Chương 131: Thánh Thể thành Đế? Ta Ăn Ba Cân Phân!

Dịch:

Dưa Hấu

Oanh!

Thần Thoại Chiến Trường, cực đạo thần uy kinh khủng chấn nhiếp hoàn vũ.

Một đạo thân ảnh vĩ ngạn cứ như vậy sừng sững trên vạn đạo, thân hình hắn kiên cường, mái tóc đen dày, đôi mắt thâm thúy lóe lên quang huy rực rỡ, một thân khí huyết xông thẳng lên trời.

Lâm Chiêu chân đạp tàn thi của Đại Bằng Hoàng.

Trong tay hắn xách theo thi thể Trường Sinh Thiên Tôn, đôi mắt lạnh lẽo quét qua Chư Thiên Vạn Vực, chỉ một ánh mắt… Liền trấn áp mọi sự không phục.

Không một ai dám đối mặt với hắn, càng không ai dám tranh phong.

Thiên Đế!

Đây là một vị Thiên Đế vô địch trên trời dưới đất!

Giờ khắc này, tất cả mọi người đều trầm mặc.

Cho dù là những Cổ Đại Chí Tôn trong sinh mệnh cấm khu cũng phải cúi cái đầu cao ngạo xuống, bọn hắn cũng từng là những kẻ vô địch ngày xưa.

Nhưng trước mặt Nhân Hoàng, bọn hắn cuối cùng vẫn cảm thấy tự ti mặc cảm.

Trong tinh vực xa xôi, có cường giả vạn tộc chạy tới gần Thần Thoại Chiến Trường, bọn hắn đứng từ xa nhìn lại, tận mắt chứng kiến trận cực đạo thần chiến này.

Trong lúc nhất thời, vô số người vô cùng chấn động.

"Nhân Hoàng!"

"Thiên Đế!"

"Quyền trấn Trường Sinh Thiên Tôn, chân đạp Thái Cổ Hoàng giả, uy áp các đại sinh mệnh cấm khu, như vào chốn không người!"

"Kẻ nào dám cản?"

"Ai dám cản!"

"Ha ha ha ha!

Nhân tộc Bắc Đẩu chúng ta cuối cùng cũng sinh ra một vị Thiên Đế vô địch!

"Ngày hôm đó, vô số Nhân tộc Bắc Đẩu kích động.

Nhân tộc Bắc Đẩu chúng ta cuối cùng cũng đứng lên rồi!

Từ nay về sau, bọn hắn chính là những Nhân tộc Bắc Đẩu cao quý sinh ra trên cùng một Cổ Tinh với Nhân Hoàng!

Trong phòng trực tiếp, rất nhiều thành viên trong nhóm cũng chấn động.

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Ngọa tào!

Nhân Hoàng tiền bối ngầu bá cháy!

'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:

Trường Sinh Thiên Tôn, Đại Bằng Hoàng, Linh Hoàng, ba vị Cổ Đại Chí Tôn đều chết trong tay Nhân Hoàng tiền bối, cho dù cực điểm thăng hoa cũng vô dụng, đây chính là Thiên Đế chân chính sao.

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Ngầu!

'Bách Bại Thành Đế:

Tương lai nếu ta có được một phần ba phong thái của Nhân Hoàng tiền bối, cũng coi như không uổng công sống trên đời này!

'Vô Thủy Mẫu Hắn:

Nhân Hoàng tiền bối thật lợi hại.

'Đại Niếp Niếp:

Thật lợi hại.

'Dao Trì Thánh Nữ Đời Thứ Nhất:

Ngầu!

'Diệp Hắc:

Tương lai ta cũng phải trở thành tồn tại giống như Nhân Hoàng tiền bối!

'Hắc Hoàng:

Xùy!

Tiểu tử, đừng có nằm mơ, Đại Thành Thánh Thể có thể khiêu chiến Đại Đế, nhưng không có nghĩa là có thể giúp ngươi gào thét với Thiên Đế!

'Diệp Hắc:

Cần gì phải khiêu chiến Thiên Đế?

Ta tự mình sẽ trở thành Thiên Đế!

'Hắc Hoàng:

Rất tốt, rất có tinh thần, vậy bản hoàng không cần huyết Đại Thành Thánh Thể nữa, bản hoàng muốn huyết Thiên Đế!

'Diệp Hắc:

Dễ nói dễ nói, chờ ta chứng đạo Thiên Đế nhất định cho ngươi uống no.

'Hắc Hoàng:

Bản hoàng nhớ kỹ rồi đấy!

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Chậc, ra mắt Diệp Thiên Đế.

'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:

Diệp Thiên Đế, giàu sang chớ quên nhau!

'Diệp Hắc:

Dễ nói dễ nói.

'Hắc Hoàng:

Thôi đi tiểu tử, ngươi tưởng thật đấy sao?

Ngươi mà thành Thiên Đế được, bản hoàng trồng cây chuối ăn phân, ăn ba cân!

'Diệp Hắc:

Ta nhớ kỹ rồi đấy!

Thần Thoại Chiến Trường.

Dưới sự chú ý của muôn người, Lâm Chiêu đưa tay thu dọn chiến lợi phẩm, hắn tinh luyện toàn bộ tinh hoa huyết nhục của ba vị Cổ Đại Chí Tôn, sau đó lại luyện hóa binh khí của bọn hắn thành tinh túy Tiên Kim thuần túy nhất.

Tiếp đó trực tiếp dung nhập vào trong Hỗn Độn Chung.

Làm xong tất cả, Lâm Chiêu cũng không lập tức rời đi, hắn bình tĩnh ngước mắt nhìn lên thiên khung, ánh mắt nhìn thẳng vào nơi sâu nhất của thiên địa vạn đạo, nhìn về phía tia bản nguyên thiên địa kia.

Thiên Tâm Ấn Ký!

Oanh!

Tâm niệm Lâm Chiêu khẽ động, hắn chủ động từ bỏ Thiên Tâm Ấn Ký, sau đó dùng Hỗn Độn Chung trấn áp đại đạo của bản thân.

Hỗn Độn Thể không cần dung hợp Thiên Tâm cũng có thể chứng đạo, nhưng Lâm Chiêu năm xưa khi chứng đạo chỉ là một Hỗn Độn Thể không trọn vẹn, bởi vậy hắn vẫn dung hợp Thiên Tâm Ấn Ký.

Bây giờ hắn đã không cần dùng đến Thiên Tâm nữa, cũng đến lúc từ bỏ Thiên Tâm Ấn Ký để nhường cơ hội cho người đến sau.

Ầm ầm!

Thiên địa vạn đạo khẽ run rẩy.

Thiên Tâm Ấn Ký lung lay sắp đổ, một lần nữa trở thành vật vô chủ.

Giờ khắc này, một cỗ khí tức hóa đạo bao phủ toàn bộ đại vũ trụ.

Nhân Hoàng vẫn lạc?

Không!

Hắn chỉ đang trấn áp đại đạo của bản thân!

Nhân Hoàng từ bỏ Thiên Tâm Ấn Ký, hắn áp chế uy áp đại đạo của bản thân, nhường đường cho người đến sau, để người đến sau cũng có cơ hội chứng đạo!

Trong lúc nhất thời, vũ trụ vạn linh đều bị cách cục của Nhân Hoàng làm cho chấn động.

"Nhân Hoàng từ bỏ Thiên Tâm Ấn Ký?"

"Nhân Hoàng.

.."

"Hắn áp chế uy áp đại đạo của bản thân, hắn đang nhường đường cho người đến sau, để người đến sau cũng có cơ hội chứng đạo!"

"Cách cục của Nhân Hoàng không ai có thể sánh bằng!"

"Không hổ là chủ nhân Thiên Đình!"

"Không hổ là Thiên Đế!

"Thiên hạ thế nhân đều cảm thán.

Các đại sinh mệnh cấm khu, từng vị Cổ Đại Chí Tôn ánh mắt phức tạp nhìn về phía đạo thân ảnh trong Thần Thoại Chiến Trường kia, bọn hắn cũng bị cách cục của Nhân Hoàng làm cho chấn động.

Dù sao đây chính là Thiên Tâm Ấn Ký.

Nói bỏ là bỏ?

Khí phách cỡ này thật sự khiến người ta kính nể!

Tiên Lăng, một nữ tử phong hoa tuyệt đại chậm rãi mở hai mắt ra, dáng người nàng thướt tha, mái tóc bạc trắng xõa tung, trên dung nhan thanh lãnh tuyệt thế lóe lên một tia kính nể.

"Nhân Hoàng.

"Nữ tử ngơ ngác nhìn thân ảnh Lâm Chiêu, lẩm bẩm:

"Hắn đã vượt qua Đế Tôn, đương thời không có bất kỳ nam nhân nào có thể sánh ngang với hắn!

"Nàng tự xưng là Như Ý Hoàng, cũng chính là Tiên Mỗ của đời sau.

Một thanh Ngọc Như Ý, phong hoa tuyệt đại, từng giết ra uy danh hiển hách vào đầu thời Thái Cổ, lấy thân phận nữ tử chứng đạo chí cao trong thời đại Thái Cổ.

Không thua kém bất kỳ ai.

Trong phòng trực tiếp, các thành viên trong nhóm cũng bị hành động của Lâm Chiêu làm cho kinh hãi.

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Nhân Hoàng tiền bối đây là từ bỏ Thiên Tâm Ấn Ký?

'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:

Hình như là vậy.

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Nhân Hoàng tiền bối là vì nhường đường cho người đến sau sao?

'Bách Bại Thành Đế:

Cách cục của Nhân Hoàng tiền bối thật sự khiến người ta kính nể!

'Vô Thủy Mẫu Hắn:

Nhân Hoàng tiền bối từ bỏ Thiên Tâm Ấn Ký sẽ không làm giảm chiến lực của bản thân sao?

'Diệp Hắc:

Tại sao lại giảm?

'Dao Trì Thánh Nữ Đời Thứ Nhất:

Bởi vì Thiên Tâm Ấn Ký có thể gia tăng chiến lực cho người thành đạo, đồng thời mọi quy tắc thiên địa đều mở rộng với hắn, pháp lực vô tận.

'Diệp Hắc:

Thì ra là thế.

'Đạo Đức Thiên Tôn:

Thiên Tâm Ấn Ký có tác dụng gia tăng đối với người thành đạo thông thường, Nhân Hoàng đạo hữu đã thuế biến ra đời thứ ba, Thiên Tâm Ấn Ký đối với hắn có cũng được mà không có cũng chẳng sao, sẽ không ảnh hưởng đến chiến lực của hắn.

'Linh Bảo Thiên Tôn:

Không sai, ta và Đạo Đức đạo hữu cũng đã không cần dùng đến Thiên Tâm Ấn Ký nữa.

Diệp Phàm nhìn những dòng tin nhắn trong phòng trực tiếp, đáy mắt hiện lên vẻ bừng tỉnh đại ngộ, thì ra Thiên Tâm Ấn Ký còn có tác dụng như vậy.

"Gâu!"

"Tiểu tử.

.."

"Ngươi vẫn còn đang ảo tưởng Thánh Thể chứng đạo sao?"

Hắc Hoàng cười nhạo nói:

"Đừng có nằm mơ, từ xưa đến nay chưa từng có Thánh Thể nào chứng đạo, Đại Thành Thánh Thể đã vô cùng mạnh mẽ rồi, ngươi phải biết thỏa mãn.

.."

"Chó chết ngậm miệng lại!

"Diệp Phàm hừ nhẹ nói:

"Nếu ta không thể chứng đạo, vậy ngươi cũng đừng hòng uống huyết Thiên Đế."

"Gâu!"

Hắc Hoàng cười nhạo một tiếng, cuối cùng hắn vẫn không tiếp tục chế giễu nữa.

Dù sao.

Lời hắn đã đặt ở đây rồi, nếu Diệp Phàm thật sự có thể chứng đạo thành Đế.

Hắc Hoàng hắn sẽ trồng cây chuối ăn phân, hơn nữa còn ăn ba cân!

"Ngươi có chí hướng chứng đạo?"

Khương Thái Hư nằm trên lưng Diệp Phàm, có chút kinh ngạc hỏi.

"Hả?"

Diệp Phàm cười cười, nói:

"Thần Vương lão tổ không cần để ý lời con chó chết này, ta chỉ nói đùa thôi.

"Đương nhiên cụ thể có phải chỉ là nói đùa hay không?

Vậy thì chỉ có bản thân Diệp Phàm mới biết!

Khương Thái Hư khẽ gật đầu, nói:

"Từ xưa đến nay tuy chưa có Thánh Thể nào chứng đạo, nhưng ngươi có chí hướng này cũng coi như là chuyện tốt."

"Yên tâm đi, ta sẽ giúp ngươi một tay.

"Giọng điệu Khương Thái Hư bình thản, nhưng trong đó lại tràn đầy sự kiên định.

Diệp Phàm đã cứu hắn ra khỏi Nhân Hoàng Sơn, sau đó lại vượt qua hàng ức vạn dặm xa xôi hộ tống hắn trở về Tịnh Thổ Khương gia, ân tình này hắn tất nhiên sẽ lấy mạng báo đáp, cho dù Diệp Phàm không phải là tử đệ Khương gia cũng vậy.

"Vậy trước tiên đa tạ Thần Vương lão tổ."

Diệp Phàm cười cười.

Hắn cõng Khương Thái Hư vượt qua hơn nửa Bắc Vực Đông Hoang, cuối cùng sau ba tháng đã thành công đến được bên ngoài nơi đóng quân của Khương gia.

Đó là một mảnh Tịnh Thổ, tử địa mấy chục vạn dặm, ráng mây bốc lên, sương mù rực rỡ trôi nổi.

"Khụ khụ.

.."

Khương Thái Hư ho nhẹ một tiếng, hắn yếu ớt nói:

"Diệp Phàm, ta không dám chắc tất cả mọi người trong Khương gia đều muốn ta trở về, để tránh lát nữa xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ta truyền cho ngươi một môn pháp quyết, ngươi dùng huyết mạch của bản thân khôi phục Ly Hỏa Thần Lô, sau đó dùng cực đạo pháp tắc bên trong Ly Hỏa Thần Lô dẫn dắt Hằng Vũ Lô."

"Chỉ khi có Đế Binh uy hiếp."

"Chúng ta mới có thể an toàn.

.."

"Được!"

Thần sắc Diệp Phàm hơi ngưng lại.

Khương Thái Hư đã mất tích bốn ngàn năm, không ai biết tình hình Khương gia hiện tại ra sao, để tránh những chuyện ngoài ý muốn, dùng Đế Binh chấn nhiếp nhân tâm là biện pháp an toàn nhất.

Ngày hôm đó, bên ngoài Tịnh Thổ Khương gia.

Oanh!

Một vầng đại nhật huy hoàng chợt bay lên, cực đạo đế uy kinh khủng quân lâm toàn bộ Khương gia.

Trong lúc nhất thời, tất cả đệ tử Khương gia đều hoảng sợ.

"Chuyện gì xảy ra?"

"Chuyện gì xảy ra vậy?"

"Cực đạo đế uy?

Đạo thống của vị Đại Đế nào tới tiến đánh Khương gia ta sao?"

"Làm càn!"

"Tự tìm cái chết!

"Từng đạo lưu quang lao ra từ sâu trong Tịnh Thổ Khương gia, thậm chí còn có không ít ánh mắt mờ ảo nhìn tới, đó là những lão quái vật nội tình của Khương gia.

Bọn hắn nhìn về phía xa, chỉ thấy một thiếu niên cõng một lão nhân từng bước đi vào Tịnh Thổ Khương gia, trong lòng bàn tay hắn nâng một chiếc Ly Hỏa Thần Lô, bên cạnh còn có một con chó đen đi theo, thanh âm trong trẻo vang vọng thiên khung:

"Hậu nhân của Hằng Vũ Đại Đế Diệp Phàm, hôm nay hộ tống Thần Vương Khương Thái Hư trở về Khương gia!"

"Thánh Chủ Khương gia đâu?"

"Còn không mau ra nghênh tiếp!

"Dứt lời.

Oanh!

Sâu trong Tịnh Thổ Khương gia, một chiếc Thái Dương Thần Lô tự chủ khôi phục.

Cực đạo đế uy kinh khủng bao phủ trên trời dưới đất.

Đây là Hằng Vũ Lô của Khương gia khôi phục!

Chỉ thấy một vầng đại nhật huy hoàng bay lên từ phương xa, thần linh binh khí thức tỉnh từ trong lò, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm Diệp Phàm cách đó không xa, đáy mắt lộ ra một tia kinh ngạc.

Tiếp đó, hắn quả quyết xuất hiện trên đỉnh đầu Diệp Phàm.

Oanh!

Đế Binh uy hiếp thiên hạ, đồng thời một vị tuyệt đỉnh Đại Năng xuất hiện trên bầu trời Tịnh Thổ Khương gia, đó là Thánh Chủ đương nhiệm của Khương gia, ánh mắt hắn kích động nhìn lão nhân trên lưng Diệp Phàm, quả quyết hạ lệnh.

"Phong tỏa thập phương Tịnh Thổ Khương gia!"

"Kẻ nào dám tiết lộ nửa điểm tin tức ra ngoài?

Đừng trách bản Thánh Chủ không nể tình!

"Thanh âm tràn ngập sát ý của Thánh Chủ Khương gia kèm theo cực đạo đế uy chấn nhiếp tất cả mọi người.

Trong lúc nhất thời, hậu nhân của nhất mạch Thần Vương nhanh chóng hành động.

Toàn bộ Tịnh Thổ Khương gia cơ hồ bị phong tỏa thành một lồng giam.

Bất kỳ tin tức nào cũng không thể truyền ra ngoài.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập