"Trên kia viết là Oviraptor (Long trộm trứng) không trộm trứng, chỉ là tạm thời chưa đổi được tên thôi."
"Không chỉ vậy đâu, nghe nói Oviraptor rất có thể là do rồng bố ấp trứng đấy."
Đứa trẻ lớn tuổi hơn nói: "Trứng của một số loài khủng long đúng là có thể do rồng bố ấp, xem giới thiệu trên kia kìa, trứng loại Oviraptor thể tích lớn, số lượng nhiều, trong các loài chim, trứng vừa to vừa nhiều thì có thể là bố ấp, ngay cả khi những quả trứng này không cùng một ông bố. Giống như những loài chim nguyên thủy hơn như đà điểu châu Phi, đà điểu Emu, đều có hành vi bố ấp trứng."
Phong Trì nghe bọn chúng nói, cũng tiến lại gần xem mô hình hóa thạch ở đó.
"Nếu là thật thì đúng là quá thảm!" Phong Trì thở dài.
Những người đang bàn luận nhìn về phía cậu ta.
Phong Trì tiếp tục cảm thán: "Một con rồng sắp làm cha đang nằm trong ổ ấp trứng, không ngờ tai nạn đột ngột ập xuống, bị chôn vùi cả ổ, hàng ngàn vạn năm sau trở thành hóa thạch được phát hiện, người đào đất nhìn một cái, hô! Thằng này đang trộm trứng! Thế là chụp lên đầu nó cái danh xấu 'Long trộm trứng'. Các chú các dì bảo có thảm không? Đúng là quá thảm! Giờ muốn đổi tên cho nó mà nhất thời vẫn chưa đổi được."
Than vãn xong thì cũng hết hứng thú, nhìn đám người đang vây quanh bên phía Titanoboa, Phong Trì nói với mấy đứa em họ: "Chúng ta đi xem những con rắn khác trước đi, bên trăn khổng lồ Titan đông người quá."
Phong Trì muốn xem tiêu bản hoặc mô hình trăn trong bảo tàng, loại còn sống thì cậu ta sợ, nhưng tiêu bản mô hình thì không sợ.
Dẫn người vòng qua khu Titanoboa, đi tới khu vực trăn.
Nhìn qua một lượt, trăn gấm, trăn Miến Điện, trăn Nam Mỹ, những tiêu bản được trưng bày đều có kích thước tiếp cận cá thể cực đoan, nhìn cực kỳ có cảm giác xung kích!
Phong Trì vui vẻ rồi, lách qua chụp vài tấm ảnh chung, sau đó đăng lên vòng bạn bè để sống ảo.
Mấy đứa em họ của cậu ta hứng thú bình thường với những thứ này, quay người đi xem cái khác.
Phong Trì chụp ảnh xong, đi theo mấy đứa nhỏ, nghe đám trẻ này đang thảo luận "con này lợi hại", "con kia lợi hại", cậu ta chẳng hiểu gì cả, thế là ngứa miệng hỏi một câu: "Trên mặt đất loài nào mạnh nhất?"
Cô em họ nhỏ: "Khủng long bạo chúa! Lần trước đi xem triển lãm khủng long thấy rồi, to đùng luôn!"
Em họ 1: "Trên mặt đất hung dữ nhất chắc chắn là họ nhà mèo! Cùng kích cỡ thì tàn bạo kinh khủng!"
Em họ 2: "Xùy! Tộc côn trùng không xứng có tên sao?! Nhìn con bọ ngựa trên kia kìa, đừng nói to bằng người, bọ ngựa dài một mét thôi là chú cứ đợi bị xẻ thịt đi!"
Thấy mấy đứa lại bắt đầu cãi nhau, Phong Trì bĩu môi.
Đám trẻ con này chẳng biết cái quái gì cả.
Mạnh nhất trên mặt đất chắc chắn là con người!
Vừa lướt điện thoại tán gẫu với người ta, vừa để ý động tĩnh của mấy đứa em họ, đi loanh quanh, thấy thời gian cũng hòm hòm, người ở khu trưng bày trăn khổng lồ Titan đã ít đi một chút, Phong Trì vội vàng gọi chúng quay lại, lao về phía Titanoboa. Giờ không nắm bắt cơ hội, lát nữa người lại đông lên.
Cậu ta tán gẫu với người ta mới biết, hôm nay đông quá nên vừa rồi trong bảo tàng hạn chế lưu lượng, cho người vào từng đợt một. Tranh thủ trước khi đợt người tiếp theo vào, Phong Trì phải tới chỗ trăn khổng lồ Titan chụp ảnh chung!
Nếu nói những thứ ở khu vực trăn lúc nãy chỉ là xung kích, thì ở khu trưng bày Titanoboa này chính là sự chấn động!
"Oa ô ——"
Phong Trì há hốc mồm, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào con cự thú trước mặt.
Con cự xà với kích thước khổng lồ, dưới sự tô điểm của cỏ cây xung quanh, thêm vào một phần âm u và tàn bạo.
Thân trước dựng lên, nhìn xuống những người bên dưới, giống như khoảnh khắc tiếp theo sẽ thực hiện tấn công.
Phong Trì nhìn thân rắn khổng lồ và cái đầu rắn đang nhìn xuống trước mặt, rõ ràng biết là giả nhưng vẫn cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Rắn, loại sinh vật này, quả nhiên là cỗ máy giết chóc!
Phía bảo tàng chọn đặt mô hình Titanoboa ở khu trưng bày trung tâm chứ không phải khủng long bạo chúa hay các loại khủng long kích thước lớn khác, một là vì hiện nay các bảo tàng hay công viên chủ đề khủng long trong nước ngày càng nhiều, hai là muốn nắm bắt độ hot.
Nhà triển lãm mới khai trương, vốn là để thu hút thêm nhiều sự chú ý, đương nhiên là phải tranh thủ độ hot mà làm thôi!
Trước đây mọi người cảm thấy rắn là loài sinh vật quá đáng sợ, không thích.
Bây giờ… vẫn cứ như vậy!
Người thích vẫn chiếm số ít.
Nhưng không ai ngờ được Phong Nghệ bắt rắn lại có thể tạo ra động tĩnh lớn như vậy! Mức độ quan tâm trên mạng cao ngất ngưởng, cái lưu lượng này mà không ké thì đúng là thấy mình bị lỗ!
Phía bảo tàng có tính toán riêng, đợi mức độ quan tâm của mô hình Titanoboa giảm xuống thì sẽ dỡ bỏ để thay bằng khủng long lớn hoặc sinh vật khác.
Những người xung quanh cũng không ngớt lời kinh thán.
Cũng có người cảm thấy mô hình này quá giả.
"Cảm giác hình như cái này hơi ngắn quá thì phải? Con trăn khổng lồ thô thế này mà xem giới thiệu chưa đầy 15 mét!"
"Cái này làm theo dữ liệu hóa thạch, hình thể của loài Trăn (Boa) là như vậy đấy, ông có thể sang bên kia xem tiêu bản trăn Nam Mỹ, hình thể cũng kiểu này. Không phải loại rắn nào cũng dạng thon dài, thế này là đã đủ dài lắm rồi."
Một người khác cũng nói: "Đúng thế, có loại rắn thon dài, cũng có loại rắn thô ngắn, nhìn mấy con thuộc chi Bitis (họ Rắn lục) kìa, thô ngắn thô ngắn nhìn như một trò đùa. Tất nhiên, chẳng ai thực sự coi chúng là trò đùa đâu, ai coi chúng là trò đùa, chúng sẽ biến kẻ đó thành chuyện ma quỷ."
Phong Trì không tham gia thảo luận, cậu ta nhìn không chớp mắt vào con cự thú trước mặt, một ý tưởng nào đó trong lòng rục rịch:
"Cái thứ này, mình lắp một con trong sân nhà mình thì có trấn trạch được không nhỉ?"
Vừa hay một nhân viên phụ trách bảo trì đi ngang qua, nghe thấy lời này không nhịn được cười thành tiếng: "Ngài nói đùa rồi."
Phong Trì thầm nghĩ: Tôi không nói đùa đâu!
Cậu ta thực sự thấy ngầu!
Sợ thì đúng là sợ thật, nhưng nếu có thể hù dọa được những người khác, cậu ta cũng thấy đáng!
Cá tính!
Ngầu vãi!
Ai dám đặt một cái mô hình thế này trong sân nhà mình chứ?
Tôi dám!
Thế là, Phong Trì xoa tay hầm hè, kéo nhân viên lại, hỏi thăm bên sản xuất mô hình, muốn đặt làm riêng một con đặt ở sân sau nhà mình.
Thật khéo vị phụ trách bảo trì này lại quen biết bên đội ngũ sản xuất mô hình, tuy nhiên, đội ngũ sản xuất mô hình cấp độ đó thì Phong Trì không mời nổi.
Thế là Phong Trì lùi một bước, không mời được đội ngũ sản xuất gốc thì cậu ta có thể mời một số đội ngũ thay thế.
Ghi lại phương thức liên lạc, vung tay một cái ——
Sắp xếp!
Ta phải lặng lẽ sắp xếp, sau đó khiến tất cả mọi người kinh ngạc!
Mô hình đặt ở đâu, tư thế thế nào, cậu ta đều nghĩ xong xuôi rồi!
Phải hung dữ một chút!
Hung dữ hơn con trong nhà triển lãm này! Lạnh lùng hơn!
Con trong bảo tàng này vẫn còn quá bảo thủ, chắc là sợ hù dọa trẻ con, nhưng con cậu ta đặt ở sân sau thì phải sinh động hơn! Sát khí hơn! Phải khí thế lấn lướt người khác!
Còn về việc có cho phép lắp mô hình thế này trong sân nhà mình hay không, Phong Trì cảm thấy không vấn đề gì. Mô hình cũng là một phần của trang trí nội ngoại thất, có vấn đề gì đâu?
Có người đặt tượng Phật ở ban công, có người đặt khủng long trên sân thượng, cậu ta đặt trăn khổng lồ Titan trong sân nhà mình thì có làm sao?
Cậu ta có một căn biệt thự view núi ở ngoại ô thành phố, là món quà lão gia tử tặng năm cậu ta 18 tuổi. Phong lão gia tử nếu không bàn đến chuyện khác thì ra tay đúng là phóng khoáng thật. Cháu trai cháu gái tròn 18 tuổi thành niên đều sẽ tặng quà, tặng xe tặng nhà như tặng đồ chơi, cực kỳ tùy ý.
Ngoại trừ Phong Nghệ.
Không những không tặng quà mà còn đuổi ra khỏi nhà.
Phong Trì mặc dù không nhận được bao nhiêu sự coi trọng, nhưng một căn biệt thự ngoại ô, lão gia tử thực sự không để vào mắt.
Căn nhà đó Phong Trì ở không nhiều, bình thường cậu ta đều ở nội thành, đến đó chỉ là để chơi, thỉnh thoảng sẽ cùng bạn bè đến đó tụ tập. Nơi đó khá hẻo lánh, nhưng có một điểm quan trọng là sân đủ rộng!
Tha hồ mà thi triển!
Có không gian để phát huy!
Xã hội này Trì ca của các chú sắp dẫn đầu trào lưu trang trí khổng lồ rồi!
Trong đầu Phong Trì đang huyễn tưởng đến lúc mô hình làm xong sẽ dọa đám bạn bè xấu một vố như thế nào, trên mặt không khỏi lộ ra nụ cười gian xảo.
Mấy đứa trẻ bên cạnh nhìn cậu ta, không biết ông anh họ không đáng tin này lại đang kích động chuyện gì nữa.
Thu hồi tầm mắt, đứa trẻ nhìn con cự xà trong khu trưng bày, thở dài: "Nếu chúng không bị tuyệt chủng, thì bây giờ…"
Phong Trì không cần suy nghĩ đáp luôn: "1, ngâm rượu; 2, lên bàn ăn; 3, động vật bảo vệ cấp quốc gia!"
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập