Chương 14: Tiểu Thanh Long

Tiền Phi Dương nghi ngờ mình nghe nhầm.

Thời điểm nguy cấp thế này mà đưa kính râm cái gì?!!

Có phải vì kích động quá mà nói nhầm không?

Nhìn thấy những người đang câu cá ở vị trí khác đang tiến lại gần, nhân viên an ninh mặc đồng phục nổi bật cũng đang chạy tới, Phong Nghệ lại thúc giục: "Mau! Đưa cái kính râm trong túi cho tôi! Trong cái hộp kính màu đen ấy!"

Xác định không nghe nhầm, Tiền Phi Dương cũng không có thời gian nghĩ nhiều, liền đưa cái kính râm trong hộp kính qua.

Phong Nghệ dùng bàn tay đang rảnh rỗi đón lấy kính râm rồi đeo lên, che kín đôi mắt lại.

Bộ dạng anh bây giờ, áo dài quần dài đồ mặc nhà, kính râm khẩu trang mũ tai bèo, dù có chụp ảnh độ phân giải cao cỡ nào cũng không nhìn ra dáng vẻ của anh!

Phong Nghệ vừa đeo kính râm xong, bên kia đã có người phi thân đến, còn chạy nhanh hơn cả nhân viên an ninh. Nhìn thấy tình hình bên phía Phong Nghệ, sau một tiếng "vãi cả chưởng", người đó móc điện thoại ra chụp điên cuồng, còn to gan đứng cạnh Phong Nghệ thành thục tìm góc độ tốt, đảm bảo con rắn trong tay Phong Nghệ và chính mình đều có thể xuất hiện trong cùng một khung hình.

Tiền Phi Dương: "…" Đại khái đã hiểu được nguyên nhân Phong Nghệ đeo kính râm vào lúc này rồi.

Cứ tưởng là đến giúp đỡ, không ngờ là lao lên để chụp ảnh chung!

Nhân viên an ninh chạy đến kéo người chụp ảnh ra: "Rắn độc! Nguy hiểm! Lùi lại lùi lại! Không muốn sống nữa à!!"

Tuy nhiên, họ cản được một người, nhưng không cản được một đám.

Ngày cuối tuần người đi câu vốn đã đông, khu vực câu cá tuy lớn nhưng tin tức truyền đi vẫn rất nhanh.

Đám người chạy đến đầu tiên:

"Đậu xanh! Rắn to quá!"

"Hiếm thấy nha! Chẳng ngờ lúc đi câu lại có thể thấy con rắn độc to nhường này!"

"Cậu thanh niên giữ chắc vào! Tôi đã báo cảnh sát rồi!" Một cụ ông cao giọng hét về phía Phong Nghệ. Đồng thời giơ điện thoại hướng về phía Phong Nghệ chụp lia lịa.

Những người đi câu trẻ tuổi hơn hành động nhanh nhẹn linh hoạt hơn, vừa quay video, vừa kêu gào: "Mẹ ơi, đáng sợ quá!"

Có lẽ vì đứng quá xa không chụp được chi tiết nên không hài lòng, rõ ràng mặt đã sợ đến xám ngoét, chân đánh lập cập, nhưng vẫn thừa lúc nhân viên an ninh chặn những người khác, nhanh chóng lách vào vòng trong, tiến sát Phong Nghệ thêm một bước chụp ảnh thật nhanh, sau đó "vù" một cái lùi ra thật xa rồi bắt đầu lướt vòng bạn bè và các nền tảng xã hội.

Có người xem vì hiếu kỳ, xem náo nhiệt, cũng có người thuần túy vì chụp ảnh để bán cho các tài khoản marketing tự truyền thông.

Ngô Cát lúc này cũng không màng đến sợ hãi nữa, cùng Tiền Phi Dương giúp đỡ chặn người, trong miệng lẩm bẩm: "Đám người này, vì chụp ảnh mà đến mạng cũng không cần nữa à?"

Người sợ rắn như Ngô Cát quả thực không thể hiểu nổi sự hưng phấn của những người này.

Sau hai mươi năm thời kỳ khí hậu dị thường, một lượng lớn các loài sinh vật bị tuyệt chủng, nhiều loài động vật từng thường thấy cũng trở nên thưa thớt, số lượng rắn cũng giảm đi rất nhiều. Ngô Cát ra ngoài câu cá bao nhiêu lần, đây vẫn là lần đầu tiên đụng phải rắn. Lần dẫm phải rắn hồi nhỏ đó là do trường tổ chức đi khu bảo tồn thiên nhiên nghe giảng giải phổ biến kiến thức để mở mang tầm mắt nên mới dẫm nhầm, còn những lúc khác, muốn thấy rắn thì phải đến phòng triển lãm hoặc các khu bảo tồn loài rắn liên quan.

Vì vậy, hiện nay những người ra ngoài câu cá quả thực rất khó đụng phải rắn. Lần này vừa nghe nói có rắn, những người hiếu kỳ liền xông tới.

Theo đám người tụ tập về phía này, đột nhiên có người hét lớn một tiếng: "Đuôi trắng! Đậu xanh Tiểu Thanh Long kìa! Chẳng phải nó đã sớm được xác định là tuyệt chủng trong tự nhiên rồi sao!"

"Tiểu Thanh Long? Có loại rắn này à?"

Có người lập tức tìm kiếm trên điện thoại, sau đó kích động hét về phía Phong Nghệ: "Nhất định đừng bóp chết nha! Con rắn này trước khi luật bảo vệ nghiêm ngặt nhất ra đời đã là động vật bảo vệ cấp đặc biệt rồi đấy!!!"

Oanh——

Đám đông lại nổ tung lần nữa.

Những người vốn chụp ảnh xong xem náo nhiệt một lúc định rời đi, giờ lại hưng phấn, lập tức liên lạc với người nhà bạn bè ở gần đó.

"Mau lên! Xem tận mắt động vật bảo vệ cấp đặc biệt nè! Bình thường có được nhìn thấy đâu!"

Góc khác của khu câu cá.

Do cách quá xa, căn bản không nghe thấy sự xôn xao bên kia. Nhưng theo từng tin nhắn nhận được trên điện thoại, mọi người cũng không ngồi yên được nữa.

"Mau mau mau, qua kia xem thử, nghe nói bên đó xuất hiện Tiểu Thanh Long rồi!"

"Long? Thật sự có rồng à?"

"Không phải, là một loại rắn độc trông cực kỳ đáng sợ! Nhưng nghe nói bây giờ là động vật bảo vệ cấp quốc bảo, vốn dĩ đã được xác nhận là tuyệt chủng trong tự nhiên rồi."

Những người nghe thấy tin tức, trọng điểm đều đặt hết vào "Tiểu Thanh Long" và "động vật bảo vệ cấp quốc bảo".

Còn về từ khóa "rắn độc"…

Rắn độc hay không độc, cái đó không quan trọng! Dù sao cũng đã bị người ta bắt được rồi, không có đe dọa.

Rắn có độc đến mấy cũng không ngăn nổi lòng hiếu kỳ quá mức và tâm trạng xem náo nhiệt của bọn họ.

Có người cần câu quăng cả xuống hồ cũng không thèm vớt, đứng dậy là chạy về phía nơi xảy ra sự việc, vừa chạy vừa móc điện thoại, bật camera căn chỉnh góc độ, giơ tay vuốt lại kiểu tóc, chạy suốt quãng đường với tốc độ mà thi kiểm tra thể chất cũng không chạy nổi để lao đến nơi phát hiện, người vừa xoay một cái đã gạt phăng hai người đứng xem phía trước ra sau lưng, chen vào vòng trong.

Mảnh đất này cũng không có chỗ nào cao, những vị trí có địa thế hơi cao một chút đều đã bị người ta chiếm hết.

Bố mẹ Ngô Cát đang hái rau trong vườn rau của trang trại.

Bố Ngô tâm hồn treo ngược cành cây, người ở vườn rau mà tâm trí đã bay sang khu câu cá bên kia rồi. Ông sau khi nghỉ ngơi vốn định đi câu cá, nhưng bị mẹ Ngô kéo qua hái rau và trái cây.

"Haiz, hái ít thôi, mai lúc về hái tiếp, còn tươi." Bố Ngô nói.

"Không được, ông không thấy cuối tuần đông người thế này à! Chậm một bước là đồ ngon bị người ta hái mất hết đấy!"

Đang nói thì một hồi còi cảnh báo của xe cứu hỏa truyền đến.

Du khách trong vườn rau nhìn sang.

"Có chuyện gì xảy ra à?"

"Có phải có người vi phạm nhóm lửa không? Cách đây không lâu có tin tức nói một du khách hút thuốc lén lút ở khu vực cấm hút thuốc gây ra hỏa hoạn."

"Haiz, người thời nay thật là!"

Vì chuyện này không hiếm gặp nên mọi người cũng không để ý, định tiếp tục hái rau. Còn chưa bắt đầu thì lại nghe thấy tiếng còi cảnh sát.

"Lại có hai xe cảnh sát đi qua, có phải thật sự đã xảy ra chuyện gì không?"

"Không thấy xe cứu thương, chắc không nghiêm trọng."

Lời còn chưa dứt, một chiếc xe cứu thương đã hú còi "u oa u oa" lao qua.

Lần này du khách đều không còn tâm trí hái rau.

"Chắc chắn có chuyện rồi!"

"Bên kia là chỗ nào? Xe cứu hỏa, xe cảnh sát, xe cứu thương đều lái về hướng đó."

"Bên kia… khu câu cá nhỉ? Tôi nhớ khu câu cá của trải nghiệm cuộc sống nông thôn đều ở đằng đó." Có người nói.

Tim bố Ngô mẹ Ngô đập thót một cái, nhìn nhau một hồi.

Bố Ngô móc điện thoại gọi cho Ngô Cát, hồi lâu Ngô Cát mới nghe máy.

"Con đang ở đâu đấy!" Bố Ngô nghe tiếng ồn ào nhao nhao bên kia điện thoại, rồng rồng rắn rắn cái gì đó, nhiều quá nghe không rõ.

"Tình hình bên này hơi phức tạp, bố đợi một lát."

Ngô Cát cúp điện thoại, rất nhanh sau đó gửi một yêu cầu gọi video.

Lúc Ngô Cát nghe điện thoại, trái tim treo ngược của bố Ngô mẹ Ngô đã hạ xuống, nhưng đợi lúc kết nối cuộc gọi video, nhìn rõ tình hình bên kia, tim suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực.

Ngô Cát vội nói: "Bố mẹ đừng lo, nhân viên cứu hộ cứu hỏa đã đến rồi. Lát nữa chúng con mới về, bố mẹ cứ ở trong phòng đợi trước đi."

Kết thúc cuộc gọi, hai người vẫn lo lắng không thôi.

Bên cạnh có du khách hái rau lại gần hỏi họ có biết đã xảy ra chuyện gì không.

Bố Ngô lơ đãng nói: "Bên khu câu cá phát hiện rắn rồi, một con rắn độc to lắm!"

Vị du khách đó nghe xong thốt lên kinh ngạc, quay về lại bị những người khác truy hỏi.

"Phía khu câu cá phát hiện một con rắn độc lớn! Cũng không biết đã cắn trúng ai chưa."

Người bạn nhận được tin tức lại đi nói với người khác.

Sau đó, tin tức liền lan truyền rộng rãi.

"Bên khu câu cá phát hiện một con rắn độc to lắm, nghe nói cắn trúng người rồi!"

"Hố! Khu câu cá mà cũng có rắn độc! Ai mà xui xẻo bị cắn thế, chắc chắn là nghiêm trọng lắm!"

"Trời đất ơi! Nghe nói bên khu câu cá có người bị rắn độc cắn bị thương rồi! Vừa nãy thấy xe cứu thương không? Chính là đi cấp cứu đấy!"

"Ôi dào, thật đáng thương, khu câu cá có người bị rắn độc cắn, học sinh của người thân bạn tôi có mặt tại hiện trường, nói người đã được khiêng lên xe cứu thương rồi cơ!"

Lời đồn đại khoa trương sau khi video và ảnh tại hiện trường truyền ra, hoàn toàn không có dấu hiệu giảm bớt, ngược lại căn cứ vào những video và ảnh này, đã cải biên ra N phiên bản tiếp tục truyền đi.

Cùng lúc đó, nhân vật trong lời đồn đã bị "khiêng lên xe cứu thương" là Phong Nghệ, đang đơ mặt ra, vẫn duy trì tư thế bóp rắn đó, đóng vai trò công cụ. Trong lòng đã hỏi thăm tổ tông những kẻ "liều chết chụp ảnh" kia tám trăm lần.

Nhìn thấy nhân viên cứu hộ cứu hỏa chạy đến tách đám người đứng xem ra, Phong Nghệ mới thở phào một cái.

Phạm vi khu du lịch lớn, gần đây cũng có trạm cứu hộ cứu hỏa, bảy người lính cứu hỏa đã đến trước.

Vốn dĩ Phong Nghệ tưởng lính cứu hỏa đến thì phía mình coi như xong việc.

Tuy nhiên, lính cứu hỏa đến nơi nhìn một cái, không được, phải tìm người chuyên nghiệp hơn đến.

Mấy người họ thực ra không giỏi bắt rắn, người giỏi bắt rắn trong đội hôm nay không có mặt.

Nếu như Phong Nghệ không bắt được hoặc không có ai có thể khống chế con rắn này, họ chắc chắn sẽ trực tiếp ra tay, tính mạng con người được đặt lên hàng đầu. Nhưng bây giờ Phong Nghệ bóp chắc như vậy, thủ pháp bóp rắn này nhìn một cái là biết chuyên nghiệp hơn họ nhiều rồi, họ đeo găng tay chưa chắc đã bóp chắc được bằng Phong Nghệ tay không.

Tiểu Thanh Long đuôi trắng hiện nay cấp độ bảo vệ quá cao, có lẽ trong tự nhiên chỉ còn mỗi con này thôi, ý nghĩa trọng đại, xảy ra chuyện gì, dư luận sẽ đè chết họ mất. Cho nên, lính cứu hỏa đến cũng không biết xử lý thế nào, nếu bảo là rắn ráo, rắn nước hay loại rắn độc số lượng nhiều hơn thì họ đều không sợ, nhưng cái này…

Gai góc nha!

"Cậu còn kiên trì được không?" Một người lính cứu hỏa hỏi.

Phong Nghệ cắn răng: "Được."

"Thế này đi, cậu cứ bắt như vậy trước, người tiếp nhận chuyên nghiệp sẽ nhanh chóng đến nơi thôi, đừng sợ, đừng áp lực quá! Huyết thanh kháng nọc rắn chúng tôi đều đã chuẩn bị sẵn rồi, đừng sợ nha!"

Trong lúc nói chuyện, xe cảnh sát và xe cứu thương cũng đã đến.

Cảnh sát duy trì trật tự hiện trường, để tránh người khác làm con rắn kinh động, tăng thêm gánh nặng cho Phong Nghệ.

Còn con rắn bị Phong Nghệ bóp cổ, dường như bị bóp đến ngơ ngác luôn rồi, chỉ có cái đuôi buông thõng trên mặt đất là thỉnh thoảng mới cử động nhẹ một chút.

"Con rắn này có phải sắp bị bóp chết rồi không?" Một người đi câu xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn nói.

"Nghe nói động vật bảo vệ cấp hai, một con thôi là đủ vào tù rồi. Loại cấp đặc biệt này… này cậu thanh niên nếu thật sự bóp chết nó thì tính sao? Cậu ấy cũng không cố ý."

Mấy người lính cứu hỏa nhìn nhau một hồi, định đi tới nói với Phong Nghệ hay là để họ tiếp nhận cho rồi, tranh thủ lúc rắn còn sống. Nếu Phong Nghệ thật sự bóp chết rắn, ước chừng sẽ bị dư luận đè cho không ngóc đầu lên nổi.

Phong Nghệ ra hiệu cho lính cứu hỏa: "Không sao, rắn còn sống, đợi nhân viên chuyên nghiệp đến rồi bàn giao."

Phố mua sắm của Khu du lịch sinh thái núi Việt.

Đám người mua sắm cũng có người nhận được tin tức thật thật giả giả, nhưng đa số mọi người ham muốn mua sắm mạnh mẽ hơn, không để tâm đến chuyện ở khu câu cá của trải nghiệm cuộc sống nông thôn. Theo họ thấy, mỗi ngày xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy, nhìn thấy thì cảm thán một câu rồi thôi, sẽ không đi sâu tìm hiểu.

Hai cô gái trẻ xách túi lớn túi nhỏ từ trong cửa hàng đi ra, định đi tìm quán nào đó ăn chút gì, bật điện thoại tìm kiếm những cửa hàng được đánh giá tốt ở gần đây.

Trên điện thoại nhận được tin nhắn mới, tùy ý liếc mắt nhìn một cái.

"Nghe nói bên kia có một khu trải nghiệm cuộc sống nông thôn xảy ra chuyện!" Một người chỉ về một hướng.

"Cũng chẳng biết ảnh có thật không, lời đồn khoa trương quá, đợi xem đính chính thôi." Người kia không để ý nói, "Chúng ta tiếp tục đi dạo ăn uống…"

Đang nói, hai người nghe thấy gì đó, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Hai chiếc trực thăng bay lướt qua phía trên, bay về hướng khu trải nghiệm cuộc sống nông thôn mà họ vừa nhắc tới.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập