Chào mừng bạn đến với Hội Đọc Truyện!

Hội Đọc Truyện là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!
Chương 2083


Chương 2083

Vào lúc này, cuộc đấu giá ở Hồng Nguyệt Lâu đã chính thức bắt đầu …

Sở Bách Hà nhìn lên sân khấu đấu giá, lúc này đang đấu giá một bình hoa, người của buổi đấu giá giới thiệu là một bình hoa của triều Thanh, có điều cô ta đối với những cái này lại không biết gì, cô ta ngoài có hứng thú về phương diện thuốc súng ra, những cái khác đều không quá có hứng thú lắm.

“Cháu cảm thấy cậu ba Nguyễn sẽ đấu giá đồ vật sao?” Sở Bách Hà bây giờ muốn biết Nguyễn Hạo Thần liệu có đấu giá đồ hay không, bé Minh Hạo nói muốn giành đồ của cậu ba Nguyễn, vậy tiền đề ít nhất là cậu ba Nguyễn muốn đấu giá đồ vật?”

Nếu không chuyện này không thú vị rồi.

“Cháu đã tra được đồ vật mà tối nay Hồng Nguyệt Lâu muốn đấu giá, có mấy thứ ông ấy sẽ hứng thú.” Đường Minh Hạo rất rõ ràng đã làm tốt chuẩn bị.

“Cháu sao biết anh ta sẽ hứng thú chứ?’ Sở Bách Hà nhanh chóng đưa mắt nhìn sang Đường Minh Hạo, trên mặt rõ ràng có thêm vài phần sững sờ: “Xem ra cháu hiểu rất rõ về cậu ba Nguyễn, bé Minh Hạo, tốn không ít công phu nhỉ?”

“Đương nhiên, biết mình biết người, mới có thể dành thắng lợi.” Đường Minh Hạo không có che đậy điểm này, cậu nhóc trước đây đã tra được một vài chuyện liên quan đến Nguyễn Hạo Thần, mà gần đây cậu nhóc càng tra được vài hứng thú sở thích của Nguyễn Hạo Thần.

“Vậy cháu nói xem, có vài thứ nào, cậu ba Nguyễn có thể nhìn trúng?” Sở Bách Hà đối với những đồ cổ này hoàn toàn không hiểu, cho nên cô ta thật sự không biết món đồ nào có giá trị ẩn giấu.

Có điều, nếu là đồ mà cậu ba Nguyễn nhìn trúng, chắc chắn không tệ nhỉ? Đến lúc đó bé Minh Hạo giật về, cũng không quá thiệt thòi?

“Đến lúc đó sẽ biết.” Đường Minh Hạo không có trả lời, thật ra cậu nhóc cũng không quá chắc lắm, cho nên vẫn phải đợi bên phía Nguyễn Hạo Thần hành động trước.

Lúc này buổi đấu giá đang tiến hành, bình hoa của triều thanh này ở trong đồ cổ chắc không tính là vô cùng tốt, giá đấu giá cũng không phải quá cao. Chỉ có vài người trong đại sảnh tham gia đấu giá, người của tầng hai đều không có động tĩnh, đương nhiên bên Nguyễn Hạo Thần cũng không có động tĩnh gì cả.

Đường Minh Hạo lần nữa vô thức nhìn sang phía phòng bao của Nguyễn Hạo Thần, tuy cái gì cũng không nhìn thấy, nhưng cậu nhóc vẫn vô thức nhìn sang.

Buổi đấu giá diễn ra theo thứ tự, mấy vật phẩm đấu giá ban đầu đều tương đối phổ thông, cho nên đều là mấy người trong đại sảnh đấu giá, tầng hai mãi không có động tĩnh.

Nguyễn Hạo Thần không nhúc nhích, Đường Minh Hạo cũng không nhúc nhích, đương nhiên Thành thiếu chủ cũng không có động tĩnh.

“Cậu ba Nguyễn sao còn chưa có động tĩnh, giờ cũng đấu giá được mấy món rồi.” Sở Bách Hà vốn dĩ không có kiên nhẫn gì, hơn nữa cô ta vội xem náo nhiệt, cho nên Nguyễn Hạo Thần mãi không nhúc nhích, cô ta cũng có hơi nôn nóng.

“Sắp rồi, món tiếp theo, ông ấy chắc sẽ ra tay.” Đường Minh Hạo lần nữa liếc mắt về phía phòng bao của Nguyễn Hạo Thần, khi nói chuyện, giọng của cậu nhóc rất nhẹ, nhưng lại rất có lòng tin, nếu thông tin cậu nhóc tra không có sai, cậu nhóc cảm thấy Nguyễn Hạo Thần có hứng thú với món đồ đấu giá tiếp theo.

“Món tiếp theo là gì?” Sở Bách Hà lập tức có tinh thần trở lại, vội cầm danh sách đấu giá lại, khi nhìn thấy món đồ tiếp theo muốn đấu giá, Sở Bách Hà sững người: “Cháu nói cậu ba Nguyễn sẽ đấu giá cái này? Đây là cái gì? Nhìn trông giống như một cái đĩa vỡ, hơn nữa nhìn màu sắc xỉn ố, cũng không biết là làm từ cái gì.”

“Hơn nữa giá khởi điểm cũng không cao, cháu cảm thấy cậu ba Nguyễn sẽ nhìn trúng sao?” Sở Bách Hà tỏ vẻ có hơi nghi ngờ, mấy món đồ đấu giá trước đó giá đều cao hơn thứ này một chút.
 
Chương 2084


Chương 2084

Thứ này cô ta thật sự nhìn không ra có giá trị gì, những bình hoa gì đó đấu giá trước đó nhìn ít nhất còn có tính thưởng thức, nhưng thứ này cũng không có đẹp.

“Cái này được làm từ thanh đồng, là vật phẩm của triều Thanh, có điều không phải quá tính xảo, chắc không phải đồ quan lại quý tộc dùng, chắc chính là đồ dùng trong dân gian, nhưng cháu từng điều tra những đồ vật mà Nguyễn Hạo Thần trước đây từng đấu giá trong buổi đấu giá, cho nên cháu cảm thấy ông ấy sẽ có hứng thú với thứ này.” Đường Minh Hạo giải thích rất cặn kẽ, rõ ràng thật sự đã nghiên cứu tỉ mỉ, hơn nữa còn tốn không ít công phu.

“Cậu ba Nguyễn tại sao lại có hứng thú với mấy thứ này?” Sở Bách Hà nhìn món đồ trên hình ảnh, khóe môi hơi nhếch lên: “Sở thích này của cậu ba Nguyễn có chút đặc biệt, trong đồ vật bán đấu giá ở Hồng Nguyệt Lâu đây chắc tính là cái kém nhất rồi nhỉ? Thứ này chắc cũng không có ai giành với cậu ba Nguyễn?”

Đường Minh Hạo đảo mắt, liếc nhìn Sở Bách Hà.

“Sao thế? Cháu không tin à?” Sở Bách Hà nhìn Đường Minh Hạo mỉm cười giải thích: “Cái này đâu phải là thứ tốt có ẩn giấu ý nghĩa gì đặc biệt, người có thể tham gia buổi đấu giá của Hồng Nguyệt Lâu chắc đều hiểu chút ít về đồ cổ, nếu cậu ba Nguyễn thật sự ra tay với vật phẩm này, chắc không có ai giành vật phẩm này với cậu ba Nguyễn đâu, càng huống chi, người có thể giàu hơn cậu ba Nguyễn chắc không nhiều, ai lại có nhiều tiền dám đi tranh với cậu ba Nguyễn chứ? Cho nên, dì cảm thấy nếu như cậu ba Nguyễn ra tay, chắc người khác đều sẽ không tranh giành nữa rồi.”

“Như thế há không phải càng hay sao.” Mắt của Đường Minh Hạo bỗng sáng lên, cậu nhóc hôm nay vốn dĩ chính là vì thu hút sự chú ý của Nguyễn Hạo Thần, nếu như người khác đều không tranh, mà chỉ có cậu nhóc với Nguyễn Hạo Thần tranh, Nguyễn Hạo Thần muốn không chú ý đến cậu nhóc cũng khó.

“Bé Minh Hạo, cố lên.” Trong mắt của Sở Bách Hà cũng rõ ràng nhiều hơn vài tia sáng hứng thú, những người khác đều không động, chỉ có hai ba con bọn họ tranh, không biết cuối cùng ai có thể thắng?

Cô ta vô cùng mong chờ.

“Tiếp theo là một thanh đồng khí của triều Thanh, vật phẩm này là đồ vật trong dân gian, giá khởi điểm 300 triệu.” Nhân viên công tác trên sân khấu đấu giá đã cầm thanh đồng khí đó ra, giới thiệu của nhân viên công tác rất đơn giản, mà giá khởi điểm quả thật không cao.

Thật là rẻ nhất trong tất cả vật phẩm đấu giá của tối hôm nay.

Hơn nữa lấy phong cách của Hồng Nguyệt Lâu, loại đồ vật này gần như đều không thể xuất hiện trong vật phẩm đấu giá của bọn họ.

“Cháu nói xem đây sẽ không phải là Hồng Nguyệt Lâu cố ý chuẩn bị cho cậu ba Nguyễn chứ?” Khi Sở Bách Hà nghe thấy giá khởi điểm thì hai mắt nhanh chóng chớp chớp, nếu Minh Hạo có thể tra được sở thích của cậu ba Nguyễn, vậy Hồng Nguyệt Lâu chắc chắn cũng có thể tra được.

Buổi đấu giá lần này của Hồng Nguyệt Lâu đặc biệt mời cậu ba Nguyễn, nếu Hồng Nguyệt Lâu mời cậu ba Nguyễn đến, tóm lại phải có chút bày tỏ, cho nên đây liệu có phải là Hồng Nguyệt Lâu đặc biệt chuẩn bị cho cậu ba Nguyễn không?

Sở Bách Hà khi nói lời này, vừa hay nhìn thấy MC buổi đấu giá lần này liếc nhìn về phía phòng bao của Nguyễn Hạo Thần.

“WTF, thật sự bị dì đoán trúng rồi.” Sở Bách Hà tuy quan sát không tỉ mỉ bằng Tô Khiết, nhưng cô ta cũng là người mắt nhìn sáu đường, tai nghe tám hướng, cho nên cô ta lập tức từ hành vi vô thức của MC mà chắc chắn suy đoán của mình.

Lông mày của Đường Minh Hạo hơi nhíu lại: “Tại sao?”

Đường Minh Hạo dù sao còn quá nhỏ, có vài chuyện cậu nhóc vẫn không hiểu.

“Tại sao?” Sở Bách Hà đưa mắt nhìn sang Đường Minh Hạo, trực tiếp mỉm cười: “Bé Minh Hạo, cháu không phải đã tra được rất nhiều chuyện liên quan tới cậu ba Nguyễn hay sao? Vậy chắc rất rõ năng lực và thế lực của cậu ba Nguyễn, ở thành phố A, có nhà kinh doanh nào không muốn kết giao với cậu ba

Nguyễn chứ? Hồng Nhuyệt Lâu đặc biệt mời cậu ba Nguyễn, vậy chắc chắn phải có bày tỏ mới được, đương nhiên, khả năng ông chủ của Hồng Nguyệt Lâu này có chuyện gì cần cậu ba Nguyễn giúp đỡ.”
 
Chương 2085


Chương 2085

“Người lớn thật giả dối.” Khóe miệng của Đường Minh Hạo hơi nhếch môi, nghe vẻ có hơi quái dị

“Tiểu Minh Hạo, cháu đây là đố kỵ nhỉ?” Sở Bách Hà nhìn Đường Minh Hạo lớn lên, đối với Đường Minh Hạo cô ta rất hiểu, nghe ngữ khí này của Đường Minh Hạo, cô ta liền biết trong lòng Đường Minh Hạo đang nghĩ gì.

“Cháu đố kỵ? Cháu có gì mà phải đố kỵ, chỉ là người lớn các dì giả dối.” Gương mặt nhỏ Đường Minh Hạo tối sầm lại, trong giọng nói nhiều hơn vài phần buồn bực, tuy cậu nhóc không thừa nhận, nhưng thần sắc ngữ khí lại bộc lộ ra quá nhiều.

Cậu nhóc dù sao chỉ là một đứa trẻ 5 tuổi, cho dù biết che đậy, cũng không thể che đậy tốt như vậy, càng huống chi ở trước mặt Sở Bách Hà, cậu nhóc không có loại cảnh giác che đậy quá nhiều.

“Bé Minh Hạo, cháu rõ ràng chính là đang đố kỵ, cháu đố kỵ cậu ba Nguyễn có thể có được sự đãi ngộ đặc biệt.” Sở Bách Hà nhìn cậu nhóc, trên mặt nhiều thêm vài phần ý cười.

Khóe miệng của Đường Minh Hạo hơi mím lại, không tiếp tục nói gì nữa.

“Bé Minh Hạo, cháu phải hiểu, rất nhiều chuyện cháu nhìn không công bằng, nhưng nó thật ra lại công bằng, năng lực của một người càng lớn thì anh ta có được càng nhiều, sự tôn trọng anh ta nhận được càng nhiều, đãi ngộ đặc biệt anh ta nhận được lại càng nhiều, đây đều là thông qua sự cố gắng của bản thân mà có được.” Sở Bách Hà tuy là người chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn, nhưng cô ta không thể vì xem trò hay mà để bé Minh Hạo nhà cô ta có nhận thức không chính xác được. Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Ông ấy là dựa vào nhà họ Nguyễn.” Đường Minh Hạo rõ ràng vẫn có hơi không phục, trong lòng cậu nhóc luôn bám đuổi Nguyễn Hạo Thần, cậu nhóc không muốn thua Nguyễn Hạo Thần.

Nhưng thật ra trong lòng cậu nhóc cũng rất rõ năng lực của Nguyễn Hạo Thần.

“Bé Minh Hạo, lời này của cháu có hơi trái lòng rồi.” Sở Bách Hà há có thể nhìn không ra suy nghĩ của Đường Minh Hạo sao: “Cháu đã tra được nhiều chuyện liên quan đến cậu ba Nguyễn như thế, cho nên cháu chắc rất rõ Nguyễn thị đối với cậu ba Nguyễn mà nói căn bản không tính là gì cả, cậu ba Nguyễn sợ cũng không để Nguyễn thị vào trong mắt, cậu ba Nguyễn có thế lực của riêng mình, đó đều là tự anh ta tạo ra.”

“Cháu đã tra được nhiều như vậy, chắc cũng biết ông chủ của Hồng Nguyệt Lâu này không đơn giản, cho nên đãi ngộ đặc biệt mà Hồng Nguyệt Lâu này cho cậu ba Nguyễn sợ cũng không phải là vì Nguyễn thị.” Sở Bách Hà bình thường nhìn thích điên điên khùng khùng, nhưng rất nhiều chuyện cô ta vẫn nhìn rất thấu đáo.

“Cho nên, cậu ba Nguyễn có thể ở Hồng Nguyệt Lâu nhận được đãi ngộ đặc biệt dựa vào không phải là Nguyễn thị, mà là bản lĩnh của chính anh ta.” Nụ cười trên mặt Sở Bách Hà ẩn đi, thay vào đó là biểu cảm nghiêm túc.

Cô ta hôm nay dẫn Minh Hạo đến Hồng Nguyệt Lâu là có suy nghĩ muốn xem náo nhiệt, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là muốn Minh Hạo và Nguyễn Hạo Thần gặp gỡ.

Bé Vũ Kỳ đã gặp gỡ Nguyễn Hạo Thần rồi, vậy chuyện này cũng không cần thiết phải tiếp tục che giấu nữa.

Cô ta nhìn ra được bé Minh Hạo thật ra cũng muốn gặp gỡ cậu ba Nguyễn, chỉ có điều trong lòng của bé Minh Hạo có một nút thắt, một nút thắt mà bé Minh Hạo tự buộc cho chính cậu nhóc.

Mà nút thắt này cần phải tự Minh Hạo cởi ra, cho nên cô ta cũng là vì giúp bé Minh Hạo tháo gỡ nút thắt này.

Cho nên cô ta tự nhiên không thể để bé Minh Hạo đối với cậu ba Nguyễn nảy sinh bất cứ hiểu lầm nào, không thể để bé Minh Hạo đối với cậu ba Nguyễn có bất kỳ ấn tượng không tốt nào.
 
Chương 2086


Chương 2086

Nếu như chậm trễ cuộc gặp gỡ của ba con bọn họ, vậy cô ta thành tội nhân rồi.

Đường Minh Hạo không có nói chuyện, nhưng vẻ buồn bực vừa rồi lại rõ ràng tan biến.

“Thật ra bé Minh Hạo không cần đố kỵ với cậu ba Nguyễn, dì tin bé Minh Hạo của nhà chúng ta tương lai nhất định có thể vượt qua cậu ba Nguyễn.”Sở Bách Hà biết loại chuyện này còn cần phải cho bạn nhỏ một chút cổ vũ mới được, bình thường Khiết Khiết đều làm như thế.

Trên sân khấu đấu giá, MC đã giới thiệu xong rồi, đã bắt đầu đấu giá, có điều Nguyễn Hạo Thần không có đấu giá.

“Hửm? Cậu ba Nguyễn sao không có ra tay vậy?” Sở Bách Hà chớp chớp mắt, có hơi nghi hoặc, cô ta đối với phân tích của bé Minh Hạo nhà cô ta vẫn rất tin tưởng.

“Lẽ nào là cháu phân tích sai rồi?” Đường Minh Hạo cũng có hơi nghi hoặc.

“Không đâu, phân tích của bé Minh Hạo sẽ không sai, cậu ba Nguyễn bây giờ chưa có động tĩnh, không có đại biểu anh ta không nhìn trúng thanh đồng khí này, cậu ba Nguyễn là người thông minh, dì đều có thể nhìn ra sự việc cậu ba Nguyễn chắc chắn cũng nhìn ra được, cho nên cậu ba Nguyễn chắc là không muốn dùng giá quá thấp lấy được thanh đồng khí này.” Sở Bách Hà lúc này thật sự coi như bộ não hoạt động mạnh, phân tích rất thấu triệt.

“ông ấy là không muốn nhận nhân tình này của Hồng Nguyệt Lâu?” Mắt của Đường Minh Hạo chớp chớp, có vài chuyện đối với cậu nhóc mà nói vẫn quá phức tạp một chút.

“Hồng Nguyệt Lâu muốn nịnh cậu ba Nguyễn, nhưng cậu ba Nguyễn há có thể bị người ta nịnh được như thế?” Sở Bách Hà nhìn Đường Minh Hạo, nháy mắt với cậu nhóc: “Có cảm giác cậu ba Nguyễn rất lợi hại không?”

Sở Bách Hà không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội có thể hàn gắn mối quan hệ giữa Đường Minh Hạo và Nguyễn Hạo Thần.

“Ông ấy vốn dĩ rất lợi hại, về điểm này cháu sớm đã biết.” Khóe môi của Đường Minh Hạo hơi mím lại, đối với năng lực của Nguyễn Hạo Thần, cậu nhóc đã rất rõ, Nguyễn Hạo Thần quả thật rất lợi hại.

Nhưng Nguyễn Hạo Thần có lợi hại hơn nữa, cậu nhóc cũng sẽ không dễ dàng nhận Nguyễn Hạo Thần.

Mặc kệ như thế nào, cậu nhóc đều phải khiến Nguyễn Hạo Thần đến nhận cậu nhóc.

Đương nhiên muốn khiến Nguyễn Hạo Thần nhận cậu nhóc trước, vậy bắt buộc phải khiến Nguyễn Hạo Thần chú ý đến cậu nhóc trước, để Nguyễn Hạo Thần biết sự tồn tại của cậu nhóc.

Còn có một điểm quan trọng nhất chính là khiến Nguyễn Hạo Thần cũng biết sự lợi hại của cậu nhóc!

Sở Bách Hà sững người, sau đó trực tiếp mỉm cười, xem ra ở trong lòng của bé Minh Hạo sớm đã công nhận cậu ba Nguyễn, chỉ có điều bé Minh Hạo luôn đang đắn đo.

Người trong đại sảnh liên tiếp báo ra mấy lần, thanh đồng khí đó đã được đấu giá tới 600 triệu, 600 triệu đối với thanh đồng khí này mà nói giá cả đã có hơi cao rồi.

Lúc này trong phòng bao số 9 của Nguyễn Hạo Thần, thư ký Lưu đã ấn chuông.

“Anh Nguyễn của phòng bao số 9 trả 690 triệu, MC nhìn thấy Nguyễn Hạo Thần cuối cùng cũng ra tay thì thầm thở phào, có điều trong lòng của MC rất tõ ràng, Nguyễn Hạo Thần dùng giá này đấu giá thanh đồng khí, nhân tình này của Hồng Nguyệt Lâu coi như hoàn toàn thất bại rồi.

Giá này, Nguyễn Hạo Thần lại ra tay, chắc chắn không có ai tiếp tục tranh với Nguyễn Hạo Thần, lúc này người ở đây gần như đều nghĩ như thế.

Đương nhiên, trừ mấy người ngoại lệ.

“Cậu ba Nguyễn cuối cùng cũng ra tay rồi, bé Minh Hạo, mau, mau lên.” Sở Bách Hà hưng phấn suýt chút nữa hô lên, quả nhiên, chuyện mà bé Minh Hạo nhà cô ta tra được sẽ không sai, cậu ba Nguyễn quả nhiên ba tay rồi.

Nếu cậu ba Nguyễn đã ra tay, vậy thì vở kịch này coi như bắt đầu rồi.
 
Chương 2087


Chương 2087

Sở Bách Hà nhanh chóng đưa tay muốn ấn chuông, chỉ là tay của cô ta còn chưa ấn vào chuông, tiếng chuông của phòng bao bên cạnh lại vang lên trước.

Nhất thời gần như tất cả mọi người ở đây đều kinh ngạc không thôi, một thanh đồng khí vỡ như thế, cậu ba Nguyễn cũng ra tay rồi, vậy mà còn có người tranh với cậu ba Nguyễn.

Đây là bị điên rồi sao!?

“Chuyện gì thế? vậy mà còn có người tranh?” Sở Bách Hà càng kinh ngạc hơn, cô ta cảm thấy phân tích vừa rồi của cô ta tuyệt đối sẽ không sai, cô ta cảm thấy cho dù khi cậu ba Nguyễn ra tay đấu giá từ lúc 300 triệu, cũng không quá có khả năng có người tranh với cậu ba Nguyễn, bây giờ đã đấu giá 690 triệu rồi, vậy mà còn có người muốn tranh với cậu ba Nguyễn?

Đây là tình huống gì thế?

Người này sẽ không đến phá đám chứ.

Mắt của Đường Minh Hạo vô thức chớp chớp, trong lúc nhất thời cũng có vài chỗ không quá hiểu rõ.

“Người đó trước mãi không có động tĩnh, anh ta đang đợi Nguyễn Hạo Thần ra tay mới đấu giá theo, anh ta đây rõ ràng đang tranh với Nguyễn Hạo Thần.” Đường Minh Hạo sau khi hoàn hồn lại, đầu óc bắt đầu nhanh chóng xoay chuyển: “Anh ta rõ ràng là nhằm vào Nguyễn Hạo Thần.”

“Ừm, Bé cưng nói rất đúng, anh ta chắc chắn là nhắm vào cậu ba Nguyễn, nhưng tại sao chứ? Anh ta tại sao muốn nhằm vào cậu ba Nguyễn? Hơn nữa anh ta là ai? Họ Mặc? Họ Mặc ở thành phố A có nhân vật nào lợi hại như vậy?” Sở Bách Hà tự nhiên cũng nhìn ra người của phòng bao số 10 ra giá là nhằm vào cậu ba Nguyễn, nhưng cô ta không hiểu người đó tại sao muốn nhằm vào cậu ba Nguyễn.

Hơn nữa cô ta cũng không nghĩ được thành phố A rốt cuộc có nhân vật lợi hại nào họ Mặc cả?

Một nhân vậy dám tranh trực tiếp với cậu ba Nguyễn?

MC sau khi hoàn hồn lại vô thức nuốt nước bọt, ông chủ đã căn dặn, tối nay có vài món đồ là đặc biệt chuẩn bị vì cậu ba Nguyễn, thanh đồng khí này chính là một món trong số đó.

Trước đó cậu ba Nguyễn đã ra tay, tuy giá cao một chút, nhân tình này của Hồng Nguyệt Lâu không có thành công, nhưng ít nhất cũng coi như hoàn thành lời dặn của ông chủ, hơn nữa tiếp theo còn có mấy vật phẩm nữa.

MC thế nào cũng không ngờ vào lúc này có người xuất hiện phá đám.

“Anh Mặc của phòng bao số 10… trả 720 triệu.” Đây là buổi đấu giá, nếu đã có người ra giá, MC chắc chắn không thể xem như không nhìn thấy, cho nên tự nhiên phải báo giá.

“Bé Minh Hạo, chúng ta còn cần ấn chuông không?” Sở Bách Hà lúc này cũng không biết kế hoạch của bọn họ còn cần tiến hành hay không.

“Đợi một chút, xem phản ứng bên Nguyễn Hạo Thần.” Đường Minh Hạo nhíu mày, không biết đang nghĩ gì.

“Tổng giám đốc, người này rõ ràng là muốn tranh với chúng ta, anh ta trước đó luôn không có động tĩnh, cho nên anh ta rõ ràng không phải là thật sự muốn thanh đồng khí này, chắc là nhắm vào anh, chúng ta có cần tiếp tục không?” Hôm nay là Cố Ngũ đến bồi cậu ba Nguyễn, trường hợp như này bình thường đều là Cố Ngũ đi theo.

“Tiếp tục, xem thử người đó muốn làm cái gì?” Khóe môi của Nguyễn Hạo Thần hơi nhếch lên, gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, có điều đa phần đều là nhằm vào nhà họ Đường, hôm nay đây là muốn trực tiếp nhằm vào anh rồi sao?!

Nếu đối thủ đã nhằm vào anh một cách rõ ràng như thế, anh há có lý nào không tiếp chiêu
 
Chương 2088


Chương 2088

Thư ký Lưu rất biết ý lùi lại đằng sau, loại tình huống này vẫn là giao cho Cố Ngũ đến xử lý đi.

Cố Ngũ đi tới trước, trực tiếp ấn chuông.

“Anh Dạ phòng số 9 trả 750 triệu.” MC lập tức hô lên một câu.

Mắt của Đường Minh Hạo nhanh chóng lóe lên, sau đó bàn tay nhỏ nhanh chóng đưa ra muốn ấn chuông, nhưng Đường Minh Hạo vẫn chậm một bước.

Tiếng chuông của phòng bao số 10 lại nhanh hơn cậu nhóc một bước mà vang lên!!

“Nhằm vào kiểu này cũng quá rõ ràng rồi?” Sở Bách Hà cũng có hơi ngây dại rồi, người này làm cũng quá rõ ràng rồi?

“Bé Minh Hạo, chúng ta bây giờ phải làm sao?” Sở Bách Hà nhanh chóng nhìn sang Đường Minh Hạo, cô ta cảm thấy hôm nay khả năng sẽ có một vở kịch hay.

Không biết loại tình huống này bé Minh Hạo sẽ làm thế nào.

“Trước tiên xem đã rồi nói.” Đường Minh Hạo thu tay lại, không vội ấn chuông nữa, cậu nhóc muốn xem thử đây rốt cuộc là tình huống gì?

Xem thử người đó rốt cuộc muốn làm cái gì?

“Rốt cuộc là ai dám trực tiếp đối đầu với cậu ba Nguyễn?” Sở Bách Hà lúc này nghĩ không thông nhất chính là điểm này, lấy thân phận của cậu ba Nguyễn, ở thành phố A chắc không có ai dám chọc giận?

Hơn nữa ở thành phố A rất nhiều người đều biết quan hệ của cậu ba Nguyễn với Đường Lăng, nếu trước đó khi nhà họ Đường xảy ra chuyện, hoặc còn có khả năng có người bỏ đá xuống giếng, nhưng bây giờ chuyện của Đường Vân Thành đã hoàn toàn giải quyết rồi.

Bây giờ Đường Vân Thành thăng chức coi như là chuyện chắc như định đóng cột rồi, nhà họ Đường sau này sẽ càng ngày càng lợi hại, Đường Lăng tự nhiên cũng sẽ càng lúc càng lợi hại.

Cậu ba Nguyễn cộng thêm Đường Lăng, có ai không sợ chết dám chọc giận chứ?

Sở Bách Hà biết lão đại thích Khiết Khiết, nhưng bởi vì quan hệ của cậu ba Nguyễn, lão đại bây giờ cái gì cũng không dám làm.

Đường Minh Hạo liếc nhìn phòng bao sát vách, đương nhiên tình hình bên trong cái gì cũng không nhìn thấy, khóe môi của Đường Minh Hạo hơi mím lại, cậu nhóc cũng rất muốn biết người đó là ai?

“Họ Mặc sao? Thành phố A có nhân vật lợi hại họ Mặc sao? Hoặc không phải ở bên thành phố A? Cả nước Z?” Sở Bách Hà nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra người nào họ Mặc như thế.

“Dì bảo Mộ Dung tra một chút.” Cô ta suy nghĩ một lát, sau đó rút điện thoại ra gửi một tin nhắn cho Mộ Dung Tri, Mộ Dung Tri là cao thủ trong phương diện máy tính, anh ta chắc có thể tra được.

Đường Minh Hạo cũng biết năng lực của Mộ Dung Tri, cho nên đối với cách làm hiện nay của Sở Bách Hà cũng tán đồng.

Có điều Mộ Dung Tri cho dù muốn tra cũng không có nhanh như thế.

Trong phòng bao số 9, Cố Ngũ sững người, sau đó trực tiếp mỉm cười: “Xem ra đây thật sự là nhằm vào chúng ta rồi, lá gan cũng lớn đấy, không biết là ai?”

Cố Ngũ đi theo bên cạnh cậu ba Nguyễn nhiều năm, anh ta hiểu rõ nhất năng lực của cậu ba Nguyễn, mấy năm gần đây, anh ta thật sự chưa từng thấy ai dám đối đầu trực tiếp với cậu ba Nguyễn.

Cùng lúc Cố Ngũ nói chuyện, lần nữa ấn chuông, lần này cũng không có hỏi ý tứ của cậu ba Nguyễn, loại tình huống này thế nào cũng không thể nhún nhường.

Nếu đối phương đã muốn gây chuyện, bên bọn họ tự nhiên phải tiếp đến cùng.
 
Chương 2089


Chương 2089

Bên này Cố Ngũ vừa ấn chuông, tiếng chuông của phòng bao số 10 liền vang lên ngay sau đó, gần như đều không có khựng lại gì cả, dường như người của phòng bao số 10 chỉ đợi động tĩnh bên phía cậu ba Nguyễn.

Lúc này tất cả mọi người ở đây đều kinh ngạc đến mức trợn mắt há hốc mồm, đây là tình huống gì thế?

Đây là ai vậy mà ngang nhiên không chút che đậy đối đầu với cậu ba Nguyễn như thế?

“Chuyện này vui rồi đây.” Trong phòng bao số 9 khóe miệng của Cố Ngũ nhếch lên: “Nếu đã như thế, vậy thì từ từ chơi với bọn họ.”

Cố Ngũ lần nữa ấn chuông, mà giống như lần trước, gần như không có bất cứ cách biệt gì, tiếng chuông của phòng bao số 10 lần nữa vang lên.

Theo sát như thế, MC còn chưa kịp báo giá, đương nhiên lúc này MC cũng có hơi ngây dại, nhất thời không có phản ứng lại.

“Lão đại, người này rốt cuộc muốn làm gì?” Cố Ngũ lần này không có tiếp tục vội ấn nữa, mà nhìn sang cậu ba Nguyễn, người này làm quá rõ ràng, rõ ràng đến mức khiến Cố Ngũ có hơi muốn làm rõ.

Có điều nếu thật sự muốn làm rõ sự việc, vậy bắt buộc phải nhận được sự đồng ý của lão đại mới được.

“Không biết.” Cậu ba Nguyễn vẻ mặt không thay đổi, trên mặt không nhìn ra một tia khác thương gì, anh thật sự không biết người đó muốn làm gì, có điều, đối phương đối đầu rõ ràng với anh như thế, không hề che đậy, phải biết đối phương muốn làm gì chắc không thể.

Nguyễn Hạo Thần cảm thấy đối phương không chỉ là không hề che đậy, hơn nữa còn đặc biệt lúc này muốn để anh biết.

Chuyện này có chút thú vị.

“Lão đại, vậy chúng ta tiếp tục chứ?” Khi Cố Ngũ hỏi lời này, tay thật ra đã lần nữa đưa qua định ấn chuông lần nữa.

Anh ta đi theo bên cạnh cậu ba Nguyễn nhiều năm như thế, cậu ba Nguyễn có lúc nào nhẫn nhịn? Cho nên hôm nay chuyện này cậu ba Nguyễn không có khả năng cứ để như thế, mặc kệ như thế nào cũng phải làm rõ mục đích của đối phương.

“Tiếp tục.” Cậu ba Nguyễn cầm ly trà trên bàn, khẽ nhấp một ngụm, giọng nói trầm thấp vẫn không nghe ra sự khác thường nào.

“OK!” Cố Ngũ nhận được sự đồng ý của cậu ba Nguyễn, lập tức lần nữa ấn chuông.

Sau đó tiếng chuông của phòng bao số 10 lại vang lên theo, tốc độ rất nhanh.

Tiếng chuông bên này còn chưa có hoàn toàn dứt, tiếng chuông bên kia lại vang lên rồi, nghe rồi hai tiếng chuông đều nối tiếp nhau.

Cố ngũ lại tiếp tục ấn mấy lần, sau đó mỗi lần phòng bao số 10 đều ấn theo không chút do dự.

“Đây cũng quá nhanh rồi, người này là ôm chuông vào trong lòng à? Chỉ đợi bên chúng ta vừa ấn, anh ta cũng ấn?” Cố Ngũ đều có hơi ngây dại rồi, từng thấy kẻ kiếm chuyện, nhưng vẫn chưa từng thấy ai ngang nhiên như thế.

“Tôi cảm thấy giống như vậy.” Thư ký Lưu luôn đứng ở đằng sau không nhịn được tiếp một câu: “Người này rất ngang ngược.”

“Ừm, quả nhiên rất ngang ngược.” Cố Ngũ lúc này rất công nhận quan điểm này của thư ký Lưu.

“Có điều cứ tranh tiếp như này cũng không phải là cách? Tôi cảm thấy người của phòng bao số 10 đó chắc chắn sẽ không nhượng bộ, nếu chúng ta cũng không nhượng bộ, vậy chuyện này cứ kéo dài vô hạn sao? Một thanh đồng khí như này, cũng đấu giá đến tiền tỷ rồi.” Thư ký Lưu không có nhẫn nại như Cố Ngũ, anh ta là thư ký của tổng giám đốc, cũng là trợ lý của tổng giám đốc, anh ta cảm thấy vẫn là cần phải suy nghĩ một chút giá cả, hơn nữa cứ tiếp tục như thế quả thật cũng không phải là cách.
 
Chương 2090


Chương 2090

“Vậy phải làm sao? Chúng ta cứ thế mà nhượng bộ?” Cố Ngũ nhìn sang thư ký Lưu, hai mắt hơi nheo lại: “Nếu chúng ta cứ nhượng bộ như thế, vậy tức là chúng ta thỏa hiệp rồi, mặt mũi của lão đại còn cần nữa hay không?”

Thư ký Lưu liếc nhìn cậu ba Nguyễn, thấy cậu ba Nguyễn không có nói chuyện, anh ta cũng không dám lên tiếng nữa.

MC bên dưới đã rất lâu chưa có lên tiếng rồi, bởi vì hai bên ấn chuông thật sự quá nhanh, nhất là phòng bao số 10 theo thật sự rất nhanh.

Đương nhiên, bên cậu ba Nguyễn ít nhiều còn có hơi dừng lại, nhưng MC cũng luôn không lên tiếng, loại tình huống này ông ta thật sự không biết nói gì.

Ông chủ của bọn họ đã đặc biệt dặn dò, thứ này là đặc biệt chuẩn bị cho cậu ba Nguyễn, bây giờ đấu giá ra giá như này, ông ta không dám bán cho cậu ba Nguyễn, đương nhiên cũng không dám bán cho anh Mặc của phòng bao số 10.

Cho nên, ông ta dứt khoát ngậm miệng, có điều, ông chủ hôm nay cũng ở Hồng Nguyệt Lâu, chắc chắn sẽ nhìn thấy tình huống này, ông ta cũng là đang đợi chỉ thị của ông chủ.

“Tiếp tục đấu giá, đấu giá đến 3 tỷ thì nhường cho anh ta.” Cậu ba Nguyễn lắc lắc ly trà trong tay, khóe môi hơi nhếch lên lộ ra ý cười.

“3 tỷ? Một thanh đồng khí rách nát như thế mà đấu giá đến 3 tỷ?” Thư ký Lưu trực tiếp sửng sốt: “Tổng giám đốc, ngộ nhỡ còn chưa đấu giá đến 3 tỷ thì anh ta không theo nữa, vậy đến lúc đó há không phải chúng ta tốn giá cao mua được hay sao?”

Thư ký Lưu biết tổng giám đốc không thiếu tiền, nhưng bỏ ra giá cao như vậy chỉ để mua một thanh đồng rách nát như này, thật sự không hay lắm.

“Yên tâm, anh ta sẽ theo.” Cậu ba Nguyễn cong miệng ẩn hiện vài phần quỷ dị, loại tốc độ đấu giá theo đó, không cần nói là 3 tỷ, anh cảm thấy cho dù đến 15 tỷ người đó cũng sẽ theo.

Cậu ba Nguyễn phát hiện, người đó không chỉ nhằm rõ ràng vào anh, hơn nữa người đó làm việc rất tùy hứng, rất ngỗ ngược, không chút nể nang.

Cho nên, anh rất chắc chắn người đó nhất định sẽ theo.

“Hiểu rồi, tiếp tục.” Cố Ngũ nhận được chỉ thị thì trên mặt nhiều thêm vài phần hứng thú, anh ta tin tưởng phán đoán của lão đại sẽ không sai, cho nên anh ta tiếp tục chơi cùng đối phương.

Bây giờ nhượng bộ, lão đại nhà anh khả năng sẽ mất mặt, nhưng nếu như đấu giá đến 3 tỷ, bọn họ dừng lại, sau đó lão đại lại cố ý nói nhường thứ này, đến lúc đó tình huống hoàn toàn sẽ khác rồi.

Lão đại không hổ là lão đại, chính là lợi hại!

Cố Ngũ tiếp tục ấn chuông, đối phương tiếp tục không nể nang mà theo, mỗi lần đều như thế.

Lần này Cố Ngũ cũng không có dừng lại, mà đối phương lại theo quá nhanh, tiếng chuông này nghe giống như nối tiếp không dứt, giống như một tiếng chuông cứ vang mãi.

Lần này MC thật sự không kịp báo giá rồi, có điều may mà bên Hồng Nguyệt Lâu có máy tính tự động tính số, MC bèn trực tiếp đem số liệu trên máy tính trực tiếp chiếu lên màn hình lớn, để mọi người tự xem.

Người ở đây đều đã hoàn toàn ngây ngốc, đều có một loại cảm giác không biết mình đang ở đâu.

“Đây thật là đủ kịch liệt.” Sở Bách Hà từ trong tiếng chuông mà hoàn hồn lại, nhìn sang Đường Minh Hạo, có một loại cảm giác khó nói thành lời.

Vốn dĩ, bé Minh Hạo nhà cô ta là muốn tranh đồ với cậu ba Nguyễn, nhưng bé Minh Hạo đây còn chưa kịp ra tay thì nhảy ra một kẻ địch mạnh như thế?

Đây rốt cuộc là sao?
 
Chương 2091


Chương 2091

“Bé Minh Hạo, bây giờ đều không có không gian cho cháu phát huy rồi.” Sở Bách Hà nhìn gương mặt nhỏ của Đường Minh Hạo hơi nhăn lại thì có hơi buồn cười, bé Minh Hạo chắc chắn cũng không ngờ sẽ xảy ra tình huống này?

Bé Minh Hạo đã tra nhiều tư liệu như thế, chuẩn bị nhiều như thế, nhưng chắc chắn không ngờ sẽ xuất hiện sự cố như này.

Thật là người tính không bằng trời tính.

Khóe môi của Đường Minh Hạo lúc này mím chặt, tay của cậu nhóc đặt ở bên cạnh cái chuông, nhưng lại mãi không có cơ hội ấn xuống, tâm trạng của cậu nhóc lúc này cũng rất buồn bực.

Cái người đột nhiên chui ra này quả thật là hủy đi kế hoạch của cậu nhóc, nhưng cậu nhóc bây giờ càng muốn biết người đối đầu với Nguyễn Hạo Thần rốt cuộc là ai?

Anh ta rốt cuộc muốn làm gì?

“Dì Bách Hà, dì nói người này có thù oán gì với Nguyễn Hạo Thần?” Lông mày của Đường Minh Hạo nhíu chặt, rất nghiêm túc suy nghĩ.

“Dì cũng không biết, người giống như cậu ba Nguyễn có mấy kẻ thù là chuyện bình thường, có điều kẻ thù thật sự cũng không có khả năng ngang nhiên đối đầu với cậu ba Nguyễn trên chính địa bàn của cậu ba Nguyễn được? Nhìn tình huống này không giống là kẻ thông thường, ít nhất chắc không phải là kẻ thù trên thương trường của cậu ba Nguyễn, có thể làm kẻ địch trên thương trường với cậu ba Nguyễn thì không có khả năng sẽ dùng cách rõ ràng mà trẻ con như vậy được.” Sở Bách Hà cũng nghĩ không thông, quan trọng là cách làm của người phòng bao số 10 thật sự quá kỳ lạ rồi.

“Dì nói xem, liệu có phải là tình địch?” Mắt của Đường Minh Hạo bỗng sáng lên, giọng nói cũng có hơi cao hơn, có điều bởi vì tiếng chuông còn đang vang, ngược lại cũng không có ai có thể nghe thấy lời của cậu nhóc.

“Tình địch sao?” Mắt của Sở Bách Hà nhanh chóng nheo lại: “Lấy mị lực của mẹ cháu, cậu ba Nguyễn có vài tình địch là chuyện rất bình thường, có điều người có ý tứ với mẹ cháu dì đều rõ, ngay cả lão đại cũng không dám đối đầu với cậu ba Nguyễn như thế, người khác thì còn có ai? Lẽ nào mẹ cháu gần đây có tình hình mới?”

Sở Bách Hà khi hỏi ra lời này, trên mặt rõ ràng nhiều thêm vài phần phấn khích, nếu thật là như thế, vậy thì càng náo nhiệt rồi.

“Ngược lại có một người, có điều lấy thân phận của người đó, không thể xuất hiện ở đây? Cũng không thể làm ra chuyện như này.” Lông mày của Đường Minh Hạo nhíu lại, cậu nhóc ngược lại nghĩ tới một người, chính là Viên Quân Doanh, nhưng Viên Quân Doanh chắc chắn không thể xuất hiện ở đây?

Cho dù xuất hiện ở đây, cũng tuyệt đối sẽ không khoa trương tùy hứng như này.

“Ai? Là ai?’ Sở Bách Hà lập tức lấy lại tinh thần, hai mắt tràn ngập ánh sáng, một khoảng thời gian không gặp, không ngờ Khiết Khiết nhà cô ta thật sự có tình hình mới.

“Viên Quân Doanh, từng theo đuổi mẹ cháu, có điều bị Nguyễn Hạo Thần trực tiếp đánh bại rồi, gần đây đều chưa từng xuất hiện.” Đường Minh Hạo nghĩ tới chuyện lần trước, từ sau lần đó, Viên Quân Doanh chưa từng xuất hiện lần nào nữa, cũng không có làm gì với mẹ cả.

Cho nên chắc chắn là lần đó Nguyễn Hạo Thần đã trực tiếp đánh bại Viên Quân Doanh rồi.

“Vãi, không hổ là cậu ba Nguyễn, cậu ba Nguyễn cũng quá lợi hại rồi.” Sở Bách Hà sững ra, cô ta đương nhiên biết Viên Quân Doanh là ai, lúc này trong mắt cô ta tràn ngập sự khâm phục, cậu ba Nguyễn thật sự quá lợi hại rồi.

“Có điều lời phân tích vừa rồi của cháu rất đúng, người của phòng bao số 10 chắc chắn không thể là Viên Quân Doanh được.” Sở Bách Hà biết càng là người có thân phận đặc biệt như thế làm việc càng cẩn trọng, mà người của phòng bao số 10 muốn khoa trương bao nhiêu thì có khoa trương bấy nhiêu, muốn ngang ngược bao nhiêu có ngang ngược bấy nhiêu.
 
Chương 2092


Chương 2092

“Có điều, tình địch mà Bé cưng nói, dì ngược lại cảm thấy cũng có khả năng.” Sở Bách Hà luôn thích lắm chuyện, chuyện như này cô ta luôn có hứng thú nhất: “Bé cưng, cháu nói xem, mẹ cháu liệu có giấu chúng ta có tình hình mới không? Ngay cả cháu cũng không biết tình hình mới sao?”

“Mẹ cháu chắc chắn sẽ không, trái tim của mẹ cháu bây giờ đều đặt trên người Nguyễn Hạo Thần, không thể sẽ đột nhiên thích người khác, có điều cũng không loại trừ có người yêu thầm mẹ cháu, sau đó tìm Nguyễn Hạo Thần gây chuyện.” Đường Minh Hạo đối với mẹ của mình vẫn rất hiểu, mẹ thích Nguyễn Hạo Thần, không có khả năng sẽ dễ dàng thích người khác được.

“Bé Minh Hạo, dì cảm thấy cháu phân tích quá đúng.” Sở Bách Hà liên tiếp gật đầu, nghe thấy lời của bé Minh Hạo, cô ta cũng cảm thấy sẽ là loại khả năng này: “Vậy chúng ta bây giờ còn cần làm chút gì đó không?”

“Trước tiên xem đã rồi nói.” Khóe môi của Đường Minh Hạo hơi nhếch lên, cậu nhóc bây giờ cho dù muốn làm gì đó cũng không có cơ hội, tốc độ của phòng bao số 10 quá nhanh rồi, cậu nhóc cũng tranh không lại.

Lúc này, số hiển thị trên màn hình đã đến 3 tỷ.

Vừa tròn 3 tỷ, là giá của phòng bao số 10.

Cố Ngũ nhìn thấy đã đến 3 tỷ, trực tiếp mỉm cười: “Lão đại, được rồi.”

Cố Ngũ cuối cùng dừng lại, không có tiếp tục ấn chuông nữa!!

Tiếng chuông ở hội trường cuối cùng cũng dừng lại, nhất thời cuối cùng khôi phục sự yên tĩnh.

Mọi người trong đại sảnh đều còn chưa hoàn hồn, không quá rõ đã phát triển đến tình huống gì rồi?

“Hửm? Sao lại dừng lại rồi? Tình huống gì thế?”

“Không biết? Ai dừng lại rồi?”

“Hình như là bên phía cậu ba Nguyễn dừng lại.”

“Đã đấu giá đến 3 tỷ rồi, còn không dừng thì thiệt chết rồi, cậu ba Nguyễn là người thông minh, dừng lại cũng bình thường.”

“Cậu ba Nguyễn dừng lại là bình thường? Tôi sao cảm thấy cậu ba Nguyễn giống như là cố ý vậy?”

“Nhỏ giọng chút, trong lòng biết là được.”

“Nếu anh Mặc đã thích vật phẩm đấu giá này như thế, vậy tôi nhường cho anh Mặc vậy.” Trong phòng bao số 9, giọng nói của cậu ba Nguyễn truyền đến, giọng nói nhẹ nhàng, từng chữ lại cực kỳ rõ ràng, từng chữ lọt vào tai mỗi người đều rõ ràng như thế.

Đương nhiên, cũng bao gồm cả tai của Thành thiếu chủ.

“Thành thiếu chủ, chúng ta, chúng ta hình như mắc bẫy rồi.” Khóe môi của Cường không khỏi giật giật, vừa rồi Thành thiếu chủ trực tiếp đối đầu với cậu ba Nguyễn, anh ta căn bản không ngăn được.

Một cái đĩa nát như vậy đấu giá đến 3 tỷ, sau đó cậu ba Nguyễn lại đột nhiên dừng lại, hơn nữa còn chen cho con số tròn trĩnh như thế, Cường nhìn thế nào cũng cảm thấy cậu ba Nguyễn là cố ý.

“Mắc bẫy gì? Không phải chỉ là 3 tỷ thôi sao? Khá thú vị.” Thành thiếu chủ lại không cho rằng như vậy, anh ta ngược lại cảm thấy vừa rồi khá kích thích, còn 3 tỷ, anh ta thật sự không để vào mắt.

“Thành thiếu chủ, chúng ta có thể không tùy hứng như vậy được không? Cậu ba Nguyễn rõ ràng là chắc chắn chúng ta sẽ theo, cố ý thiết kế bẫy chúng ta, thứ này không đáng tiền, đấu giá 3 tỷ ngược lại cũng không tính là gì, nhưng nếu như đổi lại thứ đáng tiền, cao hơn mười lần trăm lần như thế, vậy không phải là con số nhỏ.” Cường cảm thấy ở tình huống này, anh ta bắt buộc phải nhắc nhở Thành thiếu chủ, không thể để Thành thiếu chủ làm loạn.

3 tỷ mất thì mất, nhưng không thể tiếp tục như thế được.

“Chúng ta thiếu tiền sao?” Thành thiếu chủ đảo mắt, liếc nhìn Cường, lời nói thật sự thật thản nhiên.
 
Chương 2093


Chương 2093

Tiền đối với anh ta mà nói tính là gì chứ? Anh ta lớn như vậy trước nay chưa từng suy nghĩ đến vấn đề tiền bạc.

“Đúng, chúng ta không thiếu tiền, nhưng chúng ta không thể lãng phí như vậy, Thành thiếu chủ căn bản không thích những thứ đồ cổ đó, tốn nhiều tiền như vậy đấu giá được thật sự quá lãng phí rồi.” Cường thầm thở dài, vẫn cất lực thuyết phục Thành thiếu chủ nhà mình.

“Anh cảm thấy tôi so với Nguyễn Hạo Thần, tiền của ai nhiều?” Mắt của Thành thiếu chủ chớp hai cái, sau đó đột nhiên hỏi ra một vấn đề.

“Thành thiếu chủ?” Cường trực tiếp sửng sốt, lời này của Thành thiếu chủ là có ý gì?

Thành thiếu chủ là muốn làm gì?

“Hay là, tôi hôm nay thử xem…” Ở trong ánh mắt sửng sốt của Cường, Thành thiếu chủ rất thản nhiên bổ sung một câu.

“Thành thiếu chủ, nếu như lại giống lần này, đến khi xuất tiền chỉ có Thành thiếu chủ.” Cường vô thức nuốt nước bọt, anh ta cảm thấy Thành thiếu chủ đây căn bản không phải đang so với cậu ba Nguyễn, mà hoàn toàn tự mình tìm chết.

Anh ta cảm thấy Thành thiếu chủ làm như thế hoàn toàn là tự mình đập mình, có thể thử ra cậu ba Nguyễn có bao nhiêu tiền mới lạ?

“Lần sau khi tôi đấu giá dừng lại trước, để Nguyễn Hạo Thần bỏ tiền, không phải là được rồi sao.” Thành thiếu chủ rất thản nhiên, hơn nữa trông khá có lòng tin.

Thủ đoạn Nguyễn Hạo Thần có thể anh ta cũng có thể dùng, sao lại chỉ có một mình anh ta bỏ tiền được?

“Thành thiếu chủ, cậu chắc chắn cậu có thể dừng lại không?” Đối với điểm này Cường không phải là nghi ngờ, mà là rất chắc chắn, anh ta rất chắc chắn Thành thiếu chủ đến lúc đó tuyệt đối không thể dừng lại trước được.

Thành thiếu chủ có tính cách gì, anh thật sự quá rõ.

“Anh có thể im miệng rồi.” Thành thiếu chủ luôn không nghe ai khuyên nhủ cả, lời của Cường anh ta hoàn toàn không nghe lọt.

Lúc này, MC coi như hoàn hồn, đương nhiên, cậu ba Nguyễn nếu đã mở miệng, ông ta cũng không có gì phải lo lắng nữa, đương nhiên, ông ta từng chủ trì nhiều buổi đấu giá, chuyện giống như này cũng từng thấy không ít.

Cậu ba Nguyễn rõ ràng là cố ý. Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.

“3 tỷ lần một, 3 tỷ lần hai, 3 tỷ lần 3, đĩa thanh đồng này là của anh Mặc rồi, chúc mừng anh Mặc.” Sau khi MC hoàn hồn, lập tức công bố kết quả.

Mọi người đều sững người, một lúc sau, mới vang lên tiếng vỗ tay, chỉ là tiếng vỗ tay lúc này nghe có hơi kỳ lạ.

“Vật phẩm đấu giá tiếp theo là một bức danh họa của thời Tống, giá khởi điểm 240 tỷ, một lần ra giá là 15 tỷ.” Trên bàn lại đổi sang vật phẩm đấu giá mới, vật phẩm đấu giá lần này giá khởi điểm thật sự đắt đến khó tin.

Giá đấu giá khởi điểm đã là 240 tỷ, mỗi lần ra giá là 15 tỷ, mười lần chính là 150 tỷ, nếu như đấu giá 90 lần như chiếc đĩa thanh đồng lần trước, vậy giá cả thật sự là…

Có điều, tất cả mọi người ở đây đều cảm thấy không thể sẽ có người ngốc như thế.

Hơn nữa, người hiểu cậu ba Nguyễn đều biết, cậu ba Nguyễn đối với danh họa này thật sự không có hứng thú, cậu ba Nguyễn trước đây chưa từng mua bức danh họa nào.
 
Chương 2094


Chương 2094

Cho nên mọi người cảm thấy cậu ba Nguyễn khả năng sẽ không đấu giá.

“Lão đại, lần này chúng ta vẫn muốn đấu giá sao?” Cố Ngũ liếc nhìn bức danh họa trên sân khấu đấu giá, sau đó xoay sang Nguyễn Hạo Thần.

“Đấu giá.” Cậu ba Nguyễn mỉm cười, một câu trả lời đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, lại rõ ràng có hơi thâm ý.

“Lão đại, vậy lần này chúng ta đấu giá đến bao nhiêu thì dừng?” Có thắng lợi vừa rồi, Cố Ngũ rất tự tin, đương nhiên Cố Ngũ vốn dĩ đối với lão đại nhà mình chính là vô cùng tin tưởng.

“900 tỷ, đấu giá đến 900 tỷ thì dừng lại.” Khóe môi của Nguyễn Hạo Thần hơi cong lên, nụ cười như có như không khiến người ta rợn tóc.

“900 tỷ?” Thư ký Lưu suýt chút nữa trực tiếp hét lên: “Tổng giám đốc, người đó không có khả năng theo đến 900 tỷ đâu? Nếu người đó dừng lại trước, vậy chính chúng ta thanh toán rồi.”

“Yên tâm đi, anh ta sẽ theo.” Nguyễn Hạo Thần khi nói lời này, trong ánh mắt thâm sâu ẩn chứa nhiều hơn vài tia ánh sáng.

Tuy vừa rồi chỉ là một màn giao thủ đơn giản, anh đã gần như hiểu được tính cách của đối thủ, anh rất chắc chắn người đó không thể dừng lại trước được.

Còn anh có thể chắc chắn người đó ở trong 900 tỷ sẽ không dừng lại trước.

“Tổng giám đốc, ngộ nhỡ đối phương dừng lại trước thì sao, đó là 900 tỷ, không phải 9 tỷ đâu?” Thư ký Lưu rất lo lắng, thư ký Lưu cảm thấy phàm đối phương là người bình thường, đều không có thể gặp lại kết quả lần trước sang lần sau được.

Càng huống chi 900 tỷ không phải là một con số nhỏ, người đấu giá theo đó tóm lại phải suy nghĩ đến vấn đề tiền bạc?

“Sẽ không có ngộ nhỡ.” Nhưng cậu ba Nguyễn lại trả lời rất chắc chắn.

Người đó đấu giá theo nhanh như vậy, 900 tỷ thật ra rất nhanh, từ trong lần giao thủ trước cậu ba Nguyễn có thể nhìn ra, người đó làm việc rất tùy hứng, hơn nữa người đó tuyệt đối không phải là người sẽ suy nghĩ đến vấn đề tiền bạc.

Một người, ở dưới tình huống này nếu như không suy nghĩ đến tiền, lại cộng thêm một chút tùy hứng ngông cuồng như vậy, muốn dừng lại trước, khả năng thật sự không quá lớn.

Cho nên, anh vẫn rất nắm chắc.

“Vậy em đấu giá tiếp.” Cố Ngũ cảm thấy mình đợi mà tay có hơi ngứa ngáy rồi, nếu ý tứ của lão đại rõ ràng như thế thì anh ta không cần tiếp tục chờ đợi nữa.

Cho nên, Cố Ngũ trực tiếp ấn chuông trước mắt mình, bởi vì động tác khá lớn, vỗ còn hơi mạnh tay, không nói tiếng chuông, tiếng Cố Ngũ đập người của phòng số 10 đều có thể nghe rõ.

Cố Ngũ thật ra chính là cố ý, cố ý để người sát vách nghe thấy.

Sau đó, anh ta đợi, đợi tiếng chuông của phòng số 10 sẽ giống như lần trước bám đuổi sát theo…

Nhưng…

Cố Ngũ thật ra chính là cố ý, cố ý để người sát vách nghe thấy, sau đó, anh ta đợi, đợi tiếng chuông của phòng số 10 sẽ giống như lần trước bám đuổi sát theo…

Nếu người của phòng bao số 10 là nhằm vào lão đại nhà anh ta, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội như này.

Nhưng tiếng chuông của phòng bao số 10 sát vách không có giống như lần trước bám đuổi sát sao nữa.

Có điều, bỗng khựng lại hơn một giây như thế, tiếng chuông vẫn vang lên.
 
Chương 2095


Chương 2095

Cố Ngũ vừa muốn tiếp tục ấn chuông lần nữa.

“Không phải là người của phòng bao số 10 đó.” Nguyễn Hạo Thần lại đột nhiên mở miệng, lông mày của anh hơi nhíu lại, rõ ràng có hơi bất ngờ, anh cảm thấy suy đoán của anh chắc sẽ không sai, theo suy đoán của anh người của phòng bao số 10 chắc sẽ theo ngay, nhưng bây giờ…

“Là phòng bao số 11.” Cố Ngũ thính giác rất tốt, tuy MC chưa có báo giá, nhưng anh ta vẫn nghe ra được, vừa rồi chỉ là nhất thời chưa có phản ứng kịp.

“Lão đại, đây là tình huống gì? Lại chui ra một tên tranh với chúng ta?” Cố Ngũ lúc này thật sự có hơi kinh ngạc, mấy năm gần đây, trước giờ chưa từng có ai dám đối đầu với cậu ba Nguyễn như này, hôm nay vậy mà nhảy ra hai tên?

Khóe môi của Nguyễn Hạo Thần hơi mím lại, nhất thời không có nói chuyện, nói thật đối với loại tình huống như hôm nay, anh cũng có hơi bất ngờ.

Anh vừa rồi từng suy đoán người của phòng bao số 10 có khả năng là người của Quỷ Vực Chi Thành, nhưng phong cách làm việc của người ở phòng bao số 10 lại khiến anh không chắc chắn, người của Quỷ Vực Chi Thành theo lý mà nói chắc sẽ không tùy hứng và trẻ con như thế.

Bây giờ lại chui ra một phòng bao số 11? Anh nhất thời thật sự đoán không ra đối phương có lai lịch gì.

“Tổng giám đốc, bọn họ liệu có phải cùng một bọn không? Nếu bọn họ là cùng một bọn, bọn họ làm như thế liệu có phải muốn phân tán sự chú ý của chúng ta không?” Thư ký Lưu luôn rất lo lắng, lo lắng tổng giám đốc hôm nay tiêu tiền oan.

Nguyễn Hạo Thần ngước mắt, liếc nhìn thư ký Lưu, không có nói chuyện, người của phòng bao số 11 chỉ đấu giá theo một lần này, anh vẫn chưa thể làm rõ rốt cuộc là chuyện gì.

Còn người của phòng bao số 11 liệu có phải cùng một bọn với người của phòng bao số 10 không? Vấn đề này anh cũng chưa có đáp án, anh còn cần phải tiếp tục quan sát một lát.

Trong phòng bao số 10, Thành thiếu chủ nhìn vệ sĩ Cường: “Lá gan này của anh thật càng lúc càng lớn rồi.”

Thành thiếu chủ vừa rồi chính là luôn chú ý đến tình hình bên phía Nguyễn Hạo Thần, cho nên khoảnh khắc Mặc Thành ấn chuông, Thành thiếu chủ bèn muốn ấn chuông, nhưng lại bị Cường cản lại.

Cũng chính vì Cường ngăn cản mà bị người của phòng bao số 11 tranh mất.

“Thành thiếu chủ, cậu xem đã có người tranh với cậu ba Nguyễn rồi, chúng ta không tranh nữa.” Cường vừa rồi cũng là nhất thời xúc động, lúc này nhìn vào ánh mắt của Thành thiếu chủ nhà mình vẫn có hơi sợ hãi, tuy bình thường Thành thiếu chủ đối với bọn họ đều rất không tồi, nhưng nếu chọc giận Thành thiếu chủ, vậy hậu quả không cần nghĩ nữa.

“Vừa rồi là người của phòng bao sát vách chúng ta tranh sao? Là ai?” Thành thiếu chủ đảo mắt, nhìn sang phòng bao số 11, nhưng không nhìn thấy tình hình bên trong, cũng không nhìn ra bên trong là ai.

Lần này MC cũng không có báo tên, thật ra dưới tình huống bình thường MC sẽ không báo tên, trước đó đặc biệt báo tên của cậu ba Nguyễn cũng là vì để mọi người biết thứ này là thứ cậu ba Nguyễn muốn, bảo bọn họ đừng tranh nữa.

Mà lúc đó phòng bao số 10 đột nhiên nhảy ra tranh với cậu ba Nguyễn, MC muốn để cậu ba Nguyễn biết là ai đang tranh với anh, cũng coi như bán một cái nhân tình cho cậu ba Nguyễn, cho nên mới gọi anh Mặc của phòng bao số 10.

Đương nhiên, thân phận của anh Mặc này, MC không rõ, ngay cả ông chủ của Hồng Nguyệt Lâu cũng không rõ, đương nhiên người ở đây cũng không có ai biết.

Nếu không phải anh Mặc này đột nhiên nhảy ra tranh đồ với cậu ba Nguyễn, sợ rằng không có ai đặc biệt lưu ý anh ta.
 
Chương 2096


Chương 2096

“Không biết.” Cường lắc đầu, Thành thiếu chủ lần này là vì cậu ba Nguyễn mà đến, cho nên anh ta cũng đã tra vài chuyện liên quan đến cậu ba Nguyễn, những cái khác đều không có điều tra.

“Cũng là kẻ địch của Nguyễn Hạo Thần sao?” Mắt của Thành thiếu chủ lóe lên, hiếm khi còn gặp được người cùng chí hướng với mình ở đây?

Nếu như thế, hôm nay càng vui rồi.

“Hoặc là phải, nếu thật là như thế, chúng ta không tiếp tục tranh với cậu ba Nguyễn nữa, để bọn họ đấu nhau đi, chúng ta xem kịch là được.” Cường hơi thở phào, anh ta ngược lại thật sự hy vọng là loại tình huống này.

“Ừm, chủ ý này ngược lại cũng không tệ, vậy chúng ta trước tiên nhìn xem kịch hay rồi nói tiếp.” Thành thiếu chủ lập tức hứng thú, xem kịch gì đó anh ta thích nhất.

Lúc này Sở Bách Hà trong phòng bao số 11 ấn chuông có hơi sững người, rõ ràng còn chưa có hoàn hồn, cô ta thật sự không có muốn ấn chuông.

Chính là vì anh Mặc của phòng bao số 10 đó không có ấn chuông nhanh như lần trước, cô ta có hơi bất ngờ, cũng có hơi khẩn trương, cô ta thật ra rất muốn thúc giục anh Mặc của phòng bao số 10 mau chóng ấn chuông, nhưng không biết thế nào, lúc đó đầu óc cô ta cảm thấy nhói một cái, sau đó cô ta tự mình ấn chuông.

Đường Minh Hạo nhìn cô ta, ánh mắt chớp chớp, biểu tình có vài phần ngây thơ, rõ ràng cậu nhóc cũng không ngờ Sở Bách Hà lại đột nhiên ấn chuông.

“Bé Minh Hạo, dì thật sự không phải cố ý.” Tay của Sở Bách Hà vô thức rụt lại, có điều tiếng chuông vừa rồi đã vang lên, cô ta rut lại cũng không có tác dụng.

Lông mày của Đường Minh Hạo hơi nhíu lại, không có lên tiếng, rõ ràng đang suy tư điều gì đó, cậu nhóc vốn dĩ định muốn xem tình hình trước, cậu nhóc muốn xem thử người của phòng bao số 10 rốt cuộc muốn làm gì, cho nên trong tình huống này, cậu nhóc không thể làm bừa.

Cậu nhóc là muốn khảo nghiệm Nguyễn Hạo Thần, nhưng Nguyễn Hạo Thần dù sao cũng là ba ruột của cậu nhóc, thời khắc mấu chốt nên cùng chống địch.

“Bây giờ mới theo bốn lần, cũng mới đấu giá tới 300 tỷ, bức danh họa này là kiệt tác trong tay của đại sư thời Tống, rất có giá trị ẩn giấu, hơn nữa giá cả không chỉ ở 300 tỷ, cho nên sẽ có người đấu giá tiếp, sẽ không bị chúng ta đấu giá được đâu.” Đường Minh Hạo hoàn hồn lại thì bình tĩnh phân tích, thật ra lời phân tích của Đường Minh Hạo rất chính xác.

“Đúng, đúng, bé Minh Hạo nói rất đúng, giá trị của bức danh họa đó chắc chắn hơn 300 tỷ, ở đây nhiều người như thế, đều là người biết nhìn hàng, không có khả năng để cho chúng ta hời được, dù sao chúng ta không phải là cậu ba Nguyễn.” Sở Bách Hà hoàn toàn thả lỏng, nếu cậu ba Nguyễn ra tay, không có sự phá rối của phòng bao số 10, người ở đây cũng không dám tránh với cậu ba Nguyễn nữa.

Nhưng cô ta không phải là cậu ba Nguyễn, vừa rồi là cô ta đấu giá, tiếp theo chắc chắn sẽ có không ít người tiếp tục tranh.

Sở Bách Hà hoàn toàn thả lỏng, đợi người khác tiếp tục đấu giá.

Nhưng Sở Bách Hà đợi một lúc, lại mãi không có ai đấu giá tiếp.

Sở Bách Hà sững người, có hơi ngây dại, không phải chứ, đây là không có đấu giá tiếp sao?

Cô ta hôm nay không muốn đến đấu giá đồ vật, cho nên thật sự không có mang theo bao nhiêu tiền, nếu thật sự đấu giá được bức danh họa này khả năng còn cần phải kêu người chuyển tiền đến cho cô ta.

Quan trọng đây rõ ràng là tranh đấu giữa cậu ba Nguyễn với anh Mặc của phòng bao số 10, sao có thể bị cô ta hủy chứ?

Không được, tuyệt đối không được.
 
Chương 2097


Chương 2097

“Cái đó tôi vừa rồi không cẩn thận trượt tay ấn vào, mọi người tiếp tục, mọi tiếp tiếp tục…” Sở Bách Hà cảm thấy mọi người không nhúc nhích, khả năng là có hiểu lầm gì đó, khả năng là hiểu lầm cô ta cũng là cố ý tránh với cậu ba Nguyễn, cho nên, Sở Bách Hà trực tiếp giải thích một câu.

Sở Bách Hà cảm thấy cô ta giải thích rõ ràng rồi, chắc chắn có người tiếp tục đấu giá.

Đường Minh Hạo nghe thấy lời của Bách Hà, khóe miệng hơi giật giật, trong buổi đấu giá này, đấu giá rồi chính là đấu giá rồi, ai quản dì có phải trượt tay hay không, ai quản dì có phải đấu giá nhầm hay không, nếu dì đấu giá đến giá rất cao, sau đó dì nói trượt tay, lẽ nào nơi tổ chức đấu giá không bắt dì thanh toán?

Đó là chuyện tuyệt đối không thể nào!

Cho nên lời giải thích này căn bản là dư thừa.

Có điều, giá trị của bức danh họa này vượt xa giá trị 300 tỷ này, Sở Bách Hà lúc này lại có thái độ này, chắc sẽ có người tiếp tục đấu giá.

Nhưng, điều khiến Sở Bách Hà và Đường Minh Hạo bất ngờ, sau khi Sở Bách Hà giải thích, cả hội trường vẫn không có động tĩnh, vẫn không có ai ấn chuông, vẫn không có ai đấu giá tiếp.

“Nếu đã là trượt tay đấu giá, vậy thì không phải nhằm vào chúng ta, lão đại, chúng ta còn tiếp tục không.” Cố Ngũ lúc này không có chắc, cho nên hỏi ý kiến của cậu ba Nguyễn.

“Không theo.” Lông mày của cậu ba Nguyễn hơi nhướn lên, không biết đang nghĩ cái gì, khóe miệng bỗng nở nụ cười.

Anh cảm thấy chuyện hôm nay ngược lại càng lúc càng náo nhiệt rồi, tuy vừa rồi người của phòng bao số 11 giải thích là trượt tay, nhưng anh lại không cho rằng như thế, hơn nữa giọng nói của người trong phòng bao số 11 anh nghe có hơi quen.

Cho nên, anh không theo nữa.

“Thành thiếu chủ, cậu ba Nguyễn không theo, chúng ta cũng không theo nữa, mục tiêu của cậu là cậu ba Nguyễn, chỉ cần nhằm vào cậu ba Nguyễn là đủ rồi.” Trong phòng bao số 10, hai mắt của Cường nhìn chằm chằm Thành thiếu chủ nhà mình, sợ Thành thiếu chủ nhất thời xúc động lại ấn chuông.

“Tôi lại không ngốc, còn cần anh nói sao? Kẻ địch của kẻ địch chính là bạn, cho nên tôi chắc chắn không thể đối đầu với người của phòng bao số 11, trượt tay sao? Đấu giá nhầm? Quỷ mới tin, nếu như cô ta không có ý muốn nhằm vào cậu ba Nguyễn sao có thể trượt tay trong tình huống này?” Thành thiếu chủ thời khắc mấu chốt vẫn rất thông minh, đương nhiên chỉ cần khi thái độ của Thành thiếu chủ nghiêm chỉnh thì đều rất lợi hại.

Lúc này cả hội trường rất yên tĩnh, rất yên tĩnh, không có ai nói chuyện, cũng không có tiếng chuông vang lên.

Cậu ba Nguyễn vốn dĩ là vì đối phó với anh Mặc của phòng bao số 10, mà anh Mặc của phòng bao số 10 lại là nhằm vào cậu ba Nguyễn.

Cho nên sau khi Sở Bách Hà của phòng bao số 11 đấu giá, cậu ba Nguyễn không có động tĩnh, anh Mặc cũng không có động tĩnh.

Những người khác đều có chút kiêng kỵ, dù sao vừa rồi cậu ba Nguyễn đã đấu giá một lần, tuy người của phòng bao số 11 sau khi đấu giá cậu ba Nguyễn không có động tĩnh, nhưng không đại biểu bọn họ đấu giá tiếp cậu ba Nguyễn vẫn không ra tay.

Ngộ nhỡ bọn họ đấu giá tiếp, cậu ba Nguyễn lại ra tay, đến lúc đó đồ bọn họ chắc chắn là không đấu giá được, chỉ sợ còn đắc tội với cậu ba Nguyễn.

Dù sao cậu ba Nguyễn đấu giá, người của phòng bao số 11 cũng đấu giá ngay sát, nhưng cậu ba Nguyễn lại không có bất kỳ sự phản kích nào, nói không chừng người của phòng bao số 11 có quan hệ gì đó với cậu ba Nguyễn.
 
Chương 2098


Chương 2098

Người ở đây đều là người thông minh, suy nghĩ lại nhiều, cho nên đều không có tiếp tục ra tay.

Thời gian cứ từng chút từng chút trôi qua như thế, Sở Bách Hà cuối cùng cũng không thể đợi được người khác đấu giá tiếp nữa.

MC đều ngây dại, đây là một bức danh họa, giá trị của bức danh họa này thế nào cũng không chỉ 300 tỷ được, bây giờ đấu giá ra giá này, ông ta phải ăn nói thế nào với ông chủ.

Nhưng bây giờ không có ai đấu giá tiếp, theo quy tắc của buổi đấu giá, bức danh họa này chỉ có thể thuộc về người của phòng bao số 11 rồi.

“300 tỷ lần thứ nhất, 300 tỷ lần thứ hai, 300 tỷ lần thứ ba, bức danh họa này thuộc về quý cô ở phòng bao số 11.” MC lại đợi một lát, chắc chắn thật sự không có đấu giá tiếp, cũng chỉ đành tuyên bố kết thúc.

MC sau khi tuyên bố kết quả thì thầm thở dài, chuyện lạ hôm nào cũng có, hôm nay lại đặc biệt nhiều, ông ta làm việc nhiều năm ở Hồng Nguyệt Lâu, chủ trì biết bao nhiêu buổi đấu giá, vẫn là lần đầu tiên gặp trường hợp như này.

Thật sự có hơi không biết thế nào cả.

Phòng bao số 11 thật sự nhặt được món hời lớn rồi, quá hời cho quý cô đó rồi!

“Ai cha, thật là thành của chúng ta rồi?’ Sở Bách Hà trong phòng bao số 11 nhặt được món hời lớn lại mặt mày ảo não: “Làm sao đây, dì không có mang theo nhiều tiền như thế, dì hay là kêu người chuyển tiền qua, nếu không chúng ta lát nữa có khả năng sẽ bị nhốt lại đây.”

Bé Minh Hạo vừa rồi đã nói cậu nhóc một đồng cũng không có mang, tuy bé Minh Hạo nói đồ cậu nhóc đấu giá sẽ có người trả tiền, nhưng Sở Bách Hà vẫn có hơi không quá tin.

Cho nên vấn đề liên quan đến tiền, vẫn cần cô ta nghĩ cách giải quyết.

“Không sao, không cần vội, sẽ có người trả tiền thay cho chúng ta.” Đường Minh Hạo lại có dáng vẻ hoàn toàn nhàn nhã, một chút cũng không gấp gáp.

Sở Bách Hà nhìn Đường Minh Hạo, nhưng cuối cùng cô ta vẫn quyết định nghe theo Đường Minh Hạo, nói không chừng bé Minh Hạo thật sự có cách.

Nếu thật sự không được, đến lúc đó lại gọi người chuyển tiền đến cũng kịp, tuy 300 tỷ có hơi nhiều, nhưng đối với Mộ Dung Tri mà nói cũng không tính là gì, anh ta chắc có thể lấy ra được.

Đương nhiên Sở Bách Hà không có vội kêu Mộ Dung Tri chuyển tiền qua còn có một lý do, chính là bức danh họa 300 tỷ này đấu giá được hoàn toàn là may mắn, nếu như Minh Hạo muốn, cô ta chắc chắn sẽ nhường cho Minh Hạo.

Chỉ là bé Minh Hạo rốt cuộc muốn kêu ai trả tiền cho cậu nhóc chứ? Chuyện này bé Minh Hạo không có nói cho người khác, ngay cả Khiết Khiết cũng không có nói, cho nên còn có thể có ai trả tiền thay Minh Hạo?

Còn có thể có ai chứ?

Mắt của Sở Bách Hà bỗng sáng lên: “Bé Minh Hạo, cháu sẽ không phải định để cậu ba Nguyễn trả tiền giúp cháu chứ?”

Cô ta mới đầu thật sự không dám nghĩ tới cậu ba Nguyễn, bởi vì kế hoạch ban đầu của Minh Hạo là muốn tranh đồ với cậu ba Nguyễn.

Tranh đồ với cậu ba Nguyễn, sau đó lại để cậu ba Nguyễn trả tiền, thao tác này, cô ta thật sự có nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

Nhưng Sở Bách Hà loại trừ tất cả các khả năng, cũng chỉ có thể nghĩ tới cậu ba Nguyễn.

Chỉ là khi Sở Bách Hà hỏi ra câu này, hai mắt nhìn chằm chằm Đường Minh Hạo lại tràn ngập sự sửng sốt và khó tin.

Đường Minh Hạo nhìn cô ta, chậm rãi gật đầu: “Cháu quả thật có dự tính như thế.”
 
Chương 2099


Chương 2099

“Ôi giời ơi. Bé Minh Hạo, cháu thật sự dám nghĩ, cháu tranh đồ với cậu ba Nguyễn, sau đó còn muốn để cậu ba Nguyễn trả tiền sao? Cháu có từng nghĩ cậu ba Nguyễn sẽ đối với cháu như nào không?” Nghe thấy câu trả lời chính xác của Đường Minh Hạo, Sở Bách Hà chỉ biết hít khí lạnh, bé Minh Hạo thật sự cái gì cũng dám nghĩ rồi.

“Ông ấy có thể đối với cháu như nào chứ?” Khóe miệng của Đường Minh Hạo hơi nhếch lên: “Chẳng lẽ ông ấy còn dám đánh cháu một trận sao?”

“Bé Minh Hạo, dì cảm thấy cháu khả năng vẫn chưa hiểu lắm về cậu ba Nguyễn, dì nghe nói cậu ba Nguyễn nếu như muốn đối phó với một người, chắc chắn sẽ khiến người đó cầu sống không được, cầu chết không xong.” Sở Bách Hà nói đến đây, còn rùng mình một cái, không biết là sợ thật hay là cố ý làm cho Đường Minh Hạo xem.

Đường Minh Hạo nhìn Sở Bách Hà, mắt của cậu nhóc chớp chớp, không có nói chuyện.

“Đương nhiên, cháu là con trai của cậu ba Nguyễn, cháu khả năng cảm thấy cậu ba Nguyễn sẽ không làm gì với con trai ruột của mình cả.” Sở Bách Hà nhìn vào mắt của Đường Minh Hạo, lời của cô ta hơi khựng lại, sau đó lại nói tiếp: “Nhưng, cháu có từng nghe nói một câu này chứ, ba và con trai của kiếp này đều là kẻ thù của kiếp trước, cho nên, dì lo lắng cậu ba Nguyễn đối với cháu sợ là so với người khác càng…”

Lời của Sở Bách Hà không có nói hết, nhưng ý tứ đó lại không thể rõ ràng hơn được nữa.

Mắt của Đường Minh Hạo lại vô thức chớp chớp, môi của cậu nhóc mím lại, nhìn giống như có hơi căng thẳng.

Hoặc còn có một chút lo lắng.

Nguyễn Hạo Thần đối với cậu nhóc, sẽ giống như đối với kẻ thù sao?!

Sẽ sao?

“Bé Minh Hạo, hay là chúng ta không cần tiếp tục tranh đồ với cậu ba Nguyễn nữa, để cậu ba Nguyễn giúp chúng ta trả tiền bức danh họa này là được rồi.” Sở Bách Hà thật sự lo lắng đến khi đó ba con bọn họ thật sự sẽ nháo ra chuyện gì đây.

Cô ta thích xem náo nhiệt, nhưng chuyện nếu như có chút nguy hại đến bé Minh Hạo nhà cô ta thì cô ta tuyệt đối không thể làm.

“Khi nên tranh vẫn phải tranh.” Khóe môi mím chặt của Đường Minh Hạo hơi mấp máy, dường như còn khẽ hừ lạnh một tiếng, rõ ràng cậu nhóc không quá tin lời của Sở Bách Hà.

Cậu nhóc ngược lại muốn xem thử Nguyễn Hạo Thần muốn đối với cậu nhóc thế nào?

Cầu sống không được?

Cầu chết không xong?

Cậu nhóc cảm thấy Sở Bách Hà nói quá khoa trương rồi!!

Sở Bách Hà càng nói như thế, cậu nhóc càng không chịu thua.

Cho nên, kế hoạch của cậu nhóc sẽ không thay đổi, không những sẽ không thay đổi, cậu nhóc còn quyết định chỉ cần có cơ hội, cậu nhóc nhất định tranh thêm vài món với Nguyễn Hạo Thần.

Sau đó cũng để Nguyễn Hạo Thần trả tiền, để cậu ba Nguyễn chảy máu một lần!

Suy thôi cũng thú vị rồi!

Sở Bách Hà nhìn thấy thái độ của Đường Minh Hạo, rõ ràng sững sờ, sau đó cô ta nặng nề thở dài, xem ra hôm nay đã định phải có một trận ác chiến, một trận ác chiến giữa ba và con trai.

Bé Minh Hạo nhà cô ta vẫn là quá ngây thơ rồi, ngây thơ cho rằng cậu ba Nguyễn sẽ hạ thủ lưu tình?
 
Chương 2100


Chương 2100

Ba và con trai kiếp này là kẻ thù của kiếp trước, lời này thật ra không phải tùy tiện nói đâu.

Sở Bách Hà hiểu Đường Minh Hạo, cô ta biết loại tình huống này cô ta còn tiếp tục khuyên nữa cũng không có tác dụng rồi, cô ta bây giờ chỉ hy vọng đến lúc đó cậu ba Nguyễn hạ thủ đừng quá ác, chỉ hy vọng cậu ba Nguyễn có thể niệm tình con trai ruột duy nhất này có thể lưu chút tình!

“Vật đấu giá tiếp theo, là một miếng ngọc bội của triều Đường, giá khởi điểm cũng là 240 tỷ, mỗi lần ra giá cũng vẫn là 15 tỷ.” MC đã giới thiệu vật phẩm đấu giá tiếp theo, giá khởi điểm vẫn là 240 tỷ.

Sở Bách Hà vừa nghe thấy giá khởi điểm này, vội vàng rụt lại, lần này đánh chết cô ta, cô ta cũng sẽ không trượt tay nữa.

Lời của MC vừa dứt, đáp lại ông ta lại một phòng yên tĩnh, lúc này vậy mà không có ai đấu giá.

Bởi vì tất cả mọi người đều chú ý đến động tĩnh của cậu ba Nguyễn và anh Mặc của phòng bao số 10, đương nhiên cũng có người chú ý đến người của phòng bao số 11.

Người ở đây lúc này đều có nhiều kiêng kỵ, cho nên nhất thời vậy mà không có ai đấu giá.

MC lần nữa ngây dại, hôm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế? Đồ tốt như vậy thế mà không có ai ra tay?

Nếu cứ như thế, vật phẩm đấu giá đằng sau còn có thể đấu giá được sao?

Ông ta liệu có khi nào chủ trì xong buổi đấu giá lần này sẽ bị ông chủ đuổi việc hay không?

MC lúc này có một loại cảm giác khóc không ra nước mắt.

“Lão đại, tình hình là sao đây? Chúng ta muốn ra tay không?” Cố Ngũ nhìn tình hình này cũng có hơi ngây ra, buổi đấu giá hôm nay không khí có hơi kỳ lạ.

Đương nhiên Cố Ngũ cũng hiểu, có loại tình huống này là có liên quan rất lớn đến lão đại nhà anh ta.

Những người này đều không nhúc nhích, chắc chắn cũng muốn xem động tĩnh của lão đại nhà anh ta.

Nếu như lão đại không nhúc nhích, vật phẩm đấu giá này sẽ không đấu giá tiếp được?

“Tiếp tục.” Mắt của cậu ba Nguyễn hơi lóe lên: “Dựa theo kế hoạch lần trước.”

Vừa hay vật phẩm đấu giá này cũng có giá khởi điểm 240 tỷ, mỗi lần đấu giá là 15 tỷ, kế hoạch lần trước bị người của phòng số 11 phá hỏng rồi, lần này lại không có ai đấu giá, anh ngược lại có thể tiếp tục kế hoạch lần trước.

“Được, hiểu rồi.” Cố Ngũ nhận được chỉ thị của lão đại nhà anh ta bỗng lấy lại tinh thần, nói thật vừa rồi đột nhiên bị người của phòng bao số 11 phá rối, anh ta cũng cảm thấy cục tức không phát ra được, thấy có hơi khó chịu.

Cố Ngũ ấn chuông đầu tiên.

Lần này người của phòng số 10 không có lập tức đấu giá theo, rõ ràng đang đợi động tĩnh của phòng bao số 11, nhưng Sở Bách Hà vừa rồi thật sự là trượt tay, lần này cô ta tuyệt đối không thể trượt tay nữa, đặc biệt là sau khi nghe thấy kế hoạch của bé Minh Hạo, có đánh chết Sở Bách Hà cũng không dám tiếp tục tranh với cậu ba Nguyễn nữa.

Đương nhiên, bé Minh Hạo nếu như muốn tranh, cô ta có thể cản thì cản, nếu như không cản được vậy thì thật sự hết cách rồi.

Nhìn tình huống bây giờ, cô ta đoán chắc đến lúc đó chắc chắn không cản được bé Minh Hạo, cho nên cuộc tranh giành của hai ba con tiếp theo đây sợ là không tránh được.

Nghe thấy cuối cùng có người đấu giá rồi, MC cũng coi như thở phào.

Nhưng, sau khi cậu ba Nguyễn đấu giá, lại không có ai đấu giá tiếp…

Khóe môi của MC giật giật, nếu không có tiếp tục đấu giá, miếng ngọc bội này có phải sẽ phải bán ra với giá 255 tỷ hay không?

Bức danh họa vừa rồi ít nhất còn đấu giá được đến 300 tỷ, bây giờ ngọc bội này chỉ có 255 tỷ?

MC cảm thấy ông ta sau đây có thể thật sự sẽ bị đuổi việc rồi.
 
Chương 2101


Chương 2101

Có điều MC nghĩ đến ông chủ của mình vốn dĩ định lấy lòng cậu ba Nguyễn, nếu như vật phẩm đấu giá này được cậu ba Nguyễn đấu giá như thế, cũng coi như là một nhân tình nhỉ? Hoặc ông chủ cũng sẽ không trách ông ta.

Sau khi cậu ba Nguyễn đấu giá, người khác cũng có hơi không dám đấu giá theo, nếu là bình thường ngược lại thì không sao, còn có thể theo một chút, nhưng tình huống hôm nay thật sự quá quỷ dị, mọi người trong hội trường hoàn toàn không có hiểu đây là chuyện gì, cho nên không có ai dám vọng động.

Thành thiếu chủ của phòng bao số 10 đang đợi người của phòng bao số 11, nhưng người của phòng bao số 11 lần này lại không có một chút động tĩnh.

“Lần này người của phòng bao số 11 sao lại không có động tĩnh rồi?” Thành thiếu chủ có hơi bất ngờ, anh ta cảm thấy suy đoán của mình không sai, người của phòng bao số 11 chắc chắn cũng có ý tứ nhằm vào Nguyễn Hạo Thần, tối nay chắc cũng là nhằm vào Nguyễn Hạo Thần mà đến.

Nhưng tại sao lần này người của phòng bao số 11 lại không có động tĩnh gì nữa?

“255 tỷ lần thứ nhất, 255 tỷ lần thứ hai, 255 tỷ…” MC đã đợi một khoảng thời gian rồi, nhưng vẫn không có ai đấu giá, MC chỉ có thể lên tiếng hô, nếu như còn không có ai trả giá tiếp, vậy thì ngọc bội này phải lấy giá 255 tỷ bán cho cậu ba Nguyễn rồi.

Kết quả này thật sự là một lời khó nói hết!

Thành thiếu chủ khi nghe thấy MC sắp nói lần thứ ba thì cuối cùng không nhịn được nữa, anh ta nhanh chóng đưa tay, ấn chuông.

MC rõ ràng thở phào, còn may, còn may, còn có người đấu giá tiếp.

Khi MC phát hiện người đấu giá tiếp là anh Mặc của phòng bao số 10, thần sắc nhất thời trở nên có hơi phức tạp, người của phòng số 10 này lại định trực tiếp đối đầu với cậu ba Nguyễn sao?

Vậy lần này liệu có giống như thanh đồng khí lần trước không?

Có điều giá khởi điểm của thanh đồng khí đó chỉ có 300 triệu, mỗi lần gọi giá cũng chỉ có 30 triệu, ngọc bội này giá khởi điểm là 240 tỷ, mỗi lần gọi giá chính là 15 tỷ, cho nên người của phòng bao số 10 chắc sẽ không điên cuồng giống như lần trước đâu nhỉ?

Sau khi tiếng chuông của phòng số 10 vang lên, lần này ngược lại là Cố Ngũ theo không do dự.

Vì thế MC vốn dĩ có hơi ngây ngốc lại không kịp mở miệng.

Mà sau khi Cố Ngũ ấn chuông, lần này Thành thiếu chủ của phòng bao số 10 không có tiếp tục đợi phòng bao số 11, cũng không có chút do dự, lập tức ấn chuông.

Cố Ngũ lại ấn, người của phòng bao số 10 lại theo, lặp đi lặp lại như thế, sau đó tiếng chuông lần nữa nối tiếp theo, ngược lại không phân ra là ai với ai.

Cho nên, cảnh tượng lúc này lại trở thành tình cảnh giống lần đấu giá thanh đồng khí lúc trước.

Nhưng thanh đồng khí đó dù sao cũng rẻ, hôm nay người có thể đến đây đều là người có tiền, cho nên 3 tỷ ngược lại cũng không tính là gì.

Nhưng bây giờ ngọc bội này lại hoàn toàn khác.

Thời gian ngắn ngủi không đến một phút như thế, cậu ba Nguyễn với người của phòng bao số 10 đều đã liên tiếp ấn mười mấy lần, giá của ngọc bội đã đấu giá tới 480 tỷ rồi.

Hơn nữa hai bên đều chưa có ý dừng lại, còn đang tiếp tục.

MC đã hoàn toàn không kịp đọc, cho nên chỉ có thể lần nữa chiếu lên màn hình lớn.
 
Chương 2102


Chương 2102

Trên màn hình lớn, giá nhanh chóng tăng lên, 540 tỷ, 570 tỷ, 600 tỷ…

Lúc này trừ tiếng chuông cũng không nghe thấy âm thanh khác, người trong hội trường gần như nín thở nhìn vào màn hình.

Nhìn con số trên màn hình lớn không ngừng thay đổi, nhịp tim của mọi người càng lúc càng nhanh.

Cảnh tượng này thật sự quá kích thích.

Khiết đồng khí trước đó cậu ba Nguyễn cuối cùng dừng lại, anh Mặc của phòng bao số 10 dùng 3 tỷ đấu giá được.

Vậy thì lần này thì sao?

Lần này cuối cùng sẽ là ai đấu giá được?!

Giá trị bây giờ đã đạt tới 720 tỷ, giá như này đã vượt qua giá trị thực của miếng ngọc bội này, lấy giá như này đấu giá được miếng ngọc bội này căn bản là không tính toán.

Cho nên, tình huống này, ai đấu giá được miếng ngọc bội này thật ra chính là người thua.

Mà bây giờ hai bên lại đều không có ý định dừng lại.

Vậy thì bây giờ quan trọng nhất chính là ai sẽ dừng lại trước? Giá sẽ dừng con số nào?

Nhìn con số trên màn hình lớn đó còn đang nhanh chóng thay đổi, mọi người đều cảm thấy tim đã trào lên cổ họng rồi, người nào người nấy đều căng thẳng không thôi, so với đương sự còn căng thẳng hơn.

“Vãi, đây cũng quá kích thích rồi? Có điều loại tình huống này, ai sẽ dừng lại trước đây? Người dừng cuộc đấu giá này lại trước coi như thắng rồi.” Sở Bách Hà lúc này cảm thấy vô cùng kích thích, vô cùng kích động.

“Bé Minh Hạo, cháu cảm thấy ai sẽ dừng lại trước?” Sở Bách Hà thấy cuộc tranh giành giữa cậu ba Nguyễn với người của phòng bao số 10 kích thích như thế, gần như đều không có ý tứ muốn dừng lại, không biết cuối cùng sẽ có chuyện gì.

“Phải nói, cậu ba Nguyễn không phải là người xúc động như thế, không nên như thế? Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Bởi vì chuyện của Tô Khiết, Mộ Dung Tri đã tra rất nhiều chuyện liên quan đến Nguyễn Hạo Thần, cho nên Sở Bách Hà đối với Nguyễn Hạo Thần vẫn hiểu khá nhiều.

Bởi vì hiểu phong cách bình thường của Nguyễn Hạo Thần, Sở Bách Hà mới càng thấy lạ.

“Cháu cảm thấy Nguyễn Hạo Thần là cố ý, ông ấy chắc là có kế hoạch cả rồi.” Mắt của Đường Minh Hạo lóe lên, đột nhiên nhả ra một câu như thế.

“Cậu ba Nguyễn cố ý sao? Có kế hoạch cả rồi? Ý gì thế? Ý của cháu là nói cậu ba Nguyễn cố ý dẫn thụ anh Mặc của phòng bao số 10 đấu giá theo, sau đó cậu ba Nguyễn sẽ dừng lại ở một giá nào đó sao? Hơn nữa ý của cháu là trong lòng cậu ba Nguyễn sớm đã có một giá như vậy?” Sở Bách Hà là người thông minh, tự nhiên hiểu ý của Đường Minh Hạo.

Nhưng lông mày của cô ta lại vô thức nhíu lại: “Nhưng cậu ba Nguyễn sao có thể chắc chắn anh Mặc của phòng bao số 10 này nhất định sẽ đấu giá đến giá anh ta tính sẵn? Ngộ nhỡ anh Mặc này không có đạt tới giá mà cậu ba Nguyễn tính toán trước mà đột nhiên dừng lại thì sao? Từ giá trước mắt thì thấy, nếu như anh Mặc của phòng bao số 10 đột nhiên dừng lại, cậu ba Nguyễn sẽ thiệt rồi.”

Sở Bách Hà cảm thấy kế hoạch này của cậu ba Nguyễn thật sự không đáng tin, nếu như đổi lại là cô ta, cô ta chắc chắn sẽ không theo một cách liều mạng như thế, đó đều là tiền.

“Anh ta không phải còn chưa dừng lại hay sao?” Đường Minh Hạo ngược lại rất có lòng tin, có lòng tin về mình, đương nhiên cũng có lòng tin với Nguyễn Hạo Thần.

Đường Minh Hạo phát hiện một vấn đề, cậu nhóc phát hiện anh Mặc của phòng bao số 10 này thật sự là quá tùy hứng, quá ngông cuồng, hơn nữa người này hình như hoàn toàn không để tâm đến vấn đề tiền bạc.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom