Chào mừng bạn đến với Hội Đọc Truyện!

Hội Đọc Truyện là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!

Dịch Siêu Cấp Phú Nhị Đại

Chương 1220


Trong phòng họp, tất cả trưởng phòng của các bộ phận marketing, quan hệ công chúng và pháp chế đều đã tới đông đủ.

“Chủ tịch Lâm! Anh Ninh!”

Thấy Giang Ninh cùng với Lâm Vũ Chân đi vào, mọi người lập tức đứng dậy chào.

“Ngồi xuống đi.”

Lâm Vũ Chân vẫy vẫy tay, bảo mọi người ngồi xuống.

Giang Ninh cười cười, rồi kéo một cái ghế ra ngồi, cô ngoäc tay bảo Tiểu Triệu mang trà đến, yên lặng nghe bọn họ đưa ra đối sách.

“Đột nhiên Slanka lại xông tới, chống lại dự án của chúng ta, hơn nữa lại còn chọn địa điểm ở phương Bắc, mục đích chính là bọn họ muốn đoạt lấy sản phẩm mà chúng ta nghiên cứu được ở phương Bắc”

“Rất rõ ràng, sản phẩm ở phương Bắc của chúng ta rất thành công, một khi để cho bọn họ nắm được thì chắc chắn bọn họ sẽ lũng đoạn giá cả. Chủ tịch Lâm, chúng ta không thể thua được.”

“Không chỉ không thể thua, mà một khi ra tòa, thật ra Lâm thị chúng ta cũng phải chịu tổn thất rất lớn, chủ yếu là danh dự của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng” Mấy người phụ trách trong ngành đã sớm phân tích xong, bọn họ chỉ chờ Lâm Vũ Chân cùng với Giang Ninh trở về, báo cáo tình huống cho bọn họ biết để bọn họ quyết định xem sẽ làm như thế nào.

Mục đích của Slanka không phải là chiến thắng ở phiên tòa mà là bọn họ muốn hắt bát nước bẩn lên người của Lâm thị!

Một khi Lâm thị bị định tội danh ăn cắp thành quả của người khác, thậm chí là còn sao chép sản phẩm của người khác thì chắc chắn con đường phát triển của Lâm thị sẽ bị đứt đoạn!

Tình huống hiện tại khá tệ, một khi Slanka ra tay thì chắc chắn bọn họ đã sớm có sự chuẩn bị đầy đủ.

“Lâm thị của chúng ta không còn là Lâm thị trước đây nữa” Sau khi mấy người phụ trách báo cáo xong, Lâm Vũ Chân cao giọng nói: “Lâm thị cũng chúng ta đâu phải bất cứ khi dễ cũng được, ngay cả xâm lược cũng không thể!”

Sau khi thấy Lâm Vũ Chân nói, vẻ mặt của mấy người phụ trách trở nên nghiêm túc hơn, hiển nhiên là bọn họ hiểu được cảm giác của Lâm Vũ Chân.

“Lâm thị của chúng ta đường đường chính chính, quang minh chính đại, cho nên chúng ta phải sợ cái gì chứ” Lâm Vũ Chân còn nói tiếp: “Tuy chúng ta không gây chuyện nhưng chúng ta cũng không sợ phiền phức!”

“Ý muốn của Slanka như thế nào, tất cả mọi người đều hiểu rõ, tôi nghĩ mọi người đều đã có đối sách, tôi cũng tin tưởng vào trình độ chuyên nghiệp của mọi người đủ để giải quyết được vấn đề này” Mấy người phụ trách liên tục gật đầu.

Bọn họ cũng không còn là người mới nữa, cũng không phải vừa mới vào làm ở Lâm thị, mà là đi cùng với Lâm thị đang dần phát triển mạnh mẽ hơn cho tới tận ngày hôm nay.

Nếu như Lâm thị gặp phiền toái thì cũng chính là bọn họ gặp phiền toái, nếu như có người muốn khi dễ Lâm thị thì cũng phải hỏi xem bọn họ có đồng ý hay không đã!

“Chủ tịch Lâm, cô yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ dốc hết toàn lực để nghĩ ra đối sách tốt nhất” Mấy người phụ trách đồng thanh nói.

“Ừm, vậy mấy người cùng nhau thảo luận đưa ra phương án tốt nhất, rồi nói lại cho tôi biết” Lâm Vũ Chân nói: “Nếu như Slanka muốn khiêu chiến với chúng ta, vậy thì chúng ta cũng phải trở thành một đối thủ đạt tiêu chuẩn để khiến cho bọn họ nhất định phải hối hận!”

“Vâng!”

Mấy người phụ trách đứng lên, lập tức đi thảo luận đưa ra phương án đối phó tốt nhất.

Đây là công việc của bọn họ, cũng là trách nhiệm của bọn họI Lâm Vũ Chân rất tin tưởng bọn họ, cô đã giao cho bọn họ quyền lợi này cho nên bọn họ không muốn phụ lòng cô.

Giang Ninh ngồi ở đăng kia, từ đầu tới cuối anh không hề nói chuyện.
 
Chương 1221


Chuyện của công ty cần Lâm Vũ Chân đứng ra giải quyết, cô có thể làm được cho nên Giang Ninh sẽ không nhúng tay vào.

Nếu như cô không thể giải quyết được thì anh sẽ giúp đỡ cô giải quyết.

“Em càng ngày càng ra dáng hơn rồi đấy” Giang Ninh cười cười, căn bản anh còn chẳng coi đây là một phiền toái, Slanka là cái gì đi nữa thì anh cũng chẳng thèm để ý, cho dù đó là một thương hiệu nổi tiếng ở châu Âu thì có sao chứ?

Anh cũng muốn rằng thông qua đối thủ lần này có thể giúp Lâm Vũ Chân trưởng thành hơn.

Ít nhất, hiện tại xem ra Lâm Vũ Chân rất có dáng vẻ chủ của một tập đoàn lớn.

“Có thật không?”

Khi làm việc, Lâm Vũ Chân là một người hoạt bát, mạnh mẽ và kiên định, thế nhưng ở trước mặt Giang Ninh thì cô vẫn chỉ là một cô gái nhỏ mà thôi.

Bị Giang Ninh trêu chọc 2 câu khiến mặt của cô đỏ lên.

Nghe thấy Giang Ninh khen mình, Lâm Vũ Chân khẽ cắn môi: “Không phải chứ.”

“Ừm, váy hoa của em đẹp lắm” Lúc này, Lâm Vũ Chân mới phản ứng lại, cô vẫn còn chưa thay quần áo, đôi mắt xinh đẹp trừng Giang Ninh một cái, lập tức kéo Giang Ninh theo, rời khỏi công ty.

Trở về nhà, Tô Mai đã nấu một bàn thức ăn ngon. Lúc này Lâm Vũ Chân mới cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Bọn họ đến được một lúc, Tô Mai nhìn chằm chằm Lâm Vũ Chân, bà cảm thấy con gái của bà có chút gì đó khang khác.

Ánh mắt của bà thỉnh thoảng đảo qua bụng của Lâm Vũ Chân khiến cho khuôn mặt của Lâm Vũ Chân nhất thời đỏ lên.

“Mẹ, mẹ suy nghĩ linh tinh gì đấy”

“À, không có gì, không có gì đâu” Tô Mai cười cười, bà liên tục xua tay: “Mẹ thấy gần đây trong con có vẻ béo lên, con có em bé rồi sao?”

Mặt của Lâm Vũ Chân lại càng đỏ hơn.

“Làm gì có ạ, làm gì dễ có như vậy đâu mẹ”

“Thật không” Giọng điệu của Tô Mai nghe có vẻ có chút thất vọng, bà lập tức quay đầu nhìn sang Giang Ninh: “Giang Ninh, vậy con cố gắng lên nhé” Giang Ninh đang uống nước, thiếu chút nữa thì anh phun ra.

Lâm Vũ Chân không béo lên thì anh cố gắng như thế nào được?

Giang Ninh còn chưa kịp nói thì Tô Mai đã đi vào phòng bếp, miệng của bà vẫn còn lẩm bẩm: “Con cần phải điều dưỡng cơ thể thật tốt, cần thời gian chuẩn bị cũng là chuyện đương nhiên…”

“Chúng ta tới công ty!”

Cô không thể ở nhà được nữa.

Rốt cuộc đây nhà của cô hay là nhà của Giang Ninh vậy.

Dù sao cũng là mẹ đẻ của mình, cho nên bà cũng mong cô sinh một đứa con.

Đó là cháu ngoại mà chứ đâu phải cháu trai đâu.

Giang Ninh cười vui vẻ.

Biết được Lâm Vũ Chân vẫn chưa buông chuyện công việc xuống được cho nên muốn cô nghỉ ngơi cũng khó.

Hai người trở về công ty, mấy người phụ trách cũng đã thảo luận đưa ra được phương án, bọn họ ra ngoài đưa ngay phương án cho Lâm Vũ Chân.
 
Chương 1222


Bọn họ cũng đã thống nhất được ý kiến với nhau, tuy đây là một phiền toái lớn nhưng nó cũng chính là cơ hội!

“Tương lai phát triển của Lâm thị tuyệt đối không chỉ ở trong nước!”

Đây chính là những gì Lâm Vũ Chân luôn nói với bọn họ, suốt mấy ngày qua, sự phát triển của Lâm thị đang cố gắng dần mở rộng ra thị trường nước ngoài, hiện tại bố cục ở trong nước cũng đã hoàn thành tới 7 phần, chỉ còn 3-4 thành phố nữa.

Còn thị trường nước ngoài khổng lồ kia, Lâm thị đã sớm chú ý từ lâu.

Dựa vào cái gì mà chỉ có thương hiệu nước ngoài mới có thể kiếm tiền điên cường ở trong nước?

Lâm thị của bọn họ cũng muốn kiếm tiền!

“Có đôi khi chúng ta nên đánh một trận ác liệt.”

Người phụ trách bộ phận pháp chế còn nói: “Cho dù công ty của chúng ta thắng hay thua thì ít nhất chúng ta cũng cần những chuyện như này để rèn luyện nhiều hơn… Chúng ta nhất định sẽ không thua.”

Cô ta liếc mắt nhìn Lâm Vũ Chân một cái, rồi lại nhìn sang Giang Ninh.

Có Giang Ninh ở đây, thì Lâm thị làm sao có thể thất bại được chứ?

Đừng nói là một Slanka, cho dù có mười cái thì bọn họ cũng không sợt Lâm Vũ Chân nhìn thấy phương án của bọn họ thì gật đầu: “Được, nếu muốn đánh thì chúng ta nhất định phải đánh thắng trận này, thông báo cho các nhân viên liên quan, chuẩn bị công tác thật tốt!”

“Tôi với mọi người sẽ cùng nhau đánh thắng trận này!”

“Đúng!”

Toàn bộ tập đoàn Lâm thị giống như lại được truyền sức sống vào ngay lập tức, việc này xảy ra, hoàn toàn không thấy ở những công ty khác.

Gặp rắc rối và nguy cơ, ngược lại càng k1ch thích ý chí chiến đấu của bọn họ!

Bởi vì mỗi người không chỉ đang làm việc, mà còn vì ước mơ sự nghiệp của mình mà phấn đấu!

Tập đoàn Lâm thị đang phát triển, mà Giang Ninh và Lâm Vũ Chân cũng đi lên phía Bắc.

Tại thương trường ở phía Bắc cần hai người bọn họ quyết định là cái cục diện.

Ở phía Bắc, tình huống đã hoàn toàn khác.

Hôm nay, uy danh của tập đoàn Lâm thị ở phía bắc cực lớn, không chỉ là thuộc ba gia tộc giàu có đứng đầu, còn rất nhiều lợi nhuận và cơ hội hợp tác, càng nhiều dòng dõi danh giá quyền quý chủ động tìm kiếm.

Người mang tư cách phụ trách công ty ở phía Bắc là Lý Đông, khí thế hơn người, dần dần cũng có chút bất đồng.

Anh ta là người của tập đoàn Lâm thị, mỗi tiếng nói mỗi hành động đều đại diện cho tập đoàn Lâm thị, đương nhiên là không thể làm cho tập đoàn Lâm thị mất mặt.

Càng không thể để cho Giang Ninh mất mặt.

“Anh Ninh, chủ tịch Lâm!”

Lý Đông đích thân đến sân bay để đón Giang Ninh và Lâm Vũ Chân, nhìn thấy hai người họ, anh có chút ngượng ngùng, “Tôi thật sự vô dụng, còn phải phiền hai người đi một chuyến”

“Ý thực được như vậy thì tiền thưởng tháng này sẽ không được phát” Giang Ninh cười, võ vỗ vai anh ta “Công ty có chuyện, nhưng cũng không phải là việc riêng của cậu, mọi người cần cùng nhau cố gắng, hiểu chưa”
 
Chương 1223


“Vâng!”

Lập tức Lý Đông phấn khởi trở lại.

Anh đi ô tô, chở hai người tới công ty, trên đường nói về tình huống hiện tại.

“Quả thực Slanka này đã có chuẩn bị mà đến đây, mời một vị luật sư lớn nổi tiếng trên quốc tế, bọn họ không chỉ muốn cướp đi sản phẩm mới của tập đoàn Lâm thị mà chính là muốn bôi đen tập đoàn của chúng ta, muốn dội nước bẩn lên tập đoàn Lâm thị, cắt đi con đường mở rộng ra nước ngoài của tập đoàn chúng ta.

“Thủ đoạn thật nham hiểm!”

Những thứ này đương nhiên Gianh Ninh sẽ nhìn ra được, những nhãn hiệu lớn của nước ngoài đều giữ những những tính cách đó để làm việc? TÍnh cách ở trên chính là thích dùng thủ đoạn cướp bóc và uy hiếp để làm việc.

Chỉ là lân này, bọn họ đã gây nhầm người.

“Chúng ta mời luật sư đến sao?”

Lâm Chân Vũ hỏi.

Những việc chuyên nghiệp như vậy, các nhân viên pháp vụ của công ty chỉ sợ là không hiểu.

Nhất là đối thủ chính là Slanka, càng cần nhân viên chuyên nghiệp.

“Có! Ông chủ Tống đã tìm cho chúng ta rồi!”

Lý Đông lập tức nói.

Chủ nhân của nhà họ Tống, Tống Tiểu Vũ.

Nghe nói Slanka muốn đối phó với tập đoàn Lâm thị, Tống Tiểu Vũ liền lập tức quay về phía Bắc giới thiệu luật sư cho Lý Đông.

Trong khoảnh khắc này, người của công ti đã đến hơn một nửa, tập trung đến gặp Giang Ninh và Lâm Vũ Chân.

Lý Đông dẫn Giang Ninh và Lâm Vũ Chân vào văn phòng, trên ghế sô pha có một người đeo kính đen, nhìn qua rất nhã nhặn, hai đầu gối khép lại, hai tay để trên đầu gối, dáng vẻ rất điềm đạm nho nhã.

“Anh Ninh, chủ tịch Lâm, giới thiệu cho hai người một chút!”

Lý Đông lập tức đi tới, chỉ vào người kia nói, “Người này chính là anh họ chủ nhân của nhà họ Tống, Tống Đối Đối!”

“là luật sư rất nổi tiếng trong lĩnh vực sản xuất ở phía bắc, người ngoài còn gọi là Tống Đối Đối!”

Tống Đối Đối?

Cái tên này có chút thú vị.

Chẳng qua là so với hình tượng bên ngoài không có chút nào tương xứng.

Lâm Vũ Chân rất khó có thể tưởng tượng được, một người mang theo sự nhã nhặn còn có bộ dáng của thư sinh, ở trên tòa án lấy lời nói làm vũ khí, dùng lí lẽ để tranh giành.

“Xin chào, tôi là Lâm Vũ Chân!”

Lâm Vũ Chân tiến lên đưa tay ra, đúng lúc đó Tống Đối Đối lập tức khẩn trương lên, khuôn mặt ửng đỏ lên.

Không chỉ lùi về sau hai bước, mà nói chuyện còn bị cà lăm.

“Xin chào, tôi, tôi là Tống, Tống Đối Đối… Tiểu Vũ nói với tôi, tay của cô Lâm, không, không thể đụng vào…”
 
Chương 1224


Lâm Vũ Chân khẽ giật mình, ngây người một lúc không kịp phản ứng, mà lúc này mặt của Tống Đối Đối càng đỏ lên.

Giống như chàng trai nhỏ ngây thơ, lần đầu tiên nói chuyện với phụ nữ.

“Phun…” Nhịn không được Lâm Vũ Chân bật cười, “Anh thật sự là luật sư?”

Cô cũng không hỏi vì sao Tống Tiểu Vũ lại nói không thể bắt tay với mình, ngược lại thấy Tống Đối Đối này có chút bị cà lăm?

Một luật sư, vậy mà bị cà lăm?

“Thật xin lỗi, tôi không phải đang cười nhạo anh, chỉ là tôi có chút bất ngờ mà thôi” Mà ngay cả Giang Ninh cũng cảm thấy cái tên Tống Tiểu Vũ này đã giới thiệu nhầm người.

“Tôi, tôi là luật sư, các người yên tâm, lên tòa án, tôi, sẽ không, sẽ không cà lăm” Tống Đối Đối có chút gấp gáp nói, nói chuyện càng thêm bị lắp.

“Tiểu Vũ, đứa trẻ đó đã nói, Lâm tiểu thư là, chỉ trừ phụ nữ, ai, ai cũng, ai cũng không thể chạm vào” Giang Ninh nhẹ nhàng gật đầu, Tống Tiểu Vũ là một người thông minh.

Chẳng qua là cậu ta nói không được đụng vào, cũng không phải là không thể nắm tay.

Tống Đối Đối ở trước mặt này, thật sự có chút thú vị.

“Anh Ninh, chủ tịch Lâm, mọi người yên tâm, đúng là danh tiếng của Tống Đối Đối ở phía bắc cực kì lớn, thực lực và kinh nghiệm rất phong phú, nhất là đối với loại tình huống này, huống chỉ, anh ta là do chủ nhân nhà họ Tống giới thiệu, chúng †a có thể tin tưởng anh ta”

“Đương nhiên” Gianh Ninh nói, “Tống Tiểu Vũ đã giới thiệu, tôi đương nhiên tin tưởng” Anh vươn tay r: phải làm phiền cậu Thấy Giang Ninh chủ động chính mình bắt tay, Tống Đối Đối càng khẩn trương hơn, vội vàng xao tay trên quần áo, hay †ay nắm lấy tay của Giang Ninh có chút kích động nói.

“Anh Giang, Tiểu Vũ nói, nói, anh là, là ân nhan của nhà họ Tống, ân tình này, tôi phải báo đáp!”

ười cười: “Anh Tống, tất cả mọi chuyện Anh mặc dù là nói lắp nhưng kiên định một cách lạ thường.

Nếu không phải là Giang Ninh, thì nhà họ Tống đã không còn, không chỉ Tống Tiểu Vũ biến mất, anh là dòng chính cũng không có khả năng sống dễ dàng.

Ở nơi phía bắc này, một khi đã biến mất thì chính là biến mất vĩnh viễn, hoàn toàn biến mất!

“Ừ, cảm ơn” Giang Ninh không có nhiều lời, biết rõ Tống Đối Đối là người bình thường có thể trao đổi, chỉ là có chút không quen, đó chính là vấn đề của tính cách con người, nhưng khi đã dụng đến lĩnh vực chuyện nghiệp, chỉ sợ hoàn toàn biến thành một con người khác.

Nếu Tống Tiểu Vũ đã giới thiệu thì tất nhiên anh sẽ yên tâm, để cho Lý Đông từ từ trao đổi với cậu ta, hiểu rõ tình huống thì tốt rš Hiện tại, tất cả đã chuẩn bị xong.

Nếu như Slanka muốn đánh lén tập đoàn Lâm thị khi muốn mở rộng ra nước ngoài, vậy thì bọn họ cũng không thể ngồi không chờ chết, càng không thể để Slanka dắt mũi dẫn đi.

Giang Ninh cho đến bây giờ cũng không bị động mà đề phòng.

Dù hiện tại bây giờ chỉ đang đề phòng, vậy đồng thời anh cũng chuẩn bị mọi thứ tốt nhất để phản kích lại!

Cùng lúc đó.

Phía bắc, Slanka chỗ tổng đại lí.

Bảo Mạc Nhĩ hút xì gà, ly rượu đắt đỏ để trước mặt, đang tản ra mùi thơm nồng nàn.

Anh ta chính là người ngoại quốc, nhưng gương mặt lại hết sức giống người phương Đông, ngay cả những cử chỉ cũng có thói quen của người phía bắc.

“Chủ tịch đang rất tức giận những biểu hiện gần đây ở khu Đông Hoa làm cho ông ấy vô cùng không hài lòng” Bảo Mạc Nhĩ lắc đầu, “Một Thịnh Hải, một phía bắc, hai thứ này rất quan trọng trên thị trường, các người nói nhường nó đi, vô năng!”
 
Chương 1225


Đám người ngồi ở trước mặt của anh không nói một lời, hoàn toàn không dám phản bác lại, chỉ có thể mặc cho Bảo Mạc Nhĩ dạy dỗ.

“Trong khoảng thời gian gần đây, Slanka tổn thất rất nhiều tiền của, có khi lên đến mấy chục tỷ, những trách nhiệm này các người có thể gánh nổi sao?”

Mấy người kia trước sau như một không dám nói lời nào, chỉ có thể cúi đầu, cam chịu dạy dỗ.

“Hừ7” Bảo Mạc Nhĩ hừ một tiếng, bỏ điếu xì gà một bên, cầm ly rượu lên nhẹ nhàng lắc, “Lần này không cho phép các người thất bại nữa, nếu không tổng giám đốc chắc chắn sẽ không buông tha cho các cậu.”

“Vâng, xin Bảo Mạc Nhĩ tiên sinh yên tâm, chúng tôi đã chuẩn bị rất đầy đủ, nhất định sẽ không để cho ngài thất vọng” Một người trong đó luôn miệng nói.

“Không phải để cho tôi thất vọng” Bảo Mạc Nhĩ lắc đầu, “Là chủ tịch, đã rõ chưa?”

Anh nhìn chằm chằm vào người trước mắt: “Hướng Cao, ông có thể ngồi lên vị trí này, biết rõ tôi đã bỏ qua bao nhiêu công sức sao? Nếu như khu Đông Hoa xảy ra việc lớn, ông chẳng những không đứng dậy được, còn bị tập đoàn Lâm thị chiếm lấy thị trường, chính mình mà tìm lấy cái lầu, tìm chỗ cao nhất mà nhảy xuống đi”

“Vâng!”

Cơ thể Hướng Cao run lên ngay lập tức trả lời.

Nói xong, ông không dám quấy rầy nữa, lập tức khom người lại, nhẹ nhàng lui ra ngoài.

Đi ra khỏi cửa ban công, ông mới có cảm giác, bản thân hoàn toàn thả lỏng, đối mặt với Bảo Mạc Nhĩ, loại áp lực đáng sợ đó rất khó chịu.

“Giám đốc Hướng…?”

“Làm theo yêu cầu của anh Bảo Mạc Nhĩ!”

Hướng Cao lập tức nói, “Bất kể như thế nào, chúng ta phải lấy được tư liệu sản xuất sản phẩm mới của tập đoàn Lâm thị, hơn nữa, bắt họ phải bồi thường!”

“Vâng!”

Hướng Cao hít sâu một hơi, đây là phía bắc.

Bây giờ ở phía Bắc cũng không giống trước đây nữa, ông có liên ới mấy dòng dõi quyền quý biết rõ ông muốn đối phó với tập đoàn Lâm thị thì đều từ chối hợp tác, thậm chí còn chủ động rạch rõ giới hạn với ông.

Ở đâu ông không biết, nhưng bây giơ ở phía Bắc, địa vị của tập đoàn Lâm thị đã không giống với trước kia, ông có thể đã từng một tay bóp ch3t tập đoàn Lâm thị, nhưng hiện tại, một trăm người như ông trước mặt bọn họ cũng chẳng khác gì là con sâu con kiến!

Trong khoảng thời gian ngắn này, trời đất thay đổi, ông cũng không dám tin.

Hướng Cao quay đầu liếc nhìn phòng là việc của mình, Bảo Mạc Nhĩ đang ở bên trong, ông cũng không dám đi vào.

“Rõ ràng là người nước mình, lại lấy danh là người ngoại quốc, tôi nhổ vào!”

Trong lòng của ông âm thầm mắng một câu, nhưng không nói ra ngoài miệng.

Nhà họ Bảo, đã từng là một trong những gia tộc trong dòng dõi quyền quý của của phía Bắc, chỉ là vài thập niên trước đã di cư ra nước ngoài, hơn nữa định cư luôn ở đó, gia tộc trở nên hùng mạnh hơn!

Mà ngay cả nhãn hiệu quốc tế lớn như Slanka đều có cổ phần của nhà họ Bảo.

Nhất là ở khu Đại Đông Hoa, hầu như là do nhà họ Bảo khống chế, trong khoảng thời gian gần đây, sự trỗi dậy mạnh mẽ tập đoàn Lâm thị hầu như đã làm lũng đoạn địa vị của nhà họ Bảo, tất nhiên nhà họ Bảo sẽ sốt ruột.

Lần này Bảo Mạc Nhĩ đến muốn ra tay với tập đoàn Lâm thị, hiện tại tình huống ở phía bắc là gì.
 
Chương 1226


Chưong 1126:

Anh không muốn biết, lại càng không biết rõ, cho dù là những dòng dõi danh giá quyền thế ở phía bắc anh cũng không để trong lòng.

Dù sao, dù sao nhà họ Bảo anh vài thập niên trước cũng chính là những gia tộc danh giá quyền thế, đã sớm buông bỏ, bọn họ làm sao có thể để mắt?

Trong văn phòng.

Bảo Mạc Nhĩ nghiêng người dựa vào ghế sô pha, thoải mái hút xì gà, vẻ xinh đẹp trên mặt có vẻ không hợp với vẻ trầm ồn và cay độc.

“Khu Đại Đông Hoa hằng năm cho nhà họ Bảo tôi biết bao nhiêu là lợi nhuận, nhưng tập đoàn Lâm thị vừa mới xuất hiện, lập tức bị cắt ngang” Anh hừ một tiếng, “Không biết tập đoàn Lâm thị ở sau lưng chuyện này, rốt cuộc là dòng dõi danh giá quyền thế nào đang ủng hộ, nhà họ Long, nhà họ Tiết, hay là nhà họ Giang?”

“Hừ, bất kể là nhà nào, tay của họ quá dài: Bảo Mạc Nhĩ cười lạnh một tiếng, trên trán tràn đầy tức giận, “Ở trong nước tranh thủ thời gian kiếm chút tiền coi như xong, muốn phát triển ra nước ngoài? Nằm mơi” Chính anh cũng phát hiện, nhà họ Bảo đúng là bởi vì kiêng kị tốc độ phát triển của tập đoàn Lâm thị mới có thể làm như thế, nếu không, bọn họ sẽ không thèm để ý, há lại để tập đoàn Lâm thị ở trong lòng?

“Con đường nước ngoài, hiện tại tôi sẽ cắt đứt!”

Nếu không phải tập đoàn Lâm thị đột nhiên vùng dậy, ảnh hưởng đến nhà họ Bảo ở trong nước, Bảo Mạc Nhĩ hoàn toàn không muốn trở về.

HÌnh như không khí ở đây không thế ngủ ngon, chỉ muốn đeo khẩu trang vào.

Tự do ở đây là đâu?

Mà trong lòng anh thầm nghĩ không khí ở nước ngoài vẫn tốt hơn, khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Tập đoàn Lâm thị anh không có để ở trong lòng, trở về ngay lúc này có mục đích rất rõ ràng đó chính là muốn phá tan tập đoàn Lâm thị, hơn nữa từ trong tay của tập đoàn Lâm thị cướp đi thứ mà anh muốn.

Cướp đoạt, là từ nhỏ đến lớn anh ở nước ngoài học được, học được rất tinh thông và đây cũng được coi như là một kỹ năng.

Bảo Mạc Nhĩ lắc lắc ly rượu, nghiêng người dựa vào ghế sô pha, từ từ nhắm mắt lại.

Tử hỏi bản thân ra tay thật tàn nhãn hay là duy trì đúng mực, mới là cách tốt nhất để đạt được mục đích của mình.

Thương trường như chiến trường, cần có chút kỹ xảo, nhưng cần nhất vẫn là thực lực, thời điểm vượt xa đối phương thì đùa bỡn họ một chút, như vậy sẽ rất thú vị.

Bảo Mạc Nhĩ không muốn buông tha cho tập đoàn Lâm thị đơn giản như vậy.

Thực tế bây giờ tập đoàn Lâm thị thế nhưng đang thu mua tập đoàn Linh Longl Đây chính là thứ mà nhà họ Bảo đã ngấp nghé từ lâu.

Khi Long Tường còn sống, hoặc nói là hoàn cảnh ngay lúc đó ở phía bắc, nhà họ Bảo không có cơ hội.

Hầu như toàn bộ dòng dõi danh giá quyền thế điều có dính dáng đến tập đoàn Linh Long, ai cũng đừng hòng cướp đi thứ gì tốt từ bọn họ!

Nhưng hiện tại không giống nhau.

Tất cả đều trong tay của tập đoàn Lâm thị.

“Rượu này, thật là thơm.” Bảo Mạc Nhĩ chậm mở mắt ra một cách chậm rãi, liếc nhìn ly rượu đỏ trong tay, cũng không biết, đang nói ly rượu đỏ này hay đang nói tập đoàn Lâm thị.

Lúc đó.

Phiên tòa còn chưa mở, khí thế của đôi bên cũng đã bắt đầu!

Slanka có ý đồ muốn dấy lên dư luận, tạo áp lực lớn cho tập đoàn Lâm thị, ép họ đưa ra quyết định sai lầm.
 
Chương 1227


Lý Đông cầm tài liệu đi tìm Giang Ninh.

“Hiện tại, đại đa số truyền thông đều có ác ý bôi đen tập đoàn Lâm thị, hoàn toàn là những việc dối trá. Anh Ninh, chúng ta nên có hành động gì không?”

Giang Ninh nhìn anh một cái: “Nếu cậu có thể trực tiếp hành động, cậu còn đến tìm tôi?”

Lý Đông cười cười, sờ sờ đầu: “Những nhà truyền thông này, hợp tác với nhau, thật là khó đối phó, tiêu diệt một người lại lòi ra những người khác, những thủ đoạn bình thường rất khó giải quyết, cho nên tôi mới đến tìm anh Ninh..” Gianh Ninh từng nói rằng nếu bạn không giải quyết được vấn đề, hãy tìm người tạo ra vấn đề.

Lý Đông vẫn luôn ghi ở trong lòng câu nói này hành động là ai, anh phải giải quyết như thế nào?

“Dùng gậy ông đập lưng ông.” Giang Ninh thản nhiên nói, “Cậu tìm nhà truyền thông lợi hại hơn, phản kích bọn họ” Lý Đông ngượng ngùng cười cười, “Có thể, nhưng đây không phải là phong cách của chúng ta” Anh có thói quen nhìn Giang Ninh dễ như trở bàn tay quét ngang những thứ côn trùng này, đâu có muốn phiền toái như Vậy.

Giang Ninh không nói chuyện, nhìn chằm chằm Lý Đông, trong lòng Lý Đông chợt lộp bộp một tiếng, chẳng lẽ mình nói sai rồi?

“Anh thay đổi Giang Ninh nói, “Là tôi đã làm hư cậu.” Đối phương dùng thủ đoạn thông thường, thì chúng ta cũng làm như vậy, đối phương đánh không như lẽ thường thì chúng ta cũng đánh không theo lẽ thường, không cần dungg cách gì cũng có thể đè chết bọn họ, cậu có hiểu ý của tôi không?

Lý Đông nhẹ nhàng gật đầu, rồi lại lắc đầu.

Giang Ninh đưa tay ôm lấy cổ của Lý Đông chân thành nói: “Cậu đà từng thấy ai vừa đánh vừa ném bom chưa?”

Đôi mắt của Lý Đông sáng lên, lập tức đã hiểu, gật đầu như gà mổ thóc.

Đi theo anh Ninh, thật sự có thể học hỏi rất nhiều!

“Vâng, tôi đã biết rồi! Tôi sẽ đi sắp xếp ngay!”

Giang Ninh nói đúng, loại chuyện nhỏ nhặt này đâu cần Giang Ninh ra tay, đối phương dùng thủ đoạn thông thường thì bọn họ cũng dùng thủ đoạn thông thường, hơn nữa nếu so sánh thì bọn anh còn lợi hại hơn!

Cũng không thể, Giang Ninh chính là con át chủ bài sắp xếp tất cả mọi thứ có phải không?

Nhìn Lý Đông hấp tấp chạy đi, Giang Ninh quay đầu nhìn Lâm Vũ Chân.

“Anh có cảm giác, ngày em về hưu còn cách rất xa” Lâm Vũ Chân không nhịn được bật cười.

“Còn không phải bị anh làm hư” Cô nhẹ nhàng nói, “Người của tập đoàn Lâm thị, năng lực thật sự rất tốt, cố gắng làm tốt nhất trên tất cả mọi phương diện, hơn nữa, bọn họ đã là người giỏi nhất rồi.

Chỉ là ở đây có siêu cấp cao thủ Giang Ninh, hầu như không có vấn đề gì có thể làm khó tập đoàn Lâm thị, những nhân viên này của bọn họ, thậm chí không có quá nhiều cơ hội tốt, đẩy vào đó để luyện tập cho bản thân mình.

Cô nhìn Giang Ninh, Giang Ninh chỉ có thể giang tay ra: “Trách anh sao?”

Chuyện này đúng là đang trách anh, lại để cho bọn người Lý Đông kia, không có khi nào có thể dùng hết toàn bộ thực lực của mình.

Đương nhiên, Giang Ninh cũng cho bọn họ lòng tin rất lớn, mặc kệ cho bọn họ làm cái gì cũng biết sau lưng mình có một cái hậu phương rất vững chắc ủng hộ, tự tin, tinh thần cũng không giống nhau.

“Anh chính là Thần Châm Định Hải của tập đoàn Lâm thị” Lâm Vũ Chân nói.

Đối với xưng hô kiểu như thế này Giang Ninh không có đồng ý cho lắm, cái gì mà châm?

“Anh Ninh! Anh Ninh” Anh đang muốn dạy dỗ Lâm Vũ Chân, tìm một vật gì đó để có thể chứng minh bản thân, thì Lý Đông lại chạy vào.

“Người bên Slanka đến”

“Bọn họ tới làm gì?”
 
Chương 1228


Lâm Vũ Chân khế nhíu mày, “Không phải là gặp trực tiếp trên tòa sao.” Quan hệ bây giờ của hai bên như nước với lửa, Slanka lại âm thầm thuê người viết lách, bôi đen tập đoàn Lâm thị một cách điên cuồng, bây giờ đến là tìm để đánh nhau sao?

“Nói là, có chuyện muốn đàm phán với các anh” Gianh Ninh và Lâm Vũ Chân nhìn nhau, nhẹ gật đầu.

“Để co anh ta vào” Lý Đông gật đầu, lập tức quay người đi ra ngoài.

Chẳng qua chỉ trong chốc lát, dẫn vào một người đàn ông trung niên, khí chất bất phàm, hiển nhiên là chức vụ không thấp ở khu Đại Đông Hoa của Slanka.

“Hai vị? Tôi là Phương Tuấn, là tổng thư ký của Slanka, nhìn mấy người thật là vui vẻ” Lúc này Phương Tuấn mặc một thân âu phục, cũng không chút khách khí không có ý bắt tay với Giang Ninh và Lâm Vũ Chân, trực tiếp ngồi xuống trước mặt bọn họ, mang đến một loại cảm giác cao cao tại thượng.

“Rất vui vẻ bao nhiêu?”

Giang Ninh càng không có ý đứng dậy, có chút nghiêng đầu, nhìn Phương Tuấn trực tiếp nói.

Lúc này Phương Tuấn ngây ra một lúc, biểu cảm ngơ ngác, không nghĩ tới Giang Ninh đột nhien hỏi câu như vậy.

Anh nào đâu biết vui vẻ bao nhiêu, chẳng qua chỉ là hỏi hai câu khách sáo mà thôi.

“Giang tiên sinh thật là hài hước.” Lúc này Phương Tuấn cười cười, nhìn hai người, nhìn trái nhìn phải, có chút buồn cười, lại có chút hiếu kì nói, “Không biết cái tập đoàn Lâm thị này là do ai làm chủ? Dù sao, cái tập đoàn Lâm thị này, là họ Lâm” Vừa đến, câu đầu tiên chính là châm chọc.

“Dù sao anh nói cũng không tính” Lâm Vũ Chân còn chưa kịp nói, Giang Ninh đã nói trước: “Nói đi, tới đây làm cái gì, có bất đồng gì thì gặp nhau trên tòa án, bây giờ tới đây chỉ sợ không có chuyện gì tốt” Khóe mắt của Phương Tuấn lúc này mới kéo ra, thật sự không biết phải giao tiếp với Giang Ninh như thế nào.

Nói chuyện làm việc, cũng không theo như bình thường.

“Ha ha, gặp nhau trên tòa án, không còn đường sống.

Lúc này Phương Tuấn ngửa đầu, thản nhiên nói, “Tin tưởng hai người gần đây cũng đã nghe qua dư luận? Cái nhãn hiệu của tập đoàn Lâm thị phát triển tới hôm nay thật không dễ dàng, nếu như phá hỏng thì tổn thất rất lớn”

“Slanka chúng tôi đồng ý cho tập đoàn Lâm thị một cơ hội, mọi người là bạn bè, mà không phải là kẻ thù, không phải rất tốt sao?”

Phương Tuấn ngồi đó, trên mặt nở nụ cười nhạt.

Lời nói rất khách khí nhưng giọng điệu lại tỏ ra khinh thường của kẻ ăn trên ngồi trước, thậm chí còn chứa đựng sự uy hiếp không hề che giấu.

“Sự phát triển của tập đoàn Lâm thị có thể nói là một kì tích, nếu như đột nhiên bị đánh bại, muốn đạt được thành tích như ngày hôm nay. Tôi nghĩ sẽ rất khó đấy” Phương Tuấn vẫn duy trì nụ cười trên mặt: “Tôi nghĩ hai người nhất định không muốn trả cái giá đó”

“Mà Slanka chúng tôi không kiểu công ty thích đuổi cùng giết tận, chúng tôi sẵn sàng cho cơ hội đồng hành” Giang Ninh mỉm cười nhìn Phương Tuấn: “Điều kiện là gì?”

Anh chả thèm dong dài, nói những lời vớ vẩn.

Có một câu nói răng không có bữa cơm nào miễn phí hoặc câu không có việc không lên điện Tam Bảo.

Trước khi mở phiên tòa, Phương Tuấn đột nhiên đến Lâm thị để bàn bạc, anh ta chắc chắn không có lòng tốt.

“Thực ra, không được coi là điều kiện” Phương Tuấn cười, nhân tiện đáp: “Chẳng qua, Lâm thị muốn rút lui an toàn nhất định phải trả một vài cái giá” tổng giám đốc Hướng chúng tôi muốn nói cũng không nhiều lắm” Anh ta duỗi hai ngón tay ra: “Thứ nhất, sản phẩm mới nhằm vào thị trường miền Bắc này chuyển nhượng độc quyền cho chúng tôi. Thứ hai, phải bồi thường tổn thất của Slanka là một tỷ đô la Mĩ”
 
Chương 1229


“Đủ chưa?”

Giang Ninh hỏi: “Tôi cảm thấy chưa đủ” Phương Tuấn hơi sửng sốt.

“Đó chỉ là một tỷ đô la Mỹ. Trong khoảng thời gian này, tổn thất của Slanka hình như không thấp hơn một tỷ đô nhỉ? Tôi nghĩ có lẽ chúng tôi nên bồi thường hai tỷ đô la Mĩ”

“Anh Giang, anh không nói đùa chứ?”

Phương Tuấn hơi kinh ngạc, không biết Giang Ninh nói vậy là có ý gì.

Chưa đủ?

Lẽ nào tập đoàn Lâm thị sợ rồi, vì muốn hòa giải nên sẵn sàng trả cái giá cao hơn?

“Là anh nói đùa trước mà” Giang Ninh thản nhiên nói.

Sắc mặt Phương Tuấn đỏ lên, lúc này mới nhận ra anh ta bị Giang Ninh đùa giốn.

“Anh Giang, tôi mang theo thành ý đến đây” Phương Tuấn không quan tâm tới lời Giang Ninh nói: “Điều kiện có thể thương lượng, Slanka chúng tôi vẫn đồng ý cho.

Lâm thị cơ hội này” Bây giờ Slanka đang nắm quyền chủ động, không sợ Lâm thị không đi vào khuôn khổ.

Nhiều nước bẩn chờ hắt lên đầu Lâm thị như vậy, bọn họ không quan tâm đ ến thể diện của Lâm thị sao?

Điều kiện anh ta đưa ra tất nhiên chưa phải là điều kiện cuối cùng, hai bên còn cần tranh luận và bàn bạc liên tục, nhưng ít nhất, họ phải giành được quyền độc quyền sản phẩm mới!

“Các người sẵn sàng cho Lâm thị cơ hội?”

Lâm Vũ thật sự có chút tức giận.

Ông ấy chưa từng thấy người nào không biết xấu hổ như Vậy.

Đến tận cửa vơ vét tài sản, bắt chẹt, lại còn nói cho Lâm thị cơ hội?

Chưa kể tới khoảng bồi thường một tỷ đô la Mỹ, chỉ riêng quyền độc quyền sản phẩm mới, Lâm thị không thể nhường cho Slanka.

Đây là tài sản của Lâm thị, Slanka họ không có quyền cũng không có tư cách lấy đi!

Giọng nói của ông ấy lạnh lùng: “Lâm thị tôi bằng lòng cho công ty Slanka cậu một cơ hội!”

Nghe thấy vậy, sắc mặt Phương Tuấn hơi tối sầm.

“Tổng giám đốc Lâm, có lẽ ông chưa biết tình hình hiện tại như thế nào? Có cần tôi nói ông biết không?”

“Không cần!”

Giang Ninh thẳng thừng phất tay: “Chúng ta cứ gặp nhau ở tòa án, nói với người đứng sau tập đoàn Slanka, nếu muốn dùng dáng vẻ ngông cuồng của nhà tư bản để cướp tập đoàn Lâm thị thì các người tìm sai người rồi”

“Anh…” Phương Tuấn đứng lên.

“Các người có biết tự mình đã đánh mất cơ hội cuối cùng không?”

“Tôi biết rõ! Là Slanka các người đã bỏ lỡ cô hội cuối cùng!”

Giang Ninh trực tiếp vẫy tay: “Tiễn khách!”

“Giang Ninh!”
 
Chương 1230


Phương Tuấn rất tức giận, Hướng Cao bảo anh cố gắng hết sức gây sức ép cho Lâm thị buộc họ hòa giải trước khi phiên tòa mở ra. Nhưng Giang Ninh trước mắt hoàn toàn không biết tốt xấu!

“Bốp!”

Anh ta vẫn chưa nói xong, Giang Ninh đã bước tới và tát thẳng vào mặt của Phương Tuấn.

Vô cùng véo vonl “Tên của tôi, anh cũng có tư cách gọi sao?”

Giữa chân mày của Giang Ninh, thẩm thấu một sự lạnh lẽo, khiến cho những lời cay nghiệt đã đến bên miệng của Phương Tuấn, ngay lập tức chìm xuống, hoàn toàn không dám nói.

“Anh… anh…” Anh ta ậm ừ hồi lâu, nhưng không nói ra một từ nói, chỉ dám che mặt lại và đứng ở đấy, vừa tức giận vừa bất lực.

“Đi về nói với người đứng ở phía sau của anh, Slanka, tôi đã nhắm trúng rồi” Phương Tuấn không biết, Giang Ninh nói những lời này có nghĩa là gì.

Trên thế giới này, hễ người nào bị Giang Ninh nhắm đến, dường như kết quả cuối cùng chỉ có một cái.

Biến mất!

Hoàn toàn biến mất!

Phương Tuấn không dám nói thêm điều gì, chán nản bỏ đi.

“Xem ra, Slanka này không mạnh lắm” Nếu như bọn họ nắm chắc phần thẳng, thì không cần phải cho người đến đánh trước.

Nhưng cử ai không cử, lại cử một người vô dụng như vậy, còn muốn lấy khí thế đè người, cũng không nhìn xem ai đang ngồi đối diện với mình.

Lâm Vũ Chân khẽ cau mày: “Chồng ơi, người đứng phía sau của Slanka…”

“Có thể, nó có mối liên hệ với những thế lực nước ngoài đang thèm muốn các mỏ hoang dã ở khu vực đại Tây Bắc” Giang Ninh nheo mắt lại, bình thản nói.

Lần đó, anh đã nhờ anh Phi thực hiện hành động lôi đình, quét sạch những công ty vận chuyển khoáng sản quý hiếm ra nước ngoài ở khu vực đại Tây Bắc.

Chắc chắn đã đụng đến miếng bánh của nhiều người.

Lâm Thị hiện giờ không chỉ là một doanh nghiệp, mà còn mang nhiều trách nhiệm khác nhau.

“Yên tâm đi, anh đã nghe ngóng rồi, cái tên Tống Đối Đối đó, có chút thú vị” Giang Ninh cười: “Đợi xem vở diễn hay đi” Nói xong, Giang Ninh không để ý tới chuyện này nữa, liền xoay người đi tìm Tiểu Triệu để lấy đồ ăn vặt.

Khi Phương Tuấn trở về công ty, lập tức đi kiếm Hướng Cao, sắc mặt cực kỳ khó coil “Tổng giám đốc Hướng, cái tên Giang Ninh đó không biết tốt xấu! Anh ta còn dám đánh tôi!”

Phương Tuấn vô cùng tức giận: “Chúng ta nhất định phải đánh sập hoàn toàn Lâm Thị!”

Hướng Cao nhìn Phương Tuấn ở ngay trước mắt, nhìn dáng vẻ cuồng loạn của anh ta, càng cau mày sâu hơn.

Ông ta vẫn luôn ở miền Bắc, tuy rằng chưa từng lộ mặt, nhưng cũng biết được, các động tĩnh lớn ở miền Bắc vào thời gian trước đáng sợ đến mức nào.

Hàng chục dòng dõi danh giá quyền thế chỉ biến mất sau một đêm, ngay cả nhà họ Bàng, gia tộc giàu có đỉnh cao, cũng tan thàn tro bụi!

Người bình thường không thể biết được, nhưng anh ấy lại nhận được thông qua một số cách thăm dò tin tức, tất cả những thứ này đều có liên quan tới Giang Ninh của Lâm Thị!

Giang Ninh, là người miền Bắc, là cái tên mà không ai muốn nghe nhất.
 
Chương 1231


Đó đại diện cho sự huỷ diệt!

“Ừng ực.

Nghĩ đến điều này, cổ họng của Hướng Cao nghẹn ngào, nỗi sợ hãi trong lòng càng ngày càng mạnh.

“Tổng giám đốc Hướng?”

Nhìn thấy Hướng Cao sững sờ, như giống không nghe thấy lời của mình vậy, Phương Tuấn vội kêu lên.

“Tôi biết rồi” Hướng Cao định thần lại, sắc mặt có phần khó xử, và có thêm chút tuyệt vọng: “Lâm Thị đã không chịu hoà ụ mình từ bỏ cơ hội này, vậy thì đừng trách chúng tôi vô lễ nhé “Vâng, Tổng giám đốc Hướng, bên phía luật sư đã chuẩn bị sẵn sàng, Lâm Thị đã mời Tống Đối Đối, nghe nói là một kẻ lắp bắp: Hướng Cao vẫy tay, không muốn nói thêm gì cả, trực tiếp kêu Phương Tuấn đi xuống.

Ông ta rất muốn nói với Bảo Mạc Nhĩ rằng, xin đừng chống lại Giang Ninh.

Chí ít, trong hiện tại vẫn không có người nào dám chống đối với Giang Ninh, có thể sống đến bây giờ, người khác không hiểu rõ, chẳng lẽ Bảo Mạc Nhĩ sẽ không tự mình đi điều tra sao?

Với thực lực của nhà họ Bảo, có lẽ có thể biết được một phần.

E rằng anh ta vẫn chưa xem Giang Ninh ra gì!

Hướng Cao ngồi ở đó, cau mày lại, ông ta đang do dự, bản thân mình có nên tạo phản hay không?

Giang Ninh Không có gì quan trọng hơn sống.

Tiền tài, địa vị có là cài gì chứ, huống hồ Hướng Cao có địa vị gì sao?

Cho dù hiện giờ người phụ trách khi vực Đông Hoa có quyền khống chế tuyệt đối ở đây nhưng ngay do thị trường Slanka ngày càng bị dồn nén và d*c vọng khống chế của nhà họ Bảo cũng ngày một cao nên chỉ cần họ nói một câu cũng có thể khiến chính mình chỉ còn hai bàn tay trằng.

Hướng Cao có chút do dự.

“Ring ring ring…” Khi ông ta còn đang nghĩ ngợi, điện thoại đột nhiên lại reo lên khiến Hướng Cao giật mình.

Ông ta lập tức nghe mấy: “Anh Bảo Mạc Nhĩ…” Vừa mới mở miệng, sắc mặt Hướng Cao lập tức thay đổi.

“Không thành vấn đề! Tuyệt đối không thành vấn đề, chúng ta nhất định có thể thắng kiện, khiến Lâm Thị thân bại danh liệt!”

“Nếu thất bại, tôi sẽ tự sát, không cần anh Bảo Mạc Nhĩ phải ra tay Sắc mặt Hướng Cao trắng bệch, yết hầu khẽ động.

Bảo Mạc Nhĩ đang muốn bức tử ông ta sao?

Ngắt điện thoại, Hướng Cao nghiến răng nghiến lợi, vừa tức giận lại vừa không cam lòng.

Một lúc lâu sau, ông ta hút sâu một hơi, cầm lấy một chiếc điện thoại rất ít dùng, gọi đi một cuộc điện thoại…

Slanka và Lâm Thị kiện tụng, đối với trong ngành hay thậm chí trong nước đều là một cuộc phong ba bão táp!

Rất nhiều người cảm thấy Slanka đang ăn vạ, cố ý muốn hại Lâm Thị, cướp đoạt quyền lợi của Lâm Thị.

Cũng có vài người không phân biệt đúng sai, nói Lâm Thị trộm cướp, yêu cầu Lâm Thị phải xin lỗi và bồi thường!

Đối với những việc này, Giang Ninh dều không để ý tới, sao anh có thể để ý tới mấy chuyện cỏn con như vậy chứ.

“Anh, anh Giang, tôi, tôi đã chuẩn bị tốt Trước mặt Tống Đối Đối có khoảng ba mươi tập tư liệu hồ sơ, đây đều là những bộ phận quan trọng của tập đoàn Lâm Thị, sửa lại theo yêu cầu của anh.
 
Chương 1232


“Có nắm chắc không?”

Giang Ninh hỏi: “Thứ tôi muốn chỉ là kết quả, còn muốn Slanka phải thân bại danh liệt” Sắc mặt Tống Đối Đối có chút đỏ lên.

“Anh Giang, kết quả mà anh muốn, tôi nắm chắc bảy mươi phần trăm” Anh ta không nói là một trăm phần trăm.

Giang Ninh gật gật đầu: “Người của nhà họ Tống đúng là tài giỏi, chúc mừng nhà họ Tống” Nói rồi, anh trực tiếp nắm lấy tay Lâm Vũ Chân rời khỏi tòa án.

Mà Tống Đối Đối cũng mang theo những tài liệu của Lâm thị đi thẳng tới phía bị cáo.

Có không ít người tới tòa án.

Không chỉ có những người trong giới mà còn có không ít những người của gia tộc lớn ở miền Bắc, không hề nghi ngờ, bọn họ là tới xem náo nhiệt, xem xem Lâm thị có xui xẻo hay không.

Bọn họ thật sự mong có thể thấy Lâm Thị khốn đốn một lần.

Nhưng nhìn thấy Giang Ninh tới đây, năm sáu hàng người lập tứng đứng dậy, cung kính tránh sang một bên.

Có vài người có thân phận còn dám gật đầu xem như chào hỏi, những người không có thân phận thì còn chẳng dám ngẩng đầu, thở cũng không dám thở mạnh, đứng trơ như một khúc gỗ.

Bị Giang Ninh nhìn thoáng qua một cái, hô hấp như ngừng lại!

Giang Ninh không thèm nhìn bọn họ, lập tức đi tới bên cạnh Tống Tiểu Vũ, kéo Lâm Vũ Chân ngồi xuống “Anh Giang Ninh?”

Tống Tiểu Vũ cười cười: “Chúc mừng anh Giang Ninh” Bị người khác kiện, Tống Tiểu Vũ còn tới chúc mừng.

Lâm Vũ Chân thật sự cảm thấy có chút buồn cười: nhiên lại chúc mừng?”

“Sao tự “Chúc mừng nhà họ Lâm, con đường nước ngoài rộng mở” Tống Tiểu Vũ nói.

Lâm Vũ Chân nghiêm túc nhìn anh ta, im lặng một lúc lâu mới quay đầu nhìn Giang Ninh.

“Giờ thì tôi biết sao nhà họ Tống lại nhiều người tài giỏi thế rồi” Giang Ninh cười cười vỗ tay, không nói gì.

Mấy chuyện nhỏ này căn bản không cần anh ra tay.

Rất nhanh sau đó, người bên phía Slanka đi tới, những người xung quanh đều nhìn về phía Giang Ninh và Lâm Vũ Chân, một người trong số đó có khuôn mặt của phương đông nhưng phong cách lại có chút phương tây.

Nhìn có vẻ rất lịch lãm, ngả mũ chào Lâm Vũ Chân, hơi hành lễ, như thế mọi người đều là bạn bè.

Lâm Vũ Chân không thèm để ý đến Bảo Mạc Nhĩ.

Đối với người mà cô không quen, hơn nữa còn có ấn tượng không tốt, cô đều xem như là một con chó, đây là cách mà Giang Ninh dạy cho cô.

“Yên lặng!”

“Bang…” Một tiếng vang nhỏ vang lên từ phía thẩm phán.

Tuy rằng hiện trường rất yên tĩnh, không một ai nói gì.

Giang Ninh ngồi ở đó, anh không nói gì thì ai dám nói chứ?

Đây là lần đầu tiên thẩm phán thấy hiện trường an tĩnh như vậy, không nói thêm gì, trực tiếp tiến hành theo trình tự.
 
Chương 1233


Không thể không nói, Slanka có chuẩn mới đến, chỉ cần mời luật sư, cho dù ở trên phương diện quốc tế, thì danh tiếng cũng không nhỏ, đã chuẩn bị tốt mọi thứ.

Vừa mới bắt đầu, khí thế đã kinh người, năm chặt lấy số liệu sản phẩm mới của Lâm Thị, nghiên cứu từ viện nghiên cứu Thịnh Hải là do Slanka giành được, dù thế nào cũng không chịu buông bỏ.

“Tập đoàn Lâm thị, dù sao cũng là một tập đoàn trộm cướp, giành lấy để phát triển chính mình, thật sự là một hành vi trơ trẽn, xin thẩm phán yêu cầu Lâm Thị trả sản phẩm mới độc quyền lại, hơn nữa còn phải bồi thường xứng đáng!”

Luật sư của Slanka miệng lưỡi lưu loát, tư duy chặt chẽ, khả năng tấn công lại càng không tâm thường khiến người không hiểu rõ tình hình vừa nghe đã cảm thấy người sai là Lâm Thị.

Mà Tống Đối Đối ngồi ở ghế bị cáo, mặt đỏ tai hồng không nói lời nào, như thể không biết phải đối phó ra sao.

Dáng vẻ co quắp khẩn trương đó khiến không ít người thì thầm to nhỏ.

“Lâm Thị sao vậy? Tìm một luật sự như vậy sao?”

“Nghe nói vẫn lắp bắp như vậy, căng thẳng như thế thì biện hộ cái con khỉ gì!”

“Tôi thấy Lâm Thị hôm nay xong rồi!”

“Nhỏ giọng một chút, không muốn sống nữa sao?”

Giang Ninh không hề để ý, anh ngồi ở đó, nhìn như Định Hải Thân Châm, thấy Tống Đối Đối nhìn qua phía anh, nhẹ nhàng gật đầu.

“Hiện giờ, mời bị cáo lên tiếng” Vừa dứt lời, Tống Đối Đối đã đứng lên.

Trong nháy mắt như biến thành một người khác!

Trên người Tống Đối Đối toát ra một khí thể tản mát, một hơi thở khác biệt!

“Tôi cảm thấy lời nguyên cáo nói thật vô căn cứ!”

Anh ta vừa mở miệng đã mang tới cho mọi người cảm giác như một quả pháo phát sáng, đột nhiên bùng nổ, hơn nữa còn liên tiếp không ngừng, hết quả bom này tới quả bom khác!

Thậm chí, mỗi một quả đều vô cùng chuẩn xác, trực tiếp đánh trúng sơ hở mà luật sư phía Slanka muốn lấp liếm!

Nói được năm phút, Phương Tuấn lập tức thay đổi sắc mặt.

Nói được mười phút, toàn bộ người của Slanka ngồi trên ghế đều nhíu mày.

Nói được mười lăm phút, sắc mặt của luật sư phía Slanka đã trở nên trắng bệch!

“Tôi muốn nguyên cáo khẳng định mấy vấn đề, để tôi giúp mấy người sửa lại cho đúng” Tống Đối Đối không chút ngắc ngứ hoàn toàn hóa thân thành một quả bom phát sáng, lời nói kịch liệt, nói có sách mách có chứng, khiến đối phương không thể phản bác lại.

Anh ta đã chuẩn bị tốt mọi vấn đề, mỗi một vấn đề nói ra đều tự mình trả lời, mỗi một lời nói đều khiến sắc mặt luật sư đối phương trắng hơn một chút.

Đối phương đã chuẩn bị tốt một chiêu độc nhất.

Nhưng ở trước mặt Tống Đối Đối, lại hoàn toàn xụi lơ!

Cục diện gần như hoàn toàn nghiêng về một phía!

Đặc biệt, khi Tống Đối Đối lấy ra mấy chứng cứ mấu chốt, đồng tử Bảo Mạc Nhĩ đột nhiên co rút lại.

“Sao lại thế này?”
 
Chương 1234


Sắc mặt Bảo Mạc Nhĩ xanh mét, quay đầu nhìn về phía đám người, sát khí tràn đầy: “Sao mọi chuyện lại thành ra thế này?”

“Những việc này, sao Lâm Thị có thể có chứng cứ?”

Tình thế trong sân đã hoàn toàn sụp đổ!

Tống Đối Đối trực tiếp đạp đối phương xuống đất, hung hăng nhục mạ luật sư của đối phương, thảm tới nỗi không nỡ nhìn.

Xin hỏi luật sư đối phương, anh còn có gì muốn nói không?”

Tống Đối Đối lễ phép hỏi.

“Anh… anh…”

“Phụt…!”

Luật sư phía Slanka trực tiếp tức giận đến trợn trắng mắt, hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.

Toàn hội trường ồ lên!

Bảo Mạc Nhĩ chỉ cảm thấy mặt mình như bị người ta hung hăng tát một cái, làm trò trước mặt nhiều người như vậy khiến anh ta vừa tức giận, vừa xấu hổ.

“Không, không biết gì hết!”

Sắc mặt Hướng Cao cũng trở nên trắng bệch, đột nhiên quay đầu nhìn về phía Phương Tuấn: “Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?”

Phương Tuấn vừa muốn đứng lên, bùm một cái, hai chân nhũn ra, lập tức quỳ xuống.

“Tôi không biết! Tổng giám đốc Hướng Cao! Anh Bào Mạc Nhĩ! Tôi không nói chuyện này với bất cứ ai, càng không để lộ ra…

Sắc mặt anh ta đã trở nên trắng bệch.

“Lần trước anh tới Lâm Thị rốt cuộc là để làm gì!”

Hướng Cao lạnh giọng quát.

Khuôn mặt tuấn tú của Phương Tuấn ngày càng trở nên khó coi, không hề còn chút sức sống nào!

Anh ta bình tĩnh nhìn Hướng Cao, không phải ông ta bảo mình đi làm sao?

Hiện giờ còn hỏi mình tới Lâm Thị làm gì?

Bảo Mạc Nhĩ không nghĩ nhiều như vậy, cả người anh ta run rẩy, tức giận đến nỗi giọng nói cũng thay đổi.

Rõ ràng đã chuẩn bị tốt tất cả mọi chuyện, cho dù Tống Đối Đối có làm gì cũng khó mà xoay chuyển, nhưng chứng cứ quan trọng kia lại khiến Slanka thua thảm hại!

“Bang!”

Anh ta hung hăng giáng một cái tát lên mặt Phương Tuấn, gầm lên: “Anh chết chắc rồi!”

Cả người Phương Tuấn run rẩy, còn muốn giải thích nhưng Bảo Mạc Nhĩ căn bản không muốn nghe.

Bảo Mạc Nhĩ trực tiếp bỏ của chạy lấy người, không ngờ lại mất mặt trước nhiều người như vậy.
 
Chương 1235


Anh ta là người của nhà họ Bảo ở nước ngoài, nếu như bị những người ở miền Bắc này cười nhạo thì còn thể diện gì chứ?

Bảo Mạc Nhiệt đi vài bước, đột nhiên xoay người nhìn Lâm Vũ Chân và Giang Ninh ở trước mặt, nào còn dáng vẻ lịch lãm quý phái lúc trước nữa.

“Hừ, các người tìm đâu ra luật sư lợi hại như vậy?”

Giang Ninh vẫn như cũ ngồi đó, nhìn anh ta một cái, nhàn nhạt nói: “Lợi hại sao?”

Anh vẫy vãy tay, Tống Đối Đối đã đi tới.

“Anh anh Giang Ninh, anh, anh tìm, tìm tôi sao?”

Nghe giọng điệu lắp bắp của Tống Đối Đối, nhìn dáng vẻ rụt rè của anh ta, thậm chí vẻ mặt còn có chút ngây ngô, sắc mặt Bảo Mạc Nhĩ lại càng đỏ hơn.

Anh ta cảm giác máu từ lồ ng ngực mình sắp phun trào ra, không thể chịu đựng nổi nữa!

Con mẹ nó là một tên nói lắp!

Chính mình thế nhưng lại bị bại trận bởi một tên nói lắp?

“Tốn nhiều công sức chuẩn bị như vậy mà nhận kết quả như thế sao?”

Giang Ninh lắc đầu, thất vọng nói: “Nếu Slanka không tìm nổi luật sư thì có thể nói với tôi, Lâm Thị rất vui lòng làm từ thiện một chút, quyên góp cho anh chút tiền, để anh có thể tìm một luật sư tốt hơn” Quyên góp tiền cho người khác tìm luật sư để kiện chính mình?

Lâm Thị còn có thể kiêu căng tới mức này sao!

Ánh mắt Bảo Mạc Nhĩ lạnh xuống.

Anh ta nhìn chằm chằm Giang Ninh, giọng nói lạnh lẽo vang lên: “Anh cảm thấy Lâm Thị có năng lực giữ được bằng sáng chế sản phẩm độc quyền mới sao?”

“Đạo lý giữ ngọc bích là có tội, anh hẳn là hiểu đi.

“Không hiểu” Giang Ninh trực tiếp nói: “Tôi chỉ biết, người tham lam đều sẽ không có kết cục tốt đẹp gì”

“Hừ” Bảo Mạc Nhĩ phủi tay rời đi: “Lâm Thị, chúng ta chờ xem, các người nhất định sẽ hối hận!”

Nhìn Bảo Mạc Nhĩ tức giận rời đi, vẻ mặt Giang Ninh vẫn thản nhiên không chút thay đổi.

Loại chuyện nhỏ nhặt thế này sao có thể khiến cảm xúc anh dao động chứ?

Người này là cổ đông lớn nhất của Slanka ở khu vực Đại Đông Hoa, con trai thứ của nhà họ Bảo” Lý Đông nhẹ giọng nói: “Không ngờ cả người của nhà họ Bảo cũng tới.”

“Nhà họ Bảo?”

Lâm Vũ Chân không hề biết gì về nhà họ Bảo này “Hai mươi năm trước nhà họ Bảo cũng dòng dõi danh giá quyền thế ở phía Bắc, thậm chí một lần kia còn có cơ hội trở thành một dòng dõi danh giá quyền thế lưu truyền, nhưng đột nhiên bọn họ lại lựa chọn di dân, định cư ở nước ngoài, hơn nữa hai mười năm nay ở nước ngoài còn phát triển cực kỳ tốt”

“Slanka ở khu vực phía đông to lớn này chính là thị trường do nhà họ Bảo mở ra, cơ bản nằm trong tay của nhà họ Bảo” Lý Đông giới thiệu nói: “Dòng dõi nà) dùng tới, có thể dùng bất cứ thủ đoạn t danh tiếng tốt gì trong nghành cả… Thủ đoạn nào cũng tệ nào, họ không có. Anh ta quay đầu nhìn Giang Ninh.

“Anh Ninh, thủ đoạn thông thường không có tác dụng, e rằng bọn họ sẽ dùng một vài thủ đoạn không giống như thường lệ đâu đấy” Lý Đông không biết làm sao, nói xong câu này đột nhiên trong lòng cảm thấy có chút phấn khởi.

Tựa như, anh ta vô cùng chờ mong nhà họ Bảo này vận dụng một vài thủ đoạn không giống như thường lệ, như thế thì anh ta có thể nhìn thấy Giang Ninh ra tay rồi!

Giang Nhin rũ mắt xuống, chẳng hề để ý chút nào mà ngược lại còn ngáp một cái.
 
Chương 1236


“Đi thôi nào bà xã. Lần đọ sức đầu tiên này đã nắm chắc được trong tay rồi, chúng ta toàn thắng, đi chúc mừng đi” Anh nắm lấy tay Lâm Vũ Chân, trực tiếp rời đi.

Nhưng Lý Đông vẫn chưa phản ứng lại kịp.

Giang Ninh không biểu lộ một chút thái độ nào sao?

Nói một lời tàn nhẫn cũng được mà.

“Gia chủ Tống à, cậu cười cái gì đó?”

Anh ta nhìn thấy Lý Đông đang cười thì nhịn không được mở miệng hỏi: “Chẳng lẽ tôi nói không đúng sao hả?”

“Không, cậu nói đúng hết, nhà họ Bảo này quả thật không dễ đối phó” Tống Tiểu Vũ quay đầu, nhìn bóng lưng Giang Ninh rời đi: “Nhưng anh Giang, càng không dễ chọc tới.”

“Cậu chỉ cần nhìn Slanka khởi tố Lâm thị đi, cái cậu nhìn thấy là nguy cơ, là khủng hoảng, nhưng anh Giang lại nhìn thấy được thời cơ, bên ngoài thì thấy khủng hoảng đấy, nhưng trong đó là những cơ hội rất lớn, đây là một bàn đạp cực kỳ tốt đối với Lâm Thị” Ánh mắt Lý Đông hơi co lại.

Đương nhiên anh ta biết, kế hoạch phát triển của Lâm thị không chỉ có ở trong nước, mà việc phát triển ở nước ngoài cũng đã được đưa vào kế hoạch từ lâu rồi. Nhưng lần này lên tòa với Slanka, anh vẫn luôn nghĩ xem làm sao để thắng được lần kiện cáo tiếp theo.

Giang Ninh cũng đang suy nghĩ về bước đi sau khi thắng trận kiện cáo tiếp theo, thậm chí là hai ba bước sau đó nữa sẽ là cái gì!

Giang Ninh không hề cảm thấy mình sẽ thua!

Anh vẫn luôn nghĩ sau lần thắng kiện này, vả mặt Slanka sưng lên rồi thì phải làm gì tiếp theo đây!

“Chúc mừng giám đốc Lý Đông, e rằng cậu phải thăng chức rồi” Tống Tiểu Vũ nói xong thì im lăng, đưa Tống Đối Đối rời đi.

Anh biết rõ, nhà họ Bảo chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ, nhưng nếu bọn họ càng trêu chọc Giang Ninh thì hậu quả sẽ càng thảm hơn nữa.

Bọn họ càng bỏ vốn vào nhiều, đối với Lâm Thị mà nói đây cũng chỉ là cho đi chút tình cảm mà thôi.

Người khác không hiểu, nhưng Tống Tiểu Vũ hiểu quá rõ điều này rồi.

Đấu với trời, đấu với đất cũng đừng đấu với Giang Ninh.

Tin tức Slanka thảm bại trên tòa án giống như một trò cười vậy, dường như chỉ trong chớp mắt đã được lan truyền khắp toàn bộ mọi nơi ở phía Bắc!

Slanka bị vu cáo hãm hại, bị nói xấu nhưng tất cả đều không phải thứ mà bọn họ mong muốn, hơn nữa còn bị phán phải bồi thường phí tổn thất một trăm lẻ năm triệu cho Lâm thị!

Việc này tương đương với việc sau khi tát một bạt tay vào mặt Bảo Mạc Nhĩ, giờ lại tát thêm một cái nữa!

Nhất là khi Bảo Mạc Nhĩ xanh mặt thất thố ở trên tòa án, bức ảnh gương mặt bị tát sang một bên đã được truyền tải khắp nơi trên mạng.

“Vô liêm sỉ! Lâm thị đó là thứ vô liêm sỉ!”

Xem những tin tức mới này, Bảo Mạc Nhĩ tức giận đến muốn giết người.

Lúc này anh ta mới phản ứng lại, vậy mà có nhiều ký giả như thế và truyền thông vào tòa án như vậy. Vốn dĩ anh ta muốn sắp đặt thủ đoạn cao tay như thế với bọn họ, vì muốn †in tức Lâm thị thua kiện sẽ được lan truyền ra ngay tức khắc.

Nhưng hiện tại, anh ta mới nhân ra, đó là do Lâm thị sắp xếp để khiến tin tức mình và Slanka bại trận và hình ảnh mất mặt của mình lan truyền khắp đất trời này!

“Giang Ninh, tôi muốn giế t chết các người!”
 
Chương 1237


Bảo Mạc Nhĩ gào thét.

Anh ta không ngờ răng sự tình sẽ trở thành như vậy, hoàn toàn không giống với kết quả mà anh ta đã dự đoán!

Vốn dĩ Bảo Mạc Nhĩ cho rằng muốn đối phó một Lâm thị thì chỉ bằng một cuộc kiện tụng đơn giản là đủ để tạo áp lực cho Lâm thị, khiến bọn họ phải cúi đầu rồi.

Kiểu công ty mới nổi lên thế này, sợ nhất chính là danh dự bị hao tổn sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch phát triển ở nước ngoài của bọn họ, càng không dám đắt tội với nhãn hiệu lớn tâm cỡ quốc tế như Slanka mới phải.

Nhưng nào ngờ được đám người Giang Ninh lại chẳng sợ hãi chút nào!

Vậy mà còn trực tiếp lựa chọn cách cứng rắn chống chọi lại, hơn nữa còn lấy được chứng cứ then chốt nữa.

“Đáng chết!”

Bảo Mạc Nhĩ tức giận không thôi, những chứng cứ về chuyện không phải thành viên quan trọng của Slanka, vốn dĩ không ai có thể biết được, sao có thể bị bại lộ cơ chứ?

Bọn họ muốn thắng kiện, muốn tạo áp lực cho Lâm thị chính là vì muốn căn chết họ, sản phẩm mới của Lâm thị là được xây dựng trên số liệu của bọn họ.

Nhưng hiện tại, nói gì cũng đã trễ rồi.

“Bão Mạc Nhĩ? Cậu chủ, đây là tin tức mà anh cần” Cô thư ký dè dặt đi vào, khoảng thời gian này cô phụ trách riêng chuyện của Bảo Mạc Nhĩ, Hướng Cao cũng không muốn gặp Bảo mạc Nhĩ, điều này khiến cô muốn từ chức vài lần rồi.

Đối mặt với một Bảo Mạc Nhĩ vui buồn thất thường này, trong lòng ai ai cũng đều run sợ.

Thấy tin tức để trên bàn, sắc mặt Bảo Mạc Nhĩ ngày càng khó coi.

“Phanh!”

Anh ta đập lên bàn một cái: “Hướng Cao đâu?”

“Giám đốc… không ở trong công ty” Cô thư ký dè dặt nói.

“Anh ta đi đâu rồi?”

Bảo Mạc Nhĩ hỏi.

“Không… Tôi không biết” Giọng cô thư kí có hơi nhỏ lại, làm sao cô biết Hướng Cao đi đâu được chứ, cũng đâu thể nào đi hỏi anh ta.

“Kêu anh ta đến đây gặp tôi.” Bảo Mạc Nhĩ hơi không có kiên nhẫn.

Kêu cô thư ký ra ngoài, một mình anh ta đứng trước cửa sổ sát đắt, từ đầu đến cuối sắc mặt đều luôn khó coi.

Anh ta tính sai rồi.

Vốn cứ tưởng rằng có thể thoải mái giải quyết Lâm thị, hiện giờ xem ra không dễ dàng xử lý nữa rồi.

Muốn lấy được sản phẩm mới đã từng thuộc về sản nghiệp của tập đoàn Linh Long, xem ra cũng không thể dễ dàng như vậy, nhưng đồ mà nhà họ Bảo đã nhìn trúng thì không có gì là không thể ra tay!

“Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, các người muốn chống đối vậy thì đừng trách tôi không từ thủ đoạn nhé!”

Bảo Mạc Nhĩ hé mắt.

Anh ta đi về chỗ ngồi, cầm điện thoại lên rồi bấm một dãy số.

Cũng đồng thời lúc đó.
 
Chương 1238


Tập đoàn Lâm thị, ở chi nhánh công ty ở phía Bắc.

Không ai xem đây là một chiến thắng vẻ vang, chẳng qua chỉ là thắng một trận kiện cáo mà thôi, vốn dĩ bọn họ nên thắng.

Tất cả mọi người vẫn duy trì độ chuyên tâm như trước, tiếp tục chuẩn bị cho bước tiếp theo.

“Mọi người đừng nên xem thường, dã tâm của bên Slanka rất lớn, vừa tham lam lại đang ngấp nghé sản phẩm mới của ¡ từ lâu rồi, lần này bọn họ thua, nhưng chắc chắn vẫn còn có lần sau, buộc phải duy trì sự cảnh giác!”

Lý Đông đưa ra chỉ thị, muốn tất cả các khâu đều đề cao cảnh giác, càng phải phấn chấn tinh thần lên gấp một trăm hai mươi lần, bảo đảm sự phát triển của công ty phía Bắc, nghiêm ngặt tiến hành dựa theo kế hoạch.

Trong phòng làm việc của anh ấy, Giang Ninh đang nghiêng người tựa vào ghế sô pha, rõ ràng có vẻ hơi lười biếng.

Lâm Vũ Chân ở một bên, nhẫn nại bóc vỏ nho, bỏ từng quả nho vào miệng của Giang Ninh, chẳng còn dáng vẻ của một tổng giám đốc Lâm thị, lúc này đây cô chỉ là cô vợ bé nhỏ của Giang Ninh.

Dù cho trước mặt vẫn còn người ngoài.

“Cậu Giang Ninh, hy vọng cậu có thể cho tôi một cơ hội.” Hướng Cao đứng ở đó, hơi cúi người, trên mặt hiện lên ý cười, không dám thất lễ chút nào.

Cho dù tuổi của anh ta lớn hơn Giang Ninh rất nhiều, nhưng ở trước mặt Giang Ninh, anh ta vẫn trông giống như một người hậu bối vậy.

Giang Ninh không nói chuyện, thờ ơ vươn tay ngăn cản quả nho Lâm Vũ Chân đưa tới, lại đưa vào miệng của cô.

“Quả này ngọt, em ăn đi” Hai người, không coi ai ra gì.

Lâm Vũ Chân cắn một cái, quả nhiên rất ngọt, Giang Ninh rất tinh mắt!

Còn Hướng Cao đang đứng ở đó không dám nói tiếp nữa, anh ta không dám làm phiền hai người.

Một hồi lâu sau, Giang Ninh mới quay đầu nhìn Hướng Cao.

“Tổng giám đốc Hướng là giám đốc của Slanka ở khu vực Đại Đông Hoa, có thể nói tiếng nói của anh có trọng lượng nhất trong khu vực nay. Vì sao anh lại muốn gia nhập tập đoàn Lâm Thị chúng tôi vậy?”

Giang Ninh nhìn Hướng Cao.

Người ngồi trước mặt anh vừa phản bội Slanka, ông ta vừa mới tiết lộ những chứng cứ quan trọng cho Lâm Thị.

Để cho Tống Đối Đối chuẩn bị xong phương án truy sát rồi không dùng nữa và dùng nó để phản bội Slanka.

“Bởi vì… tôi muốn sống” Hướng Cao hít sâu vào một hơi, cười xấu hổ.

“Tiều tài địa vị đều là vật ngoài thân, con người sống được mới là điều quan trọng hơn” Ông ta hiểu rất rõ nhà họ Bảo như thế nào. Bọn chúng là người không từ thủ đoạn, không chấp nhận được những thất bại và đặc biệt là những người như ông ta. Mặc dù bên ngoài vô cùng sang trọng nhưng trong mắt người nhà họ Bao thì vẫn không bằng một con chó.

Bất cứ lúc nào cũng có thể bị thay thế.

Đại lý trước đây của Thịnh Hải là Trần Cung và Khương Lệ có kết cục thảm thương thế nào, Hướng Cao cũng biết rõ.

“Lâm Thị không để cho anh sống sao?”

Giang Ninh mỉm cười.
 
Chương 1239


“Không, là Slanka không cho tôi sống, nhà họ Bảo không cho tôi sống” Hướng Cao nói thật: “Lâm Thị là một công ty rất có tình người. Từ khi Lâm Thị vào thị trường miền Bắc, tôi đã bắt đầu quan sát rồi. Nhưng lúc đó tôi là đối thủ của các cậu nên đương nhiên tôi không dám nói nhưng bây giờ tôi hy vọng được gia nhập Lâm Thị.”

“Tôi muốn sống và hơn hết tôi còn muốn làm việc gì đó có ý nghĩa” Hướng Cao hít một hơi thật sâu: “Tôi nói những điều đó không phải để nói với cậu rằng hôm nay tôi phan bộ Slanka thì ngày mai sẽ phản bội Lâm Thị”

“Tôi cũng tin cậu biết rõ tôi không có cái gan này” Giang Ninh không nói gì cả nhưng anh biết Hướng Cao này đúng là một người thông minh.

Hướng Cao sống nhiều năm ở miền Bắc, những sóng gió trước đây ở miền Bắc ông ta nhất định cũng biết ít nhiều.

Những gia tộc lớn danh giá vì sao lại biết mất, Hướng Cao biết rõ có liên quan tới mình.

“Kế hoạch phát triển ở thị trường nước ngoài của Lâm Thị vừa hay đúng là thứ tôi đã làm ở Slanka nên tôi có kinh nghiệm trong chuyện này.” Hướng Cao cười và nói: “Tôi tin Lâm Thị sau khi có tôi, dự án phát triển thị trường ở nước ngoài sẽ có hiệu quả cao hơn”

“Vậy sao, vậy xem ra anh là một viên ngọc quý rồi” Giang Ninh đứng dậy: “Vậy anh cảm thấy tôi nên để cho ông chức vị gì? Và trả anh bao nhiêu tiền?”

Nghe vậy Hướng Cao vui mừng, ông ta nuốt nước bọt, suy nghĩ một lát rôi kích động nói.

“Có tiền hay không không quan trọng, tôi chủ yếu muốn làm việc cho anh Ninh” Ông ta cười: “Tôi lăn lộn trên thương trường nhiều năm như vậy cũng kiếm đủ tiền để tiêu hai kiếp nữa. Bây giờ tôi chỉ muốn… làm một chút việc. Lâm Thị rất đặc biệt, tôi muốn làm một thành viên trong đó.” Tiền?

Tiền không quan trọng bằng tính mạng.

Ở miền Bắc nhiều năm như vậy, nhất là trải qua trận động đất lần trước, Hướng Cao biết rõ đi theo Giang Ninh là có thể sống được.

Hơn nữa còn sống rất tốt và có thể làm được những chuyện có ý nghĩa.

Ông ta tìm hiểu Lý Đông, tìm hiểu gần như tất cả những người phụ trách cao cấp của tập đoàn Lâm Thị miền Bắc. Vậy nên thái độ này thể hiện sự khát vọng và ngưỡng mộ.

Nếu đã có cơ hội thì ông ta không muốn từ bỏ.

“Nếu anh đã yêu cầu như vậy thì tôi cũng cho anh một cơ hội” Giang Ninh nhìn Lâm Vũ Chân rồi nói: “Tổng giám đốc Hướng, tôi cho anh thời gian là một tháng để mở cửa thị trường nước ngoài. Không có vấn đề gì chứ?”

Hướng Cao lập tức thẳng người, võ ngực và nói: “Anh Ninh, nửa tháng!”

“Nếu sau nửa tháng không làm được thì anh chủ động từ chức?”

Không cần tiền, chủ động xin làm dự án mở rộng thị trường ra người ngoài. Nếu là người khác chắc không dám nhận chuyện tốt này.

Nhất là Hướng Cao, một lão cáo già trên thương trường, càng khiến người khác không thể không đề phòng.

Càng không nói gì đến chuyện ông ta vừa phản bội Slanka.

Nhưng Giang Ninh không hề do dự nhận lời ông ta. Chỉ cân Hướng Cao có thể mở cửa thị trường nước ngoài trong thời gian đã quy định thì Giang Ninh nhất định sẽ giữ ông ta lại.

Nếu đã có nhân tài tới đầu quân thì việc gì không dùng?

Giang Ninh còn sợ người khác phản bội sao?

Hướng Cao sợ hãi thế nào Giang Ninh là người rất rõ.

Hướng Cao không nói gì nhiều, ông ta biết rõ phải làm được chuyện thì mới có ý nghĩa chứ nói nhiều cũng không có tác dụng gì cả.

Hướng Cao chào Giang Ninh và Lâm Vũ Chân ra về.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom