Xác định xong hành trình buổi chiều, cả ba dồn sự chú ý vào bàn ăn.
Với tư cách là người mời khách, Phan Ngụy Ninh nhìn đống đĩa sắp bị quét sạch, hỏi Phong Nghệ:
– Có cần gọi thêm món không?
Tuy gọi thêm món lúc này thì lựa chọn không còn nhiều, nhưng nhìn bàn tiệc sắp cạn, ông ta cứ thấy như khách chưa được ăn no, có phần thất lễ.
Nếu là người thân quen thì thôi, nhưng Phong Nghệ là ân nhân của em họ, giúp việc lớn như vậy, không thể để khách ăn không thỏa thuê được.
Dù ông ta thấy với dạ dày người bình thường thì chẳng thể nhét thêm nổi nữa.
– Không cần đâu, bấy nhiêu là đủ rồi! Tôi ăn thế này là vừa khéo! – Phong Nghệ nói.
Đây đã là giới hạn cao nhất hắn có thể bộc lộ ra ngoài.
Hắn thực sự còn có thể ăn thêm rất nhiều, nhưng không được thể hiện trước mặt người ngoài!
– Đồ ăn còn lại không nhiều, chúng ta cố gắng chút, đừng lãng phí thực phẩm. – Phong Nghệ tiếp tục.
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Phan Ngụy Ninh đậm hơn, thầm tự kiểm điểm rằng mình hiểu về Phong Nghệ còn quá phiến diện.
Người thường xuyên vào rừng sâu núi thẳm làm nhiệm vụ, từng chịu đói, trải qua cảnh thiếu thốn thực phẩm thì sẽ trân trọng đồ ăn hơn nhiều.
Giống như bậc trưởng bối nhà ông ta từng trải qua thời kỳ biến đổi khí hậu thiếu thốn lương thực, đến tận bây giờ dù điều kiện tốt vẫn không lãng phí.
Phan Ngụy Ninh tự mình cùng bạn bè đi thám hiểm, cũng từng chịu đói, lúc đói thì ăn cái gì cũng thấy ngon. Cho nên thường khi ăn với người thân thiết đều cố gắng ăn cho bằng sạch.
Đương nhiên thái độ và cách sống của mỗi người là khác nhau, ông ta cũng không thể lấy tiêu chuẩn của mình áp đặt cho người khác. Dù cho Phong Nghệ chỉ ăn mỗi đĩa một chút, ông ta cũng sẽ không chỉ trích gì, cùng lắm chỉ cảm thấy không cùng chí hướng.
Phong Nghệ ăn khỏe như vậy khiến Phan Ngụy Ninh thực sự kinh ngạc, nhưng ông ta vẫn giữ vẻ bình tĩnh, đối xử với hắn như bình thường, chỉ tranh thủ nhắn tin cho người bạn định đến lấy đồ thừa đóng gói:
【 Khỏi đến nhé, dọn sạch đĩa rồi. 】
Bạn của Phan Ngụy Ninh: 【 ??? Tôi đang định xuất phát đây, ông chắc là không cần tôi qua chứ? 】
Phan Ngụy Ninh: 【 Chắc chắn. 】
Bên kia: 【 Được, thế tôi đổi hướng đi chơi luôn! 】
Ăn xong, anh em nhà họ Phan đưa Phong Nghệ đến tiệm súng sơn.
Chính xác hơn là Câu lạc bộ bắn súng sơn, một dạng trò chơi đối kháng.
Nơi Phan Ngụy Ninh giới thiệu không chỉ có sân trong nhà mà còn có bãi tập ngoài trời rất rộng.
Xe chạy hơn một tiếng đồng hồ ra ngoại thành mới tới nơi.
– Tôi và hội bạn, nếu không có hoạt động gì khác thì hầu như tuần nào cũng đến chơi, mỗi lần chơi là mất cả buổi chiều. – Phan Ngụy Ninh đỗ xe, dẫn Phong Nghệ vào trong.
Chỗ này Phan Du Ninh cũng rành, bảo với Phong Nghệ:
– Tôi cũng thấy thỉnh thoảng qua đây vận động chút rất tốt. Đạn sơn trúng là trúng, dính lên người là thấy ngay, không ăn gian được. Mấy hạng thích gian lận là hội tôi không cho chơi cùng luôn!
Phan Ngụy Ninh bên cạnh nhìn thằng em họ "trình còi mà nghiện nặng" của mình, không nói gì.
Nó đúng là không ăn gian, nhưng nó "gà" quá!
Nếu không phải em họ mình thì ai thèm rủ chơi cùng!
Không thèm nhìn Phan Du Ninh, Phan Ngụy Ninh tiếp tục:
– Chỗ chơi súng sơn thì nhiều, nhưng hội tôi hay tới đây vì diện tích rộng, bố trí có tâm, chiến trường đa dạng và chủ tiệm rất trách nhiệm. Thứ hai là trang bị ở đây rất hợp ý tôi, chơi rất đã!
Họ đến quầy nhận trang bị.
– So với đồ thật thì dĩ nhiên không bằng, nhưng là trò chơi thì ở đây trải nghiệm thuộc hàng tốt nhất rồi, họ đã cải tiến công nghệ một chút.
Phan Ngụy Ninh chọn một khẩu súng sơn đưa qua:
– Thử xem.
Phong Nghệ đón lấy, cảm nhận một chút.
Phan Du Ninh bên cạnh cũng cầm trang bị quen thuộc, bảo:
– Súng ở đây chất cảm tốt lắm, dùng cực ngầu! Chỉ là hơi nặng chút thôi.
Cho nên Phan Du Ninh lần nào tới cũng chọn loại vũ khí nhẹ nhất, dù sao lên "chiến trường" cậu ta cũng chỉ toàn trốn.
Cậu ta mà xông lên thì chỉ có nước kéo chân đồng đội.
Mỗi lần anh họ dắt cậu ta đi chủ yếu để cảm nhận không khí, vận động chút cho đỡ ru rú trong nhà, chứ chẳng mong đợi gì vào việc lập chiến công.
– Nghệ ca chúng ta qua kia tập chút đi, chơi bắn tự do cho quen thao tác và cảm giác tay. – Phan Du Ninh nói.
Cậu ta đa phần thời gian đều ở bãi tập, anh họ và hội bạn chỉ dắt cậu ta chơi một ván rồi thôi.
Bởi vậy, những lúc không tham gia được, cậu ta sẽ tập luyện ở đây.
Khu luyện tập cho người mới có một vài bia cố định và bia di động cho họ thực hành.
Phong Nghệ vân vê khẩu súng trên tay, chút trọng lượng này đối với hắn chẳng hề hấn gì.
Hắn bắt đầu tập bắn bia cố định và bia di động.
Phía bên kia Phan Ngụy Ninh đi mua mấy chai nước, giữa đường gặp nhóm bạn vừa vào sân.
– Đại Phan, lại dắt em trai tới à? Tưởng bảo có việc không tụ tập được? – Gã to con Ôn Chi Vũ đi đầu oang oang.
– Ăn cơm xong qua chơi chút thôi. Các ông định leo núi mà? – Phan Ngụy Ninh hỏi.
– Bên đó có biến cố không cho leo, nên rủ nhau qua đây vận động. Thế nào, làm một trận trước không?
– Các ông chơi đi, hôm nay tôi phải tiếp đãi quý khách.
– Quý cỡ nào cơ?
Nhóm Ôn Chi Vũ tò mò nhìn qua.
Phía bãi tập mọi người đều mặc đồ bảo hộ, đeo mũ bảo hiểm nên không rõ mặt, nhưng nghe giọng Phan Du Ninh đang lải nhải là họ nhận ra ngay.
– Cái người đứng cạnh Phan Du Ninh ấy hả? – Ôn Chi Vũ hỏi.
– Đúng, đó là Phong Nghệ. – Phan Ngụy Ninh đáp.
– Ai cơ… Ồ ồ! Là cái cậu đó! Cậu em bắt rắn cực đỉnh, quay người ta như chong chóng ấy hả! – Ôn Chi Vũ nhớ ra ngay.
Gã cũng biết Phong Nghệ có ơn với anh em nhà họ Phan.
Tình hình lúc đó nguy hiểm thế nào Phan Ngụy Ninh đã kể rất chi tiết.
Nhóm bạn đều có ấn tượng tốt về Phong Nghệ.
– Người này được đấy! Làm một trận chung đi. – Ôn Chi Vũ đề nghị.
– Thôi, các ông chơi trước đi. Phong Nghệ trước đây ít tiếp xúc trò này, đang tập cảm giác tay.
– Cảm giác tay thì phải vào chiến trường mới luyện được! Phải có không khí nó mới hăng!
Người bên cạnh cũng khuyên:
– Đại Phan, hay ông cứ hỏi thử xem, biết đâu cậu ấy cũng muốn chơi mà tại các ông có ba người nên cậu ấy ngại không nói. Với lại dắt thêm một người cũng chẳng sao, cậu ấy chắc chắn không thể "gà" hơn em ông được. Người ở trong rừng sâu cả tháng vẫn bình an như Phong Nghệ thì dù chưa quen bắn súng, nhưng khoản chạy chỗ né đòn chắc chắn là nhanh lắm!
– Cho dù cậu ấy không muốn tham chiến, thì có lẽ cũng muốn đứng xem chứ?
Phan Ngụy Ninh ngẫm lại thấy cũng đúng.
Nhìn phong cách bắt trăn của Phong Nghệ ở bang Florida là biết hắn không phải hạng người thích ngồi yên một chỗ.
Không thể coi Phong Nghệ như Phan Du Ninh được.
Không vội gọi Phong Nghệ ngay, Phan Ngụy Ninh hỏi:
– Nếu làm một trận thì cược cái gì?
Ôn Chi Vũ nhướn mày:
– Sao? Nhắm trúng món gì của tôi rồi à?
– Khối thiên thạch của ông.
Ôn Chi Vũ liếc Phan Ngụy Ninh một lượt, cười:
– Biết ngay ông dòm ngó khối thiên thạch đó mà! Nhắm hộ ông cậu à?
– Không phải.
Ôn Chi Vũ cũng chẳng buồn hỏi lý do, với gã khối thiên thạch đó không quan trọng lắm.
Đó là hồi trước nhóm gã đi du lịch sa mạc, học đòi người ta đi săn thiên thạch, còn mơ mộng tìm được một đống sắt trời về đúc thanh Đồ Long Đao hạng nhất!
Chuyện này mới có cảm giác nghi thức làm sao!
Chẳng phải sẽ khiến vòng bạn bè lác mắt hay sao?!
Kết quả chẳng tìm được cái gì.
Gã mua từ một người dân địa phương khối đá to bằng nắm tay với giá mấy trăm tệ.
Nó cũng không phải là thiên thạch sắt, nhìn không ra có gì đặc biệt.
Dân làng bảo là thiên thạch, hội gã cũng chẳng biết thật giả thế nào.
Gã nghĩ thầm thiên thạch giả thì giả thôi, dẫu sao đến cũng đến rồi, cũng phải mang cái gì đó về chứ.
Giống như đi câu cá, không câu được cá thì cũng phải mua một con mang về!
Nhưng họ đều không ngờ được, mang đi đài thiên văn nhờ người giám định, kết quả là thiên thạch thật!
Không phải loại đặc biệt quý trọng nhưng mấy trăm tệ thì quá hời.
Hồi đó Ôn Chi Vũ còn đăng ảnh chứng nhận khoe mãi.
Nhưng bảo coi trọng thì hoàn toàn không. Mang ra làm tiền cược gã chẳng thấy tiếc.
Hội này chơi cược thường có chừng mực, cốt để giải trí và hưng phấn chứ không để kết oán.
– Được, tôi lấy khối thiên thạch đó làm tiền cược. Còn ông? – Ôn Chi Vũ hỏi.
– Miếng ngọc ông thích lần trước. – Phan Ngụy Ninh đáp.
Miếng ngọc đó không lớn, cũng không phải cực kỳ quý giá, nhưng thú vị ở chỗ có vân tự nhiên rất giống con chó nhỏ mà cháu gái Ôn Chi Vũ từng nuôi.
Ôn Chi Vũ đang định mua quà sinh nhật cho con bé nên thấy rất hợp.
Nay Phan Ngụy Ninh chịu bỏ ra, Ôn Chi Vũ khoái chí:
– Hào phóng đấy! Nhưng ông lôi ngọc ra mà tôi chỉ đưa khối đá mấy trăm tệ thì hơi ngại. Thế này đi, tôi cược thêm một món nữa.
– Không cần đâu, lát nữa nếu Phong Nghệ tham gia, lúc khai chiến các ông để ý chiếu cố cậu ấy chút là được.
– Chốt!
Đều là bạn cũ nên chẳng khách sáo, lát nữa thấy Phong Nghệ thì nhường một tay, không loại sớm quá là được. Chuyện nhỏ như móng tay.
Phan Ngụy Ninh bước tới kể chuyện thách đấu với Phong Nghệ, nhưng không nhắc tới chuyện tiền cược.
– Cứ vào cảm nhận không khí trong sân thôi, bên họ cũng có người mới, đội hình chính lúc đầu sẽ không nhắm vào lính mới đâu. – Phan Ngụy Ninh nói.
Phong Nghệ nhìn qua.
Ôn Chi Vũ vốn tự nhiên như người nhà, giơ cánh tay chắc nịch vẫy vẫy:
– Phong Nghệ! Vào chơi đi! Làm hai ván cho biết! Cảm giác khác hẳn bãi tập đấy nhá!
Phong Nghệ đáp:
– Được, vậy tôi vào cảm nhận chút.
Phan Du Ninh bên cạnh:
– Anh ơi còn em?
– Chú cũng vào luôn. – Phan Ngụy Ninh bảo.
– Hay quá!
Phan Du Ninh thuộc dạng hứng thú với thể thao điện tử và chơi rất giỏi, nhưng trò chơi thực tế thì trình độ cực kỳ "phế".
Nhóm bạn Phan Ngụy Ninh đã quen với việc chiếu cố cậu em này.
Còn về Phong Nghệ, biết hắn là lính mới lại từng cứu mạng Phan Du Ninh nên họ cũng sẵn lòng dắt theo.
Họ đặt sân trong nhà và kiểm tra quân số, bên Ôn Chi Vũ còn thiếu một người.
Liếc thấy Phong Nghệ đứng cuối đội Phan Ngụy Ninh, Ôn Chi Vũ quay đầu hét về phía đài quan sát:
– Cho thêm một "phế vật" nữa nào!
Phong Nghệ: "…"
Ôn Chi Vũ vừa dứt lời, đài quan sát đứng bật dậy cả hàng:
– Có tôi!
Bên này, Ôn Chi Vũ thấy biểu cảm của Phong Nghệ hơi vi diệu, nhận ra lời mình nói không ổn, vội chữa cháy:
– Khụ, xin lỗi nhé, tôi quen mồm thôi, đừng để bụng. Đừng hiểu lầm, ý tôi là "mầm non", mầm non ấy mà!
Nếu không phải dựa vào thông tin cảm xúc trên người Ôn Chi Vũ để phán đoán tâm lý đối phương, Phong Nghệ đã tưởng gã đang mỉa mai rồi.
Phan Du Ninh ghé tai nói nhỏ:
– Đừng để ý, anh Vũ đôi khi mồm đi trước não ấy mà.
– Ừ, tôi biết ông ấy không cố ý. – Phong Nghệ đáp.
Thấy Phong Nghệ không giận, Phan Du Ninh mới nhẹ lòng.
Ôn Chi Vũ người đó có đôi khi nói chuyện không đáng tin, nhưng làm việc thì vẫn được. Miễn là bạn không bị cái thói "mồm đi trước não" của anh ta làm cho tức chết.
Trước khi vào sân, Phan Ngụy Ninh kéo Phan Du Ninh ra một góc dặn dò:
– Khai cuộc anh khó mà để mắt đến hai đứa được, Phong Nghệ giao cho chú, chiếu cố cậu ấy chút. Anh đã dặn hội Ôn Chi Vũ rồi, họ không nhắm vào hai đứa đâu.
– Tuân lệnh anh, em chắc chắn sẽ chăm sóc ân nhân, đạn có bay tới em thề sẽ lấy thân mình che chắn!
– … Anh nghĩ phản ứng của cậu ấy nhanh hơn chú đấy.
– Em biết, em chỉ đang thể hiện quyết tâm thôi mà.
– Tóm lại là tùy cơ ứng biến.
Không tin tưởng lắm vào thằng em họ, Phan Ngụy Ninh lại qua dặn Phong Nghệ vài câu, không nói chuyện dặn bên kia nhường mà chỉ hỏi:
– Có chỗ nào chưa hiểu hay thấy không quen không?
– Vẫn ổn, quy tắc tôi xem hết rồi. – Phong Nghệ nói – Tôi chỉ vào cảm nhận không khí, tham gia cho vui thôi. Các anh cứ theo nhịp độ của mình, không cần quá bận tâm đến tôi đâu.
Phan Ngụy Ninh vỗ vai Phong Nghệ, không nói thêm nữa.
Họ họp chiến thuật trước, đồng đội của Phan Ngụy Ninh đều là mối quen lâu năm, dùng toàn thuật ngữ chiến thuật mà chỉ họ mới hiểu.
Phan Ngụy Ninh định giải thích nhưng Phong Nghệ ra dấu không cần, bảo họ cứ làm theo kế hoạch cũ.
Hắn không định xông pha trận mạc, chỉ muốn thuần túy tham gia cảm nhận không khí.
Thời gian vào sân đã điểm.
Phan Du Ninh và Phong Nghệ lẹt đẹt ở cuối đội.
Vừa mặc trang bị chính thức vào, khả năng vận động của Phan Du Ninh lập tức giảm 30%.
– Nghệ ca anh thấy sao? – Phan Du Ninh hỏi.
– Tôi thấy cũng ổn. – Phong Nghệ đáp. Hắn chẳng thấy nặng nề gì cả.
– Em phải tập luyện thêm thôi, chứ mặc đồ vào tốc độ này chỉ có làm bia đỡ đạn.
Thong thả bước vào sân, Phan Du Ninh hô hào cổ vũ đội hình chính phía trước:
– Anh ơi, các anh xông lên đi! Em gửi trọn "Vua Trái Tim" cho các anh! Bắn tim nè!
Đội hình chính đang bày thế tác chiến suýt chút nữa thì sụp đổ vì sự sến súa này.
Phan Du Ninh hô xong liền bảo Phong Nghệ:
– Họ lên trước, chúng ta bọc hậu, Nghệ ca cứ yên tâm đi theo em.
Vào sân, Phan Du Ninh dẫn Phong Nghệ tìm chỗ ẩn nấp cực kỳ thuần thục.
Sợ Phong Nghệ lần đầu chơi bị căng thẳng, cậu ta bảo:
– Yên tâm đi, anh em và mấy người bạn chơi trò này đỉnh lắm, chúng ta cứ "nằm tận hưởng" là được, không cần xông lên đâu.
– Không cần chúng ta phải hạ đối thủ nào cả, chỉ cần trốn cho kỹ, "gâu" (camp) một chỗ là được! Trọng tại tham dự thôi!
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập