Trước khi có kết quả thẩm định nửa năm, Phong Nghệ không đến thư viện điện tử của Liên Bảo Cục.
Chi cục Dương Thành cũng có một thư viện điện tử khá lớn, Phong Nghệ từng đến đó rồi, nhưng vì giới hạn quyền hạn nên tư liệu tra cứu được không nhiều.
Bản tổng kết đã viết xong, món quà chuẩn bị bao lâu nay cho Quản gia cũng đã gửi đi, Phong Nghệ quyết định tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ, để bộ não vốn đã hoạt động quá công suất suốt nhiều ngày được thư giãn một chút.
Ban đầu hắn định chơi game, nhưng chơi game cũng phải động não, mấy trò chơi bây giờ thật sự quá hại não.
Hắn tắt ứng dụng game đang mở, chuyển sang lướt tin tức.
Những ngày mải viết tổng kết, Phong Nghệ không hề chú ý trên mạng có chuyện gì mới.
Hắn xem qua các thông tin liên quan đến mình, phản hồi những tin cần thiết. Chưa xem hết thì điện thoại hiện thông báo tin nhắn mới.
Là Phong Trì gửi đến.
Nhìn nội dung tin nhắn, Phong Nghệ gọi điện lại.
– Quay xong chương trình rồi à? – Phong Nghệ hỏi.
– Giai đoạn này kết thúc rồi, còn giai đoạn sau nữa, em nghỉ ngơi hai ngày đã. – Phong Trì nói.
Dù quay chương trình nhìn chung là vui, sự nghiệp cũng suôn sẻ, nhưng mà mệt. Hoàn thành xong một giai đoạn nhiệm vụ, có thời gian nghỉ ngơi khiến Phong Trì rất phấn khích.
– Đúng rồi anh, anh có nhận được lời mời tham gia hoạt động [ Đêm hội Minh Tinh ] không? – Phong Trì hỏi.
– Nhận được rồi. Chú cũng đi à?
– Hê hê, em kiếm được một suất tham gia! Nhưng mà không giống loại khách mời đặc biệt như các anh, các anh là khách mời quan trọng, không nhận giải thì cũng trao giải, hoặc có tiết mục, thời gian lên hình dài. Loại như em chỉ là đến góp vui cho biết, được tham gia là mãn nguyện rồi. – Phong Trì nhìn rõ hiện trạng của mình.
– Chú mới vào nghề, đang ở giai đoạn khởi đầu, biết đâu tầm này sang năm chú đã ngồi ở hàng ghế khách mời rồi. Năm ngoái anh còn chẳng có suất tham gia cơ mà. – Phong Nghệ nói.
– Sang năm em nhất định sẽ ngồi ở hàng ghế khách mời phía trước! – Phong Trì tự tin khẳng định. Còn vế sau của Phong Nghệ, anh chẳng thèm để tâm làm gì.
Tầm này năm ngoái, thực ra cái tên "Xà ca" của Phong Nghệ đã có chút tiếng tăm trên mạng, vì kỹ năng bắt rắn quá đỉnh nên còn thu hút được một lượng lớn người theo dõi từ nước ngoài.
Loại hoạt động này vốn là "ai có lưu lượng thì chơi cùng". Nếu Phong Nghệ thực sự muốn tham gia, chắc chắn hắn cũng có thể lấy được một suất.
Phong Trì biết Phong Nghệ thực ra không mấy coi trọng hoạt động này, vì hắn không lăn lộn trong giới giải trí, nhu cầu lộ diện không cao, sự nghiệp cũng không phụ thuộc vào đó. Nếu không phải vì nhiệm vụ tuyên truyền của Liên Bảo Cục, có khi Phong Nghệ còn quên luôn cả việc đăng trạng thái lên mạng xã hội.
Mặc kệ thái độ của Phong Nghệ thế nào, Phong Trì chỉ cần biết hắn có đi là được. Có thể cùng anh họ tham gia hoạt động ở nơi khác, hai anh em tụ tập một chút khiến Phong Trì rất vui.
– Anh đi thẳng từ Dương Thành đến Kinh thành à? – Phong Trì hỏi.
– Chắc vậy. – Phong Nghệ thời gian này không định nhận nhiệm vụ, chỉ đợi kết quả thẩm định để đến "cắm chốt" ở thư viện điện tử Liên Bảo Cục.
– Thế thì em không đi cùng anh được rồi, em đi thẳng từ nơi quay chương trình qua đó, đi cùng mọi người trong đoàn. Thời gian này em không về Dương Thành, hẹn gặp ở Kinh thành nhé! Em có quen mấy người bạn sống ở đó, đã hỏi thăm xem chỗ nào có đồ ăn ngon rồi, anh em mình đến đó là phải đi đánh chén một bữa trước!
– Rất hợp ý anh! – Phong Nghệ khoái nhất chuyện này.
– Thời gian này quay chương trình nên ăn uống phải kềm chế quá, đợi quay xong mấy số này em sẽ ăn một bữa cho đã đời! – Phong Trì xoa tay, hận không thể để ngày đó đến nhanh hơn.
Hai anh em tám chuyện thêm một lát rồi kết thúc cuộc gọi.
Phong Nghệ tiếp tục lướt điện thoại xem tin tức.
Hắn mở bảng xếp hạng chủ đề nóng theo thời gian thực, không thấy chủ đề nào đứng đầu nhưng đập vào mắt là chủ đề xếp thứ năm liên quan đến rắn.
Hắn nhấn vào xem.
Chà chà!
Lại là rắn sọc gờ!
Chẳng cần đọc mấy dòng mô tả, chỉ cần liếc qua tấm ảnh là hắn nhận ra ngay hoa văn của rắn sọc gờ, cùng cái bộ dạng trông thì uy vũ nhưng thực chất là ngáo ngơ của nó!
Cái bài viết được bình luận và chia sẻ nhiều nhất là của một người chứng kiến sự việc, dùng những từ ngữ đầy tính kịch tính để miêu tả:
[ Hắn đuổi
Nó chạy
Hắn đuổi quá nhanh ngã vỡ đầu trẹo chân
Nó chạy cuống cuồng mắc kẹt vòng eo ]
Và với tư cách là một trong hai quần chúng đứng xem, người đăng bài và người còn lại đồng thời nhấc điện thoại lên — một người gọi 119, một người gọi 120.
120 đến cứu người, đưa đi bệnh viện điều trị.
119 đến cứu rắn, rắn bị kẹt ở cống thoát nước.
Phong Nghệ: "…"
Cái người ngã vỡ đầu trẹo chân kia, vết thương nhìn thì sợ, kêu cũng to, nhưng đến bệnh viện giám định chỉ là thương tích nhẹ, không có gì đáng ngại, không nguy hiểm đến tính mạng.
Theo lời những người xung quanh, người bị ngã là người phát hiện ra con rắn đầu tiên, người này vốn không sợ rắn, lại nhận ra đó là loài rắn sọc gờ không độc, kích thước không quá lớn, định bụng bắt rắn để khoe mẽ một phen, kết quả là phấn khích quá không nhìn dưới chân nên mới ra nông nỗi này.
Mùa này tần suất rắn xuất hiện trong thành phố tăng cao, loại tin tức này nhiều vô kể, thường thì mọi người xem xong cũng bỏ qua. Nhưng vì sự việc này có chút hài hước, lại không có thương vong nghiêm trọng nên nhanh chóng trở thành chủ đề trêu chọc của cư dân mạng.
Nhìn thấy rắn sọc gờ, Phong Nghệ lại nhớ tới núi Tiểu Phượng.
Phải rồi, cũng không có việc gì, hắn dự định qua đó một chuyến thăm Câm thúc.
Sau lễ tế tổ, không ít tông thân dòm ngó núi Tiểu Phượng, Phong Nghệ đã nhắc nhở Câm thúc. Lo lắng ông gặp rắc rối, hắn còn sai người theo dõi sát sao bên đó.
Sau đó hắn nhận thấy rắc rối thì có thật, người tìm đến cũng nhiều, nhưng Câm thúc tự mình giải quyết được hết.
Có những người cực kỳ mê tín phong thủy muốn mua một mảnh đất trên núi Tiểu Phượng, không cầu rộng lớn, chỉ cần xây một gian nhỏ là được. Tuy nhiên, núi Tiểu Phượng hiện nay thuộc khu vực quản lý đặc biệt, đất đai không cấp phép, dù công trình cũ đã dời đi thì muốn tiếp quản cũng chưa chắc được.
Đã không mua được thì thuê có được không?
Người ta nhắm ngay vào vị trí cũ từng làm tổ từ của nhà họ Phong Dương Thành.
Có tông thân muốn bàn với Câm thúc để thuê một căn phòng, ra giá rất cao.
Kết quả là bị Câm thúc vác chổi đuổi đi.
Không thương lượng được gì hết.
Vài ngày sau, đối phương dẫn theo không ít người lại lên núi.
Rồi họ thấy một hàng tráng sĩ đứng trước nhà Câm thúc.
Phương án cưỡng chế thuê nhà lại thất bại thảm hại.
Chẳng còn cách nào, họ đành đi tìm những người khác sống trên núi. Nhưng các công trình trên núi, ngoại trừ nhà của Câm thúc là nhà riêng, còn lại những chỗ có thể thuê đều thuộc sở hữu doanh nghiệp, muốn thuê còn rắc rối hơn nhiều.
Những người đó có đi bàn bạc tiếp không thì Phong Nghệ không biết, hắn chỉ biết là chẳng còn ai đến làm phiền Câm thúc nữa.
Giống như nhiều người vẫn nghĩ, một ông già câm sống một mình trên núi bao nhiêu năm vẫn yên ổn, ngay cả Phong lão gia tử còn chẳng động vào được, thì chắc chắn không dễ bắt nạt như vẻ bề ngoài… Thực ra nhìn bề ngoài cũng chẳng dễ bắt nạt chút nào.
Phong cách làm việc của Câm thúc cứ hỏi thăm một chút là biết, quanh vùng núi Tiểu Phượng này ông cực kỳ có tiếng tăm.
Hôm nay rảnh, Phong Nghệ dự định lên núi xem sao.
Hắn nhắn tin cho Câm thúc hỏi khi nào tiện.
Câm thúc trả lời là buổi sáng có hẹn không ở nhà, buổi chiều mới có thời gian.
Phong Nghệ ăn trưa xong, nghỉ ngơi một lát rồi mới qua đó. Hắn rủ cả Tiểu Giáp đi cùng.
Trước khi đi, hắn nói với Quản gia một tiếng.
Mối quan hệ giữa Quản gia và Câm thúc không mấy hòa hợp, nên lần nào lên núi Phong Nghệ cũng đi một mình chứ không đi cùng Quản gia.
Biết hắn lên núi thăm Câm thúc, Quản gia còn bảo hắn chọn thêm ít trái cây mà trên núi không có mang qua biếu ông.
Quản gia vừa nhận được món quà ưng ý nên dạo này chẳng có gì làm ảnh hưởng đến tâm trạng tốt đẹp của ông.
Tiểu Giáp đi chuẩn bị xe thì gặp Tiểu Mậu vừa ra lấy trà chiều.
Tiểu Mậu thấy vậy hỏi:
– Lại đi làm nhiệm vụ à?
Tiểu Giáp lắc đầu:
– Không. Ra ngoài cho ông chủ hóng gió…
Nói đến đây, Tiểu Giáp khựng lại. Gã chợt nhận ra cách miêu tả này có chút không ổn.
Nghĩa đen của nó dễ gây hiểu lầm, có chút bất lịch sự với ông chủ. Dù sao ông chủ cũng họ Phong.
Thế là Tiểu Giáp nói lại:
– Qua núi Tiểu Phượng một chuyến thôi, hít thở không khí núi rừng.
Tiểu Mậu gật đầu, nhấp một ngụm cà phê, lững thững nói:
– Hiểu rồi, đi phóng Phong.
Tiểu Giáp:
– … Đừng có nói thế trước mặt ông chủ.
Tiểu Mậu:
– Có phải tôi nói đâu.
Tiểu Giáp im lặng nhìn gã, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo.
Tiểu Mậu xua tay:
– Thôi được rồi, không nói nữa. Anh đi phóng… hít thở không khí núi rừng đi!
Nói xong Tiểu Mậu quay về phòng thí nghiệm, gã chẳng có hứng thú ra ngoài chơi, vẫn là nghiên cứu mấy lớp bao tương huyền bí kia thú vị hơn.
Tiểu Giáp tiếp tục làm một tài xế tận tâm.
Xe chạy đến núi Tiểu Phượng, Phong Nghệ đi tìm Câm thúc, không bắt Tiểu Giáp đi theo suốt, gã có thể tự do hoạt động xung quanh, ngắm cảnh hoặc ngủ trên xe cũng được.
Khi Phong Nghệ đến, nhà Câm thúc đang có khách. Chắc cũng vừa mới đến, trà vừa pha xong.
Phong Nghệ có chút ấn tượng với vị khách này của Câm thúc, lúc ở lễ tế tổ hắn đã từng thấy người này, nhưng chưa nói chuyện bao giờ, vẫn tính là người lạ.
Không ngờ người này cũng quen biết Câm thúc, xem ra quan hệ cũng tạm ổn, không tốt nhưng cũng chẳng tệ, ít nhất là không bị Câm thúc đuổi ra ngoài.
Nhìn thái độ của Câm thúc, vị khách này chắc là người quen cũ, tính chất khác hẳn với đám tông thân muốn đến thuê nhà trước đó.
Thấy Phong Nghệ, Câm thúc ra dấu tay, giọng nói điện thoại quen thuộc vang lên:
– Đến rồi à, ngồi đi.
Vị khách kia thấy Phong Nghệ cũng hơi ngạc nhiên, không biết Phong Nghệ lại có quan hệ tốt với Câm thúc như vậy.
Quen lâu sẽ biết Câm thúc đối xử với mỗi người một thái độ khác nhau.
Vị khách biết Câm thúc quan hệ không tốt với nhà họ Phong Dương Thành, nhưng không ngờ ông lại thân thiết với Phong Nghệ — người đã rời khỏi nhà họ Phong — như vậy, cứ như đối xử với con cháu trong nhà.
Chào hỏi xong, Phong Nghệ mang trái cây đem tới đi cất theo thói quen, rồi rửa và cắt một đĩa trái cây mang ra cho Câm thúc.
Hắn coi Câm thúc như trưởng bối trong nhà, nhà trưởng bối có khách lại là người quen cũ của ông, hắn đương nhiên giúp cắt chút trái cây, chuyện nhỏ đãi khách thôi mà.
Sau đó hắn mới ngồi sang một bên, đợi Câm thúc nói chuyện xong với khách.
Từ cuộc trò chuyện khá thoải mái giữa Câm thúc và vị khách, Phong Nghệ biết người này là một thương nhân buôn trà. Họ bàn luận toàn về chủ đề liên quan đến trà.
Nghĩ cũng dễ hiểu, nếu nói về tổ từ hay chuyện bên nhà họ Phong, Câm thúc đã sớm đổi sắc mặt rồi.
Loại trà Phong Nghệ hay uống đa phần là trà do Câm thúc tự tay làm, trước đây hắn không hẳn là thích trà nhưng trà Câm thúc làm thì uống cũng được.
Vị khách ngửi hương trà, hài lòng cười nói:
– Hương vị này, ngửi một cái là biết dùng nước suối ở đây rồi.
Trên núi Tiểu Phượng có một mạch nước suối khá bí mật, Câm thúc thường dùng nước đó để pha trà. Bình thường đãi khách chưa chắc ông đã mang ra dùng, mang ra chứng tỏ ông coi trọng người này.
Vị khách thấy mình được coi trọng, đương nhiên tâm tình rất vui vẻ.
Trà là do thương nhân này mang tới, không phải loại trà đặc chế mà Phong Nghệ quen thuộc của Câm thúc.
Câm thúc rót ba chén hồng trà, đưa một chén cho Phong Nghệ.
Phong Nghệ định nghe họ nói chuyện một lát, nhưng hai người này bắt đầu bàn về [ Cách dùng lưu biến học nâng cao chất lượng của một chén trà ].
Câm thúc liếc nhìn Phong Nghệ một cái, đẩy đĩa trái cây qua, ra dấu tay cho hắn, ý là:
– Tự ra một góc mà ăn chơi đi!
Phong Nghệ: "…" Hành được rồi.
Hắn không uống trà mấy, thong thả ăn trái cây, vểnh tai nghe tiếp cuộc trò chuyện.
Câm thúc không nói được nhưng tốc độ gõ chữ điện thoại rất nhanh, vị khách nói chuyện với ông rất tự nhiên như đang đàm đạo với một người bạn trà bình thường.
Cuộc trò chuyện đã chuyển từ chất lượng trà sang việc hình thành màng trà.
Lớp màng trà hình thành trên mặt nước hồng trà là sự kết hợp giữa các chất hữu cơ và vô cơ, liên quan đến độ cứng của nước, nồng độ oxy, nhiệt độ pha, vân vân.
Chưa đợi Phong Nghệ nghiên cứu màng trà thì chủ đề bên kia đã chuyển từ màng trà sang bao bì trà, rồi đến sự đổi mới và cải cách của ngành công nghiệp đồ uống trà, cũng như tình hình tiêu thụ sản phẩm mới.
Có lẽ thời gian qua dùng não quá đà nên nhất thời hắn không theo kịp nhịp điệu trò chuyện của họ.
Hắn thu hồi sự chú ý, nhìn vào chén trà trước mặt.
Lớp màng mỏng hình thành trên mặt nước trà đã hiện rõ, dưới ánh sáng có thể thấy sắc cầu vồng.
Phong Nghệ cúi người lại gần, nghiêng góc độ, thổi nhẹ vào mặt nước trà.
Nhìn lớp màng mỏng vỡ ra như lớp băng.
Phong Nghệ cười vui vẻ, ngước mắt lên thì thấy Câm thúc đang nhìn mình.
Ánh mắt Câm thúc kiểu: [ Đây là một đứa ngốc đúng không? ]
Bên kia hai vị bàn luận thêm một lát về ngành công nghiệp đồ uống và các sản phẩm nổi tiếng trên mạng hiện nay, rồi chủ đề chuyển hướng, thương nhân buôn trà nhắc đến lễ tế tổ ở tổ từ mới của nhà họ Phong Dương Thành vừa qua.
Phong Nghệ phấn chấn hẳn lên, chủ đề này tôi biết này!
Hắn nhìn qua, quả nhiên thấy vẻ mặt Câm thúc nhạt dần, ra vẻ không có hứng thú.
Vị khách mặt mày khổ sở nói:
– Bên ông có thờ tượng thần nào không? Giờ tôi thấy thần là bái, hy vọng thời tiết sau này tốt lên một chút, đừng có cực đoan mãi thế này.
Năm nay khí hậu có chút biến động nhỏ, so với thời kỳ biến đổi khí hậu thì đúng là chỉ là một chút biến động, nhưng đối với thị trường trà thì không thể ngó lơ, nhiệt độ cao thấp hay mưa dầm liên miên đều ảnh hưởng đến sản lượng và chất lượng trà.
Làm trà cao cấp chắc chắn sẽ chịu ảnh hưởng lớn hơn.
Câm thúc nghe đối phương lải nhải, vẻ mặt không cảm xúc gõ vào điện thoại:
– Tôi không tin thần!
Vị khách thấy thái độ của Câm thúc nên cũng không nói thêm về chuyện đó nữa, nghĩ đến những động tĩnh về núi Tiểu Phượng gần đây, liền hỏi:
– Ông không lo bên kia lại dời tổ từ qua đây à?
– Họ đang nằm mơ đấy! – Giọng điện thoại vang lên một tông điệu thô ráp và đanh thép.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập