Chương 771: Phản ứng

Đại lục hiện tại tuy rằng cũng không yên ổn, nhưng xét về hiện tại, cuộc chiến giữa Nhân tộc và Vong Linh tộc quả thực là thu hút ánh mắt của mọi người nhất, cho nên hai bên vừa mới tuyên chiến, thám tử các nơi trên đại lục lập tức tụ tập đến gần thành Degara, cho nên chiến báo ngày đầu tiên này rất nhanh đã được đưa đến tay các thế lực lớn.

Nhân tộc bên này tự nhiên là nhận được tin tức nhanh nhất, hơn nữa còn là kênh chính quy, McCann bên này lập tức chỉnh lý xong chiến báo hôm nay sau đó báo cáo lên trên, đương nhiên trong này cơ bản đều viết công lao của Lý Hoài Lâm, còn về phần Mạc Pháp Tư (Moffat) và Bruno đích thân đi chiến đấu cũng chỉ là nhắc qua loa, dù sao tổng chỉ huy chính là Lý Hoài Lâm rồi, thuộc hạ có lợi hại thế nào công lao cũng là của hắn.

"Quả nhiên Hoài Lâm đích thân ra tay thì đơn giản a, không ngờ Quân đoàn 2 vừa mới đến ngày đầu tiên đã liên tiếp đón hai trận đại thắng, tiêu diệt 3000 địch, còn thiêu hủy đại doanh quân địch." Anthony bên này xem chiến báo vô cùng vui vẻ nói.

"Có chút kỳ lạ…" Hoàng hậu Marina (Mã Lâm Na) bên cạnh đột nhiên nói.

"Hả? Kỳ lạ chỗ nào rồi?" Anthony bên này kỳ lạ hỏi.

"Không giống phong cách của Công tước Aquitaine." Marina bên này nói.

"A?" Anthony bên này hơi ngẩn ra, "Phong cách của Hoài Lâm, đó là cái gì?"

"Điện hạ không nhìn ra sao? Công tước Aquitaine đánh giặc chưa bao giờ thích từ từ cả, giai đoạn đầu thế nào cũng không quan trọng, chính là để bố cục cho đối thủ, từ từ dụ dỗ đối thủ tiến vào bẫy rập của mình, sau đó trực tiếp nắm chuẩn tử huyệt một chiêu mất mạng, ánh mắt độc lạt, hơn nữa bố cục rất sâu…" Marina bên này nói, "Nhưng hai bản chiến báo này thì có chút kỳ lạ rồi, bởi vì thực sự là quá… quá bình thường, nếu đây là chiến báo của Hầu tước McCann hoặc các tướng quân khác tôi cũng sẽ không kỳ lạ, nhưng là Công tước Aquitaine thì, thực sự là rất khó tưởng tượng…"

"Cái gì a, Hoài Lâm dù sao cũng là một Nguyên soái mà, có đôi khi cũng sẽ đánh những trận chiến khá bình thường mà, hơn nữa hiện tại chúng ta binh lực các thứ đều chiếm ưu thế, cũng không cần thiết mạo hiểm gì đó." Anthony bên này ngược lại không để ý lắm nói.

"Không… Người khác khó nói, nhưng Công tước Aquitaine tuyệt đối không phải người như vậy." Marina bên này nói.

"Ồ? Sao Hoàng hậu nàng nghe có vẻ còn hiểu người anh em này của ta hơn ta vậy?" Anthony bên này cười nói.

"Chính vì tôi hiểu hơn ngài, cho nên tôi mới có chút lo lắng." Marina bên này nói, "Thành phủ của Công tước Aquitaine quá sâu, Điện hạ ngài chỉ nhìn thấy mặt tốt của đối phương, không nhìn thấy chỗ đáng sợ của hắn."

"Hả? Hoài Lâm nói gì với nàng sao?" Anthony bên này kỳ lạ hỏi.

"Không… Không phải…" Marina bên này nói, "Nhưng không biết tại sao tôi chỉ cảm thấy vô cùng bất an."

"Nàng đa tâm rồi, có Hoài Lâm ở đây ta mới cảm thấy an tâm a." Anthony bên này nói, "Yên tâm đi, anh em của ta không phải người xấu, Hoàng hậu nàng đừng nghĩ nhiều nữa."

"Vâng, Điện hạ…" Marina bên này nghĩ nghĩ, vẫn là gật gật đầu, xem ra Anthony vô cùng tin tưởng Lý Hoài Lâm, hiện tại mình có nói thế nào cũng vô dụng, vẫn là đừng thảo luận cái này nữa.

So với Nhân tộc, Ma tộc và Thú tộc bên này thì khá xoắn xuýt, nói thật bọn họ hiện tại cũng không biết rõ mình rốt cuộc là muốn nhìn thấy Lý Hoài Lâm thắng hay là thua nữa.

Về mặt lý thuyết mà nói, Thú tộc, Ma tộc và Vong Linh tộc bên này đều thuộc phe Hắc Ám, đều là đồng minh, nhưng Thú tộc và Ma tộc bên này đều bị Lý Hoài Lâm đánh cho tơi bời trong chiến tranh Bắc Lục, cho nên hiện tại nhìn thấy đồng minh của mình cũng tham gia vào bắt đầu khai chiến với Nhân tộc, bọn họ nên vui mừng mới đúng.

Nhưng thực tế hai bên đều không vui nổi, bởi vì nếu Lý Hoài Lâm bị Vong Linh tộc đánh bại, vậy từ một góc độ khác không phải chứng minh bọn họ căn bản không biết đánh giặc sao, cùng là đồng minh, mọi người đều đánh không lại Lý Hoài Lâm, vậy chứng minh là đối thủ quá mạnh không phải chúng ta ngáo.

Cho nên khi nhìn thấy chiến báo Lý Hoài Lâm ngày đầu tiên đã thắng liền hai trận, Ma tộc Hoàng đế Bazela (Bái Trạch La) bên này không tự chủ được thở phào nhẹ nhõm, sau đó nói: "Quả nhiên không ngoài dự đoán, Vong Linh tộc cũng không phải đối thủ của tên Công tước Bách Vạn đáng chết kia."

"Không ngờ nhân loại thế mà phái Quân đoàn 2 đến đối kháng đại quân Vong Linh, tên kia đích thân ra tay thì, xem ra Vong Linh tộc lần này là dữ nhiều lành ít rồi." Ma tộc Nguyên soái Gordon (Qua Đăng) dưới đài nói, là một trong số ít người từng giao thủ với Lý Hoài Lâm mà còn sống, Gordon bên này hiểu rõ sự lợi hại của Lý Hoài Lâm.

"Vong Linh tộc lần này cũng không biết là trúng tà gì, tại sao đột nhiên lại tuyên chiến với Nhân tộc, cái này cũng thôi đi, tại sao thân là đồng minh của chúng ta, chuyện này thế mà ngay cả nói cũng không nói với chúng ta một tiếng?" Bazela bên này không hài lòng nhất ngược lại là cái này, Vong Linh tộc bên kia không phải đang đánh nội chiến sao, cho nên chiến tranh Bắc Lục cũng không gọi bọn họ, bây giờ sao đột nhiên lại liên hợp lại đánh nhân loại rồi, hơn nữa còn không thông báo với hắn một tiếng, cảm giác này Ma tộc lại bị coi thường rồi a, nhưng cũng may nghe nói Thú tộc bên kia Vong Linh tộc cũng không thông báo, điều này làm cho Bazela hơi cân bằng một chút.

"Chuyện này thuộc hạ cũng cảm thấy vô cùng kỳ lạ." Gordon bên này cũng nói, "Hơn nữa đối với sự dò hỏi của chúng ta, bên phía Vong Linh cũng không có bất kỳ phản hồi nào, thực sự là có chút xem không hiểu…"

"…" Bazela bên này nghĩ nghĩ, đột nhiên nói, "Hai vị lãnh chúa mang theo tất cả binh lực ra ngoài tử chiến với Nhân tộc, ba vị lãnh chúa còn lại tại sao không nhân cơ hội tấn công lãnh địa của bọn họ?"

"Hả?" Gordon bên này cũng ngẩn ra, "Đúng là không nhận được tin tức ba vị lãnh chúa khác chuẩn bị khởi binh, chuyện này thật sự có chút kỳ lạ a, chẳng lẽ là… Vong Linh tộc lặng lẽ liên hợp rồi?"

"Năm vị lãnh chúa kia thù hận đã sâu, muốn đột nhiên liên hợp cũng không phải chuyện dễ dàng." Bazela bên này nghĩ nghĩ nói, "Trừ phi…"

"Trừ phi cái gì?" Gordon bên này hỏi.

"Trừ phi xuất hiện một nhân vật quan trọng có thể khiến bọn họ đều buông bỏ thành kiến, liên hợp với nhau…" Bazela nói.

"Cái gì? Vong Linh tộc còn có nhân vật như vậy, chẳng… chẳng lẽ là Cesare (Khải Sắt Thụy) Đại đế mất tích đã trở lại?" Gordon bên này lập tức nói.

"Cesare? Nếu hắn trở lại hẳn là sẽ chào hỏi ta một tiếng…" Quan hệ giữa Bazela và Cesare cũng không tệ, cho nên vẫn có sự tự tin này, "Hành động dị thường này thật đúng là khiến người ta để ý a, Gordon, phương diện này gần đây phải chú ý thật kỹ, lập tức phái thêm nhân thủ đi Vong Linh bên kia xem tình hình."

"Vâng, Điện hạ." Gordon bên này lập tức nói.

Mà Thú tộc bên kia, tình hình càng phức tạp hơn một chút, bởi vì trước khi nhận được chiến báo, bọn họ đầu tiên nhận được tin tức Lý Hoài Lâm muốn đưa người phụ nữ của thủ lĩnh Miêu tộc qua đó.

Chuyện này hơi có chút phiền phức, chủ yếu là liên quan đến tộc trưởng Miêu tộc Dungara, cho nên Thú tộc bên này vẫn tổ chức hội nghị thảo luận chuyện này.

Tộc trưởng Miêu tộc Dungara không chút nghi ngờ phản đối chuyện này, cũng không phải nói hắn để tâm đến người phụ nữ này hay đứa con gái riêng của mình bao nhiêu, vốn dĩ hắn cũng là một người đi khắp nơi gieo giống, nói thật nếu không phải Lý Hoài Lâm nhắc tới chuyện này hắn cũng không biết mình còn có một đứa con gái riêng với người phụ nữ này. Nếu chuyện này là riêng tư, cũng chính là loại chuyện quý tộc tặng phụ nữ cho nhau, Dungara hoàn toàn không để ý.

Nhưng bây giờ sự việc không giống, đã nâng lên cấp độ quốc sự, nói cách khác hiện tại tất cả người Thú tộc đều biết Công tước bên phía nhân loại đòi phụ nữ từ hắn, cái này thì không thể xử lý như vậy được, nếu tùy tiện đưa đi thì, mặt mũi mình để đâu a, sau này mình gặp người thế nào. Cho nên vừa nghe nói chuyện này, Dungara bên này lập tức tỏ vẻ phản đối.

"Nhưng hiện tại Nhân tộc mạnh mẽ như vậy, Công tước Aquitaine này lại là trọng thần một tay che trời bên phía Nhân tộc, hiện tại từ chối hắn thì, vạn nhất…" Tộc trưởng Dương tộc Carillon (Tạp Lại Long) bên này nói.

"Sợ cái gì!" Dungara lập tức nói, "Hiện tại Nhân tộc đang khai chiến với Vong Linh đế quốc, chẳng lẽ còn sẽ đến đánh chúng ta sao?"

"Tôi chỉ sợ Vong Linh tộc kiên trì không được bao lâu a." Carillon nói, "Binh lực Nhân tộc gấp hơn bốn lần Vong Linh tộc, hơn nữa lĩnh binh còn là tên Công tước Aquitaine kia, nhìn thế nào Vong Linh tộc đều là dữ nhiều lành ít a."

"Hơn hai vạn đại quân Vong Linh kéo cũng có thể kéo chân Nhân tộc mấy tháng rồi, chuyện mấy tháng sau, vậy thì khó nói lắm, đến lúc đó binh lính mới chiêu mộ của chúng ta cũng huấn luyện tàm tạm rồi đi." Dungara nói, Thú tộc vốn dĩ là dân tộc thiện chiến, bình dân bình thường hơi huấn luyện một chút là có thể lên chiến trường rồi, thời gian mấy tháng huấn luyện ra một đội ngũ hợp lệ đúng là cũng đủ rồi.

"Mấy tháng?" Carillon cũng không lạc quan như vậy, nghĩ bọn họ mười mấy vạn bộ đội Thú tộc mười mấy ngày đã chết sạch, Vong Linh tộc có thể chống đỡ mấy tháng, ông đang đùa tôi à.

Carillon bên này vừa mới nói xong, bên này liền có một lính truyền tin vội vội vàng vàng chạy vào đại sảnh nghị hội: "Báo, chiến báo mới nhất của Nhân tộc và Vong Linh tộc, Nhân tộc đại thắng một trận, Vong Linh tộc tổn thất 2300 bộ đội."

"Ông xem… Đây mới là ngày đầu tiên Quân đoàn 2 vừa đến." Carillon bên này nói.

"Cái này mẹ nó tuyệt đối là vận khí tốt…" Lời của Dungara còn chưa nói xong, bên này lập tức có lính truyền tin thứ hai xông vào đại sảnh nghị hội.

"Báo… Chiến báo mới nhất của Nhân tộc và Vong Linh tộc, Nhân tộc lại đại thắng một trận, Vong Linh tộc tổn thất hơn 500 người, đại doanh tiền tuyến bị thiêu hủy, bộ đội lui về sau 10 dặm." Lính truyền tin vội vội vàng vàng báo cáo.

"…" Tất cả Thú nhân trong đại sảnh nghị hội đều trầm mặc một chút.

Một lát sau, Carillon bên này giơ tay nói: "Cái đó, tôi cảm thấy vẫn là đưa người qua đi, có ai có ý kiến không?"

Nói xong, Carillon liền nhìn thẳng vào Dungara, dù sao đến giờ cũng chỉ có một mình hắn phản đối mà thôi.

"Nói thế nào Dungara ta cũng là người biết đại thể, chỉ là một người phụ nữ mà thôi, không cần thiết vì ả mà cản trở đại kế Thú tộc chúng ta, các ông nói có phải không?" Dungara bên này lập tức nói.

"Đúng vậy đúng vậy." "Tộc trưởng Dungara quả nhiên trung tâm vì nước a." Các Thú nhân bên cạnh vội vàng khen ngợi.

"Vậy cứ quyết định như thế." Đại tộc trưởng Dilbao (Địch Nhĩ Ba Áo) thở dài nói.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập