Chương 160: Hỏng Bét! Thật Sự Thành Đế Tử Vô Thủy?

Dịch:

Dưa Hấu

Sau khi vòng thí luyện thứ hai kết thúc, Diệp Phàm lập tức mở ra vòng thứ ba.

Lần này hắn chọn thiếu niên Hằng Vũ làm đối thủ, trải qua hai đợt tra tấn trước đó, chiến lực của hắn đã phát sinh thuế biến cực lớn, nói là thoát thai hoán cốt cũng không ngoa.

Chính vì thế, biểu hiện của hắn trong vòng thí luyện này tương đối nhẹ nhàng.

Lại thêm Khương Hằng Vũ chỉ điểm trong phòng phát sóng trực tiếp, Diệp Phàm rất nhanh đã thông qua vòng thí luyện cuối cùng.

"Chúc mừng ngươi, thành công thông qua lần thí luyện này.

"Giọng nói của Vô Thủy Đại Đế vang vọng phía trên lôi đài.

Diệp Phàm ngã ngồi xuống đất, có chút hiếu kỳ dò hỏi:

"Ngươi là bản tôn Vô Thủy Đại Đế sao?"

"Không."

Giọng nói kia lại vang lên:

"Ta chỉ là một tia ý niệm mà thôi, chờ sau khi thí luyện kết thúc sẽ tiêu tán giữa thiên địa.

"Nghe vậy, Diệp Phàm gật đầu.

Hắn còn muốn mở miệng nói thêm điều gì, nhưng Vô Thủy Đại Đế lại không cho hắn cơ hội này.

"Vút!

"Tinh thần không gian ầm ầm vỡ nát, Diệp Phàm chỉ cảm thấy một trận trời đất quay cuồng.

Khoảnh khắc tiếp theo, nguyên thần của hắn một lần nữa trở về nhục thân.

Ngay khoảnh khắc nguyên thần nhập thể, hắn lập tức cảm nhận được nguyên thần của mình đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Nguyên thần của hắn cường đại hơn ước chừng mấy chục lần!

"Chuyện gì xảy ra?"

Trong lòng Diệp Phàm có chút kinh ngạc, hắn rất nhanh liền liên tưởng đến tinh thần không gian.

Hắn chém giết ở không gian kia không biết bao lâu, nguyên thần hết lần này tới lần khác bị xé rách, sau đó lại không ngừng tái tạo.

Đây đại khái chính là nguyên nhân khiến nguyên thần của hắn trở nên cường đại.

"Thì ra là thế."

Trong lòng Diệp Phàm bừng tỉnh đại ngộ.

Hắn lấy lại tinh thần, đảo mắt nhìn quanh, phát hiện mình đã tới chỗ sâu nhất của tẩm cung Đại Đế.

Phía trước có một cái huyết trì, trong ao lơ lửng một giọt tinh huyết đậm đặc, hẳn là tinh huyết của Vô Thủy Đại Đế.

Oanh!

Tinh huyết tản ra uy thế nồng đậm, sát niệm Đại Đế cùng Cực Đạo Đế Uy bên trong đã bị tẩy đi, chỉ còn lại năng lượng thuần chính.

Trừ cái đó ra, còn có từng sợi bất diệt chân ý hiện lên.

Thấy cảnh này, đáy mắt Diệp Phàm lóe lên vẻ kích động, hắn lấy được Bất Diệt Kinh đã rất lâu, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thể tu luyện nhập môn.

Giọt Vô Thủy tinh huyết này hẳn là đủ để trợ giúp hắn cấp tốc nhập môn.

Nghĩ tới đây, Diệp Phàm không chút do dự, hắn bước vào trong huyết trì chuyên tâm tu luyện, mượn nhờ bất diệt chân ý bên trong tinh huyết Đại Đế, từng chút một tu luyện Bất Diệt Kinh.

Oanh!

Tinh huyết Đại Đế không ngừng rèn luyện thể phách Diệp Phàm, lưu lại trên người hắn vết tích thuộc về Vô Thủy Đại Đế, loại vết tích này có tẩy cũng không sạch.

Hỏng bét!

Thật sự thành Đế Tử Vô Thủy rồi?

Thời gian dần trôi.

Diệp Phàm có thể cảm nhận rõ ràng thể phách của mình đang không ngừng mạnh lên, dưới sự gia trì của Bất Diệt Kinh cùng sự rèn luyện của tinh huyết Đại Đế, ngay cả tu vi của hắn cũng đang nhanh chóng tăng lên.

Đạo Cung ngũ trọng thiên!

Đạo Cung viên mãn!

Chỉ kém một bước liền có thể đột phá Tứ Cực!

Vút!

Diệp Phàm chậm rãi mở bừng hai mắt, hắn cẩn thận cảm nhận biến hóa của bản thân.

Hiện tại hắn đã tu thành Bất Diệt Kinh, nhục thân đạt được sự thăng tiến cực lớn.

"Tứ Cực.

.."

Ánh mắt Diệp Phàm khẽ lóe lên.

Hắn chủ động kết thúc đợt tu luyện này, cũng không lập tức đột phá Tứ Cực bí cảnh.

Bởi vì hắn có thể dự cảm được Tứ Cực thiên kiếp của mình sợ rằng sẽ mạnh đến mức đáng sợ, nhất định phải chuẩn bị sẵn sàng từ sớm.

"Tuy nói ta có át chủ bài do Nhân Hoàng tiền bối ban cho, nhưng độ kiếp chung quy vẫn không thể qua loa, nhất định phải chuẩn bị vạn toàn mới được."

Diệp Phàm thầm nghĩ trong lòng.

Hắn đảo mắt nhìn quanh một vòng, xác định không còn món đồ tốt nào khác, lúc này mới đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Bên ngoài tẩm cung Đại Đế, rất nhiều thiên kiêu đã sớm kết thúc thí luyện.

Khối Hỗn Độn Thạch kia cuối cùng lại bị Hắc Hoàng thừa cơ cướp đi.

Đối với chuyện này, vô số thiên kiêu nghiến răng nghiến lợi.

Bọn hắn không ngờ tới món đồ tốt như vậy cuối cùng lại bị con chó Hắc Hoàng này cướp mất?

Trong lúc nhất thời, quần hùng bất mãn.

Bọn hắn ý đồ liên thủ ép buộc Hắc Hoàng phải nhả Hỗn Độn Thạch ra.

Đối mặt với sự chèn ép của đám người, Hắc Hoàng bất đắc dĩ chỉ đành lôi Diệp Phàm ra làm bia đỡ đạn, nói:

"Các ngươi ép ta làm gì, chi bằng đợi Diệp Phàm đi ra rồi đi mà ép hắn."

"Diệp Phàm?"

Đám thiên kiêu lộ vẻ mờ mịt.

Bọn hắn nhìn quanh bốn phía, quả thực không phát hiện ra bóng dáng Diệp Phàm.

Hắc Hoàng giải thích:

"Diệp Phàm đã tiến vào chỗ sâu nhất của tẩm cung Đại Đế, hiện đang tiếp nhận thí luyện chân chính.

Chờ hắn thông qua thí luyện, liền có thể nhận được truyền thừa chân chính của Đại Đế.

"Nghe vậy, đám người mặt lộ vẻ khó hiểu.

Dựa vào cái gì?

Vì sao Diệp Phàm có thể tiếp nhận thí luyện chân chính, còn bọn hắn lại chỉ có thể khổ sở đi tranh đoạt một khối Hỗn Độn Thạch?"

Ta không phục!"

Kim Sí Tiểu Bằng Vương lộ rõ vẻ không cam lòng, hắn lập tức tuyên bố sẽ chờ Diệp Phàm đi ra bên ngoài tẩm cung Đại Đế, sau đó cùng hắn quyết chiến, đoạt lấy truyền thừa của Vô Thủy Đại Đế!

Nghe lời này, ánh mắt của vô số thiên kiêu khẽ lóe lên.

Truyền thừa của Vô Thủy Đại Đế!

Ai mà không động tâm?

Thế là tất cả thiên kiêu đều không rời đi, bọn hắn tụ tập bên ngoài tẩm cung Đại Đế chờ đợi, tính toán đợi Diệp Phàm đi ra sẽ cùng nhau mưu đoạt truyền thừa Đại Đế.

Hơn nửa tháng sau, Diệp Phàm rốt cuộc cũng từ trong tẩm cung Đại Đế bước ra.

"Diệp Phàm!

Giao truyền thừa của Vô Thủy Đại Đế ra đây!

"Kim Sí Tiểu Bằng Vương là kẻ đầu tiên nhảy ra, hắn chằm chằm nhìn Diệp Phàm, hiển nhiên bày ra tư thái nhất định phải lấy được.

Thấy cảnh này, mọi người xung quanh đưa mắt nhìn nhau, có kẻ lựa chọn đứng ngoài quan sát, có kẻ đứng ra tạo áp lực, cũng có người lộ vẻ lo âu, tỷ như Cơ Tử Nguyệt, Tử Phủ Thánh Nữ.

"Con chó chết tiệt!"

Diệp Phàm lướt mắt nhìn qua đám người, lập tức hiểu rõ chính Hắc Hoàng đã tiết lộ chân tướng ra ngoài.

Bất quá vừa vặn hắn cũng đang ngứa tay, trước đó ở trong tinh thần không gian bị hư ảnh Hoang Thiên Đế đánh tơi bời không biết bao lâu, bây giờ lấy đám người trước mắt này ra trút giận cũng tốt.

Diệp Phàm lãnh đạm nhìn về phía Kim Sí Tiểu Bằng Vương, lẩm bẩm:

"Phách lối như vậy!

Ngươi thật sự coi mình là Thạch Nhật Thiên sao?"

Dứt lời, ánh mắt Diệp Phàm lạnh lẽo nhìn chằm chằm Kim Sí Tiểu Bằng Vương, trầm giọng nói:

"Tới đi, đừng nói ta không cho ngươi cơ hội, chỉ cần ngươi có thể đỡ được một quyền của ta, truyền thừa Vô Thủy, ta hai tay dâng lên.

"Lời này vừa thốt ra, mọi người tại đây đều kinh hãi.

Kim Sí Tiểu Bằng Vương càng là thẹn quá hoá giận, đỡ một quyền của ngươi?

Ngươi mẹ nó thật sự coi mình là Thiên Đế đúng không!

"Chết!

"Kim Sí Tiểu Bằng Vương không chút do dự ra tay, hắn lấy tu vi Tứ Cực Bí Cảnh thi triển vô thượng bí pháp, sát ý nồng đậm xông thẳng lên trời cao, phảng phất muốn một kích xé xác Diệp Phàm thành trăm mảnh.

Oanh!

Đúng lúc này, thân ảnh Diệp Phàm khẽ động, hắn bước ra một bước, tay phải nắm chặt thành quyền, lấy Đấu Tự Bí mô phỏng Thiên Đế Quyền.

Đáy mắt hắn phóng ra quang huy nóng bỏng, một thân khí huyết ngút trời, quyền ý khủng bố trong nháy mắt đánh tan hết thảy.

Phanh!

Diệp Phàm tung ra một quyền, khoảnh khắc tiếp theo, một thân ảnh lập tức bay ngược ra ngoài, không phải Kim Sí Tiểu Bằng Vương thì còn ai vào đây?

Lấy Đạo Cung Bí Cảnh nghịch phạt Tứ Cực Bí Cảnh!

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người tại đây đều trừng lớn hai mắt.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập