Chào mừng bạn đến với Hội Đọc Truyện!

Hội Đọc Truyện là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!

Dịch Chân Long Chí Tôn Đô Thị

Chương 662


CHƯƠNG 662

“Vả miệng!”

Ánh mắt Vương Nhất lạnh lùng, chớp nhoáng ra tay, tát mạnh cho mỗi người mấy cái tát.

Chát chát chát —

Tức khắc, mấy tên ông chủ nói năng lỗ mãng kia mặt đều sưng như đầu lợn, miệng đầy máu, bị Vương Ngất tát cho ngất xỉu tại chỗ.

“Cậu, sao cậu dám đánh người trước mặt bao nhiêu người như thế chứ?”

Cuối cùng cũng có ông chủ sợ hãi, nhanh chóng đứng lên, ánh mắt sợ hãi nhìn Lý Khinh Hồng: “Lý Khinh Hồng, cô dám bảo chồng cô đánh tôi, hợp đồng này tôi thấy cô không muốn tiếp tục nữa rồi!”

“Yên tâm, chỉ là mấy công ty rác rưởi các các người, cho dù là cầu xin hợp tác với Lệ Tinh, Lệ Tinh cũng thấy ghê tởm.”

Vừa dứt lời, Vương Nhất lại cho ông ta một cái tát lên mặt, trực tiếp đánh cho nước miếng ông ta văng tứ tung.

Lý Khinh Hồng lạnh lùng đứng nhìn một bên, trong lòng không có chút thương hại nào.

“Cậu, các người… nhất định sẽ hối hận!”

“Không có công ty của chúng tôi ủng hộ, tập đoàn Lệ Tinh của các người sẽ không chống đỡ được lâu đâu, nhất định sẽ phát sản thôi!”

Tên ông chủ nước miếng văng tứ tung kia cũng không ngất xỉu, mà quỳ rạp trên mặt đất, ánh mắt âm độc nhìn Lý Khinh Hồng nói.

“Phải vậy không?”

Vương Nhất không tiếp tục ra tay, trên mặt nở một nụ cười lạnh tanh: “Con kiến đáng thương, vốn chỉ là hạt cát, lại cứ nghĩ mình quan trọng lắm, thật đáng buồn, đáng tiếc thay.”

“Lý tổng, không hay rồi!”

Đúng lúc này, cửa phòng hợp mở ra, gương mặt Tiêu Đào tái nhợt chạy vào: “Chủ tịch của mười công ty lớn đều tới rồi!”

“Chủ tịch mười công ty lớn?”

Vẻ mặt Lý Khinh Hồng cũng thay đổi, mười công ty lớn, chỉ mười mười công ty đầu tư vào Lệ Tinh hai trăm bốn mươi tỉ, mỗi công ty, đều nằm trong top năm mươi xí nghiệp hàng đầu của Thiên An.

Chỉ nghe Tiêu Đào tiếp tục nói: “Vẻ mặt của chủ tịch của mười công ty đều rất nghiêm túc, sợ rằng cũng đã thấy tin tức trên mạng, cùng nhau tới gây phiền phức!”

Tên ông chủ chưa ngất kia cũng vui sướng khi người gặp họa ha ha cười: “Lý tổng, cô đúng là họa vô đơn chí, ngay cả mười công ty lớn đều muốn hủy bỏ hợp tác với Lệ Tinh các người, bây giờ cho dù đêm nào cô cũng phải ngủ cùng chúng tôi cũng không giải quyết được, ha ha ha…”

Lý Khinh Hồng khẽ cau mày, mười công ty lớn, chỉ một nhà thôi quy mô nghiệp vụ đều lớn hơn rất nhiều so với tập đoàn Lệ Tinh, nếu bọn họ cũng muốn đến gây phiền phức, sợ rằng Lệ Tinh sẽ không đối phó được…

Vương Nhất lại tùy tiện tìm một cái ghế dựa ngồi xuống, chậm rãi nói: “Ông thật sự cho rằng là thế à?”

“Cho dù thế nào, cứ cho họ vào trước đi.”

Thần sắc Lý Khinh Hồng ngưng trọng nói: “Nếu như bọn họ thật sự đến gây phiền phức, chúng ta cũng không ngăn cản được.”

Thấy Lý tổng ủ rũ như vậy, Tiêu Đào cũng mặt xám mày tro, rời khỏi phòng họp.

Cộp! Cộp! Cộp!
 
Chương 663


CHƯƠNG 663

Chỉ chốc lát sau, mười người đàn ông tinh anh mặc vest đi vào, giữa một đám nam nữ vây quanh, bước vào phòng họp.

Đúng là chủ tịch của mười công ty lớn trước đó đã đầu tư hai trăm bốn mươi tỉ cho tập đoàn Lệ Tinh.

“Ha ha, Chủ tịch của Khoa học kỹ thuật Đỉnh Dật, chủ tịch của tập đoàn Thiên Hà, còn có Công ty R, Xí nghiệp Long Trác, tập đoàn Cẩm Sắt đều đến, tập đoàn Lệ Tinh xong rồi!”

Nhìn tình cảnh này, tên ông chủ kia cười càng điên cuồng hơn, như thể đã thấy cảnh tượng hủy diệt của tập đoàn Lệ Tinh.

“Các vị, có việc gì sao?”

Đối với những lời nói tục tằng của ông ta, Lý Khinh Hồng cũng chẳng để trong lòng, tất cả chủ ý đều đặt trên người các vị chủ tịch của mười công ty.

Đừng nhìn cô bên ngoài có vẻ bình tĩnh, trong lòng cũng đã mưa gió bão bùng.

Còn quay đầu lại nhìn Vương Nhất một cái, lại phát hiện anh vẫn tủm tỉm ngồi trên ghế, không hề có ý định đứng dậy.

Tên ông chủ kia bò dậy từ dưới đất, đi đến trước mặt chủ tịch Bạch Đỉnh Ngôn của Khoa học kỹ thuật Đỉnh Dật: “Chủ tịch Bạch, chính là cái cô Lý Khinh Hồng này, đừng nhìn cô ta đứng đắn nghiêm túc, sau lưng là một con ả ong bướm lẳng lơ dâm loạn, hiện giờ video đã lộ ra, tập đoàn Lệ Tinh cũng sắp phá sản rồi, mau…”

“Ai nói với ông, chúng tôi đến đây để chấm dứt hợp tác?”

Không đợi ông ta nói xong, Bạch Đỉnh Ngôn đã lạnh lùng cắt lời ông ta: “Còn dám nói linh tinh, cẩn thận tôi cho công ty của ông đóng cửa!”

Dứt lời, cùng chín vị chủ tịch của chín công ty còn lại vội vàng đi về phía Lý Khinh Hồng.

Tên ông chủ kia đầy vẻ hoài nghi, không phải đến chấm dứt hợp tác, vậy thì tới làm gì?

Chỉ thấy Bạch Đỉnh Ngôn dẫn đầu chủ tịch của mười công ty đi đến trước mặt Lý Khinh Hồng, gương mặt nghiêm túc, đột nhiên lộ ra nụ cười lấy lòng: “Lý tổng, lần này tôi tới, là vì muốn cùng quý công ty hợp tác tăng cường.”

“Thiên Hà chúng tôi cũng vậy, sau này tập đoàn Lệ Tinh chính là đối tác thân thiết nhất.”

“Còn công ty R chúng tôi nữa.”

“Long Trác và Cẩm Sắt cũng vậy.”

“…”

Chủ tịch của mười công ty lớn sôi nổi bày tỏ thái độ, vẻ mặt ôn hòa nói với Lý Khinh Hồng, thái độ cực kỳ cung kính.

Lý Khinh Hồng lập tức mở to hai mắt, không thể tưởng tượng nhìn một màn trước mặt, đến tận vừa rồi, cô đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

Phương Huệ, Tiêu Đào cũng trợn tròn mắt, trong nhất thời, không thể nói lên lời.

Mà tên ông chủ của công ty nọ cũng hung tợn liếc mắt một cái, xác định đây không phải nằm mơ.

“Chủ tịch Bạch, còn các vị chủ tịch khác, các ngài không nói giỡn chứ, con đàn bà này ai cũng có thể làm chồng, các ngài không chấm dứt hợp tác với cô ta thì cũng thôi, nhưng sao có thể tiếp tục hợp tác với cô ta?”

Chát —

Vừa dứt lời, trên mặt ông ta lại ăn thêm một cái tát hung tợn.
 
Chương 664


CHƯƠNG 664

Bạch Đỉnh Ngôn hung ác tát lên mặt ông ta một cái, vẻ mặt lạnh lẽo.

“Ông là kẻ nào, cũng dám nói bậy bạ về cô Lý như vậy?”

“Cô Lý là nữ trung hào kiệt, khiến người khác phê bình, cũng không có gì đáng trách, chỉ có loại công ty nhỏ bé của mấy người, mới có thể dùng ánh mắt thiển cận như vậy!”

“Các người không muốn hợp tác hay muốn tiếp tục hợp tác, còn rất nhiều người!”

Lúc này, những ông chủ ngất xỉu kia cũng đã tỉnh lại, vừa mở mắt đã thấy chủ tịch của mười công ty lớn ở đây, suýt chút nữa lại bị dọa ngất tiếp.

Chỉ thấy Bạch Đỉnh Ngôn dùng ánh mắt lạnh lùng quét qua những người này: “Chính là các người, không chỉ bỏ đá xuống giếng, còn ác ý công kích cô Lý sao? Rất tốt, nhân lúc còn sớm thì mau phá sản đi, công ty của các người, sẽ vĩnh viễn biến mất ở Thiên An!”

Sự việc thay đổi quá nhanh, đến nỗi tất cả mọi người đều không phản ứng lại.

Trước đó một giây tất cả các ông chủ của các công ty còn la hét muốn chấm dứt hợp tác, một giây sau ngay cả công ty của mình cũng không giữ được.

Chủ tịch của mười công ty lớn, không chỉ một mình Bạch Đỉnh Ngôn, còn chín chủ tịch của chín công ty còn lại, cũng đều dùng ánh mắt lạnh lẽo, gương mặt không có tình cảm gì, rõ ràng là đứng chung chiến tuyến.

Những ông chủ của các ty nhỏ đều trợn tròn mắt, trong mắt đầy hoảng sợ, vội vàng ôm chặt lấy quần Bạch Đỉnh Ngôn, cầu xin nói: “Chủ tịch Bạch, tha cho chúng tôi đi, chúng tôi biết sai rồi! Không cần ra tay với công ty của chúng tôi mà!”

Mười công ty lớn, mỗi công ty đều nằm trong top năm mươi xí nghiệp mạnh nhất Thiên An, hợp tác để đối phó một vài công ty nhỏ, chỉ cần búng tay một cái, đúng là còn dễ hơn chém dưa thái rau.

“Cút ngay cho ông!”

Nhưng Bạch Đỉnh Ngôn chỉ đạp mạnh ông chủ kia một cái, đạp ông ta ngã lăn ra, chín chủ tịch các công ty còn lại cũng chỉ có vẻ mặt thờ ơ, lạnh nhạt.

Bạch Đỉnh Ngôn xoay người, cười với Lý Khinh hồng: “Cô Lý, kết quả như vậy, cô có vừa lòng chứ?”

Lý Khinh Hồng không nói gì, mắt đẹp kinh ngạc vô cùng, đột nhiên, cô quay đầu lại, nhìn về phía Vương Nhất từ đầu đến cuối vẫn không lên tiếng.

Anh không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn Lý Khinh Hồng, đang gật đầu với bên này.

Lý Khinh Hồng đã biết, tất cả những việc này đều do Vương Nhất điều khiển sau màn.

Tiễn mười vị chủ tịch của các công ty lớn đi, Vương Nhất lúc này mới cười ha ha: “Anh nói rồi, mọi việc cứ để anh lo.”

“Cảm ơn.”

Lý Khinh Hồng hiếm hoi nở nụ cười, mỹ nhân cười, còn đẹp hơn hoa.

Còn một câu Vương Nhất chưa nói, nếu nói giới hạn cuối cùng của Lý Khinh Hồng là tập đoàn Lệ Tinh, thì Vương Nhất đã quyết định tập đoàn Lệ Tinh là giới hạn cao nhất của anh.

Chỉ cần Vương Nhất đồng ý, tất cả tài nguyên đều sẽ rơi vào tay tập đoàn Lệ Tinh, trong một đêm, là có thể giúp tập đoàn Lệ Tinh đứng đầu toàn quốc, thậm chí trở thành đế quốc kinh tế toàn thế giới cũng được, nhưng với tính cách hiếu thắng của Lý Khinh Hồng, chắc chắn sẽ rất khó tiếp nhận, cho nên không thể làm được.

Nóng vội sẽ không thành công, vẫn nên phát triển từ từ đi!

Nguy cơ của công ty đã qua, nhưng Lý Khinh Hồng vẫn không thể lạc quan, Vương Nhất biết, cô còn đang bận tâm đến tin tức bôi nhọ cô kia.
 
Chương 665


CHƯƠNG 665

Đúng lúc này, điện thoại của Vương Nhất lại vang lên.

Giọng nói của Tăng Quốc Vinh trầm thấp truyền đến: “Ngài Vương, tôi đã điều tra được thông tin của Truyền thông Hoa Triều mà anh cần rồi, bà chủ là một người phụ nữ tên Ngụy Hương Kiều, là tình nhân bí mật của Lương Nhật Tân, mới bắt đầu bước vào ngành truyền thông, dựa vào tài nguyên sau lưng của Lương Nhật Tân, công ty mới dần dần lớn mạnh lên.”

“Quả nhiên là nhà họ Lương…”

Trong mắt Vương Nhất hiện lên một tia sát ý.

“Ngài Vương, có muốn tôi giúp ngài…”

Tăng Quốc Vinh không thể không biết tin tức hot nhất hôm nay, đúng là Lý Khinh Hồng, tức khắc đã không nhịn được nói.

“Không cần, tin tức bây giờ đã bị tung ra rồi, mỗi giây đều có hàng ngàn hàng vạn người xem, có xóa đi cũng vô dụng thôi, việc này tôi sẽ tự giải quyết.”

Vương Nhất trầm ngâm một lúc lâu, sau đó nói: “Ông tiếp tục theo dõi trên mạng, chờ chỉ đạo của tôi.”

“Dạ.”

Tăng Quốc Vinh lên tiếng, sau đó tắt điện thoại.

“Ai gọi vậy?”

Lý Khinh Hông tò mò nhìn Vương Nhất, hỏi.

“Một cấp dưới của anh.”

Vương Nhất cười cười, tự nhiên nắm tay Lý Khinh Hồng: “Đi thôi, cùng anh đến một nơi.”

“Đợi chút, đây vẫn là công ty…” Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Đột nhiên bị Vương Nhất nắm tay, Lý Khinh Hồng nôn nóng, bàn tay lại hơi vùng vằng vài cái, nhưng cũng mặc kệ bàn tay to của Vương Nhất nắm lấy.

Nửa tiếng sau, Vương Nhất và Lý Khinh Hồng xuất hiện ở một công ty tên là ‘Truyền thông Triều Hoa’.

Nói chính xác, là một phòng làm việc, chỉ có mười mấy người.

“Gọi bà chủ của các cô ra đây.” Vương Nhất ngắn gọn dứt khoát nói với cô gái đứng ở khu vực lễ tân.

“Hai người có hẹn trước gặp Ngụy tổng không?”

Cô lễ tân chẳng để Vương Triều vào mắt, rất cao ngạo nói.

Vương Nhất bị chọc cười: “Chỉ là một công ty nho nhỏ, người cũng ở trong văn phòng, còn cần hẹn trước à?!”

Lúc vào cửa, dựa vào cảm giác của kẻ mạnh, anh đã biết gian phòng bên trong có một người đang ngồi, tám chín phần mười là Ngụy Hương Kiều.

Cô lễ tân thay đổi sắc mặt: “Anh là ai? Tìm Ngụy tổng của chúng tôi làm gì?”

“Câu này, hỏi Ngụy tổng không phải phù hợp hơn à?”

Ánh mắt Vương Nhất lạnh xuống, chỉ vào Lý Khinh Hồng nói: “Cô nhìn xem, cô ấy là ai?”

Cô lễ tân nhìn về phía Lý Khinh Hồng, lập tức kinh ngạc: “Cô, cô không phải…”

Khóe miệng Vương Nhất khẽ nhếch ra một nụ cười lạnh: “Hiện giờ đã biết chúng tôi đến làm gì chưa?”
 
Chương 666


CHƯƠNG 666

Trong mắt cô lễ tân hiện lên tia hoảng loạn: “Hiện giờ Ngụy tổng rất bận, hai người không thể vào được!”

“Cô cản được sao?”

Vương Nhất lạnh lùng hỏi, sau đó cùng Lý Khinh Tuyết đi vào.

Cô lễ tân vội vàng ngăn lại, nhưng khi đối mắt với Vương Nhất, cả người cô ta đột nhiên cảm thấy sợ hãi, như người gỗ đứng chết chân tại chỗ.

“Để họ vào đi.”

Đúng lúc này, trong văn phòng bên kia lại truyền đến giọng nói của phụ nữ.

Cô lễ tân không ngăn cản nữa, còn nhẹ nhàng thở ra.

Đi vào văn phòng, Vương Nhất lập tức thấy một cô gái xinh đẹp đang ngồi vắt chéo chân, ngồi trên ghế dựa.

Có thể làm t ình nhân của Lương Nhật Tân, nhan sắc sao có thể tệ chứ?

“Cô là Ngụy Hương Kiều?” Vương Nhất nhìn cô ta một cái, bình đạm hỏi.

“Hai vị, chắc hẳn chính là nam nữ chính trong video nhỉ?”

Ngụy Thiển Thiển liếc Lý Khinh Hồng một cái, cười hì hì hỏi: “Không biết đến chỗ tôi có việc gì không?”

Vương Nhất lấy di động ra, chỉ vào tin tức kia nói: “Cả ngày nay tin tức cô đưa lên đều là công kích cá nhân vợ của tôi, đã ảnh hưởng tới danh dự của vợ tôi và hình tượng công ty, tôi muốn cô nhanh chóng xóa bỏ tin tức này, hơn nữa phải công khai xin lỗi vợ tôi.”

“Xóa bỏ? Xin lỗi?”

Ngụy Hương Kiều cười cười: “Anh không phải nói đùa đấy chứ?”

Lời vừa nói ra, Vương Nhất và Lý Khinh Hồng lập tức nhíu mày, biết mục đích của chuyến đi này sẽ không thuận lợi như vậy.

Ngụy Thiển Thiển cười nói: “Thứ nhất, tin tức này thật thật giả giả, tôi nghĩ hai người phải rõ ràng hơn tôi chứ, công việc của người làm báo, chính là mang sự thật ra trước công chúng, chỉ đơn giản như vậy thôi.”

“Thứ hai, tin tức đã đăng, không có khả năng thu lại, nếu hai người muốn làm lớn, thì cứ việc làm, nhưng sau đó đừng trách tôi lại viết thêm mấy bài nữa, khiến cho thanh danh của hai người hoàn toàn đen, sẽ không bao giờ dám ngẩng đầu lên nữa!”

Câu cuối nói ra, đã biến thành uy hiếp rất lớn.

Vương Nhất hơi hơi nheo mắt, mà Lý Khinh Tuyết cũng rất tức giận.

Cô biết, cuộc chiến truyền thông, là tổn thất kinh khủng nhất.

Cho dù đối phương có xóa bỏ tin tức, tin tức cũng đã tung ra, mọi người đã biết rõ ràng, đây rõ ràng là một cuộc chiến đã định trước không thể thắng lợi, việc duy nhất có thể làm là kịp thời ngăn tổn thất.

Nhưng thái độ của đối phương hiện tại, đã cho thấy thái độ rõ ràng đối với bọn họ.

“Có tồn tại của các người thế này, phóng viên mới có thể bị mọi người ghét bỏ như vậy.” Lý Khinh Hồng lạnh giọng quát.

“Nếu không có ghét bỏ, thì sao có sợ hãi chứ?”

Ngụy Hương Kiều đặt bút viết xuống, cười ha ha nói: “Tôi khuyên hai người vẫn nên an phận đi, cho tôi chút lợi ích, nếu tôi vui vẻ, không chừng sẽ viết mấy bài tốt tốt về các người.”

Lý Khinh Hồng không sợ chút nào: “Nếu cô cho rằng tôi sợ, thì hoàn toàn sai rồi, cô muốn chơi bằng truyền thông, tôi sẽ chơi truyền thông với cô.”
 
Chương 667


CHƯƠNG 667

Có thể thấy, trong mắt Lý Khinh Hồng đã ngưng tụ chút lạnh lẽo, không khó đoán, cô thật sự là đang phân vân, có nên cố liều mạng với đối phương không.

Vương Nhất lại vẫy vẫy tay: “Liều mạng với loại công ty này không đáng.”

Sau đó nhìn về phía Ngụy Hương Kiều, không hề có độ ấm cười cười: “Có phải cô cảm thấy, có Lương Nhật Tân chống lưng, thì sẽ mọi thứ sẽ an toàn?”

“…”

Ánh mắt Ngụy Hương Kiều ngưng trọng, mất tự nhiên cười: “Lương Nhật Tân gì chứ, tôi không biết anh đang nói gì.”

Vương Nhất Bác không thèm để ý, vẫn chậm rãi nói: “Công ty truyền thông của cô là công ty mới hoạt động, có mắt nhìn là điều quan trọng nhất, vì vậy, tôi sẽ đưa một tin độc nhất của cô.”

Ngụy Hương Kiều bỗng nhiên lộp bộp trong phòng một chút, có dự cảm chẳng lành.

Chỉ thấy Vương Nhất cười ha ha nói: “Kim Thành Vũ của nhà họ Kim biết chứ, hiện tại đã liệt nửa người nằm viện, là tôi đã khiến anh ta thành như vậy.”

“Tôi ngay cả Kim Thành Vũ còn không sợ, sao có thể sợ một kẻ hèn như Lương Nhật Tân chứ?”

Anh cười lạnh nói: “Thuận tiện nhắc nhở, Lương Nhật Tân chắc hẳn còn đang nằm viện điều trị, nguyên nhân bị thương, có phải do đoàn làm phim khi quay phim tạo ra không?”

“Đánh anh ta đến thương nặng như thế, cũng là tôi.”

“…”

Ngụy Hương Kiều tức khắc cảm thấy khiếp sợ, ánh mắt sợ hãi nhìn Vương Nhất.

“Tôi hỏi cô lần cuối, thật sự không xóa, không xin lỗi sao?” Vương Nhất hỏi.

Gương mặt Ngụy Hương Kiều biến sắc, nhưng vẫn mạnh miệng nói: “Không xóa, không xin lỗi.”

“Rất tốt.”

Vương Nhất cười xán lạn: “Vậy đừng trách tôi, khiến cô thực sự thân bại danh liệt, không còn nhà để về.”

Tin tức truyền đến từ công ty truyền thông Triều Hoa làm Lý Khinh Hồng tức giận khó mà bình tĩnh được, ánh mắt vô cùng nặng nề.

“Cô ta sống chết không chịu xóa tin tức, chỉ còn cách sử dụng sức mạnh quan hệ công chúng của công ty để đánh lâu dài với cô ta.”

“Không cần phải phiền phức như thế.”

Vương Nhất lại lắc đầu, anh cười nói: “Để anh xử lý chuyện này cho, đảm bảo là ngày mai tất cả các tin tức ác ý đều sẽ biến mất hết toàn bộ.”

Lý Khinh Hồng vô cùng kinh ngạc: “Anh định làm như thế nào?”

Vương Nhất cười nói: “Em không cần phải quan tâm đâu, cứ trở về công ty trước đi, công ty xảy ra chuyện lớn như thế, chắc chắn rất cần em.”

Nghe thấy lời này, sắc mặt của Lý Khinh Hồng liền dịu lại, cô cảm kích nói: “Cảm ơn anh.”

Đưa Lý Khinh Hồng trở về tòa nhà quốc tế, Vương Nhất lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Tăng Quốc Vinh: “Trong công ty của ông có truyền thông đại chúng nào mạnh hơn không.”

Tăng Quốc Vinh cười tươi: “Anh Vương, anh đã tìm đúng người rồi đó. Tôi là dựa vào cái này để lập nghiệp, không nói những nơi xa xôi, chỉ nói gần đây, về mảng truyền thông đại chúng ở Thiên An, tôi đứng thứ hai thì không có ai dám đứng thứ nhất.”
 
Chương 668


CHƯƠNG 668

“Tốt lắm.”

Vương Nhất nhẹ gật đầu, hài lòng nói: “Giúp tôi đăng tin về hai người này, Ngụy Hương Kiều của truyền thông Triều Hoa cùng với Lương Nhật Tân của nhà họ Lương, nghĩ cách làm hai người bọn họ phải thân bại danh liệt.”

“Tôi biết rồi.”

Tăng Quốc Vinh cười to: “Ngài cứ chú ý xem tin tức ngày mai đi.”

Cúp điện thoại, khóe miệng của Vương Nhất liền nở một nụ cười tàn nhẫn.

Giở trò với tôi à?

Chỉ sợ các người chơi không nổi.

Cùng lúc đó, trong bệnh viện đứng đầu Thiên An, một bệnh viện tốt nhất trong thành phố.

Ngụy Hương Kiều ngồi bên cạnh Lương Nhật Tân, đang đút nho cho anh ta ăn.

Lương Nhật Tân vừa ăn vừa ôm lấy Ngụy Hương Kiều: “Anh đã xem tin tức rồi, xử lý khá là tốt, lần này con đàn bà Lý Khinh Hồng cùng với công ty của cô ta sẽ mang tiếng xấu mãi mãi.”

“Thật là đáng ghét, ở đây là bệnh viện đó.”

Ngụy Hương Kiều đánh tay Lương Nhật Tân ra, sắc mặt có chút nghiêm túc: “Nhật Tân, lúc nãy Lý Khinh Hồng có dẫn theo một người đàn ông đến chỗ em, người đàn ông đó nói với thương của anh là do anh ta đánh, thật sự là như vậy hả?”

“Người đàn ông đó có phải họ Vương không?”

Ngụy Hương Kiều suy nghĩ rồi nhẹ gật đầu.

“Chính là anh ta.”

Biểu cảm của Lương Nhật Tân bỗng nhiên trở nên âm trầm: “Chờ anh ta mất đi chỗ dựa là Lý Khinh Hồng, không chơi chết anh ta thì anh không phải là anh nữa.”

Nghe như thế, ánh mắt Ngụy Hương Kiều trở nên nặng nề, nói như vậy vết thương trên người Nhật Tân thật sự là do người đó đã đánh.

“Nhưng mà em không cần phải sợ, bôi xấu thanh danh Lý Khinh Hồng, đây chỉ là bước đầu tiên, còn lại cứ chờ nhà họ Lương ra tay.”

Lương Nhật Tân lại tiếp tục nói: “Chờ đến khi công ty của con đàn bà đê tiện ấy bị phá sản, không phải là cô ta sẽ do chúng ta tùy ý xử lý à?”

Ngụy Hương Kiều gạt đi nỗi lo trong lòng, trở về yên lặng chờ đợi tin tức.

Lương Nhật Tân cũng nói tin tức này cho Lương Ý Hành.

Trong phòng họp nhà họ Lương.

Lương Nam Lĩnh, Lương Ý Hành cùng với một người đàn ông mặc áo vải thô màu đen, mang đôi giày vải màu đen đang ngồi ngay ngắn ở giữa.

Cổ áo của người đàn ông trung niên được thêu hình thái cực một đen một trắng to tướng, âm dương hòa trộn vào nhau, trông vô cùng ăn khớp.

“Ông nội, bước đầu tiên đã hoàn thành, bây giờ chỉ cần chờ đợi tập đoàn Lệ Tinh bị chèn ép bởi áp lực từ nhiều phía, và nó sẽ phải sụp đổ.”

Lương Ý Hành để điện thoại xuống, vẻ mặt tươi cười nói với Lương Nam Lĩnh.

“Tốt lắm, công lao lần này, cháu và Nhật Tân đã góp sức rất nhiều.”
 
Chương 669


CHƯƠNG 669

Vẻ mặt Lương Nam Lĩnh hồng hào, bưng một tách trà Long Tỉnh thượng hải lên uống một ngụm, cười to: “Từ lúc bắt đầu, nhà họ Lương chúng ta đã đứng ở rìa thất bại, cái cô Lý Khinh Hồng đó cũng được xem như là nhân tài, đáng tiếc là không thể làm việc cho nhà họ Lương chúng ta.”

“Đã không thể làm việc cho nhà họ Lương chúng ta, vậy thì hủy diệt thôi.”

Trong mắt Lương Ý Hành lại hiện lên một tia tàn nhẫn: “Cháu đã cho cô ta cơ hội, đáng tiếc là cô ta không biết trân trọng nó, mà còn dung túng cho chồng của cô ta ra tay với cháu, thiếu chút nữa là cháu đã rơi xuống khỏi tháp Thiên An, mối thù này không báo thì không phải là quân tử.”

“Ý Hành, cháu yên tâm đi, ông tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho gia đình Lý Khinh Hồng đâu, chuyện sống chết của bọn họ sẽ do cháu quyết định.”

“Cháu cảm ơn ông nội.”

Lúc này, trên mặt Lương Ý Hành mới xuất hiện nụ cười, nhưng mà anh ta vẫn cẩn thận như cũ: “Chỉ sợ Vương Nhất bên cạnh Lý Khinh Hồng chính là một ẩn số, mấy ngày tiếp theo chắc chắn sẽ đến nhà họ Lương chúng ta để lấy lại video gốc.”

“Chuyện này phải mời Bao đại sư ra tay thôi.”

Lương Nam Lĩnh hoàn toàn không sợ, nhìn về phía người đàn ông mặc áo vải nhắm mắt dưỡng thần yên tĩnh ngồi ở chính giữa, cung kính chắp tay.

Bộp.

Vừa mới dứt lời, Bao đại sư liền mở to mắt, trong mắt ông ta bắn ra hai tia sáng.

Xương gò má của ông ta nhô cao, hai bên huyệt thái dương lại nổi lên gân xanh mà mắt thường có thể nhìn thấy, giống như những con rắn lục xanh nhỏ đang cử động.

Hai mắt mở to, không giận tự uy.

Đây là cao thủ tuyệt đỉnh, thực lực áp đảo đa số võ giả thế tục.

“Gia chủ Lương không cần phải lo lắng, cậu ta đã phế đi nhiều cao thủ trong hiệp hội võ đạo của tôi, tôi và cậu ta đã sớm đứng ở hai phe đối lập.”

Bao đại sư hùng hồn nói: “Chỉ cần cậu ta dám đến đây thì tôi sẽ khiến cho cậu ta không có đường về.”

Lương Nam Lĩnh lập tức vui mừng, Bao đại sư này không những là đệ tử của người kia mà còn là quản lý cấp cao trong hiệp hội võ đạo, ông ta đã phải bỏ ra một cái giá rất lớn cùng với sức thuyết phục thì mới có thể mời người này đến đây.

Nhưng mà Lương Ý Hành vẫn còn có chút lo lắng, anh ta chắp tay nói: “Bao đại sư, người kia đâu rồi, có đi cùng với chúng ta không? Nhà họ Lương chúng tôi cần phải chuẩn bị để tiếp đón chu đáo.”

“Ý cậu là gì?”

Không ngờ Bao đại sư lại hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lương Ý Hành: “Chẳng lẽ cậu cảm thấy một mình tôi không có khả năng xử lý cậu ta?”

Lương Ý Hành lập tức gục đầu xuống: “Ý Hành không dám, chẳng qua là Ý Hành cảm thấy sư tử vồ thỏ thì cũng phải dùng toàn lực, nếu đã làm thì phải chuẩn bị cho thật chu toàn.”

“Hừ, sư phụ của tôi bận rộn nhiều việc, nào có thời gian rảnh rỗi quan tâm đến chuyện thế tục.” Trong lời nói của Bao đại sư đầy vẻ kiêu ngạo.

Lương Ý Hành còn muốn nói gì đó, Bao đại sư lại khoác tay chặn lại: “Thằng nhóc à, không cần phải nhiều lời đâu, đối phó với cậu ta thì chỉ cần một mình tôi là đủ.”

Lúc này, Lương Ý Hành mới không tiếp tục đề cập nữa, chắp tay nói: “Vậy xin làm phiền Bao đại sư.”

Sáng sớm ngày hôm sau.

Ngụy Hương Kiều đi thang máy lên đến công ty, nhưng mà trên đường đi cứ có người chỉ rõ vào cô ta, còn che miệng cười trộm.
 
Chương 670


CHƯƠNG 670

Ngụy Hương Kiều còn tưởng là ngày hôm nay mình trang điểm không đẹp, thế là lấy gương ra bắt đầu dặm thêm phấn son, không ngờ người xung quanh lại cười vui vẻ hơn nữa, còn có người lén lút chụp ảnh cô ta.

Rốt cuộc Ngụy Hương Kiều cũng đã phát hiện sự việc không bình thường, cô ta chộp lấy một người đang chụp lén mình rồi hỏi: “Có phải là anh mới chụp tôi không hả?”

“Phải thì sao?”

Người kia không những không sợ, ngược lại còn hất tay Ngụy Hương Kiều ra, trên mặt đầy vẻ mỉa mai: “Làm gái có tiếng mà sợ người ta chụp ảnh à, cô có cần tôi bình luận cho cô vài lời đẩy cô lên top không?”

“Anh nói cái gì?”

Ngụy Hương Kiều chẳng hiểu ra làm sao, nhưng trên mặt đã hiện đầy lửa giận.

“Tôi đã gặp không ít người đê tiện, nhưng mà hèn hạ như cô ta thì đây là lần đầu tiên mà tôi gặp.”

“Làm kẻ thứ ba của Lương Ý Hành thì thôi đi, còn không hài lòng muốn ở bên cạnh Lương Ý Hành nhà họ Lương, nghe nói là đã phá bỏ mấy đứa con rồi.”

“Thật hả, không đi đóng Jav thì thật là đáng tiếc.”

“…”

Người đi đường nghị luận ầm ĩ, có mắng chửi, còn có người vui vẻ xem náo nhiệt.

Càng ngày càng có nhiều người chú ý tới Ngụy Hương Kiều, thậm chí còn có người trực tiếp đánh vào vai cô ta, không cho cô ta đi: “Cô chính là Ngụy Hương Kiều à?”

Sắc mặt của Ngụy Hương Kiều liền thay đổi, bởi vì cô ta phát hiện càng lúc càng có nhiều người đang chỉ trỏ mình.

Ngụy Hương Kiều cảm thấy sự việc không thích hợp, thế là liền nhanh chân bỏ chạy.

“Đừng có chạy.”

“Bắt con đàn bà đê tiện Ngụy Hương Kiều lại.”

“Đánh chết cô ta.”

Người đi đường lần lượt đuổi theo, dùng bình nước và trứng gà trong tay chọi vào người Ngụy Hương Kiều.

Một trận hỗn loạn qua đi, Ngụy Hương Kiều tóc tai bù xù nằm ở dưới đất, trên người cô ta đều là trứng gà sống cùng với dấu chân, giày cũng bị rớt mất một chiếc.

“Mọi người… bị cái gì vậy?”

Ngụy Hương Kiều đau đến nỗi ứa nước mắt, khập khiễng đứng dậy, mở điện thoại ra lướt một vòng, liền nhìn thấy tin tức khiến cô ta khó mà tin được.

“Nam tài tử Lương Nhật Tân nước H cùng cậu chủ Lương Ý Hành nhà họ Lương dùng chung một người tình, vạch trần cuộc sống hỗn loạn của hào môn.”

Hai mắt Ngụy Hương Kiều lập tức mở to, run rẩy nhấn vào, một tấm ảnh to cùng với một đoạn video đập vào trong mắt cô ta.

Nhân vật nam chính là Lương Ý Hành cậu chủ nhà họ Lương, nhân vật nữ chính không phải là cô ta đó à?

Thông tin rất rành mạch, viết hơn cả mười nghìn chữ, vạch trần Ngụy Hương Kiều là một người phụ nữ bình thường đến cỡ nào, từng bước từng bước trở thành tình nhân của Lương Nhật Tân rồi lại bằng cách nào mà có thể leo lên giường với Lương Ý Hành.
 
Chương 671


CHƯƠNG 671

Không chỉ có như thế, ngay cả thân phận của cô ta cũng bị thay đổi, trở thành một đứa trẻ mồ côi lớn lên trong cô nhi viện, mười sáu tuổi đã bước vào nơi phong nguyệt, trở thành siêu mẫu vũ công nổi tiếng nhất ở Bất Dạ Thành, trên cơ bản là ai cũng có thể làm chồng cô ta.

“Rốt cuộc, rốt cuộc cái này là gì đây?”

Sau khi xem sơ qua, đôi mắt Ngụy Hương Kiều hằn lên tia máu, bàn tay đang cầm điện thoại run rẩy không ngừng.

Cô ta chính là làm nghề này, vừa liếc mắt liền nhìn thấy tấm ảnh full HD đã được photoshop đổi mặt, làm mặt của cô ta và Lương Ý Hành dính sát vào nhau không có kẻ hở.

Reng reng.

Đúng lúc này, điện thoại di động lại vang lên, là Lương Nhật Tân gọi tới.

Vừa mới ấn nghe liền truyền đến tiếng mắng chửi giận dữ của Lương Nhật Tân.

“Hay lắm con đàn bà đê tiện, ăn của tôi, mặc của tôi, ngay cả nhà ở cũng là của tôi, thế mà lại ngủ cùng anh cả tôi.”

Thân phận là người nhà họ Lương của Lương Nhật Tân đã được công ty giải trí Huy Hoàng giữ bí mật, cho nên có rất ít người biết Lương Ý Hành là anh cả của anh ta.

Ngụy Hương Kiều lập tức gấp gáp: “Nhật Tân, anh nghe em giải thích đi, em không có phản bội anh, em bị hãm hại đó.”

“Hãm hại mẹ cô, video đều đã bị tung lên rồi.”

Lương Nhật Tân cắt ngang lời cô ta, tức giận nói: “Cô cút đi cho tôi, đừng có đến tìm tôi nữa.”

“Nhật Tân…”

Tút tút tút.

Không đợi Ngụy Hương Kiều nói xong, Lương Nhật Tân liền cúp điện thoại.

Lúc Ngụy Hương Kiều gọi lại cho anh ta thì phát hiện mình bị chặn rồi.

Tin tức của minh tinh đang nổi tiếng luôn luôn có nhiều người quan tâm, Lương Nhật Tân cũng xem như có chút danh tiếng trong giới giải trí, sau khi tin tức được tung lên, người mắng Ngụy Hương Kiều nhiều vô số kể.

Trong lúc nhất thời, Ngụy Hương Kiều liền trở thành con chuột qua đường tùy người mắng chửi, ngay cả đi đường thì cũng phải đi đường nhỏ, thậm chí ngay cả số di động của cô ta cùng với địa chỉ gia đình đều bị tiết lộ, điện thoại quấy rối chửi rủa liên tục gọi tới.

Vất vả lắm Ngụy Hương Kiều mới có thể đến công ty, ngay cả ánh mắt của đồng nghiệp do cô ta quản lí cũng nhìn cô ta bằng vẻ quái dị.

Ngụy Hương Kiều ngồi trước máy vi tính, sắc mặt âm trầm bất định, còn đang suy nghĩ xem ai lại có thể ra tay tàn nhẫn với mình như thế.

Lúc này, cô ta nhớ đến lời nói của Lý Khinh Hồng vào ngày hôm qua, vẻ hung hăng trong đôi mắt liền phun trào.

“Là con tiện nhân kia…”

Ngụy Hương Kiều tức giận toàn thân phát run: “Nếu như cô đã bất nhân, vậy thì đừng có trách tôi bất nghĩa, không ép cô vào đường cùng nhảy lầu tự sát thì tôi không phải là Ngụy Hương Kiều.”

Nói xong, cô ta lớn tiếng hét lên: “Tất cả mọi người đều viết ra một tin tức bôi nhọ Lý Khinh Hồng tập đoàn Lệ Tinh cho tôi, mỗi tiếng một bài, phải tàn độc hết mức, xảy ra chuyện gì thì tôi chịu trách nhiệm.”
 
Chương 672


CHƯƠNG 672

Nhưng mà bên ngoài phòng làm việc lại truyền đến tiếng kêu hốt hoảng của nhân viên.

“Ngụy tổng, không xong rồi, trang web của chúng ta đã bị xóa, tất cả đều bị đảo mã.”

“Cái gì?”

Ngụy Hương Kiều đập bàn, nổi giận đùng đùng bước tới, chỉ nhìn thấy ip mạng của tất cả các máy tính đã bị giả mạo, và không thể gửi ra ngoài.

“Ngụy tổng, cô mau đến đây xem đi, hai giờ sáng ngày hôm nay công ty của chúng ta liên tục gửi 4 thông báo đã nói rõ, đều là do công ty chúng ta có ý định hãm hại bọn họ, video và ảnh chụp cũng là do chúng ta photoshop thành.”

Lời này vừa mới nói ra, sắc mặt của Ngụy Hương Kiều liền thay đổi, cô ta mở ra xem, quả nhiên nhìn thấy bốn thông báo làm sáng tỏ, hiện tại dư luận trên mạng nghiêng về một bên, tất cả đều đang chửi mắng doanh nghiệp của bọn họ vô đạo đức.

“Tránh ra.”

Ngụy Hương Kiều đẩy nhân viên kia ra, tự mình ngồi trước máy vi tính gõ mã.

Nhưng mà gõ một hồi, máy tính đột nhiên lại chuyển sang màn hình xanh, những dãy mã màu đỏ chi chít lấp đầy cả màn hình.

“Ngụy tổng, mạng nội bộ của công ty chúng ta đã bị hacker tấn công rồi.” Nhân viên lo lắng nói.

Bịch.

Ngụy Hương Kiều lập tức mất hết sức lực ngồi dựa vào ghế, hai mắt trì trệ.

Thủ đoạn của đối phương cao tay hơn cô ta rất nhiều, chỉ dựa vào một mình cô ta thì hoàn toàn không thể giải quyết được.

Nhưng mà rất nhanh, trong mắt của cô ta liền phát ra vẻ tàn độc, đập mạnh lên bàn: “Không thể bỏ qua như thế!”

Nói xong, cô ta nổi giận đùng đùng bắt một chiếc xe taxi đến tòa nhà quốc tế.

Cùng lúc đó, trong phòng làm việc tổng giám đốc tập đoàn Lệ Tinh.

Lý Khinh Hồng cũng kinh ngạc mở to mắt, cô xem tin tức với vẻ hoài nghi, lúc này mới không thể tưởng tượng nổi mà nhìn Vương Nhất: “Những thứ này đều là do anh làm?”

Vương Nhất nhún nhún vai: “Lấy đạo của người trả lại cho người, rất bình thường mà.”

Lý Khinh Hồng nhìn Vương Nhất giống như đang nhìn quái vật, sau đó lại nhàn nhạt cười một tiếng: “Anh thật là xấu xa.”

Vương Nhất nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay ngọc ngà của Lý Khinh Hồng, anh dịu dàng nói: “Anh sẽ không bỏ qua cho bất cứ ai có ý đồ muốn làm tổn thương em.”

“Ở đây là công ty…”

Lý Khinh Hồng đỏ bừng cả khuôn mặt, bàn tay trắng nõn lại bị Vương Nhất nắm chặt.

Đúng lúc này, Tiêu Đào lại bước đến: “Chào anh Vương.”

Sau đó lại báo cáo: “Lý tổng, có một cô gái họi Ngụy yêu cầu muốn gặp cô.”

Vương Nhất nghe vậy, anh liền cười nhạt: “Xem ra là cô ta đã đứng ngồi không yên rồi.”

Lý Khinh Hồng nhẹ gật đầu: “Mời cô ta vào đi.”

Sau khi nói xong, cô lại khôi phục hình tượng nữ cường ngồi xuống ghế tổng giám đốc chờ Ngụy Hương Kiều xuất hiện.

Vương Nhất thì ngồi trên ghế salon trong phòng, mang theo nụ cười âm trầm khó đoán.
 
Chương 673


CHƯƠNG 673

Chỉ một lúc sau, Ngụy Hương Kiều liền nổi giận đùng đùng đứng trước mặt Lý Khinh Hồng, đập mạnh vào bàn: “Lý Khinh Hồng, cô khinh người quá đáng!”

Vương Nhất chậm rãi nói: “Cô không cần phải tìm Lý tổng, cô ấy không biết chuyện này đâu, tất cả mọi chuyện đều là do tôi làm.”

“Anh?”

Ngụy Hương Kiều kinh ngạc đánh giá Vương Nhất một vòng, cô ta cảm thấy người có năng lực làm đến bước này, ngoại trừ Lý Khinh Hồng ra thì không có người nào khác.

“Đúng vậy.”

Vương Nhất nheo mắt cười nói: “Sao nào, cô Ngụy, cảm giác được làm người nổi tiếng trên mạng cũng không tệ đúng không?”

Ngụy Hương Kiều tức giận suýt ngất xỉu, cô ta nổi giận đùng đùng đi đến trước mặt Vương Nhất, ra lệnh cho anh: “Còn không mau xóa bỏ mấy tin tức kia đi, sau đó trả lại mạng nội bộ cho công ty chúng tôi.”

“Cô Ngụy, mới vậy mà đã gấp rồi? Tôi nhớ là ngày hôm qua cô đâu có nói như vậy?”

Vương Nhất nhìn Ngụy Hương Kiều với vẻ thách thức, chế nhạo nói.

Ngụy Hương Kiều hít sâu một hơi rồi nói với Vương Nhất: “Chỉ cần anh xóa bỏ những tin tức này thì tôi cũng sẽ xóa tin tức bất lợi cho các người, như thế nào?”

“Cô Ngụy, có phải là cô đã hiểu lầm rồi không?”

Vương Nhất bâng quơ hỏi lại: “Công ty của các người đều đã đăng thông báo làm sáng tỏ, có xóa hay không xóa tin tức thì có ý nghĩa gì?”

“Tôi mới là người quyết định cuối cùng, cô cảm thấy cô có tư cách để bàn điều kiện với tôi à?”

Thần kinh Ngụy Hương Kiều run lên, cô ta sợ khí thế của Vương Nhất, nghiến răng nói: “Anh muốn như thế nào thì mới có thể xóa bỏ những tin tức này?”

Lúc nói ra lời này, giọng nói của cô ta đều đang run rẩy.

Khi đưa tin tức này lên, không chỉ có một công ty truyền thông Thiên An, mà là có mười mấy hai mươi công ty, có thể nói là gần như toàn bộ các công ty truyền thông ở Thiên An đều rất bất ngờ.

Năng lực phía sau Vương Nhất thật sự khiến cô ta phải sợ hãi.

Nhưng Vương Nhất lại cười nhạt một tiếng: “Xin lỗi nha, tôi không có ý định tha thứ cho cô.”

“Anh…”

Ngụy Hương Kiều cứng người, trên trán nổi đầy gân xanh, cô ta đang muốn nói gì đó bỗng nhiên điện thoại lại vang lên.

“Ngụy tổng, cô chạy nhanh đi, lúc nãy có rất nhiều cảnh sát đến đây, không chỉ niêm phong công ty chúng ta mà còn có rất nhiều đồng nghiệp đã bị bắt.”

Giọng nói của tiếp tân hoảng sợ vô cùng, cô ta chỉ là một tiếp tân, cho nên có thể trốn qua một kiếp: “Bây giờ những người đó đang đến tìm cô đấy.”

“Cái gì?”

Tay cầm điện thoại, hai chân Ngụy Hương Kiều mềm nhũn ngồi bệt xuống đất, sắc mặt trắng bệch, run không ngừng.

Cạch.

Khách quý đến rất nhanh, Ngụy Hương Kiều vừa mới để điện thoại di động xuống thì cửa phòng làm việc của tổng giám đốc đã bị đẩy ra, Bạch Yến dẫn theo một nhóm người mặt không đổi sắc đi vào trong: “Cô chính là Ngụy Hương Kiều?”
 
Chương 674


CHƯƠNG 674

“Các người… là ai?”

Ngụy Hương Kiều hoảng sợ đến nỗi cử động cũng không dám cử động, biểu cảm sợ hãi đến cực điểm.

“Tôi là đội trưởng đội 1 khoa cảnh sát hình sự cục cảnh sát Thiên An, tên là Bạch Yến, chúng tôi bắt cô về tội vu khống danh dự người khác và vô cớ tung tin đồn thất thiệt.”

Bạch Yến lấy giấy chứng nhận ra, Sử Kiến cùng một cảnh sát khác lập tức bước lên phía trước, dẫn Ngụy Hương Kiều mất hết sức lực đi khỏi.

“Lại là anh.”

Bạch Yến nhìn Vương Nhất, lông mày lập tức nhướn lên.

“Làm phiền cô Bạch rồi.”

Vương Nhất cười với Bạch Yến, sau đó lại dùng âm thanh chỉ có hai người nghe được mà nói: “Đừng quên những gì tôi đã nói với cô, đen có khi không phải là đen, trắng có khi không phải là trắng.”

Bạch Yến quay đầu nhìn trịnh trọng gật đầu.

Ánh mắt Lý Khinh Hồng bình tĩnh như nước, đối với chuyện này, cô đã không cảm thấy kinh ngạc nữa.

Vương Nhất ra khỏi phòng làm việc chủ tịch tập đoàn Lệ Tinh, mắt hơi híp lại.

“Tiếp theo cũng nên đến nhà họ Lương một chuyến…”

Lương Nhật Tân ra lệnh cho Ngụy Hương Kiều bôi nhọ Lý Khinh Hồng, đây chỉ là bước đầu tiên, chắc chắn là nhà họ Lương còn có kế hoạch tiếp theo.

Giết người thì phải giết tuyệt, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, đây chính là phương châm làm việc của Vương Nhất trong năm năm qua.

Anh gọi điện thoại cho Lãnh Nhan: “Đến nhà họ Lương với tôi.”

“Vâng.”

Đầu dây bên kia điện thoại truyền đến một giọng nói lạnh lẽo, cũng không phải là giọng nói của Lãnh Nhan.

“Nhã My?”

Vương Nhất giật mình: “Bây giờ cô đang ở cùng Lãnh Nhan à?”

“Tôi tìm cô ấy có chút việc.” Khương Nhã My từ tốn nói.

Sau đó bên cạnh mới truyền đến giọng nói mang theo vẻ áy náy sâu sắc của Lãnh Nhan: “Tôi xin lỗi thiếu chủ, mấy ngày nay chị Nhã My vẫn luôn ở chỗ tôi, hỗ trợ tôi giải phẫu thi thể…”

“Giải phẫu thi thể?”

Ánh mắt của Vương Nhất ngưng đọng lại.

Giọng nói bình thản của Khương Nhã My lại truyền đến, hổ về núi tôi đã giết một nhân viên chấp hành nhất tinh của “Võng Lượng”, cũng đã mang thi thể của người đó trở về, đang được giải phẫu, Lãnh Nhan là người trong nghề.”

Nghe vậy, Vương Nhất nhịn không được mà nhớ đến hình ảnh máu me khắp người của Khương Nhã My vào đêm hôm đó.

Khương Nhã My còn nói thêm: “Không phải là anh muốn đến nhà họ Lương à, Lãnh Nhan đang bận việc không thể đi cùng anh, vậy thì để tôi làm thay cho, đi đến nhà họ Lương cùng anh.”

Vương Nhất cười khổ, đã bao lâu rồi anh không cùng Nhã My chấp hành nhiệm vụ nhỉ?

Mười phút sau, có một chiếc Porsche mui trần dừng bên cạnh Vương Nhất, Khương Nhã My xuất hiện với mái tóc đen.
 
Chương 675


CHƯƠNG 675

Vẫn là cách ăn mặc trước kia, áo da màu đen bó sát người, boot cao màu đen, ngay cả mái tóc cũng là màu đen.

“Lên xe đi.”

Vương Nhất ngồi vào ghế bên cạnh tài xế, Khương Nhã My đạp mạnh chân ga, xe chạy về phía nhà họ Lương.



Lúc này, nhà họ Lương gà bay chó sủa.

Lương Ý Hành vô cùng lo lắng ngồi trên ghế salon nhìn tấm ảnh giường chiếu trong tin tức, trên trán nổi đầy gân xanh.

Đúng lúc này, có một người phận con cháu nhà họ Lương bước đến, Lương Ý Hành lập tức đứng dậy: “Sao rồi, đã phủi sạch quan hệ chưa?”

Bởi vì tin tức này mà danh dự của nhà họ Lương rơi xuống vực thẳm, tất cả cổ phiếu của công ty được đưa ra thị trường lập tức rớt giá trầm trọng, tổn thất nặng nề.

Người kia lắc đầu: “Vẫn chưa, nếu như lúc này lên tiếng thì sẽ khiến người ta cảm thấy chúng ta giấu đầu lòi đuôi.”

“Chết tiệt!”

Nghe vậy, Lương Ý Hành chỉ nghiến chặt răng, thật lâu sau vẫn không lên tiếng.

Lúc này, Lương Nam Lĩnh bước vào, nhìn anh ta bằng một cái nhìn sâu sắc: “Ý Hành, Vương Nhất đó thật sự là một người có năng lực, cháu đừng coi thường cậu ta.”

“Ông nội, cháu đã hiểu rồi.”

Lương Ý Hành trầm giọng nói: “Nhưng đây cũng chỉ là những thủ đoạn nhỏ nhoi của anh ta, chỉ cần đoạn video nằm trong tay cháu, chúng ta vĩnh viễn đứng ở thế thượng phong.”

Lương Nam Lĩnh nhẹ gật đầu: “Tính toán thời gian, chắc là thằng ranh đó sắp đến nhà họ Lương rồi.”

“Nếu như cậu ta đồng ý thần phục thì có thể tha cho cậu ta một mạng, còn không thì chỉ sợ cậu ta cái chết lưới rách.” Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Lương Ý Hành cười lạnh: “Cá chết lưới rách thì cũng phải có năng lực này mới được, trước mặt nhà họ Lương chúng ta, anh ta chẳng phải là cái thá gì hết.”

Rầm rầm.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến một tiếng vang đinh tai nhức óc.

Một chiếc xe Porsche màu đen mạnh mẽ đâm vào, trực tiếp đụng ngã cửa đại viện nhà họ Lương.

Sau đó, có một nam một nữ bước xuống từ trên xe, sắc mặt lạnh lùng cất bước.

“Các người là ai mà lại dám xông vào nhà họ Lương.”

Rầm.

Thủ vệ nhà họ Lương còn chưa nói xong thì đã bị Khương Nhã My đá một đá bay đi.

Vương Nhất kinh ngạc nhìn Khương Nhã My, anh còn chưa ra tay kia mà, thế mà Nhã My lại ra tay trước.

“Gọi người nhà họ Lương cút ra đây.”

Cặp mắt Khương Nhã My đằng đằng sát khí, giọng nói lạnh lùng như băng.
 
Chương 676


CHƯƠNG 676

Tất cả thủ vệ nhà họ Lương miệng câm như hến, vội vàng chạy vào báo cáo.

Sát khí trên mặt Khương Nhã My lập tức tản đi, cô ta quay đầu thản nhiên nhìn Vương Nhất: “Có phải công việc của Lãnh Nhan là như thế này không?”

Vương Nhất vô thức nhẹ gật đầu, Khương Nhã My lại âm thầm cười một tiếng: “Xem ra là tôi cũng có thể làm công việc của Lãnh Nhan.”

“Người nào lại to gan như thế, dám ra tay ở nhà họ Lương.”

Đúng lúc này, trong biệt thự nhà họ Lương truyền đến tiếng hét phẫn nộ lại già nua.

Lương Nam Lĩnh và Lương Ý Hành dẫn theo một đám vệ sĩ mặt mũi tràn đầy giận giữ bước ra, khi nhìn thấy là Vương Nhất và Khương Nhã My, ánh mắt của bọn họ liền co rút.

“Vương Nhất, là anh.”

“Cậu chính là Vương Nhất?”

Đây là lần đầu tiên Lương Nam Lĩnh gặp Vương Nhất, đôi mắt nhăn nheo của ông ta hơi híp lại.

“Là tôi.”

Vương Nhất đứng thẳng người, gương mặt góc cạnh, nhìn chằm chằm vào tất cả mọi người nhà họ Lương.

Khương Nhã My đứng bên cạnh với sắc mặt bình thản, nghịch con dao găm bằng bạc trong tay, chuyển thành những mũi dao sắc nhọn.

Đối mặt với toàn bộ nhà họ Lương, vậy mà hai người lại không hề biểu hiện ra sự sợ hãi, sắc mặt của Lương Ý Hành và Lương Nam Lĩnh dần dần trở nên trì trệ.

Nhưng mà nhà họ Lương đã chuẩn bị chu toàn, sự căng thẳng trong lòng vừa mới lóe lên liền biến mất, biểu cảm Lương Ý Hành đột nhiên lại trở nên dữ tợn: “Vương Nhất, lần trước thiếu chút nữa là anh đã ném tôi xuống khỏi tháp Thiên An, lại còn hàm hồ đưa tin bôi nhọ nhà họ Lương, chúng tôi chưa đến tìm anh thì thôi, anh lại chủ động dâng tới cửa.”

“Làm vậy không phải rất hợp ý các người à?”

Vương Nhất bỗng nhiên lại cười, anh cất cao giọng nói: “Tôi cho các người một cơ hội giết tôi, để tôi xem xem các người có năng lực này không.”

“Thằng ranh vô tri.”

Ánh mắt Lương Nam Lĩnh âm trầm nhìn chằm chằm vào Vương Nhất: “Cậu bôi nhọ danh dự nhà họ Lương chúng tôi, suýt chút nữa đã hại chết cháu trai của tôi, không giết cậu thì khó mà giải trừ mối hận trong lòng tôi.”

“Còn không mau xóa bỏ tin tức bôi nhọ nhà họ Lương, sau đó giao dự án xây dựng của tập đoàn Lệ Tinh ra đây, như vậy thì tôi còn có thể suy nghĩ mà tha cho anh một mạng.”

Lương Ý Hành cũng hùng hồn ra lệnh.

Vương Nhất lại nhẹ nhàng lắc đầu, giọng nói bình tĩnh: “Xóa hay không xóa thì có liên quan gì đâu, dù sao thì nhà họ Lương các người cũng sẽ sớm diệt vong thôi.”

Nói xong lời này, Vương Nhất dừng lại một chút, giọng nói bỗng nhiên trở nên lạnh lùng.

“Giao video ra đây, tôi sẽ tha cho các người một con đường sống.”

Lương Ý Hành giật mình bởi khí thế của Vương Nhất, nhưng mà anh ta đã chuẩn bị rất chu đáo, nên vẫn không hề e ngại chút nào, mỉm cười rồi nói.

“Nếu như anh đã không thích uống rượu mời mà thích uống rượu phạt, vậy thì đừng có trách tôi vô tình.”

Vừa nói dứt lời, anh ta liền thủ thế.
 
Chương 677


CHƯƠNG 677

Bịch bịch.

Vệ sĩ nhà họ Lương ở sau lưng cũng nhanh chóng bước lên một bước, bao vây Vương Nhất và Khương Nhã My thật chặt chẽ.

Trong tay của mỗi một tên vệ sĩ đều cầm theo súng ống, chúng đang chỉ vào đầu bọn họ.

Mặc dù trong nước nghiêm cấm sử dụng súng, nhưng chỉ cần là hào môn thì đều có một con đường tắt để có thể có súng.

Nhìn cảnh tượng này, Lương Ý Hành cười lạnh: “Lần trước là do tôi đã không suy xét chu toàn, không dẫn theo vệ sĩ nên mới để anh có cơ hội tiếp cận, bây giờ anh có cách gì để thoát khỏi rừng mưa đạn từ những cây súng này?”

Hơn nữa, đây còn chưa phải là át chủ bài lớn nhất của anh ta, dựa vào cục diện hiện tại, có lẽ căn bản không cần phải sử dụng át chủ bài là đã có thể giết bọn họ.

Bị nhiều họng súng chỉ vào đầu, Vương Nhất và Khương Nhã My hoàn toàn không sợ hãi.

Không chỉ không sợ, hai người còn liếc mắt nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy một nụ cười hiếm có từ trong mắt đối phương.

Giống như hai con sư tử cuối cùng cũng có một ngày có thể trở về thảo nguyên bao la rộng lớn, thỏa thích bộc lộ dã tính của bọn chúng.

“Mỗi người một nửa?”

Vương Nhất quay đầu hỏi.

“Cứ để cho tôi hết đi.”

Khương Nhã My thờ ơ cười, con dao đang xoay tròn trong tay bỗng nhiên dừng lại.

Một con dao găm lập tức biến thành rất nhiều chuôi, giống như một bàn tay phật, được Khương Nhã My nhẹ nhàng vung ra.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, bạo vũ lê hoa, đao quang kiếm ảnh.

Phập phập phập.

Phi đao lấy mạng, tất cả vệ sĩ nhà họ Lương ngay cả thời gian nổ súng cũng không kịp, trên cổ liền xuất hiện một vết dao nhỏ xíu.

Vết thương hở ra, máu chảy như suối.

Tất cả vệ sĩ đều đột ngột ngã xuống, chết không nhắm mắt.

Tĩnh lặng như tờ.

Nụ cười trên mặt Lương Ý Hành, Lương Nam Lĩnh vẫn chưa biến mất hoàn toàn thì đã trở nên cứng đờ, tựa như hai tấm mặt nạ da người tinh xảo, nỗi sợ hãi giăng đầy trong mắt.

Khoảnh khắc anh giơ tay lên trời, Thốn Mang hiện thế, tục xưng sức mạnh của quỷ thần, trong nháy mắt, tất cả mọi người đều chết oan chết uổng.

Đây có thật là sức mạnh của con người không vậy?

Vốn trong sảnh lớn nhà họ Lương còn đầy ắp người, nhưng chỉ một giây sau, khung cảnh lập tức trở nên cực kỳ hoang vu.

Mặt mày Lương Ý Hành tức khắc tái nhợt hẳn đi, anh ta há miệng thở hổn hển từng ngụm, mồ hôi lãnh ướt đẫm cả lưng áo.

Lương Nam Lĩnh đã qua cái tuổi nửa trăm thì càng không ổn hơn, trực tiếp phịch một tiếng, ngã ngồi ra đất.
 
Chương 678


CHƯƠNG 678

Khương Nhã My lại làm như chẳng có gì xảy ra. Cô ta như biết pháp thuật, trong tay bỗng chốc xuất hiện một con dao găm, nhanh nhẹn xoay tròn giữa các đầu ngón tay.

Thấy vậy, Vương Nhất chỉ biết nở nụ cười khổ, đã qua bao năm rồi mà cô ta vẫn chưa thể từ bỏ thói xấu thích xoay dao này.

Anh tĩnh tâm vài giây, ánh mắt lại một lần nữa trở nên lạnh lùng, chân chầm chậm bước về phía Lương Ý Hành và Lương Nam Lĩnh.

Giờ phút này, trái tim Lương Ý Hành đã nhảy tới cổ, mồ hôi tuôn như mưa, tưởng như đã trở lại cái đêm bị ném từ tháp Thiên An xuống vậy.

“Đừng tới đây, mày mau đứng lại đó!”

Giọng anh ta run run, sợ hãi cùng cực.

Nhưng Vương Nhất vẫn bước về phía anh ta vói vẻ mặt lạnh lùng, trong nháy mắt, anh đã đứng trước mặt anh ta, cụp mắt nhìn anh ta từ trên cao.

Dưới ánh nhìn lạnh như băng của Vương Nhất, trái tim Lương Ý Hành như bị ai bóp chặt, hoảng sợ khôn cùng.

“Mày, mày dám động vào tao?!”

Bốp…

Vừa dứt lời, cả người anh ta lập tức bay thẳng ra ngoài như con diều đứt dây.

Cơ thể đập mạnh vào con sư tử đá to lớn đặt hai bên biệt thự, máu tươi tuôn ra khỏi miệng.

Lương Ý Hành có đè ép cơn đau xuống, giãy dụa muốn đứng dậy. Anh ta vừa ngẩng đầu lên, đã thấy Vương Nhất đang nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng.

Anh nhấc chân, đạp mạnh xuống cổ Lương Ý Hành, còn không ngừng đè ép.

“Nói, đoạn phim gốc ở đâu.”

“Khụ khụ…”

Con ngươi trong mắt Lương Ý Hành dãn ra, anh ta sắp bị dẫm đến hít thở không nổi rồi.

Nhưng Vương Nhất rất biết cách khống chế sức lực, vừa có thể khiến Lương Ý Hành cảm nhận nỗi thống khổ khi cổ bị đạp gãy, vừa không đến mức khiến anh ta chết thật.

“Mày dám làm cháu trai tao bị thương!”

Lương Nam Lĩnh đứng bên cạnh trợn tròn mắt, liều mạng lao tới chỗ Vương Nhất.

Rầm…

Chỉ là còn chưa tới được chỗ anh thì ông ta đã bị đá bay ra ngoài.

“Ông già, tôi khuyên ông biết an phận chút đi, mục đích lần này tôi tới nhà họ Lương chỉ là muốn lấy đoạn phim gốc về thôi.”

Giọng Vương Nhất vô cùng sắc lạnh, ngập tràn sát ý dày đặc.

“Vương Nhất, mày dám giết người nhà họ Lương, nhà họ Lương tao đây sẽ không bỏ qua cho mày, càng không bỏ qua cho Lý Khinh Hồng!”

Lương Nam Lĩnh run rẩy đứng dậy, trên mặt hiện lên vẻ độc ác và oán hận, rồi buông lời đe dọa.

“Thế ư?”

Vương Nhất nhướng mày, trong mắt chợt lóe lên luồng sát ý nồng đậm, nhưng giọng điệu vẫn châm chọc như trước: “Ông dựa vào đâu mà không buông tha cho tôi, dựa vào cái nhà toàn người già, phụ nữ và trẻ nhỏ của ông hả?”
 
Chương 679


CHƯƠNG 679

Thứ nhà họ Lương dựa vào cùng lắm chỉ là tài lực to lớn và mấy đội vệ sĩ có trang bị súng ống thôi… bỏ hết mấy thứ này, nhà họ Lương còn lại gì chứ?

Lương Nam Lĩnh mặt mày âm trầm nhìn Vương Nhất, chẳng hề sợ hãi mà hét lớn: “Nhà họ Lương tao đây đã sừng sũng ở Thiên An hơn ba mươi năm, mày tưởng bọn tao chỉ dựa vào những vệ sĩ đó thôi sao? Đương nhiên là phải có con bài chưa lật rồi!”

“Vậy mau mau lấy ra đi, nếu chậm, cháu trai của ông sẽ không còn mạng nữa đâu.”

Vương Nhất chẳng thấy sợ chút nào, bàn chân đặt trên cổ Lương Ý Hành hơi dẫm xuống, mặt mày anh ta lập tức đỏ lên, như thở không được.

“Mày sẽ hối hận!”

Trong mắt Lương Nam Lĩnh toàn là oán hận và ác ý, sau đó ông ta dồn hết sức bình sinh hét lớn: “Đại sư Bao, giờ không ra tay, còn đợi khi nào! “

Ầm…

Vừa dứt lời, một cỗ khí thế cực mạnh phóng ra từ một trong số các tầng của biệt thự nhà họ Lương.

Xoảng…

Dưới khí thế kinh người này, toàn bộ cửa kính trên tầng hai căn biệt thự bị chấn cho vỡ nát.

Vương Nhất và Khương Nhã My nhìn nhau, sắc mặt trở nên nặng nề, họ ngẩng đầu, tầm mắt dừng lại ở tầng hai của biệt thử.

Trên cửa sổ tầng hai của biệt thự bỗng xuất hiện một bóng người, ông ta mặc một thân đồ luyện công âm dương màu đen, chân đi giày vải miệng tròn, hai mắt tối tăm như mực, sát khí vô cùng mạnh.

Ông ta lạnh lùng liếc nhìn Vương Nhất và Khương Nhã My một cái, sau đó khẽ nhún đôi giày vải dưới chân, nhảy xuống dưới.

Trong không trung như xuất hiện một luồng khí vô hình, ôn hòa nâng cả người ông ta lên, lúc chân chạm đất, cả người chẳng hề nghiêng ngả dù chỉ một chút.

“Đại sư Bao! “

Thấy người nọ chầm chậm bay xuống, Lương Nam Lĩnh bày ra vẻ mặt kích động, hét lớn một tiếng.

Vương Nhất cũng thả Lương Ý Hành ra, hai mắt nheo lại đầy nguy hiểm, cẩn thận đánh giá tên đại sư Bao kia.

Ở Thiên An, anh chưa từng bắt gặp cường giả nào có khí thế mạnh mẽ tới vậy, hơn nữa từ lượng sát khí mà ông ta tỏa ra, có thể thấy ông ta muốn lấy mạng anh.

Đại sư Bao chăm chú nhìn Vương Nhất một hồi lâu, cuối cùng mới chịu mở miệng: “Cậu chính là Vương Nhất? “

“Ông là ai?”

Trong mắt Vương Nhất thoáng hiện nét ngạc nhiên rồi biến mất, nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

Tên đại sư Bao thoáng nhìn thì khí thế thật sự rất mạnh, nhưng còn cách Vương Nhất một khoảng xa.

Đại sư Bao cười lạnh một tiếng: “Phế bỏ nhiều cao thủ trong hiệp hội của tôi như vậy, lại còn hỏi tôi là ai sao?”

Vương Nhất lập tức nhướng mày: “Ông là người của hiệp hội võ đạo?”

“Đã biết tôi là nhân vật cấp cao trong hiệp hội võ đạo, còn không mau tức tốc quỳ xuống, tự chặt đứt tay chân, nếu vậy còn có thể tha cho cậu một mạng!” Đại sư Bao đứng chắp tay, vẻ ngạo nghễ hiện rõ trên khuôn mặt.
 
Chương 680


CHƯƠNG 680

Vương Nhất thầm thở dài trong lòng, võ si vào nam ra bắc, quảng bá rộng rãi Chiến Thần Môn, nhưng trong hiệp hội võ đạo được thành lập ở khắp nơi lại nuôi dưỡng không ít sâu mọt.

Thấy Vương Nhất không nói gì, đại sư Bao lập tức hét lớn một tiếng: “Còn không mau quỳ xuống! “

Vương Nhất ung dung nhìn ông ta, hỏi ngược lại: “Võ thánh có sát tâm, văn nhân có ngạo cốt. Thân là nhân vật cấp cao của hiệp hội võ đạo, mục đích ông luyện võ là gì?”

“Trên đầu người luyện võ có ba ngọn lửa, kính thiên địa, mộ quỷ thần, còn phải có lòng nhiệt huyết chân thành với đất nước, nhân dân. Nhưng ông đã không có thì chớ, lại còn hiếp yếu trợ mạnh, nối giáo cho giặc, ông không xứng với hai chữ “võ giả”.”

Ánh mắt Vương Nhất lạnh như băng, giọng nói càng lạnh hơn trăm lần, trên người tỏa ra hào quang chính nghĩa, từng câu nói như đánh mạnh vào lòng đại sư Bao, chân vô thức lùi về sau vài bước .

Khương Nhã My cũng lạnh lùng nhìn ông ta, dao găm trong tay xoay nhanh hơn, như thể sẽ rời khỏi tay cô bay ra ngoài bất cứ lúc nào.

Cuối cùng đại sư Bao cũng hoàn hồn, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, phẫn nộ quát lớn: “Ranh con, khi nào thì đến lượt mày dạy dỗ tao? Hôm nay mày cầm chắc cái chết rồi!”

Vừa dứt lời, tựa như một con mãnh hổ thoát khỏi lồng giam, ông ta tung một quyền thật mạnh nhắm thẳng tới trái tim Vương Nhất.

“Muốn chết!”

Hai mắt Khương Nhã My tối lại, dao găm trong tay như sắp bay ra.

Đúng lúc này, tàn ảnh lại đi trước cô ta một bước, chủ động tung một đấm về phía đại sư Bao.

Xương cốt trong người Vương Nhất rung lên ầm ầm, sức lực hệt như một ngọn núi lửa bùng nổ, đột ngột chấn động lên.

“Nội kình?!”

Khoảnh khắc hai cú đấm chạm nhau, ngạc nhiên và sợ hãi bao trùm hai mắt đại sư Bao.

Ngay cả sư phụ cũng chưa luyện được nội kình, thế mà lại xuất hiện trên người một tên đàn ông tầm thường như này!

Ầm…

Một quyền vô cùng dứt khoát của Vương Nhất khiến cả người đại sư Bao như biến thành con diều đứt dây, bay tới cạnh chân Lương Nam Lĩnh.

Hự…

Máu tươi tuôn ra từ miệng ông ta, nhuộm đỏ cả ống quần của Lương Nam Lĩnh.

“Á…”

Thảm trạng của đại sư Bao khiến Lương Nam Lĩnh sợ mất mật, ông ta xoay người ngã ngồi xuống đấy, mặt mày tái nhợt nhìn đại sư Bao hai mắt trợn trào, tái xanh tái mét.

Vốn tưởng có đại sư Bao ra tay, mọi chuyện sẽ được giải quyết dễ dàng, ai ngờ đại sư Bảo lại chẳng trụ nổi một hiệp dưới tay Vương Nhất!

“Đại sư Bao, đại sư Bao, ông sao rồi, còn đứng dậy nổi không?” Ông ta trưng ra vẻ mặt lo lắng hỏi

Mục đích ông ta gọi đại sư Bao đứng dậy, không phải để giết chết Vương Nhất, mà để bảo vệ cho tánh mạng của ông ta và Lương Ý Hành.

Nhưng đại sư Bao lại cuộn người nằm dí trên đất, máu tươi không ngừng chảy ra khỏi miệng.

“Gia chủ nhà họ Lương, rất xin lỗi, tôi không phải đối thủ của người này…”
 
Chương 681


CHƯƠNG 681

Những lời này chẳng khác gì bản án tử hình dành cho nhà họ Lương, khiến con ngươi Lương Nam Lĩnh co lại.

Ngay cả đại sư Bao cũng không phải đối thủ của anh, vậy từ trên xuống dưới nhà họ Lương, còn ai có thể chèn ép được Vương Nhất chứ?

Nhưng đại sư Bao lại nói thêm: “Nhưng gia chủ nhà họ Lương không cần lo, cậu ta không dám động vào tôi đâu, chỉ cần sư phụ của tôi ra mặt, cậu ta chắc chắn phải chết!”

“Người đó sẽ ra tay ư?”

Lương Nam Lĩnh nghe vậy, trên gương mặt già nua chợt hiện lên vẻ vui mừng.

Nếu người đó đồng ý ra mặt, vậy mọi chuyện vẫn còn đường cứu.

”Người đó” mà các người nói tới là ông ta sao?”

Nhưng trong lúc hai người họ vui mừng khôn xiết, giọng nói lãnh đạm của Khương Nhã My cất lên.

Vừa nói, Khương Nhã My vừa lấy từ trong túi ra vài tấm hình, rồi ném tới trước mặt bọn họ như ném rác.

Lương Nam Lĩnh và đại sư Bao vô cùng sửng sốt, vội nhặt ảnh lên, khi nhìn thấy người bên trong, cả người bọn họ run lên kịch liệt, sợ tới nỗi mặt mày tái nhợt.

Tấm ảnh chụp một cái xác của một gã đàn ông mặc áo đen, trên người có tổng cộng ba vết thương, lần lượt theo thứ tự là giữa mày, tim và cổ, cả ba đều bị lưỡi dao sắc bén cứa qua.

“Chuyện… chuyện này không thể nào…”

Đại sư Bao cầm đống ảnh, hai tay run run, trên gương mặt xanh mét hiện rõ vẻ không tin nổi.

Sau một hồi lâu, ông ta mới ngẩng đầu lên nhìn Khương Nhã My, hỏi: “Rốt cuộc cô là ai, rốt cuộc sư phụ của tôi bị sao vậy?”

“Ông ta bị tôi giết chết.”

Giọng điệu của Khương Nhã My vô cùng bình tĩnh, tựa như đang nói chuyện gì đó tầm thường lắm vậy.

Con ngươi đại sư Bao co lại, mặt mày xám như tro tàn.

Vương Nhất nhìn ảnh chụp, hai mắt hơi híp lại: “Đây là cái xác mà cô nhờ Lãnh Nhan khám nghiệm tử thi hộ sao?”

“Đúng vậy.”

Cô ta gật đầu, nói: “Lúc ông ta chết, phần đầu đột ngột nổ tung. Tôi nghi trong người ông ta có cài bom nên mới nói Lãnh Nhan khám nghiệm thử, không chừng sẽ tìm được chút tung tích của “Võng Lượng”.

Vương Nhất im lặng không nói gì, trong đầu sát thủ của Võng Lượng có cài một quả bom dạng chip, anh biết chuyện này.

Nhưng, có thể tạo ra loại bom công nghệ cao dạng chip này là việc vô cùng khó, đừng nói gì tới chuyện cấy bom vào não người.

Tất cả những chuyện liên quan tới tổ chức Võng Lương giờ vẫn còn là bí mật.

Nhưng ngay sau đó, ánh mắt của anh tối lại: “Nhân vật cấp cao trong hiệp hội võ đạo lại là đồ đệ của quan chấp hành của “Võng Lượng”?”

Nghĩ đến cái đêm Vương Tử Lam bị bắt đi, Lý Khinh Hồng bị người ám sát, lệ khí trong lòng Vương Nhất chẳng thể kiềm nổi nữa mà trào dâng.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom