Dịch:
Dưa Hấu
Đó là một tồn tại như thế nào?
Phóng tầm mắt nhìn tới, hắn tựa hồ không thuộc về phiến thời không này!
Thân hình hắn cực kỳ vĩ ngạn, không ai có thể nhìn rõ chân diện mục của hắn, phảng phất như mọi thứ về hắn đều là cấm kỵ, cho dù có người nhìn thấy, sau này cũng sẽ dần dần lãng quên.
Oanh!
Bên trong lôi đình vô tận, một sinh vật hình người xuất hiện.
Khuôn mặt hắn mờ ảo, tay trái nâng một chiếc Lôi Trì pháp tắc, tay phải cầm một thanh Hoang Kiếm, trên đỉnh đầu lơ lửng một bức Tiên Thiên Đạo Đồ, một bước vượt qua năm tháng và thời không, xuất hiện trước mặt Diệp Phàm.
Uy áp vô tận bao phủ tầng mây.
Thấy vậy, thần sắc Diệp Phàm cực kỳ ngưng trọng.
Người này rốt cuộc là ai?
Sao nhìn qua lại ngưu bức như vậy?
Cách đây không lâu Diệp Phàm từng đánh một trận với thiếu niên Thạch Hạo.
Nhưng đó là thiếu niên Thạch Hạo.
Còn người đang đứng trước mặt hắn lúc này là ai?
Thiên Đế!
Một tay cầm Lôi Trì pháp tắc, một tay cầm Hoang Kiếm, một vị Thiên Đế vô thượng chân chính!
Đứng trước mặt ngươi lúc này chính là người sáng tạo ra pháp tu luyện Nhân Thể Bí Cảnh, Chí Tôn trẻ tuổi nhất từ xưa đến nay, người bình định hắc ám bạo loạn ở Giới Hải, độc đoán vạn cổ, chinh chiến Thượng Thương Chi Thượng, Thích Uống Sữa Thú Nhất, Phó Giáo Chủ phái Khổ Diệp, Hoang Thiên Đế!
Giờ khắc này, tất cả mọi người trong Thánh Thành đều chấn kinh.
Bọn hắn rung động nhìn sinh vật hình người trên vòm trời kia, vô cùng tò mò về thân phận của đối phương, Diệp Phàm rốt cuộc làm thế nào mà dẫn tới một tồn tại như vậy?"
Hít hà!"
"Hắn rốt cuộc là ai?"
"Khí thế thật mạnh mẽ!"
"Đây là một vị Thiếu Niên Chí Tôn sao?"
Bên trong Thánh Thành, người của các đại thế lực đều đang bàn tán sôi nổi.
Trong phòng trực tiếp, các thành viên trong nhóm chat cũng chấn kinh.
'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:
Hít hà!
Người này là ai?
Sao Diệp Phàm lại dẫn tới một tồn tại như vậy?
'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:
Khí thế thật mạnh mẽ!
'Bách Bại Thành Đế:
Tại sao ta lại cảm nhận được một cỗ khí phách to lớn từ trên người hắn?
Cho dù là Cổ Chi Đại Đế chân chính cũng kém xa vạn dặm!
'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:
Tại sao ta lại cảm thấy đạo thân ảnh này có chút quen mắt?
Kỳ lạ.
'Hắc Hoàng:
Gâu!
Diệp Đại Tiên có biết người này là ai không?
'Đại Tỷ Của Hoang Thiên Đế:
Hả?
Này.
Người này là một tồn tại cấm kỵ, ta không tiện nói với các ngươi.
'Dao Trì Thánh Nữ Đời Thứ Nhất:
Cấm kỵ?
'Vô Thủy Mẫu Hắn:
Sao Diệp Phàm lại dẫn tới một tồn tại cấm kỵ như vậy?
'Đại Niếp Niếp:
Mặc kệ đi, chẳng phải nói Diệp Phàm không chết được sao?
Không chết được là tốt rồi.
Niếp Niếp nói có lý.
'Linh Bảo Thiên Tôn:
Chẳng lẽ.
Sinh vật hình người này chính là Hoang Thiên Đế?
Nhìn khắp toàn bộ năm tháng cổ kim, người thần bí nhất chính là Hoang Thiên Đế.
'Nhân Hoàng Lâm Chiêu:
Có lẽ vậy.
‘.
Dưới sự chú ý của muôn người.
Diệp Phàm ngưng trọng nhìn hư ảnh Hoang Thiên Đế trước mắt.
Trong lòng bàn tay hắn nâng một tấm mộc bài.
Đó là át chủ bài mà Nhân Hoàng ban cho hắn.
Bên trong tấm mộc bài này còn ẩn chứa sức mạnh đặc thù.
Chính vì vậy, trong lòng Diệp Phàm vô cùng tự tin.
Yêu ma quỷ quái từ đâu tới?
Đợi ta tế ra át chủ bài mà Nhân Hoàng tiền bối ban cho, tất cả sẽ tan thành mây khói!
Nhân Hoàng:
Chém gió thì đừng lôi ta vào.
Diệp Phàm tự tin bóp nát tấm mộc bài, kết quả trước mắt vẫn không có bất kỳ biến hóa nào, hư ảnh Hoang Thiên Đế kia vẫn đứng sừng sững phía trước.
"Hả?"
Diệp Phàm ngẩn người.
Vút!
Đúng lúc này, hư ảnh Hoang Thiên Đế chuyển động.
Chỉ thấy hắn bước ra từng bước, vượt qua thiên uyên, Lôi Trì pháp tắc trong lòng bàn tay trong nháy mắt giáng xuống thần lôi vô tận, Hoang Kiếm trong tay hoành không chém xuống.
Thấy vậy, thần sắc Diệp Phàm kinh hãi.
Hắn cấp tốc vận chuyển bí pháp, những thứ như Bất Diệt Kinh, Đấu Tự Bí đều được hắn vận chuyển đến mức cực hạn, dùng bản năng chiến đấu cực kỳ nhạy bén để phản kích.
Nhưng mà cũng chẳng có tác dụng gì, bởi vì đứng trước mặt hắn là một tôn Thiên Đế!
Tuy nói bản thân Diệp Phàm cũng là Thiên Đế, nhưng chênh lệch giữa hai bên thực sự quá lớn.
Tứ Cực Thiên Đế vs Tiên Đế Thiên Đế
Đây là một trận chiến giữa các Thiên Đế!
Hoang Kiếm hoành không chém xuống.
Trong khoảnh khắc, thân thể Diệp Phàm nổ tung ngay tại chỗ, sương máu màu vàng rải rác khắp Thánh Thành, người của các đại thế lực đều ngây người tại chỗ.
Diệp Phàm.
Cứ thế mà chết rồi sao?"
Diệp Phàm!"
Sắc mặt Cơ Tử Nguyệt trắng bệch.
Nàng có chút sợ hãi nhìn lên bầu trời Thánh Thành, chỉ thấy lôi đình vô tận nuốt chửng tàn thể của Diệp Phàm, chỉ có từng giọt huyết vũ màu vàng rơi xuống.
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều trầm mặc.
Tử Hà, Nhan Như Ngọc, Dao Trì Thánh Nữ đều ngây người.
Diêu Hi kinh ngạc nhìn cảnh tượng này, nàng khẽ hé môi.
Không biết nên nói cái gì.
"Diệp Phàm!"
Trong lòng An Diệu Y run lên.
Nàng vươn bàn tay ngọc ngà thon dài, nhẹ nhàng đỡ lấy một giọt huyết vũ màu vàng từ trên không trung, chỉ cảm thấy nội tâm dâng lên một trận tuyệt vọng.
Không chỉ là sự lựa chọn của nàng, đồng thời cũng là tương lai và con đường của nàng.
Hiện tại tất cả của nàng đều tan biến rồi.
Trong phòng trực tiếp, các thành viên trong nhóm chat cũng ngây người.
Bọn hắn khó tin nhìn cảnh tượng này, tính năng như đang ở hiện trường của nhóm chat khiến bọn hắn cảm nhận rõ ràng tình trạng của Diệp Phàm.
Diệp Phàm…
Thật sự đã chết rồi!
Hắn bị hư ảnh Hoang Thiên Đế một kiếm chém nổ, tất cả sinh cơ trong nháy mắt tiêu vong, nổ tung ngay tại chỗ, chỉ còn lại huyết vũ vô tận bay lả tả.
Ngọa tào!
Tình huống gì đây?
Chuyện gì xảy ra vậy?
Diệp Phàm chết rồi!
Không!
Huyết vũ đầy trời bay lả tả.
Diệp Phàm triệt để biến mất khỏi giới này, ý thức của hắn dần dần mơ hồ, thân thể hắn đã nổ tung, hóa thành từng giọt máu, từng hạt nguyên tử đặc thù.
Nhưng sau một khắc, hắn lại đột nhiên bộc phát ra sinh cơ vô tận.
Diệp Phàm vận chuyển bí pháp chữa thương, hắn từ một hạt tinh huyết nhỏ bé trong chớp mắt xoay chuyển càn khôn, lần nữa hiển hóa thân thể trên thế gian, tóm lại bất kể nói thế nào, hắn chính là không chết được.
"Giết!"
Diệp Phàm gầm nhẹ một tiếng.
Vừa trải qua một lần tử vong, nhưng trong lòng hắn không hề có chút sợ hãi nào, ngược lại khí thế còn tăng lên một bậc, tâm cảnh càng thêm hoàn thiện, có một loại khí phách to lớn thực sự thuộc về Thiên Đế.
"Ta là Thiên Đế, sẽ trấn sát mọi địch nhân trên thế gian!
"Giọng nói lạnh lùng của Diệp Phàm vang lên.
Nghe vậy, trong lòng mọi người có mặt đều run rẩy.
Đây là khí phách bậc nào?
Đây là sự kiêu ngạo bậc nào!
Chẳng lẽ Diệp Phàm tương lai thật sự sẽ trở thành một vị Thiên Đế vô địch trấn sát mọi địch nhân sao?"
Ai dám xưng vô địch?
Kẻ nào dám nói bất bại!"
Giọng nói hờ hững của hư ảnh Hoang Thiên Đế vang vọng giữa thiên địa.
Thiên uy huy hoàng áp bách tới, đây là khí thế duy nhất thuộc về Thiên Đế, bọn hắn đang so đấu bằng khí phách to lớn.
Diệp Phàm rống to.
Thiên Đế Quyền của hắn ngày càng hoàn thiện.
Đây không phải là sự hoàn thiện về mặt chiêu thức, dù sao hắn mới chỉ có tu vi Tứ Cực, không thể nào có năng lực bổ sung môn bí pháp này.
Sự hoàn thiện mà hắn nói đến chỉ là sự hoàn thiện về mặt khí thế, hắn đã bước đầu có được loại khí phách đó.
Ta là Thiên Đế!
Sẽ trấn sát mọi địch nhân trên thế gian!
Diệp Phàm đã có được loại khí phách thuộc về Thiên Đế này!
Bởi vậy cho dù bí pháp không trọn vẹn, hắn vẫn có thể bộc phát ra uy năng vô tận.
Thiên Đế Quyền?
Nói trắng ra chính là đánh thường!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập