Chương 148: Giết gà thử độc

Ăn tối ở chỗ Đường Khuê xong, lại vì chuyện mua gà mà trì hoãn hồi lâu, lúc về đến nhà trời đã tối mịt.

Bạch Luật vốn định ghé nhà Phong Nghệ xem cá chép Koi, mấy con cá lần trước anh ta vớt từ ao của Phong Nghệ mang về nuôi một thời gian đã gầy đi trông thấy. Rõ ràng thức ăn cho cá đều được tuyển chọn kỹ lưỡng, ngay cả ao cũng đổi sang cái lớn nhất, vị trí tốt nhất, nhưng lũ cá đó cứ thế gầy đi một cách rõ rệt! May mà tinh thần vẫn còn khá tốt.

Thực ra trông chúng cũng tương đương với những con cá chép Koi khác trong nhà anh ta, người ngoài nhìn vào đa số đều khen ngợi, nhưng Bạch Luật luôn cảm thấy chúng không còn đáng yêu như hồi ở trong ao nhà Phong Nghệ nữa.

Bạch Luật nghe Phong Nghệ nói lũ cá chép Koi nhà anh vẫn tròn trịa như cũ nên nảy sinh ý định muốn đến xem, nếu học hỏi được chút kinh nghiệm thì càng tốt. Ngặt nỗi trời đã muộn nên đành hẹn dịp khác.

Mạc Hiểu Quang nghe vậy cũng nói lúc đó sẽ cùng Bạch Luật qua đây, cậu ta muốn vớt hai đuôi cá chép về nuôi.

Không phải cậu ta tin vào chuyện phong thủy gì đó, chỉ là muốn góp vui và tò mò thôi. Cá chép Koi không phải con nào cũng như nhau sao? Có béo thì béo đến mức nào được? Có béo được như lũ cá chép ngốc nghếch ở công viên bên cạnh thường xuyên được người ta cho ăn không?

Mạc Hiểu Quang và Bạch Luật đưa Phong Nghệ về đến nhà rồi rời đi.

Lúc Phong Nghệ rời nhà hôm nay không mang theo đồ đạc gì, lúc về lại mang theo một thùng cá và xách hai con gà.

Hai con gà còn đang nhảy nhót tưng bừng.

Tiểu Bính biết sức ăn của Phong Nghệ, ở ngoài chắc chắn ăn không đủ no, cho nên bữa tối cũng đã được chuẩn bị sẵn sàng đúng giờ.

Phong Nghệ giao thùng cá mang về cho Tiểu Bính, đầu bếp Tiểu Bính biết cách xử lý chúng.

Còn về hai con gà này…

Tiểu Bính với kinh nghiệm nấu nướng nhiều năm, chỉ nhìn qua hai con gà đã biết không phải loại lớn lên hoàn toàn bằng thức ăn công nghiệp, thịt chắc chắn rất ngon!

Anh ta xoa tay hầm hè nghĩ xem nên hạ dao từ chỗ nào.

"Gà này nhìn là biết ngon rồi! Ông chủ, hai con gà này tối nay giết luôn chứ? Hay để đến mai giết xong làm luôn cho nóng?"

"Tối nay giết luôn."

"Được thôi!"

Tiểu Bính nói rồi bước tới định tiếp nhận.

Phong Nghệ tránh đi.

"Hai con này để tôi giết, lát nữa sẽ giao cho cậu xử lý."

Tiểu Bính ngẩn ra, "Ồ… ồ! Vâng!"

Sau đó anh ta gãi gãi sau gáy, vẻ mặt đầy hoang mang nhìn Phong Nghệ xách hai con gà đi về phía tầng hầm.

Cách phòng bếp không xa có một khu chuyên dùng để giết mổ vật sống, bình thường anh ta mua cá sống hay gia cầm sống về đều giết mổ ở đó, Phong Nghệ cũng biết mà.

"Giết gà sao lại phải xuống tầng hầm?"

Chẳng lẽ, ông chủ có sở thích đặc biệt gì sao?

Nghĩ lại thì, ông chủ vốn dĩ đã khác người thường, có chút sở thích đặc biệt khác lạ cũng là điều có thể hiểu được.

Chỉ hy vọng lúc ông chủ giết gà có thể cố gắng giữ cho thân gà được nguyên vẹn.

Anh ta biết có một số người mới giết gà làm hiện trường thê thảm không nỡ nhìn, cứ như vừa xảy ra một vụ án hình sự nghiêm trọng nào đó vậy. Không chỉ con gà chịu khổ mà người nhìn cũng có thể bị ám ảnh tâm lý một thời gian dài.

Phong Nghệ không biết Tiểu Bính đang não bổ ra hiện trường giết gà máu me đáng sợ gì, anh đúng là chưa từng giết gà bao giờ, nhưng đã từng giúp người ta xách gà.

Kinh nghiệm làm thêm thời đại học quá phong phú, giai đoạn đầu nhảy việc liên tục, từ cậu bé phát tờ rơi đến phụ bếp, từ bảng hiệu tiệm tóc đến mặt tiền quán lẩu, tuy đều là những công việc đơn giản như chụp ảnh tuyên truyền hay đưa nguyên liệu, nhưng cũng học được chút kỹ năng nhỏ, ít nhất là xách gà đi dọc đường xuống tầng hầm khá vững vàng.

Phòng thí nghiệm dưới tầng hầm đó, hiện tại tạm thời mới lắp đặt các thiết bị cơ bản, trông vẫn còn rất trống trải.

Nhưng hôm nay Phong Nghệ không cần dùng đến những thứ đó, anh xách gà đến một căn phòng nằm ở phía ngoài, bên trong có một bàn thí nghiệm.

Đặt hai con gà ở một đầu bàn thí nghiệm, sau đó anh đi thay quần áo, đeo găng tay, cầm một giá để ống nghiệm bước tới đặt ở đầu kia của bàn thí nghiệm.

Trên giá đặt hai ống nghiệm cùng hai ống nhỏ giọt dài.

Lúc đi thay quần áo Phong Nghệ đã đánh răng súc miệng, ống nghiệm cũng đã được rửa sạch khử trùng, có thể trực tiếp lấy nọc độc rồi.

Trên bàn thí nghiệm còn đặt một chiếc gương, Phong Nghệ há miệng bật răng độc ra soi soi. Hai chiếc răng độc này bình thường không dùng tới, nhưng việc cọ rửa thì chưa từng thiếu, trắng trẻo sạch sẽ, không vàng không ố.

"Thời bình không có đất dụng võ cho các ngươi rồi!"

Nếu sinh ra vào thời chiến, chúng có thể quét sạch bốn phương!

Nói không chừng ở thời viễn cổ còn có thể đồ long nữa! Ừm, là khủng long.

Nếu ở thời mạt thế, không chừng còn có thể hạ độc cả cương thi! Về lý thuyết mà nói, độc tố cương thi có thể khống chế hệ tuần hoàn bạch huyết và trung khu thần kinh, nếu có độc tố bên ngoài có thể xâm nhập thành công vào hệ tuần hoàn và trung khu do độc tố cương thi khống chế rồi phá hủy nó, chẳng phải là xong chuyện sao!

Phong Nghệ vừa huyễn tưởng ra đủ loại khung cảnh để tự tìm niềm vui cho mình, vừa không vội lấy độc mà lấy một miếng bông tẩm cồn lau lau cánh tay.

Ngồi ở chỗ này mà không dùng cồn sát trùng thì cảm thấy thiếu đi cảm giác nghi lễ.

Lau xong trên cánh tay, hai chiếc răng độc cắm phập vào.

Một cú cắn thành thục, đồng thời bơm vào một chút độc.

Vết thương không có gì thay đổi, không xuất hiện phản ứng viêm, không có cảm giác đau rát. Đầu óc vẫn tỉnh táo như cũ.

Chờ thêm chút nữa là có thể đóng vảy rồi.

Dù sao cũng chẳng có cảm giác gì. Không nhìn ra có bao nhiêu độc tính, cũng không phân biệt được thuộc tính.

Không biết là do cơ thể đã tăng cường khả năng kháng độc, hay là do tuyến độc lâu ngày không dùng nên bị thoái hóa?

Lâu ngày không dùng tuyến độc, cơ thể liệu có cảm thấy thứ này là dư thừa, chê nó chiếm dụng không gian não bộ ảnh hưởng đến phản xạ thần kinh mà làm nó "thoái hóa" đi không?

Ví dụ như hành vi ăn não của loài hải tiêu, lúc cảm thấy đại não vô dụng thì tự ăn luôn não của chính mình.

Phong Nghệ càng nghĩ càng lo lắng, còn có chút thấp thỏm.

Lấy ống nghiệm từ trên giá xuống, hai ống nghiệm lần lượt đặt dưới hai chiếc răng độc, sau đó, tiết ra một chút độc.

Nhìn vạch chia độ trên ống nghiệm, mỗi ống nghiệm tiết ra lượng khoảng 5 ml. Lượng độc tiết ra không tính là nhiều, dù sao anh cũng không cảm thấy tốn sức.

Hôm nay Phong Nghệ cũng chỉ là thử nghiệm một chút, không cần lấy quá nhiều nọc độc.

Anh đánh dấu "Trái", "Phải" trên ống nghiệm, biểu thị đây là nọc độc lấy từ răng độc bên trái và răng độc bên phải.

Sau đó cầm giá ống nghiệm đi tới đầu kia của bàn thí nghiệm.

Lấy dao từ trong hộp dụng cụ ra, rạch một đường nhỏ trên đùi của hai con gà.

Dùng một ống nhỏ giọt lấy một chút nọc độc trong ống nghiệm đánh dấu "Trái", nhỏ vào vết thương trên đùi con gà mái.

Con gà này hơi cử động một chút, rất nhanh đã tắt thở.

Phong Nghệ còn đặt một chiếc đồng hồ bấm giờ bên cạnh, định bụng tính toán thời gian một chút, không ngờ hoàn toàn không dùng tới.

Còn nhanh hơn cả bà thím giết gà dưới lầu khu nhà cũ trước đây!

Sự thấp thỏm trong lòng Phong Nghệ vơi đi đôi chút.

Là hôn mê hay là tử vong, Phong Nghệ có thể cảm nhận được, vì vậy cũng có thể khẳng định, độc này của anh vẫn rất mạnh.

Đổi một ống nhỏ giọt khác, lấy độc từ ống nghiệm "Phải", nhỏ vào vết thương của con gà trống đã từng ăn rết kia.

Con gà này giãy giụa mạnh hơn một chút, nhưng cũng rất nhanh đã im lìm.

Phong Nghệ nhìn chằm chằm hai con gà này.

Nhìn bề ngoài, tuyến độc dường như không hề thoái hóa chút nào.

Anh lại lấy ra hai ống nhỏ, lần lượt chuyển lượng nọc độc còn lại trong ống nghiệm vào ống nhỏ, đậy nắp ống, dán băng keo niêm phong, dùng bút đánh dấu trái phải lên ống nhỏ, sau đó cho vào tủ đông.

Hôm nay đi tham quan địa bàn của Đường Khuê, từ chỗ cậu ta anh biết được, nọc rắn tươi để ở nhiệt độ phòng trong vòng 24 giờ sẽ xảy ra hiện tượng thối rữa biến chất, nhiệt độ trong phòng thí nghiệm này thấp hơn nhiệt độ bên ngoài một chút nhưng cũng không thấp hơn bao nhiêu, để trên mặt bàn cũng sẽ nhanh chóng biến chất.

Cho nên Phong Nghệ mang số nọc độc còn lại này bảo quản đông lạnh trong tủ lạnh, theo cách nói của Đường Khuê, đại khái có thể bảo quản được từ nửa tháng đến một tháng, nhưng thời gian quá dài độc tính sẽ giảm xuống, cho nên vẫn phải xử lý sớm.

Chờ máy sấy khô đến là được.

Sau khi khử nước sấy khô thời gian bảo quản có thể dài hơn.

Lượng nọc độc còn sót lại sau khi làm thí nghiệm hôm nay không nhiều, nhưng Phong Nghệ không nỡ đổ đi.

Kể từ khi biết có một số loại nọc rắn còn đắt hơn cả vàng, Phong Nghệ đã nảy sinh ý định tích trữ nọc độc. Áp lực nuôi gia đình lớn quá mà!

Anh đã đặt mua một lô ống bảo quản, ngày mai là có thể đến nơi. Chờ đồ đến anh sẽ bắt đầu tích trữ nọc độc mỗi ngày!

Tuy rằng không biết những nọc độc này sau này sẽ dùng thế nào, cứ tích trữ trước đã, chờ bác sĩ đến chắc là có thể biết cách chuyển đổi nó thành tiền, đồng thời không để người khác phát hiện ra bí mật bên trong.

Dù sao cũng không thể trực tiếp nói với bên ngoài đây là nọc rắn…

Khoan đã, đây đâu tính là nọc rắn?

Anh đâu phải là rắn!

Dọn dẹp xong đồ đạc trên bàn thí nghiệm, Phong Nghệ xách hai con gà ra khỏi phòng thí nghiệm, giao chúng cho Tiểu Bính.

Tiểu Bính đang làm cá, thấy gà Phong Nghệ xách qua vội vàng đứng dậy định đón lấy.

"Cậu nên đeo găng tay thì tốt hơn." Phong Nghệ nói.

Động tác của Tiểu Bính khựng lại.

"Ông chủ, cái này là… bị đầu độc chết ạ?"

"Ừm, chú ý các biện pháp phòng hộ."

Nọc độc quá độc, anh lo lắng trên tay Tiểu Bính có vết thương không cẩn thận quẹt phải.

Lượng nọc độc dư thừa ở vết thương trên đùi gà anh đã lau sạch, nhưng lượng độc còn sót lại đã đi vào cơ thể chúng có độc tính mạnh đến mức nào, anh không dám đảm bảo.

Tiểu Bính vẻ mặt nghiêm túc, lấy một đôi găng tay đeo vào.

Đón lấy hai con gà, nhìn nhìn vết thương trên đùi của chúng.

Sắc mặt Tiểu Bính càng nghiêm trọng hơn.

"Vậy… ông chủ, hai con gà này giữ lại làm món ăn hay trực tiếp xử lý bỏ đi ạ?"

Phong Nghệ nghĩ nghĩ, "Làm món ăn được thì cứ làm đi, đừng lãng phí. Làm xong để tôi ăn, các cậu đừng nếm thử."

"Vâng thưa ông chủ. Chỉ là, có lẽ chất thịt sẽ có chút ảnh hưởng, màu sắc món ăn làm ra cũng không giống bình thường." Tiểu Bính nói.

Bình thường người ta giết gà dùng phương pháp cắt tiết ở cổ, là vì động mạch ở cổ gà ra máu nhanh, đồng thời gà sẽ không co giật quá lâu, không ảnh hưởng quá nhiều đến chất thịt.

Nhưng với cách giết gà như của Phong Nghệ, máu trong huyết quản không được thoát ra, sẽ đông lại trong thịt gà, khiến thịt gà bị đen.

Cộng thêm việc có độc, món ăn làm ra, cả màu sắc hương vị đều có thể không giống bình thường, ảnh hưởng đến cảm giác ngon miệng của thịt. Có ăn được hay không anh ta không dám đảm bảo.

Những điều này Tiểu Bính phải nói rõ với Phong Nghệ trước.

Phong Nghệ biểu thị đã hiểu.

Gà bị chính độc của mình làm chết, thịt gà cho dù có mang độc cũng không ảnh hưởng được đến anh.

Hơn nữa, protein bị nhiệt độ cao làm biến tính mất hoạt tính, sau khi nấu nướng liệu có còn độc tính hay không vẫn còn chưa biết được.

Cùng lắm thì sau khi làm xong anh nếm thử một chút xíu trước, không có vấn đề gì thì giải quyết sạch sẽ. Lãng phí thì thật đáng tiếc.

Những gì cần nói Tiểu Bính đều đã nói rồi, đã là Phong Nghệ quyết định xong, anh ta cũng không nói thêm nữa.

"Ông chủ anh đi ăn tối trước đi, cơm canh tôi để trong bếp giữ ấm rồi."

Tiểu Bính xách hai con gà qua đó, tối nay dọn dẹp xong xuôi ngày mai sẽ làm món.

Phong Nghệ cũng đói rồi, anh về đến nhà còn chưa kịp ăn uống gì, lo đi thử độc trước.

Vào bếp xem thử, quản gia đã chuẩn bị sẵn đồ đạc bày trên bàn ăn. Không hổ là quản gia, thật chu đáo tận tình.

Phong Nghệ ăn cơm nhanh, dùng bữa xong còn cùng quản gia dọn dẹp bát đũa một chút. Lão quản gia cười vô cùng từ ái.

Trước khi lên lầu Phong Nghệ lại ghé qua chỗ Tiểu Bính xem một chút, định hỏi Tiểu Bính ngày mai dùng hai con gà đó làm món gì.

Vừa qua tới đã thấy Tiểu Bính đang vặt lông gà, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ phòng hộ.

Phong Nghệ: "…"

Biện pháp phòng hộ này đúng là đủ tốt thật.

Vặt lông gà còn đeo mặt nạ phòng hộ, vậy lúc nấu nướng thì tính sao đây?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập