Chào mừng bạn đến với Hội Đọc Truyện!

Hội Đọc Truyện là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!
Chương 1321


Chương 1321

Cổ Doanh Doanh đột nhiên nghĩ tới trước đó Tô Khiết đi vòng qua bên người của cô ta, lúc đó, Tô Khiết cách cô ta rất gần, hơn nữa lúc đó túi của cô ta cầm trong tay, Tô Khiết đi qua bên người của cô ta muốn chạm vào túi của cô ta là một chuyện rất dễ dàng.

Bọn họ có thể đem chiếc vòng ngọc để vào trong túi của Tô Khiết để hãm hại Tô Khiết, Tô Khiết đương nhiên cũng có thể đem chiếc vòng ngọc để vào trong túi của cô ta, túi của cô ta hôm nay đeo là loại không có khóa kéo, muốn để chiếc vòng ngọc vào trong không hề khó.

Cô ta đột nhiên nghĩ tới, vừa rồi khi Tô Khiết đi qua người mình có hơi khựng người, cản được ánh mắt của tất cả mọi người, cho nên vừa rồi khi Tô Khiết làm những điều này, không có ai nhìn thấy, mà camera ở đây hỏng rồi, camera hỏng rồi, cũng không thể quay được tình huống đó.

Cho nên, nếu như chiếc vòng ngọc lúc này thật sự ở trong túi của cô ta, cô ta căn bản không thể chứng minh chiếc vòng ngọc là Tô Khiết để vào trong túi của cô, giống như trước đó Tô Khiết không thể chứng minh.

Nếu như lúc này, cảnh sát thật sự từ trong túi của cô ta tìm được chiếc vòng ngọc đó, vậy cô ta há không phải…

Cổ Doanh Doanh lúc này càng nghĩ càng căng thẳng, càng nghĩ càng sợ hãi.

Cảnh sát thấy Cổ Doanh Doanh và Cổ Linh Linh rất phối hợp, tự nhiên đều đi tới, muốn kiểm tra.

“Khoan đã, chúng tôi dù sao là con gái, các anh cứ ở trước mặt mọi người lục soát người của chúng tôi không thích lắm nhỉ?” Cổ Doanh Doanh khẩn trương, rõ ràng việc nâng cao âm giọng rõ ràng đã bán đứng sự sợ hãi trong đáy lòng của cô ta.

Vừa rồi Cổ Doanh Doanh rõ ràng nói muốn phối hợp với cảnh sát, lúc này thái độ từ chối lại quá rõ ràng.

Cổ Doanh Doanh bây giờ gần như có thể chắc chắn, chiếc vòng ngọc đó ở trong túi của cô ta, cho nên, cô ta không thể để cảnh sát lục soát túi của cô ta ở trước mặt mọi người được.

“Vậy trước tiên không soát người, soát túi của cô Cổ đi.” Tô Khiết nhìn Cổ Doanh Doanh, lại mỉm cười, ngữ khí rất dễ thương lượng, rất dễ lấy thiện cảm của người khác.

“Mời cô Cổ đưa túi của cô cho chúng tôi, chúng tôi kiểm tra một chút.” Cảnh sát thấy lời của Tô Khiết rất có lý, đương nhiên, bọn họ cũng không muốn ở người mặt mọi người soát người của một cô gái, đặc biệt cô gái này còn là cô cả của nhà họ Cổ.

“Tô Khiết, cô dựa vào đâu mà soát túi của tôi?” Cổ Doanh Doanh nắm chặt chiếc túi trong tay, trực tiếp lùi lại sau mấy bước.

Cảnh sát nhìn cô, lông mày rõ ràng nhíu lại: “Cô Cổ, không phải cô Tô muốn soát túi của cô, là cảnh sát chúng tôi muốn điều tra rõ chuyện này, cho nên vẫn mong cô Cổ phối hợp với công việc của chúng tôi.”

“Tô Khiết, cô cố ý muốn hại tôi.” Cổ Doanh Doanh quả thật coi như thông minh, lúc này cô ta không có tranh cãi nhiều với cảnh sát, mà trực tiếp nhằm vào Tô Khiết.

Tô Khiết nhìn cô ta, chỉ bình tĩnh nhìn cô ta, không nói gì.

“Tô Khiết, tôi biết cô đố kỵ tôi, cho nên mới cố ý hại tôi.” Cổ Doanh Doanh lúc này muốn dùng chuyện hôm qua để cô ta thoát ra được.

Không thể không nói đầu óc của Cổ Doanh Doanh xoay chuyển cũng rất nhanh.

“Tôi đố kỵ cô cái gì?” Tô Khiết vẫn khẽ mỉm cười nói, cô vừa nhìn đã nhìn thấu tâm tư của Cổ Doanh Doanh.

“Đố kỵ tối qua cậu ba Nguyễn ở bên tôi.” Vốn dĩ, Cổ Doanh Doanh luôn không muốn ở chính diện thừa nhận chuyện này, nhưng lúc này cô ta muốn mạnh mẽ đả kích Tô Khiết.

“Cô muốn nói chuyện tối qua cô với cậu ba Nguyễn quần nhau trong khách sạn sao?” Lông mày của Tô Khiết nhướng lên, khi nói lời này, thần sắc đó tự nhiên giống như đang nói thời tiết hôm nay thật tốt.
 
Chương 1322


Chương 1322

Mọi người sững người, Tô Khiết nhắc đến chuyện này, không phải nên đố kỵ đến phát điên, hận đến nghiến răng nghiến lợi sao?

Cô sao lại bình thản dửng dưng như thế?

Cổ Doanh Doanh cũng trực tiếp ngây ra, Tô Khiết vậy mà không để tâm? Dù tối qua người phụ nữ ở cùng với Nguyễn Hạo Thần không phải Tô Khiết.

Có điều, Cổ Doanh Doanh lúc này tự nhiên sẽ không phủ nhận, cô ta không có trả lời, liền cho là mặc nhận rồi.

“Hai người quần nhau trên giường cả đêm, cô Cổ sáng nay còn có thể mặc quần áo tối qua từ trong khách sạn đi ra? Hơn nữa trên quần áo đó ngay cả vết bẩn cũng không có? Cậu ba Nguyễn là loại người đàn ông đạo mạo hữu lễ như này sao? Nhìn trong video đó cũng không giống nha?” Tô Khiết nhìn Cổ Doanh Doanh, nụ cười sâu xa.

Vốn dĩ, chuyện đó nói rõ Nguyễn Hạo Thần giải quyết, cho nên Tô Khiết không muốn quản, nhưng lúc này Cổ Doanh Doanh nói đến chuyện này, cô chắc chắn phải biểu đạt quan điểm chính xác của mình.

“Tuyệt đối không phải, theo như tôi biết, Nguyễn Hạo Thần chính là một cầm thú.” Tư Đồ Không luôn không lên tiếng lúc này lại đột nhiên tiếp một câu.

Tô Khiết ngước mắt, lườm anh ta, anh mới là cầm thú, anh còn không bằng cầm thú.

Dường như đọc hiểu ý tứ trong mắt của Tô Khiết, Tư Đồ Không cười cười, lần nữa nói ra lời lẽ kinh người: “Nguyễn Hạo Thần khi đụng phải cô không phải chính là cầm thú hay sao?”

Tô Khiết: “…”

Fuck, có thể không nói chuyện được không?

Nhiều người như thế, anh ta không biết xấu hổ, cô vẫn biết đó.

Vốn dĩ mọi người đều nghĩ đến một điểm này, nhưng lúc này Tô Khiết nói như thế, sự chú ý của tất cả mọi người đều đổ dồn vào bộ đồ trên người cô ta. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lúc này người xung quanh xem thậm chí còn bật lại đoạn video trước đó Cổ Doanh Doanh từ trong khách sạn đi ra, nhìn thấy bộ đồ trên người của Cổ Doanh Doanh quả thật là phẳng phiu.

“Quần của cô Cổ thật sự phẳng phiu, một chút cũng không giống lăn lộn cả đêm trên giường, giống như chỉ ngủ một mình, quần áo một chút vết bẩn nhăn rúm cũng không có?”

“Trong video tối qua trình trạng điên cuồng của cậu ba Nguyễn, quần áo không thể còn phẳng phiu như thế, chất liệu của bộ đồ này rất dễ nhăn.”

“Tôi, tôi sáng nay khi rời khỏi khách sạn đã là phằng quần áo.” Lúc này sắc mặt của Cổ Doanh Doanh một trận xanh, một trận trắng, rất khó coi, có điều cô ta phản ứng khá nhanh, lập tức tìm được lý do rất tốt cho mình.

“Ừm, cô Cổ ngày hôm sau còn có thể là quần áo được cũng là một chuyện không dễ dàng.” Tô Khiết liếc nhìn cô ta, lời này rõ ràng có ý khác.

Tối qua, quần áo của cô bị ai đó trực tiếp xé rách.

Đương nhiên, Tô Khiết bây giờ không muốn nói nhiều về chuyện đó, bây giờ chuyện cần phải nói đến là chuyện liên quan đến chiếc vòng ngọc bị trộm.

“Lấy đức tính của cậu ba Nguyễn, tình cảnh kịch kiệt tối qua trong đoạn video thì thấy, tôi bảo đảm quần áo của người phụ nữ tối qua lăn lộn trên giường với cậu ba Nguyễn đã rách tan nát.” Nhưng Tư Đồ Không lại cứ thích vào lúc này bổ sung một câu.

Tư Đồ Không nói rồi hơi khựng lại, nhìn sang Tô Khiết, mỉm cười thâm ý: “Cô Tô, cô nói sao?”

Tô Khiết lại lườm Tư Đồ Không, anh ta còng có thể nói rõ hơn được không hả?

Anh ta không biết ngậm miệng lại hay sao?

“Trước đây, khi cô và cậu ba Nguyễn là vợ chồng, quần áo chắc bị xé rách không ít nhỉ?” Nhưng, Tư Đồ Không thật sự không biết ngậm miệng là như nào, lời phía sau càng trực tiếp hơn.
 
Chương 1323


Chương 1323

Tô Khiết: “…”

Tô Khiết nghĩ đến chuyện trước đây, mặc dù Nguyễn Hạo Thần không phải lần nào cũng giống như tối qua xé rách quần áo của cô, nhưng chuyện giật đứt cúc, khuy là chuyện thường xuyên xảy ra.

“Cho nên, cậu ba Nguyễn tuyệt đối là kiểu cầm thú, vậy quần áo của cô Cổ tối qua sao còn nguyên vẹn vậy? Hơn nữa trên người của cô Cổ hình như cũng không có để lại bất kỳ dấu vết gì.” Mọi người xung quanh xem náo nhiệt thì có cái gì náo nhiệt đều muốn xem, rõ ràng chuyện này thú vị hơn chuyện mất đồ.

Cổ Doanh Doanh hôm nay mặc một chiếc áo tay ngắn cổ thấp, trên người quả thật không có bất kỳ dấu vết nào, sự điên cuồng của cậu ba Nguyễn trong video, kịch liệt như thế, hai người nếu như thật sự quần nhau cả đêm trên giường, không thể không để lại dấu vết.

Đương nhiên, Tô Khiết lúc này đã trang bị vũ trang cả người, cho nên cũng không có nhìn thấy gì.

“Đây là vấn đề riêng tư của tôi, hy vọng mọi người đừng nói linh tinh.” Sắc mặt của Cổ Doanh Doanh càng khó coi, khi nhìn thấy những người đó đang bàn luận về cô ta, trong mắt rõ ràng có vài phần tức giận.

Có điều, mắt của cô lóe lên, nghĩ rồi cô ta hoàn toàn có thể nhân cơ hội này rời khỏi.

Vì thế, Cổ Doanh Doanh lập tức lộ ra bộ dạng thẹn quá hóa giận, cất bước, muốn xông ra ngoài.

Chỉ là, cô ta mới đi được hai bước, con đường trước mắt liền bị người ta chặn lại.

Cổ Doanh Doanh ngẩng đầu, vừa muốn mắng người, chỉ là khi nhìn rõ người trước mặt, thì trực tiếp ngây ra.

Tô Khiết vừa rồi rõ ràng đứng ở trong đó, khoảng cách cách cô ta rõ ràng còn có mấy bước, sao mà nhanh như vậy thì đã vòng đến trước mặt cô ta.

“Cô Cổ, cô bây giờ vẫn chưa thể đi được, chuyện chiếc vòng ngọc còn chưa điều tra rõ.” Tô Khiết nhìn cô ta, nụ cười rất rạng rỡ.

Nói đến đây, Tô Khiết liếc nhìn cảnh sát, ý tứ đó lại càng rõ ràng.

Cảnh sát hơn 20 tuổi đó hoàn hồn lại, trực tiếp túm lấy túi của Cổ Doanh Doanh: “Cô Cổ, cô đây mà đang sợ tội bỏ trốn sao?”

Cảnh sát 40 tuổi đó muốn ngăn cản đã không kịp nữa.

Cô Tô không chọc được, cô Cổ này cũng không dây được, cho nên người cảnh sát 40 tuổi luôn không muốn dễ dàng làm bừa, không ngờ tên thanh niên quá kích động, trực tiếp động tay rồi, sự việc đã đến nước này, ông ta đương nhiên cũng không tiếp tục ngăn cản nữa.

Sắc mặt của Cổ Doanh Doanh lúc này trở nên vô cùng khó coi, cô ta muốn giật lại chiếc túi của cô ta, nhưng sức của cô ta chắc chắn không lớn hơn anh cảnh sát được, anh cảnh sát vừa dùng sức thì lấy được chiếc túi của cô ta.

Anh cảnh sát mau chóng mở chiếc túi của Cổ Doanh Doanh, sau đó đổ hết đồ đạc của Cổ Doanh Doanh ở trong túi ra bàn.ngôn tình hiện đại

Chiếc vòng ngọc đó từ trong túi của Cổ Doanh Doanh rơi ra.

“Sao có thể? Sao lại như thế? Chị, chiếc vòng ngọc sao lại ở trong túi của chị, vừa rồi chúng ta rõ ràng…” Cổ Linh Linh lúc này hoàn toàn kinh ngạc, vốn dĩ cô ta không có đầu óc, trực tiếp thốt lên đầy kinh ngạc, suýt nữa nói toạc ra.

“Chị cũng không biết chuyện này là sao?” Cổ Doanh Doanh nghe thấy lời của cô ta, mắt lóe lên, sau đó lập tức mở miệng cắt ngang lời của Cổ Linh Linh.

Ở đây cũng có người thông minh, nghĩ đến hành động trước đó Tô Khiết lục túi, liên hệ với sự thay đổi thái độ trước sau của Cổ Doanh Doanh, cộng thêm lời vừa rồi của Cổ Linh Linh bị Cổ Doanh Doanh cắt ngang, trên cơ bản đã hiểu chuyện là như thế nào?
 
Chương 1324


Chương 1324

“Ai ya, không ngờ chiếc vòng ngọc này thật sự ở trong túi của cô Cổ.” Tô Khiết nhìn chiếc vòng ngọc đó, cố tình ra vẻ kinh ngạc mà thốt lên, sự ngạc nhiên lúc này của Tô Khiết rất khoa trương, giọng nói cũng cố tình nâng cao, Cố Doanh Doanh hận đến nghiến răng nghiến lợi.

“Vừa rồi cô Cổ còn nói là cô Tô trộm chiếc vòng ngọc, không ngờ, thì ra là cô trộm.”

“Thì ra là bản thân cô Cổ vừa ăn cướp vừa loa làng.”

“Cô Cổ này cũng thật không biết xấu hổ, rõ ràng là bản thân trộm đồ còn đi hãm hại người khác.”

“Vừa rồi cô Cổ còn nói cô Tô không có tiền, nhưng bây giờ cả cửa hàng đều là của cô Tô, cô Cổ mới là kẻ nghèo đi trộm đồ.”

“Phải đó, rõ ràng nghèo hèn còn giả bộ giàu sang gì đó, không biết xấu hổ.

Rất nhiều người xung quanh xem trò đều sợ chuyện không đủ lớn, cho nên lời nói đó càng lúc càng khó nghe.

Cổ Doanh Doanh vốn dĩ muốn khiến Tô Khiết xấu mặt, cô ta thế nào cũng không ngờ, không thể khiến Tô Khiết xấu mặt, lại khiến mình mất mặt.

“Các người nói tinh linh, chúng tôi không có trộm đồ, nhà họ Cổ chúng tôi không thiếu tiền, sao có thể trộm đồ chứ.” Cổ Linh Linh nghe thấy lời nói của mọi người thì vừa tức vừa khẩn trưởng, thật sự miệng xé rách miệng của mọi người.

“Đồ tìm được trong túi của các cô, chứng cứ rõ ràng, hai người còn muốn ngụy biện?”

“Cảnh sát không phải đang ở đây hay sao, bắt bọn họ đến cục cảnh sát đi.

Người vây xem nghe thấy lời nói của Cổ Linh Linh, trực tiếp bất mãn bắt đầu mắng chửi.

“Hai cô Cổ, mời hai cô theo chúng tôi về cục cảnh sát một chuyện.” Nếu đồ đã được tìm thấy trong túi của Cổ Doanh Doanh, đã là bằng chứngl xác thực rồi, cảnh sát chắc chắn phải xử lý theo pháp luật, đương nhiên, lời này vẫn là anh cảnh sát trẻ nói.

Người cảnh sát 40 tuổi đó đứng ở một bên không có lên tiếng.

“Không phải chúng tôi trộm, thật sự không phải chúng tôi trộm, các anh phải tin chúng tôi…” Cổ Linh Linh lúc này bị dọa đến mức hai chân bắt đầu run rẩy.

“Xin lỗi, chúng tôi chỉ tin chứng cứ.” Anh cảnh sát trẻ trầm mặt, trực tiếp cắt ngang lời của Cổ Linh Linh.

“Nhất định là Tô Khiết hãm hại chúng tôi, nhất định là Tô Khiết nhân lúc chúng tôi không chú ý lén để chiếc vòng ngọc vào trong túi của chúng tôi để hãm hại chúng tôi.” Mắt của Cổ Linh Linh nhanh chóng đảo, đột nhiên đưa tay chỉ về phía Tô Khiết.

Cảm thấy vào lúc này, cô mới hiểu điểm này, không thể không nói, Cổ Linh Linh này cũng thật là ngu xuẩn.ngôn tình hiện đại

“Xin hỏi, cô có chứng cứ không? Nếu như không có, tôi có thể kiện tội vu khống, vừa hay cảnh sát cũng ở đây.” Tô Khiết nhìn Cổ Linh Linh, khóe miệng nhếch lên lộ ra nụ cười lạnh.

Cổ Linh Linh trực tiếp ngây ra, chứng cứ? Cô ta quả thật không có chứng cứ!

Nhưng sự việc tại sao lại trở thành như vậy? Tại sao lại trở thành như thế?

Tô Khiết từ khi nào để đồ vào trong túi của chị?

“Chị, làm sao đây? Em không muốn đến cục cảnh sát, em không muốn ngồi tù.” Cổ Linh Linh lúc này đã bị dọa không còn chủ ý gì nữa, cô ta đem tất cả hy vọng đều đổ lên người của Cổ Doanh Doanh.

Mắt của Cổ Doanh Doanh hơi lóe lên, cô ta cố gắng khiến mình bình tĩnh lại, sau đó nhìn sang cảnh sát, mặt mày kiên định nói: “Tôi thật sự không có trộm đồ, tôi vốn dĩ muốn mua chiếc vòng ngọc này, lúc đó tôi cùng lúc xem mấy cái, có thể trong lúc không cẩn thận cho lộn vào trong túi của mình, tôi lúc đó không có phát hiện.”

Không thể không nói, lý do Cổ Doanh Doanh tìm được vô cùng hay.
 
Chương 1325


Chương 1325

Cổ Doanh Doanh biết dưới loại tình thế này, cô không thể phản bác, dù sao bây giờ từ trong túi của cô ta soát ra được chiếc vòng ngọc, cho nên cô ta nghĩ ra một lý do hoàn mỹ như thế.

Dù sao nơi này không có camera, cô ta nói không cẩn thận cho nhầm vào trong túi của cô ta, cũng không có ai có thể phản bác cô ta cả.

“Ai ya, thật sự khéo nha, sao lại cứ không cẩn thận cho nhầm vào túi của cô Cổ chứ? Cô Cổ, lý do này của cô tuy bịa rất hay, nhưng tôi không chấp nhận.” Tô Khiết nhìn Cổ Doanh Doanh, trực tiếp mỉm cười.

Cổ Doanh Doanh tưởng lý do cô ta bịa ra như thế thì hết chuyện rồi? Có thể không?

Khoảnh khắc sau, Tô Khiết đột nhiên xoay sang cảnh sát, nụ cười trên mặt của cô nhanh chóng che đi, đổi sang vẻ mặt nghiêm túc, trầm giọng nói: “Anh cảnh sát, tôi bây giờ chính thức khởi kiện, kiện Cổ Doanh Doanh.”

Tinh thần lúc này của Tô Khiết, một chút cũng không có ý nói đùa.

“Nếu như cô Tô muốn khởi kiện, bên phía cảnh sát chúng tôi đương nhiên sẽ theo luật mà xử lý.” Người cảnh sát 40 tuổi đó nghe thấy lời của Tô Khiết thì ngây ra, có điều vẫn công bằng nói một câu.

“Căn cứ theo điều 264 của ‘luật hình sự’, nếu số tiền trộm rất lớn hoặc có tình tiết đặc biệt nghiêm trọng khác thì có thể phạt tù trên 10 năm hoặc tù chung thân, anh cảnh sát, 60 tỷ chắc coi như số tiền rất lớn rồi chứ?” Tô Khiết nhìn cảnh sát, rất nghiêm túc hỏi.

“Ừm, tính.” Người cảnh sát 40 tuổi đó suy nghĩ một lát, sau đó khẽ gật đầu, 60 tỷ quả thật tính là số tiền rất lớn.ngôn tình hiện đại

Tô Khiết đối với pháp luật hiểu rõ như thế, cảnh sát đương nhiên càng không dám qua loa.

“Đừng, đừng, tôi không muốn ngồi tù, tôi không muốn.” Cổ Linh Linh nghe nói phải ngồi tù trên 10 năm thì bị dọa cả người không nghe theo sự khống chế mà run rẩy.

“Như thế đi, tôi trả tiền mua chiếc vòng ngọc này.” Cổ Doanh Doanh không có ngờ Tô Khiết sẽ ở trước mặt mọi người trực tiếp khởi kiện, Cổ Doanh Doanh trong lòng biết rõ, nếu như Tô Khiết thật sự muốn kiện cô ta, sự việc chắc chắn sẽ rất phiền phức.

Đương nhiên, lấy thế lực của nhà họ Cổ bọn họ, không thể để cô ta đi tù, nhưng nếu như Tô Khiết thật sự kiện cô ta, chuyện này nháo to, sẽ hủy đi danh tiếng của cô ta.”

Nếu như danh tiếng của cô ta bị hủy, chắc chắn sẽ không thể gả cho Nguyễn Hạo Thần.

Cho nên, Cổ Doanh Doanh biết chuyện này tuyệt đối không thể làm lớn.

Bây giờ cách tốt nhất chính là chuyện lớn hóa nhỏ, mau chóng giải quyết.

“Ừm, chủ ý này không tệ.” Tô Khiết nhìn Cổ Doanh Doanh, trên mặt rõ ràng lộ ra nụ cười, nghe ý tứ này là đồng ý rồi.

Cổ Doanh Doanh rõ ràng thở phào một hơi, chỉ cần Tô Khiết đồng ý rồi, chuyện này dễ làm, cô ta vốn dĩ cũng định mua chiếc vòng ngọc này, tất cả tình huống bây giờ đối với cô ta mà nói không có bao nhiêu tổn thất, chỉ có điều không thể phản kích.

Trong lòng Cổ Doanh Doanh lại nhiều thêm vài phần chế giễu, đồ ngu Tô Khiết thật sự đủ ngu, hại cô ta vừa rồi còn lo lắng lâu như vậy.

“Cô Cổ quả thật muốn mua chiếc vòng ngọc này, lấy chuyện này giải quyết chuyện đó, đúng không?” Tô Khiết nhìn sang Cổ Doanh Doanh, lại hỏi một câu.

Lời nói lúc này của Tô Khiết có hơi tinh vi.

Cổ Doanh Doanh đương nhiên nghe ra hàm ý bên trong lời nói của cô, có điều lúc này, cô cũng không thể tranh luận với Tô Khiết gì cả, cô ta bây giờ chỉ muốn nhanh chóng kết thúc chuyện này, sau đó mau chóng rời khỏi.

Cảm giác bị nhiều người vây xem rồi nghi luận về mình rất không tốt.
 
Chương 1326


Chương 1326

Cổ Doanh Doanh chậm rãi khẽ gật.

“Được, được, chúng tôi mua chiếc vòng ngọc này, mấy người xuất hóa đơn đi, chúng tôi lập tức đi thanh toán.” Cổ Linh Linh rõ ràng cũng thở phào, mua chiếc vòng ngọc thì giải quyết được vấn đề, chuyện này thật sự quá đơn giản.

Nói sớm cho rồi, 60 tỷ thì có thể giải quyết vấn đề, căn bản không tính là chuyện gì cả, huống chi, bọn họ cũng không phải bỏ ra 60 tỷ không, bọn họ có được một chiếc vòng ngọc giá trị 60 tỷ.

Bọn họ một chút tổn thất cũng không có.

“Cô Tô, các cô đây là định hòa giải sao? Nếu như các cô định hòa giải, vậy chúng tôi trở về đây.” Cảnh sát thấy tình cảnh này, bèn đưa ra đề nghị muốn rời khỏi, người cảnh sát hơn 40 tuổi rất rõ chuyện hôm nay không phải chuyện tốt đẹp gì.

Tô Khiết này tuyệt đối không phải là nhân vật đơn giản, mà nhà họ Cổ càng lợi hại, ông ta ai cũng không đắc tội được, ông ta bây giờ chỉ muốn mau chóng tìm lý do rời khỏi.

“Anh cảnh sát, anh đừng có vội như thế, đợi chuyện này giải quyết xong rồi hẵng đi, tôi sợ các anh đi rồi, cô Cổ sẽ hối hận.” Nhưng, Tô Khiết lại lên tiếng ngăn cản bọn họ.

“Cái này?” Sắc mặt của người cảnh sát hơi thay đổi, nhưng nhìn thấy thái độ kiên quyết của cô, ông ta chỉ có thể đáp lại: “Được.”

“Tô Khiết, cô có ý gì, chúng tôi sao có thể hối hận, không phải chỉ có 60 tỷ thôi sao? Huống chi chúng tôi vốn dĩ chính là đến mua chiếc vòng ngọc.” Cổ Linh Linh trực tiếp tức giận, lần nữa gắt gỏng lên.

“Cô Cổ, vẫn nên giải quyết vấn đề trước đi.” Người cảnh sát nghe thấy tiếng quát của Cổ Linh Linh, có hơi bất mãn.

“Mau chóng xuất hóa đơn đi, lười ở đây lãng phí thời gian với mấy người.” Cổ Linh Linh nhìn chị Lưu ở trong quầy, trực tiếp trút giận lên người chị Lưu.

Chị Lưu đương nhiên không dám nói gì, cầm lấy bút, muốn biết hóa đơn.

“Chị Lưu, trước tiên đừng vội viết hóa đơn.” Nhưng Tô Khiết lại đột nhiên lại lên tiếng ngăn cản chị ta.

Khóe miệng của Tư Đồ Không khẽ nhếch lên lộ ra nụ cười nhạt, nếu như chuyện này giải quyết như thế, cô đã không phải là Tô Khiết.

Cho nên, anh ta tin kịch hay còn ở phía sau.

Mọi người nghe thấy lời này của Tô Khiết đều dần dần nhìn sang cô, mặt mày nghi hoặc không hiểu.

Vừa rồi Tô Khiết không phải đồng ý rồi sao? Thế nào lại không để viết hóa đơn?

“Tô Khiết, cô có ý gì? Cô lại muốn giở trò gì?” Cổ Linh Linh tính cách bộp chộp, lúc này khẩn trương đến mức sắp nhảy dựng lên rồi.

Rõ ràng muốn giải quyết, thế nào đột nhiên lại thay đổi?

“Cô Tô, vừa rồi rõ ràng là cô nói, chúng tôi mua chiếc vòng ngọc này thì chuyện này coi như giải quyết, lẽ nào cô bây giờ muốn nuốt lời?” Cổ Doanh Doanh lúc này cũng có hơi không hiểu ý của Tô Khiết, cho nên trong lòng cũng có hơi lo lắng.

“Cô Tô, vừa rồi nhiều người có mặt tại đây, cảnh sát cũng có mặt, chuyện cô đã đồng ý mà lại nuốt lời như thế sợ rằng không hay lắm.” Mắt Cổ Doanh Doanh lóe lên, đem cảnh sát ra hù Tô Khiết.

“Cô Cổ yên tâm, tôi sẽ không nuốt lời.” Tô Khiết nhìn sang Cổ Doanh Doanh, khóe miệng nhếch lên, nụ cười rất rạng rỡ, cô chắc chắn sẽ không nuốt lời.

“Chỉ có điều, trước đó, tôi còn một chuyện quan trọng phải làm.” Lời của Tô Khiết hơi khựng lại, sau đó chậm rãi bổ sung một câu.

“Có chuyện gì?” Cổ Doanh Doanh sững người, trong mắt rõ ràng nhiều thêm vài phần nghi hoặc, Tô Khiết vào lúc này còn muốn làm cái gì?”
 
Chương 1327


Chương 1327

Lúc này có thể có chuyện gì quan trọng chứ?”

Tô Khiết không có trả lời cô ta, chỉ là khóe miệng không ngừng cong lên, nụ cười trên mặt càng sâu thêm vài phần.

Khóe miệng của Tư Đồ Không lần nữa nhếch lên, anh ta biết, chuyện này không thể đơn giản như thế, cho nên đằng sau này mới là trọng điểm.

Tô Khiết không có để tâm đến Cổ Doanh Doanh nữa, mà nhìn sang chị Lưu ở trong quầy, trực tiếp nói: “Chị Lưu, sửa giá của chiếc vòng ngọc này một chút.”

“Á? Hả.” Chị Lưu có hơi sốc, hoàn hồn lại thì cẩn thận hỏi: “Bà chủ, muốn sửa thành bao nhiêu?”

Cổ Doanh Doanh nghe thấy cô muốn sửa giá, sắc mặt rõ ràng có hơi thay đổi, có điều Cổ Doanh Doanh lại hừ lạnh một tiếng, Tô Khiết chẳng qua chỉ muốn ngồi ở nước trên, hừ, cô ta ngược lại muốn xem thử Tô Khiết có thể tăng lên bao nhiêu?

Cô ta cá Tô Khiết cũng không dám ngang nhiên tăng giá quá nhiều, dù sao nhiều người đang nhìn như thế.

Tô Khiết cầm chiếc vòng ngọc trong tay lên xem, suy nghĩ cẩn thận một lúc, sau đó rất nghiêm túc nói: “Ừm, tôi thấy chiếc vòng ngọc này màu sắc chất lượng tốt như vậy, chắc chắn rất đáng tiền, chị sửa thành 570 tỷ đi, con số này rất đẹp.”

Tô Khiết vừa dứt lời, tất cả mọi người ở đây đều ngây ngốc.

Đây, đây cũng quá ác rồi, quá độc rồi? Chiếc vòng ngọc 60 tỷ sửa thành 570 tỷ? Trực tiếp tăng lên gần 10 lần?

Mọi người xem náo nhiệt lập tức trở nên phấn khích, có điều đều nghĩ Tô Khiết đưa ra cái giá cao như thế, cô Cổ chắc chắn sẽ không mua, Tô Khiết cũng quá đi xa thực tế, cái giá này người có thể mua thật sự không có nhiều.

Nhà họ Cổ có nhiều tiền hơn nữa cũng không thể bỏ ra 570 tỷ để mua một chiếc vòng ngọc chỉ đáng 60 tỷ, huống chi trong tay của cô Cổ chắc chắn không có nhiều tiền như thế.

“Tô Khiết, cô điên rồi sao? Cô đây là cướp ngày à? Cô còn biết xấu hổ không hả?” Cổ Linh Linh sau khi hoàn toàn, trực tiếp quát lên.

“Cô Tô, cô làm như thế không thích hợp?” Cổ Doanh Doanh cố gắng đè nén lửa giận trong lòng xuống, trên mặt cố gắng dù trì sự bình tĩnh và ôn hòa. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Có gì không thích hợp? Cửa hàng này là của tôi, chiếc vòng ngọc này là của tôi, tôi muốn sửa giá là quyền tự do của tôi, tôi muốn bán bao nhiêu tiền cũng là tự do của tôi, ảnh hưởng đến ai sao?” Tô Khiết nói lời này với ngữ khí rất hiển nhiên, lời cô nói cũng không sai, đồ là của cô, đương nhiên cô nói sao là vậy.

Cô có tư cách tùy hứng như thế!!

Tô Khiết đương nhiên biết làm như thế không hợp lý, cũng không hợp quy tắc, nhưng đối phó với những người vô sỉ đó giảng đạo lý, nói quy tắc với bọn họ có tác dụng sao?

“Nhưng, vừa rồi đã nói rồi, tôi muốn mua chiếc vòng ngọc này, sau đó cô lại tăng giá, đây không phải rõ ràng cố tình sao?” Cổ Doanh Doanh cảm thấy lửa giận trong lồng ngực của mình không ngừng dâng cao, sắp không đè xuống được nữa rồi.

“Cô có thể không mua, tôi không có ép cô phải mua?” Tô Khiết nhàn nhạt liếc mắt nhìn Cổ Doanh Doanh, ngữ khí đó thật sự chọc tức chết người khác mà không cần đền mạng.

“Đương nhiên, cô Cổ nếu như không mua, vậy hành vi trộm đồ của cô Cổ được thành lập, tôi sẽ kiên trì kiện cô Cổ.” Lời của Tô Khiết lại khựng lại, sau đó từ từ bổ sung một câu.
 
Chương 1328


Chương 1328

Ý tứ của cô rất rõ ràng, hoặc Cổ Doanh Doanh tốn 570 tỷ mua chiếc vòng ngọc này, hoặc cô kiện Cổ Doanh Doanh.

Cổ Doanh Doanh: “…”

“Ai ya, giá tôi sửa này, số tiền mà cô Cổ ăn cắp không phải lại tăng rồi sao.” Tô Khiết đột nhiên ngộ ra khẽ hô lên một tiếng, sau đó nhìn sang Cổ Doanh Doanh, mỉm cười xin lỗi: “Cô Cổ, xin lỗi, không cẩn thận lại khiến tội danh của cô tăng nặng rồi.”

Tư Đồ Không nhướng mày, ừm, đây quả thật là phong cách của Tô Khiết.

Nói thật, tính cách của Tô Khiết với người phụ nữ của nhà anh ta thật sự rất giống nhau, chẳng trách hai người có thể trở thành bạn tốt.

Người phụ nữ của anh ta hôm đó trở về luôn rất ngoan, tối hôm đó trong điện thoại cô ấy nói hôm sau muốn đưa canh gà cho ai đó, nhưng không đi, mấy ngày này cô cũng luôn không có đi gặp người đàn ông đó, điểm này khiến anh ta rất hài lòng.

Nghĩ đến người phụ nữ của anh ta, khóe miệng của Tư Đồ Không không nhịn được cong lên, xử lý xong chuyện hôm nay anh ta sẽ về nhà, cố gắng ở bên người phụ nữ của anh ta.

Mọi người nghe thấy lời này của Tô Khiết, đều chết lặng đi, hành động này quá mạnh!

“Anh cảnh sát, anh cho một lời công bình đi, cô Tô làm như thế có phải không được thích hợp không?” Cổ Doanh Doanh rất thông minh, lúc này biết tìm cảnh sát giúp đỡ.”

“Cô Tô, chuyện này quả thật có hơi không thích hợp.” Ánh mắt của người cảnh sát hơn 40 tuổi hơi lóe lên, nhìn sang Tô Khiết, cẩn thận nói một câu.

Nói thật, hai bên ông ta đều không muốn đắc tội, cho nên ông ta hy vọng chuyện này có thể hòa giải.

“Ồ, xin hỏi anh cảnh sát chỗ nào không phù hợp?” Tô Khiết nhìn sang người cảnh sát, hỏi rất chân thành.

Người cảnh sát: “…”

Bất cứ ai cũng biết chuyện này không phù hợp, nhưng lại không nói ra được chỗ nào không thích hợp, đồ là của Tô Khiết, Tô Khiết quả thật có quyền sửa giá.

Tô Khiết vừa rồi cũng nói rồi, không có cưỡng ép Cố Doanh Doanh nhất định phải mua.

“Cô Tô, giá này không phải hơi cao rồi sao?” Người cảnh sát nói lời này rất uyển chuyển, cao một chút? Đó đâu chỉ là cao một chút?

“Cao sao? Tôi cảm thấy một chút cũng không cao?” Tô Khiết trả lời rất nghiêm túc, không chừa lại đường thương lượng.

“570 tỷ, ừm, chiếc vòng ngọc này đáng giá này.” Sau đó, Tư Đồ Không lần nữa mở miệng vàng, nói chắc chắn.

“Anh Tư Đồ thật sự có mắt nhìn.” Tô Khiết nhìn sang Tư Đồ Không, không nhịn được mỉm cười, ừm, anh ta lần này phối hợp không tồi.

“Cảm ơn đã khen.” Tư Đồ Không rất khách khí đáp một câu.

Mọi người nhìn hai người khen lẫn nhau mà trợn mắt há hốc mồm, đây lại là tình huống gì vậy?!

Tư Đồ Không đã lên tiếng, cảnh sát trực tiếp im miệng, không dám nói chuyện nữa.

Tư Đồ Không nói giá này, ai còn dám nói không đáng nữa chứ?

Người cảnh sát không dám nói chuyện, Cổ Doanh Doanh càng khẩn trương như ngồi trên đống lửa, cô ta muốn giải quyết chuyện này, nhưng Tô Khiết rõ ràng sẽ không để cô ta được như ý.

570 tỷ Cổ Doanh Doanh thật sự không lấy ra được, đừng nói là cô ta, ngay cả mẹ của cô ta cũng không lấy ra được nhiều tiền như thế.

Trong thẻ của cô ta bây giờ chỉ có 60 tỷ.
 
Chương 1329


Chương 1329

Cô bình thường trong tay nhiều nhất cũng chỉ có 3-6 tỷ, lần này bởi vì hôn sự của cô ta và cậu ba Nguyễn, ba mới cho cô ta nhiều như thế.

“Cô Tô, cô nếu như kiên quyết muốn đổi thành cái giá này, tôi không thể mua.” Cổ Doanh Doanh bình ổn cảm xúc lại, trong lòng đưa ra quyết định.

Cái giá này cô ta thật sự không chấp nhận nổi, không những cô ta, chính nhà họ Cổ cũng không chấp nhận được nổi.

Hơn nữa, cô ta kiên trì tin tưởng có nhà họ Cổ ở đây, cô ta không thể nào ngồi tù, ở thành phố A, ai dám không cho nhà họ Cổ họ mặt mũi chứ?

Cho dù gây ra chuyện không hay thì nhà họ Cổ nhất định cũng sẽ nghĩ cách giúp cô ta đè xuống.

Dù sao thì bây giờ nhà họ Cổ và nhà họ Nguyễn cũng đang bàn chuyện liên hôn!!

Nghĩ tới những chuyện này, Cổ Doanh Doanh bỗng nhiên có chút tức giận, giọng điệu thêm chút cứng rắn.

“Đúng, chúng tôi không mua, cô muốn kiện thì kiện, tôi là cô chủ nhà họ Cổ, Tô Khiết, cô cho rằng cô thật sự có thể kiện được chúng tôi? Cô cho rằng cô thật sự có thể khiến chúng tôi ngồi tù? Tôi muốn xem xem ai dám bắt tôi?” Cổ Linh Linh lần này liền hiểu ý của Cổ Doanh Doanh, nói ra lời cực kỳ ngông cuồng.

Cổ Linh Linh thậm chí còn trực tiếp xoay sang phía hai cảnh sát, hét to: “Anh dám bắt chúng tôi sao? Dám sao? Tôi lập tức gọi điện thoại cho ba tôi, kêu ba tôi đến xử lý các người.”

Sắc mặt cảnh sát hơn bốn mươi tuổi trở nên vô cùng khó coi, nhưng nghe thấy cô ta nói muốn gọi chủ nhân nhà họ Cổ tới, nhất thời cũng không dám nói gì.

Mọi người xung quanh thấy dáng vẻ hống hách của cô ta cũng có chút phẫn nộ, nhưng người ta có ba lợi hại, cảnh sát cũng không dám đắc tội, họ còn dám nói gì?

“Đã vậy thì tôi trực tiếp báo cảnh sát đi.” Tô Khiết lại cười cười.

Mọi người càng không hiểu, cảnh sát không phải ở đây sao? Sao còn muốn báo cảnh sát?

Tô Khiết lấy điện thoại ra, bấm một dãy số, hơn nữa còn ấn loa ngoài.

Muốn ỷ thế hiếp người sao? Tốt, rất tốt, ai mà không biết chứ!!

“Alo, chị ba?” Sau khi điện thoại đổ chuông một tiếng, đầu kia liền nhận, tốc độ thật sự nhanh chóng, đối phương trực tiếp gọi cô một tiếng, giọng nói còn có chút kinh ngạc, không dám tin.

“Cục trưởng Tào.” Tô Khiết gọi một tiếng vào điện thoại.

Mọi người sững sốt, báo cảnh sát mà cô nói là trực tiếp báo với cục trưởng Tào, cậu năm Tào?

Sắc mặt Cổ Doanh Doanh lập tức biến đổi, cô ta làm sao cũng không nghĩ tới Tô Khiết lại trực tiếp gọi điện thoại cho cậu năm Tào.

Khí thế hống hách vừa rồi của Cổ Linh Linh cũng rõ ràng biến mất hơn nửa.

“Chị ba, là chị à, em còn cho rằng nhìn lầm rồi chứ, chị ba gọi điện thoại cho em có việc gì sao? Có chuyện gì chị ba cứ mở miệng, chỉ cần em có thể giúp được, Tào Du em dầu sôi lửa bỏng quyết không từ nan.” Lời này của cậu năm Tào rõ ràng có chút khoa trương, nhưng ý tứ lại đủ khiến người ta chấn động.

“Tôi và cậu ba Nguyễn đã ly hôn rồi, anh đừng gọi tôi là chị ba nữa…” Tô Khiết cảm thấy cô bây giờ dù sao cũng đã ly hôn với Nguyễn Hạo Thần cho nên tiếng chị ba này tạm thời vẫn là đừng gọi.

“Không, chị một ngày là chị ba, cả đời đều là chị ba của em.” Nhưng cậu năm Tào lại đặc biệt kiên trì, hơn nữa lời này khiến người ta không còn gì để nói.
 
Chương 1330


Chương 1330

Trong lòng cậu năm Tào rất rõ ràng, anh ba nhà anh ta cả đời này chỉ sẽ lấy Tô Khiết, cho nên chị ba chỉ có thể là cô, về phần những chuyện xảy ra gần đây, đều là rắm chó hết.

Tô Khiết cười cười, mặc kệ anh ta.

“Chị ba, chị có chuyện gì sao?” Cậu năm Tào quay lại chính sự, anh ta rất rõ ràng, nếu chị ba không có chuyện gì thì tuyệt đối sẽ không gọi điện cho anh ta.

“Ừa, có chút chuyện muốn cục trưởng Tào tư vấn một chút.” Tô Khiết lúc này hoàn toàn là giọng điệu nói chuyện phiếm, đương nhiên, nói chuyện phiếm với cục trưởng cục cảnh sát trong tình huống thế này thì lực chấn động cũng không phải lớn bình thường.

Cổ Doanh Doanh và Cổ Linh Linh đều sợ đến sắc mặy tái nhợt.

Cảnh sát bình thường nhà họ Cổ không sợ, nhưng cậu năm Tào thì nhà họ Cổ họ lại không thể không cố kỵ.

“Chị ba lại có chuyện cần em tư vấn? Cảm giác này bay bổng không chân thực, chị ba có chuyện gì cứ nói thẳng.” Lời này của cậu năm Tào cũng không khoa trương, vì anh ta rõ ràng năng lực thực sự của cô.

“Vòng tay gần sáu trăm tỷ của tôi bị trộm mất, tên trộm bị tôi bắt được, tôi muốn kiện tên trộm này, không biết tình huống kiểu này phía cảnh sát sẽ xử lý thế nào?” Tô Khiết lúc này hoàn toàn là giọng điệu nhờ tư vấn, không nghe ra là nhằm vào ai.

Người khác muốn nói cô ỷ thế hiếp người cũng không bắt được cán.

Nhưng mà, gần sáu trăm tỷ cô lại nói rất rõ, rất cặn kẽ.

Lúc Tô Khiết nói những lời này, cô ngước mắt nhìn chị Lưu một cái, chị Lưu xem như linh hoạt, hiểu rõ ý của cô, vội đổi giá chiếc vòng sang gần sáu trăm tỷ!

“Đậu xanh, con số này cho ngồi tù cũng rất thỏa đáng.” Đầu kia điện thoại, cậu năm Tào trực tiếp chửi thề.

Con số gần sáu trăm tỷ quả thực quá kinh người.

“Nhưng mà thân phận người này có chút đặc thù.” Tô Khiết khẽ thở dài, giọng nói như thêm chút do dự: “Người trộm vòng là cô Cổ – Cổ Doanh Doanh.”

Lúc Tô Khiết nói ra lời này, mọi người đều dựng thẳng lỗ tai lắng nghe, nghe xem cục trưởng Tào sẽ nói gì?

Tất cả mọi người đều muốn biết cục trưởng Tào có cho nhà họ Cổ mặt mũi không, lại thêm bây giờ chuyện liên hôn giữa hai nhà họ Nguyễn và họ Cổ đã xôn xao rồi.

Cho nên, tất cả mọi người đều muốn biết trong tình huống này cục trưởng Tào sẽ giúp cô Cổ hay là giúp Tô Khiết?

Đôi mắt Cổ Doanh Doanh khẽ trợn to, cô ta cũng rất muốn nghe xem cục trưởng Tào có ý gì.

“Thiên tử phạm pháp cũng chịu tội như dân thường, Cổ Doanh Doanh tính cái rắm, phì.” Đầu kia điện thoại, cậu năm Tào không chút nào do dự, trực tiếp phỉ nhổ một tiếng.

Thái độ này của anh ta có thể nói là không thể nào rõ ràng hơn nữa.

Sắc mặt Cổ Doanh Doanh lập tức cực kỳ khó coi.

“Hahaha…thì ra cô Cổ chỉ là cái rắm.”

“Cô hai Cổ vừa nói không ai dám bắt cô ta, bây giờ còn dám nói những lời này sao?”

“Cục trưởng Tào đã nói rồi, ngồi tù, rất thỏa đáng, cho nên hai cô Cổ nửa đời sau sống trong tù đi.”

Mọi người vây xem thấy nghịch chuyển như vậy đều cảm thấy rất vui vẻ, nhớ tới dáng vẻ hống hách ban nãy của Cổ Linh Linh liền khiến người ta tức giận.

“Ừa, tôi biết rồi, cảm ơn.” Cái gì cần nói đều đã nói hết, Tô Khiết khách sáo một câu bèn muốn cúp điện thoại.
 
Chương 1331


Chương 1331

“Chị ba khách sáo quá rồi, chị không tìm anh cả, không tìm anh ba mà lại tìm em giúp đỡ, em thật sự thụ sủng nhược kinh, vô cùng vinh hạnh.” Cậu năm Tào bên đầu kia điện thoại lại nhanh chóng trả lời một câu.

Nghe lời này của anh ta, không ít người có mặt đều kinh ngạc, nhất thời không kịp hồi thần…

Tô Khiết xảy ra chuyện, tìm cậu ba Nguyễn còn có thể nói thông, dù sao thì anh cũng xem là chồng trước của cô, nhưng tìm anh cả là sao.

Lão đại Đường Lăng trong bảy thiếu gia thành phố A là ai cũng có thể tìm sao?

Cho dù bây giờ Tô Khiết còn là vợ của cậu ba Nguyễn, sợ là cũng không mò tới cạnh lão đại Đường được, huống chi cô bây giờ đã ly hôn rồi, bây giờ các công ty truyền thông lớn đều đang đưa tin cậu ba Nguyễn muốn lấy Cổ Doanh Doanh.

Nhưng lời vừa rồi của cậu năm Tào nói rõ ràng như vậy, tất cả mọi người đều nghe thấy.

Tô Khiết rốt cuộc là thần thánh phương nào?

“Chú cảnh sát, chuyện này giao cho mọi người, vừa nãy cục trưởng Tào của các người đã nói rồi, sẽ xử lý công bằng theo pháp luật.” Tô Khiết cúp điện thoại, nhìn hai cảnh sát, lịch sự mỉm cười.

“Dạ, dạ, cô Tô yên tâm, chúng tôi nhất định xử lý công bằng theo pháp luật.” Cảnh sát bốn mấy tuổi đó thái độ lập tức trở nên cực kỳ cung kính, cục trưởng của họ cũng đã lên tiếng rồi, cảnh sát nho nhỏ như ông ta dám không nghe sao?

Xử lý công bằng theo pháp luật, chính là ngồi tù, cậu năm Tào vừa nãy đã nói rất rõ ràng.

Cổ Doanh Doanh là người thông minh, cô ta rất rõ ràng, nếu cậu năm Tào ra mặt, nếu cậu năm Tào luôn có thái độ này, nhà họ Cổ họ cũng không còn cách nào cứu cô ta, cô ta có khả năng thực sự ngồi tù.

“Tôi mua, vòng tay tôi mua.” Cổ Doanh Doanh hung hăng hít vào một hơi, sau đó căng da đầu nói.

Nói cô ta lúc này là căng da đầu đồng ý cũng không khoa trương chút nào, vì nhiều tiền như vậy, cô ta thật sự không biết làm sao gom đủ?

“Chị, em, chúng ta lấy đâu ra nhiều…tiền như vậy?” Sắc mặt Cổ Linh Linh biến đổi, nói năng lắp bắp.

“Cô Cổ tuyệt đối đừng miễn cưỡng.” Tô Khiết nhìn Cổ Doanh Doanh, khẽ mỉm cười, cười cực kỳ xán lạn.

“Không, không miễn cưỡng.” Cổ Doanh Doanh lúc này hận đến cắn răng nghiến lợi, nhưng lại phải ép mình nặn ra nụ cười.

“A, nếu cô Cổ không miễn cưỡng, vậy tôi liền miễn cưỡng đồng ý vậy.” Tô Khiết phất tay, dáng vẻ rất rộng lượng.

“Nhưng mà, tôi rất bận, tôi cho cô Cổ nửa tiếng đồng hồ, nửa tiếng sau nếu cô Cổ không thể thanh toán thành công, chúng tôi sẽ xử lý theo việc công đi.” Lúc Tô Khiết nói chuyện thì nhìn đồng hồ, bắt đầu tính giờ.

Cổ Doanh Doanh hung hăng rít vào một hơi, cô ta lúc này hận không thể nhào lên xé rách cô, nhưng cô ta biết, cô ta không thể làm vậy, cô ta chỉ có thể nhịn.

Cổ Doanh Doanh cầm điện thoại, đi sang một bên, bắt đầu gọi điện thoại.

“Mẹ, lần này mẹ nhất định phải cứu con, con bị người ta lừa rồi…là Tô Khiết…Đúng, là tiện nhân đó, mẹ, mẹ cứu con trước, con bây giờ cần tiền, cần rất nhiều tiền.”

“Mẹ, con cần gần sáu trăm tỷ.” Lúc Cổ Doanh Doanh nói ra con số, giọng nhỏ đi vài phần.

“Cái gì, con nói cái gì? Gần sáu trăm tỷ? Con điên rồi sao, mẹ đi đâu lấy ra nhiều tiền như vậy cho con?” Bên đầu kia, bà Cổ trực tiếp sợ hãi.

“Mẹ, nếu mẹ không cứu con, họ sẽ bắt con ngồi tù.” Cổ Doanh Doanh lúc này vội đến muốn khóc, nếu là người khác cô ta có thể không sợ, nhưng cậu năm Tào cô ta thật sự sợ.
 
Chương 1332


Chương 1332

“Con sợ cái gì? Có nhà họ Cổ ở đây, ai dám bắt con ngồi tù? Con không cần để ý tiện nhân đó, được rồi, mẹ còn đang đánh bài, cúp đây.” Bà Cổ dứt khoát cúp điện thoại.

Bà Cổ hoàn toàn không xem đó là chuyện lớn, chuyện này đối với bà ta mà nói còn không quan trọng bằng đánh bài.

Cổ Doanh Doanh muốn gọi điện thoại cho ba mình, nhưng nhiều tiền như vậy, ba cô ta cũng không hẳn có thể lấy ra ngay, huống chi nếu cô ta gọi điện thoại cho ba, ba nhất định sẽ mắng cô ta.

Cổ Doanh Doanh lúc này thật sự hết cách.

Cô ta gấp như kiến bò trên chảo nóng, gấp đến đi tới đi lui, không biết nên làm sao.

“Chị, làm sao đây? Làm sao đây?” Cổ Linh Linh thấy cô ta như vậy càng là mất hồn mất vía.

Chính vào lúc này, điện thoại Tô Khiết bỗng nhiên vang lên vài tiếng, cô nhìn thấy là cậu ba Nguyễn gửi tới, cô mở tin nhắn, lúc nhìn thấy nội dung, khóe môi cô hung hăng giật giật.

Được rồi, vẫn là cậu ba Nguyễn đủ tuyệt, đủ hung, đủ lợi hại.

Nhưng mà, cách này, cô thích!!

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Cổ Doanh Doanh càng nôn nóng, cô ta căng da đầu gọi điện thoại cho ba mình.

Điện thoại reo thật lâu bên kia mới bắt máy.

Cổ Doanh Doanh nhanh chóng nói hết chuyện vừa xảy ra.

“Doanh Doanh, ba luôn cho rằng con là một đứa trẻ thông minh, hôm nay sao con lại ngu ngốc như vậy?” Cổ Thanh Bình nghe thấy cô ta nói xong thì cau mày. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Ba, lời này của ba có ý gì?” Cổ Doanh Doanh không hiểu ý của ông ta.

“Con đó, thật là ngu ngốc, Tào Du và Nguyễn Hạo Thần có quan hệ gì? Họ là anh em, hơn nữa Tào Du trước giờ nghe lời Nguyễn Hạo Thần nhất, với quan hệ bây giờ của nhà họ Cổ chúng ta và nhà họ Nguyễn, với quan hệ bây giờ của con và Nguyễn Hạo Thần, con nói Tào Du sẽ giúp ai?”

“Nhưng mà, con sợ cậu năm Tào sẽ không giúp chúng ta, còn nữa, cậu ba Nguyễn cũng không hẳn sẽ giúp con.” Cổ Doanh Doanh thầm thở ra một hơi, cô ta nói lời này có chút nơm nớp, đối với chuyện của cô ta và Nguyễn Hạo Thần, ba không quá rõ ràng.

“Sao có thể chứ? Con và Nguyễn Hạo Thần cũng đã xảy ra quan hệ như vậy rồi, hai đứa sẽ kết hôn ngay, nó không giúp con thì giúp ai? Nguyễn Hạo Thần giúp con, cậu năm Tào nhất định sẽ giúp con, cho nên, chuyện này con yên tâm đi.” Cổ Thanh Bình phân tích rất đúng, nhưng ông ta lại không biết, tất cả mọi chuyện giữa con gái ông ta và cậu ba Nguyễn đều là giả.

Bờ môi Cổ Doanh Doanh run rẩy, cô ta không dám nói cho ba biết, những chuyện đó thực ra đều là giả.

Cô ta vốn chỉ là lợi dụng ông cụ Nguyễn và bà cụ Nguyễn thiết kế tất cả.

Cho nên, cô ta rõ ràng hơn ai hết, cậu ba Nguyễn tuyệt đối sẽ không giúp cô ta, không chỉ không giúp cô ta, chỉ sợ anh còn tìm cô ta tính sổ.

“Được rồi, ba còn phải họp, con có chuyện gì thì có thể trực tiếp gọi điện thoại cho Nguyễn Hạo Thần, với quan hệ bây giờ của các con, con có chuyện gì, cậu ta nhất định sẽ ra mặt giúp con giải quyết.” Cổ Thanh Bình không biết chân tướng nói những lời này vô cùng tự tin, nói xong ông ta cũng dứt khoát cúp điện thoại.

Lúc này, nỗi khổ trong lòng Cổ Doanh Doanh chỉ có mình cô ta biết.

Cô ta nhìn đồng hồ, chỉ còn mười lăm phút nữa là tới thời gian Tô Khiết cho cô ta, số tiền quá lớn, nếu ba cũng không giúp cô ta, cô ta thật sự không còn cách nào.

Cổ Doanh Doanh đi tới trước mặt Tô Khiết, khẽ cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Cô Tô, có thể ghi nợ một chút không?”
 
Chương 1333


Chương 1333

“Xin lỗi, nếu trong thời gian quy định, hai cô Cổ không thể mua vòng ngọc theo mức giá hiện tại, vậy tôi chỉ có thể để cảnh sát xử lý theo pháp luật.” Tô Khiết lại trực tiếp cự tuyệt cô ta, không chút thương lượng.

“Tô Khiết, cô đừng quá hống hách, cô cho rằng chúng tôi thật sự sợ cô sao? Tôi không tin nhà họ Cổ chúng tôi còn đấu không lại tiện nhân vô dụng, nghèo mạt như cô.” Cổ Linh Linh thấy Tô Khiết không cho cô ta mặt mũi như vậy thì tức giận đến mặt mũi vặn vẹo.

Tư Đồ Không khẽ thở dài, nếu Tô Khiết thật sự bất tài, không có gì, thì đa số mọi người trên đời sợ là đều nghèo đến ngay cả quần lót cũng không có.

“Cô có thể thử xem.” Tô Khiết nhìn cô ta một cái, khóe môi nhếch lên nụ cười nhạt, giọng cực kỳ đạm mạc, lại khiến người ta chấn động tận đáy lòng.

Cổ Linh Linh đối diện với ánh mắt cô, sợ đến ngây ngốc!!

“Tô Khiết, không phải cô ỷ vào có cậu năm Tào làm chỗ dựa cho cô sao? Tô Khiết, cô đúng là loại không biết xấu hổ lại đi câu dẫn cậu năm Tào.” Cổ Linh Linh lấy lại tinh thần, không nhịn được trực tiếp mắng lên.

Cổ Doanh Doanh muốn cản cũng không kịp ngăn lại nữa.

“Nếu như cô Tô cần, Tư Đồ Không tôi có phải xông pha vào núi đao biển lửa cũng sẽ không chối từ.” Tư Đồ Không nhướng mày, sau đó lại nói ra một câu kinh người.

Tư Đồ Không vừa nói xong lời này, tất cả đám người đều cảm thấy kinh sợ, rốt cuộc là Tô Khiết có năng lực gì mà ngay cả Tư Đồ Không cũng giúp cô?

Vốn trong lòng Cổ Doanh Doanh vẫn tồn tại một chút xíu tâm lý may mắn, nhưng đã hoàn toàn biết mất ngay khi Tư Đồ Không nói ra câu nói này.

Nếu ngay cả Tư Đồ Không cũng giúp đỡ Tô Khiết, thì nhà họ Cổ bọn họ làm gì có cách nào.

“Tô Khiết, bây giờ tôi thật sự không thể lấy ra ngay một số tiền lớn như vậy.” Lúc Cổ Doanh Doanh nói câu này rõ ràng giọng điệu đã giảm thấp xuống mấy phần, cả đời này của cô ta đều nở mày nở mặt, đây là lần đầu tiên bị mất mặt như thế này.

“Trong tay hai vị không phải còn có mười hai phần trăm cổ phần của Cổ thị hay sao? Các người lấy cái này để thế chấp đi, tôi cho hai người năm ngày để chuẩn bị tiền.” Ý tưởng này là của cậu ba Nguyễn đưa ra, vừa rồi cậu ba Nguyễn vừa mới gửi tin nhắn nói cho cô biết.

Khóe môi Tư Đồ Không hơi giật giật, thật là độc ác! !

“Tô Khiết, cô?” Cổ Doanh Doanh kinh hãi hít vào một hơi, sao Tô Khiết lại biết những chuyện này?

Cổ phần trong tay của cô ta là lúc ông nội qua đời để lại cho cô ta, việc này cũng không nhiều người biết.

“Cô Cổ, còn năm phút nữa, cô cứ suy tính đi.” Tô Khiết nhìn đồng hồ, vô cùng nhàn nhã đứng ở một bên.

“Chỉ là thế chấp thôi đúng không?” Cổ Doanh Doanh âm thầm thở phào một hơi, cô ta biết trong tình cảnh này cô ta không thể làm gì khác, nhưng nếu chỉ là thế chấp thì cô ta vẫn có thể chấp nhận được.

“Tôi không có chút hứng thú nào với cổ phần của nhà họ Cổ.” Tô Khiết hơi nhíu mày lại, đây là lời thật lòng, cô thật sự không hứng thú, chẳng qua là cậu ba Nguyễn cảm thấy hứng thú mà thôi.

“Được, tôi đồng ý, vậy tôi có cần phải làm biên bản thỏa thuận gì không?” Bây giờ Cổ Doanh Doanh cũng không có quá nhiều lựa chọn nên cô ta không thể không khuất phục, nhưng trong lòng cô ta vẫn đang thầm nghĩ, chỉ cần qua được lúc này thì sau đó đương nhiên ba cô ta sẽ giải quyết.nữ cường

“Không.” Tô Khiết khoát khoát tay với cô ta: “Tôi đã cho người chuẩn bị một thỏa thuận rồi.”

“Cô Tô, đây là thỏa thuận mà cô cần.” Sau khi Tô Khiết nói như vậy chợt có một người đàn ông nhanh chóng đi tới, đưa tài liệu trong tay cho cô.
 
Chương 1334


Chương 1334

“Anh cứ đưa luôn cho cô Cổ đi, để cô Cổ ký tên là được.” Tô Khiết cũng không nhận lấy, cũng không buồn xem qua, những thứ mà Nguyễn Hạo Thần đã ra tay thì cô thực tình không cần thiết phải xem nữa.

Ánh mắt Cổ Doanh Doanh chợt lóe lên, rõ ràng trên mặt đã có thêm mấy phần lo lắng, nhưng vừa rồi chính cô ta đã đồng ý nên bây giờ không thể nào lại hối hận được, cô ta chỉ có thể cắn răng nhận lấy tập tài liệu, sau đó đọc kỹ từng dòng từng dòng một.

Tô Khiết thấy cô ta như vậy khóe môi hơi nhếch lên, cô có thể chắc chắn một trăm phần trăm là bản thỏa thuận này của cậu ba Nguyễn có vấn đề.

Nhưng cậu ba Nguyễn đã ra tay mà Cổ Doanh Doanh lại có thể nhìn ra ư? Đó là chuyện không thể nào!

Cổ Doanh Doanh nghiêm túc đọc hai lần nhưng vẫn không phát hiện ra vấn đề gì mà ngược lại cô ta còn cảm thấy rất có lợi cho mình, cho nên liền cầm bút lên ký vào chỗ của mình.

Đương nhiên, trong bản thỏa thuận kia viết là mười hai phần trăm cổ phần của hai người cô Cổ, nên mặc dù Cổ Linh Linh không cam tâm nhưng lại không thể không ký tên.

Tô Khiết cầm lấy bản thỏa thuận, nhìn thoáng qua chữ kí của hai người bọn họ, lông mày hơi nhíu lại: “Chữ ký này quá xấu, nhìn quá chướng mắt, vẫn nên lăn dấu vân tay đi.”

“Tô Khiết, cô quá đáng quá rồi đấy.” Lúc này Cổ Linh Linh đã tức giận tới mức sắp thổ huyết.

Cổ Doanh Doanh không muốn lăn dấu vân tay, nhưng khi đối diện với ánh mắt của Tô Khiết, chẳng biết tại sao đáy lòng lại đột nhiên run rẩy, sau đó giống như ma xui quỷ khiến lăn dấu vân tay vào đó.truyện hiện đại sủng ngọt

Thấy cả hai người đã lăn dấu vân tay xong, lúc này Tô Khiết mới cười hài lòng: “Chị Lưu, đem vòng ngọc cho cô Cổ.”

“Vâng.” Chị Lưu đáp lời, sau đó cầm lấy vòng ngọc đưa tới trước mặt Cổ Doanh Doanh: “Cô Cổ, cô nhìn lại xem có vấn đề gì không, nếu không có tôi sẽ giúp cô cất vào.”

Cổ Doanh Doanh nhận lấy vòng ngọc, lúc đầu chỉ là sáu mươi tỷ mà bây giờ cô ta phải trả gần sáu trăm tỷ, cô ta không cam lòng cho nên sắc mặt cũng hết sức khó coi.

Tô Khiết không buồn để ý tới cô ta nữa, quay người cất bước định rời khỏi đây.

Lúc Cổ Linh Linh nhìn thấy Tô Khiết nhấc chân đi, ánh mắt lóe lên một cái, đột nhiên duỗi chân ra định ngáng chân Tô Khiết.

Tô Khiết đã được trải qua huấn luyện đặc biệt, sao có thể trúng mấy thủ đoạn vặt vãnh này của cô ta .

Tô Khiết cười cười, chân trái trực tiếp bước qua, lúc chân phải bước qua được một nửa lại ngừng lại, sau đó móc chân Cổ Linh Linh lên, trực tiếp đá về phía trước một khoảng dài, Tô Khiết không hề ngã sấp xuống mà lại khiến cho chân của Cổ Linh Linh trượt dài về phía trước.

Cổ Linh Linh thật sự đúng là không có đầu óc, lúc đầu cô ta đứng khá xa Tô Khiết, nên rõ ràng chân cô ta đã duỗi quá dài.

Tô Khiết đá một cái như thế, cơ thể Cổ Linh Linh trực tiếp trượt xuống dưới, trong lúc bối rối Cổ Linh Linh theo bản năng túm lấy cánh tay Cổ Doanh Doanh đang ở bên cạnh cô ta.

Lúc này Cổ Doanh Doanh đang cầm vòng ngọc xem xét, nói thật là giờ phút này Cổ Doanh Doanh thật sự muốn tìm ra chút dấu vết ở trên vòng ngọc kia, như vậy thì cô ta cũng không phải mất nhiều tiền như vậy.

Đột nhiên Cổ Linh Linh kéo cô ta một cái như thế, vòng tay ngọc trong tay cô ta liền rơi trên mặt đất.

Ngọc là đồ dễ vỡ, chỉ nghe thấy một tiếng vang trong trẻo, chiếc vòng ngọc trị giá gần sáu trăm tỷ kia đã vỡ thành mấy mảnh.

“Mày làm cái gì vậy?” Cổ Doanh Doanh đen mặt lại, thậm chí trong lúc nhất thời quên cả giả vờ, trực tiếp hét vào mặt Cổ Linh Linh.

Đây chính là chiếc vòng ngọc gần sáu trăm tỷ đấy! !

Tư Đồ Không nhướng mày lên, tính toán này của Tô Khiết đúng là không tồi chút nào.
 
Chương 1335


Chương 1335

“Ôi chao ơi, cô Cổ đúng là nhiều tiền mà, bỏ ra gần sáu trăm tỷ thì ra chỉ để nghe cái tiếng vỡ này, cô Cổ còn muốn nghe nữa không, chỗ này của tôi có khá nhiều ngọc, nếu như cô Cổ lấy nhiều thì tôi sẽ giảm giá cho cô, cam đoan để cho cô Cổ nghe đã thì thôi.” Tô Khiết cười vô cùng xán lạn, nụ cười kia rất rực rỡ nhưng những lời nói ra thật sự có thể khiến cho người ta tức chết mà không cần đền mạng.

Vòng ngọc của Cổ Doanh Doanh bị vỡ, vốn cả khuôn mặt đã đen đi rồi, lúc nghe được lời này của Tô Khiết, trong lúc nhất thời liền tức giận tới mức choáng váng, suýt chút nữa đã hôn mê bất tỉnh.

“Ôi chết tôi quên mất, cô Cổ làm gì có tiền, tiền của chiếc vòng ngọc này vẫn còn đang phải nợ kia kìa, cô Cổ ký sổ mua vòng ngọc chỉ vì muốn nghe tiếng vỡ của nó, lợi hại, thật sự là lợi hại, tôi đây bội phục.” Hết lần này tới lần khác Tô Khiết lại còn cố ý bồi thêm một câu.

Đám người nghe được lời này của Tô Khiết, cũng không nhịn được cười ra tiếng, Cổ Doanh Doanh vừa lo lắng vừa tức vừa khó xử, chiếc vòng tay này bị vỡ lại càng bất lợi với cô ta.

Vốn cô ta còn đang định đi tìm một chuyên gia để thẩm định giá, đến lúc đó Tô Khiết không phục cũng không thể làm gì khác nữa, nhưng bây giờ thì hết rồi.

Nhất thời, thân thể Cổ Doanh Doanh run lên như lá rụng, không thể khống chế được.

Cổ Linh Linh sững sờ, quên cả phản ứng.

Tô Khiết không thèm để ý đến Cổ Doanh Doanh, mà nhìn về phía Cổ Linh Linh, nhẹ giọng cười nói: “Cô hai Cổ còn nhớ vụ cá cược trước kia của chúng ta không? Tôi sẽ cho người tới lấy tiền đặt cược.”

Mọi người vây xem cũng nhớ tới vụ cá cược lúc trước giữa Cổ Linh Linh và Tô Khiết, nói là người nào thua sẽ phải ăn shit, lời này là chính Cổ Linh Linh nói ra, Cổ Linh Linh đây là gậy ông đập lưng ông.

Cổ Linh Linh bị dọa cho hai chân mềm nhũn, trực tiếp ngã ngồi trên mặt đất.

Tô Khiết không buồn để ý tới bọn họ nữa, quay người rời đi.

Tư Đồ Không cũng rời đi cùng cô.

“Tiểu Ảnh bé bỏng nhà tôi đâu rồi?” Tô Khiết nhìn Tư Đồ Không một chút, hỏi một câu, sau bữa tiệc ngày đó cô đã gọi điện thoại cho Liễu Ảnh, hỏi thăm quan hệ của cô ta và Tư Đồ Không.

Nhưng Liễu Ảnh trả lời rất ấp úng, hiển nhiên là không muốn nói, cô cũng không muốn hỏi nhiều, nhưng rất rõ ràng quan hệ giữa hai người này không đơn giản.

“Cái gì mà nhà cô, rõ ràng là nhà tôi.” Tư Đồ Không lại nhìn cô một cái, bất mãn phản bác lại.

Tô Khiết cau mày lại, quả nhiên quan hệ không đơn giản, đã biến thành của nhà anh ta rồi cơ đấy.

“Như vậy xin hỏi ngài Tư Đồ, Tiểu Ảnh nhà anh đang ở đâu vậy?” Tô Khiết lại nghiêm túc hỏi một câu.

“Ở nhà chờ tôi chứ sao, vì chuyện phiền phức này của cô mà ảnh hưởng tới thời gian tốt đẹp của chúng tôi rồi đấy.” Tư Đồ Không nhíu mày lại, nhìn có vẻ như đang bất mãn.

“Ai khiến anh tới đây?” Khóe môi Tô Khiết nhếch lên, trực tiếp lườm anh ta một cái, nói cứ như là cô mời anh ta tới vậy? Rõ ràng là chính anh ta muốn đến xem náo nhiệt.

Nhưng nghe anh ta nói như vậy, Tô Khiết cũng cảm thấy yên tâm hơn, cô nhìn ra được anh ta rất quan tâm tới Tiểu Ảnh.nữ cường

Điện thoại của Tô Khiết vang lên, Tô Khiết lấy ra nhìn thoáng qua, ấn nút nghe điện thoại.

“Khiết Khiết, giải quyết xong chuyện chưa?” Giọng nói của Đường Lăng lập tức truyền tới, giống như mang theo vài phần cười khẽ.

“Ừm, giải quyết xong rồi, tiệm ngọc kia em…” Tô Khiết nghĩ đến tiệm ngọc kia đáng giá không ít tiền, cô cũng không thể đưa ra yêu cầu được.

“Tiệm ngọc kia cho em, em xem còn thích cái gì nữa không, anh cũng cho em hết.” Đường Lăng hào phóng đến mức khiến cho người ta muốn cắn lưỡi, thật không hổ là anh trai quốc dân.
 
Chương 1336


Chương 1336

Tô Khiết không nhịn được cười, người đàn ông hào phóng với em gái mình như vậy, có lẽ trên đời này không tìm được người thứ hai đâu?

“Đường Lăng, sau này anh có thể không tìm bạn gái không?” Tô Khiết cười trêu chọc một câu.

Anh trai không có bạn gái, có đồ tốt đều sẽ đưa cho em gái, ừm, chính là như vậy! !

“Nhóc con, sao lại nói như vậy chứ?” Đường Lăng ngẩn người, cũng không nhịn được cười: “Yên tâm, anh có bạn gái nhưng đồ của anh vẫn là của em.”

“Anh, lời này của anh em không tin đâu.” Ý cười trên mặt Tô Khiết càng đậm thêm mấy phần: “Hơn nữa em sợ chị dâu sẽ đánh em.”

“Chà, như vậy cũng rất vui mà đúng không?” Đầu bên kia điện thoại, Đường Lăng không nhịn được lắc đầu: “Đúng rồi, anh bảo Tiểu Hổ Tử qua đó rồi, em đưa chi phiếu cho Tiểu Hổ Tử là được.”

“Được, em biết rồi.” Tô Khiết thấp giọng trả lời, cô đã từng gặp Tiểu Hổ Tử nên sẽ nhận ra anh ta.

Tô Khiết làm xong chuyện Đường Lăng giao phó liền chạy về nhà họ Tô, thuốc cô lấy giúp ông cụ vẫn còn đang ở trên xe.

Nhưng giờ phút này Tô Khiết vẫn chưa biết có một âm mưu to lớn rất đáng sợ đang chờ cô ở nhà họ Tô.

Cùng lúc đó, trong văn phòng của Nguyễn Hạo Thần.

“Tổng giám đốc, chuyện anh dặn dò đã làm xong rồi.” Đẩy cửa phòng làm việc ra, đi vào chính là người vừa mới đưa bản thỏa thuận cho Tô Khiết.

“Ừm.” Nguyễn Hạo Thần đưa tay ra nhận lấy, mở ra, nhìn thấy phía trên không chỉ có chữ ký của Cổ Doanh Doanh và Cổ Linh Linh, mà còn có dấu vân tay của hai người bọn họ.

Nguyễn Hạo Thần hơi cong môi lên, người phụ nữ của anh làm việc thật đúng là giọt nước cũng không lọt, ừm, rất rốt.cao h

Nguyễn Hạo Thần đem bản thỏa thuận kia cất vào trong ngăn kéo, khóa lại.

Vốn anh đã có kế hoạch trước nhằm vào những chuyện ầm ĩ giữa nhà họ Cổ và nhà họ Nguyễn ngày hôm nay, nhưng anh cũng không ngại có thêm một vài trò vui nữa, để chuyện này trở nên kích thích hơn một chút…

Từ sáng đến giờ, không ngừng tuôn ra tin tức có liên quan đến nhà họ Nguyễn và nhà họ Cổ.

Nhà họ Cổ bên kia không nói đến, nhưng nhà họ Nguyễn bên này thật đúng là rất náo nhiệt.

Đầu tiên vào sáng sớm, bà cụ Nguyễn liền trực tiếp nói với phóng viên là hai nhà đã định hôn sự, sau này sẽ công bố.

Sau đó, ông cụ Nguyễn cũng ra mặt, chứng thực việc này là thật.

Buổi trưa, bà cụ Nguyễn và ông cụ Nguyễn đồng thời nhận phỏng vấn của phóng viên, nói hôn sự giữa nhà họ Cổ và nhà họ Nguyễn đã được quyết định, nhưng bọn họ vẫn không công bố ngày cưới.

Nguyễn Hạo Thần rất rõ ràng, đây là ông cụ và bà cụ đang muốn thăm dò anh, thăm dò thái độ của anh trước sau đó mới tiến hành bước kế tiếp.

Nguyễn Hạo Thần xem những bài báo kia cũng chỉ lạnh lùng cười cười, cũng không hề ra mặt nói rõ, thậm chí một chút phản ứng cũng không có.

Anh đang chờ, chờ sau khi chuyện này được đẩy lên đến khi đạt được hiệu quả mà anh mong muốn mới ra tay, đến lúc đó, anh muốn đối phó không chỉ là ông cụ và bà cụ, không chỉ là nhà họ Cổ.

Người phụ nữ của anh bởi vì anh mà phải chịu nhiều ấm ức như vậy, món nợ này anh phải tính toán cho thật kỹ, lần này anh phải đòi lại cả gốc lẫn lãi.

Ở thành phố A ai cũng biết, cậu ba Nguyễn không ra tay thì thôi, cậu ba Nguyễn mà đã ra tay thì nhất định phải kẻ địch muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.

Chỉ có điều trước kia cậu ba Nguyễn chưa từng dùng những thủ đoạn với người nhà, nên ông cụ Nguyễn chưa được trải nghiệm một cách sâu sắc.

Nhà tổ của nhà họ Nguyễn.
 
Chương 1337


Chương 1337

“Chúng ta đã tuyên bố với bên ngoài như vậy mà Hạo Thần vẫn không có chút phản ứng nào, đây có phải biểu thị rằng nó đã chấp nhận cuộc hôn nhân này hay không?” Quả thực trước đó ông cụ Nguyễn và bà cụ Nguyễn muốn thăm dò Nguyễn Hạo Thần, cho nên bọn họ vẫn luôn chờ đợi Nguyễn Hạo Thần đáp lại.

“Xem ra người phụ nữ đêm qua thật sự không phải là Tô Khiết.” Bà cụ Nguyễn hơi nheo mắt lại: “Nếu đã như vậy thì chuyện này cũng dễ làm rồi.”

“Vậy chúng ta lập tức công bố ngày cưới của bọn họ với bên ngoài.” Giờ phút này tâm tình của ông cụ Nguyễn không tệ, thậm chí trên mặt còn mang theo mấy phần ý cười.

“Chờ thêm một chút.” Nhưng Bà cụ Nguyễn vẫn còn cảm thấy không quá yên tâm.

“Còn chờ cái gì nữa? Với tính cách của nó, không phản đối thì chính là đồng ý rồi, bà còn lo lắng cái gì nữa chứ?” Lông mày ông cụ Nguyễn cau lại, rõ ràng giọng nói cũng đề cao mấy phần: “Chẳng lẽ bà đang lo là nó không nhìn thấy, tôi đã cho người nghe ngóng ở công ty rồi, buổi sáng nó đã tới công ty, những chuyện kia nó đã biết từ sớm rồi.”

“Tôi cũng biết rõ cái này, nhưng chúng ta cẩn thận một chút thì vẫn tốt hơn, một khi công bố ngày cưới rồi mà lại đổi ý thì sẽ có ảnh hưởng không tốt đối với chúng ta, đến lúc đó nếu nó không đồng ý thì chúng ta sẽ giải quyết như thế nào?” Bà cụ Nguyễn hiểu rất rõ Nguyễn Hạo Thần, cho nên bà cụ vẫn cảm thấy hơi lo lắng, bà cụ lo là đến lúc đó Nguyễn Hạo Thần cứ nhất quyết không đồng ý, vậy thì sợ là chuyện này sẽ không có kết thúc tốt đẹp được.

“Được, vậy thì cứ chờ thêm một chút, chờ đến ba giờ chiều nay, nếu như nó vẫn không có phản ứng thì chúng ta sẽ công bố ngày cưới.” Hiển nhiên là ông cụ Nguyễn cũng có lo lắng, cho nên mới thỏa hiệp.

“Ừm, vậy được rồi, tôi cũng sẽ liên lạc với nhà họ Cổ, việc này cứ quyết định như vậy đi, tôi cũng có thể yên tâm rồi.” Bà cụ Nguyễn khẽ gật đầu: “Doanh Doanh đứa bé kia cũng rất không tệ, so với Tô Khiết không biết tốt hơn gấp bao nhiêu lần, sau này Hạo Thần sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của chúng ta, đến lúc đó nó sẽ còn biết ơn chúng ta ấy chứ.”

Lý do của bà cụ Nguyễn vẫn đường hoàng như vậy.

Giờ phút này, Nguyễn Bạc Vệ vẫn còn đang ở trong phòng của mình, lúc ông ta ở trong viện dưỡng lão không hay xem điện thoại, cho nên cũng không biết những chuyện bên ngoài.

Hôm nay xem được tin nhà họ Cổ và nhà họ Nguyễn sắp trở thành thông gia của nhau, nhớ tới hôm qua Nguyễn Hạo Thần nói với ông ta là muốn kết hôn, Nguyễn Bạc Vệ lại cho là hai chuyện này là một.

Cho nên ông ta cũng không nói gì thêm. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Đêm qua bởi vì ông ta uống nước có pha thuốc ngủ cho nên vừa về đến phòng liền ngủ mất, ông ta hoàn toàn không biết những chuyện xảy ra sau đó.

Ông cụ Nguyễn và bà cụ Nguyễn đợi đến tận ba giờ chiều, thấy Nguyễn Hạo Thần vẫn không có bất kỳ phản ứng gì, mới lại tổ chức họp báo lần nữa.

Nguyễn Hạo Thần ngồi ở văn phòng xem phát sóng trực tiếp, khóe môi dần dần cong lên, tốt, rất tốt! !

Đây là tin nóng nhất hôm nay, giờ phút này ở hiện trường có rất nhiều phóng viên vây kín, một phóng viên trong đó không nhịn được lên tiếng hỏi: “Ông cụ Nguyễn, thật sự đã định ngày cưới cho cậu ba Nguyễn và cô Cổ rồi sao?”

“Đúng vậy, chúng tôi đã bàn bạc xong với nhà họ Cổ, đã chọn được ngày rồi.” Giờ phút này trên mặt ông cụ Nguyễn mang theo nụ cười vui vẻ, qua đó nhìn ra được tâm tình của ông cụ rất không tệ.

“Từ sáng bên nhà họ Nguyễn đã nói là đã chọn được ngày cưới, nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa chịu công bố ngày cưới, xin hỏi rốt cuộc là nhà họ Nguyễn có dự định gì vậy?” Rất hiển nhiên, cách làm của ông cụ Nguyễn và bà cụ Nguyễn khiến cho một số phóng viên không thể kiên nhẫn được nữa.

Sắc mặt ông cụ Nguyễn rõ ràng đã trầm xuống.

“Lần này chúng tôi cố ý tổ chức họp báo, chính là để công bố ngày cưới.” Mặc dù bà cụ Nguyễn hơi tức giận, những cũng không biểu hiện ra mặt.
 
Chương 1338


Chương 1338

“Như vậy xin hỏi rốt cuộc ngày cưới là ngày nào?” Phóng viên nghe nói lần này thật sự công bố ngày cưới, lập tức có nhiều hơn mấy phần kích động.

“Là ngày mười tám tháng này.” Bà cụ Nguyễn khẽ cười, sau đó công bố ngày cưới, đây chính là ngày mà bọn họ và nhà họ Cổ bên kia đã thương lượng.

Không thể không nói, thời gian rất cấp bách.

“Bà cụ Nguyễn, xin hỏi đây là ý của hai người? Hay là ý của cậu ba Nguyễn?”

“Là ý của chúng tôi, nhưng Hạo Thần cũng đồng ý như vậy.” Nụ cười trên mặt bà cụ Nguyễn rõ ràng tươi hơn mấy phần, trước kia bà cụ không chắc sẽ nói lời này, nhưng bây giờ bà cụ đã dám nói.

“Cậu ba Nguyễn thật sự đồng ý sao?” Hiển nhiên có người không tin, dù sao mới hôm qua cậu ba Nguyễn còn tổ chức họp báo để thổ lộ với Tô Khiết, lúc ấy cậu ba Nguyễn còn nói là không phải Tô Khiết thì sẽ không cưới.

“Đương nhiên rồi, nếu nó không đồng ý thì đã sớm đứng ra phản đối rồi.” Lúc bà cụ Nguyễn nói lời này, nụ cười trên mặt càng vui vẻ hơn.

Phóng viên nghe được lời này của bà cụ cũng đều tin, với tính cách của cậu ba Nguyễn, nếu như không đồng ý thì chắc chắn đã sớm phản đối rồi.

“Bà cụ Nguyễn, tôi muốn hỏi một chút, người phụ nữ trong video tối qua là cô Cổ sao?” Có người lại nhắc tới chuyện video.

“Hạo Thần là một người đàn ông rất có trách nhiệm, hôm qua nó về nhà chính là vì chuyện hôn sự của hai nhà.” Bà cụ Nguyễn không trực tiếp trả lời, nhưng ý tứ kia cũng đủ rõ rồi.

Khóe miệng Nguyễn Hạo Thần nhếch lên một tia cười lạnh, anh là một người đàn ông có trách nhiệm ư? Đúng, thật sự là như vậy, nhưng anh chỉ có trách nhiệm với người phụ nữ của mình thôi.

Từ giờ trở đi, những người khác sống hay chết cũng không liên quan gì tới anh.nữ cường

“Hừ, hai ông bà già này giỏi thật.” Bà cụ Đường đang xem phát sóng trực tiếp hừ lạnh một tiếng, tức giận đến mức trắng bệch cả mặt.

“Được rồi, bà đừng nóng giận.” Ông cụ Đường nhẹ giọng an ủi bà cụ: “Tức giận nhiều sẽ không đẹp.”

“Không phải tôi đang lo lắng cho Khiết Khiết sao? Ông nói xem Nguyễn Hạo Thần có chuyện gì vậy? Cả một ngày rồi mà cậu ta cũng không hề làm gì, lại còn để hai ông bà già kia công bố ngày cưới nữa chứ?” Trên mặt bà cụ Đường có thêm mấy phần lo lắng: “Một khi đã công bố ngày cưới rồi, muốn đổi ý cũng không phải chuyện nhỏ.”

“Ừm, đúng là như thế.” Ông cụ Đường trầm giọng trả lời một câu, mối thông gia giữa những gia đình giàu có này, một khi đã công bố này cưới rồi, nếu như lại đổi ý thì chuyện này sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.

Nhà họ Nguyễn và nhà họ Cổ đều không thể làm ra trò cười như vậy được!

“Chẳng lẽ Nguyễn Hạo Thần thật sự muốn cưới cái cô Cổ Doanh Doanh kia.” Bà cụ Đường nhíu chặt lông mày lại: “Tôi không lo lắng cho Khiết Khiết, nhưng hai đứa bé kia phải làm sao bây giờ?”

“Tôi cảm thấy Nguyễn Hạo Thần chắc chắn sẽ không mặc kệ chuyện này đâu, cậu ta sẽ xử lý tốt chuyện này thôi, bà đừng vội, cứ chờ xem thế nào đã.” Trong mắt ông cụ Đường dường như có thêm mấy phần trầm tư.

“Chờ xem thế nào đã? Chờ thêm nữa thì gạo cũng nấu thành cơm rồi.” Bà cụ Đường khẽ thở dài một hơi: “Gần đây sao lại có nhiều chuyện phiền lòng như vậy chứ?”

“Con cháu tự có phúc của con cháu, bà đừng quá lo lắng, bọn nó sẽ xử lý tốt thôi, chúng ta phải tin tưởng bọn nó chứ.” Ông cụ Đường tương đối lạc quan.

Bà cụ Đường lắc đầu, không nói gì nữa.



Sau khi từ Tân Thế Niệm rời đi, Tư Đồ Không liền muốn trực tiếp lái xe về biệt thự, chuyện hôm nay đã xử lý xong cả rồi, anh ta phải trở về sớm một chút để cho người phụ nữ của anh ta một sự ngạc nhiên mới được.
 
Chương 1339


Chương 1339

Giờ phút này, trong biệt thự, Liễu Ảnh nhận được một cuộc điện thoại.

“Xin chào, xin hỏi cô là cô Liễu đúng không?” Thái độ của người trong điện thoại rất khách sáo.

“Đúng, là tôi, xin hỏi anh là ai?” Đây là số điện thoại lạ, giọng nói rất cũng lạ lẫm, Liễu Ảnh chắc chắn không quen.

“Tôi là bác sĩ điều trị của anh Bùi, gần đây anh Bùi luôn không chịu phối hợp điều trị với chúng tôi, vết thương của anh ấy vẫn chưa khỏi hẳn, nếu vẫn không chịu phối để điều trị sẽ gây ra phiền phức rất lớn, lần trước cô đến có để lại số điện thoại, cô là bạn của anh ấy đúng không? Có thể phiền cô tới khuyên anh ấy một chút được không.”

“Được, tôi biết rồi.” Liễu Ảnh ngẩn người, sau đó nhẹ giọng đồng ý.

Ngày đó trong bữa tiệc Bùi Dật Duy có gọi điện thoại cho cô ta, lúc đầu cô ta nói là hôm sau sẽ tới thăm anh ta nhưng vì sợ Tư Đồ Không hiểu lầm cho nên cô không đi, mấy ngày nay cô cũng không liên hệ với Bùi Dật Duy.

Cô ta vốn cho rằng vết thương của anh ta gần như đã khỏi hẳn rồi, không ngờ anh ta lại không chịu phối hợp với bác sĩ.

Cô ta hiểu rất rõ tính cách của Bùi Dật Duy, có đôi khi thật sự sẽ không chịu nghe khuyên bảo.

Thật ra Liễu Ảnh biết, cô ta có tới đó cũng vô dụng, trừ phi là Tô Khiết đi.

Nhưng Liễu Ảnh vẫn cảm thấy không yên lòng, cô ta vẫn muốn tới đó xem thế nào.

Cô ta biết anh ta bị thương ở tim, nếu không chữa trị tốt sẽ rất nguy hiểm.

Liễu Ảnh nhìn đồng hồ, bây giờ là hai giờ rưỡi chiều, thời gian này chắc chắn Tư Đồ Không sẽ không trở về.[trọng sinh]

Liễu Ảnh thay quần áo, trang điểm qua loa một chút, sau đó đi xuống lầu.

Tư Đồ Không có chuẩn bị cho cô ta một chiếc xe, nhưng cô ta vẫn không dùng.

Sau khi ra cửa, cô ta nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn gọi một cuộc điện thoại cho Tư Đồ Không.

Giờ phút này Tư Đồ Không vừa vặn đi vào trong chung cư đã nhìn thấy cô ta, lúc thấy cô ta gọi điện thoại tới, Tư Đồ Không hơi sững sờ nhưng vẫn nghe điện thoại.

Thật ra, bình thường cô rất ít khi chủ động gọi điện thoại cho anh ta.

Trong năm năm, số lần cô gọi điện thoại cho anh ta có thể đếm được trên đầu ngón tay, hơn nữa lần nào cũng là bất đắc dĩ.

“Alo.” Tư Đồ Không nghe điện thoại, nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào cô ta ở cách đó không xa, cô đang muốn đi ra ngoài ư?

Hôm nay cô ăn mặc rất xinh đẹp! !

“Anh đang bận gì không?” Liễu Ảnh nghe được giọng nói của anh ta, nhịp tim đột nhiên tăng nhanh lên, cô ta hơi lo lắng, âm thầm thở ra một hơi, cố gắng khiến cho giọng nói của mình nghe có vẻ bình tĩnh.

“Ừm?” Tư Đồ Không dừng xe lại, đứng ở bên đường cách chỗ cô ta không xa, lông mày của anh ta hơi nhíu lại, cô gọi điện thoại cho mình chỉ để hỏi mình có bận gì không thôi à?

Anh ta cảm thấy hôm nay mặt trời mọc từ phía tây rồi!

Nói thật, ở bên cô ta nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên cô ta chủ động gọi điện thọai cho anh để hỏi xem anh có đang bận gì không.

Anh ta cảm thấy đây vốn là một chuyện đáng để vui vẻ, nhưng nhìn cô ở cách đó không xa đang cúi đầu xuống, rõ ràng là đang lơ đễnh.

Gọi điện thoại cho anh ta, nhưng lại lơ đễnh?
 
Chương 1340


Chương 1340

Tiếng “ừm” kia của Tư Đồ Không hơi trầm, nghe không rõ lắm là đang hỏi lại, giờ phút này Liễu Ảnh lại nghe thành anh đang khẳng định, nên cho rằng anh ta thật sự đang bận.

Liễu Ảnh rõ ràng thở dài một hơi: “Vậy anh đang bận à.”

Lúc nói lời này, giọng điệu của cô ta có vẻ như thoải mái hơn một chút.

Tư Đồ Không ở cách chỗ cô ta không xa nhìn cô ta, cho nên thấy rõ ràng phản ứng của cô.

Thấy được lúc cô hỏi anh đang bận hay không, rõ ràng phản ứng đã thoải mái hơn.

“Làm sao vậy?” Tư Đồ Không hơi híp mắt lại, cuối cùng không nhịn được nên hỏi một câu.

“Không có gì, tôi muốn hỏi anh tối nay mấy giờ về nhà thôi?” Liễu Ảnh đang định tắt điện thoại, không ngờ anh ta lại đột nhiên hỏi một câu như vậy, trong lúc nhất thời cô ta lại căng thẳng thêm mấy phần.

“Sao vậy? Nhớ tôi à?” Tư Đồ Không nghe được lời này của cô ta, hơi cong khóe môi lên, người phụ nữ này đột nhiên thông suốt rồi à?

Vậy mà biết hỏi anh ta lúc nào trở về?

“Hả? À…” Liễu Ảnh hơi kinh ngạc, trong lúc nhất thời vẫn chưa lấy lại tinh thần.

“Muốn tôi về với em sớm hơn một chút à?” Tư Đồ Không nhìn dáng vẻ kia của cô ta, độ cong ở khóe môi cũng tăng thêm mấy phần.

Tư Đồ Không cũng không nói là anh ta đã trở về.

“Hả? Không cần đâu, không cần, tôi biết công việc của anh bận rộn mà.” Liễu Ảnh nghe anh ta nói như vậy, đột nhiên có chút luống cuống.

Nụ cười trên khóe môi Tư Đồ Không biến mất, tay cầm di động hơi siết chặt lại, anh ta nhìn ra, cô nói không cần là thật sự không cần, mà công việc của anh bận rộn chỉ là cô tìm cái cớ mà thôi.

Xe của anh ta dừng ở cách chỗ cô không xa, chỉ cần cô ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy, nhưng cô vẫn không phát hiện ra.

Cho nên giờ phút này chẳng những cô không quan tâm, hơn nữa còn đang hồi hộp, có chút lo lắng.

Cô đang sốt ruột muốn đi đâu?

Hơn nữa, lúc anh nói là muốn đi cùng cô, rõ ràng cô hơi bối rối?

Vì sao lại bối rối?

“Em ở nhà một mình đang làm gì?” Tư Đồ Không không muốn nghi ngờ, anh ta cũng không nguyện ý nghi ngờ, nhưng dáng vẻ hiện tại của cô khiến anh không thể không nghi ngờ được.

“À? Xem, xem TV.” Liễu Ảnh đang rất căng thẳng, cho nên khi nghe được câu hỏi này của anh liền miệng nhanh hơn não nói ra câu trả lời.

Nên lúc này cô mới thốt ra lời như vậy, không kịp suy nghĩ, cô không biết nói dối, cho nên mới lắp bắp như vậy.

“Sao lại không nghe thấy tiếng TV?” Tay Tư Đồ Không cầm di động lại siết chặt thêm, đôi mắt híp lại, vẻ lạnh lùng trong đó càng thêm rõ ràng hơn.

Rõ ràng bây giờ cô đang ở dưới lầu, vậy mà cô lại nói với anh ta là đang xem TV ở nhà?

Tại sao lại nói dối?

“Hả? Tôi muốn gọi điện cho anh nên ấn TV tạm dừng rồi.” Liễu Ảnh không ngờ anh ta sẽ hỏi câu này, trong lúc nhất thời càng thêm áy náy, nhưng đã nói dối một câu vậy tiếp theo nhất định sẽ phải dùng nhiều câu nói dối hơn để che dấu đi.

Đây là một phản ứng tất yếu! !
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom