Dịch:
Dưa Hấu
Nhân Hoàng Sơn.
Dưới Ngộ Đạo Cổ Trà Thụ, thần sắc mọi người đều có phần kinh ngạc.
Không còn cách nà, những tin tức được phơi bày trong lần trực tiếp này thực sự quá mức chấn động!
Nhi tử của Nhân Hoàng và Vô Chung của thời đại Tiên Cổ rốt cuộc có quan hệ gì?
Thanh Đế và Thanh Liên Tiên Vương của thời đại Tiên Cổ lại là quan hệ thế nào?
Còn nữa.
Đạo Đức, Linh Bảo và Nguyên Thủy, ba vị Cổ Thiên Tôn của thời đại Thần thoại, thật sự là chuyển thế của ba vị sư huynh đệ kia trong thời đại Tiên Cổ sao?
Có lẽ trên đời vốn không có chuyển thế luân hồi.
Nhưng.
Một chuỗi trùng hợp này thực sự quá nhiều.
Dung mạo của bọn họ cực kỳ tương tự, thậm chí cả một vài trải nghiệm cũng rất giống nhau.
Ví như Vô Chung, hắn cũng nuôi một con chó đen.
Mà con chó kia thậm chí còn là một vị Chân Tiên!
Điều đó chẳng phải có nghĩa là.
Kiếp trước của Hắc Hoàng từng là một vị Chân Tiên?
Quả nhiên, trong nhóm chat không có một ai là đơn giản.
Nữ Oa khẽ chớp mắt.
Trong lòng nàng tuy cũng có chút chấn động, nhưng cuối cùng vẫn có thể tiếp nhận.
Dù sao bản thân nàng chính là một bộ Đế thi thông linh, có mối liên hệ thiên ti vạn lũ với Oa Chủ của thời đại Thần thoại.
Lâm Chiêu hơi trầm ngâm.
Có lẽ đã đến lúc mở Luận Đạo Chi Đình, để các thành viên trong nhóm tụ họp một lần.
Trong nhóm chat, các thành viên vẫn đang bàn luận ầm ĩ.
Bọn họ còn đang thảo luận về chuyện chuyển thế luân hồi.
'Diệp Hắc:
Mẹ nó!
Kiếp trước của chó chết lại là một vị Chân Tiên?
'Hắc Hoàng:
Gâu!
Tiểu tử, ngươi nói chuyện với bản Tiên Tôn cẩn thận một chút.
Bằng không, đợi bản tiên tìm lại được đạo quả kiếp trước, việc đầu tiên chính là lấy ngươi khai đao!
'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:
Ta và chủ nhóm có một loại nhân quả nào đó.
Điều đó chứng tỏ bản thể của ta đã tồn tại từ thời đại Loạn Cổ.
Có lẽ.
vị Thanh Liên Tiên Vương của thời đại Tiên Cổ kia thật sự có quan hệ gì đó với ta.
'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:
Thanh Liên Tiên Vương kia nhìn rất quen mắt với ta!
'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:
Vạn Thanh đạo hữu, giàu sang đừng quên nhau!
'Bách Bại Thành Đế:
+1'
'Vô Thủy Mẫu Hắn:
Chuyển thế luân hồi, thật sự tồn tại sao?
'Đại Niếp Niếp:
Có lẽ vậy.
'Nhân Hoàng Lâm Chiêu:
Chư vị có rảnh không?
Tụ họp một lần, cùng nói chuyện về cái gọi là chuyển thế luân hồi đi.
Có rảnh!
Có.
'Dao Trì Thánh Nữ Đời Thứ Nhất:
'Đại Tỷ Của Hoang Thiên Đế:
Luận Đạo Chi Đình sao?
Bản tiên cũng rảnh.
Được, vậy ta mở Luận Đạo Chi Đình.
'Đinh!
'Quản trị viên Nhân Hoàng Lâm Chiêu đã mở Luận Đạo Chi Đình!
'Thành viên Đại Tỷ Của Hoang Thiên Đế đã tiến vào Luận Đạo Chi Đình!
'Thành viên Diệp Hắc đã tiến vào Luận Đạo Chi Đình!
'.
Dưới Ngộ Đạo Cổ Trà Thụ, Lâm Chiêu và Nữ Oa, Đạo Đức, Linh Bảo nhìn nhau, lập tức tâm niệm khẽ động, đồng thời tiến vào Luận Đạo Chi Đình.
Dĩ nhiên trước khi đi vào, bọn họ cũng đã chuẩn bị đôi chút.
Ví như để lại tại chỗ một tia thần niệm, nói cho Như Ý Hoàng biết bọn họ dự định bế quan một hai ngày.
Dù sao, bọn họ cũng chỉ rời đi vài ngày mà thôi.
Không ảnh hưởng gì.
Luận Đạo Chi Đình, đây là một tòa tiểu thế giới đặc thù.
Pháp tắc của phương thiên địa này vô cùng hoàn chỉnh, vạn đạo hiện rõ trước mắt, chính là một nơi tu luyện tuyệt hảo.
Bá!
Từng đạo thân ảnh xuất hiện giữa thiên địa.
Lâm Chiêu, Nữ Oa, Đạo Đức và Linh Bảo bốn người là những người tới đầu tiên.
Ngay sau đó, các thành viên khác trong nhóm cũng lần lượt xuất hiện trong tiểu thế giới này.
“Ra mắt Tiên lão tổ!
” Diệp Phàm lập tức tiến đến trước mặt Diệp Khuynh Tiên.
Hắn thật sự cảm thấy, Diệp Khuynh Tiên chính là tổ tông của mình.
Bởi vì.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, hắn đã cảm nhận được một cảm giác thân thiết vô cùng nồng đậm từ trên người nàng.
Không sai được, Diệp Khuynh Tiên tuyệt đối là tổ tông của hắn.
Dù sao, cả hai bọn họ đều họ Diệp.
“Khụ.
” Diệp Khuynh Tiên ho nhẹ một tiếng.
Đôi mắt cổ linh tinh quái của nàng thoáng hiện một tia ý cười, rõ ràng chỉ là dáng vẻ thiếu nữ, nhưng lại ra vẻ lão thành, vỗ vỗ vai Diệp Phàm.
“Phàm tử, ta rất xem trọng ngươi.
“Tương lai, ngươi nhất định sẽ trở thành một tôn Thiên Đế chân chính!
Nghe vậy, Diệp Phàm cười nói:
“Mượn lời lành của Tiên lão tổ.
Nói xong, hắn lại quay sang một bên.
Chỉ thấy một nữ tử áo trắng đeo mặt nạ quỷ đang đứng lặng nơi đó, dáng người nàng thướt tha, da thịt trắng hơn tuyết, váy trắng bay phất phới, mái tóc dài xõa xuống, thanh lãnh như trích tiên giáng trần.
“Tỷ tỷ.
” Diệp Phàm tiến tới, nói:
“Tỷ tỷ còn thiếu tài nguyên tu luyện không?
Gần đây ta lại kiếm được một ít thứ tốt, để ta đưa ngươi một phần?
Nghe vậy, Đại Niếp Niếp liếc hắn một cái.
Đôi mắt nàng khẽ động, tuy không mở miệng, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
“Được thôi!
Diệp Phàm lập tức móc ra một đống lớn dị chủng nguyên, cung kính đưa tới cho Nữ Đế tỷ tỷ mà hắn kính yêu nhất.
Hắn là người rất tinh tường, hiện tại bỏ ra một ít tài nguyên tầm thường, sau này có thể đổi lấy một vị Đại Đế hộ đạo.
Đây chẳng phải là vụ mua bán lời to, không lỗ sao?
Dĩ nhiên điều quan trọng nhất là gì?
Là hắn vô cùng kính yêu Nữ Đế tỷ tỷ của mình!
Có thứ gì tốt, hắn đều muốn dâng lên hiếu kính tỷ tỷ!
Diệp Phàm:
Ta chỉ biết đau lòng cho tỷ tỷ!
“Khương lão tổ, gần đây có trói thêm được mấy vị thánh nữ không?
“Cơ lão tổ đã lâu không gặp.
“Đạo Đức lão tổ, Linh Bảo lão tổ, Nữ Oa nương nương, Nhân Hoàng tiền bối.
Lâm Chiêu mỉm cười, hắn nhìn rất nhiều thành viên trước mắt, đưa tay ra hiệu mọi người nhập tọa rồi hẵng nói tiếp.
“Lâm muội muội.
” Ánh mắt Tiêu Doanh Hoa khẽ động.
Nàng có chút phiền muộn nhìn Vô Thủy, không nhịn được đưa tay nhéo hắn một cái.
Trong lòng nàng vẫn còn canh cánh chuyện Vô Chung.
Dù sao đây là hài tử tương lai của nàng.
Hiện tại lại có người nói với nàng, hài tử tương lai của ngươi là chuyển thế của người khác!
Việc này đương nhiên khiến nàng lo lắng.
“Nương!
“Ngươi cứ yên tâm.
“Ta chính là ta, cả đời này cũng là hài tử của ngươi!
” Vô Thủy nghiêm túc nói.
Nghe vậy, trong lòng Tiêu Doanh Hoa mới dễ chịu hơn đôi chút.
“Được rồi, được rồi.
“Chúng ta mau vào thôi.
Vô Thủy kéo Tiêu Doanh Hoa đi vào lương đình.
Trong lương đình, đám người Lâm Chiêu đã ngồi xuống.
Đạo Đức và Linh Bảo Thiên Tôn tùy tiện tìm chỗ ngồi.
Nữ Oa thì rất tự nhiên ngồi xuống bên trái Lâm Chiêu.
Như vậy, bên cạnh Lâm Chiêu chỉ còn lại vị trí bên phải là trống.
Đôi mắt Đại Niếp Niếp khẽ động, nàng quay đầu liếc nhìn, thấy Tiêu Doanh Hoa và Vô Thủy vẫn còn chưa bước vào đình, lập tức giả vờ như không có chuyện gì, bình thản ngồi thẳng xuống vị trí bên phải Lâm Chiêu, hoàn toàn không chừa chỗ cho Tiêu Doanh Hoa.
Ai đến trước, người đó được trước.
Niếp Niếp Thiên Đế đã nói như vậy.
“Ngươi.
” Tiêu Doanh Hoa sững người.
Nàng cùng Vô Thủy đi tới bên cạnh Lâm Chiêu, kết quả lại phát hiện bên trái đã bị Nữ Oa chiếm, bên phải thì bị Đại Niếp Niếp ngồi mất.
Một trái một phải, chính là không có chỗ cho mẫu tử nàng.
Tiêu Doanh Hoa khó có thể tin nhìn Đại Niếp Niếp, hiển nhiên nàng không nghĩ đối phương lại làm đến mức này.
Giỏi!
Ngươi giỏi lắm!
Các thành viên trong nhóm đều đưa mắt nhìn nhau, bọn họ theo bản năng ngừng thảo luận, tất cả đều trợn to mắt nhìn cảnh tượng trước mắt.
Diệp Khuynh Tiên cũng trợn tròn mắt.
Tây Hoàng và Nữ Đế quyết đấu đỉnh phong?
Đây đúng là hình ảnh vạn cổ khó gặp!
“Làm sao vậy?
Đại Niếp Niếp hơi ngước mắt.
Nàng giả vờ ngây thơ nhìn Tiêu Doanh Hoa, nói:
“Vì sao ngươi vẫn đứng đó?
Chung quanh còn nhiều chỗ lắm, cứ tùy tiện ngồi đi, không cần khách khí.
” Tiêu Doanh Hoa tức đến run cả người.
“Được!
“Rất tốt!
Nàng cắn nhẹ môi đỏ, trừng mắt nhìn Đại Niếp Niếp một cái.
Đôi mắt thanh lãnh có phần tủi giận, rồi quay đầu kéo Vô Thủy xám xịt chạy ra góc ngồi xuống.
“Aiz.
Vô Thủy khẽ thở dài.
Mẫu thân a mẫu thân.
Ngươi thật sự quá không nên thân rồi!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập