Sương sớm Hà Nội bao phủ lên những dãy hành lang đá hoa cương của tòa nhà công vụ, mang theo cái lạnh lẽo và ẩm ướt của một buổi sáng giao mùa.
Trần Gia đứng trước cánh cửa gỗ sồi nặng nề, hít một hơi thật sâu để nén lại sự hồi hộp đang cuộn lên trong lồng ngực.
Đây là hy vọng cuối cùng của anh để lay động một hệ thống đang ngủ say giữa những ảo tưởng về sự ổn định.
Gia nghĩ tới giao sư Phan xuân, một người thầy đã của mình hiện nay đang làm cố vấn cấp cao cho chính phủ, có lẽ với sự ảnh hưởng của mình giáo sư có thể đưa ra cho chính phủ những lời cảnh báo, để nước ta không bị bất ngờ trước thảm họa.
9h sáng, Gia đến văn phòng làm việc của giáo sư Phan Xuân
Anh gõ cửa.
Một giọng nói trầm ấm, vang vọng sự uy nghiêm vọng ra:
"Mời vào.
"Bên trong văn phòng, mùi gỗ đàn hương hòa quyện với mùi giấy cũ tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, tách biệt hẳn với sự ồn ào của phố xá bên ngoài.
Giáo sư Phan Xuân đang ngồi phía sau bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn, mái tóc ông đã bạc trắng nhưng đôi mắt vẫn tinh anh sau gọng kính lão.
Ông ngước lên, nụ cười rạng rỡ hiện trên gương mặt đầy những nếp nhăn của thời gian.
"Gia à!
Tôi tưởng là ai nào đừng đứng như vậy, vào đây."
Giáo sư Xuân đứng dậy, bước nhanh tới.
Gia tiến tới, nắm lấy bàn tay ấm áp và khô ráo của người thầy cũ.
Một cái bắt tay chặt chẽ theo đúng phong cách của những người làm luật và chính trị — đầy sự tin cậy nhưng cũng ngầm chứa những thông điệp về vị thế.
"Thầy vẫn khỏe chứ ạ?"
Gia hỏi, cố gắng giữ giọng mình không run rẩy.
"Vẫn thế, vẫn sống giữa đống hồ sơ và những cuộc họp không hồi kết."
Giáo sư Xuân dẫn Gia tới bộ bàn ghế tiếp khách ở góc phòng.
Ông thong thả rót trà từ chiếc ấm đất nung đã lên nước bóng loáng.
"Trà mạn Thái Nguyên đấy, vừa được biếu sáng nay.
Nhấp một ngụm đi cho ấm người rồi nói tôi nghe, chuyện gì khiến cậu phải xuất hiện tận đây mà không báo trước?"
Gia nâng chén trà, làn khói mỏng manh lướt qua sống mũi.
Vị đắng chát đọng lại nơi đầu lưỡi trước khi tan ra thành vị ngọt thanh — một sự tương phản giống hệt như cuộc đời anh lúc này.
Anh đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào mắt thầy mình, đôi mắt anh giờ đây rực lên một vẻ kiên định.
"Thưa Thầy, .
Em đến để trình bày một báo cáo về sự dịch chuyển địa chính trị mà em tin rằng.
nó là tín hiệu của một sự sụp đổ toàn diện của thế giới.
"Gia lấy từ trong cặp ra một tập tài liệu mỏng.
Anh đã lược bỏ mọi thông tin về Gama, mọi con số về hạt nhân để biến nó thành một bản phân tích chính trị thuần túy.
"Thầy nhìn vào đây, "
Gia chỉ vào các biểu đồ vận tải.
"Trong 48 giờ qua, các cường quốc không chỉ dự trữ dầu mỏ.
Họ đang âm thầm quốc hữu hóa các kho lương thực chiến lược, thu mua toàn bộ vật tư y tế và thiết bị lọc nước chuẩn NBC trên thị trường ngách.
Họ không còn nói về việc bình ổn giá nữa, họ đang chuẩn bị cho một kịch bản đứt gãy hoàn toàn.
Khi các quốc gia bắt đầu 'đóng băng' tài nguyên trong lòng mình, nghĩa là họ đã chấp nhận rằng ngoại giao đã chết.
"Giáo sư Xuân lướt nhìn qua những trang giấy, nụ cười trên môi ông dần tắt lịm, thay vào đó là một vẻ nghiêm nghị khó đoán.
Ông nhấp một ngụm trà, lặng im hồi lâu như đang cân nhắc từng con chữ của cậu học trò.
Trong nội tâm Giáo sư Xuân, một sự mâu thuẫn đang diễn ra.
Ông quý Gia, ông biết bộ óc của anh nhạy bén đến mức nào.
Nhưng đồng thời, ông cũng cảm thấy một sự khó chịu len lỏi.
Là một người đã dành cả đời để xây dựng các học thuyết về sự cân bằng và hòa bình, ông không thể chấp nhận được rằng những gì mình tôn thờ lại mỏng manh đến thế.
Cậu ta đang quá khích, ông nghĩ.
Tuổi trẻ luôn nhìn thế giới qua lăng kính của thảm họa để tự khẳng định tầm quan trọng của mình.
"Gia à, "
Giáo sư Xuân đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm va vào gỗ nghe khô khốc.
"Tôi hiểu sự lo lắng của em.
Nhưng em đang nhìn thấy những nơi chỉ có bóng tối thông thường.
Việc các nước dự trữ lương thực là phản ứng kinh tế tất yếu trước sự bất ổn ở Trung Đông.
Đó là sự 'phòng thủ chủ động' để ngăn chặn bạo động nội bộ, chứ không phải để đón chờ ngày tận thế.
Em có biết nếu Chính phủ phản ứng theo cách em nói, chúng ta sẽ gây ra một cuộc hoảng loạn toàn dân không?"
"Nhưng thưa Thầy, đây không phải là dự trữ để phòng lạm phát!
"Gia cắt lời, sự khẩn thiết hiện rõ trong biểu cảm.
Anh hơi rướn người về phía trước, đôi bàn tay đan chặt vào nhau.
"Họ đang rút toàn bộ các đại sứ đoàn cấp thấp từ những vùng xung đột một cách im lặng.
Họ đang 'dọn dẹp' bàn cờ chính trị để chuẩn bị cho một cuộc chơi mà ở đó không còn quy tắc.
Nếu chúng ta không xây dựng những mạng lưới sinh tồn khép kín — những pháo đài đúng nghĩa — chúng ta sẽ trắng tay khi trật tự này sụp đổ.
"Gia muốn hét lên rằng:
Hạt nhân sắp rơi xuống đầu chúng ta!
Nhưng anh khựng lại.
Anh biết nếu nói ra điều đó, anh sẽ chính thức bị coi là một kẻ tâm thần.
Gama đã cảnh báo anh về giới hạn của niềm tin con người.
Giáo sư Xuân đứng dậy, đi về phía cửa sổ nhìn xuống quảng trường Ba Đình xanh mướt, nơi những người lính đang tập duyệt binh trong yên bình.
Ông thở dài, bóng lưng ông trông già nua và mệt mỏi dưới ánh nắng sớm.
", Gia ạ, Ta nên có một trái tim nóng và một cái cái đầu lạnh, "
Giáo sư nói mà không quay lại.
"Em đang yêu cầu tôi dùng uy tín của mình để thuyết phục giới lãnh đạo xoay trục nguồn lực quốc gia chỉ dựa trên những suy luận cảm tính của em sao?
Không có bằng chứng cụ thể, không có dữ liệu tình báo cấp cao.
chỉ là những phỏng đoán từ thị trường tự do.
Em đi quá xa rồi.
"Ông quay lại, nhìn Gia với ánh mắt vừa bao dung vừa pha chút thất vọng sâu sắc.
"Về nghỉ ngơi đi.
Đừng để trí thông minh của mình trở thành gánh nặng cho tâm trí.
Đôi khi, kẻ điên nhất chính là kẻ tin rằng mình là người duy nhất tỉnh táo giữa một đám đông đang ngủ.
"Gia đứng dậy.
Anh không nói thêm lời nào.
Cái bắt tay lúc ra về không còn chặt chẽ như lúc đầu.
Nó lạnh lẽo và hời hợt, giống như hai thế giới đang trượt khỏi nhau.
Khi Gia bước ra khỏi tòa nhà, tiếng cửa gỗ đóng lại sau lưng nghe chát chúa như tiếng gõ búa kết thúc một phiên tòa mà anh là kẻ thua cuộc.
Anh đứng giữa sân, nhìn những công chức đang vội vã đi làm, nghe tiếng còi xe vang lên vô tư lự.
Một nỗi cô độc tột cùng xâm chiếm lấy anh.
Anh thấy mình như một người đang gào thét báo động giữa một bãi sa mạc không người.
Giáo sư Xuân quay lại bàn làm việc, rót thêm một chén trà đã nguội.
Ông khẽ lắc đầu, tự nhủ:
"Thật đáng tiếc cho một tài năng.
Gia nó điên thật rồi.
Chắc đọc truyện tận thế nhiều quá.
Cậu ta nhìn đâu cũng thấy sự sụp đổ, nhìn đâu cũng thấy cái chết.
"Trong mắt ông, Gia giờ đây chỉ là một kẻ hoang tưởng đáng thương, một trí tuệ đã lạc lối trong mê cung của những kịch bản đen tối.
"Gia, hệ thống ghi nhận nhịp tim của anh đã bình ổn lại.
Anh đã chấp nhận thực tại chưa?"
Giọng Gama vang lên lạnh lùng trong tai nghe của Gia khi anh bước lên chiếc xe bán tải đen nhám.
"Rồi, Gama.
Xóa toàn bộ dấu vết cuộc gặp này.
Đừng để lại bất kỳ bản sao nào trên máy chủ của tòa nhà.
"Gia đạp ga, chiếc xe lao đi về phía Đông.
Hà Nội trong gương chiếu hậu mờ nhạt dần.
Anh đã thực hiện nghĩa vụ cuối cùng của mình với
"thế giới cũ"
, với người thầy anh kính trọng nhất.
Sự khước từ của Giáo sư Xuân không làm anh nản chí, trái lại, nó gột rửa nốt những tàn dư của hy vọng xã hội trong lòng anh.
"Cậu nói đúng, Gama.
Họ sẽ không tin cho đến khi tro tàn rơi xuống chén trà của họ."
Gia đanh mặt lại, đôi mắt nhìn thẳng về hướng cảng Đình Vũ.
Trên đường cao tốc, Gia cảm thấy một sự tự do.
Anh không còn nợ ai, không còn phải gồng mình để được thấu hiểu.
Anh sẽ dùng chính sức mạnh của mình và gama để đúc nên một ốc đảo cho riêng mình.
Thế giới có thể sẽ chết trong sự
"tỉnh táo"
của Giáo sư Xuân, nhưng Trần Gia sẽ sống trong sự
"điên rồ"
của chính mình.
Chiếc xe lao nhanh vào màn sương mù của vùng ven biển, hướng về Hải Phòng nơi mà bùn lầy và thép lạnh đang chờ đợi
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập