Chương 166: Ta Có Gả Cũng Phải Gả Cho Đại Đế!

Dịch:

Dưa Hấu

Trong nhóm chat, rất nhiều thành viên đang thảo luận về những chuyện liên quan đến Dị Vực, bởi vì cách đây không lâu Diệp Khuynh Tiên đã tiết lộ một số thông tin.

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Dị Vực?

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Nhân gian vũ trụ có thế lực này sao?

'Bách Bại Thành Đế:

Chưa từng nghe nói qua.

'Nhân Hoàng Lâm Chiêu:

Dị Vực là một đại giới thời đại Loạn Cổ, hiện tại đã diệt vong, triệt để biến mất khỏi thế gian.

'Linh Bảo Thiên Tôn:

Ta từng nghe nói qua một chút thông tin về Dị Vực, nghe nói năm xưa bọn chúng là tử địch của giới chúng ta.

'Đại Tỷ Của Hoang Thiên Đế:

Đúng vậy, Dị Vực từ thời đại Tiên Cổ đã có mối thù không đội trời chung với Cửu Thiên Thập Địa.

'Thời đại Tiên Cổ.

'Cửu Thiên Thập Địa được gọi là Nguyên Thủy Cổ Giới, khi đó hoàn cảnh tu luyện tuyệt hảo, giữa thiên địa tràn ngập vật chất trường sinh nồng đậm, thậm chí thế gian còn tồn tại không ít cường giả Tiên Vương.

'Nhưng theo sự xâm lấn của Dị Vực.

'Mọi thứ đều thay đổi.

'Tiên Vương và Tiên Vương bùng nổ đại chiến, Nguyên Thủy Cổ Giới bị đánh cho vỡ vụn, cuối cùng hình thành nên Cửu Thiên Thập Địa, tất cả cường giả Tiên Vương đều tử trận.

'Vô Thủy Mẫu Hắn:

Hả?

Ngay cả cường giả Tiên Vương cũng tử trận sao?

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Tại sao Dị Vực lại muốn xâm lấn Cửu Thiên Thập Địa?

'Đại Tỷ Của Hoang Thiên Đế:

Không biết, hình như là đang tìm kiếm một thứ gì đó căn bản không tồn tại.

'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:

Dị Vực về sau bị ai tiêu diệt vậy?

'Đại Tỷ Của Hoang Thiên Đế:

Chủ nhóm.

'Đinh!

'Thành viên Hắc Hoàng đã mở phát trực tiếp nhóm!

'Đại Tỷ Của Hoang Thiên Đế:

Hả?

Chuyện gì xảy ra vậy?

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Lại có dưa để hóng sao?

'Hắc Hoàng:

Gâu!

Trực tiếp hiện trường Diệp Thiên Đế bị quý nữ Phong gia từ hôn, mau tới xem!

'Đại Tỷ Của Hoang Thiên Đế:

Tới đây.

'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:

Tới đây.

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Tới đây.

‘.

Trong phòng trực tiếp.

Diệp Phàm và Hắc Hoàng đi theo thị nữ Phong gia kia tới một tòa lầu cao, xung quanh còn có rất nhiều quần chúng hóng hớt đi theo.

Bọn họ đều đến để xem náo nhiệt.

Ngoài ra, gần tòa lầu cao còn tụ tập không ít thiên kiêu.

Thần Tử, Thánh Nữ của các đại thế gia, Thánh địa nhao nhao đến xem náo nhiệt.

Cơ Tử Nguyệt, An Diệu Y, Nhan Như Ngọc, Dao Trì Thánh Nữ, Tử Phủ Thánh Nữ, Dao Quang Thánh Nữ đều tới góp vui.

Thậm chí khi nhìn thấy Diệp Phàm đến, bọn họ đều nở nụ cười trêu chọc.

Đương nhiên chỉ là sự trêu đùa giữa bằng hữu, không hề có ác ý gì.

Diêu Hi cười nhạo nhìn Diệp Phàm.

Trong đôi mắt long lanh của nàng lóe lên một tia vui sướng khi đại thù được báo.

Hừ!

Tên tiểu tặc vô sỉ!

Không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay?

Tử Phủ Thánh Nữ mặc một bộ y phục màu tím tung bay, nàng lạnh nhạt nhìn cảnh tượng trước mắt, ngoài mặt không có bất kỳ cảm xúc nào.

Nhưng nếu nhìn kỹ.

Lờ mờ còn có thể thấy được ý cười nơi đáy mắt nàng.

Cơ Tử Nguyệt chống nạnh.

Nàng cười tủm tỉm nhìn Diệp Phàm đang đứng dưới sự chú ý của mọi người, trong lòng đã nghĩ sẵn lát nữa sẽ chế giễu hắn như thế nào.

Nhan Như Ngọc đứng sừng sững ở phía xa.

Khí chất của nàng linh hoạt kỳ ảo thanh nhã, đôi mắt trong veo lạnh lẽo nhìn về phía Diệp Phàm, đáy mắt cũng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.

Dao Trì Thánh Nữ bước đi nhẹ nhàng, dung mạo hoàn mỹ của nàng bị một lớp mạng che mặt che khuất, đôi mắt sáng như sao cười tủm tỉm nhìn mọi chuyện trước mắt.

Diệp Phàm không để ý đến ánh nhìn của các nàng.

Thần sắc hắn lạnh nhạt đi theo thị nữ Phong gia tới nơi này, từ xa đã nhìn thấy vị quý nữ Phong gia trên lầu cao kia, Phong Hoàng!

Phóng tầm mắt nhìn tới, chỉ thấy vị quý nữ Phong gia kia mặc một bộ y phục bảy màu hoa lệ, diễm lệ tuyệt đại tựa như Tiên Phượng, dáng người thướt tha yêu kiều, cao gầy mảnh mai, dung mạo hoàn mỹ bị một chiếc mặt nạ che khuất, chỉ để lộ ra làn da trắng nõn nà hơn cả tuyết.

"Không biết Phong gia tiểu thư tìm Diệp mỗ có chuyện gì?"

Diệp Phàm lạnh nhạt lên tiếng.

"Thánh Thể Diệp Phàm."

Phong Hoàng khẽ rũ mắt.

Nàng từ trên cao nhìn xuống Diệp Phàm, giọng nói trong trẻo vang vọng giữa thiên địa, quanh quẩn bên tai tất cả mọi người.

"Ngươi hẳn là đã nghe nói."

"Tộc ta dự định để ta liên hôn với ngươi."

"Hôm nay đến đây, ta chính là đặc biệt vì giải quyết chuyện này.

"Diệp Phàm chắp tay sau lưng, hắn không hề mở miệng xen vào, bởi vì để người khác nói hết câu, đây là một phép lịch sự cơ bản nhất.

Mặt khác hắn cũng sợ mình mở miệng, Phong Hoàng trước mắt sẽ không còn cơ hội nói chuyện nữa.

Phong Hoàng ngạo nghễ nói:

"Diệp Phàm, ta sẽ không liên hôn với ngươi, Phong Hoàng ta cho dù muốn gả, cũng phải gả cho một nhân vật có thể trở thành Đại Đế, chứ không phải là một Đại Thành Thánh Thể chỉ có thể sánh ngang với Đại Đế.

"Lời vừa nói ra, mọi người có mặt lập tức xôn xao.

Muốn gả cũng phải gả cho Đại Đế!

Chứ không phải là Đại Thành Thánh Thể!

Đối với sự kiêu ngạo của Phong Hoàng, mọi người có mặt cũng không cảm thấy có gì không ổn, dù sao Phong Hoàng cũng là một thiên kiêu chân chính.

Thiên tư của nàng vô cùng xuất chúng, mười ba tuổi đã tự sáng tạo ra thần thuật, đồng thời dựa vào thuật này đánh ngang tay với Kim Sí Tiểu Bằng Vương, chiến tích như vậy đủ để nàng tự kiêu.

Nhưng rất nhiều thành viên trong phòng trực tiếp lại có ý kiến khác.

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Ngoạ tào!

Ngông cuồng vậy sao?

'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:

Vị quý nữ Phong gia này thực lực rất mạnh sao?

'Bách Bại Thành Đế:

Nhìn qua có vẻ cũng bình thường.

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Cảm giác ta đánh nàng ta nhiều nhất chỉ cần một chiêu.

'Vô Thủy Mẫu Hắn:

Hả?

Sao cứ có cảm giác những lời nàng ta nói quen quen nhỉ?

'Hắc Hoàng:

@Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia Gặp phải loại nữ nhân kiêu ngạo này, tổ sư gia sẽ xử lý thế nào?

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Đánh thôi, một tát trấn áp nàng ta, đánh nát đạo tâm của nàng ta, thể hiện tư thế vô địch trước mặt nàng ta, như vậy nàng ta sẽ từ từ biến thành hình dáng của ngươi.

'Nhân Hoàng Lâm Chiêu:

Nữ tử này có tư chất Đại Thánh.

'Linh Bảo Thiên Tôn:

Đỉnh phong Đại Thánh, tư chất không tính là quá xuất chúng, về cơ bản là vô duyên với ngôi vị Đại Đế.

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Ta còn tưởng là Tây Hoàng thứ hai cơ đấy, hóa ra chỉ là một Đại Thánh, chỉ thế này mà cũng dám khiêu chiến Diệp Thiên Đế của chúng ta!

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

@Diệp Hắc Diệp Thiên Đế, nàng ta đang chế giễu ngươi tương lai không thể chứng đạo!

Dưới sự chú ý của muôn người.

Diệp Phàm bình tĩnh nhìn Phong Hoàng trước mắt.

"Phong Hoàng tiểu thư."

"Chuyện liên hôn giữa ngươi và ta chỉ là thỏa thuận miệng giữa Thần Vương lão tổ và Thánh Chủ Phong gia mà thôi."

"Không thể coi là thật."

"Mặt khác."

"Ta không biết ngươi lấy tự tin từ đâu ra?

Đời này không phải Đại Đế thì không gả?

Aizz"

"Thứ lỗi cho ta nói thẳng."

"Đại Đế chân chính còn chướng mắt ngươi.

"Diệp Phàm lắc đầu, nói:

"Nghe nói ngươi mười ba tuổi đã tự sáng tạo ra thần thuật đánh ngang tay với Kim Sí Tiểu Bằng Vương?

Nếu như đây chính là niềm kiêu ngạo trong lòng ngươi."

"Vậy ta chỉ có thể nói.

.."

"Ngươi cũng giống như Kim Sí Tiểu Bằng Vương, ngay cả một quyền của ta cũng không đỡ nổi."

"Còn về việc ta có thể thành Đế hay không?"

"Vậy thì không cần ngươi phải bận tâm!"

"Diệp Phàm ta cả đời làm việc, cần gì phải để ý đến ánh mắt của kẻ khác?"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập