Chương 128: Vô Thủy Lại Nữ Trang? Cá Cược Cùng Diệp Đế Tôn!

Dịch:

Dưa Hấu"Thiên Đình!

"Khoảnh khắc hai chữ này xuất hiện, trong cõi u minh có một loại đại khí phách quét ngang toàn bộ chư thiên vạn vực.

Trong chớp mắt, thiên địa cộng hưởng, thượng thương đều xảy ra rung động.

Vạn đạo trong thiên địa bị một đầu vô thượng Hỗn Độn đại đạo cường ngạnh trấn áp, một đạo thân ảnh vĩ ngạn đạp trên vạn đạo, ánh mắt thâm thúy bễ nghễ chư thiên vạn vực.

Một người uy áp vạn đạo!

Đây chính là Nhân Hoàng!

Một ngày này, vạn linh trong vũ trụ toàn bộ đều khiếp sợ.

Hai chữ Thiên Đình tản mát ra một loại quang huy thần dị nào đó, luồng hào quang kia cơ hồ chiếu rọi toàn bộ nhân gian, khiến cho tất cả mọi người đều tận mắt chứng kiến hết thảy.

"Thiên Đình!"

"Nhân Hoàng hắn muốn lập Thiên Đình!"

"Ngoạ tào!

Kể từ sau Thần Thoại Thiên Đình, thế gian rốt cuộc lại có người lập ra Thiên Đình!"

"Đây chính là Nhân Hoàng!

"Vạn linh trong vũ trụ toàn bộ đều kinh ngạc đến ngây người, không một ai dám nghi ngờ việc Nhân Hoàng có đủ tư cách lập ra Thiên Đình hay không.

Dù sao sự tích của Nhân Hoàng mọi người đều đã rõ như ban ngày, hắn dùng thời gian ngắn nhất chứng đạo thành Hoàng, một tay phá diệt cấm khu Đoạn Thiên Sơn Mạch, cho dù là Bất Tử Thiên Hoàng, kẻ khai sáng thời đại Thái Cổ cũng không thể chống lại Nhân Hoàng.

Nếu như một tồn tại bực này còn không có tư cách lập Thiên Đình.

Vậy thì còn ai có tư cách đây?

Oanh!

Các đại sinh mệnh cấm khu cũng chấn động kịch liệt, rất nhiều Chí Tôn cấm khu đều bị đại khí phách của Nhân Hoàng làm cho rung động.

"Hừ!"

Một vị Chí Tôn nào đó hừ lạnh một tiếng:

"Thiên Đình mang theo vô thượng đại nhân quả, tự tiện lập ra Thiên Đình, chỉ có thể rước lấy vô tận tai ách.

Nhân Hoàng chính là Đế Tôn thứ hai!"

"Không sai!"

"Nhân Hoàng hắn quá kiêu ngạo!"

"Thật sự cho rằng mình vô địch thiên hạ sao?"

Thanh âm lạnh lẽo của rất nhiều Chí Tôn cấm khu vang vọng khắp tinh không.

Tiên Lăng.

Ánh mắt Trường Sinh Thiên Tôn lấp lóe, hắn nhìn chằm chằm đạo thân ảnh vĩ ngạn trên đỉnh Nhân Hoàng Sơn, nơi đáy mắt xẹt qua một tia tham lam.

"Chư vị, Nhân Hoàng đã bước vào tuổi già."

"Không biết vị đạo hữu nào có hứng thú tắm rửa hỗn độn huyết?"

Trường Sinh Thiên Tôn dụ dỗ nói:

"Nhân Hoàng tự tiện lập ra Thiên Đình, nhất định sẽ rước lấy vô biên tai ách, chúng ta vừa vặn có thể thừa cơ ra tay.

"Lời này vừa thốt ra, không ít Chí Tôn đều có chút rục rịch, nếu như Nhân Hoàng vẫn đang ở thời kỳ tráng niên, bọn chúng tuyệt đối không dám dòm ngó.

Nhưng hiện tại Nhân Hoàng đã bước vào tuổi già, mấy người bọn chúng xông lên quần ẩu chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?"

Tính ta một người."

Linh Hoàng trong Thần Khư chậm rãi lên tiếng.

Hắn cũng là một vị cường giả Thánh Linh chứng đạo, việc Nhân Hoàng trước kia phá diệt cấm khu Đoạn Thiên Sơn Mạch có mối liên hệ muôn nhân quả với hắn.

Bởi vậy hắn định nhân cơ hội này xuất thế để kết thúc đoạn nhân quả này.

"Cũng tính ta một phần."

Một vị Chí Tôn nào đó trong Táng Thiên Đảo lên tiếng.

Đó là Đại Bằng Hoàng?

Hắn thế mà cũng muốn xuất thế đi săn giết Nhân Hoàng?

Không ít Chí Tôn cấm khu trong lòng đều cảm thấy hơi kinh ngạc.

Bất Tử Sơn.

Ánh mắt Thạch Hoàng khẽ lấp lóe, hắn liếc nhìn đạo thân ảnh vĩ ngạn trên đỉnh Nhân Hoàng Sơn, cuối cùng chỉ buông một câu:

"Đã có các ngươi ra tay, vậy bản hoàng sẽ không nhúng tay vào nữa."

"Hỗn độn huyết nhường lại cho các ngươi!

"Đương nhiên tột cùng là nhường nhịn?

Hay là bởi vì nhát gan?

Điểm này không ai biết được.

"Còn vị đạo hữu nào nguyện ý xuất thế không?"

Trường Sinh Thiên Tôn cất tiếng hỏi.

Nhưng trong thâm tâm Trường Sinh Thiên Tôn cũng không hi vọng có thêm người tham gia.

Dù sao theo hắn thấy, một Linh Hoàng, một Đại Bằng Hoàng, cộng thêm một vị Thần Thoại Thiên Tôn như hắn, bấy nhiêu đó để săn giết một Nhân Hoàng tuổi già đã là dư sức rồi.

Càng nhiều kẻ tham gia, đến lúc đó phần Hỗn Độn Huyết được chia chác sẽ càng ít đi.

Vì thế cuối cùng không có Chí Tôn nào khác nguyện ý xuất thế.

Bọn chúng phần lớn đều chọn cách tọa sơn quan hổ đấu, không có ý định nhúng tay vào việc săn giết Nhân Hoàng.

"Đã không còn đạo hữu nào muốn xuất thế."

"Vậy liền do ba người chúng ta liên thủ săn giết Nhân Hoàng đi.

"Trường Sinh Thiên Tôn truyền âm cho Linh Hoàng và Đại Bằng Hoàng.

"Có thể."

Linh Hoàng gật đầu.

"Chúng ta nên săn giết Nhân Hoàng bằng cách nào?

Bên cạnh hắn tựa hồ còn có hai vị Cổ Thiên Tôn!"

Đại Bằng Hoàng kiêng kỵ nói:

"Tru Tiên Tứ Kiếm cũng không phải là đồ bỏ đi."

"Không sao."

Trường Sinh Thiên Tôn trầm ngâm đáp:

"Chúng ta tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi, Nhân Hoàng sớm muộn gì cũng có ngày rời khỏi Nhân Hoàng Sơn.

Đến lúc đó chính là thời cơ săn giết tốt nhất của chúng ta.

"Lại nói, Đạo Đức Thiên Tôn cùng Linh Bảo Thiên Tôn cũng có lúc thọ tận.

Sợ cái gì?

Bất quá cũng chỉ là một Cổ Thiên Tôn mà thôi!

"Được."

Hai vị Cổ Hoàng gật đầu đồng tình.

Nhân Hoàng Sơn.

Ngay khoảnh khắc Lâm Chiêu quyết định lập Thiên Đình, Linh Bảo Thiên Tôn đã mở nhóm chat lên phát sóng trực tiếp hiện trường.

Trong lúc nhất thời, các thành viên nhao nhao tiến vào vào phòng trực tiếp, bọn họ toàn bộ đều được tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình Lâm Chiêu lập ra Thiên Đình.

Trong phòng trực tiếp, thân ảnh Lâm Chiêu xuyên thấu vô tận thời không xuất hiện trước mắt chư vị thành viên.

Hắn một mình đạp lập trên vạn đạo thiên địa, một người bễ nghễ vạn đạo, cực đạo thần uy kinh khủng quét ngang chư thiên vạn vực.

Thân hình vĩ đại đỉnh thiên lập địa, mái tóc bạc trắng tung bay càng tôn lên vẻ xuất trần tiêu sái của hắn.

"Thiên Đình!

"Một tấm bia đá hỗn độn khổng lồ sừng sững giữa thiên địa, hai chữ Thiên Đình khắc trên đó tỏa ra một loại đại khí phách khó có thể diễn tả bằng lời.

Giờ khắc này, toàn bộ thành viên đều kích động vạn phần.

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Ngọa tào!

Sau này không thể gọi là Nhân Hoàng nữa rồi, mà phải đổi thành Thiên Đế!

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Bái kiến Thiên Đế!

‘Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:

Bái kiến Thiên Đế!

'Dao Trì Thánh Nữ Đời Thứ Nhất:

Bái kiến Thiên Đế!

'Bách Bại Thành Đế:

Bái kiến Thiên Đế!

'Hắc Hoàng:

Bái kiến Thiên Đế!

'Diệp Hắc:

Ngọa tào!

Soái quá mức quy định rồi, Nhân Hoàng tiền bối, chúng ta có thể gia nhập Thiên Đình không?

‘Vô Thủy Mẫu Hắn:

Cùng chung câu hỏi.

'Đại Niếp Niếp:

Cùng chung câu hỏi.

'Diệp Hắc:

@Vô Thủy Mẫu Hắ Ngươi còn hỏi cái gì nữa?

Ngươi chẳng phải là Thiên Đình Đế Hậu tương lai sao?

‘Vô Thủy Mẫu Hắn:

Ây da, đừng có nói lung tung.

'Đại Niếp Niếp:

Thật vậy, chuyện không có chứng cứ đừng ăn nói hàm hồ.

‘Vô Thủy Mẫu Hắn:

Tiêu Doanh Hoa:

Không phải chứ tỷ muội, ta chỉ khiêm tốn khách sáo một chút thôi mà, ngươi sao lại coi là thật?

'Dao Trì Thánh Nữ Đời Thứ Nhất:

@Diệp Hắc Đại nhi tử của ta ngoan, ở đây không có phần cho ngươi xen miệng vào đâu, mau lui ra ngoài đi.

'Diệp Hắc:

Lâm muội muội, chờ ta đột phá Tứ Cực, có dám cùng ta tái chiến một trận không?

Nếu như ngươi thắng, ta sẽ đường hoàng gọi ngươi một tiếng nghĩa phụ trước mặt toàn thể thành viên!

'Nhưng nếu như ta thắng.

'Vậy ngươi cứ chuẩn bị tinh thần mặc nữ trang một lần trước mặt mọi người đi!

'Dao Trì Thánh Nữ Đời Thứ Nhất:

Ngươi chắc chắn chứ?

'Diệp Hắc:

Chắc chắn!

'Dao Trì Thánh Nữ Đời Thứ Nhất:

Một lời đã định!

'Diệp Hắc:

Một lời đã định!

'Vô Thủy Mẫu Hắn:

Nữ trang sao?

Đột nhiên nhớ ra chỗ ta hình như có ảnh Lâm muội muội mặc nữ trang nha.

'Diệp Hắc:

Ngọa tào!

Thật hay đùa thế?

'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:

Muốn xem!

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Muốn xem!

'Nhân Dục Đạo tổ sư gia:

Chậc chậc!

Muốn xem!

'Bách Bại Thành Đế:

Muốn xem!

'Đạo Đức Thiên Tôn:

Muốn xem!

'Linh Bảo Thiên Tôn:

Muốn xem!

‘Vô Thủy Mẫu Hắn:

Hai vị Thiên Tôn cũng muốn xem nha?

Chờ ta tìm lại lịch sử trò chuyện đã.

'Dao Trì Thánh Nữ Đời Thứ Nhất:

Nương!

‘Vô Thủy Mẫu Hắn:

Ây da da!

Tìm không thấy lịch sử trò chuyện rồi'

'Diệp Hắc:

Đùa nhau sao?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập