Chương 24: Oán lực thức tỉnh

– Đây là cái gì?

Vũ Thiên chết đứng ngay tại chỗ, cánh cửa 1210 bỗng biến mất sau lưng hắn.

Phía trước mặt hắn là một khối đen đặc không có hình dạng cụ thể.

Vũ Thiên từng bước tiến lại gần.

Và rồi, hắn nghe thấy tiếng đập.

một tiếng đập quen thuộc đến ghê rợn.

– Bảng đỏ?

Tủ đồ?

Vũ Thiên lập tức nhận ra ngay, âm thanh cùng cảm giác đáng sợ này hắn đã trải qua từ lần đầu tiên bước chân vào trại cải tạo rồi.

Nếu như hắn không ngu, thì chắc chắn thứ ở trước mặt có liên hệ gì đó với những vật dụng kì lạ ở trước cửa của trại cải tạo.

Vũ Thiên quay lưng lại, mon men theo bước tường để không chạm trán với thứ kia.

– Lẽ nào đây là cái bẫy, rương binh khí ở chỗ nào?

Tìm kiếm từng ngóc ngách trong căn phòng, hắn mở từng cái ngăn kéo, tủ.

Bước vào nhà vệ sinh, đi vòng qua khối vật chất đen kịt vẫn đang đập thình thịch liên hồi.

Cơ thể hắn run rẩy mỗi khi bước vào bán kính nửa mét xung quanh điểm kì dị đó.

3 phút đồng hồ cứ thế trôi qua, Vũ Thiên cuối cùng xác nhận rằng nơi hắn đang đứng có thể không có rương binh khí, hắn đã chọn sai rồi.

Bất quá.

hắn cũng không thể đi ra ngoài được, lối vào đã bị

"xóa"

sổ hoàn toàn, bốn bức tường phẳng lặng bao trọn lấy không gian xung quanh, giới hạn hắn cùng thứ trước mắt.

Lấy hết can đảm, Vũ Thiên lần đầu tiên vượt qua ranh giới nửa mét để bước vào gần với khối vật chất đen.

Bịch.

Hắn bước bước đầu tiên vào trong phạm vi bị ảnh hưởng.

Chân tay bất ngờ nhận lấy cảm giác tê cứng, các đầu ngón tay dường như bị rút hết sinh lực, chúng trở nên trắng bệnh, vô hồn.

Ngồi xuống ngay bên cạnh, Vũ Thiên thử tương tác với nó.

– Thứ này rốt cuộc là gì?

Hắn nâng ngón tay trỏ lên, chậm rãi đưa tới và chạm vào.

Tích.

Một tiếng rất nhỏ nhưng rõ ràng vang lên, Vũ Thiên đứng hình khi không thể rút ngón tay trở lại.

Hắn hoảng sợ nhận ra không biết từ bao giờ, âm thanh tim đập đã biến mất, thay vào đó là tiếng gõ đều đặn và nhịp nhàng.

– Tiếng gõ?

Hắn im lặng lắng nghe.

Cộc.

cộc.

cộc

Vũ Thiên nuốt nước bọt, cảm giác tay hắn dần trở nên lạnh hơn.

Cộc.

cộc.

cộc

Nó lại vang lên lần nữa, Vũ Thiên nhìn xuống kinh hãi phát hiện cả bàn tay phải đã bị kéo vào trong khối vật chất.

Hắn vùng vẫy thoát ra, cả người đứng dậy, hai chân giữ thẳng trong khi cơ thể lợi dụng mặt đất để kéo tay ra.

"Không được, bỏ mẹ rồi!

"Hắn hoảng sợ khi tiếp tục có ba tiếng gõ vang lên, thân thể bị kéo phịch xuống đất.

Cú va chạm khiến đầu hắn chảy máu, chân tay tê dại.

Nhìn lên, lúc này đây thứ bị mất không còn là cả bàn tay.

Nó là một nửa cẳng tay.

– Không thể nào, không thể nào!

Rốt cuộc thứ quái quỷ gì đang diễn ra thế này.

Vũ Thiên không bỏ cuộc, hắn cố gắng rút tay ra thật mạnh mẽ, liên tục.

Nhưng cứ mỗi lần hắn cố gắng kéo ra, cánh tay phải của hắn như bị một thứ gì đó nắm và giữ lại.

Cộc.

cộc.

cộc.

Vũ Thiên dần cảm thấy tuyệt vọng, toàn bộ cẳng tay hắn đã đi đời nhà ma, lúc này đây, đầu hắn cách vị trí khối cầu đen chỉ tầm có mấy chục cen ti mét mà thôi.

– Thứ quái này.

chờ chút!

Vũ Thiên bỗng nhiên nhớ lại được điều gì, ánh mắt hắn híp lại rồi mở ra.

Vũ Thiên dần điều chỉnh lại nhịp tim, cơ mặt giãn ra đôi chút.

– Đây chẳng phải là.

truyền thuyết về ba tiếng gõ ở thế giới của ta sao?

Chẳng lẽ thực sự là nó.

Vũ Thiên không nghĩ nhiều, lần này thay đổi cách tiếp cận, nhanh chóng dùng tay trái vỗ lên bề mặt của khối đen đặc sau đúng từng nhịp gõ của chính nó.

Cộc.

cộc.

Cộc.

cộc.

Cộc.

cộc.

– Được!

Hắn hét toáng lên, mắt mở to trừng trừng.

Một nửa cẳng tay được kéo ra, xúc giác quay trở lại ở nơi vốn bị hút lấy.

Vũ Thiên mừng rỡ, hắn không dám tin tưởng rằng bản thân đã thực sự nghĩ ra được cách giải trừ.

"Phải tập trung, không được phép trượt.

"Tiếp tục đến.

Ba tiếng gõ của khối đặc xen lẫn với ba tiếng gõ của chính hắn, không thừa không thiếu và hắn canh đúng vào lúc mà nhịp tim mình đi qua.

Quy luật đã có, tiếng gõ của điểm kì dị, tiếng tim đập rồi tiếp đến lại là tiếng gõ của bản thân.

Cứ như thế, Vũ Thiên dần hiểu ra cách hoạt động của quy trình này.

Không rõ bao nhiêu lâu đã trôi qua, Vũ Thiên lúc này đây đã gần như tháo được tay ra khỏi khối đen trước mắt.

Chỉ còn có đầu ngón trỏ mà thôi.

– Sắp xong, ta nên làm gì tiếp theo đây?

Vũ Thiên một phần tập trung nghe ngóng, một phần tìm hướng đi tiếp theo.

– Ngọc nói nơi đây đã bị một tên thuật sĩ giở trò, điều này chẳng phải là chỉ có hắn mới cứu được ta.

thả được ta ra?

Cộc.

– Đến rồi, nốt lần cuối.

Ba tiếng gõ, ba tiếng gõ nữa theo sau.

Vũ Thiên cuối cùng gỡ được tay ra, ngay lập tức tiếng tim đập quay trở lại, căn phòng lại trở lại với những âm thanh ma quái như ban đầu.

– Có nghĩa gì không?

Vũ Thiên im lặng lắng nghe, đầu óc liên tục quay cuồng tìm ra câu trả lời.

– Nhớ lại nào Vũ Thiên, tiếng tim đập, âm thanh liên tục có chu kì.

Đột nhiên, Vũ Thiên ngồi im lặng hoàn toàn.

Hắn cảm thấy có thứ gì đó không được bình thường cho lắm.

Từ từ, chậm rãi.

Vũ Thiên bịt hai tai lại.

Ban đầu, không có điều gì xảy ra cả, căn phòng yên ắng, tiếng mạch máu chảy, tiếng đập đều đặn từ thứ trước mắt vẫn còn.

Tuy nhiên, dần dần, Vũ Thiên phát hiện một điều kì lạ.

Tim của hắn, dường như đập không theo chu kì.

đúng hơn, nó đập không đều.

Vũ Thiên biến sắc, hắn lùi ra xa khỏi khối đen, đủ xa để âm thanh kia nhỏ đi.

– Đừng nói là.

Vũ Thiên nghe lại lần nữa, sóng lưng lạnh giá, gương mặt như kẻ mất hồn.

Lưng hắn tựa vào bức tường phía sau lưng, nơi lẽ ra đã có một cánh cửa dẫn ra ngoài.

– Là thật.

Hắn run giọng, tay đặt lên ngực phải.

Thình thịch.

thình thịch.

– Ta có nó từ khi nào?

Hắn run rẩy tự hỏi, đồng tử giãn ra khi nhận ra bản thân có một trái tim nằm ở bên phải.

Không, là bản thân đồng thời có hai trái tim.

– Là do thân thể này vốn đặc biệt hay là do ta xuyên qua nơi này?

Ực.

– Không thể nào, nếu như vậy thì ta phải biết trước rồi chứ.

hay là?

Vũ Thiên nhìn về khối đen đặc ở phía đối diện, nằm kế bên trước giường.

– Hay là chính nó.

không phải, là vừa rồi ta đã khởi động nó, chính ta đã làm cho nó thức dậy?

Hắn vô thức gõ.

Cộc.

cộc.

cộc.

Căn phòng lắng nghe rồi gõ lại.

Cộc.

cộc.

cộc.

Bất chợt, từ phía đối diện, một vết nứt dần hình thành trên bề mặt của chất điểm kỳ dị kia.

Vũ Thiên nhìn thấy hai mắt mở to.

Giống như quả trứng khi nở, vết bóng loáng rơi xuống theo lớp vỏ phủ đầy hắc ín, nó chạm vào sàn nhà, tiếng lách tách theo sau đầy kì dị và khó hiểu.

Vũ Thiên chớp mắt, nghĩ rằng chính mình đang mơ ngủ.

Một mảnh, hai mảnh rồi ba mảnh, bốn mảnh.

Những mảnh vỡ ngày càng lớn, ngày càng đa dạng về hình dạng và kích thước.

Mùi hương tanh tưởi của một hỗn hợp giữa xác cháy và giấm ăn bốc lên.

Chúng hòa mình vào không khí, thoang thoảng mà nồng đậm khó quên.

Vũ Thiên bịt mũi nhưng vẫn ngửi thấy.

Trong ngực phải, tiếng tim ngày càng rõ, ngày càng đều đặn.

Những mảnh vỡ cuối cùng rơi xuống.

Cả hai trái tim của Vũ Thiên đã bắt kịp nhau về tốc độ đập.

Đúng lúc ấy, hắn thấy một thứ quả sáng bóng với màu đỏ cam như táo hiện ra trước mặt mình.

– Táo?

Hắn kinh ngạc dõi theo, chân tay dường như bị điều khiển, đầu óc mụ mị đi.

– Ta.

phải ăn nó!

Hắn phát điên, mắt đỏ ngầu như máu, gân xanh nổi khắp trán khi cả cơ thể lao như thiểm điện về phía trái táo căng mọng.

Nhồm nhoàm.

Mùi vị tanh tưởi tràn ngập cõi miệng, vị giác thăng hóa trong thoáng chốc.

Và rồi.

Oán lực bất ngờ bùng lên.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập