Đội săn trăn đã đến Florida, khách sạn họ ở không xa trung tâm nghiên cứu là mấy. Phong Nghệ và mọi người vừa đến khách sạn thì thấy thầy Steve từ phía trung tâm nghiên cứu chạy nhỏ bước sang.
“Cứ tưởng cậu đến rồi thì tụi mình vào đầm lầy dạo trước một vòng, không ngờ càng gần ngày hoạt động, việc quản lý đại đầm lầy lại càng nghiêm ngặt, hôm nay tôi thấy rất nhiều khu vực ra lệnh cấm vào.” Thầy Steve thở dài.
“Không vội, dù sao cũng còn mấy ngày nữa hoạt động mới bắt đầu mà.” Phong Nghệ nói.
“Cậu cứ đi làm thủ tục nhận phòng đi, Chủ nhiệm Hạ tìm tôi nói chuyện nên tôi phải qua đó trước.”
“Được.”
“Hôm nay nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai tôi đưa cậu đến trung tâm nghiên cứu chơi.”
Thầy Steve nói xong vội vàng rời đi, miệng còn lẩm bẩm: “Lão Hạ này vừa mới đến đã tóm lấy tôi để lên lớp, bao nhiêu năm rồi mà vẫn không tin tưởng tôi!”
Phong Nghệ đi theo đoàn làm thủ tục nhận phòng. Các thành viên trong đoàn phần lớn được sắp xếp ở phòng đôi, nhưng Phong Nghệ xin ở phòng đơn và đã được thông qua. Là một trong những chủ lực bắt trăn, yêu cầu nhỏ này đương nhiên có thể đáp ứng.
Sau khi thu dọn đơn giản xong, Phong Nghệ báo với người phụ trách đội một tiếng rồi rời khỏi khách sạn.
Do lệch múi giờ, đa số mọi người trong đoàn đã ngủ nhiều trên máy bay, lúc đến nơi cũng là ban ngày nên không ít người ra ngoài hoạt động, tắm nắng để điều chỉnh múi giờ, sớm thích nghi hơn.
Vì vậy, việc Phong Nghệ rời đoàn đi hoạt động riêng không phải trường hợp ngoại lệ.
Giống như thành phố Dương, Florida do vĩ độ thấp nên mùa đông cũng không quá lạnh. Hôm nay nắng đẹp, thời tiết Florida gần đây đều rất tốt, nhiệt độ thích hợp.
Nếu nhiệt độ mùa đông ở đây rất thấp, không đủ nhiệt lượng, thì những động vật biến ôn như cá sấu và trăn sẽ không thể sống một cách ngang ngược như vậy được.
Trong gần trăm năm qua, cũng chỉ có thời kỳ khí hậu bất thường khi đó, nhiệt độ mùa đông đột ngột hạ thấp, cá sấu và rắn đều chết cóng không ít. Thiệt hại của con người cũng cực kỳ lớn, thảm họa đó là đòn đánh không phân biệt.
Nhưng hơn hai mươi năm trôi qua, nơi này đã không còn thấy vết sẹo của thời kỳ khí hậu bất thường nữa, mọi thứ đều đã khôi phục phồn vinh.
Sau khi rời khỏi khách sạn, Phong Nghệ đi tới địa chỉ mà quản gia đưa, đó là một điểm nhận hàng ký gửi. Mấy thùng lương khô nén do đầu bếp Tiểu Bính làm được gửi đến đang để ở đó.
Đây chính là lý do Phong Nghệ xin ở phòng đơn!
Bởi vì phải ăn cơm!
Phải ăn thêm bữa!
Mấy thùng lương khô nén lớn để trong phòng, nếu bị người khác biết thì giải thích thế nào?
Có người khác ở cùng thì anh làm sao mà ăn thêm bữa được?!
Ngay cả khi đoàn không đồng ý cho anh ở một mình một phòng, anh cũng sẽ tự bỏ tiền túi ra thuê thêm một phòng khác.
Sau khi làm xong thủ tục ký nhận, Phong Nghệ nhờ người chuyển đồ đến khách sạn. Anh cũng báo bình an cho lão quản gia, nói với ông là đồ bên này đã nhận thành công.
Không quay lại khách sạn ngay, Phong Nghệ định tắm nắng thêm một lát, chậm rãi đi dạo.
Đại đầm lầy Florida có hệ sinh thái đất ngập nước độc đáo, ngay cả trong mùa khô, Phong Nghệ cũng có thể cảm nhận được hơi nước trong không khí, cũng như hơi thở của các loài động vật, trông có vẻ im lìm nhưng không hề vắng lặng.
Không hổ là Florida hoang dã, ngoài cá sấu ra thì mùi trăn nồng nặc quá.
Ngửi thấy mùi, Phong Nghệ lại ngứa tay.
Không vội, đợi hoạt động bắt đầu rồi mới đi bắt.
Các biển quảng cáo bên đường đều là về hoạt động săn trăn, nhìn lướt qua có thể thấy mấy biểu tượng "Hoạt động săn trăn" rất lớn.
Lấy điện thoại ra, xem qua các tin nhắn, tin nào chưa trả lời thì anh trả lời từng cái một.
Anh còn thấy tin nhắn của Phong Trì.
Phong Trì than phiền ông cụ không biết vì sao lại đang nổi giận, còn đập phá đồ đạc.
【Nghe nói đập kêu to lắm! Chẳng biết ai chọc giận cụ nữa.】
Phong Nghệ trả lời vài câu, nói đã đến Florida, không ở trong nước nữa, chắc phải sau năm mới mới về.
Một lát sau, Phong Trì gửi tin nhắn lại:
【Đã đến rồi à? Nghe nói cá sấu ở đó nổi tiếng lắm! Anh thấy chưa?】
Phong Nghệ đang gõ chữ trả lời thì phía Phong Trì gửi yêu cầu gọi video.
Nhấn nhận cuộc gọi.
Trong video, Phong Trì đang ở phòng ngủ, nhưng tóc vẫn còn bôi keo, quần áo hoa hòe hoa sói, nhìn là biết vừa từ ngoài về.
“Trong nước hiện giờ là hơn hai giờ sáng rồi.” Phong Nghệ nói.
“Hai giờ hơn, còn sớm chán, chưa sáng thì sao mà ngủ được!”
Cuộc sống ban đêm của Phong Trì vốn rất phong phú, hôm nay cậu ta tham gia tiệc sinh nhật của một người bạn, chơi ở ngoài đến nửa đêm mới về, đây đã tính là về sớm rồi.
Vui chơi là một mặt, mặt khác, Phong Trì cũng là làm cho một số người xem. Gần đây sự cạnh tranh nội bộ nhà họ Phong rất khốc liệt, cậu ta sợ bị nhắm vào nên tiếp tục duy trì hình tượng một kẻ không có dã tâm, chỉ biết ăn chơi nhảy múa.
Phong Trì thực sự cũng không có dã tâm gì lớn, hiện giờ chỉ muốn yên ổn chờ đến khi ông cụ lập di chúc. Không làm chuyện thừa thãi, không ôm việc cũng chẳng gây chuyện, dù sao tài sản trong tay ông cụ chắc chắn có một phần của cậu ta, ít đi một chút cũng chẳng sao.
Phong Trì hiện giờ đang ở trong căn hộ riêng của mình, không có ai khác nên hoàn toàn ở trạng thái thả lỏng.
“Tình khí ông cụ ngày càng thất thường, vừa nãy tâm trạng còn tốt chỉ điểm cho hậu bối, chớp mắt đã tức giận đến mức đập đồ. Bộ đồ trà tôi thấy lần trước không biết có bị đập chưa nữa. Dù sao thì hai ngày tới mọi người đều không dám đến nhà cũ để thể hiện đâu, chỉ sợ bị giận lây, lợi lộc chẳng thấy đâu mà lại bị đá ra khỏi cuộc chơi. Tôi thấy trong mấy nhóm chat nhỏ nội bộ gia tộc đều đang đoán xem ai chọc ông cụ nổi trận lôi đình như vậy, giỏi thật đấy! Cứ như trực tiếp đâm vào tử huyệt ấy! Tuần trước người kia làm lỗ một dự án thảm hại mà cũng chẳng thấy ông cụ nổi giận đến mức này.”
Phong Trì kể một số chuyện bên phía nhà họ Phong, Phong Nghệ chỉ nghe qua chứ không hỏi nhiều cũng chẳng có ý nghĩ gì khác. Tài sản trong tay ông cụ, ngay khi rời khỏi nhà họ Phong, anh đã từ bỏ rồi, phân chia thế nào không liên quan đến anh.
Cho nên…
“Dù sao cũng không liên quan đến anh.” Phong Nghệ nói.
Phong Trì cũng nghĩ như vậy.
“Thật hâm mộ anh quá!” Phong Trì nằm vẹo vọ trên sofa, “Tầm này mà được chuồn ra nước ngoài nghỉ dưỡng.”
“Công việc! Là công việc! Anh phải kiếm tiền mà!” Phong Nghệ nhấn mạnh.
“Công việc này tôi cũng muốn! Nếu tôi có bản lĩnh như anh.” Phong Trì ngồi dậy khỏi sofa, “Ê, anh ở bên đó thấy cá sấu chưa?”
“Khu tiếp đón du khách bên kia có, lúc ngồi xe có nhìn thấy. Cá sấu em có phải chưa thấy bao giờ đâu, sở thú thành phố Dương đầy ra đấy.”
“Thế khác chứ! Em nghe nói ở Florida đi trên đường cũng có thể gặp cá sấu, sân sau cũng có thể có cá sấu bò vào đấy! Anh chưa gặp trên đường bao giờ à?”
“Chưa…”
Phong Nghệ khựng lại, ngẩng đầu nhìn về phía không xa.
Tại ngã tư phía trước, một người đàn ông trung niên đang bế một con cá sấu dài hơn hai mét đi ngang qua.
“Thấy rồi.”
Phong Nghệ vừa nói vừa chuyển camera điện thoại sang chế độ video góc nhìn kép, màn hình điện thoại có thể hiển thị hình ảnh thời gian thực do cả camera trước và sau chụp được.
“Oa!” Phong Trì nhìn hình ảnh chụp được trên điện thoại, “Con cá sấu to thế kia! Bế như vậy không sao chứ?”
“Mồm cá sấu bị buộc rồi.” Phong Nghệ nói.
“Mồm bị buộc thì vẫn còn cái đầu mà, em thấy cái đầu to đó mà quật một cái chắc em ngất luôn! Còn cái đuôi nữa, đuôi nó cũng không quẫy, cá sấu Florida ngoan thế à!”
“Cá sấu mõm ngắn Mississippi, phần lớn là nuôi nhốt, tính tình cũng ôn hòa hơn, vả lại có lẽ lúc bị bắt nó đã thử rồi, thấy đánh không lại nên ngoan hơn một chút. Theo quan sát hiện tại thì tâm trạng nó đang ổn định, nhưng nếu có ai kích động nó thì sẽ không bình yên như vậy đâu.”
“Thế cũng nể thật! Ít nhất là người đó bế nổi. Bế con to như vậy mà đi bộ cơ đấy.” Phong Trì xắn tay áo nhìn cơ bắp không mấy rõ ràng trên cánh tay mình, chợt nhận ra đã lâu rồi không tập tành gì.
Khi Phong Nghệ đi đến ngã tư đó, người bế cá sấu đã đi xa, nhưng anh nghe thấy một chút từ cuộc thảo luận của những người qua đường.
“Là con cá sấu chạy từ trong khu vườn ra, người vừa bế nó là một nhân viên bảo tồn, bắt được ‘kẻ vượt ngục’ đang mang nó về.”
“Thế, ở Florida cá sấu nhiều hơn hay trăn nhiều hơn?” Phong Trì hỏi.
“Không biết, anh đoán chắc là trăn nhiều hơn.”
“Thế anh tham gia săn trăn chẳng phải là phát tài rồi sao? Tiện tay bắt một con là ra tiền đấy! Anh bắt được trăn xong chụp ảnh với quay video gửi em xem nhé, để em xem chúng khác gì với lũ ở sở thú.”
Đi dạo một vòng bên ngoài, tắm nắng, Phong Nghệ vừa đi vừa tìm đồ ăn. Có quá nhiều mùi hương quyến rũ trong không khí, ngửi thôi đã thấy đói rồi.
Tìm mấy cửa hàng ăn uống, mỗi quán ăn một chút, ăn thỏa mãn rồi mới quay về khách sạn chờ bữa tiệc tối của đoàn.
Ngày đầu tiên ở Florida, Phong Nghệ cảm thấy khá hài lòng.
Ngày thứ hai, thầy Steve đưa Phong Nghệ đến trung tâm nghiên cứu.
Phong Nghệ lại thấy Trình Tứ, còn mang theo cả trang bị quay phim.
Thầy Steve nhún vai: “Tôi nợ ông chủ nền tảng của họ một ân tình, nên đưa tiểu Trình đến trung tâm nghiên cứu quay ít thứ.”
Săn trăn thì không được cho người theo quay phim, nhưng trước khi bắt đầu thì đưa Trình Tứ vào trung tâm nghiên cứu dạo một vòng, việc nhỏ này thầy Steve đã đồng ý.
Bên trong trung tâm nghiên cứu, có một số nghiên cứu viên đã quen biết thầy Steve từ lâu, nhưng ở đây có quy định, số lượng người có thể dẫn vào mỗi lần là có hạn.
Phong Nghệ với tư cách là người tham gia hoạt động săn trăn, muốn vào tham quan thì rất đơn giản, nhưng Trình Tứ cầm thẻ truyền thông, việc xét duyệt này phức tạp hơn, còn phải nộp đơn xin trước.
May mà đơn xin được thông qua rất nhanh. Trình Tứ đã trả thêm một khoản phí tham quan khiến nhân viên xét duyệt rất hài lòng.
Thầy Steve dẫn hai người đi vào trong, còn nói với Phong Nghệ: “Tụi mình còn phải tìm lão Josh mượn thuyền nữa. Dù ban tổ chức có thuyền quạt (airboat) cho thuê, nhưng thuyền của lão Josh là do lão tự cải tạo, đáng tin cậy hơn, tôi dùng cũng quen tay, thuê thuyền của lão là tốt nhất. Chỉ là hai ngày trước bị mượn đi rồi, không biết đã trả chưa.”
Thuyền quạt, thần khí vùng đầm lầy, chống quấn cỏ, động lực mạnh, rất phổ biến ở đây, du khách đi tham quan đầm lầy cũng ngồi loại thuyền này.
Phong Nghệ đi theo thầy Steve tiếp tục vào sâu bên trong. Trung tâm nghiên cứu cũ vốn bị bão phá hủy nặng nề trong thời kỳ khí hậu bất thường, trung tâm hiện tại là xây mới sau này, quy mô lớn hơn và tính an toàn cũng cao hơn.
Bên trong này cũng nuôi dưỡng nhiều loại động vật, chia thành nhiều khu vực, thầy Steve đi đến khu cá sấu trước.
Còn chưa vào khu vực, mắt thầy Steve đã sáng lên, giọng nói nũng nịu, chạy nhỏ bước qua.
“Hi~ Candy ngọt ngào của ta~~~”
Phía trước, một người phụ nữ tóc vàng đang đứng quay lưng về phía họ.
Nghe thấy tiếng thầy Steve, cô ấy quay người lại nhìn.
Thầy Steve bước nhanh tới trước mặt cô ấy, cúi người, hôn vào… mỏ của con cá sấu mõm ngắn nhỏ mà mỹ nhân tóc vàng đang bế, chụt~
Phong Nghệ và Trình Tứ: “…”
À, “Candy” là con cá sấu nhỏ đó.
Thầy Steve hôn cá sấu xong, còn đưa tay xoa xoa nó, rồi mới nói với mỹ nhân tóc vàng: “Chào Catherine, thấy lão Josh đâu không?”
Người phụ nữ tóc vàng chỉ một hướng: “Bên kia đang bận đấy, có con cá sấu mắt gặp vấn đề, đang kiểm tra.”
“Ồ, tôi nghĩ ông bạn già lúc này chắc chắn cần tôi giúp đỡ!”
Thầy Steve nói xong, gọi Phong Nghệ và Trình Tứ đi về hướng Catherine vừa chỉ.
Đến nơi, quả nhiên thấy có vài người đang bận rộn.
Một con cá sấu mõm ngắn dài gần bốn mét, trên lưng đang có ba gã đàn ông lực lưỡng ngồi đè lên.
Dù mỏ cá sấu đã bị buộc lại nhưng vẫn cần người áp chế để nó không quẫy đạp lung tung, thuận tiện cho việc kiểm tra mắt.
“Này Steve, đến đúng lúc lắm, mau lại đây giúp một tay!” Phía trước con cá sấu, một ông lão tóc trắng hét lên: “Cần thêm một người nữa đè xuống!”
Thầy Steve không muốn đi đè cá sấu, quay người nhìn Phong Nghệ và Trình Tứ: “Hai cậu ai nặng hơn?”
Trình Tứ đang định báo cân nặng thì Phong Nghệ bước tới: “Để em.”
Thầy Steve cũng thấy Phong Nghệ phù hợp hơn, không hẳn vì cho rằng Phong Nghệ có ưu thế về cân nặng, ông chỉ nghĩ Phong Nghệ có kinh nghiệm nền tảng nhất định, cũng đã được đào tạo chuyên nghiệp hơn, có thể ứng phó bình tĩnh hơn trước các tình huống đột xuất. Nếu lúc kiểm tra mắt mà con cá sấu đột ngột kích động, người áp chế cá sấu phải đối phó bình tĩnh hơn, sự hoảng loạn chỉ càng kích thích con cá sấu thêm.
Trình Tứ… ngay cả một con rắn hổ mang Trung Quốc còn chẳng đối phó nổi mà.
Khi có thêm Phong Nghệ áp chế, con cá sấu mõm ngắn lớn này đã ngoan ngoãn hơn. Những người khác cũng không thấy có vấn đề gì, cùng lắm chỉ nghĩ hôm nay nó hợp tác một cách lạ thường.
Thầy Steve đang giúp kiểm tra mắt, thảo luận với lão Josh về bệnh mắt của nó.
Trình Tứ không hề biết trong lòng thầy Steve lại lật lại lịch sử đen tối của mình, khi những người khác đang bận rộn, cậu ta không dám đến quá gần, không phải sợ bị cá sấu cắn vì mỏ đã buộc rồi. Cậu ta sợ đột ngột lại gần sẽ làm con cá sấu giật mình, thế là giữ khoảng cách, giơ máy ảnh lên chụp ảnh và quay phim.
Quan sát con cá sấu lớn qua ống kính, không hiểu sao Trình Tứ luôn cảm thấy, từ khuôn mặt như ác long kia lại thoáng hiện lên vài phần "không còn gì để luyến tiếc".
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập