúng ta!”

Cố Giai Lệ nghe vậy, lập tức lộ vẻ vui mừng.

“Thật sao, anh ấy sắp đến thật sao?”

Tiếu Văn Nguyệt gật đầu khẳng định, Cố Giai Lệ càng thêm vui vẻ cười tít cả mắt, mà cô gái mặc váy dài màu tím nhạt ở bên cạnh lại tò mò hỏi thăm.

“Giai Lệ, Nguyệt Nguyệt, các cậu đang nói ai vậy? Ai sắp đến đây?”

Cô ta quen biết Giai Lệ đã gần nửa năm rồi, trong nửa năm này các cô sớm chiều ở chung, ngay cả ngủ cũng ngủ chung một ký túc xá, nhưng chưa bao giờ thấy Cố Giai Lệ nở nụ cười xinh đẹp như vậy, rực rỡ tựa như ngày xuân hoa nở tuyết tan.

Đặc biệt là, nụ cười này nở rộ khi nghe tin người nào đó sắp đến, lại càng khiến cô ta cảm thấy ngạc nhiên hơn.

“Là người quan trọng nhất trong cuộc đời mình!”

Cố Giai Lệ nhìn cô ta, nở nụ cười thần bí, không hề có chút ngại ngùng, nhát gan nào, trả lời cực kỳ dứt khoát.
 
Chương 2371


Chương 2371

“Người quan trọng nhất?” Cô gái váy tím nghe vậy thì khẽ giật mình, nét mặt trở nên mập mờ ái muội.

“Chẳng lẽ người cậu nói chính là anh người yêu, cũng chính là anh Diệp Thiên kia của cậu?”

Cô ta coi Cố Giai Lệ là người bạn tốt nhất trong học viện nghệ thuật Kim Lăng của mình, tất nhiên cũng biết một số chuyện liên quan đến Cố Giai Lệ, cái tên Cố Giai Lệ nhắc đến nhiều nhất chính là “Diệp Thiên”.

Là ngôi sao ca nhạc mới nổi hot nhất bây giờ của Hoa Hạ, cũng là diva quốc tế trong tương lai, tất nhiên chuyện Cố Giai Lệ ở học viện nghệ thuật Kim Lăng nhận được chú ý rộng rãi. Rất nhiều con em quyền quý ở đất Kim Lăng muốn tận mắt ngắm nhìn vẻ đẹp của cô, lại càng không thiếu tuấn kiệt trẻ tuổi mãnh liệt theo đuổi Cố Giai Lệ, ngay cả hoa khôi của học viện nghệ thuật Kim Lăng như cô ta còn cảm thấy rung động trước không ít người trong đó, nhưng Cố Giai Lệ lại chưa bao giờ liếc mắt nhìn những người này, luôn luôn bày ra dáng vẻ lạnh lùng cách xa ngàn dặm.

Bởi vì chuyện này, cô ta không chỉ một lần hỏi thăm Cố Giai Lệ, hỏi người đàn ông trong lòng cô là người như thế nào, mà lúc nào Cố Giai Lệ cũng chỉ nói một câu.

“Giống như anh Diệp Thiên!”

Từ đó, trong lòng cô ta này sinh ấn tượng cực kỳ sâu sắc với cái tên Diệp Thiên” này, cô ta vẫn luôn quấn lấy Cố Giai Lệ, muốn cô gọi người tên “Diệp Thiên” này đến, để cho cô ta gặp mặt một lân, nhưng Cổ Giai Lệ đều dùng lý de anh Diệp Thiên bận rộn nhiểu việc” để từ chối. Cô ta thật không ngờ hôm nay Diệp Thiên lại muốn đến tìm Cố Giai Lệ?

Nghĩ đến đây, tò mò trong lòng cô ta lại càng thêm tràn đầy, cô ta thật sự rất muốn mở mang kiến thức, nhìn xem rốt cuộc là tuấn kiệt trẻ tuổi nào có thể khiến Cố Giai Lệ bỏ qua rất nhiều con cháu của tài phiệt quyền quý, trước sau như một.

Cô ta còn muốn hỏi thêm gì đó, nhưng điện thoại di động đột nhiên vang lên, cô ta lấy ra xem, đôi mắt đẹp chợt ngừng lại, khẽ lay lay Cố Giai Lệ.

“Được rồi Giai Lệ, đại hội hữu nghị sắp bắt đầu rồi, đây chính là hội nghị long trọng do mấy cơ quan chính phủ lớn ở Kim Lăng hợp tác tổ chức đấy, hàng trăm con em quyền quý, thiên kim đài các của Kim Lăng đều sẽ có mặt, cậu là dẫn chương trình của đại hội hữu nghị ngày hôm nay, phải nhanh chóng đến chuẩn bị đi thôi!”

Lúc này Cố Giai Lệ mới nhớ ra, hôm nay còn có chuyện quan trọng phải làm, nói với Tiếu Văn Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt, mình phải qua đó chuẩn bị trước, Nhân Nhân ở lại với cậu, đợi lát nữa anh Diệp Thiên đến, phiền cậu liên lạc với anh ấy!”

Tiếu Văn Nguyệt cười ngọt ngào, phất phất tay với cô: “Cậu mau đi đi, hôm nay không biết có bao nhiêu người muốn gặp cậu đâu, phải thể hiện thật tốt đấy!”

Lúc này Cố Giai Lệ mới tạm biệt hai người rời đi, nhìn cô đã đi xa, lúc này cô gái váy tím tên là Nhân Nhân mới dời mắt sang Tiếu Văn Nguyệt, tỏ vẻ hóng chuyện nói: “Nguyệt Nguyệt, mình thật sự rất tò mò không biết rốt cuộc “anh Diệp Thiên” trong lời của Giai Lệ là ai mà đáng để cậu ấy coi trọng như vậy”.

“Mình thấy hình như cậu cũng rất quen thân với Diệp Thiên, có thể kể cho mình không?”

Tiếu Văn Nguyệt nghe vậy thì khẽ cười một tiếng: “Nhân Nhân, anh ấy là người đặc biệt nhất thế giới này, chờ cậu gặp rồi sẽ biết!”

“Đặc biệt nhất?” Cô gái váy tím hơi nhíu mày lại, càng thêm tò mò về Diệp Thiên.

Ngồi máy bay khoảng ba tiếng, Diệp Thiên đã đến sân bay Kim Lăng rồi, nhìn thành phố có lịch sử xa xưa này, ánh mắt Diệp Thiên lộ vẻ ôn hòa.

Nếu như không tính tám năm dốc lòng rèn luyện kia, đây vẫn là lần đầu tiên cậu đặt chân lên mảnh đất Kim Lăng này.

Từ xưa tới nay, Kim Lăng là nơi mà rất nhiều văn nhân trí thức hướng tới, cũng có không ít danh sĩ tài đức sinh ra ở nơi này, có thể nói là đất thiêng sinh người tài.
 
Chương 2372


Chương 2372

Diệp Thiên đảo mắt nhìn những tòa nhà cao tầng ở xung quanh, lập tức bấm số điện thoại của Tiếu Văn Nguyệt, sau khi biết mấy người Tiếu Văn Nguyệt còn ở học viện nghệ thuật Kim Lăng, cậu lập tức bắt xe đi đến.

Trước cổng chính của học viện nghệ thuật Kim Lăng, Diệp Thiên vừa đến đã thấy Tiếu Văn Nguyệt xinh đẹp động lòng người đứng ở bên đường.

Hôm nay Tiếu Văn Nguyệt mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh biếc cùng với quần ống đứng, lộ rõ vẻ đẹp thanh xuân trẻ trung, nhưng cũng không mất đi khí chất mạnh mẽ trưởng thành, không ít học sinh lui tới xung quanh đều ngoảnh đầu nhìn lại.

Bên cạnh Tiếu Văn Nguyệt còn có một cô gái váy tím, nhưng Diệp Thiên lại dứt khoát bỏ qua, trong mắt chỉ có một mình Tiếu Văn Nguyệt.

Tiếu Văn Nguyệt nhìn Diệp Thiên chậm rãi đi đến, ánh mắt càng thêm long lanh.

“Anh đến thật nhanh nha!”

Diệp Thiên đi đến trước mặt Tiếu Văn Nguyệt, ánh mắt mang theo dịu dàng: “Khi ở đảo Gilbert tôi đã đồng ý với các cô rồi, đương nhiên sẽ tuân thủ hứa hẹn!”

Khóe miệng Tiếu Văn Nguyệt nở nụ cười ấm áp, đi lên trước một bước: “Anh đến tìm chúng tôi, chị Lộng Ảnh không để ý sao?”

“Cô ấy sẽ không để ý!” Diệp Thiên thản nhiên gật đầu: “Tôi nói với cô ấy rồi!”

Đúng vào lúc này, cô gái váy tím vẫn luôn không nói lời nào lại khẽ nhíu chặt đôi mày thanh tú, đã nghe ra điều gì đó không thích hợp.

Cô ta giơ tay kéo Tiếu Văn Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt, cậu thành thật trả lời mình đi, chị Lộng Ảnh mà cậu nói là ai?”

Tiếu Văn Nguyệt đang muốn nói chuyện, Diệp Thiên đã đứng ra trả lời trước: “Đó là vợ chưa cưới của tôi, sao vậy?”

“Vợ chưa cưới?”

Cô gái váy tím khẽ giật mình, sắc mặt lập tức thay đổi dữ dội, lộ ra tức giận trước giờ chưa từng có.

Cô ta giơ tay lên, cánh tay ngọc ngà chỉ thẳng vào Diệp Thiên, lập tức giận dữ hét lên một tiếng.

“Anh coi Giai Lệ là gì hả?”

“Anh là đồ cặn bã!”

“Tên khốn này!”

Cô gái mặc váy tím tên Nhân Nhân chỉ về phía Diệp Thiên với vẻ tức giận.

Cô gái cũng từng thắc mắc không biết người anh Diệp Thiên từng khiến Cố Giai Lệ ngày nhớ đêm mong là người như thế nào mà có thể khiến cho Cố Giai Lệ phớt lờ bao nhiêu thanh niên đẹp trai khác như thế. Nhưng lần này gặp mặt này khiến cho cô gái hoàn toàn thất vọng.

Đúng là vẻ bề ngoài của Diệp Thiên rất đẹp nhưng tới học viện Nghệ Thuật thì lại ăn mặc quá đỗi bình thường. Toàn bộ bộ đồ ăn vận không quá một nghìn tệ. Điều này đối với Nhân Nhân – một cô gái thường xuyên ra vào trong các quán ba thượng lưu thì đúng là một trò cười.

Những người dám tới học viện Nghệ Thuật cua gái có ai mà không xuất từ vạch đích có vài tỷ tệ chứ? Hơn nữa Cố Giai Lệ lại là người nổi bật nhất trong học viện, đồng thời là một ca sĩ đang nổi ở Hoa Hạ, những người ngưỡng vọng cô không chỉ có Kim Lăng mà còn cả những cậu ấm hào môn khác nữa.

Ít nhất thì khi tới cũng phải lái xe cỡ như Audi tới chứ. Bắt taxi thì ra thể thống gì?
 
Chương 2373


Chương 2373

Nói thẳng ra, những thứ đó Nhân Nhân có thể bỏ qua vì dù sao cũng có khả năng là Diệp Thiên sở hữu học thức hơn người, thế nhưng một câu nói vợ sắp cưới của Diệp Thiên đã khiến cho toàn bộ sự suy đoán của Nhân Nhân sụp đổ. Tất cả chỉ còn lại sự tức giận mà thôi.

“Anh là Diệp Thiên phải không?”

Tôi thật không ngờ Giai Lệ lại nhìn trúng một người như anh!

“Anh đã có vợ rồi, tại sao còn muốn mập mờ với Cố Giai Lệ vậy?”

Anh có biết Cố Giai Lệ coi anh là người quan trọng nhất, ngày đêm đều nhớ tới anh không.

Anh làm vậy có xứng với vợ anh, với Cố Giai Lệ không?”

Lúc này gặp Diệp Thiên, tất cả sự tò mò trước đó của cô gái đều trở thành sự ghét bỏ.

Ngoài vẻ ngoài ra thì Diệp Thiên chẳng có gì đặc biệt, cũng không giàu có, hơn nữa còn bắt cá hai tay. Cô gái thật sự không hiểu, Cố Giai Lệ đường đường là thiên hậu của tương lai tại sao lại không thể quên một người như vậy.

Tiếu Văn Nguyệt đứng bên cạnh không biết giải thích cho Diệp Thiên như thế nào. Cô ta chỉ mỉm cười, cảm thấy thú vị vì từ lúc cô ta quen Diệp Thiên đến giờ, lần đầu tiên cô ta nghe thấy cậu bị người khác chửi là đồ khốn bao giờ.

“Tôi không biết mối quan hệ của cô và Cố Giai Lệ là gì nhưng tôi nghĩ cô hiểu lầm rồi!”

Diệp Thiên không hề tỏ ra ngạc nhiên: “Nói một cách nghiêm túc thì tôi là anh của Giai Lệ, tôi tới đây thăm cô ấy, điều này với việc tôi có vợ sắp cưới có gì mâu thuẫn sao?”

“Anh sao?”

Nghe thấy vậy thì Nhân Nhân khựng người và cảm thấy nghi ngờ.

Lẽ nào cô gái hiểu lầm nãy giờ? Diệp Thiên thật sự là anh của Cố Giai Lệ, là do cô gái kích động quá nên đã nhận nhầm Diệp Thiên là ý trung nhân của Cố Giai Lệ sao?”

“Không phải!”

Trong nháy mắt, cô gái lấy lại bình tĩnh. Biểu hiện của Cố Giai Lệ dành cho Diệp Thiên không thể nào chỉ là tình cảm anh em đơn thuần được. Đó là nỗi niềm tương tư mà cô gái dành cho người mình thương. Nhân Nhân phân biệt rất rõ.

Trên thế giới này không hiếm những người đã yên bề gia thất nhưng vẫn có sự mập mờ ở bên ngoài, cuối cùng bị phát hiện thì lấy kịch bản là anh em gái. Diệp Thiên lúc này trong mắt Nhân Nhân chắc chắn là một người như vậy

“Hừ, tôi tưởng người mà Cố Giai Lệ nhìn trúng là người tài giỏi thế nào. Thật không ngờ lại là loại người như thế này, thật không xứng với Giai Lệ!”

Nhân Nhân không muốn nhiều lời với Diệp Thiên nữa. Cô gái quay người bỏ đi và mặc kệ luôn cả Tiếu Văn Nguyệt.

Diệp Thiên vẫn vô cùng điềm nhiên. Cậu quay qua nói với Tiếu Văn Nguyệt: “Đi thôi, chúng ta đi gặp Giai Lệ!”

Đối với những lời nói của Nhân Nhân thì cậu căn bản không để tâm.

Tiếu Văn Nguyệt bụm miệng cười. Cô ta cũng không nói nhiều, chỉ dẫn Diệp Thiên vào trong trường.

“Anh đừng để bụng Nhân Nhân, cô ấy là bạn tốt nhất của Cố Giai Lệ trong học viện nghệ thuật Kim Lăng nên mới lo cho Cố Giai Lệ!”

Trên đường đi, Tiếu Văn Nguyệt đột nhiên nhìn Diệp Thiên và mỉm cười.

“Cô cảm thấy tôi có đang quan tâm không?”

Diệp Thiên cười và đi về phía trước. Trên đường đi, cậu lướt qua hàng trăm nam nữ sinh, và trên ngực của những cô cậu này đều dán những dãy số khác nhau.
 
Chương 2374


Chương 2374

“Hôm nay có hoạt động gì à?’

Diệp Thiên cảm thấy hiếu kỳ bèn buột miệng hỏi Tiếu Văn Nguyệt.

“Đúng vậy!”

Tiếu Văn Nguyệt cười ngọt ngào: “Hôm nay anh tới đúng lúc đấy, mấy tổ chức quan chức của Kim Lăng đã liên kết tổ chức hoạt động hữu nghĩ học viện Kim Lăng. Mười trường hàng đầu của Kim Lăng, mỗi trường sẽ cử ra tầm mười nam sinh, mười nữ sinh cùng tham gia, công thêm với cán bộ của ba bộ môn thì tổng cộng là sáu trăm người!”

“Ngoài những người này ra thì các thanh niên bên ngoài trường cũng được tự do tham gia. Chỉ cần tới nơi đăng ký, lấy mã số là được!”

“Hoạt động hữu nghị sao?”

Biểu cảm của Diệp Thiên có phần kỳ lạ. Cậu đã hiểu ra ý của Tiếu Văn Nguyệt.

Hoạt động hữu nghị này thực ra hoạt động phối đôi của những ông lớn của các tổ chức, do các nam thanh nữ tú của mười trường đại học hàng đầu Kim Lăng tham gia. Ngoài ra còn cả những người độc thân của các tổ chức này nữa. Để tăng thêm bầu không khí, những tổ chức này cũng đặc biệt phê chuẩn cho những thanh niên bên ngoài trường được đăng ký tham gia.

Cậu lắc đầu, thật không ngờ trong trường vẫn còn tổ chức những hoạt động vô vị như vậy.

Tiếu Văn Nguyệt biết Diệp Thiên không có hứng thú với những hoạt động như vậy nên vội vàng bồi thêm một câu: “Hoạt động này, Cố Giai Lệ nhận được lời mời đặc biệt từ các nhà chức trách muốn cô ấy làm người chủ trì. Giờ cô ấy đang chủ trì ở đó đấy, chúng ta mau tới đó đi!”

Cô ta cẩn thận nhìn Diệp Thiên để xem sắc mặt cậu thế nào.

“Đã tới tận đây rồi thì đi xem đi!”

Diệp Thiên gật đầu và đồng ý đầy dứt khoát.

Từ cổng của học viện Nghệ Thuật tới nơi tổ chức hoạt động tầm một kilomet. Diệp Thiên và Tiếu Văn Nguyệt đi tới nơi thì chỉ thấy đầu người nhấp nhô. Đâu đâu cũng là những cô gái chàng trai mặc lễ phục. Ai cũng ăn vận vô cùng lộng lẫy trông đẹp vô cùng.

Kim Lăng rất nhiều người đẹp. Lúc này tại nơi tổ chức hoạt động, Diệp Thiên liếc mắt nhìn thì cũng tìm được vô số những mỹ nữ, chỉ có điều là kém hơn Tiếu Văn Nguyệt một chút mà thôi. Còn nam sinh thì ai cũng đều như gà chọi, rõ ràng là họ vô cùng hào hứng. Ai cũng bạo dạn đi tìm đối tượng mà mình thích để trao đổi phương thức liên lạc. Không khí vô cùng náo nhiệt.

Còn Cố Giai Lệ lúc này đang đứng trên sân khấu hội trường, dặn dò nhân viên điều gì đó giống như là đang bàn bạc những hoạt động tiếp theo sẽ diễn ra. Bên dưới có không ít thanh niên thầm để ý cô gái với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Diệp Thiên đút một tay vào túi áo, đứng bên cạnh rõ ràng là không muốn tham gia vào không gian này.

Tiếu Văn Nguyệt nhìn bộ dạng không liên quan tới mình của Diệp Thiên thì bỗng nảy ra một suy nghĩ. Cô gái không khỏi nhếch miệng cười.

“Anh ở đây đợi tôi một lát!”

Cô ta nói xong thì nhanh chóng chạy lên sân khấu, nói nhỏ vào tai Cố Giai Lệ. Cố Giai Lệ nghe xong, cười vui vẻ và nhìn về phía Diệp Thiên khiến cho cậu cảm thấy nghi ngờ.

Khi Tiếu Văn Nguyệt quay trở lại thì trong tay cô ta có thêm một món đồ, cô bèn dán lên ngực của cậu.

“Đây là?”

Diệp Thiên nhìn thấy dãy số trên ngực mình thì khẽ chau mày.
 
Chương 2375


Chương 2375

Tiếu Văn Nguyệt cười tinh nghịch: “Đây là mã số mà tôi Cố Giai Lệ lấy thay cho anh, giờ thì coi như anh tham gia hoạt động rồi nhé!”

“Một buổi gặp mặt quy mô lớn thế này tôi và Cố Giai Lệ đều muốn xem xem lát nữa có bao nhiêu cô gái tới tìm anh trao đổi cách liên hệ!”

Diệp Thiên nghe thấy vậy không khỏi bật cười: “Tôi nói này hai cô thật vô vị, tôi cần cái này làm gì!”

Cậu vừa nói vừa định xé miếng mã số xuống thì đúng lúc này phía sau bỗng có tiếng động.

Nhưng thanh niên trước đó còn đi dạo qua lại thì lúc này không hẹn đều giống nhau nhìn về phía sau lưng Diệp Thiên mang theo vẻ kính sợ và ngưỡng mộ.

Diệp Thiên đang định quay đầu lại nhìn xem chuyện gì đang xảy ra thì cô gái mặc váy tím trước đó không biết từ đâu đã xuất hiện bên cạnh với vẻ mặt ghét bỏ: “Anh vẫn còn đứng đây làm gì vậy?”

“Cô chủ của nhà họ Lâm – một trong ngũ đại gia tộc đã tới, còn không mau nhường đường?

Không thấy những người khác đều nhường rồi à?

“Nhà họ Lâm của Kim Lăng?”

Diệp Thiên không so đo với Nhân Nhân nhưng lại cảm thấy cách gọi này vô cùng quen thuộc.

Cậu quay người thì thấy ở phía xa một đội quân hùng hậu đi tới, è chính giữa là một cô gái sáng như sao khiến những người khác đều đồ dồn ánh mắt ngắm nhìn.

Nhìn thấy người này, cuối cùng thì Diệp Thiên cũng phải ứng lại.

“Hóa ra là cô ấy à?”

“Hóa ra là cô ấy à?”

Diệp Thiên nhìn thấy cô gái như công chúa đang được mọi người nhường đường đi về phía trước thì mới hiểu tại sao khi nghe thấy cái tên nhà họ Lâm ở Kim Lăng lại khiến cậu cảm thấy thân quen như vậy.

Đó chính là Lâm Hiểu Nguyễn, một cô gái mà Diệp Thiên quen ngẫu nhiên trên máy bay trước đó không lâu ở Pháp Bang cũng đã giả vờ làm người yêu của cậu nửa ngày. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Trước đó Lâm Hiểu Nguyễn từng nhắc tới việc mình xuất thân từ Kim Lăng, chỉ là Diệp Thiên không để tâm. Lần này thấy cô ấy ở đây thì cậu mới bừng tỉnh.

“Thật không ngờ lần đầu tới Kim Lăng lại gặp cô ấy, có nên nói là duyên số không nhỉ?”

Diệp Thiên khẽ cười, ánh mắt dần rời khỏi Lâm Hiểu Nguyễn. Cậu không có ý định chào hỏi cô gái.

“Anh cười cái gì vậy?”, cô gái váy tím tên Nhan Nhân thấy Diệp Thiên không nhường đường, còn cười ngây ngô thì càng tức giận.

“Anh có biết cô ấy là ai không. Đừng trách tôi không nhắc anh. Cô ấy chính là cô chủ của nhà họ Lâm – Lâm Hiểu Nguyễn!”

“Nhà họ Lâm có sức mạnh đứng đầu, đại diện cho Kim Lăng, tài sản lên tới hàng chục tỉ tệ. Đến cả quan chức cũng phải nể mặt ông cụ nhà họ Lâm!’

“Trong giới thượng lưu của Kim Lăng, Lâm Hiểu Nguyễn chính là công chúa. Hoạt  động ngày hôm nay cũng là do nhà họ Lâm đầu tư. Ở đây, bất kỳ ai mạo phạm tới cô Lâm thì đều bị xem như là kẻ địch của toàn bộ những người khác. Tôi khuyên anh mau chóng nhường đường để tránh gây phiền phức!”

Cô gái vừa nói vừa thể hiện sự khinh bỉ dành cho Diệp Thiên.

“Phiền phức sao?”

Diệp Thiên liếc mắt nhìn và lắc đầu bất lực, cậu lùi ra rìa của hiện trường để kéo dãn khoảng cách với những người khác.

Nhìn thấy Diệp Thiên lùi lại thì Nhân Nhân mới thở phào đồng thời cũng càng ngày càng không thích Diệp Thiên.
 
Chương 2376


Chương 2376

Nếu thật sự là người có bản lĩnh thì dù đối diện với cô chủ của nhà họ Lâm cũng có thể trò chuyện được chứ không phải là ngoan ngoãn lùi ra sau giống như con rùa rụt cổ như thế này.

Nhưng cô gái này không biết rằng chẳng qua Diệp Thiên không muốn so đo với cô ta, cộng thêm việc lần đầu cậu tới Kim Lăng và mối quan hệ với Lâm Hiểu Nguyễn cũng không tới mức là bạn bè thân thiết nên cậu mới lựa chọn lùi lại, mục đích là để không quấy nhiễu cuộc sống của Lâm Hiểu Nguyễn ở Kim Lăng.

Tiếu Văn Nguyệt nhìn thấy Lâm Hiểu Nguyễn thì không có biểu cảm gì nhiều, chỉ cùng Diệp Thiên lùi lại. Đối với cô ta mà nói cho dù Lâm Hiểu Nguyễn có là kiều nữ thế nào thì cũng không liên quan tới mình. Trong mắt cô ta chỉ có Diệp Thiên.

Lâm Hiểu Nguyễn đứng giữa đám đông. Dù xung quanh toàn là nam thanh nữ tú với bầu không khí tràn đầy thanh xuân nhưng trông cô gái vẫn vô cùng thản nhiên mang theo một chút buồn bã như có tâm sự.

Dưới sự hộ tống của đám đông, cô gái xuất hiện tại hiện trường và đi thẳng tới vị trí khách mời ở sân khấu phía trước. Vị trí này đều chỉ có những khách quý được đặc biệt mời tới thì mới đủ tư cách ngồi ở đây. Ngoài Lâm Hiểu Nguyễn ra thì còn có thể một vài chàng trai cô gái khác cũng ăn mặc vô cùng diễm lệ cùng đồ hiệu xa xỉ ngồi ở đó. Nhìn là biết họ cùng đẳng cấp với Lâm Hiểu Nguyễn.

Mấy chàng thanh niên ở vị trí khách quý đều đổ dồn ánh mắt lên người Lâm Hiểu Nguyễn, thậm chí có người còn bắt chuyện, muốn giao lưu  nhiều hơn với cô gái. Nhưng Lâm Hiểu Nguyễn không hề có hứng thú, chỉ đáp lại vài câu, thậm chí cô còn chẳng buồn quay đầu lại, chỉn nhìn lên sân khấu với ánh mắt cảm thấy mọi thứ thật vô vị.

Hoạt động hữu nghị ngày hôm nay có thể nói tập trung toàn giới thượng lưu của Kim Lăng, những người trẻ tài năng, giàu có. Thế nhưng Lâm Hiểu Nguyễn hoàn toàn chẳng cảm thấy dao động gì, cô chỉ khẽ thở dài.

“Cậu ấy xuất hiện trong cuộc đời mình còn khiến mình có thể để ý được tới người khác sao?”

Cô gái khẽ lầm bầm với vẻ chua chát.

Diệp Thiên và Tiếu Văn Nguyệt đứng ở vòng ngoài. Chỉ là mười phút sau đó đã có hơn 30 cô gái tìm tới Diệp Thiên và hỏi số điện thoại, thậm chí còn đòi add zalo khiến cho Tiếu Văn Nguyệt cười nắc nẻ.

“Ấy, không hổ danh là anh, chưa tới mười phút mà đã có biết bao nhiêu cô gái hỏi anh số điện thoại rồi kìa!”

Cô gái bụm miệng cười trộm và không quên châm chọc cậu.

“Chuyện này vui lắm à?”

Biểu cảm của Diệp Thiên hết sức kỳ lạ. Đây là lần thứ 14 cậu danh chính ngôn thuận từ chối lời mời của đối phương rồi.

Bởi vì Cố Giai Lệ nhờ Nhân Nhân để ý tới Tiếu Văn Nguyệt nên Nhân Nhân đứng gần đó cũng nhìn thấy có rất nhiều người tới xin số điện thoại của Diệp Thiên. Cô ta không hề cảm khái mà chỉ tỏ vẻ khinh thường.

“Mấy người này thật nông cạn, bị vẻ bề ngoài của anh ta lừa rồi, chỉ là một kẻ chẳng có địa vị thân phận, không có quyền có thế mà cũng đủ tư cách để khiến bọn họ chạy tới dồn dập như vậy sao?”

Cô gái đang hừ giọng lạnh lùng thì một bóng hình to lớn đột nhiên bước tới bên cạnh cô ta.

“Nhân Nhân, đã lâu không gặp!”

“Nhân Nhân quay đầu lại thì thấy bên cạnh mình là một thanh niên cao to, khôi ngô tầm 21 tuổi mặc vest tóc chải bóng lộn đang nhìn mình.

Nhìn thấy thanh niên này, Nhân Nhân bật cười xán lạn và bước tới với vẻ vui mừng: “Cậu Trịnh, là cậu à? Thật khéo quá!”
 
Chương 2377


Chương 2377

“Cậu Trịnh cũng tới tham gia hoạt động ngày hôm nay sao?”

Người thanh niên cũng coi như có quen biết với Nhân Nhân tên là Trịnh Viễn Hoành – là cậu ấm nhánh chính của gia tộc hạng hai ở Kim Lăng, trước đây có quen Nhân Nhân ở quán bar. Hai người trò chuyện khá hợp, Nhân Nhân cũng cảm thấy thanh niên này có khí chất con nhà giàu và hơn hẳn những người cùng tuổi nên có tấn tượng rất sâu sắc với cậu ta.

Trịnh Viễn Hoành đút một tay trong túi áo và mỉm cười trông vô cùng lịch sự: “Đúng vậy, hôm nay tôi cùng cậu Hứa tới đây, thật không ngờ lại gặp Nhân Nhân”

“Cậu Hứa á?”

Nhân Nhân nghe thấy vậy thì kinh ngạc: “Anh nói lẽ nào chính là cậu Hứa của nhà họ Hứa đó hả?”

Trịnh Viễn Hoành gật đầu với vẻ tự hào: “Cả Kim Lăng này, ngoài cậu ấy ra còn có cậu Hứa thứ hai sao?”

“Cậu Hứa là khách mời đặc biệt của hoạt đột lần này, ở đây có đối tượng mà cậu ấy ái mộ nên đã tới. Tôi và cậu Hứa là bạn bè nhiều năm nên đương nhiên là cũng giúp một tay, tiện thế tới xem có cần tôi giúp gì không!”

Đối tượng ái mệ của cậu Hứa sao?”. Nhân Nhân nghe tới đây thì cảm thấy vô cùng tè mò.

“Cậu Hứa xuất thân hiển hách như vậy, nếu như thật sự thích ai đó thì e rằng chi cần một câu nói thôi là đối phương đã ở bên cạnh cậu ấy rồi. Người đó khiến cậu ấy thích tới mức đich thân tới cả những hoạt động như thế này sao?”

Trịnh Viễn Hoành trông khá nghiêm túc, làm ra vẻ thần bí nói nhỏ vào tai Nhân Nhân: “Chuyện này tôi không được để lộ ra ngoài đấy, nhưng vì thấy có duyên với cô nên tôi nói nhỏ cô nghe!”

“Đối tượng ái mộ của cậu Hứa chính là vợ chưa cưới của anh trai cậu ấy và cũng là công chúa nhà họ Lâm – Lâm Hiểu Nguyễn!”

“Hả?”

Nhân Nhân nghe thấy vậy thì khựng người.

Nghe Trịnh Viễn Hoành nói vậy thì chẳng phải là cậu Hứa thích chị dâu của mình sao?

Trong lúc cô ta còn đang ngạc nhiên thì Trịnh Viễn Hoành tiện thể liếc nhìn đôi gò b0ng của cô ta và nói nhỏ: “Cậu Hứa giống như anh trai của cậu ấy luôn rất thích công chúa nhà họ Lâm, chỉ là vì cậu ấy xếp thứ hai, anh trai là đích tôn nên công chúa nhà họ Lâm mới trở thành vợ của anh trai cậu ấy!”

“Thế nhưng lúc này anh trai của cậu Hứa không may không còn, công chúa nhà họ Lâm từ một bông hoa có chủ trở thành độc thân nên đương nhiên cậu ấy sẽ không bỏ lỡ cơ hội này!”

Nói tới đây cậu ta khẽ mỉm cười, đôi mắt ánh lên vẻ mập mờ.

“Không chỉ có vậy, có những thông tin nội bộ nữa mà cô cũng không rõ ấy!”

“Mặc dù nhà họ Lâm là một trong những gia tộc hàng đầu ở Kim Lăng nhưng do nhân tài ít nên đã không còn có được hào quang như trước đây nữa, tài sản cũng thu hẹp lại đáng kể!”

“Công chúa Lâm Hiểu Nguyễn của nhà họ Lâm tham gia hoạt động lần này cũng là vì muốn tìm kiếm một người phù hợp để kết hôn và giúp nhà họ Lâm giữ được sản nghiệp!”

“Mà trong hàng trăm sự lựa chọn ở đây thì rõ ràng là cậu Hứa chiếm ưu thế. Nếu như không có gì bất ngờ thì hôm nay chính là ngày đẹp để cậu Hứa ôm được mỹ nhân đấy!”

Cậu ta nói ra thông tin nội bộ của các đại gia tộc khiến cho Nhân Nhân phải há mồm trợn mắt và cũng cảm thấy hết sức khâm phục. Đối với nội bộ của các gia tộc Kim Lăng, cũng chỉ có thân phận và điạ vị như Trịnh Viễn Hoành thì mới có thể biết được.

Cô ta há hốc miệng, định hỏi thêm vài việc liên quan tới Lâm Hiểu Nguyễn thì bỗng có giọng nói thản nhiên từ phía sau vọng tới.

“Xin hỏi một chút!”
 
Chương 2378


Chương 2378

“Việc Lâm Hiểu Nguyễn vì muốn tìm một nửa còn lại nên mới tham gia hoạt động ngày hôm nay là thật không?”

“Xin hỏi một chút!”

Giọng nói từ phía sau vọng tới khiến Trịnh Viễn Hoành và Nhân Nhân đồng loạt quay đầu lại.

Nhân Nhân chớp mắt, cô ta thật không ngờ người vừa hỏi lại là Diệp Thiên.

Diệp Thiên mặc kệ cô ta, chỉ nhìn chăm chăm về phía Trịnh Viễn Hoành.

“Anh vừa nói, Lâm Hiểu Nguyễn vì tìm một nửa còn lại mà tới giam gia hoạt động này có thật không?”

Trịnh Viễn Hoành kinh ngạc: “Cậu là…”

Đồng thời cậu ta cũng vô cùng ngạc nhiên, rõ ràng vừa nãy chỉ nói nhỏ với Nhân Nhân mà sao Diệp Thiên lại có thể nghe được chứ.

“Tôi là ai không quan trọng, tôi chỉ có hứng thú với chủ đề vừa nãy của anh thôi!”

Diệp Thiên nói với vẻ thản nhiên, cậu lên tiếng hỏi là vì cảm thấy kỳ lạ.

Khi ở Pháp Bang – chồng chưa cưới của Lâm Hiểu Nguyễn là Hứa Bác Thuần đã thuê sát thủ của La Võng định tấn công cậu nhưng cuối cùng là phải chịu hậu quả về chính mình, trở thành cám bởi chính sát thủ đó.

Nói ra thì Hứa Bác Thuần đã chết, Lâm Hiểu Nguyễn đúng ra đã thoát khỏi sự ràng buộc của hôn ước, nhưng nghe Trịnh Viễn Hoành nói thì có vẻ như Lâm Hiểu Nguyễn vì gia tộc mà thậm chí còn tới tận những hoạt động như thế này để tìm đối tượng kết hôn, bảo đảm sự tồn vong cho gia tộc.

Cậu nhớ rằng lúc rời khỏi Pháp Bang đã dặn dò cô ta nếu như gặp phải chuyện gì không thể giải quyết thì có thể gọi điện thoại cho giam đốc điều hành của tập đoàn Lăng Thiên chi nhánh Kim Lăng. Vấn đề của nhà họ Lâm, với tài lực và nguồn tài nguyên khổng lồ của tập đoàn Lăng Thiên thì chỉ cần giải quyết trong tích tắc. Nhưng Lâm Hiểu Nguyễn không hề liên hệ với tập đoàn mà lại đi tìm đối tượng kết hôn. Chuyện này thật không bình thường.

Trịnh Viễn Hoành cẩn thận đánh giá Diệp Thiên và cảm thấy mình không hề biết người này. Trong giới thượng lưu của Kim Lăng, cậu ta cũng chưa từng gặp qua, rồi lại nhìn cách ăn mặc bình thường của Diệp Thiên thì cậu ta càng tỏ vẻ khinh thường hơn. Biểu cảm lúc này của cậu ta trở nên lạnh nhạt đi nhiều.

“Ồ, ngại quá, chuyện này không thể nói được!’

Đùa nhau chắc, cậu ta đường đường là cậu chủ nhà họ Trịnh, mặc dù chỉ là gia tộc hạng hai nhưng vì cậu ta biết điều, biết giao lưu, biết chừng mực nên mới có duyên với tầng lớp thượng lưu của Kim Lăng, mới có mối quan hệ thân thiết với những cậu ấm số một. Còn người bình thường lấy đâu ra tư cách để cậu ta coi trọng?

Cậu ta nói chuyện với Nhân Nhân như vậy là vì thích nhan sắc của Nhân Nhân, cảm thấy có cơ hội lên giường với cô ta, thứ hai là nhận thấy mối quan hệ giữa Cố Giai Lệ và Nhân Nhân. Thông tin của cậu ta hết sức nhanh nhạy nên biết ngay Nhân Nhân và Cố Giai Lệ là bạn thân trong học viện Nghệ Thuật và như vậy có thể gần gũi hơn với Cố Giai Lệ.

Diệp Thiên còn chưa nói gì thì Nhân Nhân ở bên cạnh đã bước lên và liếc nhìn cậu: “Đây là chuyện của cô Lâm, liên quan gì tới anh, sao anh hóng hớt thế!”

Càng lúc cô ta càng ngứa mắt khi thấy Diệp Thiên. Diệp Thiên đã có vợ, lại còn muốn quàng lấy Cố Giai Lệ, thậm chí còn định nghe ngóng thông tin về công chúa nhà họ Lâm, đúng là đồ tra nam số một.

Diệp Thiên chẳng buồn nhìn cô ta, chỉ quay về phía sân khấu. Cậu vẫn không hiểu tại sao Lâm Hiểu Nguyễn thà chịu hi sinh bản thân đi tìm người kết hôn cũng không gọi điện tới chi nhánh ở Kim Lăng của tập đoàn Lăng Thiên đề cầu xin sự giúp đỡ.
 
Chương 2379


Chương 2379

Mặc dù mối quan hệ giữa cậu và Lâm Hiểu Nguyễn không quá thân thiết nhưng dù gì cũng đã cùng tiếp xúc một khoảng thời gian, có thể coi là bạn bè. Cậu cũng không muốn nhìn thấy Lâm Hiểu Nguyễn vì gia tộc mà hi sinh bản thân mình.

Trịnh Viễn Hoành vốn không buồn quan tâm Diệp Thiên nữa, định đưa Nhân Nhân tới vị trí gần hàng ghế khách mời thì lúc này cậu ta đột nhiên nhìn thấy Tiếu Văn Nguyệt ở phía sau Diệp Thiên. Thế là đôi mắt cậu ta sáng rực như sao.

Cậu ta lập tức đổi ý, đi tới trước mặt Tiếu Văn Nguyệt và nở nụ cười lịch sự.

“Xin chào bạn học, cô cũng tới tham gia hoạt động ngày hôm nay à?”

Tiếu Văn Nguyệt nhìn thấy cậu ta thì biểu cảm trở nên lạnh lùng: “Tôi không, tôi tới đại bạn thôi!”

Trịnh Viễn Hoành thấy bộ dạng lạnh lùng của

Tiếu Văn Nguyệt thì trong lòng bồng dấy lên cảm giác muốn chinh phục. Càng là người đẹp băng giá thì cậu ta càng muốn đánh sụp cái vẻ ngoài đó và muốn thấy vẻ nhiệt huyệt ần phía sau của cô ta.

Cậu ta vẫn chưa rời đi, chỉ cười thản nhiên: “Ồ, khéo thế, tôi cũng tới cùng bạn tôi!”

“Tôi xin giới thiệu một chút, tôi tên là Trịnh Viễn Hoành – tổng giám đốc của công ty Công Nghệ Lưu Vân, đây là danh thiếp của tôi.

Trịnh Viễn Hoành vừa nói vừa đưa danh thiếp ra. Cậu ta nắm bắt tâm lý của các cô gái ở tuổi này rất nhanh, đó là phải giới thiệu thân phận.

“Mục đích của mọi người tới đây đều giống nhau, coi như cũng có duyên, tôi muốn mời cô tới vị trí khách mời phía trước có được không?”

“Ở đó ngoài vị trí khách VIP ra thì khu vực đó gần sân khấu nhất, lát nữa còn có trò chơi, chỗ đó tầm nhìn cũng thoáng nhất, có thể nhìn rõ mọi hoạt động diễn ra trên sân khấu!”

Lời nói của cậu ta hợp lý và thực tế, khiến cho người khác cảm thấy có thiện cảm ngay lần đầu gặp mặt.

Cậu ta tin rằng Tiếu Văn Nguyệt sẽ lập tức đồng ý. Nào ngờ, Tiếu Văn Nguyệt chỉ lắc đầu lạnh nhạt.

“Ngại qúa, tôi đi cùng bạn, cảm ơn ý tốt của anh!”

Tiếu Văn Nguyệt nói với giọng thản nhiên nhưng ý tứ từ chối thì vô cùng rõ ràng khiến cho Trịnh Viễn Hoành cảm thấy bất ngờ.

Nhân Nhân nghe thấy cuộc đối thoại giữa hai người thì vội vàng tiến lên vài bước và ôm lấy cánh tay của Tiếu Văn Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt, đây là cậu Trịnh, xuất thân hào môn, phía trước đúng là tầm nhìn tốt nhất. Lát nữa Cố Giai Lệ lên chủ trì, chúng ta có thể nhìn rõ cô ấy đấy!”

Cô ta vừa nói vừa định kéo Tiếu Văn Nguyệt đi nhưng Tiếu Văn Nguyệt chỉ chau mày và miễn cưỡng rút tay ra khỏi tay cô ta.

“Nhân Nhân đi cùng với anh ta đi, lát nữa tôi và Diệp Thiên ở đây là được!”

Nhân Nhân nghe thấy vậy thì tái mặt: “Nguyệt Nguyệt, cậu ở cùng tên này làm gì, để anh ta đứng đây là được rồi. Dù sao thì anh ta cũng có mã số rồi, không biết chừng anh ta còn muốn ở đây nhắm thêm vài mục tiêu nữa đấy, cậu ở đây làm phiền người ta hơn đó!”

Nói xong, cô ta trừng mắt với Diệp Thiên thêm cái nữa bằng vẻ khinh thường.

Trịnh Viễn Hoành lúc này mới để ý tới Diệp Thiên mà Tiếu Văn Nguyệt nói tới. Cậu ta nhìn Diệp Thiên và cười lạnh lùng.

Với nhân vật cắc ké thế này mà cũng đòi xứng đi cùng một người đẹp như Tiếu Văn Nguyệt sao?

Cậu ta vốn không coi Diệp Thiên ra gì, chỉ cười với Tiếu Văn Nguyệt: “Hóa ra cô quen Nhân Nhân à. Vậy thì mọi người đều là bạn rồi. Đi thôi, chúng ta cũng đi nào!”

Vừa nói, cậu ta vừa đưa tay lên, đương nhiên là định đặt lên vai của Tiếu Văn Nguyệt. Đúng lúc cậu ta định tiếp xúc thì một cánh tay đưa ra chộp lấy tay cậu ta
 
Chương 2380


Chương 2380

“Cô ấy đã muốn nói là không đi, anh không nghe rõ à?”

Trịnh Viễn Hoành sững sờ, quay lại nhìn bèn bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Diệp Thiên.

Cậu ta thật sự không ngờ, gã này lại dám ngăn mình lại.

“Diệp Thiên, anh làm gì vậy, mau bỏ tay ra!”

Nhân Nhân thấy vậy thì tái mặt và quát lên.

Diệp Thiên coi như không nghe thấy gì, chỉ nhìn Trịnh Viễn Hoành với vẻ lạnh lùng.

Trịnh Viễn Hoành muốn giứt ra khỏi tay của Diệp Thiên nhưng phát hiện ra dù có cố gắng thế nào thì tay Diệp Thiên cũng như một cái gọng kìm khiến cho cậu ta nghe thấy được cả tiếng xương răng rắc vang lên.

Cho tới khi cậu ta mặt đỏ tía tai thì Diệp Thiên mới vẩy tay cậu ta ra và ném cậu ta ngã đập người ra bãi cỏ.

Nhân Nhân hét lên, vội vàng chạy tới đỡ Trịnh Viễn Hoành dậy. Trịnh Viễn Hoành nén cơn đau, nhìn Diệp Thiên với vẻ mặt cay độc.

“Nhóc, cậu dám đánh tôi, cậu có biết tôi là ai không?”

Diệp Thiên khẽ kéo Tiếu Văn Nguyệt ra phía sau với biểu cả điềm nhiên.

“Tôi không có hứng thú muốn biết anh là ai nhưng động vào người của tôi thì anh cứ cẩn thận cái mạng của mình đấy!”

“Lần sau, tôi sẽ không để anh chỉ đơn giản là phải nằm ở đó đâu!”

“Cậu nói cái gì?”, Trịnh Viễn Hoành co đồng tử và định phát tiết.

Đúng lúc này, có thêm động tĩnh từ bên cạnh vọng tới. Một người thanh niên mặc trang phục Armani đeo kính râm trông vô cùng rắn rỏi bước tới mang theo vẻ bá đạo. Những người đi phía sau lùi lại một bước để người này đi đầu.

Người này nhìn là thấy ngay Diệp Thiên rồi sau đó quay qua thấy Trịnh Viễn Hoành.

“Tiểu Hoành, xảy ra chuyện gì vậy?”

Trịnh Viễn Hoành quay qua nhìn thấy người thanh niên thì lập tức tỏ ra vui mừng.

“Cậu Hứa, cậu tới rồi!”

Nhân Nhân cũng cảm thấy đầu ong ong và não ngừng nảy số.

Hứa Bác Nhiên – cậu chủ  kế thừa thay vị trí của Hứa Bác Thuần của Kim Lăng đã tới rồi.

“Anh Hứa, anh đến rồi!”.

Nhìn thấy Hứa Bác Nhiên đến nơi, Trịnh Viễn Hoành đầy nịnh nọt, vội vàng đứng dậy bước lên trước một bước, hơi khom lưng, bộ dạng như người hầu.

Hứa Bác Nhiên tỏ ra thờ ơ, chỉ liếc Trịnh Viễn Hoành một cái, sau đó dời ánh mắt sang nhóm Diệp Thiên. Lúc nhìn thấy Nhân Nhân và Tiếu Văn Nguyệt, sâu trong đáy mắt cậu ta lóe qua tia sáng, nhưng được cậu ta che giấu rất kĩ.

“Tiểu Hoành, xảy ra chuyện gì vậy?”.

Giọng nói cậu ta mang vẻ cao ngạo như lẽ đương nhiên, dường như sinh ra đã vậy, trời sinh đã cao hơn người ta một bậc.
 
Chương 2381


Chương 2381

Nhân Nhân ở bên cạnh hiểu ra, lúc trước Trịnh Viễn Hoành nói cậu ta và Hứa Bác Nhiên là bạn chỉ là nói khoác. Trịnh Viễn Hoành cùng lắm chỉ là một chân sai vặt của Hứa Bác Nhiên mà thôi.

Nhưng cô ta không hề bất ngờ, bởi vì người trước mắt chính là Hứa Bác Nhiên!

Nhà họ Hứa có hai người con trực hệ, một trong số đó là Hứa Bác Thuần con cả nhà họ Hứa, từng là cậu ấm số một Kim Lăng.

Hứa Bác Nhiên là em trai ruột của Hứa Bác Thuần, đứng thứ hai trong nhà. Vì nhà họ Hứa xem trọng thứ tự lớn nhỏ nên mọi chuyện của nhà họ Hứa đều do Hứa Bác Thuần làm chủ, cậu ta chỉ có thể đứng sau anh cả.

Nhưng không biết vì sao, trước đây không lâu, cậu cả nhà họ Hứa là Hứa Bác Thuần đắc tội với nhân vật đáng sợ nào đó ở nước ngoài, chết ở đất khách quê người. Vì vậy mà nhà họ Hứa dồn hết mọi tài nguyên và sức mạnh trong gia tộc lên người Hứa Bác Nhiên, để cậu ta trở thành cậu ấm số một Kim Lăng thứ hai sau Hứa Bác Thuần.

Với thân phận của Hứa Bác Thuần, một người con cháu của gia tộc hạng hai như Trịnh Viễn Hoành nịnh nọt lấy lòng cậu ta cũng là chuyện vô cùng bình thường, đó chính là quyền lực áp đảo thiên hạ.

“Anh Hứa, là tên đó!”.

Trịnh Viễn Hoành nhìn Hứa Bác Nhiên, giống như nhìn thấy chỗ dựa cứng chắc nhất, lạnh lùng liếc sang Diệp Thiên.

“Tôi muốn mời người quen đến ghế khách quý, cậu ta ngăn cản tôi chưa đủ, còn ngang nhiên ra tay với tôi!”.

Cậu ta chỉ thẳng vào Diệp Thiên, ánh mắt vô cùng dữ tợn. Cậu ta hiểu rõ thủ đoạn của Hứa Bác Nhiên, chỉ cần Hứa Bác Nhiên ra mặt vì cậu ta, đừng nói là một tên nhóc ăn mặc bình thường như Diệp Thiên, cho dù là ông lớn chân chính cũng không là gì.

“Ồ?”.

Hứa Bác Nhiên dời sự chú ý từ Tiếu Văn Nguyệt và Nhân Nhân sang Diệp Thiên, hai mắt nheo lại.

“Cậu có biết tôi là ai không?”.

“Trịnh Viễn Hoành là người của tôi, cậu dám ra tay với cậu ta có biết hậu quả là gì không?”.

Trong chớp mắt, nhóm người đi theo Hứa Bác Nhiên tới đồng loạt quay đầu nhìn Diệp Thiên, ai nấy mặt mày dữ tợn, mang vẻ mặt bất thiện.

Diệp Thiên nghiễm nhiên trở thành mục tiêu của mọi người.

“Ra tay với anh ta?”.

Bị nhóm người nọ chú ý, Diệp Thiên lại phớt lờ như không có gì, khẽ cười lên tiếng: “Nếu tôi thật sự ra tay với anh ta, bây giờ anh ta đã biến mất rồi, còn có thể đứng đây nói chuyện với anh sao?”.

“Anh đã muốn ra mặt thay cho anh ta, vậy tôi cũng không ngại đợi xem có thể có kết quả gì được!”.

Diệp Thiên vừa nói ra lời này, ngoại trừ Tiếu Văn Nguyệt, những người khác đều sửng sốt, không tin nổi.

Ở vùng đất Kim Lăng này lại có người dám nói chuyện kiểu đó với Hứa Bác Nhiên?

Hơn nữa, người nói còn là một thanh niên chỉ mới hai mươi tuổi, mặc đồ rẻ tiền?

“Ha ha!”.

Hứa Bác Nhiên dừng một lúc, sau đó cười điên cuồng, ánh sáng lạnh lẽo sâu trong đáy mắt càng rõ rệt hơn.

“Nhóc con, tôi là Hứa Bác Nhiên, dám ở Kim Lăng nói chuyện như vậy với tôi, cậu là người đầu tiên tôi gặp trong khoảng thời gian này!”.
 
Chương 2382


Chương 2382

“Hôm nay tâm trạng tôi không tệ, bây giờ tôi cho cậu một cơ hội, chỉ cần cậu quỳ xuống xin lỗi, tôi có thể xem như chưa nghe thấy lời vừa rồi của cậu!”.

“Nếu cậu không làm, tôi đảm bảo…”, cậu ta nhếch miệng cười, nụ cười lạnh lùng: “… cậu không rời khỏi Kim Lăng này được đâu!”.

Mặc dù Hứa Bác Nhiên nói một cách bình thản,nhưng bất kì ai cũūng nghe ra được sát cơ nồng

đậm ẩn chứa trong lời nói cậu ta. Người xung quanh ai nấy đều hà hệ, lộ ra nụ cười xấu xa.

“Nhóc con, nghe thấy chưa?”

Trinh Viễn Hoành cười lớn: “Anh Hica bảo cậu quỳ xuống đã là rộng lieợng lắm rối, đường có không

biết điều!”.

“Ở vùng đất Kim Lăng này, chỉ cần anh Hứa nói một câu thì cậu sẽ không còn lại chút dấu vết nào đâu. Làm người đừng có ngông cuồng quá!”.

Người xung quanh cũng cười ầm lên, Diệp Thiên đứng ở một bên, một mình lẻ loi, không ai giúp đỡ.

Lúc này, Nhân Nhân vô cùng hoảng hốt. Cô ta liếc nhìn Cố Giai Lệ đang chuẩn bị dẫn chương trình cho hoạt động. Nhớ tới tình cảm của Cố Giai Lệ đối với Diệp Thiên, cô ta lập tức cắn răng, bước một bước đến trước mặt Diệp Thiên, hơi khom người trước Hứa Bác Nhiên.

“Anh Hứa, ngại quá, anh ấy là người ngoại tỉnh đến, không phải người Kim Lăng, không biết danh tiếng của anh!”.

“Hôm nay, anh ấy không biết tốt xấu, động chạm đến anh và anh Trịnh, tôi thay anh ấy xin lỗi anh, mong anh rộng lượng đừng chấp nhặt với anh ấy được không?”.

Nhân Nhân nói đoạn, vẻ mặt nghiêm túc, khom lưng với Hứa Bác Nhiên.

Lúc này, cô ta lại khiến Diệp Thiên chú ý đến. Cậu thật sự cảm thấy bất ngờ, ban đầu Nhân Nhân không ưa gì cậu, chế giễu cậu hết mức, bây giờ lại khom người xin lỗi Hứa Bác Nhiên vì chuyện của cậu?

Vẻ mặt Nhân Nhân rất nghiêm túc. Nói thật, trong lòng cô ta cũng không muốn quản chuyện Diệp Thiên, nhưng nể mặt Cố Giai Lệ, cô ta phải quan tâm.

Cô ta xuất thân từ gia đình bình thường, tuy không thiếu tiền, nhưng vẫn thua xa cuộc sống giàu có của giới thượng lưu. Ở Học viện nghệ thuật, rất nhiều người có gia thế tốt hơn cô ta, cũng có không ít người đồng ý bán thân để được sống sung túc.

Nếu không vì sự quan tâm của Cố Giai Lệ, bây giờ nói không chừng cô ta đã đi vào con đường này, trong lòng cô ta luôn cảm kích vì chuyện này. Diệp Thiên là người mà Cố Giai Lệ ngày đêm mong nhớ, dù cô ta có từ bỏ tôn nghiêm của mình cũng phải giúp Cố Giai Lệ bảo vệ cậu, dù cho người này là một “kẻ tồi tệ” không hơn không kém trong mắt cô ta!

Nghe cô ta nói vậy, trong mắt Hứa Bác Nhiên dâng lên niềm hứng thú.

“Cô muốn xin lỗi thay cậu ta sao?”.

Khóe miệng cậu ta vẽ nên một đường cong quỷ quyệt.

“Cô đã muốn xin lỗi thay cậu ta, có thể, hôm nay sau khi hoạt động quan hệ hữu nghị kết thúc, ở khách sạn Mặt Trời Không Lặn sẽ tổ chức một bữa tiệc chúc mừng, hãy đến đó tìm tôi!”.

Nhân Nhân nghe vậy lập tức run lên, vẻ mặt đông cứng.

Cô ta là sinh viên khoa Nghệ thuật, cũng xem như đã bước một nửa vào giới giải trí, đương nhiên cô ta biết câu này có nghĩa gì.

Suy nghĩ của cô ta thay đổi nhanh chóng, sau khi cân nhắc thiệt hơn thì định tạm thời đồng ý. Suy cho cùng, mặc dù nhà họ Hứa thế mạnh, nhưng nếu Cố Giai Lệ ra mặt, có lẽ bọn họ cũng sẽ nể mặt Cố Giai Lệ, có thể giải quyết chuyện này.
 
Chương 2383


Chương 2383

Lúc cô ta chuẩn bị lên tiếng trả lời, Diệp Thiên lại đưa tay, nhẹ nhàng kéo cô ta sang một bên.

“Cô không cần thay mặt tôi, cô cũng không thay mặt được tôi!”.

Diệp Thiên hơi ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Hứa Bác Nhiên, vẻ mặt lạnh nhạt.

“Anh tên Hứa Bác Nhiên phải không, không biết Hứa Bác Thuần có quan hệ gì với anh?”.

Hứa Bác Nhiên nghe vậy, cảm thấy hơi kì quái, không biết vì sao Diệp Thiên lại nhắc tới người anh đã mất của mình.

Nhưng cậu ta vẫn lạnh lùng trả lời: “Hừ, ở Kim Lăng rộng lớn này, ai mà không biết đó là anh cả tôi”.

“Hóa ra là anh cả của anh!”.

Giữa mi mày Diệp Thiên hiện lên nét cười khó hiểu, ánh mắt vô cùng sâu xa.

“Vậy anh có biết anh ta chết thế nào không?”.

“Vậy anh có biết anh ta chết thế nào không?”.

Diệp Thiên vừa nói ra câu này, tất cả mọi người đều sửng sốt.

Vẻ mặt đầy tự tin của Hứa Bác Nhiên cũng thoáng chốc thay đổi, con ngươi trong mắt co lại.

“Cậu nói cái gì?”.

Hứa Bác Nhiên nhìn thẳng vào Diệp Thiên, mí mắt giật điên cuồng.

Cậu ta đứng thứ hai trong nhà họ Hứa, Hứa Bác Thuần là anh cả của cậu ta, chuyện này cả Kim Lăng đều biết. Diệp Thiên biết, cậu ta không hề cảm thấy kì quái, nhưng lúc này Diệp Thiên lại nhắc tới cái chết của anh trai cậu ta, cậu ta không thể không lập tức cảnh giác.

Chính cậu ta ở nhà họ Hứa còn không biết cái chết của Hứa Bác Thuần, trưởng bối trong nhà và bố cậu ta chỉ nói rằng Hứa Bác Thuần đắc tội với một tổ chức sát thủ mạnh nào đó mà bị giết chết. Cho dù nhà họ Hứa bọn họ có dốc hết sức cũng không thể trả mối thù này, chỉ có thể bấm bụng nhẫn nhịn, nuốt cơn giận này xuống.

Các trưởng bối trong nhà cũng dặn dò cậu ta, tuyệt đối không được đi con đường giống như anh cả, ở ngoài hành sự nhất định phải cố hết sức tránh rước rắc rối không cần thiết. Cậu ta vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.

Hôm nay, cậu ta đến đây là để tham gia đại hội quan hệ hữu nghị, mục tiêu đương nhiên là Lâm Hiểu Nguyễn, người từng là chị dâu tương lai và cũng là người tình trong mộng nhiều năm của cậu ta. Diệp Thiên chỉ là khúc nhạc đệm cậu ta gặp được mà thôi.

Cậu ta vốn nghĩ Diệp Thiên là nhân vật nhỏ, tiện tay là có thể nghiền nát, cho nên không ngại ra mặt thay cho Trịnh Viễn Hoành một lần. Nhưng bây giờ nghe giọng điệu của Diệp Thiên, cậu ta đã cảm thấy cậu không tầm thường.

Vì sao Diệp Thiên lại trùng hợp nhắc tới cái chết của anh trai cậu ta vào lúc này? Lẽ nào Diệp Thiên biết nội tình? Hay cậu là người của tổ chức sát thủ đó?

Nghĩ đến đây, cậu ta cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, sát ý trước kia biến mất hơn một nửa.

“Cậu là… người của La Võng sao?”.

Tay cậu ta khẽ run, giọng nói có vẻ sợ hãi.

Nếu Diệp Thiên là người của La Võng thật, vậy hoàn cảnh của cậu ta lúc này sẽ cực kì nan giải, không cẩn thận có thể sẽ rơi vào kết cục giống như anh trai cậu ta.

“La Võng?”, Diệp Thiên lạnh nhạt lắc đầu: “Anh nhầm rồi, tôi không có quan hệ gì với bọn họ”.

“Chỉ là lúc anh trai anh chết, tôi cũng có ở đó!”.
 
Chương 2384


Chương 2384

Hứa Bác Nhiên nhìn chằm chằm Diệp Thiên, muốn cảm nhận khí tức không tầm thường đó trên người cậu. Nhưng dù có nhìn thế nào, tên nhóc trước mắt cũng chỉ giống như một người bình thường không hề có khí thế, hoàn toàn không cùng một tầng lớp với những sát thủ La Võng cực kì hung ác, giết người như ngóe đó.

Cậu ta dừng một lúc, không kìm được hỏi: “Rốt cuộc cậu là ai?”.

Những người đứng xem xung quanh đều không biết vì sao Hứa Bác Nhiên đột nhiên đối xử với Diệp Thiên trịnh trọng như vậy, giống như trở nên vô cùng kiêng dè. Trịnh Viễn Hoành càng không hiểu ra sao, nhưng lại không dám xen vào.

Chỉ thấy Diệp Thiên chắp tay sau lưng đứng đó, mỉm cười lạnh lùng với Hứa Bác Nhiên: “Tôi là ai, anh không xứng để hỏi!”.

“Anh dám buông lời đe dọa tôi, đúng là cùng một khuôn với anh trai anh!”.

Cậu chậm rãi xoay lại, đi về phía một chiếc ghế dài ở bên rìa hiện trường, giọng nói lạnh lùng truyền tới.

“Trước khi hoạt động kết thúc, đến trước mặt tôi quỳ xuống xin lỗi, tự chặt một cánh tay, tôi có thể xem như chuyện này chưa từng xảy ra!”.

“Nếu quá thời gian, anh trai anh sẽ là vết xe đổ của anh!”.

Vừa dứt lời, Diệp Thiên đã dựa vào ghế. Tiếu Văn Nguyệt yên tĩnh ngồi bên cạnh cậu, giống như không quan tâm đến mọi chuyện ở xung quanh, chỉ ở bên cậu.

Đám người Hứa Bác Nhiên ngây ra tại chỗ, không ai ngờ Diệp Thiên lại dám đe dọa ngược lại Hứa Bác Nhiên, hơn nữa còn có vẻ như không hề sợ gì.

Nhân Nhân chớp mắt, quan sát Diệp Thiên từ trên xuống dưới. Lúc này, ngay cả cô ta cũng cảm thấy hoang mang, rốt cuộc Diệp Thiên lấy đâu ra tự tin mà lại dám có thái độ như vậy với Hứa Bác Nhiên.

Chẳng lẽ cái chết của cậu ấm số một Kim Lăng trước kia thật sự có liên quan đến Diệp Thiên?

“Quỳ xuống xin lỗi, tự chặt một cánh tay?”.

Hứa Bác Nhiên nhỏ giọng lẩm bẩm, vẻ mặt không ngừng thay đổi.

Hoạt động quan hệ hữu nghị này có trên một nghìn cặp mắt, cậu ta đường đường là con cháu trực hệ nhà họ Hứa, là người kế thừa duy nhất của nhà họ Hứa lúc này, cậu ấm số một Kim Lăng hiện tại. Bảo cậu ta quỳ xuống xin lỗi trước mặt nhiều người thế này, còn chặt một cánh tay, đúng là nằm mơ.

Nếu là người khác nói ra câu này, cậu ta đã mặc kể tất cả mà sai người đánh kẻ đó tàn phế từ lâu.

Nhưng trước kia Diệp Thiên nhắc tới cái chết của Hứa Bác Thuần, bây giờ lại thể hiện thái độ xem thường mọi thứ thế này, quả thật khiến cậu ta không thể không thận trọng suy nghĩ.

Quỳ hay là không quỳ?

Lúc này, trong lòng Hứa Bác Nhiên vô cùng mâu thuẫn, nhất thời lại quên mất mục đích mình đến đây.

“Anh Hứa, anh làm sao vậy?”.

Đúng lúc này, Trịnh Viễn Hoành ở bên cạnh nghiêng đầu hạ giọng nói: “Tên nhóc đó chỉ là một kẻ nhỏ bé mặc đồ rẻ tiền, sao có thể liên quan đến cái chết của anh trai anh được!”.

“Tôi thấy cậu ta chỉ cố ý nhắc tới chuyện đó để anh kiêng dè cậu ta, thật ra cậu ta đang run sợ trong lòng, chỉ muốn kéo dài thời gian, tìm cơ hội thoát thân!”.

Hứa Bác Nhiên nghe vậy, trong mắt cũng nhanh chóng khôi phục vẻ trong trẻo.

Đúng vậy, cái chết của Hứa Bác Thuần chỉ mới xảy ra vào hai tháng trước. Bây giờ cậu ta đến tham dự một hoạt động quan hệ hữu nghị tùy tiện gặp được một người, mà người đó lại có liên quan đến cái chết của Hứa Bác Thuần, làm gì có chuyện trùng hợp như vậy.
 
Chương 2385


Chương 2385

Hơn nữa, nhìn dáng vẻ của Diệp Thiên cũng không dính dáng gì đến tổ chức sát thủ tàn nhẫn vô tình như La Võng, sao có thể chứng kiến cái chết của Hứa Bác Thuần được?

Cho dù Diệp Thiên thật sự chứng kiến Hứa Bác Thuần chết, cậu ta cũng không tin mọi chuyện có liên quan đến Diệp Thiên. Chỉ là một người “dân thường áo vải”, lấy đâu ra tư cách can thiệp vào sống chết của cậu ấm ở Kim Lăng?

Nghĩ đến đây, cậu ta thầm thở phào một hơi, nhưng để đảm bảo an toàn, cậu ta vẫn bước lên, đứng trước mặt Diệp Thiên.

“Tôi không biết rốt cuộc cậu là ai, nhưng tôi thấy cậu can đảm hơn người. Chuyện trước kia chỉ là hiểu lầm, coi như chấm dứt ở đây”.

“Tôi và cậu cũng xem như không đánh không quen, làm bạn được không?”.

Sở dĩ cậu ta hạ thấp mình như vậy là để đề phòng có chuyện xảy ra.

Thái độ của cậu ta lúc này cũng tính là thân thiện. Cậu ta nghi dù Diệp Thiên thật sự có lai lịch gì bí ẩn, nhưng cậu ta tô thái độ như vậy. Diệp Thiên cũng không đến nỗi điong è thế đối lập với cậu ta.

Nào ngờ Diệp Thiên lại liếc xéo cậu ta. Làm bạn với tôi sao?”, cậu khê cười lắc đầu.

“Có lẽ ông cụ nhà họ Hứa của các người tới đây còn có thể miễn cưỡng nói vài câu với tôi, dựa vào anh thì qua mười năm nữa cũng không đủ tư cách!”.

Diệp Thiên nói một cách bình thản, nhưng giọng điệu cậu lại khiến người xung quanh đều hít ngược hơi khí lạnh.

Nhà họ Hứa ở Kim Lăng đứng đầu trong năm gia tộc lớn nhất Kim Lăng, nhân vật dẫn đầu trong doanh nghiệp gia tộc năm nào cũng đứng đầu bảng xếp hạng những người giàu nhất Kim Lăng. Không chỉ như vậy, doanh nghiệp dính líu đến vùng đen, vùng xám trong gia tộc bọn họ cũng tìm được người đại diện có liên quan xử lý vô cùng trật tự rõ ràng, có thể nói là vô cùng chuyên nghiệp ở cả hai mặt tối và sáng.

Ông cụ nhà họ Hứa có bối cảnh quân đội, lúc còn trẻ từng là nhân vật số một Kim Lăng, quyền cao chức trọng. Học trò ông ta trải rộng khắp tỉnh Giang Nam, tài nguyên mối quan hệ rất rộng, thậm chí ngay cả lãnh đạo cấp cao của tỉnh Giang Nam cũng là học trò của ông ta. Bất cứ chuyện gì cũng phải nể mặt ông ta vài phần.

Diệp Thiên lại dám nhắc tới ông cụ Hứa, hơn nữa thái độ giọng điệu còn ngông cuồng như vậy, đúng là khiến người ta sợ hãi.

Hứa Bác Nhiên vốn còn nhượng bộ Diệp Thiên mấy phần, bây giờ nghe cậu nhắc tới ông cụ nhà mình thì lập tức nổi giận, chuẩn bị bùng nổ.

Đúng lúc đó, một giọng nói như tiếng chuông vang lên từ đằng sau.

“Khẩu khí lớn thật!”.

“Lão già tôi đã nhiều năm không đi lại bên ngoài, không biết Kim Lăng xuất hiện một kẻ hậu bối trẻ tuổi “lớn gan lớn mật” thế này từ bao giờ!”.

“Ngay cả lão già này cũng chỉ có thể miễn cưỡng nói chuyện vài câu, tôi cũng muốn gặp một lần thử xem”.

Mọi người cùng quay đầu lại, sau đó ánh mắt bỗng cứng đờ.

Một ông lão tay chống gậy, nhàn nhã đi tới, sau lưng có một đám người vạm vỡ mặc Âu phục đi theo, ai nấy khí thế hơn người, ánh mắt lạnh lùng sắc bén.

Hứa Bác Nhiên nhìn ông lão, lập tức kinh ngạc kêu lên.

“Ông nội?”.

Những người nam nữ trẻ tuổi ở xung quanh cũng ngây ra như phỗng, trong lòng dậy sóng.

Hứa Xương Bình, cột chống trời của nhà họ Hứa ở Kim Lăng đến đây rồi sao?

Nhân Nhân đứng yên tại chỗ, để mặc tóc bay theo gió, chỉ cảm thấy vô cùng hoảng hốt.
 
Chương 2386


Chương 2386

Cô ta thật sự không tưởng tượng nổi, “gã đàn ông tồi tệ” vừa bước vào Học viện nghệ thuật hôm nay lại gây ra sóng gió lớn như vậy ở đây.

Hứa Xương Bình là một nhân vật huyền thoại đã nâng đỡ nửa nhà họ Hứa ở Kim Lăng, ông ta từng là người nắm trùm thành phố Kim Lăng, thuộc hạ của ông ta trải khắp tỉnh Giang Nam, hiện nay các quan chức cấp cao nhất của tỉnh Giang Nam đều là học trò của ông ta, có thể nói ông ta rất được tôn trọng, ở Kim Lăng không ai có thể so được.

Chính vì sự tồn tại của ông ta nên nhà họ Hứa mới có thể ngồi vững trong năm gia tộc lớn nhất ở Kim Lăng trong vòng mười năm qua.

Nhưng một nhân vật như Thái Sơn Bắc Đẩu thế này thường thích ở một chỗ để quan sát tất cả sự việc, làm sao có thể xuất hiện ở một nơi như Học viện nghệ thuật này được?

Hứa Xương Bình cầm một chiếc nạng đầu rồng, dáng người hơi khom, phía sau có hơn chục tên vệ sĩ đi theo, khí thế ngút trời, bất kể nơi nào bọn họ đi qua mọi người đều phải nhường đường.

“Ông nội, sao ông lại ở đây?”

Vẻ mặt của Hứa Bác Nhiên lập tức thay đổi, cậu ta vội vàng tiến đến.

Cho dù có là danh tiếng đệ nhất thiếu gia ở Kim Lăng đi nữa, nhưng khi đối mặt với Hứa Xương Bình, cậu ta cũng chỉ có thể giữ thái độ khiêm tốn nhất, bởi vì tất cả địa vị và vinh quang của cậu ta nhờ Hứa Xương Bình mới có được.

“Ông đến đây, tất nhiên để xem mọi thứ diễn ra như thế nào!”

“Cháu là cháu trai duy nhất của Hứa Xương Bình ông, nếu cháu đã thích cô bé nhà họ Lâm, cho dù có dùng sạch thể diện của ông già đây thì ông cũng sẽ giúp cháu hoàn thành ước nguyện!”

Hứa Xương Bình tuy lớn tuổi nhưng hơi thở vẫn rất ổn định, giọng nói vang vọng đầy uy lực, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng biết tinh thần của ông ta vẫn còn rất tốt, có sống thêm mười mấy năm cũng không phải chuyện khó.

Hứa Xương Bình vừa nói xong, ánh mắt liền nhìn về phía Diệp Thiên.

“Chỉ là lão phu không ngờ, ở Học viện nghệ thuật này vẫn gặp phải một tên nhóc kiêu ngạo như vậy, hôm nay đúng là được mở mang tầm mắt!”

Trong lời nói của Hứa Xương Bình có khen có chê, nghe có vẻ như đang khen Diệp Thiên, nhưng giọng điệu lại không hề có thiện ý, hai mắt ông ta lóe lên tia sắc bén, nhìn thẳng vào Diệp Thiên.

“Cậu nhóc, kiêu ngạo không phải là xấu, nhưng cậu cần phải hiểu rằng, trên đời này muốn kiêu ngạo thì cần phải có năng lực!”

“Trông cậu chỉ mới ngoài hai mươi, nhưng cách nói chuyện lại muốn ngang hàng với ông già tôi đây, thậm chí cũng không coi tôi ra gì, tôi thật sự rất muốn biết cậu có tài cán gì?”

“Cho dù có là con cháu của gia tộc nào thì cũng không nên nói chuyện ngang hàng với người ngang tuổi bố hoặc ông cậu như vậy được, cậu lấy đâu ra sự kiêu ngạo đó thế?”

Trên đời này, có một số thứ khi nói ra thì phải trả giá!”

Nếu như lúc nãy Hứa Bác Nhiên gây chuyện với Diệp Thiên thì người xem vẫn tỏ ra hóng hớt, nhưng bây giờ bọn họ lại nhìn Diệp Thiên với vẻ thương hại.

Hứa Xương Bình là người như thế nào, ông ta đích thân đến tìm Diệp Thiên để chất vấn, cho dù có là bí thư của tỉnh Giang Nam thì e cũng không thể chịu nổi áp lực này, huống chi chỉ là một Diệp Thiên cỏn con?

“Xong rồi!”

Nhân Nhân khẽ run lên, từ từ nhắm mắt lại.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom