Chương 121: Nữ Nhân Này Là Ai?

Dịch:

Dưa Hấu

Oanh!

Tuế nguyệt rực rỡ, thời gian vô ngần.

Nước sông cuồn cuộn mãnh liệt cuộn lên những lớp bọt sóng ngập trời trong vùng hư không tĩnh mịt.

Nơi đây vô cùng đặc thù.

Chính là nơi ở cũ của một vị chân chính Tiên Vương, từng có không chỉ một vị Tiên Vương ngộ đạo ở chỗ này.

Điều đó cũng dẫn đến việc gốc Cổ Trà Thụ Ngộ Đạo kia trở nên cực kỳ đặc thù, những phiến lá non vờn quanh từng sợi Hỗn Độn khí huyền diệu, rễ cây cắm thật sâu vào đỉnh Nhân Hoàng Sơn, cơ hồ nối liền làm một thể với dãy núi này.

Oanh!

Vô tận đại đạo pháp tắc đan xen, từng tia dấu vết ngày xưa lưu lại khắc sâu vào nơi đây, dẫn động thời gian trường hà.

Hình ảnh trước mắt chính là do dấu ấn đại đạo dẫn động thời gian trường hà hiển hiện ra, đó là hình ảnh mấy vị cường giả Tiên Vương xa xưa nói chuyện với nhau, đại đạo cùng pháp tắc của bọn họ tuyên cổ trường tồn.

Hồi lâu vẫn chưa từng tiêu tán.

Giờ khắc này Diệp Phàm, Hắc Hoàng, thậm chí các thành viên trong phòng trực tiếp toàn bộ đều hoảng sợ kinh hãi.

Phòng trực tiếp có thể làm cho người ta cảm nhận được thân lâm kỳ cảnh.

Bọn họ dẫu cách xa vô tận thời không đều có thể cảm nhận được từng tia uy áp mênh mông kia.

Cực Đạo?

Không!

Uy thế nhường này đã vượt qua lĩnh vực Nhân Đạo!

Thậm chí, ngay cả trong lĩnh vực Tiên Đạo cũng đã tiến xa một khoảng cách cực kỳ xa xôi!

Tiên Vương!

Đây là tồn tại có thể xưng vương trong Tiên!

May thay, từng đạo uy áp kia chỉ mạn diệu tràn ngập trong thiên địa, khắc sâu vào thiên địa vô định, chứ không triệt để nhắm vào bất kỳ một cá nhân nào.

Cho dù Diệp Phàm, Hắc Hoàng cảm thấy khó chịu, nhưng cuối cùng vẫn có thể tự do hoạt động.

Dưới gốc Cổ Trà Thụ Ngộ Đạo, bốn đạo thân ảnh kia ngồi đối diện nhau.

Đạo Đức Thiên Tôn, Linh Bảo Thiên Tôn ngồi một bên.

Nhân Hoàng cùng một vị nữ tính Kẻ Thành Đạo khác ngồi một bên.

Bọn họ nâng chén, chén trà bằng ngọc chất phát ra một tiếng va chạm.

Đinh!

Tiếng chén trà va chạm vô cùng thanh thúy, thấp thoáng trong hư vô, thanh âm này vượt qua ngàn vạn tuế nguyệt quanh quẩn bên tai chư vị quần hữu, tựa như một giọt nước sông bắn lên giữa tuế nguyệt trường hà.

"Nhân Hoàng đạo hữu khoảng cách đến lúc thành Tiên vẫn còn rất xa sao?"

Âm thanh lạnh nhạt vang lên, các thành viên hoàn toàn không cách nào nhìn rõ tột cùng là vị Thiên Tôn nào đang mở miệng.

Nhưng bọn họ quen thuộc thanh âm của hai vị Thiên Tôn.

Đó là Linh Bảo Thiên Tôn!

"Nhanh thôi."

Nhân Hoàng ung dung mở lời.

Hắn nâng chén trà nhấp nhẹ một ngụm, ánh mắt chú mục về phía một mảnh hư không đằng trước, nơi đáy mắt lướt qua một tia ý cười nhàn nhạt.

Giờ khắc này, các thành viên bất giác giật thót tim.

Bọn họ luôn có cảm giác đạo hư ảnh Nhân Hoàng trước mắt này đang nhìn chằm chằm vào chính mình.

‘Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Ngọa tào!

Tại sao ta có cảm giác Nhân Hoàng tiền bối đang nhìn ta?

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Ta cũng thế!

'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:

Ta cũng thấy Nhân Hoàng tiền bối đang nhìn ta cười.

'Bách Bại Thành Đế:

Hít!

Nhân Hoàng tiền bối bọn họ lẽ nào đã thành Tiên?

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Không!

Cái này nào chỉ là thành Tiên?

Đây đã là Vương Giả trong Tiên, vượt qua tuế nguyệt trường hà nhìn thấu quá khứ tương lai.

Nhân Hoàng tiền bối từng nói chỉ có Tiên Vương mới có thể làm được bực này!

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Thế nhưng đạo hư ảnh Nhân Hoàng này chẳng phải nói sắp thành Tiên rồi sao?

Theo lý thuyết thì còn chưa thành Tiên.

'Linh Bảo Thiên Tôn:

Lộ tuyến thành Tiên trên Hồng Trần Tiên lộ cùng với Chân Tiên của Tiên Đạo thông thường không giống nhau.

Khoảnh khắc Hồng Trần Tiên lộ triệt để viên mãn, chính là cực đỉnh của Chân Tiên chân chính, có thể xưng tụng là Chuẩn Tiên Vương.

'Bách Bại Thành Đế:

Thì ra là thế, cho nên câu sắp thành Tiên trong miệng hư ảnh Nhân Hoàng chính là chỉ sắp thành Chuẩn Tiên Vương!

'Linh Bảo Thiên Tôn:

Không sai.

Giờ phút này, Diệp Phàm cùng Hắc Hoàng đều nhịn không được run rẩy.

Bọn họ có thể cảm nhận rõ ràng sự chú mục của đạo hư ảnh Nhân Hoàng trước mắt.

Nhân Hoàng chính là đang nhìn bọn họ!

Nhân Hoàng đang cách một đoạn tuế nguyệt vô tận nhìn chăm chú vào bọn họ!

"Aiz.

Chỉ nghe một tiếng thở dài tựa như cảm khái nhè nhẹ vang lên, ngay sau đó, hư ảnh thuộc về Đạo Đức Thiên Tôn cảm thán một tiếng, nói:

Tốc độ tuế biến của Nhân Hoàng đạo hữu thực sự nhanh đến mức kinh người, bất tri bất giác đã bỏ xa chúng ta một đoạn dài.

Đạo hữu quả nhiên là kinh tài tuyệt diễm.

Một thanh âm trong trẻo lanh lảnh nhưng lại không vơi đi sự dịu dàng êm ái vang lên.

Đây là vị nữ tử Thành Đạo ngồi bên cạnh Nhân Hoàng đang mở lời.

Dáng vẻ của nàng yêu kiều thướt tha, cao gầy tinh tế, da thịt trắng muốt hơn cả tuyết.

Dung mạo tuyệt thế vô song, mái tóc đen nhánh như thác nước xõa tung trên vai.

Toàn thân tỏa ra ánh sáng tạo hóa nhàn nhạt, mang lại cho người đối diện một cảm giác dịu dàng tột độ nhưng lại ẩn chứa sự xót thương chúng sinh.

Nàng hơi nghiêng người ngước mắt lên, đôi con ngươi trong vắt đong đầy ý cười dịu dàng hướng về phía Nhân Hoàng.

Giờ khắc này, bất luận là ai cũng đều có thể nhìn ra một chút tình cảm đặc biệt ánh lên trong đôi mắt này.

Ôn nhu, quan tâm.

Cùng với một tia tình ý nhàn nhạt theo gió nhen nhóm.

Diệp Phàm và Hắc Hoàng chợt trừng lớn hai mắt, một người một chó đưa mắt nhìn nhau, bộ dạng giống hệt như vừa phát hiện ra chuyện động trời nào đó.

Không hề nghi ngờ.

Vị nữ tử Thành Đạo này tuyệt đối không phải Tây Hoàng.

Như vậy.

Nàng rốt cuộc là ai?

Nàng cùng Nhân Hoàng tiền bối rốt cuộc có quan hệ gì?

Hít!

Hai kẻ lòng dạ đen tối hít vào một ngụm khí lạnh, bọn họ dường như vừa đào ra một bí mật kinh thiên động địa.

Đồng thời trong phòng trực tiếp, các thành viên cũng triệt để sôi trào.

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Ngọa tào!

'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:

Ta nhìn thấy cái gì đây?

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Vị Nữ Đế này là ai?

Nàng cùng Nhân Hoàng tiền bối có quan hệ thế nào?

'Bách Bại Thành Đế:

Quan hệ thế nào sao?

Kẻ sáng mắt dường như đều có thể nhìn ra cả mà?

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Tiêu đạo hữu đâu rồi?

Còn bế quan nữa sao?

Nóc nhà sắp bị trộm mất rồi kìa!

'@Vô Thủy Mẫu Hắn'

'Cơ Hư Không:

@Vô Thủy Mẫu Hắn'

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

@Vô Thủy Mẫu Hắn’

'Bách Bại Thành Đế:

@Vô Thủy Mẫu Hắn’

'Linh Bảo Thiên Tôn:

@Đạo Đức Thiên Tôn Đạo hữu mau ra hóng dưa.

'Đạo Đức Thiên Tôn:

Bần đạo tới đây.

'Dao Trì Thánh Nữ Đời Thứ Nhất:

'Diệp Hắc:

@Dao Trì Thánh Nữ Đời Thứ Nhất Lâm muội muội, đây có phải là tiểu nương của ngươi không?

'Nhân Hoàng Lâm Chiêu:

Đây là tổ tông nhà ngươi!

'Đinh!

'Quần viên Diệp Hắc đã bị quản trị viên Nhân Hoàng Lâm Chiêu cấm ngôn vĩnh viễn!

Bên trong một gian mật thất tĩnh tu.

Một nữ tử y phục trắng muốt tĩnh tọa trên bồ đoàn.

Dáng vẻ của nàng yêu kiều thướt tha, làn da trắng nõn tựa như bạch ngọc ôn nhuận.

Toàn thân tỏa ra khí chất thanh lãnh đạm nhã, mái tóc xõa buông thả, hai mắt nhắm nghiền, vờn quanh thân thể là một tầng đạo vận thoang thoảng.

'Đinh!

Đúng lúc này.

Nhóm chat liên tục phát ra tiếng nhắc nhở.

Hửm?"

Tiêu Doanh Hoa lộ ra vẻ nghi hoặc, dừng tu luyện.

Nàng mở nhóm chat ra lướt mắt một vòng, sau đó ấn vào phòng trực tiếp của Diệp Phàm.

Vừa nhìn một cái liền thấy chư vị thành viên đều đang @ chính mình.

Ngay sau đó, nàng liền nhìn thấy một nữ tử có thể xưng tụng là hoàn mỹ đang nhìn đối mặt cùng Nhân Hoàng.

Ánh mắt vị nữ tử kia là bấy nhiêu ôn nhu thâm tình.

Nàng thật sự rất đẹp, thậm chí đã đạt đến ngưỡng cửa có thể xưng là hoàn mỹ vô khuyết.

Đương nhiên điều then chốt nhất chính là khí chất toát ra từ trên người nàng.

Loại khí chất đó… Cơ hồ đã tiệm cận với Tiên.

Hơi thở của Tiêu Doanh Hoa dường như đình trệ, nàng theo bản năng cất lời trong phòng trực tiếp.

'Vô Thủy Mẫu Hắn:

Nữ nhân này.

Vị Nữ Đế này là ai?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập