Chương 497: Quân Bạn?

"Đã lục tục đến 104 người, đều dựa theo dặn dò của ngài để bọn họ ở cùng một chỗ." Reg lập tức trả lời.

"Rất tốt." Lý Hoài Lâm gật đầu, "Thế này, ngươi bây giờ dẫn người, bắt hết bọn họ lại, thôi, trực tiếp chém đầu đi, không cần bắt nữa."

"Cái gì?!" Reg lập tức ngẩn ra.

"Sao vậy, có thắc mắc gì không?" Lý Hoài Lâm hỏi.

"Cái này… Lãnh chúa đại nhân, chúng ta chém đầu bọn họ với tội danh gì?" Reg hỏi.

"Không có lý do, cứ nói là tâm trạng ta không tốt, tùy tiện chém vài người cho hả giận, cứ nói với binh lính như vậy đi." Lý Hoài Lâm vung tay lên nói.

"Cái này… thế này cũng được?" Reg quả thực kinh ngạc đến ngây người, "Lãnh chúa đại nhân, tuy rằng hắn không phải người bản địa, nhưng những ngày qua cũng là kiên nhẫn dạy bảo sĩ quan và binh lính bên chúng ta, nếu đột nhiên chém đầu bọn họ, tôi sợ binh lính sẽ…"

"Sẽ cái rắm a, cứ nói như vậy." Lý Hoài Lâm vung tay lên, "Đúng rồi, cái tên Bruno kia giữ lại, những người khác xử lý hết, một người không giữ."

Lý Hoài Lâm cũng đã cân nhắc qua, thực ra vốn dĩ Lý Hoài Lâm là muốn giữ lại đám người này, dù sao chỉ cần mình tùy tiện chém mấy cái không kịp độ trung thành của bọn họ là đầy rồi, nhưng sau đó nghĩ lại không đúng, bởi vì độ trung thành của bọn họ đối với mình là đầy không sai, nhưng độ trung thành đối với Quân đoàn 3 và cựu vương cũng giống như vậy là đầy, hắn chỉ có thể khống chế độ trung thành của bọn họ đối với mình, không thể khống chế độ trung thành của bọn họ đối với người khác, đến lúc đó không biết sẽ xảy ra vấn đề gì, nghĩ nghĩ đám người này tuy rằng là tài sản khá quý giá, nhưng cũng không phải nói thiếu bọn họ không được, dứt khoát chém hết cho xong.

Có điều Bruno này Lý Hoài Lâm vẫn muốn giữ lại, một là tên này tổng cộng mới ở trong Quân đoàn 3 chưa đến 1 năm Quân đoàn 3 đã diệt rồi, độ trung thành hẳn là sẽ không giống như đám già kia chết trung không đổi đi, thứ hai là mình chính là có ơn giết cha đối với hắn, hẳn cũng sẽ không tìm phiền phức cho mình, thứ ba chính là bên mình hiện tại thật sự là không có người biết đánh, cứ coi hắn là thần khí vũ lực 99, sau này mình tìm được người thay thế, lại đổi hắn cũng được.

"Cái này…" Reg đối với đám người này là không có tình cảm gì, hắn là lo lắng trong doanh trại xảy ra vấn đề, do dự muốn khuyên can Lý Hoài Lâm đừng vội vàng động thủ như vậy.

"Ngươi có làm được không?" Lý Hoài Lâm trực tiếp hỏi, một loại tiềm đài từ ngươi làm không được thì cút xéo.

"Được." Reg cắn răng, lúc này bất kể nói thế nào cũng không thể nói mình làm không được, đặc biệt là loại quân nhân nhiệt huyết như Reg, bị Lý Hoài Lâm nói một cái liền lập tức đồng ý. Hắn chính là vô cùng có giác ngộ, nếu cuối cùng xảy ra chuyện, hắn tuyệt đối sẽ không nhắc tới đây là mệnh lệnh của Lý Hoài Lâm, trực tiếp sẽ nói đây là ý của một mình mình, "Đảm bảo hoàn thành."

"Vậy thì đi ngay đi." Lý Hoài Lâm vung tay lên nói, "Làm xong lập tức tập kết đội ngũ, chuẩn bị xuất phát."

"Vâng, Lãnh chúa đại nhân." Reg gật đầu nói.

"Đúng rồi, phái người đi doanh trại Quân đoàn 2, tìm Phó nguyên soái McCann đến cho ta, cứ nói là quân lệnh của Nguyên soái ta, bây giờ, lập tức ngồi truyền tống trận qua đây tập hợp." Lý Hoài Lâm nói, chuyện này hắn trước đó đã nói với Anthony rồi, muốn mượn Quân đoàn 2 một người, người đó tự nhiên chính là McCann rồi. Chủ yếu là tên McCann này thực sự là quá dễ dùng, cơ bản thuộc về vạn năng, siêu cấp phó tướng, có hắn ở đây cơ bản Lý Hoài Lâm chỉ cần đưa ra quyết sách là được, những việc khác McCann cơ bản bao hết, hơn nữa nói thật trêu chọc tên này cũng rất thú vị.

"Vâng, Lãnh chúa đại nhân." Reg gật gật đầu, cái này hắn cũng không bài xích lắm, nói thật trong lòng hắn vẫn vô cùng sùng bái McCann, ngoại trừ Lý Hoài Lâm, tướng quân hắn sùng bái nhất chính là McCann, cũng hy vọng có một ngày có thể trở thành tướng quân như McCann, lần này cũng là cơ hội học tập vô cùng tốt.

"Ngươi có thể đi làm trước rồi." Lý Hoài Lâm nói.

Reg lập tức đứng dậy, sau đó chào theo kiểu quân đội, rồi mang theo vẻ mặt sát khí ra khỏi phòng họp.

"Olivera, phương diện hậu cần đảm bảo tốt cho ta." Lý Hoài Lâm quay đầu nói với Olivera quản tiền.

"Yên tâm, Lãnh chúa đại nhân, chúng ta hiện tại vật tư sung túc, hoàn toàn không có vấn đề." Olivera lập tức nói.

"Gweneth, lát nữa giao tất cả tư liệu thu thập được cho McCann." Lý Hoài Lâm lại nói, mình chính là sẽ không đi xem đống tư liệu lớn này, toàn bộ giao cho McCann chỉnh lý là được, phó tướng không phải là làm cái này sao.

"Vâng, Lãnh chúa đại nhân." Gweneth cũng nói.

"Cốc cốc", lời của Lý Hoài Lâm vừa nói xong, tiếng gõ cửa phòng họp bên này đã vang lên, nội chính bộ trưởng Gerlt ngồi gần cửa nhất hỏi vọng ra ngoài cửa: "Ai? Chuyện gì?"

"Gerlt đại nhân, là tôi Harnett, có sự kiện khẩn cấp, Công tước Martelli đột nhiên đến thăm, muốn gặp mặt Lãnh chúa đại nhân, hiện tại đã đến cửa phủ Công tước rồi." Ngoài cửa là phó quan Harnett của Gerlt, cách cửa báo cáo vào bên trong.

"Lãnh chúa đại nhân." Vốn dĩ chuyện tiếp đãi là Gerlt phụ trách, nhưng bây giờ không giống nhau, Gerlt lập tức quay sang Lý Hoài Lâm hỏi.

"Không cần chuẩn bị, người ta bây giờ gấp đến độ lửa sém lông mày rồi, đâu có rảnh đợi tiếp đãi a, đón người vào, trực tiếp kéo đến phòng họp là được." Lý Hoài Lâm nói.

"Tôi đi ngay." Gerlt đứng lên nói.

"Cecily, cô ra phía sau trốn một chút." Lý Hoài Lâm chỉ chỉ căn phòng phía sau phòng họp nói, "Đừng ra ngoài a, nếu không cô thật sự phải bị đưa đi kết hôn đấy."

"Tôi mới không đi đâu." Cecily gật gật đầu, sau đó chạy ra phía sau đóng cửa lại, rồi lập tức áp tai vào cửa nghe ngóng tình hình phòng họp.

Rất nhanh Gerlt đã dẫn theo đoàn người Công tước Martelli xuất hiện, ngoại trừ bản thân ông ta còn có ba người nhìn qua giống như tham mưu cùng với vài tên vệ binh, vệ binh ở lại cửa phòng họp, Công tước Martelli đã không thể chờ đợi được đi vào.

"Đại công tước Aquitaine, Đại công tước Aquitaine, xảy ra chuyện lớn rồi a." Công tước Martelli gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, bên kia người của Công tước Lotner còn đang ở lãnh địa của mình đợi mình trả lời đâu, ông ta sao có thể không vội.

Lý Hoài Lâm thì là vẻ mặt vô cùng sảng khoái, nhìn thấy Công tước Martelli xuất hiện, vô cùng thân thiện nói: "Công tước Martelli, sao ông lại tới đây, xảy ra chuyện gì rồi, nhìn qua gấp gáp như vậy?"

"Chuyện lớn, chuyện lớn a." Công tước Martelli là thật sự tưởng Lý Hoài Lâm không biết tình hình, lập tức nói, "Cô gái ngài vừa bảo tôi bắt, cô ấy… cô ấy không phải người bình thường a."

"Đúng vậy, quả thực chính là tiên nữ a." Lý Hoài Lâm tỏ vẻ đồng tình sâu sắc gật gật đầu, "Nếu là người bình thường ta tốn sức lớn như vậy bắt về làm gì."

"Không phải a, Đại công tước Aquitaine, tôi không phải ý này a, cô ấy… cô ấy là Bá tước đế quốc, còn là thành chủ thành Muryek a." Martelli nói.

"Cái gì?" Lý Hoài Lâm nhìn qua vẻ mặt kinh ngạc, "Không nhầm chứ, cô ấy mới mấy tuổi a, đã là thành chủ rồi? Không phải con gái thành chủ sao?"

"Không phải a, Bá tước Oribe mất sớm, lại không có con trai, tước vị liền truyền đến tay con gái ông ấy, cô ấy thật sự là thành chủ a, không chỉ như thế a, tôi vừa mới biết cô ấy còn là vị hôn thê của Công tước Lotner, lần này rắc rối lớn rồi a." Martelli lập tức nói.

"Hả? Ông không nhầm chứ, ta nhớ Công tước Lotner không phải đã hơn 50 tuổi rồi sao? Thế mà còn có vị hôn thê như vậy?" Lý Hoài Lâm kinh ngạc nói.

"Không nhầm a, tôi cũng tưởng tôi nhầm, nhưng là thật a, đây là hôn nhân mấy tuần trước Quốc vương điện hạ đích thân định ra a, tôi trước đó cũng không biết có chuyện này, bây giờ Công tước Lotner chấn nộ a, trực tiếp bảo tôi tuyên chiến rồi a, Đại công tước Aquitaine, chúng ta mau chóng đưa người về đi." Martelli lập tức nói.

"Hù, lần này phiền phức rồi a, ta đã ngủ với cô ấy rồi a, hơn nữa vừa rồi ta đã tuyên bố cô ấy chính là phu nhân thứ hai của ta rồi…" Lý Hoài Lâm khó xử nói.

"Cái gì?" Không chỉ là Martelli, ngay cả mấy người Gerlt, Olivera, Gweneth đều là vẻ mặt kinh ngạc nhìn Lý Hoài Lâm, Cecily đang nghe lén sau cửa cũng đỏ mặt mắng một câu, "Nói hươu nói vượn."

"Cái này… cái này…" Martelli cảm thấy người mình mềm nhũn, trực tiếp chính là ngồi trên ghế, lần này xong rồi, người ta đã ngủ với cô gái kia rồi, lần này hết hy vọng rồi, cho dù giao về cũng không được rồi, cái này… trận này là nhất định phải đánh rồi.

"Lotner cái lão già kia, còn thật sự là không tầm thường a, người hơn 50 tuổi rồi, thế mà còn muốn cô nương xinh đẹp như vậy, nhưng đã bị ta cướp được tay rồi, chẳng lẽ ta còn có thể trả về sao?" Lý Hoài Lâm nói.

"Đại công tước Aquitaine, lần này làm thế nào a, Công tước Lotner đã tuyên chiến với tôi rồi a, tôi bây giờ là không giao người ra được, ông ấy tuyệt đối là muốn đánh tới a, tôi nên làm thế nào?" Martelli gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, lập tức hỏi Lý Hoài Lâm.

"Ông gấp gáp như vậy làm gì? Ông không phải cũng có 5000 bộ đội sao? Ông ấy chẳng lẽ là ăn chắc ông rồi sao?" Lý Hoài Lâm nói.

"Bộ đội kia của tôi đều mấy năm không đánh trận rồi, bình thường tác oai tác quái còn có thể làm được, nhưng thật sự đánh trận, tuyệt đối không phải đối thủ của Công tước Lotner a, ông ấy chính là xuất thân tướng quân đế quốc, trong bộ đội toàn là những thuộc hạ cũ của ông ấy, đều là người biết đánh trận, lãnh địa của ông ấy cũng gần biên giới, thường xuyên xuất thành luyện binh với bên Ma tộc, không giống đất phong của tôi chính là ở nội địa, căn bản không có cơ hội luyện binh, lần này đánh nhau, bên chúng tôi tuyệt đối là đánh không lại a." Công tước Martelli nói.

Tên này ngược lại có chút tự mình hiểu mình, tình huống Lý Hoài Lâm hiểu rõ cũng không sai biệt lắm, thế là Lý Hoài Lâm cười nói: "Đánh đối kháng tự nhiên là đánh không lại, nhưng bây giờ là người ta công thành của ông, ông có thể dựa vào thành phòng thủ a."

"Cái này tôi cũng nghĩ tới, nhưng thành phố của tôi là thành phố nội địa, vốn dĩ tường thành đã không dày, hơn nữa tôi căn bản chưa từng nghĩ sẽ gặp phải đánh trận, ngài xem tôi đều 60 tuổi rồi, thật không ngờ sẽ gặp phải chuyện này, binh bị lương thực các loại đều không chuẩn bị, tôi không thủ được bao lâu đâu." Công tước Martelli lại nói.

"Thế này… vậy thì hơi phiền phức rồi." Lý Hoài Lâm gật gật đầu, nhưng lập tức lại nói, "Các hạ Martelli, ông yên tâm, quan hệ của ông và ta tốt như vậy, ta sao có thể nhìn ông bị tiêu diệt chứ, hơn nữa, chuyện này ta cũng có trách nhiệm nhất định, cho nên ta quyết định, với tư cách đồng minh giúp ông chống lại sự tấn công của Công tước Lotner!"

"Thật sao?" Công tước Martelli vui mừng quá đỗi.

"Đương nhiên rồi!" Lý Hoài Lâm đại nghĩa lẫm nhiên vung tay lên, "Đại công tước Martelli, chúng ta cùng nhau nỗ lực đi."

"Tốt quá rồi! Có viện quân của Đại công tước Aquitaine ngài, tôi yên tâm hơn nhiều rồi!" Công tước Martelli lập tức nói.

"Yên tâm đi, Đại công tước Martelli, nào, ta nói kế hoạch cho ông nghe." Lý Hoài Lâm vừa nói vừa dẫn Martelli ra khỏi cửa.

"Công tước Martelli lần này thảm rồi…" Nhìn thấy hai người ra khỏi cửa, Olivera bên này không nhịn được nói một câu.

"Đúng vậy, không biết sẽ bị Lãnh chúa đại nhân hố thành cái dạng gì." Gerlt cũng khá đồng ý gật gật đầu.

Lúc này cửa phòng phía sau phòng họp mở ra, Cecily nhìn trái nhìn phải, phát hiện người của đối phương đã đi rồi, thế là liền đi ra.

Ba thành viên nội các có mặt nhìn nhau, sau đó đồng thời cúi đầu nói với Cecily: "Bái kiến nhị phu nhân."

"Hả?" Cecily ngẩn người, mặt đỏ lên, sau đó hơi gật gật đầu, "Ồ, các anh cũng tốt, không sao, các anh bận đi."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập