Dịch:
Dưa Hấu
Oanh!
Dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Phàm cùng thiên kiếp nhân hình triệt để triển khai chém giết.
Hắn sừng sững trên vòm trời, đỉnh đầu là kiếp vân vô cùng vô tận.
Khí huyết kim sắc ngút trời, quyền ý vô địch phóng thẳng lên tiêu hán.
Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh tắm rửa trong lôi hải, tỏa ra quang huy rực rỡ.
"Giết!"
Diệp Phàm gầm nhẹ một tiếng.
Khoảnh khắc tiếp theo, hư ảnh ba món binh khí ầm ầm đập tới.
Hư Không Kính, Hằng Vũ Lô, Loạn Cổ Phủ!
Hư ảnh ba vị thiếu niên Đại Đế bước ra một bước, bọn họ đưa tay diễn hóa thần thuật kinh thiên, nhận được sự gia trì cực lớn từ lôi hải, mỗi chiêu mỗi thức đều tản ra uy thế vượt xa Tứ Cực bí cảnh.
"Khục.
.."
Diệp Phàm bị đánh cho liên tục bại lui.
Trong miệng hắn ứa máu, vẻn vẹn chỉ một chiêu liền chịu thương tích.
Thấy cảnh này, trong lòng không ít người đều căng thẳng, Cơ Tử Nguyệt khẽ hé miệng, lo lắng nhìn Diệp Phàm bên trong thiên kiếp, theo bản năng gắt gao nắm chặt cánh tay Cơ Hạo Nguyệt.
Cơ Hạo Nguyệt:
".
"Nhan Như Ngọc khẽ rủ hai mắt, nàng nhìn Diệp Phàm bên trong thiên kiếp, trong lòng lóe lên vẻ lo âu.
Ánh mắt Dao Trì Thánh Nữ dao động, nàng nhìn chăm chú Diệp Phàm đang độ kiếp, đáy mắt đồng dạng lóe lên vẻ lo lắng.
Tử Hà mặt không biểu tình, nhưng nhịp thở dồn dập đã bộc lộ nội tâm nàng cũng không hề bình tĩnh như vậy.
Nơi xa, trong lòng An Diệu Y căng thẳng, nàng đã đặt cược hết thảy của bản thân lên người Diệp Phàm.
Nếu như Diệp Phàm thất bại, vậy tương lai của nàng có lẽ cũng sẽ rơi vào vạn trượng hồng trần.
"A!
"Dưới sự chú mục của tất cả mọi người, Diệp Phàm phát ra một tiếng gầm thét không cam lòng.
Hắn ở trong không gian tinh thần chém giết cùng thiếu niên Thạch Hạo không biết bao lâu, sớm đã quen với thống khổ, nuôi dưỡng ra tinh khí thần bất khuất.
Bây giờ chỉ là một đợt thiên kiếp, lại có thể nào khiến hắn khuất phục?"
Giết!"
Diệp Phàm hét lớn một tiếng.
Thể phách hắn vô song, Bất Diệt Kinh vận chuyển, đồng thời thôi động một môn bí thuật chữa thương đến cực hạn.
Trên thân lóe lên một đạo quang hoa, tất cả thương thế khôi phục như lúc ban đầu.
Đây là bí pháp chữa thương do Nhân Hoàng ngày xưa khai sáng.
Lưu Luyến Quang Hoa!
Một môn vô thượng bí thuật chữa thương không hề kém cạnh Giả Tự Bí.
Diệp Phàm thôi động Bất Diệt Kinh đến cực hạn, hắn vận chuyển Đấu Tự Bí, diễn hóa Thiên Đế Quyền, đồng thời điệp gia Giai Tự Bí.
Sau vô số lần vận chuyển, rốt cuộc thành công kích phát!
Tiếng gầm vang tận mây xanh.
Diệp Phàm nương tựa chiến lực vô song, thế mà thật sự chém giết cùng ba vị thiếu niên Đại Đế, cho dù ngay từ đầu hắn có chút yếu thế.
Nhưng nương theo cuộc chém giết kéo dài không ngừng, sức chiến đấu của Diệp Phàm càng ngày càng mạnh.
Ý chí bất khuất trong mắt hắn càng thêm nồng đậm, Thiên Đế Quyền vung vẩy trong tay cũng càng ngày càng thuần thục.
Đồng thời sự lý giải của Diệp Phàm đối với Thiên Đế Quyền lại nâng cao một bước, môn bí thuật này là hắn học trộm được từ trên người Diệp Khuynh Tiên, lấy Đấu Tự Bí mô phỏng mà ra, tuy nói có chút không ra hình dáng.
Nhưng bây giờ hắn đã từ trong đó lĩnh ngộ ra lý giải của riêng mình.
Đó chính là hạch tâm của Thiên Đế Quyền.
Ta vì Thiên Đế, trấn áp thế gian hết thảy địch nhân!
Diệp Phàm cùng ba vị thiếu niên Đại Đế một đường giết tới chỗ sâu trong lôi hải, từ chỗ yếu thế lúc ban đầu, đến bây giờ hắn đã dần dần nắm giữ thế chủ động.
Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều chấn kinh.
Quyền pháp của Diệp Phàm đại khai đại hợp.
Loại quyền ý vô địch kia bao trùm lấy nội tâm tất cả mọi người.
Thật giống như bọn họ đang nhìn thấy một vị Thiên Đế chân chính.
Dù là người kiêu ngạo như Phong Hoàng, sau khi nhìn thấy cảnh này cũng không nhịn được mà trầm mặc hồi lâu, nhưng cuối cùng nàng vẫn lắc đầu.
"Vô dụng."
"Ngươi không có khả năng vượt qua loại lôi kiếp này.
"Trong lòng Phong Hoàng có chút bất an, nàng giống như đang tự an ủi bản thân.
Phía trên Thánh Thành, sâu trong hư không.
Khương Tinh Vệ cùng Nữ Bạt chấp chưởng Đế binh âm thầm hộ đạo.
Sau khi nhìn thấy từng cảnh tượng Diệp Phàm độ kiếp, các nàng cũng không nhịn được mà thất thần trong chốc lát, không ngờ Diệp Phàm lại có thể thể hiện ra quyết đoán bực này.
"Loại quyền ý này?"
Nữ Bạt nhìn chăm chú quyền ý trên người Diệp Phàm.
Đó là một loại quyền ý như thế nào?
Có ta vô địch!
Rất khó tưởng tượng, loại quyền ý này thế mà lại xuất hiện trên người một thiếu niên Tứ Cực bí cảnh?
Trong mắt Khương Tinh Vệ lóe lên một vòng rung động, chỉ có thể nói, không hổ là Đế Tôn chuyển thế!
Liên quan tới việc Diệp Phàm rốt cuộc có phải là Đế Tôn chuyển thế hay không?
Khương Tinh Vệ không hề có bất luận sự hoài nghi nào, dù sao Hằng Vũ Lô nhà mình cũng đã nói rõ ràng, đây chính là sinh mệnh kéo dài của phụ thân nàng.
Phụ thân sẽ nói dối sao?
Sẽ không!
Cho nên Diệp Phàm chính là Đế Tôn chuyển thế!
Loại quyền ý vô địch này không có khả năng xuất hiện trên người một thiếu niên Tứ Cực, nhưng lại có thể xuất hiện trên người Đế Tôn chuyển thế.
Ong!
Hư Không Kính cùng Hằng Vũ Lô sớm đã khôi phục, thần linh của hai kiện Đế binh này đang nhìn chăm chú Diệp Phàm bên trong thiên kiếp.
Nữ Bạt khẽ hé miệng, nàng nhìn về phía thần linh bên trong Hư Không Kính, lần nữa hỏi ra nghi ngờ trong lòng:
"Diệp Phàm.
"Chính là vị Diệp Thiên Đế trong miệng phụ thân."
"Phải không?"
Nghe lời này, trong lòng Khương Tinh Vệ cả kinh, nàng cũng từng nghe qua danh xưng Diệp Thiên Đế từ trong miệng phụ thân nhà mình.
Nhưng Diệp Phàm chính là Diệp Thiên Đế?
Ý nghĩ này có phải quá mức hoang đường rồi không?
Thần linh Hư Không Kính cùng thần linh Hằng Vũ Lô liếc mắt nhìn nhau.
Bọn họ nhẹ nhàng nở nụ cười.
Không có trả lời.
Nhưng có đôi khi, trầm mặc cũng là một loại đáp án.
Khương Tinh Vệ cùng Nữ Bạt liếc mắt nhìn nhau, các nàng đều nhìn thấy vẻ khiếp sợ trong mắt đối phương.
Diệp Phàm chính là Diệp Thiên Đế trong miệng phụ thân các nàng?
Chuyện này… Thời gian không khớp.
Bây giờ Diệp Phàm mới chỉ là Tứ Cực mà thôi, chờ đến khi hắn thật sự chứng đạo thành Đế, cũng không biết là chuyện của mấy trăm mấy ngàn năm sau.
Hằng Vũ Đại Đế cùng Hư Không Đại Đế lại là nhân vật của mấy chục vạn năm trước.
Bọn họ.
Rốt cuộc là làm sao quen biết nhau?"
Không!"
"Không đúng!
"Khương Tinh Vệ thấp giọng nói:
"Giữa phụ thân cùng Hư Không Đại Đế cũng cách nhau rất lâu, nhưng hết lần này tới lần khác hai người bọn họ đều quen biết vị Diệp Thiên Đế kia."
"Có lẽ.
Hai vị Đế nữ liếc mắt nhìn nhau.
Các nàng mơ hồ đoán được đáp án, Hư Không Đại Đế cùng Hằng Vũ Đại Đế có lẽ nắm giữ một loại thủ đoạn đặc thù nào đó, có thể câu thông cùng quá khứ tương lai.
Dưới sự chú ý của muôn người, Diệp Phàm cùng ba vị thiếu niên Đại Đế một đường giết tới chỗ sâu trong lôi hải.
Ngay khoảnh khắc này, ba vị thiếu niên Đại Đế liên thủ bộc phát ra một kích kinh thiên.
Một kích này kèm theo vô tận lôi đình, trong nháy mắt nuốt chửng thân thể Diệp Phàm.
Kinh lôi huy hoàng xé rách thiên khung, bao trùm toàn bộ khoảng không trên Thánh Thành.
Thấy cảnh này, tất cả mọi người tại hiện trường toàn bộ đều kinh hãi.
"Thậm chí còn có người phát ra một tiếng kinh hô, phóng tầm mắt nhìn tới, bên trong lôi kiếp đã mất đi thân ảnh của Diệp Phàm.
Chuyện gì xảy ra?
Diệp Phàm độ kiếp thất bại rồi?
Đám người Cơ Tử Nguyệt, Nhan Như Ngọc, Tử Hà, An Diệu Y, Dao Trì Thánh Nữ toàn bộ đều cảm thấy cõi lòng nặng trĩu.
"Haha!"
Phong Hoàng khẽ cười một tiếng, trong lòng nàng không hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm, lập tức quay người chuẩn bị rời đi.
Dưới góc nhìn của nàng, Diệp Phàm đã chết chắc rồi.
Nhưng mà, ngay khoảnh khắc này.
Khí huyết kim sắc xông thẳng lên trời cao, quyền ý bá đạo huy hoàng đánh xuyên hơn phân nửa kiếp vân.
Thế nhân chỉ thấy một đạo thân ảnh cao ngất cường thế vọt ra từ trong lôi hải, đánh ra từng đạo quyền ý vô địch, Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh chấn nhiếp thiên khung.
"Ta là Thiên Đế!"
"Sẽ trấn áp thế gian hết thảy địch nhân!
"Trong thoáng chốc, tất cả mọi người đều nghe thấy một thanh âm như vậy.
Khoảnh khắc tiếp theo, Diệp Phàm trực tiếp tung một quyền oanh bạo ba đạo thiên kiếp nhân hình trước mắt.
Một quyền này, hắn không hề vận chuyển Đấu Tự Bí, đồng thời cũng không vận chuyển Giai Tự Bí.
Bởi vì hắn đã lĩnh ngộ ra Thiên Đế Quyền thuộc về riêng mình.
Còn về phần vì sao không vận chuyển Giai Tự Bí?
Đó là bởi vì môn bí thuật này đã vô dụng đối với hắn, hắn đã triệt để đặt chân vào lĩnh vực Bát Cấm!
Diệp Phàm sừng sững trên thiên khung, thân hình hắn kiên cường vĩ ngạn, mái tóc đen xõa tung, khí huyết kim sắc ngút trời, phảng phất thật sự hóa thân thành một tôn vô thượng Thiên Đế.
Dù chỉ là Tứ Cực Thiên Đế.
Nhưng.
Thiên Đế chính là Thiên Đế.
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều trầm mặc, bọn họ đều bị khí phách vô địch của Diệp Phàm làm cho rung động.
Đương nhiên cũng có người ghen tụ lên tiếng:
"Bất quá chỉ là vượt qua ba đạo lôi kiếp thôi, đằng sau còn có mấy đạo đang chờ hắn.
"Không có ai tiếp lời, bọn họ tuy không muốn thừa nhận, nhưng sự thật rành rành ngay trước mắt.
Vượt qua ba đạo lôi kiếp?
Đó là ba đạo lôi kiếp thông thường sao?
Không!
Hoàn toàn không phải!
Đây chính là ba vị thiếu niên Đại Đế!
Ba đạo lôi kiếp tiêu tán giữa thiên địa.
Trước khi tan biến, ánh mắt bọn họ nhìn về phía Diệp Phàm toát ra một vẻ hài lòng.
Không tệ.
Không hổ là Diệp Thiên Đế.
Vút!
Ngay sau đó, không đợi Diệp Phàm kịp thở phào.
Một đạo thiên kiếp nhân hình thon dài đã từ trong kiếp vân bước ra.
Đó là Thanh Đế!
Tại nơi hư không không người phát giác.
Hỗn Độn Thanh Liên trong cơ thể Nhan Như Ngọc bay ra một đạo linh quang nhàn nhạt, lập tức trong nháy mắt dung nhập vào bên trong thiên kiếp, mang đến một chút linh tính cho đợt thiên kiếp này.
Bản tôn Thanh Đế trực tiếp đánh thay!
Cùng lúc đó, lại là một đạo Đế ảnh từ trong kiếp vân nhảy xuống.
Thân hình nàng mông lung mờ ảo, phong hoa tuyệt đại.
Sương mù hỗn độn nồng đậm che đậy hết thảy, chỉ có Thôn Thiên Ma Quán trên đỉnh đầu bộc lộ thân phận của nàng.
Thôn Thiên Nữ Đế!
Ngay sau đó, thân ảnh Tây Hoàng Nữ Đế cũng hiện thân.
Ba vị thiếu niên Đại Đế vây chặt lấy Diệp Phàm, phảng phất muốn triệt để trấn sát hắn.
Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều cực kỳ hoảng sợ.
"Xong!"
"Diệp Phàm triệt để xong đời rồi!"
"Yêu Đế cùng Thôn Thiên Nữ Đế, Tây Hoàng Nữ Đế liên thủ!"
"Diệp Phàm hết cứu nổi!
"Cơ hồ không có ai xem trọng Diệp Phàm, không cảm thấy hắn có thể vượt qua kiếp nạn này.
Dù sao mặc kệ là Thanh Đế, hay là Thôn Thiên Nữ Đế, Tây Hoàng Nữ Đế, thực lực của bọn họ toàn bộ đều rõ như ban ngày.
Diệp Phàm may mắn đánh thắng Hư Không, Hằng Vũ, nhưng chưa chắc đã có thể tiếp tục may mắn đánh thắng Thanh Đế cùng Thôn Thiên Nữ Đế.
Trong phòng trực tiếp, rất nhiều thành viên nghị luận ầm ĩ.
'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:
Không tệ, không hổ là Diệp Thiên Đế tương lai, thế mà nhanh như vậy liền đánh thắng đợt thứ nhất?
'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:
Chiến lực của Diệp Phàm bây giờ tựa hồ đã chạm đến lĩnh vực Bát Cấm, tăng lên thật nhanh.
'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:
Ngươi cũng không nhìn xem Diệp Phàm đã trải qua những giày vò gì?
'Đại Tỷ Của Hoang Thiên Đế:
Diệp Phàm muốn thành công vượt qua đợt thiên kiếp này, sợ là có chút khó khăn, trừ phi tung hết át chủ bài, hoặc là thiên kiếp nhường tay.
'Hắc Hoàng:
Gâu!
Thiên kiếp còn có thể nhường tay?
Bọn họ không phải trực tiếp đánh thay sao?
Đương nhiên có thể nhường.
'Dao Trì Thánh Nữ Đời Thứ Nhất:
Không quan trọng, ta sẽ ra tay!
Dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Phàm lần nữa đối mặt với sự vây công của ba vị thiếu niên Đại Đế.
Lần này đối mặt với thiên kiếp nhân hình càng thêm kinh khủng.
Hắn phải ứng đối ra sao đây?
Ánh mắt Diệp Phàm khẽ lấp lóe, hắn cũng đang thầm nghĩ ra một biện pháp, một biện pháp có thể giúp hắn thuận lợi vượt qua ải này.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập