Chương 352: Vị trí "C" đặc biệt (2/2)

Phong Nghệ nhìn lượt xem trong phòng livestream của anh ta, có chút không dám tin.

Hot đến thế cơ à?

So sánh với lượt xem livestream mấy hôm trước của streamer này, rồi nhìn hôm nay xem.

Thực sự có nhiều người hứng thú với việc đãi cát tìm đá thế sao?

Lại nhìn sang biểu tượng "đã bán hết" và số lượng đã bán của Lọ Sao Nguyện phiên bản Khám phá trên ứng dụng mua sắm.

Thực sự có người chịu bỏ ra nhiều tiền thế để mua cát?

Là sở thích cá nhân? Hay mang tâm lý con bạc muốn tìm thiên thạch bán lấy tiền?

Lúc Phong Nghệ đang thắc mắc thì nhận được tin nhắn của Phong Trì.

Phong Trì: 【 Anh! Anh còn ở thị trấn Thỏa Kiết không?! 】

Phong Nghệ: 【 Ừ, sao thế? 】

Phong Trì: 【 Cầu xin một Lọ Sao Nguyện có chứa Cát Tinh Tú! Trên mạng nhiều hàng giả quá! Mua cũng không được! 】

Phong Nghệ: 【 … Được, để anh xem. 】

Nghĩ một lát, Phong Nghệ lại nhắn: 【 Cái này hot lắm à? 】

Phong Trì: 【 Cũng tàm tạm, độ thảo luận khá cao, em với mấy đứa bạn lập nhóm chat, đang cá cược xem ai may mắn mở ra được thiên thạch thật đây! 】

Phong Nghệ thật không ngờ đống cát này lại nổi tiếng toàn quốc theo cách này, à không, hình như nước ngoài cũng có người tìm mua hộ (order)!

Lúc đó Phong Nghệ xúc cũng không nhiều, mục tiêu chính của hắn là mấy hạt thiên thạch, Tiểu Giáp thì xúc cho Quản gia.

Muốn xúc cát thì phải tìm Ôn Chi Vũ và Phan Ngụy Ninh.

Hai người kia đã bắt đầu bận rộn từ sáng sớm. Để tiện chia cát vào lọ mà không làm bẩn phòng, hai người vác bao tải cát lên phòng hoa trong nhà kính ở tầng hai.

Ngôi nhà này bỏ không lâu ngày nên phòng hoa xây xong cũng chẳng trồng hoa, trống huơ trống hoác.

Rèm cửa buông xuống để tránh người ngoài dòm ngó.

Hôm nay họ thấy có đoàn truyền thông tự phát còn mang cả flycam, nhỡ bị quay trúng thì sao?

Chuyện này không tiện công khai.

Hai người đang chia cát, Phong Nghệ bước vào.

"Chỗ các anh còn dư cát không?"

Ôn Chi Vũ nói: "Cậu cần bao nhiêu? Tự xúc đi."

Phan Ngụy Ninh chỉ vào bao tải cát đang mở: "Để ở góc kia kìa, cậu cần bao nhiêu cứ xúc."

Ôn Chi Vũ cười khúc khích: "Có người xin cậu à?"

Phong Nghệ: "Một đứa em họ."

"Thế thì cậu nên chuẩn bị thêm vài phần, cho một đứa em họ, mấy anh chị em khác lại chả tị nạnh… Á!"

Ôn Chi Vũ bị Phan Ngụy Ninh dùng xẻng vỗ vào tay.

Gã sực tỉnh.

À, hình như có nghe nói Phong Nghệ không hợp với nhà họ Phong ở Dương Thành. Anh chị em gì đó chắc quan hệ cũng chẳng ra sao.

Cái mồm hại cái thân!

Ôn Chi Vũ vỗ vỗ vào mồm, nhưng quên mất tay đang cầm xẻng, trên xẻng còn dính cát, thế là tống luôn một họng cát vào mồm.

"Phụt!"

Vội vàng nhổ cát trong mồm vào thùng rác, lấy khăn giấy lau miệng, rồi nói với Phong Nghệ:

"Khụ khụ! À thì, không tặng họ hàng thì tặng bạn bè, chuẩn bị dư ra vài phần chắc chắn không thừa, đằng nào bọn tôi cũng xúc nhiều, đủ dùng."

Phan Ngụy Ninh cũng nói: "Đúng, bọn tôi đủ dùng rồi, cậu cần thì cứ qua xúc, bao tải để đây. Đống cát này bọn tôi đi theo cậu mới xúc được, có phần của cậu trong đó mà."

Phong Nghệ không khách sáo nữa: "Được, cần thì tôi qua xúc."

Xúc xong một lọ cát, Phong Nghệ rời đi.

Đợi trong phòng hoa chỉ còn lại Ôn Chi Vũ và Phan Ngụy Ninh.

Ôn Chi Vũ vừa chia cát vừa hạ giọng nói: "Đại Phan, ông bảo nhà họ Phong ở Dương Thành nghĩ cái quái gì thế? Nhà tôi mà có nhân tài như thế này thì nâng như nâng trứng, bao nhiêu tài nguyên dồn hết vào người cậu ấy rồi!"

Phan Ngụy Ninh đáp: "Ai biết được. Tóm lại trước mặt cậu ấy ông bớt nhắc đến người nhà họ Phong ở Dương Thành đi."

Ôn Chi Vũ: "Biết rồi. Cát này ông định làm mấy lọ?"

Phan Ngụy Ninh: "Lọ to 10 cái, lọ nhỏ 10 đến 20 cái. Nhiều hơn thì thôi, tính sau."

Ôn Chi Vũ tán thành: "Tôi cũng nghĩ thế. Giờ tình hình chưa rõ ràng, làm nhiều quá dễ rước họa vào thân."

Bên trên không có quy định rõ ràng, không cấm cái này cái kia, nhưng chắc chắn có giới hạn, số lượng ít thì không sao, nhiều quá dễ chạm vạch đỏ.

Họ đâu phải thợ săn thiên thạch, không kiếm cơm bằng nghề này, đừng gây rắc rối cho gia đình.

Làm xong lọ cuối cùng, Ôn Chi Vũ lôi điện thoại ra lướt tin tức.

Thấy tin mới nhất, Ôn Chi Vũ cười hớn hở: "Vãi chưởng, vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến!"

Tin tức đưa tin, có nhóm tội phạm ngụy trang thiên thạch thành loại quặng khác để vận chuyển ra ngoài, bị hải quan bắt giữ, cuối cùng điều tra ra một nhóm thợ săn thiên thạch nhỏ ở thị trấn Thỏa Kiết.

Ảnh minh họa trong tin, ngoài lô thiên thạch ngụy trang quặng, còn có ảnh chụp sào huyệt của nhóm thợ săn thiên thạch ở thị trấn Thỏa Kiết.

Ánh mắt Ôn Chi Vũ quét qua từng bức ảnh, nhanh chóng phát hiện điểm bất thường.

Gã phóng to bức ảnh sào huyệt nhóm thợ săn thiên thạch, chỉ vào góc trên bên phải cho Phan Ngụy Ninh xem:

"Đại Phan, đây là bàn thờ à? Thợ săn thiên thạch cũng tín ngưỡng? Thờ cái gì thế? Thờ trời rớt thiên thạch à? Chẳng biết trên bàn thờ đặt tượng ai mà bị làm mờ rồi! Chậc!"

Phan Ngụy Ninh không để ý lắm: "Chắc là tượng thần thánh gì đó dễ gây tranh cãi dư luận nên bị che đi."

Ôn Chi Vũ tò mò: "Không biết là giáo phái nào, có chính thống không nữa."

Ở một diễn biến khác, Phong Nghệ về phòng cũng nhìn thấy tin tức mới đẩy trên điện thoại.

Cũng chú ý đến phần bị làm mờ trên bàn thờ trong góc ảnh.

"Cái này liên quan đến yếu tố nhạy cảm gì mà phải che?"

Nhưng Phong Nghệ xem xong rồi thôi, không để tâm.

Hắn lại nhớ đến lời Ôn Chi Vũ lúc nãy, không phải nói chuyện họ hàng, mà là Phong Nghệ nhớ đến Tiểu Mậu và nhà máy Thủy Tổ.

Hắn quyết định, đợi Liên Bảo Cục trả lại một phần mẫu vật, sẽ chia cho họ hai viên.

Cái này có giấy chứng nhận của Liên Bảo Cục, không cần giấu giếm, mọi thứ đều có thể công khai minh bạch.

Đóng gói xong đặc sản thị trấn Thỏa Kiết cho Phong Trì, Phong Nghệ nhận được tin nhắn của Tổ trưởng Viên.

Tổ trưởng Viên bảo hắn qua một chuyến, trả lại một phần mẫu vật đã kiểm định.

Địa điểm không phải ở gần cơ quan kiểm định mà là một nơi khác, văn phòng tạm thời của Liên Bảo Cục và Bộ An ninh.

Nửa tiếng sau, Phong Nghệ đến địa điểm chỉ định.

Tổ trưởng Viên vừa nghe xong điện thoại, gọi Phong Nghệ lại đưa cho hắn một cái hộp nhỏ.

Phong Nghệ mở ra xem, là những hạt thiên thạch hắn đã nhặt, chỉ là số lượng trả lại nhiều hơn dự tính của hắn.

Nhìn ra sự thắc mắc của Phong Nghệ, Tổ trưởng Viên nói: "Các cơ quan kiểm định ở khắp nơi lục tục nhận được mẫu vật thiên thạch, từ hạt to bằng hạt đậu xanh đến hạt bụi li ti đều có."

Nghe vậy Phong Nghệ hiểu ngay.

Giống như streamer hắn xem livestream hôm nay, rất nhiều người mua cát về, thực sự đã nhặt ra được thứ gì đó mang đi kiểm định.

Dù chỉ là một phần nhỏ mang đi kiểm định, nhưng số lượng cộng lại cũng rất lớn rồi.

Chưa kể, hiện tại "đặc sản thị trấn Thỏa Kiết" đang bán rất chạy.

Đã có đủ mẫu vật thì không cần thiết phải giữ khư khư mấy viên đá Phong Nghệ nộp lên.

Tổ trưởng Viên lại đưa cho hắn một tờ giấy chứng nhận và một bản thỏa thuận.

Phong Nghệ phải ký tên vào đó, cam kết chỉ dùng để sưu tập, không dùng để giao dịch.

Đều là quy trình cả.

Ký xong Phong Nghệ tưởng được về, ai ngờ Tổ trưởng Viên lấy ra mấy tấm ảnh.

"Hôm nay điều tra nhóm tội phạm, có cái này cho cậu xem."

Phong Nghệ nhìn qua, nụ cười trên mặt cứng lại.

Mấy tấm ảnh này rất quen, hôm nay lướt tin tức hắn đã thấy, còn thắc mắc sao trên bàn thờ lại bị làm mờ.

Giờ thì, trước mặt là bản không che.

Bàn thờ, đồ cúng, và bức ảnh đặt chính giữa bàn thờ, là ảnh của Phong Nghệ.

Là ảnh chụp trộm lúc hắn đang nhặt đá trong sa mạc.

Lúc đó hắn chỉ đội mũ, không đeo kính râm khẩu trang, tay còn cầm một cái lọ trong suốt đựng đá đen.

Phong Nghệ: …

Mặt mày méo xệch!

Cái đệch…

Tôi… đm…

"Tôi không liên quan gì đến bọn họ!" Phong Nghệ nói.

Tổ trưởng Viên gật đầu, không nói gì, lại đưa ra một xấp ảnh khác.

Những nơi khác nhau, kiểu dáng bàn thờ khác nhau, đồ cúng khác nhau, và khung ảnh chiếm vị trí C (trung tâm) vẫn là cùng một bức ảnh đó.

Phong Nghệ: "…"

Không biết ai chụp những tấm ảnh này, ảnh trong khung rất rõ nét. Trên bàn thờ, đồ cúng bày trước khung ảnh cũng chụp rõ mồn một.

Nào là hoa quả trái cây, nào là gà vịt thịt cá, sống có chín có. Có cả đầu heo, đầu bò, đầu dê.

Mấy cái rắn giả, da rắn thì khỏi nói.

Khốn nạn nhất là, hai bên thắp nến, giữa đặt lư hương, khói hương nghi ngút, như thể người trong ảnh đã quy tiên từ đời nào rồi.

Phong Nghệ: "…"

Bố khỉ!

Lũ thần kinh!

Mấy tên thợ săn thiên thạch này có thể nghiêm túc chút được không!

Cái vị trí trung tâm này ông đây đếch cần nhá!

Phong Nghệ hận không thể chui vào trong ảnh lật tung hết mấy cái bàn thờ đó lên!

Tổ trưởng Viên cúi đầu, che giấu ý cười trong mắt, khi ngẩng lên lại khôi phục vẻ nghiêm túc thường ngày.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập