Chương 1057: Đầu Đuôi Câu Chuyện

"Cuộc chiến vây quét Titan rất nhanh đã kết thúc, mặc dù nói còn một số Titan còn sót lại sinh sống trên đại lục, nhưng muốn thanh trừng bọn họ chỉ là vấn đề thời gian. Tuy nhiên tương ứng, một vấn đề khác rất nhanh đã thu hút sự chú ý của Chúng Thần, đó chính là vấn đề Thần kiếm." Urnos nói, "Trong quá trình vây quét Titan, Thần kiếm đã phát huy năng lực to lớn, uy lực của nó vượt quá sức tưởng tượng của Chúng Thần, rất nhanh bọn họ đã coi những thanh Thần kiếm này là Hồn Khí thứ hai, thậm chí nguy hại còn hơn thế."

"Cho nên Thutmose liền phong ấn nó, chuyện này có quan hệ gì với ông?" Lý Hoài Lâm hỏi.

"Bọn họ rất nhanh phát hiện ra bất kể dùng cách nào cũng không thể phá hủy triệt để Thần kiếm, thế là bọn họ nghĩ đến phong ấn, nhưng phong ấn cũng cần năng lượng khổng lồ. Vốn dĩ quyết định của Chúng Thần là Thutmose hy sinh bản thân để phong ấn Thần kiếm, nhưng Thutmose bên này không định làm như vậy, thế là hắn nghĩ đến ta vừa mới bị hắn bắt được." Urnos nói, "Để phong ấn Thần kiếm, hắn lôi ta ra khỏi cơ thể ban đầu, sau đó nhét vào cái cơ thể không biết là của ai này, tiếp đó nhốt ta ở đây. Mặc dù không biết làm thế nào, tóm lại, ta thay thế hắn trở thành phong ấn của Thần kiếm."

"Thế là U Quang bị phong ấn?" Lý Hoài Lâm có chút kỳ lạ nói, "Hình như có chút không đúng a."

"Thần kiếm bị Thutmose phong ấn không phải là U Quang." Urnos đột nhiên nói, "Chúng Thần cũng đã cân nhắc vấn đề này, cho nên cách đưa ra là những người sở hữu Thần kiếm trao đổi Thần kiếm của mình, sau đó phong ấn Thần kiếm của đối phương."

"Hiểu rồi." Lý Hoài Lâm gật đầu, "Kế hoạch của Thutmose là phong ấn Thần kiếm đổi được trước, sau đó giả chết đợi đến khi sóng gió qua đi thì ra lấy lại Thần kiếm của mình. Nhưng không ngờ là sau khi hắn ra ngoài lại phát hiện Thần kiếm U Quang của mình đã bị người ta lấy mất, người đó chính là Hopes. Sau đó Thutmose tự nhiên là muốn lập tức lấy lại Thần kiếm trong tay Hopes, nhưng rất đáng tiếc Hopes có được Thần kiếm không chịu phối hợp, kết quả hai bên khai chiến, kết cục cuối cùng là cả hai đều trận vong, Thần kiếm lại bị phong ấn?"

"Hừ, khoảnh khắc hắn trao đổi ta đi hắn đã không phải là chủ nhân của ta rồi." U Quang bên cạnh đột nhiên nói, "Cho dù muốn lấy lại ta, ta cũng sẽ không thừa nhận hắn."

"Khoan đã, ý của ông là hiện tại ông còn đảm nhiệm phong ấn của một thanh Thần kiếm?" Lý Hoài Lâm đột nhiên sửng sốt, "Ngay tại đây?"

"Còn nhớ Phong Lôi Song Kiếm trong tay ngươi không?" Urnos đột nhiên nói.

"Ông nói hai thanh kiếm này?" Lý Hoài Lâm cũng lập tức lấy hai thanh kiếm này ra. Mặc dù hai thanh kiếm này mình đã lâu không dùng, nhưng lần này đến Lý Hoài Lâm vẫn mang theo, bởi vì trước đó hình như nghe Urnos nói đây không phải hình thái thật sự của hai thanh kiếm này, cho nên Lý Hoài Lâm cho rằng đến tầng cuối cùng có thể sẽ có tác dụng gì đó, vì vậy cũng mang theo.

"Những năm này để ra ngoài, ta không ngừng nỗ lực, tất nhiên dựa vào sức mạnh của mình ta là không đủ, cho nên ta bên này cũng thả ra tiếng gió, tuyên bố địa điểm này là Thí Luyện Chi Tháp, mục đích là để thu hút các dũng sĩ đến thám hiểm, xem có thể tìm được cơ hội ra ngoài hay không." Urnos nói, "Trải qua nỗ lực hơn ngàn năm, thủ vệ mấy tầng trước mặc dù nói cũng đều là thủ vệ do Thutmose phái tới, nhưng bọn họ đều đã hiểu tình hình hiện tại, đã bị ta thuyết phục rồi, chỉ còn lại tên Suproan này, thật là ngoan cố không đổi."

"Cái gì? Bọn Serag đều bị ngươi thuyết phục rồi?" Suproan có chút kinh ngạc nói, "Chuyện này không thể nào, bọn họ đều là những chiến binh trung thành."

"Nhưng bọn họ cũng đều bị vứt bỏ rồi." Urnos thản nhiên nói, "Hơn một ngàn năm canh giữ, các ngươi đối với Thutmose đã đủ tận trung rồi, mà hắn lại chưa từng nghĩ đến việc quay lại tìm các ngươi."

"…" Suproan không nói gì, hơi trầm mặc một chút.

"Bởi vì không có cách nào thuyết phục Suproan, cho nên ta bên này cũng ước định với thủ vệ các tầng trước, để các dũng sĩ vào tháp thí luyện, sau đó giao chút sức mạnh Titan còn sót lại trên người ta cho bọn họ, hy vọng bọn họ có thể đánh bại Suproan, cuối cùng cứu ta ra. Một khi ta bên này được cứu ra, nhà tù này sẽ mất đi tác dụng, như vậy bọn họ cũng có thể tự do rồi. Suproan, bọn họ biết sự trung thành của ngươi với Thutmose, cho nên bọn họ đều không nói với ngươi, nhưng ta nghĩ ý của bọn họ, cũng là muốn cùng ngươi ra ngoài, dù sao… ngươi cũng là bạn của bọn họ." Urnos nói.

"Nhưng thủ vệ tầng một và tầng hai là hai thanh kiếm này." Lý Hoài Lâm nói, "Bọn họ cũng là thủ hạ của Thutmose?"

"Không, mục đích của bọn họ khác." Urnos đột nhiên nói, "Mục đích của bọn họ không phải cứu ta, mà là giải phóng Thần kiếm, bởi vì bản thân bọn họ chính là một phần ý thức của Thần kiếm phân tách ra."

"Hả?" Lý Hoài Lâm nhìn Phong Lôi Song Kiếm trong tay, "Hai thanh này chính là Thần kiếm?"

"Không, chỉ là hai mảnh nhỏ ý thức của Thần kiếm tách ra mà thôi, giải thích đơn giản một chút thì, Thần kiếm chính là mẹ của chúng tôi." Lúc này bạch quang lóe lên, bóng dáng khổng lồ của Lôi Kiếm Sedihit (Tái Địch Hi Đặc) trong tay Lý Hoài Lâm từ từ hiện ra, nói với Lý Hoài Lâm.

"Phụt…" Lý Hoài Lâm không nhịn được cười, "Ha ha ha ha…"

"Ngươi cười cái gì? Thiên Tuyển Giả." Sedihit khó chịu nói.

"Không phải… ha ha ha… kiếm còn có thể sinh con, cái so sánh này của ngươi thực sự quá thỏa đáng rồi, ta… không được để ta cười một lúc đã." Lý Hoài Lâm nhịn không được nói.

"…" Sedihit nhìn Lý Hoài Lâm nửa ngày không nói gì.

"Được rồi được rồi, ta đại khái hiểu rồi, vốn dĩ cũng thấy hơi lạ, hai thanh vũ khí cấp Sử Thi thôi, lại còn có thể chọn chủ nhân, còn có Kiếm hồn, thực sự là có chút kỳ lạ." Lý Hoài Lâm nói.

"Tóm lại chúng tôi từ khi sinh ra, đã có một sứ mệnh, đó chính là giải phóng Thần kiếm." Sedihit nói, "Cho nên chúng tôi vẫn luôn chờ đợi cơ hội này."

"OK, sự việc đại khái đã hiểu." Lý Hoài Lâm gật đầu, "Nhưng nói rõ trước một chút, thứ nhất, ta không có hứng thú gì với việc cứu ông, thứ hai, ta cũng không có hứng thú gì với việc cứu Thần kiếm, tất nhiên các người có thể nói chút chuyện khiến ta hứng thú."

"Ngươi không muốn có được Thần kiếm sao?" Urnos nói.

"Muốn, vấn đề là, được không?" Lý Hoài Lâm hỏi, "Như ông thấy ta đã có một thanh rồi, chẳng lẽ một người còn có thể có được hai thanh?"

"Trước đây đích xác là chưa từng xuất hiện tình huống này, nhưng mà, không muốn thử xem sao?" Urnos tiếp tục nói.

"Hả? Ta mới không cần đâu, chủ nhân có ta là được rồi." U Quang nói, "Hơn nữa ta cũng không thích cô ta…"

"Ngươi đã biết là thanh Thần kiếm nào rồi?" Lý Hoài Lâm hỏi U Quang.

"Còn có thể là ai a." U Quang bĩu môi nói, "Dù sao là một kẻ khiến người ta không thoải mái."

"Vậy một người rốt cuộc có thể sở hữu hai thanh Thần kiếm không?" Lý Hoài Lâm lại hỏi.

"Chưa từng thấy." U Quang lắc đầu, "Nhưng theo tính cách của cô ta hẳn là không vừa mắt chủ nhân ngươi đâu, dù sao ngươi là một Chiến binh mà."

"Hả?" Lý Hoài Lâm hơi sửng sốt, "Tức là đối phương không thích kiểu Chiến binh?"

"Đúng vậy đúng vậy, dù sao cô ta cũng không vừa mắt chủ nhân ngươi, hay là chúng ta cứ phong ấn cô ta ở đây mặc kệ cô ta đi, chủ nhân được không." U Quang lập tức nói.

"Ừm." Lý Hoài Lâm hơi cúi đầu, sau đó đột nhiên nhìn Urnos, "Urnos, trước đó ông nói ông thu hút các dũng sĩ vào cứu ông, mục đích là để trốn ra ngoài, vậy ông ra ngoài rồi định làm gì? Tìm Chúng Thần báo thù sao? Hay là tìm tất cả các chủng tộc lúc đó tham gia tiêu diệt tộc Titan các ông báo thù?"

"Báo thù?" Urnos lắc đầu, "Ta không có suy nghĩ như vậy, thực tế ta trước đó cũng nói với ngươi rồi, bản thân ta cũng không đồng ý công việc phát triển Hồn Khí, cho nên mới rời khỏi Vương thành. Tộc Titan đã bị diệt vong rồi, bất kể ta làm gì nữa, sự thật này đều không thể thay đổi, mục đích duy nhất của ta hiện tại, chỉ là muốn đi theo tộc nhân của ta cùng nhau rời đi."

"Cùng nhau rời đi?" Lý Hoài Lâm hơi sửng sốt, "Tức là… ông muốn chết?"

"Đúng vậy." Urnos gật đầu, "Tất nhiên, nhưng không phải với hình thái này. Ta hy vọng có thể tìm lại cơ thể của ta, sau đó dùng thân xác Titan đón nhận cái chết, đây là nguyện vọng duy nhất hiện tại của ta."

"Nếu cơ thể của ông đã không còn nữa thì sao?" Lý Hoài Lâm hỏi.

"Vậy… thì cứ tìm kiếm mãi thôi." Urnos nói, "Ít nhất cơ thể này của ta sở hữu sinh mệnh vô hạn không phải sao? Nếu không tìm thấy, ta chỉ có thể cứ tìm kiếm mãi…"

"Hóa ra là vậy." Lý Hoài Lâm gật đầu.

"Xin hãy giúp ta… nếu ngươi có thể giúp ta, ta sẽ giao toàn bộ sức mạnh Titan còn sót lại của ta cho ngươi." Urnos lại nói.

"Hả? Có lợi ích? Có lợi ích ông không nói sớm." Lý Hoài Lâm nói, "Đến đến đến, làm thế nào?"

"Hả? Chủ nhân ngươi thế này quá không có lập trường rồi." U Quang vô cùng khó chịu nói.

"Lập trường cái lông, chuyện có lợi ích ta tội gì không làm a." Lý Hoài Lâm nói.

"Nhưng lời của Urnos, cũng không thể hoàn toàn tin tưởng." Suproan bên cạnh nói.

"Xin hãy tin ta." Urnos nói, "Ta có thể lấy danh nghĩa chủng tộc của ta thề, ta tuyệt đối sẽ không hại ngươi."

"Thôi thôi thôi, ta tin ông, nào nói trước xem nên làm thế nào." Lý Hoài Lâm là không tin lời thề quỷ quái gì, nhưng không liên quan gì đến mình, đã có lợi ích, thì cứ thử xem sao.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập