Chương 5: Quê Hương.

Sau khi nàng tỉnh dậy liền ngồi vào bàn ăn, Mạnh Huyền cũng từ từ đở Mạnh cơ vào bàn sau khi cho nàng ra ngoài tắm nắng sớm hồi phục cơ thể.

“Lời của lang quân đúng là kì diệu mặc dù không thể khỏi ngay”.

“Nhưng cơ thể ta đúng là có chút thoải mái”.

Mạnh Cơ liền nở một cười tươi nói.

Mạnh Huyền thấy chị mình vui vẻ cũng liền bồi thêm.

“Vậy thì tốt quá lang quân chắc cũng sắp về rồi”.

Liên Chân nhìn hai chị em nhà họ Mạnh này, như uống thuốc sau một đêm liền thay đổi rõ rệt, cô em không nói cô chị giờ cũng lang quân này lang quân nọ.

Nàng không biết rốt cuộc hắn đã cho các nàng uống bùa mê thuốc lú gì.

“Về rồi đây”.

Một giọng nói lớn quen thuộc liền phát ra từ ngoài cổng.

Nhóc Hưng nhanh chóng chạy vào đem theo một túi nặng trịch thả xuống bàn, Mạnh Huyền liền từ từ mở túi ra coi.

Trong khi nhóc Hưng thì khuôn mặt tự hào mong chờ.

Khuôn mặt nàng liền biến sắc ngạc nhiên.

“Trong túi này là 1 bạc 700 đồng”.

Chú thích

1000 đồng =1 bạc

100 bạc=1 vàng thỏi.

100 đồng= 1 triệu vnd

“Sao tiền lại nhiều như này ?

Nhóc Hưng liền đắc ý trước mặt ba vị phu nhân từng khinh thường Trọng Sinh đáp.

“Còn phải nói chính là đi nhận thưởng ở lính gác”.

“Lũ cướp ở đây làm phiền thương đoàn, quân lính thì không tiện dọn dẹp tại bận chiến sự”.

“Nên lũ cướp được treo thưởng rất cao, nhất là cướp sống vì bọn chúng có thể góp sức cho quân binh”.

Liên Chân nghe vậy liền bất ngờ, vậy tối qua thật sự là tên gầy đó đi cứu các nàng, hắn có thể sao ?

Dù rất nghi ngờ tình huống đó nhưng nghe lời nói của hai chị em, rồi phần thưởng từ việc treo thưởng.

Nàng không thể không tin.

rồi Mạnh Cơ dù bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng quay qua hỏi nhóc Hưng.

“Vậy nhóc Lang quân giờ đang ở đâu ?

Nhóc Hưng liền cũng vui vẻ trả định trả lời.

Thì Trọng Sinh liền ngay lập tức bước vào trong tay là một tô thịt hầm lớn và một tô canh ra thơm.

Giọng nói y hiền hậu phát ra.

“Nhóc Hưng nhanh lấy bát ra dọn đồ ăn”.

“Được Trọng Sinh Ca”đáp lời y liền chạy vào bếp lấy chồng bát thìa.

Trọng Sinh vừa dọn bàn, giọng nói nhẹ nhàng hiện hậu đáp.

“Dù sao thì ta cũng không còn sống một mình, ta cũng biết các nàng không quen ăn đồ đơn sơ như ta”.

“Ta nộp bọn cướp được hai bạc, lấy chút mua ít thịt thà cho các nàng”.

Ba người Liên Chân nhìn tô thịt hầm trên bàn của Trọng Sinh liền không thể ngừng nuốt nước bọt, các nàng dù có là danh giá đến đâu.

Thì việc bị bỏ đói nhiều ngày, hôm trước còn chỉ ăn ra rồi xảy ra nhiều chuyện, không thể không khiến các nàng nhìn chằm chằm vào tô thịt trước mắt.

Mạnh Huyền nghe vậy liền nhìn Trọng Sinh mặc dù rất muốn múc ngay miếng thịt vào bác, nhưng nàng biết vào giờ ăn thì phải để chồng đụng đũa trước.

Nàng liền nhanh chóng lấy một bát đưa qua cho Trọng Sinh nói.

“Không, không ta không chê chàng huống hồ, chàng còn cứu bọn ta một mạng…”

Mạnh Cơ nghe vậy cũng cười nói, cái lễ nghi đơn giản này nàng cũng biết, bồi em nàng nói tiếp.

“Đúng đó Lang quân huống hồ chàng còn nấu món thơm như vậy hẳn rất tốn sức”.

“Vốn dĩ đó là việc của bọn ta”.

Vừa nói nàng vừa có chút ngại ngùng, không biết sao giờ trong mắt nàng người phu quân gầy gò trước mắt nàng đều là một ánh hồng ngại ngùng.

Nhìn thôi cũng khiến nàng đắm chìm, huống hồ làm phu nhân, cùng em gái mình hầu hạ một người thì có sao.

Lang quân nàng từ tối qua trong mắt nàng chính là anh hùng, quý nhân đời này nàng gặp.

Nàng suy nghĩ trong đầu rồi nói nhỏ.

“Chỉ cần có chàng ở bên, sự nghiệp báo thù nhà họ mạnh chắc chắn dễ dàng”.

“Đàn con chắc cũng sẽ rất ưu tú”.

Đám người trên bàn ăn cũng nhìn mặt nàng mà có chút khó nói.

Liên Chân nhìn tình cảnh này khó sử không biết nói gì, huống hồ tô thịt này đúng là thơm thật.

Nàng dù ở trong cung ăn qua nhiều loại thức ăn, nhưng mà món thơm còn đẹp mắt như này đây là lần đầu tiên thấy.

Nhưng nếu giờ đụng đũa nàng sẽ mất đi phẩm giá công chúa, huống chi bây giơ nàng vẫn chưa thích nghi được sự thay đổi chóng mặt của hai chị em họ Mạnh.

Thấy mấy người đưa qua lại, nhóc Hưng liền dựt luôn bát thịt vừa ăn vừa nói.

“Các người lễ nghi cái gì, anh Trọng Sinh không quan trọng mấy cái đó đâu”.

“Các người không ăn thì tôi ăn, cho các người biết anh Trọng Sinh nấu rất ngon”.

“Hiếm khi mới được anh Trọng Sinh đãi thịt không ăn phí đời người”.

Vừa nói nhóc Hưng liền ăn ngấu nghiến, khiến ba vị phu nhân của hắn bụng cũng thế không kìm lại mà réo lên.

Trọng Sinh thấy vậy cùng liền cười thầm, khiến ba cô nàng đỏ mặt, hắn nhẹ nhàng cầm bát múc cho từng người.

“Nào nhanh ăn đi không cần câu nệ”.

“Nhất là Mạnh Cơ, nàng đang bị thương ăn nhiều mới nhanh lành”.

“Với lại đây là một công thức quê nhà ta, rất ngon mau nếm thử”.

Ba người nghe vậy cũng lần lượt động thìa, đầu tiên là Mạnh Cơ sau khi ăn xong thìa đầu thì liền sáng mắt, như ma đói liền ăn không ngừng.

Mạnh Huyền thấy vậy cũng thử kết quả không ngớt lời khen ngon.

Chỉ riêng Liên Chân vẫn giữ phẩm giá nhất là nhìn thấy hình tượng hai người kia, trong miệng liền nói nhỏ.

“Món này thật sự ngon vậy sao ?

Nàng cũng từ từ múc miếng thịt đưa lên miệng, cắn nhẹ miếng thịt mềm mặn ngọt tan chảy trong miệng, để lại vị đầu lưỡi ăn không hề mắt răng.

Trong đầu nàng liền không kịp load, món này sao lại có thể ngon như vậy.

Thịt nhưng không dai mềm như tan chảy trong miệng, mặn ngọt hào quyện có chút béo ngậy trong miệng.

Cộng thêm lâu ngày chưa ăn chút thịt nào khiến nàng mắt sáng ngời, liền cũng ăn không dừng miệng.

Trong đầu không dừng được hai chữ ngon quá.

Trọng Sinh nhìn một bàn ăn năm người này, cũng liền cười mỉm an tâm ăn uống.

“Nhưng mà Lang quân, chàng bảo là món này từ quê chàng nhưng ta đi cùng thương đoàn qua rất nhiều nơi nhưng chưa bao giờ có món này”.

Mạnh Huyền ngây thơ hỏi y, khuôn mặt có chút mong chờ, mọi người nghe vậy cũng liền có hứng thú, thậm chí nhóc Hưng đang ăn cũng liền dừng lại chăm chú nghe.

Trọng Sinh nghe câu hỏi khuôn mặt hiền hậu của y liền có chút biến sắc, rồi cũng trầm xuống thấy vậy Mạnh Huyền liền biết nàng đã hỏi thứ không nên hỏi.

Nàng bối rối đinh bảo mọi người đừng để ý lời nàng, thì Trọng Sinh liền mở miệng nhẹ nhàng đáp.

“Quê hương ta ở rất xa, xa đến mức có thể nói có thể biết đến nhưng là không tồn tại”.

Nghe vậy mặc dù mọi người có chút khó hiểu, nhưng cũng liền thôi nhìn lên khuôn mặt của Trọng Sinh khi nhắc về quê hương có chút khó tả.

Nổi buồn ẩn hiện trên khuôn mặt hiền hòa của chàng, khiến các nàng không muốn phá hỏng bầu không khí.

Thấy bầu không khí đi xuống vì mình, Trọng Sinh liền đổi chủ đề.

“Số tiền đó, các nàng cứ cầm hết mà rời đi, ta biết các nàng có nhiều ấp ủ cũng muốn rời đi.

“Ta thì không cần nhiều tiền, với lại chặt gỗ, kiếm tiền sống qua ngày”.

Mạnh Cơ cùng Mạnh Huyền Nghe Vậy liền dừng thìa, khuôn mặt có chút cứng đờ.

Liên Chân không biết gì về ý định hai người kia, cũng ngây thơ nghĩ hai nàng vẫn quyết định rời đi liền đáp nhanh, nói luôn phần lời của họ.

“Được, ít nhất ngươi cũng là người biết nghĩ, nhưng ngươi cứ giữ lại bảy trăm đồng mà sống, bọn ta chỉ lấy một bạc”.

“Nhưng đừng lo sau khi đạt được mục đích bọn ta sẽ quay lại trả ngươi…”

Nhưng chưa để cô nói xong, Mạnh Cơ khuôn mặt ủy khuất nói.

“Bọn ta sao lại muốn rời xa phu quân, dù ai có rời đi ta cũng nguyện ở lại hầu hạ ngươi”.

Liên Chân nghe vậy liền bất ngờ nhìn qua vị sư tỷ kiêu ngạo như nữ tướng ngày hôm trước.

Tấu Chương Xong.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập